Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 210: Quả báo sớm muộn cũng tới
Người xưa đã nói, ở đời có luật nhân quả rõ ràng, còn nói ở hiền gặp lành, ác giả ác báo, không phải thời điểm trả nghiệp không tới, còn nói người đang làm trời đang nhìn…
Gió đêm vẫn ấm áp, lướt qua lòng người khiến người ta thiu thiu buồn ngủ, cảm thấy rất lười nhác, chuông bạc đung đưa theo gió nhẹ, thỉnh thoảng phát ra tiếng vang trong trẻo phiêu linh trong không khí. Ráng chiều ở chân trời rực rỡ như lửa, chiếu rọi lòng người ấm lên, ánh đỏ kia chiếu lên thân mình, phản ra ánh sáng đỏ chói khiến người ta phải híp mắt lại.
Cuối cùng chuyện của Úc phủ đã khép lại, Đại phu nhân bị Úc Duy Chương dùng một tờ hưu thê đuổi khỏi nhà, giết hại con cái, ghen tuông âm độc, một loạt tội danh rất dài, khi phơi bày trước từ đường Úc thị, Đại phu nhân không đồng ý, luôn mồm nói mình đã giữ đạo hiếu cho công bà sáu năm, không vi phạm tam tòng, Úc Duy Chương không thể vứt bỏ mình, làm ầm làm ĩ lên, thế nhưng Nhị lão gia, Nhị phu nhân, Tam lão gia, Tam phu nhân của Úc phủ đã nhất trí làm chứng, xác nhận tội danh của Đại phu nhân, vẫn quyết định đuổi bà ta ra khỏi nhà.
Chung Dực không làm gì Lan Cúc hết, nhưng Lan Cúc lại tự xin theo chăm sóc mẫu thân, Chung Dực ngầm cho phép, muốn cho nàng ta ở trong một nông trang của mình nhưng đã bị nàng ta từ chối, chỉ nhẹ nhàng nói: “Thiếp thân có của hồi môn của mình, không muốn phiền phu quân, hôm nay từ biệt sẽ nhiều năm không gặp, mong phu quân tự chăm sóc tốt cho bản thân, nếu ngày nào đó gặp được nữ tử mình yêu vẫn có thể cưới về, nếu không muốn làm thiếp, thiếp thân có thể nhường lại vị trí chính thê, đời này chỉ có một nguyện vọng duy nhất là hi vọng trăm năm sau có thể quay về chôn cạnh phu quân, không cần cùng huyệt nhưng xin chung một vườn.”
Lan Cúc nhìn Chung Dực, nhoẻn miệng cười một nụ cười dịu dàng, ánh mắt trở nên mông lung, giống như xuyên qua thời không, thì thầm nói: “Đêm nay là đêm nao, thuyền lênh đênh giữa dòng. Hôm nay là hôm nao, chung thuyền với vương tử. Ngại ngùng không che giấu, chàng không trách cứ chi. Tâm phiền mãi không dứt, cũng vì tri vương tử. Non có cây, cây lại có cành, tâm hân hoan chàng, chàng có hay? Nếu có kiếp sau tình nguyện không gặp quân, để gió cuốn mình đi[1]…”
[1] Thơ “Việt nhân ca”, dịch thơ nguồn thivien.
Năm ấy lần đầu gặp Chung Dực xuyến xáo tựa gặp tiên nhân, hóa ra trên đời lại có một thiếu niên anh tuấn bực này, rực rỡ như nắng mai, đẹp đẽ trong trẻo, mi tú mắt sáng, hào hoa phong nhã, thời khắc đó trái tim bỗng như bị mắc cạn… Không thể đắm chìm trong quá khứ, nhưng nếu có thể quay lại, nàng ta tình nguyện đứng từ xa nhìn Chung Dực và Úc Lan Nhụy kết lương duyên, hạnh phúc mỹ mãn, cũng không hề muốn rơi vào tình cảnh như bây giờ, giai nhân lìa đời, phu thê bất hòa, phụ mẫu xung đột, nhưng cuộc đời này sao có thể quay lại, làm sai rồi cuối cùng vẫn sẽ phải nhận trái đắng thôi.
Chung Dực nhìn Lan Cúc như già đi mấy chục tuổi đỡ Đại phu nhân lên xe ngựa, nhanh chóng rời đi, bên tai còn vang vọng tiếng của Lan Cúc, non có cây, cây lại có cành, tâm hân hoan chàng, chàng có hay? Nếu có kiếp sau tình nguyện không gặp quân, để gió cuốn mình đi… Vành mắt cay cay, Lan Cúc tuyệt tình như vậy, chắc có lẽ đã ăn năn rồi.
Đại phu nhân nhìn nước mắt rơi đầy trên mặt Lan Cúc, trên khuôn mặt già nua hiện lên vẻ đau đớn, nắm lấy tay của nàng ta, muốn nói gì đó nhưng rồi hóa thành một tiếng thở dài, nhìn màn cửa bị gió thổi lên, một đời vinh hoa mà bây giờ lại rơi vào kết cục này, quả thật khiến người ta không thể chấp nhận được, đột nhiên nhắm mắt lại, dựa vào thành xe chợp mắt, có lẽ bà ta nên trở về nhà mẹ đẻ, thế nhưng người nhà mẹ đẻ vẫn sẽ đón nhận bà ta sao? Đại phu nhân không chắc chắn, bà ta không muốn nữ nhi bị xích mích giữa mình và phu quân liên lụy…
Lan Phương tâm cơ thâm độc, mang trên người tội danh chồng chết, mỗi một chuyện đều khiến người ta không thể tha thứ. Đối với loại gàn bướng hồ đồ, giết hại thủ túc, không biết hối cải này, Úc Duy Chương gạch tên khỏi gia phả Úc thị!
