Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 229: Mỏi Lưng
15:21 - 23.06.2026
44
Anh rũ mí mắt xuống, bóng của lông mi dừng ở đáy mắt, ánh nến đong đưa, Ôn Chỉ Văn không nhìn thấy rõ biểu tình trên mặt anh.
"Em nói cái này là không sao hả?" Anh nói.
Tầm mắt Ôn Chỉ Văn cũng dừng ở trên đùi mình, liếc mắt một cái đã nhìn thấy mấy chỗ trở nên tím tím xanh xanh.
Có thể là lúc vừa bị cúp điện đụng phải đồ vật trong nhà.
"Đau không?" Anh hỏi, muốn vươn tay chạm vào, nhưng sợ làm đau cô, lại thu tay lại.
Lúc này Ôn Chỉ Văn có thể làm nũng nói rất đau, nhưng cô lại không muốn nhìn thấy vẻ lo lắng trên mặt anh.
Vì thế cô lập tức lắc lắc đầu: "Không đau."
Ôn Chỉ Văn cũng không nói dối.
Nếu không phải Vu Hoài Ngạn vén ống quần cô lên, thì cô cũng không cảm thấy gì cả.
Chủ yếu do vấn đề về thể chất của Ôn Chỉ Văn, hơn nữa cô có làn da mềm, lúc bị thương gì đó rất dễ để lại dấu vết.
Nhìn qua thì rất nghiêm trọng, nhưng thật sự cũng không nghiêm trọng đến như vậy. "Vẫn nên bôi thuốc vào đi." Vu Hoài Ngạn cúi đầu nói.
Ôn Chỉ Văn yên lặng nhìn anh cầm tăm bông y tế, không biết bôi loại nước thuốc gì, động tác rất nhẹ nhàng bôi lên vết thương bam tím trên đùi Ôn Chỉ Văn.
Tăm bông lành lạnh tê tê, vừa tiếp xúc với làn da, Ôn Chỉ Văn không khỏi rụt chân về sau một chút.
Vu Hoài Ngạn cầm mắt cá chân cô, ngẩng đầu nhìn cô: "Đau hả?"
"Hơi lạnh." Cô nói.
"Ngoan, nhịn một chút." Anh dỗ dành cô nói.
Ôn Chỉ Văn nghiêng người về phía trước, tay chống cằm nhìn người đàn ông đang ngồi xổm trước mặt cô bôi thuốc cho cô, trái tim cũng dần dân bình tĩnh lại.
Vừa nãy khi một mình ở nhà, cô thật sự rất SỢ.
Trừ sợ tên ăn trộm vào được nhà ra, điều cô sợ hơn là sẽ không còn được gặp lại anh nữa.
Vu Hoài Ngạn không nhận ra, sau khi bỏ tăm bông xuống, còn đang kiểm tra trên đùi cô còn có chỗ nào khác bị thương nữa không.
Ôn Chỉ Văn không nhịn được duỗi tay, sờ lên mặt Vu Hoài Ngạn.
Khi bàn tay chạm vào gương mặt anh lại đúng lúc Vu Hoài Ngạn ngẩng đầu lên.
"Làm sao vậy?" Anh hỏi.
"May là anh đã trở lại." Ôn Chỉ Văn nói.
Anh dùng tay đặt lên mu bàn tay cô, nhẹ nhàng v**t v* làn da trên tay cô, hỏi: "Sợ sao?"
"Có chút." Ôn Chỉ Văn nghẹn ngào nói.
Đột nhiên, anh nâng một tay khác lên, đè lại Sau cổ cô.
Khoảng cách giữa hai người lập tức kéo gần, hơi thở quyện vào với nhau, Vu Hoài Ngạn thì thâm nói bên môi cô: "Đừng sợ, anh đây rồi."
Nói xong, anh khế chạm vào cô môi.
Gió đêm thổi vào từ khe cửa sổ, một ngọn nến lập loè rồi vụt tắt.
Không biết qua bao lâu, Ôn Chỉ Văn khẽ hừ nhẹ một tiếng.
Vu Hoài Ngạn dừng lại.
