Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 269-270
Ban đêm trở lại phòng, Tạ Nhã Tri đi tắm rửa qua, thay bộ áo ngủ mềm mại, phần lớn đèn trong phòng đều tối mờ, trông trống trải cực kì, trong đại viện truyền tới tiếng trẻ con đùa nghịch ầm ĩ, Khương Lập Dân để lại cho bà ta một chiếc đèn bàn màu vàng nhạt, đắp chăn nhắm mắt nghỉ ngơi, hình như đã ngủ mất rồi.
Tạ Nhã Tri không có chút buồn ngủ nào cả, bà ta đánh thức Khương Lập Dân dậy, đè thấp giọng nói: “Tới lúc này rồi mà ông vẫn còn ngủ được à?”
Khương Lập Dân mở to mắt nhìn bà ta: “Đã khuya rồi sao mà không thể đi ngủ? Ngày mai bà không đi làm hả?”
Tạ Nhã Tri làm giáo viên ở một trường trung học.
“Tôi làm gì có tâm trạng đi ngủ, vất vả lắm mấy đứa con trai mới về nhà một chuyến, kết quả chuyện lại thành như vậy, ông có tâm trạng, nhưng tôi thì không, vừa rồi tôi còn chẳng nuốt nổi cơm… Ông nhìn xem đây là chuyện gì?”
Khương Lập Dân thở dài một hơi: “Đó cũng là chính bà tạo ra.”
“Cái gì gọi là do tôi tự làm?” Tạ Nhã Tri tức đến độ phồng mang trợn má: “Khẳng định là chúng nó không đi xa, ở bên nhà ông bà nội, ngày mai ông nghỉ làm đi sang bên đó một chuyến đi, gọi cha mẹ qua bên này, cũng gọi mấy đứa con về luôn.
“Sáng mai tôi sẽ đi đến chợ bán thức ăn một chuyến, bảo đầu bếp Tôn làm cho một chút đồ ăn, cũng không biết thằng bé kia thích ăn cái gì, mỗi thứ phải làm một ít.”
“Bà bớt lo chuyện linh tinh lại, cứ vậy đi.” Khương Lập Dân lắc lắc đầu: “Bọn nhỏ đều đã trưởng thành rồi, chúng có lựa chọn riêng của chính mình.”
“Khương Lập Dân, ông có ý tứ gì đấy hả?”
“Tôi đang suy nghĩ, bà đững nghĩ mọi chuyện quá tốt như vậy, bọn nhỏ ở bên nhà ông bà nội, thì cứ để cho chúng nó ở bên đó đi, nếu bà đã đưa ra lựa chọn, những lời đó hôm nay cũng đã nói ra khỏi miệng rồi, làm những chuyện khác còn có ý nghĩa gì đâu?” Khương Lập Dân ngồi dậy, “Nếu mà bà không muốn nhận đứa con trai này, thì bà cũng đừng chạy tới để cho người ta ghét, thằng bé cũng không nhất định muốn một người mẹ như bà, dù sao thì nó vẫn là con cháu nhà họ Khương, để nó đi tới nhà ông bà nội cũng tốt.”
“Ông đang nói linh tinh cái gì vậy, ai nói tôi không muốn nhận đứa con trai này? Nó là do tôi sinh ra, lớn lên giống tôi, sao lại không phải con trai tôi được, chẳng lẽ tôi đối xử với nó còn chưa tốt ư? Ông nhìn xem mấy ngày nay tôi bận bịu, chuẩn bị cho nó bao nhiêu là thứ, còn mua cho nó không biết bao nhiêu thứ đặt trong phòng nó…”
“Vậy mà tới một tiếng mẹ nó cũng không gọi, nó gọi tôi là dì.”
Khương Lập Dân xua xua tay: “Được được được, nếu bà có nhiều oán khí với thằng bé như vậy, bà cứ xả ra với tôi là được, bằng không thì bà cũng coi như không có đứa con trai này đi, dù sao thì mười mấy hai mươi năm qua cũng sống như vậy mãi rồi, bà thiếu đứa con này cũng chỉ là tiếp tục cuộc sống khi trước mà thôi, bà quan tâm nó sống hay chết thì còn chẳng sống vui vẻ nổi đâu.”