*
Minh Yên mệt mỏi cực kỳ, về lại vương phủ là đi ngủ luôn, đến khi tỉnh lại trăng đã treo giữa trời, Chu Hạo Khiên nằm bên cạnh thở đều đều, mượn ánh trăng mờ mờ thấy hắn ngủ rất ngon. Minh Yên cảm thấy bình yên vô cùng, thế sự khó lường, bách chuyển thiên biến, bây giờ đại thù đã được báo mà vẫn có thể bên người yêu, mình đâu chỉ may mắn, nam nhân ngốc nghếch này, không biết vì mình đã trả giá bao nhiêu, thế nhưng hôm nay ở Úc phủ thấy mình nhìn Chung Dực lại cảm thấy sợ hãi…
Nghĩ tới đây Minh Yên quay đầu lại nhìn Chu Hạo Khiên, nhẹ nhàng xích lại gần, thì thầm vào tai hắn: “Đồ ngốc, chàng sợ gì chứ? Bây giờ trong tim ta chỉ có mình chàng, hắn đã là chuyện của kiếp trước. Không biết từ lúc nào chàng đã mọc rễ nảy mầm trong tim ta, đời này kiếp này có chàng là ta đã mãn nguyện rồi.”
Nàng nhẹ nhàng tựa vào hõm vai của Chu Hạo Khiên, nhắm mắt lại từ từ thiếp đi, nhưng không nhìn thấy lông mi của Chu Hạo Khiên rung rinh, khóe miệng nở nụ cười nhẹ.
Năm qua tháng tới luôn bên nhau, mãi mãi vĩnh cửu tình không rời, cả đời này có người là đã mãn nguyện rồi…
Chuyện Úc Duy Chương hưu thế dấy lên một trận giông tố không nhỏ trong Kinh thành, không phải vì Tưởng thị bị hưu đã làm ra mấy chuyện kinh thiên hại lý mà là vì Úc Duy Chương phù chính Mai di nương đã qua đời lên làm phu nhân, tức là thân mẫu của Minh Yên và Úc Dương, trong chớp mắt Minh Yên danh chính ngôn thuận trở thành đích nữ, Úc Dương danh chính ngôn thuận trở thành đích tử.
Ngày tin tức lan truyền đúng lúc Úc Dương trở về, tất nhiên Minh Yên phải trở về sum vầy với đệ đệ, cùng nhau tới từ đường bái tế nhận tổ tông, tổ chức long trọng, thêm nữa dạo gần đây danh tiếng của Úc Dương vang xa, có không ít văn nhân học sinh đến nhà, Úc phủ không những không vắng khách mà ngược lại vì vậy mà càng náo nhiệ hơn. Việc quản lý nhà cửa giao cho Thập Nhất di nương, còn Cửu di nương hỗ trợ, hai người làm việc hòa hợp tốt đẹp.
Sắc mặt Minh Yên càng ngày càng tươi tắn, người ta có câu gặp chuyện vui tinh thần cũng thoải mái, tiền đồ của Úc Dương rộng mở, người làm tỷ tỷ là nàng đây cuối cùng cũng thôi lo lắng, nhưng mỗi khi nhớ tới Lan Phương thì trong lòng lại khó chịu, không ngờ phủ Nam Dương Hầu kia lại không ruồng bỏ nàng ta vì thân phận bị đuổi, vẫn thu nhận nàng ta về như cũ.
Hành động này của Nam Dương Hầu phu nhân quá khác thường, chuyện lớn như vậy, ngược lại khiến Minh Yên phải cảnh giác. Nhớ tới lời tối hôm qua Chu Hạo Khiên nói, nếu Lan Phương muốn gây thêm sóng gió, hắn sẽ tiết lộ chuyện sổ sách cho Chung gia biết, Chung Lương không phải là người hiền lành, không ai đoán được ông ta sẽ có thủ đoạn lôi đình nào sau khi biết chuyện này.
Minh Yên không muốn đuổi cùng giết tận, lập tức ngăn cản Chu Hạo Khiên, có điều vẫn nói: “Nếu tỷ ta đã dừng tay thì cũng là phúc, nhưng nếu không biết hối cải, còn muốn gây chuyện thì kiểu gì cũng kéo tới đại họa, chúng ta cứ chờ xem thôi.”
Nhưng lúc này Minh Yên nào nghĩ được, Lan Phương trải qua biến chuyển lần này tâm trí đã không còn bình thường mà gieo mầm tai họa dẫn tới đại họa táng thân sau này. Hiện tại Minh Yên chỉ muốn bình an sinh hạ hài tử, cố gắng khoan dung được thì khoan dung, song, nàng không biết rằng trên đời này có những con thú vật không biết ơn tình còn quay lại cắn trả ân nhân, có lẽ trong cõi u minh đã có sắp đặt từ trước, có một vài chuyện có một vài người, trốn tránh quanh quanh thì vẫn sẽ phải đối mắt.