"Sao vậy?" Môi anh rời khỏi môi cô, ngược lại hôn nhẹ lên mặt cô hỏi.
"... Mỏi lưng." Ôn Chỉ Văn cảm thấy có chút khó mở miệng. Chủ yếu là tư thế này của bọn họ, Ôn Chỉ Văn ngồi ở trên sô pha, rướn người về phía trước lâu, thật sự là cô không chịu nổi.
Vu Hoài Ngạn nghe cô nói vậy thì hơi khựng lại, sau đó cúi đầu gục trên vai cô không nhịn được mà bật cười.
Ôn Chỉ Văn tức giận nắm chặt nắm tay đi đấm nhẹ vào sau lưng anh.
Chờ cô đánh đủ rồi, Vu Hoài Ngạn mới đứng lên, duỗi tay về phía cô: "Lên lầu đi."
*
Chuyện lần này trôi qua vẫn để lại chút ám ảnh cho Ôn Chỉ Văn.
Tuy rằng cô đã biết cửa sổ trong nhà vào lúc trước cũng đã cải tạo chắc chắn, chỉ cần khóa kỹ, cũng sẽ không dễ dàng bị ăn trộm cạy ra như vậy nữa.
Nhưng nói như thế nào đi nữa, dù sao trong khoảng thời gian này Ôn Chỉ Văn cũng không dám ở nhà một mình.
Nghĩ tới nghĩ lui thì bên người Vu Hoài Ngạn vẫn là an toàn nhất, Ôn Chỉ Văn lại bắt đầu từng giây từng phút dính với Vu Hoài Ngạn.
Hơn nữa lần này còn quá mức hơn so với lân trước, Vu Hoài Ngạn đi làm cô cũng đi theol Vì thế Ôn Chỉ Văn bị bắt trải qua cuộc sống phải dậy sớm.
Chỗ tốt là cô có thể ngủ bù ở trong văn phòng Vu Hoài Ngạn.
Chỗ xấu là bây giờ tất cả mọi người trên dưới công ty Vu Hoài Ngạn đều nhận ra cô, khiến trên dưới công ty bắt đầu nghị luận sôi nổi.
"Em nói cái này là không sao hả?" Anh nói.
Tầm mắt Ôn Chỉ Văn cũng dừng ở trên đùi mình, liếc mắt một cái đã nhìn thấy mấy chỗ trở nên tím tím xanh xanh.
Có thể là lúc vừa bị cúp điện đụng phải đồ vật trong nhà.
"Đau không?" Anh hỏi, muốn vươn tay chạm vào, nhưng sợ làm đau cô, lại thu tay lại.
Lúc này Ôn Chỉ Văn có thể làm nũng nói rất đau, nhưng cô lại không muốn nhìn thấy vẻ lo lắng trên mặt anh.
Vì thế cô lập tức lắc lắc đầu: "Không đau."
Ôn Chỉ Văn cũng không nói dối.
Nếu không phải Vu Hoài Ngạn vén ống quần cô lên, thì cô cũng không cảm thấy gì cả.
Chủ yếu do vấn đề về thể chất của Ôn Chỉ Văn, hơn nữa cô có làn da mềm, lúc bị thương gì đó rất dễ để lại dấu vết.
Nhìn qua thì rất nghiêm trọng, nhưng thật sự cũng không nghiêm trọng đến như vậy. "Vẫn nên bôi thuốc vào đi." Vu Hoài Ngạn cúi đầu nói.
Ôn Chỉ Văn yên lặng nhìn anh cầm tăm bông y tế, không biết bôi loại nước thuốc gì, động tác rất nhẹ nhàng bôi lên vết thương bam tím trên đùi Ôn Chỉ Văn.
Tăm bông lành lạnh tê tê, vừa tiếp xúc với làn da, Ôn Chỉ Văn không khỏi rụt chân về sau một chút.
Vu Hoài Ngạn cầm mắt cá chân cô, ngẩng đầu nhìn cô: "Đau hả?"
"Hơi lạnh." Cô nói.
"Ngoan, nhịn một chút." Anh dỗ dành cô nói.
