Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 154: Mấy Ngày Nữa Cô Về Quê Đi
Thập Niên 70: Quân Tẩu Trùng Sinh Mang Theo Không Gian Làm Giàu
Hữu Mạn
1,877 từ
16:03 - 28/07/2026
488
Chủ yếu là Vương Xuân Muội như người mất hồn, gặp ai cũng than vãn, kể lể nỗi khổ tâm.
Phàm là đàn bà thì ai chẳng thích hóng chuyện, Vương Xuân Muội vốn không chịu hé răng, bọn họ đều tò mò đến đứng ngồi không yên.
Hiện giờ cô ta chủ động kể hết mọi chuyện dưới quê, họ có lý do gì mà không nghe cho bằng hết?
Nghe mọi chuyện xong, cuối cùng mọi người cũng vỡ lẽ vì sao Trương Tín Vinh lại cáu kỉnh, lạnh nhạt với Vương Xuân Muội đến thế.
Hóa ra là lúc trước anh ta đã có người trong lòng chứ không phải là cô ta, nào ngờ đâu, trong một lần về quê thăm thân, anh lại tình cờ cứu Vương Xuân Muội khỏi đuối nước, rồi sau đó bất đắc dĩ phải cưới cô ta về làm vợ.
Vốn dĩ anh ta đã có người trong lòng, kết quả lại trời xui đất khiến mà cưới Vương Xuân Muội, bảo sao anh ta không oán hận cho được?
Mà Vương Xuân Muội là cô gái nông thôn chất phác, bị người ta ôm ấp như thế thì còn mặt mũi nào mà nhìn đời, còn trinh tiết gì mà giữ? Không gả cho Trương Tín Vinh thì cô ta biết nương tựa vào đâu mà sống?
Một đôi trai gái vốn xa lạ, cứ thế mà thành vợ thành chồng.
Có lẽ là hiểu rõ nỗi lòng u uất của người đàn ông, kết hôn nhiều năm như vậy, cho dù Trương Tín Vinh vẫn luôn tỏ thái độ lạnh nhạt, Vương Xuân Muội vẫn cứ cần cù chăm sóc, lo toan mọi việc trong ngoài nhà cửa, không một lời than vãn.
Nhưng nào ngờ, mẹ chồng lại là một người tai quái, hở một tí là đánh chửi, thậm chí không cho cô ta ăn cơm.
Thấy không thể chịu đựng nổi nữa, hai mẹ con cô ta bất đắc dĩ mới phải lén lút trốn đến hải đảo này.
Nào ngờ chưa ở yên được bao lâu, Trương Tín Vinh đã đòi đuổi mẹ con cô ta về quê?
Nỗi khổ của Vương Xuân Muội, ai thấu cho được!
Kể lể xong vẫn chưa thôi, cô ta còn muốn níu kéo mọi người để nhờ khuyên bảo Trương Tín Vinh đổi ý.
Trong khi đó, Tô Nhiễm Nhiễm vừa vất vả chờ đợi kết quả mô phỏng dữ liệu trên máy tính xong xuôi, đang chuẩn bị ra ngoài tìm Thẩm Hạ thì lại bị Vương Xuân Muội níu kéo lại.
“Chị dâu à, không phải tôi không muốn ra tay giúp chị, nhưng thật sự bây giờ tôi có việc khẩn lắm, hay là chị tìm người khác giúp trước được không?”
Lúc này trong lòng Tô Nhiễm Nhiễm đang nóng như lửa đốt, chỉ ước gì được tức tốc bay tới quân doanh, đâu còn thời gian đâu mà bận tâm tới mấy chuyện lặt vặt này?
Kết quả mô phỏng dữ liệu trên máy tính cho thấy, trận bão lần này phải là cấp 18!
Đây đâu phải là thời đại nhà cao tầng bê tông cốt thép mọc lên như nấm, mà là thời kỳ mà khắp các làng quê vẫn còn là nhà tranh vách đất, nghèo khổ trăm bề.
Cô thật sự không dám hình dung, khi cơn gió bão này tràn qua, trên đảo rồi sẽ còn lại những gì?
