Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 149: Đi Ý
Yên bình như vậy cũng không được lâu, ngày hôm sau Âu Hân liền biết Vương
Kì Hạo phải đích thân quá Ý một chuyến. Thì cũng là việc cái vụ giao
dịch thuốc súng kia, Vương Kì Hạo nói rằng phải đích thân đi một chuyến
để tóm gọn cả bầy.
Anh nói rằng cha cô đã biết là bằng nhóm nào mua, cũng nghe được thời gian và địa điểm, phiền cái là bang nhóm này cũng không phải nhỏ, địa bàn hoạt động cũng rộng. Âu Hân lại nghĩ tới lời Khương Ngọc Dao nói, cô quyết định đi theo Vương Kì Hạo qua Ý. Mục đích là muốn hỏi rõ cha cô việc đó.
Đối với kí ức bản thân có một người anh trai, Âu Hân cũng chỉ nhớ được là anh trai hơn mình 7 tuổi, năm đó gặp tai nạn cũng là năm anh được 11 tuổi. Bất quá hình dáng anh gầy tròn ra sao, Âu Hân nhớ không nổi. Tính cách thì nhớ một cách mơ hồ. Chỉ nhớ rằng hồi nhỏ bản thân rất thích được cõng, hàng ngày anh thường cõng cô đi học về, còn có cũng bị dị ứng giống cô, nhưng nhẹ hơn, chỉ nổi mẩn ngứa, không đến mức giống cô, bị dị ứng phát là phải nhập viện cấp cứu.
Nếu anh còn sống thì rất tốt rồi, còn nhớ mang máng năm đó nghe tin anh gặp tai nạn chết không thấy xác mẹ cô đã gào khóc đau đớn như thế nào. Chỉ là mẹ cô bây giờ đã không còn, thôi thì để cha hưởng thụ niềm vui thay mẹ vậy.
Chính là khó khăn ở việc không biết phải nói như thế nào với Vương Kì Hạo, cô nghĩ việc này cũng là việc riêng, cũng chưa rõ ràng. Âu Hân liền nghĩ đại một lý do.
- Em chưa đến nước Ý bao giờ. Nghe ba nói ở Ý có rất nhiều nơi đẹp. Bản thân em rất yêu cái đẹp, rất muốn đi cho biết một lần.
Với giọng nói cầu xin tha thiết cùng ánh mắt to tròn chớp chớp, lại thấy Âu Hân không có biểu hiện gì muốn tham gia vào việc này nên Vương Kì Hạo cũng mềm lòng để Âu Hân đi cùng.
Ngày hôm sau, Âu Hân cùng Vương Kì Hạo, còn có Trương Hạ và Viên Tiểu Trạch đi đến miền Bắc nước Ý. Họ đặt chân xuống Genoa, thành phố cảng bên bờ biển Ligurian ở miền bắc nước Ý.
Âu Hân bị choáng váng bởi vẻ đẹp hoài cổ bình lặng của thành phố này. Một phần cũng là vì lần đầu được đi ra ngoài nên Âu Hân rất háo hức. Thời tiết tháng này ở Genoa cũng xem như lạnh, nhưng là khí lạnh mát mẻ chứ không phải là lạnh buốt.
Âu Hân mặc một chiếc quần bò, cùng với chiếc áo khoác có mũ, cũng không thấy lạnh lắm nhưng Vương Kì Hạo vẫn nhất quyết ép cô khoác áo choàng màu xám của anh nên. Thật sự màu chiếc áo rất xấu, Âu Hân không thích nhưng nhìn vẻ mặt như đi đòi nợ kia Âu Hân đành phải mặc vào.
Âu Hân muốn đến chỗ ba trước nên Trương Hạ cùng Viên Tiểu Trạch mang hành lí về khách sạn trước. Âu Hân cùng Vương Kì Hạo đi đến biệt thự ven biển. Căn biệt thự thiết kế theo phong cách cổ điển, trang nhã. Âu Hân vừa đến liền cười vui vẻ đến không ngậm được miệng.
Đồng Thái Dĩ hay tin con gái cũng đến, ngoài mặt trách mấy câu nhưng không che đi được sự vui vẻ trên gương mặt ông. Vương Kì Hạo lại cùng Đồng Thái Dĩ vào phòng nói chuyện riêng, Âu Hân thì đi ra ngoài đi dạo xung quanh.