Gió đêm vẫn ấm áp, lướt qua lòng người khiến người ta thiu thiu buồn ngủ, cảm thấy rất lười nhác, chuông bạc đung đưa theo gió nhẹ, thỉnh thoảng phát ra tiếng vang trong trẻo phiêu linh trong không khí. Ráng chiều ở chân trời rực rỡ như lửa, chiếu rọi lòng người ấm lên, ánh đỏ kia chiếu lên thân mình, phản ra ánh sáng đỏ chói khiến người ta phải híp mắt lại.
Cuối cùng chuyện của Úc phủ đã khép lại, Đại phu nhân bị Úc Duy Chương dùng một tờ hưu thê đuổi khỏi nhà, giết hại con cái, ghen tuông âm độc, một loạt tội danh rất dài, khi phơi bày trước từ đường Úc thị, Đại phu nhân không đồng ý, luôn mồm nói mình đã giữ đạo hiếu cho công bà sáu năm, không vi phạm tam tòng, Úc Duy Chương không thể vứt bỏ mình, làm ầm làm ĩ lên, thế nhưng Nhị lão gia, Nhị phu nhân, Tam lão gia, Tam phu nhân của Úc phủ đã nhất trí làm chứng, xác nhận tội danh của Đại phu nhân, vẫn quyết định đuổi bà ta ra khỏi nhà.
Chung Dực không làm gì Lan Cúc hết, nhưng Lan Cúc lại tự xin theo chăm sóc mẫu thân, Chung Dực ngầm cho phép, muốn cho nàng ta ở trong một nông trang của mình nhưng đã bị nàng ta từ chối, chỉ nhẹ nhàng nói: “Thiếp thân có của hồi môn của mình, không muốn phiền phu quân, hôm nay từ biệt sẽ nhiều năm không gặp, mong phu quân tự chăm sóc tốt cho bản thân, nếu ngày nào đó gặp được nữ tử mình yêu vẫn có thể cưới về, nếu không muốn làm thiếp, thiếp thân có thể nhường lại vị trí chính thê, đời này chỉ có một nguyện vọng duy nhất là hi vọng trăm năm sau có thể quay về chôn cạnh phu quân, không cần cùng huyệt nhưng xin chung một vườn.”
Lan Cúc nhìn Chung Dực, nhoẻn miệng cười một nụ cười dịu dàng, ánh mắt trở nên mông lung, giống như xuyên qua thời không, thì thầm nói: “Đêm nay là đêm nao, thuyền lênh đênh giữa dòng. Hôm nay là hôm nao, chung thuyền với vương tử. Ngại ngùng không che giấu, chàng không trách cứ chi. Tâm phiền mãi không dứt, cũng vì tri vương tử. Non có cây, cây lại có cành, tâm hân hoan chàng, chàng có hay? Nếu có kiếp sau tình nguyện không gặp quân, để gió cuốn mình đi[1]…”
[1] Thơ “Việt nhân ca”, dịch thơ nguồn thivien.
Năm ấy lần đầu gặp Chung Dực xuyến xáo tựa gặp tiên nhân, hóa ra trên đời lại có một thiếu niên anh tuấn bực này, rực rỡ như nắng mai, đẹp đẽ trong trẻo, mi tú mắt sáng, hào hoa phong nhã, thời khắc đó trái tim bỗng như bị mắc cạn… Không thể đắm chìm trong quá khứ, nhưng nếu có thể quay lại, nàng ta tình nguyện đứng từ xa nhìn Chung Dực và Úc Lan Nhụy kết lương duyên, hạnh phúc mỹ mãn, cũng không hề muốn rơi vào tình cảnh như bây giờ, giai nhân lìa đời, phu thê bất hòa, phụ mẫu xung đột, nhưng cuộc đời này sao có thể quay lại, làm sai rồi cuối cùng vẫn sẽ phải nhận trái đắng thôi.
Chung Dực nhìn Lan Cúc như già đi mấy chục tuổi đỡ Đại phu nhân lên xe ngựa, nhanh chóng rời đi, bên tai còn vang vọng tiếng của Lan Cúc, non có cây, cây lại có cành, tâm hân hoan chàng, chàng có hay? Nếu có kiếp sau tình nguyện không gặp quân, để gió cuốn mình đi… Vành mắt cay cay, Lan Cúc tuyệt tình như vậy, chắc có lẽ đã ăn năn rồi.
Đại phu nhân nhìn nước mắt rơi đầy trên mặt Lan Cúc, trên khuôn mặt già nua hiện lên vẻ đau đớn, nắm lấy tay của nàng ta, muốn nói gì đó nhưng rồi hóa thành một tiếng thở dài, nhìn màn cửa bị gió thổi lên, một đời vinh hoa mà bây giờ lại rơi vào kết cục này, quả thật khiến người ta không thể chấp nhận được, đột nhiên nhắm mắt lại, dựa vào thành xe chợp mắt, có lẽ bà ta nên trở về nhà mẹ đẻ, thế nhưng người nhà mẹ đẻ vẫn sẽ đón nhận bà ta sao? Đại phu nhân không chắc chắn, bà ta không muốn nữ nhi bị xích mích giữa mình và phu quân liên lụy…
Lan Phương tâm cơ thâm độc, mang trên người tội danh chồng chết, mỗi một chuyện đều khiến người ta không thể tha thứ. Đối với loại gàn bướng hồ đồ, giết hại thủ túc, không biết hối cải này, Úc Duy Chương gạch tên khỏi gia phả Úc thị!