Ôn Chỉ Văn nghiêng người về phía trước, tay chống cằm nhìn người đàn ông đang ngồi xổm trước mặt cô bôi thuốc cho cô, trái tim cũng dần dân bình tĩnh lại.
Vừa nãy khi một mình ở nhà, cô thật sự rất SỢ.
Trừ sợ tên ăn trộm vào được nhà ra, điều cô sợ hơn là sẽ không còn được gặp lại anh nữa.
Vu Hoài Ngạn không nhận ra, sau khi bỏ tăm bông xuống, còn đang kiểm tra trên đùi cô còn có chỗ nào khác bị thương nữa không.
Ôn Chỉ Văn không nhịn được duỗi tay, sờ lên mặt Vu Hoài Ngạn.
Khi bàn tay chạm vào gương mặt anh lại đúng lúc Vu Hoài Ngạn ngẩng đầu lên.
"Làm sao vậy?" Anh hỏi.
"May là anh đã trở lại." Ôn Chỉ Văn nói.
Anh dùng tay đặt lên mu bàn tay cô, nhẹ nhàng v**t v* làn da trên tay cô, hỏi: "Sợ sao?"
"Có chút." Ôn Chỉ Văn nghẹn ngào nói.
Đột nhiên, anh nâng một tay khác lên, đè lại Sau cổ cô.
Khoảng cách giữa hai người lập tức kéo gần, hơi thở quyện vào với nhau, Vu Hoài Ngạn thì thâm nói bên môi cô: "Đừng sợ, anh đây rồi."
Nói xong, anh khế chạm vào cô môi.
Gió đêm thổi vào từ khe cửa sổ, một ngọn nến lập loè rồi vụt tắt.
Không biết qua bao lâu, Ôn Chỉ Văn khẽ hừ nhẹ một tiếng.
Vu Hoài Ngạn dừng lại.
"Sao vậy?" Môi anh rời khỏi môi cô, ngược lại hôn nhẹ lên mặt cô hỏi.
"... Mỏi lưng." Ôn Chỉ Văn cảm thấy có chút khó mở miệng. Chủ yếu là tư thế này của bọn họ, Ôn Chỉ Văn ngồi ở trên sô pha, rướn người về phía trước lâu, thật sự là cô không chịu nổi.
Vu Hoài Ngạn nghe cô nói vậy thì hơi khựng lại, sau đó cúi đầu gục trên vai cô không nhịn được mà bật cười.
Ôn Chỉ Văn tức giận nắm chặt nắm tay đi đấm nhẹ vào sau lưng anh.
Chờ cô đánh đủ rồi, Vu Hoài Ngạn mới đứng lên, duỗi tay về phía cô: "Lên lầu đi."
*
Chuyện lần này trôi qua vẫn để lại chút ám ảnh cho Ôn Chỉ Văn.
Tuy rằng cô đã biết cửa sổ trong nhà vào lúc trước cũng đã cải tạo chắc chắn, chỉ cần khóa kỹ, cũng sẽ không dễ dàng bị ăn trộm cạy ra như vậy nữa.
Nhưng nói như thế nào đi nữa, dù sao trong khoảng thời gian này Ôn Chỉ Văn cũng không dám ở nhà một mình.
Nghĩ tới nghĩ lui thì bên người Vu Hoài Ngạn vẫn là an toàn nhất, Ôn Chỉ Văn lại bắt đầu từng giây từng phút dính với Vu Hoài Ngạn.
Hơn nữa lần này còn quá mức hơn so với lân trước, Vu Hoài Ngạn đi làm cô cũng đi theol Vì thế Ôn Chỉ Văn bị bắt trải qua cuộc sống phải dậy sớm.
Chỗ tốt là cô có thể ngủ bù ở trong văn phòng Vu Hoài Ngạn.
Chỗ xấu là bây giờ tất cả mọi người trên dưới công ty Vu Hoài Ngạn đều nhận ra cô, khiến trên dưới công ty bắt đầu nghị luận sôi nổi.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Kịch Bản Gì Đây?
Chương 2: 2: Thì Ra Là Mộng Xuân
Chương 3: 3: Anh Không Muốn Ngủ Với Em À?