Tạ Nhã Tri cắn miệng mình, bà ta hít sâu một hơi: “Sao ông lại nói chuyện với cái giọng điệu âm dương quái khí đó, Khương Lập Dân.”
“Là bà có oán khí với tôi đấy chứ.”
“Có phải là ông cảm thấy tôi làm sai hay không? Các người đều cảm thấy tôi đã làm sai có đúng không? Bọn nhỏ trở về nhà, người mẹ như tôi làm vì chúng nó còn chưa đủ hay sao?”
Khương Lập Dân: “Bà muốn nhận con nuôi, trước đó có phải tôi đã khuyên bà rồi đúng không? Có tác dụng gì sao?”
Tạ Nhã Tri phản bác: “Tôi nuôi nó gần hai mươi năm, cho dù nó không phải là con ruột của tôi, nhưng nó vẫn là con của tôi.”
Khương Lập Dân cười nhạo một tiếng: “Nhưng người ta lại không coi con trai của bà là con trai ruột.”
“Chậc, tôi cũng không nói nữa, nếu chính bản thân bà đã đưa ra lựa chọn, hai đứa chúng nó xung khắc nhau như nước với lửa, không có khả năng làm anh em, nếu bà lựa chọn Yến Đường, thì đừng nghĩ tới đứa con trai khác nữa, không thể lấy lòng cả hai bên được đâu.”
“A.” Tạ Nhã Tri cười lạnh một tiếng: “Hiện tại lại bắt đầu đổ lỗi là do tôi chọn, về sau con trai ruột của ông gọi ông là chú, ông vui vẻ nổi không?”
“Tôi chưa từng nuôi nấng nó được ngày nào, tôi có lỗi với nó, tôi khiến nó chịu thiệt, dù nó có gọi tôi một tiếng chú thì tôi có tư cách gì để trách thằng bé chứ?”
Tạ Nhã Tri không có chút buồn ngủ nào cả, bà ta đánh thức Khương Lập Dân dậy, đè thấp giọng nói: “Tới lúc này rồi mà ông vẫn còn ngủ được à?”
Khương Lập Dân mở to mắt nhìn bà ta: “Đã khuya rồi sao mà không thể đi ngủ? Ngày mai bà không đi làm hả?”
Tạ Nhã Tri làm giáo viên ở một trường trung học.
“Tôi làm gì có tâm trạng đi ngủ, vất vả lắm mấy đứa con trai mới về nhà một chuyến, kết quả chuyện lại thành như vậy, ông có tâm trạng, nhưng tôi thì không, vừa rồi tôi còn chẳng nuốt nổi cơm… Ông nhìn xem đây là chuyện gì?”
Khương Lập Dân thở dài một hơi: “Đó cũng là chính bà tạo ra.”
“Cái gì gọi là do tôi tự làm?” Tạ Nhã Tri tức đến độ phồng mang trợn má: “Khẳng định là chúng nó không đi xa, ở bên nhà ông bà nội, ngày mai ông nghỉ làm đi sang bên đó một chuyến đi, gọi cha mẹ qua bên này, cũng gọi mấy đứa con về luôn.
“Sáng mai tôi sẽ đi đến chợ bán thức ăn một chuyến, bảo đầu bếp Tôn làm cho một chút đồ ăn, cũng không biết thằng bé kia thích ăn cái gì, mỗi thứ phải làm một ít.”
“Bà bớt lo chuyện linh tinh lại, cứ vậy đi.” Khương Lập Dân lắc lắc đầu: “Bọn nhỏ đều đã trưởng thành rồi, chúng có lựa chọn riêng của chính mình.”
“Khương Lập Dân, ông có ý tứ gì đấy hả?”