Cổ Lạc Thành xung qua không có biển, đặc biệt là thành phố Đế Hoa mà Âu Hân đang ở, nằm giữa thành, nhìn mãi chẳng thấy biển đâu. Nên lần này Âu Hân vui thích đến không muốn rời. Đang chơi vui vẻ thì gặp Joserp đi đến.
- Trời lạnh, em đừng ra biển lâu.
Giọng nói ấm áp quan tâm của Joserp nghe còn có sự không hài lòng. Không hài lòng việc gì thì Âu Hân không biết. Joserp cũng xem như là một sư phụ của Âu Hân, Âu Hân cũng rất ngoan ngoãn mà gật đầu xin nghe. Âu Hân nghe Joserp cười khẽ nhưng đáy mắt lại mang nét buồn, hoàn toàn không nhìn thấy nét cười nào.
- Anh sao vậy? Có việc gì khó không giải quyết được sao?
- Âu Hân.
- Hửm?!
Đột nhiên thấy Joserp nghiêm túc nhìn mình, Âu Hân không cười nữa, mặt hiện lên vẻ hơi khó hiểu. Mọi lần không phải đều gọi Tiểu Hân sao?
- Em chấp nhận Vương Kì Hạo thật sao?
Hóa ra là muốn hỏi việc này. Âu Hân cũng không phải kẻ ngốc. Cô biết bản thân chỉ coi Joserp là một người thầy, cũng là một người anh trai, trước giờ chưa từng vượt quá giới hạn khác nhưng Joserp thì không như vậy. Âu Hân biết Joserp.... thích mình.
Âu Hân cười như không cười, hờ hững đáp.
- Tại sao lại không thể chấp nhận? Anh ấy rất tốt với em, còn rất chung tình. Có gì không tốt?
- Ý anh không phải như vậy. Âu Hân, em là người biết rõ nhất, Vương Kì Hạo không giống chúng ta. Cậu ta....
- Có gì không giống?
Âu Hân nghiêng đầu hỏi. Nét mặt có vẻ hơi giận.
- Không phải đều là con người sao?
Joserp á khẩu. Lại nghe Âu Hân nói tiếp.
- Đều là con người, có thể thích, có thể yêu, những cái khác quan trọng lắm sao?
Joserp im lặng không trả lời. Thật sự thì không biết nên trả lời như nào. Anh ta đã nhìn ra gương mặt Âu Hân còn vui như phút trước, hình như cô đang giận. Joserp hiểu, nếu còn càng nói anh sẽ càng á khẩu, có khi còn bị cô nói đến nghẹn tức ở cổ họng.
Vì vậy Joserp im lặng, cười cười. Sắc mặt Âu Hân hoà hoãn hơn một chút chút. Từ sau khi xác định mối quan hệ với Vương Kì Hạo, Âu Hân sinh ra cảm giác mẫn cảm về việc này. Nếu ai nói cô và Vương Kì Hạo khác nhau, hoàn toàn không thể sống cùng một thế giới với nhau được, Âu Hân rất tự nhiên sinh ra cảm giác tức giận cùng chán ghét.
....
Âu Hân vẫn chưa tìm được thời gian thích hợp để nói với cha cô về việc anh trai vẫn còn sống. Âu Hân chống tay trên chiếc ghế tre trong phòng khách sạn suy nghĩ.
Cửa được đẩy ra, Vương Kì Hạo đi vào.
- Có chuyện gì sao?
Thấy Âu Hân một mặt trầm tư suy nghĩ, Vương Kì Hạo thắc mắc hỏi. Âu Hân không thể nói ra, lắc đầu nói:
- Cảm thấy có chút đói bụng.
Vương Kì Hạo cười nhẹ một tiếng ôm Âu Hân đứng lên. Âu Hân nghiêng đầu hỏi:
- Gì vậy?
- Không phải nói đói bụng sao? Cũng tối rồi, chúng ta đi ăn.
Vương Kì Hạo ôm Âu Hân ra khỏi khách sạn đi đến một nhà hàng ở Genoa. Genoa là thành phố cảng biển nên hầu như các nhà hàng đều là nhà hàng hải sản.
Âu Hân tuy có thể ăn được một chút hải sản trừ cua nhưng Vương Kì Hạo lại rất cẩn trọng, gọi 2 phần Pizza, Pesto và mì Ý.
Khoé miệng Âu Hân giật giật nhìn xuống hai phần đồ ăn được đặt xuống bàn. Âu Hân bây giờ đã biết, Vương Kì Hạo tuy nói rằng rất quan tâm cô, cô không phủ nhận mà hoàn toàn đồng ý nhưng cách quan tâm của người này cũng quá đặc biệt đi, nói đúng hơn là không giỏi về việc quan tâm chăm sóc là như thế nào.