*
Minh Yên mệt mỏi cực kỳ, về lại vương phủ là đi ngủ luôn, đến khi tỉnh lại trăng đã treo giữa trời, Chu Hạo Khiên nằm bên cạnh thở đều đều, mượn ánh trăng mờ mờ thấy hắn ngủ rất ngon. Minh Yên cảm thấy bình yên vô cùng, thế sự khó lường, bách chuyển thiên biến, bây giờ đại thù đã được báo mà vẫn có thể bên người yêu, mình đâu chỉ may mắn, nam nhân ngốc nghếch này, không biết vì mình đã trả giá bao nhiêu, thế nhưng hôm nay ở Úc phủ thấy mình nhìn Chung Dực lại cảm thấy sợ hãi…
Nghĩ tới đây Minh Yên quay đầu lại nhìn Chu Hạo Khiên, nhẹ nhàng xích lại gần, thì thầm vào tai hắn: “Đồ ngốc, chàng sợ gì chứ? Bây giờ trong tim ta chỉ có mình chàng, hắn đã là chuyện của kiếp trước. Không biết từ lúc nào chàng đã mọc rễ nảy mầm trong tim ta, đời này kiếp này có chàng là ta đã mãn nguyện rồi.”
Nàng nhẹ nhàng tựa vào hõm vai của Chu Hạo Khiên, nhắm mắt lại từ từ thiếp đi, nhưng không nhìn thấy lông mi của Chu Hạo Khiên rung rinh, khóe miệng nở nụ cười nhẹ.
Năm qua tháng tới luôn bên nhau, mãi mãi vĩnh cửu tình không rời, cả đời này có người là đã mãn nguyện rồi…
Chuyện Úc Duy Chương hưu thế dấy lên một trận giông tố không nhỏ trong Kinh thành, không phải vì Tưởng thị bị hưu đã làm ra mấy chuyện kinh thiên hại lý mà là vì Úc Duy Chương phù chính Mai di nương đã qua đời lên làm phu nhân, tức là thân mẫu của Minh Yên và Úc Dương, trong chớp mắt Minh Yên danh chính ngôn thuận trở thành đích nữ, Úc Dương danh chính ngôn thuận trở thành đích tử.
Ngày tin tức lan truyền đúng lúc Úc Dương trở về, tất nhiên Minh Yên phải trở về sum vầy với đệ đệ, cùng nhau tới từ đường bái tế nhận tổ tông, tổ chức long trọng, thêm nữa dạo gần đây danh tiếng của Úc Dương vang xa, có không ít văn nhân học sinh đến nhà, Úc phủ không những không vắng khách mà ngược lại vì vậy mà càng náo nhiệ hơn. Việc quản lý nhà cửa giao cho Thập Nhất di nương, còn Cửu di nương hỗ trợ, hai người làm việc hòa hợp tốt đẹp.
Sắc mặt Minh Yên càng ngày càng tươi tắn, người ta có câu gặp chuyện vui tinh thần cũng thoải mái, tiền đồ của Úc Dương rộng mở, người làm tỷ tỷ là nàng đây cuối cùng cũng thôi lo lắng, nhưng mỗi khi nhớ tới Lan Phương thì trong lòng lại khó chịu, không ngờ phủ Nam Dương Hầu kia lại không ruồng bỏ nàng ta vì thân phận bị đuổi, vẫn thu nhận nàng ta về như cũ.
Hành động này của Nam Dương Hầu phu nhân quá khác thường, chuyện lớn như vậy, ngược lại khiến Minh Yên phải cảnh giác. Nhớ tới lời tối hôm qua Chu Hạo Khiên nói, nếu Lan Phương muốn gây thêm sóng gió, hắn sẽ tiết lộ chuyện sổ sách cho Chung gia biết, Chung Lương không phải là người hiền lành, không ai đoán được ông ta sẽ có thủ đoạn lôi đình nào sau khi biết chuyện này.
Minh Yên không muốn đuổi cùng giết tận, lập tức ngăn cản Chu Hạo Khiên, có điều vẫn nói: “Nếu tỷ ta đã dừng tay thì cũng là phúc, nhưng nếu không biết hối cải, còn muốn gây chuyện thì kiểu gì cũng kéo tới đại họa, chúng ta cứ chờ xem thôi.”