“Tôi đang suy nghĩ, bà đững nghĩ mọi chuyện quá tốt như vậy, bọn nhỏ ở bên nhà ông bà nội, thì cứ để cho chúng nó ở bên đó đi, nếu bà đã đưa ra lựa chọn, những lời đó hôm nay cũng đã nói ra khỏi miệng rồi, làm những chuyện khác còn có ý nghĩa gì đâu?” Khương Lập Dân ngồi dậy, “Nếu mà bà không muốn nhận đứa con trai này, thì bà cũng đừng chạy tới để cho người ta ghét, thằng bé cũng không nhất định muốn một người mẹ như bà, dù sao thì nó vẫn là con cháu nhà họ Khương, để nó đi tới nhà ông bà nội cũng tốt.”
“Ông đang nói linh tinh cái gì vậy, ai nói tôi không muốn nhận đứa con trai này? Nó là do tôi sinh ra, lớn lên giống tôi, sao lại không phải con trai tôi được, chẳng lẽ tôi đối xử với nó còn chưa tốt ư? Ông nhìn xem mấy ngày nay tôi bận bịu, chuẩn bị cho nó bao nhiêu là thứ, còn mua cho nó không biết bao nhiêu thứ đặt trong phòng nó…”
“Vậy mà tới một tiếng mẹ nó cũng không gọi, nó gọi tôi là dì.”
Khương Lập Dân xua xua tay: “Được được được, nếu bà có nhiều oán khí với thằng bé như vậy, bà cứ xả ra với tôi là được, bằng không thì bà cũng coi như không có đứa con trai này đi, dù sao thì mười mấy hai mươi năm qua cũng sống như vậy mãi rồi, bà thiếu đứa con này cũng chỉ là tiếp tục cuộc sống khi trước mà thôi, bà quan tâm nó sống hay chết thì còn chẳng sống vui vẻ nổi đâu.”
Tạ Nhã Tri cắn miệng mình, bà ta hít sâu một hơi: “Sao ông lại nói chuyện với cái giọng điệu âm dương quái khí đó, Khương Lập Dân.”
“Là bà có oán khí với tôi đấy chứ.”
“Có phải là ông cảm thấy tôi làm sai hay không? Các người đều cảm thấy tôi đã làm sai có đúng không? Bọn nhỏ trở về nhà, người mẹ như tôi làm vì chúng nó còn chưa đủ hay sao?”
Khương Lập Dân: “Bà muốn nhận con nuôi, trước đó có phải tôi đã khuyên bà rồi đúng không? Có tác dụng gì sao?”
Tạ Nhã Tri phản bác: “Tôi nuôi nó gần hai mươi năm, cho dù nó không phải là con ruột của tôi, nhưng nó vẫn là con của tôi.”
Khương Lập Dân cười nhạo một tiếng: “Nhưng người ta lại không coi con trai của bà là con trai ruột.”
“Chậc, tôi cũng không nói nữa, nếu chính bản thân bà đã đưa ra lựa chọn, hai đứa chúng nó xung khắc nhau như nước với lửa, không có khả năng làm anh em, nếu bà lựa chọn Yến Đường, thì đừng nghĩ tới đứa con trai khác nữa, không thể lấy lòng cả hai bên được đâu.”
“A.” Tạ Nhã Tri cười lạnh một tiếng: “Hiện tại lại bắt đầu đổ lỗi là do tôi chọn, về sau con trai ruột của ông gọi ông là chú, ông vui vẻ nổi không?”
“Tôi chưa từng nuôi nấng nó được ngày nào, tôi có lỗi với nó, tôi khiến nó chịu thiệt, dù nó có gọi tôi một tiếng chú thì tôi có tư cách gì để trách thằng bé chứ?”