Thảo nào trong ký ức kiếp trước, đây được nhắc đến là một trận bão mang tính chất tai ương hủy diệt.
Số người thiệt mạng cũng không hề ít chút nào!
Hiện giờ bão gió sắp sửa ập đến, nếu không nhanh chóng chuẩn bị vật tư, đưa mọi người tới khu vực an toàn, thì hậu quả thật khó lường!
Nhưng lúc này Vương Xuân Muội làm sao còn nghe lọt tai lời khuyên của cô nữa?
Hai tay Vương Xuân Muội nắm chặt lấy cánh tay Tô Nhiễm Nhiễm, cô nói gì cũng không chịu buông ra.
“Tôi biết chồng cô là phó đoàn trưởng, có tiếng nói, có thể quản được Trương Tín Vinh, cầu xin chị giúp tôi với, làm ơn đi mà! Tôi không thể bị đuổi về quê đâu!”
Không thể giằng tay ra được, Tô Nhiễm Nhiễm đành phải cố gắng kìm nén sự sốt ruột mà nói với cô ta:
“Chuyện này chồng tôi không thể can thiệp được đâu, cô đi tìm đồng chí chỉ đạo viên hay là chính ủy Vương thì hơn.”
Nhưng Vương Xuân Muội nhất định không tin lời cô nói, mọi người đều bảo chồng cô là phó đoàn trưởng chức vụ cao, sao lại không quản được cái thằng Trương Tín Vinh kia chứ?
Chẳng phải chỉ là chuyện nhấc miệng nói một câu thôi sao?
“Tôi không quen biết cái ông chỉ đạo nào đó, chính ủy nào đó, tôi chỉ quen cô thôi, cô giúp tôi đi mà!”
Nghe thấy những lời này, Tô Nhiễm Nhiễm vốn đã đủ sốt ruột lắm rồi, chút kiên nhẫn còn sót lại trong cô cũng bay biến sạch sành sanh!
“Không biết thì cô tự đi tìm người mà hỏi đi, làm ơn buông tay tôi ra! Hiện giờ tôi có việc trọng đại cần phải lo!”
Nhưng Vương Xuân Muội vốn là người cố chấp, trong suy nghĩ của cô ta, chỉ cần Thẩm Hạ mở miệng, Trương Tín Vinh chắc chắn sẽ không dám đưa cô ta về quê nữa.
“Cầu xin cô, coi như là thương xót cho tôi đi mà! Nếu về, tôi sẽ bị đánh c.h.ế.t mất!”
Vừa nói, cô ta vừa định quỳ thụp xuống!
Sắc mặt Tô Nhiễm Nhiễm chợt biến sắc, vội vươn tay giữ chặt lấy cô ta, hét lên một tiếng:
“Cô muốn làm cái gì thế hả?”
Ở cái niên đại này, nếu cô quỳ lạy như thế, bị kẻ xấu bụng nhìn thấy thì sẽ gặp rắc rối lớn đấy!
Chẳng qua Vương Xuân Muội giống như người tuyệt vọng vất vả lắm mới nắm được cọng rơm cứu mạng, mặc kệ sắc mặt Tô Nhiễm Nhiễm trở nên khó coi đến mấy, cô ta vẫn không chịu buông tay, miệng còn không ngừng lẩm bẩm cầu xin.
“Tôi đã làm gì sai chứ? Chẳng lẽ tôi đối đãi với anh ấy không chu đáo? Mỗi ngày tôi thức khuya dậy sớm làm việc nhà, trong ngoài lo toan tề chỉnh, chỉ sợ anh ấy ở bên ngoài không yên lòng. Vậy mà anh ấy không giúp tôi, còn muốn đuổi tôi về quê!”
Bình thường, Tô Nhiễm Nhiễm có lẽ còn chạnh lòng đôi chút trước những lời than vãn ấy, nhưng hiện giờ đang trong tình cảnh nước sôi lửa bỏng, cô còn tâm trí đâu mà bận tâm nhiều như vậy?