Nói đến cái này Âu Hân liền nhớ lại hình dáng anh lúc trước, nhịn không được bụm miệng cười. Vương Kì Hạo trong thời gian Âu Hân nhìn đồ ăn suy nghĩ thì đã ăn hết một nửa đồ ăn của mình. Là một quân nhân từng được huấn luyện rất khắt khe, Vương Kì về việc ăn uống rất thoải mái và ăn rất nhanh.
Anh dừng lại nhìn Âu Hân. Âu Hân vui vẻ cười nói.
- Nói xem anh ăn như vậy, trước kia mới có thể...bụ bẫm như thế. Rất... giống con lật đật.
Vương Kì Hạo lập tức đen mặt. Gân xanh trán giật giật từng hồi.
Anh nói rằng cha cô đã biết là bằng nhóm nào mua, cũng nghe được thời gian và địa điểm, phiền cái là bang nhóm này cũng không phải nhỏ, địa bàn hoạt động cũng rộng. Âu Hân lại nghĩ tới lời Khương Ngọc Dao nói, cô quyết định đi theo Vương Kì Hạo qua Ý. Mục đích là muốn hỏi rõ cha cô việc đó.
Đối với kí ức bản thân có một người anh trai, Âu Hân cũng chỉ nhớ được là anh trai hơn mình 7 tuổi, năm đó gặp tai nạn cũng là năm anh được 11 tuổi. Bất quá hình dáng anh gầy tròn ra sao, Âu Hân nhớ không nổi. Tính cách thì nhớ một cách mơ hồ. Chỉ nhớ rằng hồi nhỏ bản thân rất thích được cõng, hàng ngày anh thường cõng cô đi học về, còn có cũng bị dị ứng giống cô, nhưng nhẹ hơn, chỉ nổi mẩn ngứa, không đến mức giống cô, bị dị ứng phát là phải nhập viện cấp cứu.
Nếu anh còn sống thì rất tốt rồi, còn nhớ mang máng năm đó nghe tin anh gặp tai nạn chết không thấy xác mẹ cô đã gào khóc đau đớn như thế nào. Chỉ là mẹ cô bây giờ đã không còn, thôi thì để cha hưởng thụ niềm vui thay mẹ vậy.
Chính là khó khăn ở việc không biết phải nói như thế nào với Vương Kì Hạo, cô nghĩ việc này cũng là việc riêng, cũng chưa rõ ràng. Âu Hân liền nghĩ đại một lý do.
- Em chưa đến nước Ý bao giờ. Nghe ba nói ở Ý có rất nhiều nơi đẹp. Bản thân em rất yêu cái đẹp, rất muốn đi cho biết một lần.
Với giọng nói cầu xin tha thiết cùng ánh mắt to tròn chớp chớp, lại thấy Âu Hân không có biểu hiện gì muốn tham gia vào việc này nên Vương Kì Hạo cũng mềm lòng để Âu Hân đi cùng.
Ngày hôm sau, Âu Hân cùng Vương Kì Hạo, còn có Trương Hạ và Viên Tiểu Trạch đi đến miền Bắc nước Ý. Họ đặt chân xuống Genoa, thành phố cảng bên bờ biển Ligurian ở miền bắc nước Ý.
Âu Hân bị choáng váng bởi vẻ đẹp hoài cổ bình lặng của thành phố này. Một phần cũng là vì lần đầu được đi ra ngoài nên Âu Hân rất háo hức. Thời tiết tháng này ở Genoa cũng xem như lạnh, nhưng là khí lạnh mát mẻ chứ không phải là lạnh buốt.
Âu Hân mặc một chiếc quần bò, cùng với chiếc áo khoác có mũ, cũng không thấy lạnh lắm nhưng Vương Kì Hạo vẫn nhất quyết ép cô khoác áo choàng màu xám của anh nên. Thật sự màu chiếc áo rất xấu, Âu Hân không thích nhưng nhìn vẻ mặt như đi đòi nợ kia Âu Hân đành phải mặc vào.
Âu Hân muốn đến chỗ ba trước nên Trương Hạ cùng Viên Tiểu Trạch mang hành lí về khách sạn trước. Âu Hân cùng Vương Kì Hạo đi đến biệt thự ven biển. Căn biệt thự thiết kế theo phong cách cổ điển, trang nhã. Âu Hân vừa đến liền cười vui vẻ đến không ngậm được miệng.