Nhưng lúc này Minh Yên nào nghĩ được, Lan Phương trải qua biến chuyển lần này tâm trí đã không còn bình thường mà gieo mầm tai họa dẫn tới đại họa táng thân sau này. Hiện tại Minh Yên chỉ muốn bình an sinh hạ hài tử, cố gắng khoan dung được thì khoan dung, song, nàng không biết rằng trên đời này có những con thú vật không biết ơn tình còn quay lại cắn trả ân nhân, có lẽ trong cõi u minh đã có sắp đặt từ trước, có một vài chuyện có một vài người, trốn tránh quanh quanh thì vẫn sẽ phải đối mắt.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71: Rốt cuộc ai thiết kế ai (2)
Chương 72: 72: Lão Vương phi bày uy nghi (1)
Chương 73: 73: Lão Vương phi bày uy nghi (2)
Chương 74: 74: Nợ một đêm động phòng hoa chúc
Chương 75: 75: Đêm tân hôn muộn
Chương 76: 76: Đủ loại vẻ mặt lúc lại mặt (1)
Chương 77: 77: Đủ loại vẻ mặt lúc lại mặt (2)
Chương 78: 78: Chuyện cũ nói không ra lời
Chương 79: 79: Hôn sự Lan Phương dấy phong ba
Chương 80: 80: Phân tích lợi và hại cùng thuyền cứu giúp
Chương 81: 81: Phụ tử Chung gia đánh lôi đài
Chương 82: 82: Chiến trường nữ nhân cũng đặc sắc lắm
Chương 83: 83: Minh Yên cũng có ý xấu
Chương 84: 84: Lan Cúc đại náo Chung phủ (1)
Chương 85: 85: Lan Cúc đại náo Chung phủ (2)
Chương 86: 86: Lan Cúc đại náo Chung phủ (3)
Chương 87: 87: Nợ phong lưu, người ấy ôm cây đợi thỏ
Chương 88: 88: Hai người nào đó, oan gia đối đầu
Chương 89: 89: Trở về Úc phủ, Minh Yên cười nhìn Lan Phương (1)
Chương 90: 90: Trở về Úc phủ, Minh Yên cười nhìn Lan Phương (2)
Chương 91: 91: Đánh trống trận, Lan Phương tuyên chiến Minh Yên
Chương 92: 92: Đánh trống trận, ngồi xem mẫu nữ đại chiến
Chương 93: 93: Đánh trống trận, Minh Yên nghênh chiến Lan Phương
Chương 94: 94: Bàn bạc tỉ mỉ, phu thê hợp tác ăn ý (1)
Chương 95: 95: Bàn bạc tỉ mỉ, phu thê hợp tác ăn ý (2)
Chương 96: 96: Khói bốc lên, Minh Yên trổ tài (1)
Chương 97: 97: Khói bốc lên, Minh Yên trổ tài (2)
Chương 98: 98: Khói bốc lên, Minh Yên trổ tài (3)
Chương 99: 99: Tình nồng, cầm tay nhau đến đầu bạc
Chương 100: 100: Hồi ức trước kia, Minh Yên nói thẳng (1)
Chương 101: 101: Hồi ức trước kia, Minh Yên nói thẳng (2)
Chương 102: 102: Gió đông mạnh, gió to sóng lớn đêm Trung Thu (1)
Chương 103: 103: Gió đông mạnh, gió to sóng lớn đêm Trung Thu (2)
Chương 104: 104: Gió đông mạnh, gió to sóng lớn đêm Trung Thu (3)
Chương 105: 105: Sóng đánh sóng, ai là hung thủ đứng phía sau
Chương 106: 106: Bắt đầu giao đấu, tiểu phúc hắc đại gian trá (1)
Chương 107: 107: Bắt đầu giao đấu, tiểu phúc hắc đại gian trá (2)
Chương 108: 108: Cướp nha hoàn, Tam Nương chịu khổ ám toán
Chương 109: 109: Trung Thu, khó nhất là nhịn trong đêm
Chương 110: 110: Mây khói thay đổi, trong nháy mắt mây trôi giữa trời
Chương 111: 111: Phí tâm lực, Lan Phương mất kiên nhẫn ra tay
Chương 112: 112: Có tin vui, Minh Yên vứt bỏ phong quang
Chương 113: 113: Đấu tranh nội bộ, Lan Phương hai mặt thụ địch
Chương 114: 114: Đấu tranh nội bộ, Lan Cúc bị chất vấn và biết được chân tướng
Chương 115: 115: Đấu tranh nội bộ, thì ra cũng không đơn giản
Chương 116: 116: Cùng ra tay, Lan Phương gian khổ phiêu bạt (1)
Chương 117: 117: Cùng ra tay, Lan Phương gian khổ phiêu bạt (2)
Chương 118: 118: Cùng ra tay, Lan Phương gian khổ phiêu bạt (3)
Chương 119: 119: Xảy ra ngoài ý muốn
Chương 120: 120: Gặp mối nguy ai tới giải vây
Chương 121: 121: Khéo léo mở miệng từ từ thăm hỏi
Chương 122: 122: Vùi lấp bí ẩn, xuất liên hoàn kế (1)
Chương 123: 123: Vùi lấp bí ẩn, xuất liên hoàn kế (2)
Chương 124: 124: Phu thê trẻ cãi nhau
Chương 125: 125: Nửa đêm lén lên giường
Chương 126: 126: Cả đời chỉ cưới một người
Chương 127: 127: Minh Yên chống lại Vũ Ninh Vương (1)
Chương 128: 128: Minh Yên chống lại Vũ Ninh Vương (2)
Chương 129: 129: Mẫu tử nói chuyện khó động lòng