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: 1: Xuyên Qua
Chương 2: 2: 2: Nhân Vật Pháo Hôi
Chương 3: 3: 3: Hắc Hóa Hoàn Toàn
Chương 4: 4: 4: Người Đàn Ông Đáng Thương
Chương 5: 5: 5: Cùng Cảnh Ngộ
Chương 6: 6: 6: Vừa Sạch Sẽ Lại Xinh Đẹp
Chương 7: 7: 7: Đau Lòng
Chương 8: 8: 8: Làm Việc Không Nghĩ Tới Hậu Quả
Chương 9: 9: 9: Tô Hiểu Mạn Muốn Ở Lại
Chương 10: 10: 10: Nhà Dột Lại Còn Gặp Mưa
Chương 11: 11: 11: Phản Ứng Kỳ Lạ
Chương 12: 12: 12: Có Giỏi Thì Đuổi Tôi Về Nhà Mẹ Đẻ Đi
Chương 13: 13: 13: Lợn Chết Không Sợ Nước Sôi
Chương 14: 14: 14: Không Được Như Ước Nguyện
Chương 15: 15: 15: Cùng Nhau Rửa Chén
Chương 16: 16: 16: Để Thím Buộc Tóc Cho Cháu Nhé
Chương 17: 17: 17: Cơm Bí Đỏ
Chương 18: 18: 18: Động Thổ Trên Đầu Thái Tuế
Chương 19: 19: 19: Con Dâu Nhà Ta Toàn Đứa Thật Thà
Chương 20: 20: 20: Chờ Xem Trò Hay
Chương 21: 21: 21: Chỉ Là Trùng Hợp Thôi Sao
Chương 22: 22: 22: Cũng Từng Là Một Đứa Trẻ Xinh Đẹp
Chương 23: 23: 23: Mùi Vị Thế Nào
Chương 24: 24: 24: Trọng Sinh
Chương 25: 25: 25: Bản Tính Ăn Phân
Chương 26: 26: 26: Eo Nhỏ Mông To
Chương 27: 27: 27: Nhìn Người Đàn Ông Khác
Chương 28: 28: 28: Xem Trò Đùa
Chương 29: 29: 29: Cảm Thấy Vui
Chương 30: 30: 30: Cái Gì Thế
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 52: 51-52
Chương 54: 53-54
Chương 56: 55-56
Chương 58: 57-58
Chương 60: 59-60
Chương 62: 61-62
Chương 64: 63-64
Chương 66: 65-66
Chương 68: 67-68
Chương 70: 69-70
Chương 72: 71-72
Chương 74: 73-74
Chương 76: 75-76
Chương 78: 77-78
Chương 80: 79-80
Chương 82: 81-82
Chương 84: 83-84
Chương 86: 85-86
Chương 88: 87-88
Chương 90: 89-90
Chương 92: 91-92
Chương 94: 93-94
Chương 96: 95-96
Chương 98: 97-98
Chương 99: 99-100
Chương 101: 101-102
Chương 103: 103-104
Chương 105: 105-106
Chương 107: 107-108
Chương 109: 109-110
Chương 111: 111-112
Chương 113: 113-114
Chương 115: 115-116
Chương 117: 117-118
Chương 119: 119-120
Chương 121: 121-122
Chương 123: 123-124
Chương 125: 125-126
Chương 127: 127-128
Chương 129: 129-130
Chương 131: 131-132
Chương 133: 133-134
Chương 135: 135-136
Chương 137: 137-138
Chương 139: 139-140
Chương 141: 141-142
Chương 143: 143-144
Chương 145: 145-146
Chương 147: 147-148
Chương 149: 149-150
Chương 151: 151-152
Chương 153: 153-154
Chương 155: 155-156
Chương 157: 157-158
Chương 159: 159-160
Chương 161: 161-162
Chương 163: 163-164
Chương 165: 165-166
Chương 167: 167-168
Chương 169: 169-170
Chương 171: 171-172
Chương 173: 173-174
Chương 175: 175-176
Chương 177: 177-178
Chương 179: 179-180
Chương 181: 181-182
Chương 183: 183-184
Chương 185: 185-186
Chương 187: 187-188
Chương 189: 189-190
Chương 191: 191-192
Chương 193: 193-194
Chương 195: 195-196
Chương 197: 197-198
Chương 199: 199-200
Chương 201: 201-202
Chương 203: 203-204
Chương 205: 205-206
Chương 207: 207-208
Chương 209: 209-210
Chương 211: 211-212