Đồng Thái Dĩ hay tin con gái cũng đến, ngoài mặt trách mấy câu nhưng không che đi được sự vui vẻ trên gương mặt ông. Vương Kì Hạo lại cùng Đồng Thái Dĩ vào phòng nói chuyện riêng, Âu Hân thì đi ra ngoài đi dạo xung quanh.
Cổ Lạc Thành xung qua không có biển, đặc biệt là thành phố Đế Hoa mà Âu Hân đang ở, nằm giữa thành, nhìn mãi chẳng thấy biển đâu. Nên lần này Âu Hân vui thích đến không muốn rời. Đang chơi vui vẻ thì gặp Joserp đi đến.
- Trời lạnh, em đừng ra biển lâu.
Giọng nói ấm áp quan tâm của Joserp nghe còn có sự không hài lòng. Không hài lòng việc gì thì Âu Hân không biết. Joserp cũng xem như là một sư phụ của Âu Hân, Âu Hân cũng rất ngoan ngoãn mà gật đầu xin nghe. Âu Hân nghe Joserp cười khẽ nhưng đáy mắt lại mang nét buồn, hoàn toàn không nhìn thấy nét cười nào.
- Anh sao vậy? Có việc gì khó không giải quyết được sao?
- Âu Hân.
- Hửm?!
Đột nhiên thấy Joserp nghiêm túc nhìn mình, Âu Hân không cười nữa, mặt hiện lên vẻ hơi khó hiểu. Mọi lần không phải đều gọi Tiểu Hân sao?
- Em chấp nhận Vương Kì Hạo thật sao?
Hóa ra là muốn hỏi việc này. Âu Hân cũng không phải kẻ ngốc. Cô biết bản thân chỉ coi Joserp là một người thầy, cũng là một người anh trai, trước giờ chưa từng vượt quá giới hạn khác nhưng Joserp thì không như vậy. Âu Hân biết Joserp.... thích mình.
Âu Hân cười như không cười, hờ hững đáp.
- Tại sao lại không thể chấp nhận? Anh ấy rất tốt với em, còn rất chung tình. Có gì không tốt?
- Ý anh không phải như vậy. Âu Hân, em là người biết rõ nhất, Vương Kì Hạo không giống chúng ta. Cậu ta....
- Có gì không giống?
Âu Hân nghiêng đầu hỏi. Nét mặt có vẻ hơi giận.
- Không phải đều là con người sao?
Joserp á khẩu. Lại nghe Âu Hân nói tiếp.
- Đều là con người, có thể thích, có thể yêu, những cái khác quan trọng lắm sao?
Joserp im lặng không trả lời. Thật sự thì không biết nên trả lời như nào. Anh ta đã nhìn ra gương mặt Âu Hân còn vui như phút trước, hình như cô đang giận. Joserp hiểu, nếu còn càng nói anh sẽ càng á khẩu, có khi còn bị cô nói đến nghẹn tức ở cổ họng.
Vì vậy Joserp im lặng, cười cười. Sắc mặt Âu Hân hoà hoãn hơn một chút chút. Từ sau khi xác định mối quan hệ với Vương Kì Hạo, Âu Hân sinh ra cảm giác mẫn cảm về việc này. Nếu ai nói cô và Vương Kì Hạo khác nhau, hoàn toàn không thể sống cùng một thế giới với nhau được, Âu Hân rất tự nhiên sinh ra cảm giác tức giận cùng chán ghét.
....
Âu Hân vẫn chưa tìm được thời gian thích hợp để nói với cha cô về việc anh trai vẫn còn sống. Âu Hân chống tay trên chiếc ghế tre trong phòng khách sạn suy nghĩ.
Cửa được đẩy ra, Vương Kì Hạo đi vào.
- Có chuyện gì sao?
Thấy Âu Hân một mặt trầm tư suy nghĩ, Vương Kì Hạo thắc mắc hỏi. Âu Hân không thể nói ra, lắc đầu nói:
- Cảm thấy có chút đói bụng.
Vương Kì Hạo cười nhẹ một tiếng ôm Âu Hân đứng lên. Âu Hân nghiêng đầu hỏi:
- Gì vậy?
- Không phải nói đói bụng sao? Cũng tối rồi, chúng ta đi ăn.
Vương Kì Hạo ôm Âu Hân ra khỏi khách sạn đi đến một nhà hàng ở Genoa. Genoa là thành phố cảng biển nên hầu như các nhà hàng đều là nhà hàng hải sản.