Chương 130: 130: Tần Trắc phi nhẹ lời châm ngòi
Chương 131: 131: Lan Phương xuất giá ai cũng vui vẻ
Chương 132: 132: Quà tặng kinh thế của Minh Yên
Chương 133: 133: Hai tỷ muội thì thầm trong khuê phòng
Chương 134: 134: Khối băng khó khăn tỏ tình
Chương 135: 135: Cướp nha hoàn, mọi người đại chiến
Chương 136: 136: Ở viện Thúy Ninh, Trắc phi bị răn dạy (1)
Chương 137: 137: Ở viện Thúy Ninh, Trắc phi bị răn dạy (2)
Chương 138: 138: Nghe thấy tin vui nha hoàn trở về (1)
Chương 139: 139: Nghe thấy tin vui nha hoàn trở về (2)
Chương 140: 140: Mục Trắc phi trả ân tình
Chương 141: 141: Lan Phương lạnh lẽo đêm hoa chúc
Chương 142: 142: Truyền tin vui, là tam bào thai
Chương 143: 143: Mục Trắc phi giận không thể nuốt
Chương 144: 144: Mục Trắc phi cấp tốc phản công
Chương 145: 145: Trai hạc tranh nhau, Minh Yên vui mừng
Chương 146: 146: Dò xét Lan Phương, Hầu phủ tranh chấp (1)
Chương 147: 147: Dò xét Lan Phương, Hầu phủ tranh chấp (2)
Chương 148: 148: Dò xét Lan Phương, Hầu phủ tranh chấp (3)
Chương 149: 149: Dò xét Lan Phương, Hầu phủ tranh chấp (4)
Chương 150: 150: Chân tướng rõ ràng mọi người giận dữ
Chương 151: 151: Bất ngờ xảy ra, Minh Yên gặp nạn
Chương 152: 152: Lòng đầy nghi hoặc mở miệng dò xét
Chương 153: 153: Tần Trắc phi rục rịch (1)
Chương 154: 154: Tần Trắc phi rục rịch (2)
Chương 155: 155: Đóng cửa, thả tiểu Vương gia (1)
Chương 156: 156: Đóng cửa, thả tiểu Vương gia (2)
Chương 157: 157: Minh Yên xảo ngôn hóa nguy cơ
Chương 158: 158: Đối đầu với Tần Trắc phi, ai thắng (1)
Chương 159: 159: Đối đầu với Tần Trắc phi, ai thắng (2)
Chương 160: 160: Đối đầu với Tần Trắc phi, ai thắng (3)
Chương 161: 161: Truyền lại bí mật tổ truyền
Chương 162: 162: Phượng Kiêu lưu truyền đời đời
Chương 163: 163: Điều tra Lan Phương tìm hiểu nguồn gốc
Chương 164: 164: Lần đầu diện kiến Vân phi, cẩn thận cân nhắc
Chương 165: 165: Mẫu tử gặp mặt bí mật mưu đồ
Chương 166: 166: Tống Tiềm tuyển phi, Minh Yên bận rộn (1)
Chương 167: 167: Tống Tiềm tuyển phi, Minh Yên bận rộn (2)
Chương 168: 168: Chu Hạo Khiên vô cùng đắn đo
Chương 169: 169: Minh Yên khéo léo giỡn đẹp Lạc Bạch
Chương 170: 170: Chung Dực lập mưu chiến trên nước
Chương 171: 171: Lập mưu kế đấu với Chung Dực (1)
Chương 172: 172: Lập mưu kế đấu với Chung Dực (2)
Chương 173: 173: Minh Yên bày kế thẩm vấn Lục La (1)
Chương 174: 174: Minh Yên bày kế thẩm vấn Lục La (2)
Chương 175: 175: Chân tướng năm đó là vậy
Chương 176: 176: Tiến cung lần hai, Minh Yên cẩn thận
Chương 177: 177: Lần đầu gặp Trắc phi của Tống Tiềm
Chương 178: 178: Nghe thấy tin dữ Hoàng đế ban hôn
Chương 179: 179: Lễ Hoa Triều, phong thái của mỗi phi
Chương 180: 180: Tình thế khó xử Minh Yên tức giận
Chương 181: 181: Lộ tài năng không chút nhượng bộ (1)
Chương 182: 182: Lộ tài năng không chút nhượng bộ (2)
Chương 183: 183: Lộ tài năng không chút nhượng bộ (3)
Chương 184: 184: Mọi người đều vui vẻ rạng rỡ
Chương 185: 185: Diệu kế xiêm y tỏa hương
Chương 186: 186: Minh Yên giăng bẫy sài lang
Chương 187: 187: Cô tẩu mẫu nữ không hiểu lòng nhau
Chương 188: 188: Nỗi khổ của uyên ương, Mục Trắc phi khó nói nên lời
Chương 189: 189: Tết Đoan Ngọ tụ hội đủ chiêu trò (1)
Chương 190: 190: Tết Đoan Ngọ tụ hội đủ chiêu trò (2)
Chương 191: 191: Tổn thương Chung Dực để trừ họa
Chương 192: 192: Bên ngoài mừng rỡ, trong lòng rồi ren
Chương 193: 193: Tần Trắc phi tung chiêu hiểm
Chương 194: 194: Thiên Hương liều mình vì chủ cũ
Chương 195: 195: Thế sự lại xoay chuyển (1)
Chương 196: 196: Thần hồn nát thần tính, người người nguy khốn (1)
Chương 197: 197: Thần hồn nát thần tính, người người nguy khốn (2)
Chương 198: 198: Minh Yên bày kế đánh chìm thuyền
Chương 199: 199: Thanh Mi tới báo tin
Chương 200: 200: Tương tư tương ức cuối cùng cũng gặp nhau
Chương 201: 201: Kế hoạch của Thập Nhất di nương