Chương 4: 4: Động Phòng Hoa Chúc
Chương 5: 5: Hãy Để Cô Chết Đi
Chương 6: 6: Tình Yêu Có Lợi Ích Thực Tế Bằng Tiền Tài Không?
Chương 7: 7: Xây Dựng Tốt Hình Tượng
Chương 8: 8: Không Biết Nấu Cơm Cũng Không Sao
Chương 9: 9: Quả Nhiên Như Thế
Chương 10: 10: Thăm Quan Nơi Ở
Chương 11: 11: Hoạt Sắc Sinh Hương
Chương 12: 12: Chỉ Một Lần
Chương 13: 13: Máy Nhắn Tin
Chương 14: 14: Dì Giúp Việc
Chương 15: 15: Tới Trung Tâm Thương Mại Đông Người Nhất
Chương 16: 16: Lột Xác
Chương 17: 17: Vui Vẻ Khá Sớm
Chương 18: 18: Bàn Tán
Chương 19: 19: Mở Rộng Thị Trường
Chương 20: 20: Sợ Vợ
Chương 21: 21: Thiếu Một Lọ Hoa
Chương 22: 22: Bảo Cô Ấy Gọi Điện Thoại Lại Cho Cháu
Chương 23: 23: Chồng Ơi!
Chương 24: 24: Chồng Ơi!
Chương 25: 25: Mua Vòng Cổ
Chương 26: 26: Xứng Đôi
Chương 27: 27: Quần Áo Của Anh Đâu Rồi?
Chương 28: 28: Thay Đổi Rất Nhiều
Chương 29: 29: Em Ngủ Chung Với Anh Đi
Chương 30: 30: Cô Muốn Bãi Công
Chương 31: 31: Thiên Kinh Địa Nghĩa
Chương 32: 32: Duy Trì Tình Cảm Giả Dối
Chương 33: 33: Gặp Con Dâu Mới
Chương 34: 34: Tới Cửa Thăm Hỏi
Chương 35: 35: Trời Ơi, Đây Chính Là Nữ Chủ Trong Tiểu Thuyết Mà
Chương 36: 36: Cuốn Sách Mà Mọi Cô Gái Cần Phải Đọc
Chương 37: 37: Tìm Tới Cửa
Chương 38: 38: Phê Bình
Chương 39: 39: Không Thèm Quan Tâm
Chương 40: 40: Phá Hủy Thanh Danh
Chương 41: 41: Con Dâu Nhà Em Thật Kiêu Ngạo
Chương 42: 42: Không Thích Hợp Để Chung Sống
Chương 43: 43: Con Trai Đã Thông Suốt Rồi?
Chương 44: 44: Chờ Anh Về Ăn Chung
Chương 45: 45: Cảm Giác Kỳ Lạ
Chương 46: 46: Quả Nhiên Là Cô Rất Yêu Anh
Chương 47: 47: Suy Tính
Chương 48: 48: Có Bị Thay Thế Không?
Chương 49: 49: Phải Về Nhà Rồi
Chương 50: 50: Không Giống Kịch Bản
Chương 51: 51: Hiểu Nhầm
Chương 52: 52: Người Có Chủ Kiến
Chương 53: 53: Quý Nhân
Chương 54: 54: Thẻ Hội Viên
Chương 55: 55: Mở Hộp Pandora
Chương 56: 56: Ký Kết Hợp Đồng
Chương 57: 57: Ân Cần Như Vậy?
Chương 58: 58: Vừa Rồi Là Xe Của Ai?
Chương 59: 59: Em Ăn Mảnh
Chương 60: 60: Ảnh Hưởng Không Tốt
Chương 61: 61: Cô Thật Sự Yêu Anh Tới Không Thể Kiềm Chế
Chương 62: 62: Tiệc Đầy Tháng
Chương 63: 63: Vợ Không Khác Gì Trâu Bò
Chương 64: 64: Tới Nam Thành An Tết
Chương 65: 65: Dịu Dàng
Chương 66: 66: Trầm Cảm Sau Sinh
Chương 67: 67: Đầu Tư Vào Bất Động Sản
Chương 68: 68: Hiểu Nhầm
Chương 69: 69: Trở Về Phòng Ngủ Được Chưa?