Âu Hân tuy có thể ăn được một chút hải sản trừ cua nhưng Vương Kì Hạo lại rất cẩn trọng, gọi 2 phần Pizza, Pesto và mì Ý.
Khoé miệng Âu Hân giật giật nhìn xuống hai phần đồ ăn được đặt xuống bàn. Âu Hân bây giờ đã biết, Vương Kì Hạo tuy nói rằng rất quan tâm cô, cô không phủ nhận mà hoàn toàn đồng ý nhưng cách quan tâm của người này cũng quá đặc biệt đi, nói đúng hơn là không giỏi về việc quan tâm chăm sóc là như thế nào.
Nói đến cái này Âu Hân liền nhớ lại hình dáng anh lúc trước, nhịn không được bụm miệng cười. Vương Kì Hạo trong thời gian Âu Hân nhìn đồ ăn suy nghĩ thì đã ăn hết một nửa đồ ăn của mình. Là một quân nhân từng được huấn luyện rất khắt khe, Vương Kì về việc ăn uống rất thoải mái và ăn rất nhanh.
Anh dừng lại nhìn Âu Hân. Âu Hân vui vẻ cười nói.
- Nói xem anh ăn như vậy, trước kia mới có thể...bụ bẫm như thế. Rất... giống con lật đật.
Vương Kì Hạo lập tức đen mặt. Gân xanh trán giật giật từng hồi.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Con đồng ý kết hôn với thiếu soái đó đi
Chương 2: 2: Thiếu soái, cô dâu trốn rồi
Chương 3: 3: Phạt em, cô dâu thích bỏ trốn
Chương 4: 4: Đồng Âu Hân tôi muốn ly hôn
Chương 5: 5: Có tôi ở đây, tôi bảo vệ em
Chương 6: 6: Tôi chơi cho các người thấy
Chương 7: 7: Nếu vợ tôi có làm sao....
Chương 8: 8: Chúng ta tắm chung
Chương 9: 9: Độc quyền chiếm hữu
Chương 10: 10: ....còn không xem giờ hoàng đạo trước sao
Chương 11: 11: Gọi là chồng hoặc ông xã, đều tạm chấp nhận được
Chương 12: 12: Toi mạng thật rồi
Chương 13: 13: Vợ, anh nhất định phải dạy lại em
Chương 14: 14: Lần sau có muốn chơi tôi, làm ơn báo tôi trước, tôi chỉ giờ hoàng đạo cho
Chương 15: 15: Đồng Âu Hân, em đây là không thèm quan tâm tới tôi
Chương 16: 16: Chưa hẹn hò với tôi mà đã chạy đi kết hôn rồi
Chương 17: 17: Chúng ta lên phòng, anh sẽ tặng em một bảo bối
Chương 18: 18: Nói chuyện cũng chính là ngoại tình
Chương 19: 19: Định quyến rũ chồng bà à?
Chương 20: 20: Có bom
Chương 21: 21: Không kịp rồi, chỉ còn hơn hai phút nữa thôi
Chương 22: 22: Nếu em dám làm sao, Vương Kì Hạo tôi sẽ hủy hoại tất cả
Chương 23: 23: Yêu em trọn đời trọn kiếp. Em chính là duy nhất
Chương 24: 24: Hân Hân, có anh ở cạnh em
Chương 25: 25: Tất cả mới chỉ là khởi đầu
Chương 26: 26: ....tôi nhất định sẽ moi mắt em ra
Chương 27: 27: Đồng Âu Hân cô là tự có suy nghĩ bỏ trốn lần nữa
Chương 28: 28: Tôi còn phải đi đón phu nhân của mình nữa
Chương 29: 29: Đóng cổng thả chó
Chương 30: 30: Anh biết mọi thứ về tôi?
Chương 31: 31: Anh Thiếu soái gì ơi, phiền anh nhặt liêm sỉ
Chương 32: 32: Làm ơn đừng khóc, tôi không biết dỗ
Chương 33: 33: Vương Kì Hạo là tên lừa đảo
Chương 34: 34: Tôi thấy em mặc áo rất nóng nên giúp cởi ra
Chương 35: 35: Bị phục kích
Chương 36: 36: Tất cả, một cõi bi thương
Chương 37: 37: Điểm chết của Vương Kì Hạo
Chương 38: 38: Như yêu tinh được giải trừ phong ấn
Chương 39: 39: Đấu súng đi!