Phàm là đàn bà thì ai chẳng thích hóng chuyện, Vương Xuân Muội vốn không chịu hé răng, bọn họ đều tò mò đến đứng ngồi không yên.
Hiện giờ cô ta chủ động kể hết mọi chuyện dưới quê, họ có lý do gì mà không nghe cho bằng hết?
Nghe mọi chuyện xong, cuối cùng mọi người cũng vỡ lẽ vì sao Trương Tín Vinh lại cáu kỉnh, lạnh nhạt với Vương Xuân Muội đến thế.
Hóa ra là lúc trước anh ta đã có người trong lòng chứ không phải là cô ta, nào ngờ đâu, trong một lần về quê thăm thân, anh lại tình cờ cứu Vương Xuân Muội khỏi đuối nước, rồi sau đó bất đắc dĩ phải cưới cô ta về làm vợ.
Vốn dĩ anh ta đã có người trong lòng, kết quả lại trời xui đất khiến mà cưới Vương Xuân Muội, bảo sao anh ta không oán hận cho được?
Mà Vương Xuân Muội là cô gái nông thôn chất phác, bị người ta ôm ấp như thế thì còn mặt mũi nào mà nhìn đời, còn trinh tiết gì mà giữ? Không gả cho Trương Tín Vinh thì cô ta biết nương tựa vào đâu mà sống?
Một đôi trai gái vốn xa lạ, cứ thế mà thành vợ thành chồng.
Có lẽ là hiểu rõ nỗi lòng u uất của người đàn ông, kết hôn nhiều năm như vậy, cho dù Trương Tín Vinh vẫn luôn tỏ thái độ lạnh nhạt, Vương Xuân Muội vẫn cứ cần cù chăm sóc, lo toan mọi việc trong ngoài nhà cửa, không một lời than vãn.
Nhưng nào ngờ, mẹ chồng lại là một người tai quái, hở một tí là đánh chửi, thậm chí không cho cô ta ăn cơm.
Thấy không thể chịu đựng nổi nữa, hai mẹ con cô ta bất đắc dĩ mới phải lén lút trốn đến hải đảo này.
Nào ngờ chưa ở yên được bao lâu, Trương Tín Vinh đã đòi đuổi mẹ con cô ta về quê?
Nỗi khổ của Vương Xuân Muội, ai thấu cho được!
Kể lể xong vẫn chưa thôi, cô ta còn muốn níu kéo mọi người để nhờ khuyên bảo Trương Tín Vinh đổi ý.
Trong khi đó, Tô Nhiễm Nhiễm vừa vất vả chờ đợi kết quả mô phỏng dữ liệu trên máy tính xong xuôi, đang chuẩn bị ra ngoài tìm Thẩm Hạ thì lại bị Vương Xuân Muội níu kéo lại.
“Chị dâu à, không phải tôi không muốn ra tay giúp chị, nhưng thật sự bây giờ tôi có việc khẩn lắm, hay là chị tìm người khác giúp trước được không?”
Lúc này trong lòng Tô Nhiễm Nhiễm đang nóng như lửa đốt, chỉ ước gì được tức tốc bay tới quân doanh, đâu còn thời gian đâu mà bận tâm tới mấy chuyện lặt vặt này?
Kết quả mô phỏng dữ liệu trên máy tính cho thấy, trận bão lần này phải là cấp 18!
Đây đâu phải là thời đại nhà cao tầng bê tông cốt thép mọc lên như nấm, mà là thời kỳ mà khắp các làng quê vẫn còn là nhà tranh vách đất, nghèo khổ trăm bề.
Cô thật sự không dám hình dung, khi cơn gió bão này tràn qua, trên đảo rồi sẽ còn lại những gì?
Thảo nào trong ký ức kiếp trước, đây được nhắc đến là một trận bão mang tính chất tai ương hủy diệt.
Số người thiệt mạng cũng không hề ít chút nào!
Hiện giờ bão gió sắp sửa ập đến, nếu không nhanh chóng chuẩn bị vật tư, đưa mọi người tới khu vực an toàn, thì hậu quả thật khó lường!