Chương 213: 213-214
Chương 215: 215-216
Chương 217: 217-218
Chương 219: 219-220
Chương 221: 221-222
Chương 223: 223-224
Chương 225: 225-226
Chương 227: 227-228
Chương 229: 229-230
Chương 231: 231-232
Chương 233: 233-234
Chương 235: 235-236
Chương 237: 237-238
Chương 239: 239-240
Chương 241: 241-242
Chương 243: 243-244
Chương 245: 245-246
Chương 247: 247-248
Chương 249: 249-250
Chương 251: 251-252
Chương 253: 253-254
Chương 255: 255-256
Chương 257: 257-258
Chương 259: 259-260
Chương 261: 261-262
Chương 263: 263-264
Chương 265: 265-266
Chương 267: 267-268
Chương 269: 269-270
Chương 271: 271-272
Chương 273: 273-274
Chương 275: 275-276
Chương 277: 277-278
Chương 279: 279-280
Chương 281: 281-282
Chương 283: 283-284
Chương 285: 285-286
Chương 287: 287-288
Chương 289: 289-290
Chương 291: 291-292
Chương 293: 293-294
Chương 295: 295-296
Chương 297: 297-298
Chương 299: 299-300
Chương 301: 301-302
Chương 303: 303-304
Chương 305: 305-306
Chương 307: 307-308
Chương 309: 309-400
Chương 401: 401-402
Chương 403: 403-404
Chương 405: 405-406
Chương 407: 407-408
Chương 409: 409-410
Chương 411: 411-412
Chương 413: 413-414
Chương 415: 415-416
Chương 417: 417-418
Chương 419: 419-420
Chương 421: 421-422
Chương 423: 423-424
Chương 425: 425-426
Chương 427: 427-428
Chương 429: 429-430
Chương 431: 431-432
Chương 433: 433-434
Chương 435: 435-436
Chương 437: 437-438
Chương 439: 439-440
Chương 441: 441-442
Chương 443: 443-444
Chương 445: 445-446
Chương 447: 447-448
Chương 449: 449-450
Chương 451: 451-452
Chương 453: 453-454
Chương 455: 455-456
Chương 457: 457-458
Chương 459: 459-460
Chương 461: 461-462
Chương 463: 463-464
Chương 465: 465-466
Chương 467: 467-468
Chương 469: 469-470
Chương 471: 471-472
Chương 473: 473-474
Chương 475: 475-476
Chương 477: 477-478
Chương 479: 479-480
Chương 481: 481-482
Chương 483: 483-484
Chương 485: 485-486
Chương 487: 487-488
Chương 489: 489-490
Chương 491: 491-492
Chương 493: 493-494
Chương 495: 495-496
Chương 497: 497-498
Chương 500: 499-500
Chương 502: 501-502
Chương 504: 503-504
Chương 506: 505-506
Chương 508: 507-508
Chương 510: 509-510
Chương 512: 511-512
Chương 514: 513-514
Chương 516: 515-516
Chương 518: 517-518
Chương 520: 519-520
Chương 522: 521-522
Chương 524: 523-524
Chương 526: 525-526
Chương 528: 527-528
Chương 530: 529-530
Chương 532: 531-532
Chương 534: 533-534
Chương 536: 535-536
Chương 538: 537-538
Chương 540: 539-540
Chương 542: 541-542
Chương 544: 543-544
Chương 546: 545-546
Chương 548: 547-548
Chương 550: 549-550
Chương 552: 551-552
Chương 554: 553-554
Chương 556: 555-556
Chương 558: 557-558
Chương 560: 559-560
Chương 562: 561-562
Chương 564: 563-564
Chương 566: 565-566
Chương 568: 567-568
Chương 570: 569-570
Chương 572: 571-572
Chương 574: 573-574
Chương 576: 575-576
Chương 578: 577-578
Chương 579: 579
Không tìm thấy chương nào phù hợp