Chương 40: 40: Cho ở vòng tay người khác, không đến mấy tháng sau cũng hóa thành người lớn
Chương 41: 41: Vợ ơi, anh tới giúp em đây!
Chương 42: 42: Giúp em xé váy
Chương 43: 43: Một tuần không về
Chương 44: 44: Tôi là chị dâu của cậu
Chương 45: 45: Gọi một tiếng Chị Dâu
Chương 46: 46: Đại thiếu soái nhớ vợ
Chương 47: 47: Kẻ đáng chết nhất
Chương 48: 48: Hạo Hạo! Chồng! Ông xã!
Chương 49: 49: Lần trước đừng cưới, lần này đừng đi
Chương 50: 50: Vì em mà làm
Chương 51: 51: Vợ con
Chương 52: 52: Đồng Âu Hân tôi nhịn
Chương 53: 53: Hoa mẫu đơn
Chương 54: 54: Tặng quà
Chương 55: 55: Cứu một lần không có nghĩa sẽ có lần hai
Chương 56: 56: Ông thần cấm dục
Chương 57: 57: Lại có người muốn đào góc tường
Chương 58: 58: Bệnh nhân tâm thần
Chương 59: 59: Anh yêu Lý Nhạc Lăng sao?
Chương 60: 60: Dã chiến
Chương 61: 61: Vợ hiền dâu thảo
Chương 62: 62: Không cha không mẹ
Chương 63: 63: Đủ một bàn mạt trượt toàn những người ghét nhau
Chương 64: 64: Ở đây chỉ có Đồng Âu Hân
Chương 65: 65: Vì anh yếu
Chương 66: 66: Hạ thuốc
Chương 67: 67: Thuốc quá liều
Chương 68: 68: Địa ngục Tu La
Chương 69: 69: Bị Liệt
Chương 70: 70: Phần tử khủng bố (1)
Chương 71: 71: Phần tử khủng bố (2)
Chương 72: 72: Cao thủ không bằng tranh thủ
Chương 73: 73: Lý thiếu của Trương gia?
Chương 74: 74: Nỗi bất an
Chương 75: 75: Đột nhiên thêm một người
Chương 76: 76: Cậu có ý gì với tôi sao?
Chương 77: 77: Bị bắt
Chương 78: 78: Bị đánh đến bầm dập
Chương 79: 79: Tra tấn
Chương 80: 80: Trốn thoát gặp người quen
Chương 81: 81: Bắt đầu hành động
Chương 82: 82: Mối thù
Chương 83: 83: Máu lạnh, vô tình
Chương 84: 84: Thấy Dịch Cẩn bị thương... Tôi lo lắng
Chương 85: 85: Ai cũng thoáng chốc bất động
Chương 86: 86: Chết theo
Chương 87: 87: Trách tội con rể
Chương 88: 88: Thân phận khó tra
Chương 89: 89: Ai đến trước, ai đến sau?
Chương 90: 90: Mẹ chồng thật tốt
Chương 91: 91: Trốn được nhất thời chứ đâu thể mãi mãi
Chương 92: 92: Đóng kịch?
Chương 93: 93: Tự do ra ngoài
Chương 94: 94: Nổi giận
Chương 95: 95: Mối nghi ngờ về cánh hoa bồ Công anh trên người của chồng
Chương 96: 96: Vương Kì Hạo nói dối!!
Chương 97: 97: Dù bị lừa dối... Vẫn là yêu đến khắc cốt ghi tâm
Chương 98: 98: Đến sòng bạc chơi nhưng không biết chơi
Chương 99: 99: Vị tiểu thư không thể làm phiền
Chương 100: 100: Đây là biểu hiện của sự khốn nạn, bỉ ổi, không có liêm sỉ
Chương 101: 101: Cuối cùng cũng động phòng (1)
Chương 102: 102: Cuối cùng cũng động phòng (2)
Chương 103: 103: Bây giờ Âu Hân cô muốn ly hôn có được không??
Chương 104: 104: Lẽ nào... Việc Vương Kì Hạo ngoại tình là thật
Chương 105: 105: Vẫn là ở phòng cũ tốt nhất
Chương 106: 106: Chạm mặt cô gái họ Khương
Chương 107: 107: Nhiệm vụ mới của Khương Ngọc Dao
Chương 108: 108: Nói không lại thì là cảnh cáo
Chương 109: 109: Xảy ra tai nạn bất ngờ
Chương 110: 110: Sẩy thai
Chương 111: 111: Khương Ngọc Dao xuất hiện tại bệnh viện
Chương 112: 112: Biết hung thủ là ai
Chương 113: 113: Trả thù
Chương 114: 114: Trả thù (2)
Chương 115: 115: Đồng Âu Hân có chị em sinh đôi?