Chương 202: 202: Thù xưa hận cũ tính một thể (1)
Chương 203: 203: Thù xưa hận cũ tính một thể (2)
Chương 204: 204: Thù xưa hận cũ tính một thể (3)
Chương 205: 205: Thù xưa hận cũ tính một thể (4)
Chương 206: 206: Thù xưa hận cũ tính một thể (5)
Chương 207: 207: Thù xưa hận cũ tính một thể (6)
Chương 208: 208: Thù xưa hận cũ tính một thể (7)
Chương 209: 209: Thù xưa hận cũ tính một thể (8)
Chương 210: 210: Quả báo sớm muộn cũng tới
Chương 211: 211: Tình thế khó xử, hai bên đều không thích hợp
Chương 212: 212: Lần đầu gặp mặt đầy suy ngẫm
Chương 213: 213: Cười cười nói nói, người tới ta đi
Chương 214: 214: Tiền triều hậu viện nối liền nhau
Chương 215: 215: Buông tay thì tất cả đều hạnh phúc
Chương 216: 216: Tin đồn bất ngờ lưu truyền
Chương 217: 217: Mùng bảy tháng Bảy, mọi chuyện gắn liền (1)
Chương 218: 218: Mùng bảy tháng Bảy, mọi chuyện gắn liền (2)
Chương 219: 219: Phong ba quét thành, lòng người kinh hoảng (1)
Chương 220: 220: Phong ba quét thành, lòng người kinh hoảng (2)
Chương 221: 221: Sinh con thành thân lúc cướp giết (1)
Chương 222: 222: Sinh con thành thân lúc cướp giết (2)
Chương 223: 223: Sinh con thành thân lúc cướp giết (3)
Chương 224: 224: Vứt bỏ thiên hạ này vì người
Chương 225: 225: Đủ mọi tâm trạng sướng vui giận buồn
Chương 226: 226: Muốn trùng phùng mà biến cố phát sinh
Chương 227: 227: Trận chiến cuối cùng quyết thắng thua (1)
Chương 228: 228: Trận chiến cuối cùng quyết thắng thua (2)
Chương 229: 229: Trận chiến cuối cùng quyết thắng thua (3)
Chương 230: 230: Từ nay về sau là địch không là bạn, trung nghĩa khó vẹn toàn
Chương 231: 231: Mặt đối mặt giải thích rõ ràng
Chương 232: 232: Chàng chàng thiếp thiếp kể về chia ly
Chương 233: 233: Bày kế hiểm mưu đồ cho tương lai
Chương 234: 234: Quá trình nổi danh của tiểu sắc nữ (1)
Chương 235: 235: Quá trình nổi danh của tiểu sắc nữ (2)
Chương 236: 236: Quần hùng tranh thiên hạ (1)
Chương 237: 237: Quần hùng tranh thiên hạ (2)
Chương 238: 238: Quần hùng tranh thiên hạ (3)
Chương 239: 239: Quần hùng tranh thiên hạ (4)
Chương 240: 240: Tài bắn cung xuất sắc trong trận không chiến
Chương 241: 241: Nửa đêm tập kích phản công
Chương 242: 242: Thật giả khó phân, kế hoạch vượt tận mây xanh
Chương 243: 243: Ngày phản công khói lửa muôn nơi
Chương 244: 244: Trở lại chuỗi ngày bận rộn
Chương 245: 245: Lan Phương lấy gì để trao đổi
Chương 246: 246: Cái ác chưa chết tâm muốn xoay người
Chương 247: 247: Tiếp tục giao tranh không phân cao thấp
Chương 248: 248: Cẩn thận suy nghĩ về chuyện cũ đáng nghi
Chương 249: 249: Thảm họa bị nắm râu của Vũ Ninh Vương
Chương 250: 250: Minh Yên thiết yến lễ Hoa Triều (1)
Chương 251: 251: Minh Yên thiết yến lễ Hoa Triều (2)
Chương 252: 252: Minh Yên thiết yến lễ Hoa Triều (3)
Chương 253: 253: Minh Yên thiết yến lễ Hoa Triều (4)
Chương 254: 254: Lan Phương quyết xông vào phủ (1)
Chương 255: 255: Lan Phương quyết xông vào phủ (2)
Chương 256: 256: Nhị nha đầu bất ngờ nói chuyện, Lan Lăng không thể mang thai
Chương 257: 257: Thế sự chầm chậm thay đổi
Chương 258: 258: Hổ xuống đồng bằng bị chó khinh
Chương 259: 259: Tình cảm ngày xưa đã không còn
Chương 260: 260: Về Úc phủ, cha con tâm sự
Chương 261: 261: Người xưa ngày cũ, khó nói thành lời
Chương 262: 262: Lần đầu giao đấu với Tần Trắc phi (1)
Chương 263: 263: Lần đầu giao đấu với Tần Trắc phi (2)
Chương 264: 264: Lần đầu giao đấu tại phòng nghị sự (1)
Chương 265: 265: Lần đầu giao đấu tại phòng nghị sự (2)
Chương 266: 266: Tranh chấp trong chuyện đồ cưới của Linh Ngọc
Chương 267: 267: Chuyện phiền lòng của nhà Lan Lăng (1)
Chương 268: 268: Chuyện phiền lòng của nhà Lan Lăng (2)
Chương 269: 269: Lời đồn kỳ quái (1)
Chương 270: 270: Lời đồn kỳ quái (2)
Chương 271: 271: Lời đồn kỳ quái (3)
Chương 272: 272: Ta phải tin như thế nào?