Chương 70: 70: Về Sau Anh Đừng Hối Hận Đấy
Chương 71: 71: Đứa Trẻ Nghịch Ngợm
Chương 72: 72: Một Cuộc Sống Khác Biệt
Chương 73: 73: Mâu Thuẫn Nảy Sinh
Chương 74: 74: Đây Có Thật Sự Là Cuộc Sống Mà Cô Muốn?
Chương 75: 75: Uống Đến Say Mèm
Chương 76: 76: Thay Đổi Kiểu Tóc
Chương 77: 77: Đào Người
Chương 78: 78: Phương Thức Kinh Doanh Mới
Chương 79: 79: Người Quen
Chương 80: 80: Không Như Suy Nghĩ
Chương 81: 81: Ngành Làm Đẹp
Chương 82: 82: Không Giống Nguyên Tác
Chương 83: 83: Hiểu Nhầm
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126: Máy Tính
Chương 127: 127: Không Vui
Chương 128: 128: Bịa Đặt
Chương 129: 129
Chương 130: 130: Chơi Điện Tử
Chương 131: 131: Email
Chương 132: 132: Salon
Chương 133: 133: Bất Ngờ
Chương 134: 134: Tìm Hoa Tai
Chương 135: 135: Lừa Gạt
Chương 136: 136: Ngủ Không Ngon
Chương 137: 137: Thắt Cà Vạt
Chương 138: 138: Cô Vợ Đủ Tư Cách
Chương 139: 139: Hiểu Không
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157: Gặp Nhau
Chương 158: 158
Chương 159: 159: Bị Mù Mắt
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196: Phát Hiện Vấn Đề
Chương 197: 197: Có Vợ Quên Mẹ
Chương 198: 198: Lo Lắng
Chương 199: 199: Ân Cần
Chương 200: 200: Lên Kế Hoạch
Chương 201: 201: Hiểu Lầm
Chương 202: 202: Đến Công Ty
Chương 203: 203
Chương 204: 204: Tức Giận
Chương 205: 205: Khóa Trái
Chương 206: 206: Khó Dỗ
Chương 207: 207: Trốn Tránh
Chương 208: 208: Tức Chết
Chương 209: 209: Bày Tỏ
Chương 210: 210
Chương 211: 211: Mơ
Chương 212: 212: Để Ý
Chương 213: 213
Chương 214: 214: Thật Sự Yêu Cô
Chương 215: 215: Tình Yêu
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220: Ký Hiệu Ăn Trộm
Chương 221: 221: Làm Nũng
Chương 222: 222: Đề Phòng
Chương 223: 223: Bị Bắt
Chương 224: 224: Trộm Cướp?
Chương 225: 225: Cạy Cửa
Chương 226: 226: Là Vợ Chồng
Chương 227: 227: Bắt Trộm
Chương 228: 228: Bôi Thuốc
Chương 229: 229: Mỏi Lưng
Chương 230: 230: Chỗ Ở Mới
Chương 231: 231: Nấu Cơm
Chương 232: 232: Chụp Ảnh
Chương 233: 233: Video
Chương 234: 234: Tiểu Thuyết
Chương 235: 235: Theo Đuổi Lại Từ Đầu
Chương 236: 236: Không Giống
Chương 237: 237: Hẹn Hò
Chương 238: 238: Em Có Đi Công Tác Chung Với Anh Không?
Chương 239: 239: Tưởng Bở
Chương 240: 240: Chiếc Điện Thoại Di Động Đầu Tiên
Chương 241: 241: Thêm Quảng Cáo Vào Trò Chơi?
Chương 242: 242: Kết Thúc Chính Văn
Chương 243: 243: Ngoại Truyện: Kỳ Kinh Lần Trước Của Em Là Ngày Mấy?
Chương 244: 244: Ngoại Truyện: Thực Sự Mang Thai!
Chương 245: 245: Ngoại Truyện: Em Ở Đây Luôn Được Không?
Chương 246: 246: Ngoại Truyện: Em Chơi Đủ Chưa?
Chương 247: 247: Ngoại Truyện: Lần Sau Cô Vẫn Dám
Không tìm thấy chương nào phù hợp