Chương 116: 116: Hoang mang
Chương 117: 117: Trẻ con, chúng thật đáng yêu!
Chương 118: 118: Cô là bị lừa!
Chương 119: 119: Đột nhiên không muốn đi??
Chương 120: 120: Mang thai
Chương 121: 121: Mặc đồ Tình thú
Chương 122: 122: Gặp mặt nhau
Chương 123: 123: Ai kia giận dỗi trông thật đáng yêu?
Chương 124: 124: Câu dẫn
Chương 125: 125: Không hiểu lí do vì sao bị Dịch Cẩn đánh
Chương 126: 126: Bí mật ở nhà phụ
Chương 127: 127: Bạch nguyệt quang
Chương 128: 128: Đi ăn
Chương 129: 129: Hương hoa nhài
Chương 130: 130: Chu Mẫn
Chương 131: 131: Bí mật của Dịch Cẩn
Chương 132: 132: Hồi ức (1)
Chương 133: 133: Hồi ức (2)
Chương 134: 134: Lấy nhẫn cưới ra đền
Chương 135: 135: Bậc đế vương luôn máu lạnh và vô tình!
Chương 136: 136: Cưới rồi mới cầu hôn
Chương 137: 137: Cần bổ thận
Chương 138: 138: Những người đang yêu... Thật không có tiền đồ
Chương 139: 139: Viên Lạc Phàm
Chương 140: 140: Đối đầu (1)
Chương 141: 141: Đối đầu (2)
Chương 142: 142: Cảnh tượng kinh hãi
Chương 143: 143: Hoa Phù Dung
Chương 144: 144: Tề Phi bất lực!
Chương 145: 145: Muốn Khương Ngọc Dao phải đau khổ
Chương 146: 146: Yêu hay không yêu? (1)
Chương 147: 147: Yêu hay không yêu? (2)
Chương 148: 148: Người tưởng đã chết, thật ra vẫn sống
Chương 149: 149: Đi Ý
Chương 150: 150: Đợi anh về!
Chương 151: 151: Bị bắt (1)
Chương 152: 152: Bị bắt (2)
Chương 153: 153: Hôn mê
Chương 154: 154: Sinh nhật
Chương 155: 155: Đại thiếu soái cưới vợ hai (1)
Chương 156: 156: Đại thiếu soái cưới vợ hai (2)
Chương 157: 157: Anh dám không đến lễ cưới của em?? (1)
Chương 158: 158: Anh dám không đến lễ cưới của em?? (2)
Chương 159: 159: Anh dám không đến lễ cưới của em?? (3)
Chương 160: 160: Ông xã! Em muốn về nhà!
Chương 161: 161: Thiếu phu nhân quả thật đã trở về!!
Chương 162: 162: Chị em sinh đôi??
Chương 163: 163: Hơn bốn tháng?
Chương 164: 164: Đồ Vương bát đản Lý Nhạc Lăng!!
Chương 165: 165: Ý định phá thai
Chương 166: 166: Thời gian mang thai
Chương 167: 167: Gặp lại bạn học cũ
Chương 168: 168: Ba đứa cháu trai
Chương 169: 169: Hạo Hạo, em muốn chúng ta sinh con gái!
Chương 170: 170: Sự thật
Chương 171: 171: Sương Sương có chửa??
Chương 172: 172: Bị bắt cóc
Chương 173: 173: Phillip!!
Chương 174: 174: Có người muốn giảm tuổi thọ!
Chương 175: 175: Con người rộng lượng
Chương 176: 176: Ai mới là kẻ thù?
Chương 177: 177: Ông xã! Anh có sức phục vụ bà xã hôm nay không?
Chương 178: 178: Đi làm chuyện tốt
Chương 179: 179: Đi tìm niềm vui
Chương 180: 180: Đi tìm niềm vui (2)
Chương 181: 181: Khoe chiến công
Chương 182: 182: Tìm mua một con mèo
Chương 183: 183: Lính đánh thuê
Chương 184: 184: Tiếp tục dùng chân của em!!
Chương 185: 185: Anh đút cho em cái khác ngon hơn
Chương 186: 186: Vô dụng!
Chương 187: 187: Trương Hạ Sảnh đi cà nhắc. Quá mắc cười!!