Chương 273: 273: Mặc cho người cam đoan không thay lòng
Chương 274: 274: Vậy thì bắt đầu từ người kia đi
Chương 275: 275: Khách lần lượt ghé thăm
Chương 276: 276: Hạnh phúc không thể cưỡng cầu
Chương 277: 277: Trừng phạt bằng bạo lực lạnh
Chương 278: 278: Vén màn từng tầng sương mù
Chương 279: 279: Phu thê liên thủ bày kế
Chương 280: 280: Rủ áo đi xuất gia
Chương 281: 281: Úc Đạt khiến mọi người phải bất ngờ
Chương 282: 282: Bóng hình khó tìm nơi khe núi
Chương 283: 283: Hết lời khuyên giải
Chương 284: 284: Xin lỗi, thứ cho ta không làm được
Chương 285: 285: Chẳng lẽ chàng bị nữ nhân cưỡng ép
Chương 286: 286: Con dê cũng có lúc tức giận
Chương 287: 287: Nề hà phục nề hà
Chương 288: 288: Lời tỏ tình gian nan của tảng băng (1)
Chương 289: 289: Lời tỏ tình gian nan của tảng băng (2)
Chương 290: 290: Lời tỏ tình gian nan của tảng băng (3)
Chương 291: 291: Huynh đệ phụ tử giao đấu
Chương 292: 292: Hành động bất ngờ của Vũ Ninh Vương
Chương 293: 293: Toan tính của Chu Hạo Khiên (1)
Chương 294: 294: Toan tính của Chu Hạo Khiên (2)
Chương 295: 295: Mọi chuyện không như ý
Chương 296: 296: Vì sao mẫu tử khắc khẩu (1)
Chương 297: 297: Vì sao mẫu tử khắc khẩu (2)
Chương 298: 298: Danh kỹ Kinh thành Bạch Mẫu Đơn (1)
Chương 299: 299: Danh kỹ Kinh thành Bạch Mẫu Đơn (2)
Chương 300: 300: Phu thê liên thủ đánh bại Mẫu Đơn (1)
Chương 301: 301: Phu thê liên thủ đánh bại Mẫu Đơn (2)
Chương 302: 302: Phu thê liên thủ đánh bại Mẫu Đơn (3)
Chương 303: 303: Phu thê liên thủ đánh bại Mẫu Đơn (4)
Chương 304: 304: Phu thê liên thủ đánh bại Mẫu Đơn (5)
Chương 305: 305: Phu thê liên thủ đánh bại Mẫu Đơn (6)
Chương 306: 306: Phu thê liên thủ đánh bại Mẫu Đơn (7)
Chương 307: 307: Một câu chuyện tuyệt tình
Chương 308: 308: Đòi nợ
Chương 309: 309: Báo ứng muốn chết cũng không xong
Chương 310: 310: Tình cờ gặp được người phóng hỏa khi đó
Chương 311: 311: Kế hoạch bí mật của Tống Tần
Chương 312: 312: Kết thúc (Hoàn chính văn)
Chương 313: 313: Phiên ngoại 1 - Tiểu Phi Ca: Giành được một nụ cười của người
Chương 314: 314: Phiên ngoại 2 - Hiện tượng bất thường trong buổi chọn đ�? Vật đoán tương lai
Chương 315: 315: Phiên ngoại 3 - Lan Lăng: Hoa sen dưới trăng là đẹp nhất
Chương 316: 316: Phiên ngoại 4 - Lan Lăng: Nơi có người đó là thiên đường của ta
Chương 317: 317: Phiên ngoại 5 - Lan Phương: Chuyện xưa như sương mờ khiến ta thở dài
Chương 318: 318: Phiên ngoại 6 - Lan Cúc: Chuyện xưa như mây khói
Chương 319: 319: Phiên ngoại 7 - Lan Cúc: Hận không nên gả, nào dám chọc rắc rối (1)
Chương 320: 320: Phiên ngoại 8 - Lan Cúc: Hận không nên gả, nào dám chọc rắc rối (2)
Chương 321: 321: Phiên ngoại 9 - Chung Dực: Năm tháng từng yêu nhau
Chương 322: 322: Phiên ngoại 10 - Chung Dực: Năm tháng từng yêu nhau
Chương 323: 323: Phiên ngoại 11 - Chung Dực: Tình đã mất, trái tim tổn thương, chuyện cũ bi thương (1)
Chương 324: 324: Phiên ngoại 12 - Chung Dực: Tình đã mất, trái tim tổn thương, chuyện cũ bi thương (2) (Hoàn toàn văn)
Không tìm thấy chương nào phù hợp