Chương 188: 188: Trúc mã không phải lúc nào cũng yêu thanh mai
Chương 189: 189: Bọn chúng không phải lính đánh thuê
Chương 190: 190: Truy đuổi (1)
Chương 191: 191: Truy đuổi (2)
Chương 192: 192: Gọi tên anh trong sợ hãi
Chương 193: 193: Vương Kì Hạo, anh mà dám chết trước em, em nhất định sẽ tái hôn!
Chương 194: 194: Quay đầu nhìn lại phía sau
Chương 195: 195: Chữ "cha" này của cô Đồng, tôi không dám nhận
Chương 196: 196: Bình tĩnh, thản nhiên
Chương 197: 197: Anh ấy sẽ không dám!
Chương 198: 198: Không có vợ, quả nhiên là không làm được gì!
Chương 199: 199: Không đàng hoàng!
Chương 200: 200: Thế giới quan đang dần sụp đổ
Chương 201: 201: Kow
Chương 202: 202: Nhóm các chiến binh chiến đấu không mệt mỏi (1)
Chương 203: 203: Những chiến binh chiến đấu không mệt mỏi (2)
Chương 204: 204: Những chiến binh chiến đấu không mệt mỏi (3)
Chương 205: 205: Những chiến binh chiến đấu không mệt mỏi (4)
Chương 206: 206: Váy cưới!
Chương 207: 207: Lễ cưới (1)
Chương 208: 208: Lễ cưới (2)
Chương 209: 209: Kế hoạch đã định
Chương 210: 210: Tầm nhìn của anh thật kém!
Chương 211: 211: Đừng gọi tên tôi
Chương 212: 212: Đây là cách anh nói yêu tôi?
Chương 213: 213: Trong tình yêu, chỉ có tự nguyện, không có ép buộc
Chương 214: 214: Cả thế giới này đều nợ tôi....
Chương 215: 215: Cảm giác khi làm mẹ (1)
Chương 216: 216: Cảm giác khi làm mẹ (2)
Chương 217: 217: Ái muội
Chương 218: 218: Kiếp này, người tôi để ý duy nhất chỉ có em!
Chương 219: 219: Mẹ chồng nổi giận
Chương 220: 220: Chọn cháu nội
Chương 221: 221: Mẹ,....con chỉ cần vợ!
Chương 222: 222: Sau này để cháu trai mặc váy?
Chương 223: 223: Nửa đêm trêu nhau
Chương 224: 224: Thêm một cặp thanh mai trúc mã
Chương 225: 225: Hội bà tám
Chương 226: 226: Tâm sự với tình địch
Chương 227: 227: Bà Xã, Anh Cũng Muốn Được Nghe Con Đạp!
Chương 228: 228: Ăn mì ông xã xào
Chương 229: 229: Chiều bà xã
Chương 230: 230: Quá khứ (1)
Chương 231: 231: Quá khứ (2)
Chương 232: 232: Quá khứ (3)
Chương 233: 233: Nước mắt và máu
Chương 234: 234: Tẩu hỏa nhập ma
Chương 235: 235: Lưu Ngọc Dao
Chương 236: 236: Ông xã, em đói!
Chương 237: 237: Tình cha con (1)
Chương 238: 238: Tình cha con (2)
Chương 239: 239: Tâm sự cùng anh trai
Chương 240: 240: Buông tha quá khứ
Chương 241: 241: Tẩu tử
Chương 242: 242: Nếu là hai đứa con trai thì sao?
Chương 243: 243: Mong muốn có tiểu công chúa
Chương 244: 244: Joserp xuất hiện
Chương 245: 245: Anh trai tốt
Chương 246: 246: Lê Hoa Đái Vũ
Chương 247: 247: Thời gian xa cách (1)
Chương 248: 248: Thời gian xa cách (2)
Chương 249: 249: Thời Gian Xa Cách (3)
Chương 250: 250: Thời Gian Xa Cách (4)
Chương 251: 251: Sinh Con
Chương 252: 252: Kết!
Chương 253: 253: Những Mẩu Chuyện Nhỏ Của Gia Đình Nhà Thiếu Soái
Chương 254: 254: Ngoại Truyện: Chào Đón Thiên Thần Mới
Chương 255: 255: Ngoại Truyện Cẩn-Phi: Hôn Trộm
Chương 256: 256: Ngoại Truyện Cẩn-Phi: Cưới Nhau Đi!
Không tìm thấy chương nào phù hợp