Nhưng lúc này Vương Xuân Muội làm sao còn nghe lọt tai lời khuyên của cô nữa?
Hai tay Vương Xuân Muội nắm chặt lấy cánh tay Tô Nhiễm Nhiễm, cô nói gì cũng không chịu buông ra.
“Tôi biết chồng cô là phó đoàn trưởng, có tiếng nói, có thể quản được Trương Tín Vinh, cầu xin chị giúp tôi với, làm ơn đi mà! Tôi không thể bị đuổi về quê đâu!”
Không thể giằng tay ra được, Tô Nhiễm Nhiễm đành phải cố gắng kìm nén sự sốt ruột mà nói với cô ta:
“Chuyện này chồng tôi không thể can thiệp được đâu, cô đi tìm đồng chí chỉ đạo viên hay là chính ủy Vương thì hơn.”
Nhưng Vương Xuân Muội nhất định không tin lời cô nói, mọi người đều bảo chồng cô là phó đoàn trưởng chức vụ cao, sao lại không quản được cái thằng Trương Tín Vinh kia chứ?
Chẳng phải chỉ là chuyện nhấc miệng nói một câu thôi sao?
“Tôi không quen biết cái ông chỉ đạo nào đó, chính ủy nào đó, tôi chỉ quen cô thôi, cô giúp tôi đi mà!”
Nghe thấy những lời này, Tô Nhiễm Nhiễm vốn đã đủ sốt ruột lắm rồi, chút kiên nhẫn còn sót lại trong cô cũng bay biến sạch sành sanh!
“Không biết thì cô tự đi tìm người mà hỏi đi, làm ơn buông tay tôi ra! Hiện giờ tôi có việc trọng đại cần phải lo!”
Nhưng Vương Xuân Muội vốn là người cố chấp, trong suy nghĩ của cô ta, chỉ cần Thẩm Hạ mở miệng, Trương Tín Vinh chắc chắn sẽ không dám đưa cô ta về quê nữa.
“Cầu xin cô, coi như là thương xót cho tôi đi mà! Nếu về, tôi sẽ bị đánh c.h.ế.t mất!”
Vừa nói, cô ta vừa định quỳ thụp xuống!
Sắc mặt Tô Nhiễm Nhiễm chợt biến sắc, vội vươn tay giữ chặt lấy cô ta, hét lên một tiếng:
“Cô muốn làm cái gì thế hả?”
Ở cái niên đại này, nếu cô quỳ lạy như thế, bị kẻ xấu bụng nhìn thấy thì sẽ gặp rắc rối lớn đấy!
Chẳng qua Vương Xuân Muội giống như người tuyệt vọng vất vả lắm mới nắm được cọng rơm cứu mạng, mặc kệ sắc mặt Tô Nhiễm Nhiễm trở nên khó coi đến mấy, cô ta vẫn không chịu buông tay, miệng còn không ngừng lẩm bẩm cầu xin.
“Tôi đã làm gì sai chứ? Chẳng lẽ tôi đối đãi với anh ấy không chu đáo? Mỗi ngày tôi thức khuya dậy sớm làm việc nhà, trong ngoài lo toan tề chỉnh, chỉ sợ anh ấy ở bên ngoài không yên lòng. Vậy mà anh ấy không giúp tôi, còn muốn đuổi tôi về quê!”
Bình thường, Tô Nhiễm Nhiễm có lẽ còn chạnh lòng đôi chút trước những lời than vãn ấy, nhưng hiện giờ đang trong tình cảnh nước sôi lửa bỏng, cô còn tâm trí đâu mà bận tâm nhiều như vậy?
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Trở Lại Năm 1975?
Chương 2: 2: Gặp Lại
Chương 3: 3: Em Hối Hận, Em Không Muốn Ly Hôn Với Anh ---
Chương 4: 4: Chân Tướng Đời Trước ---
Chương 5: 5: Không gian Linh Tuyền ---
Chương 6: 6: Thời tiết như thế này, chẳng bao lâu nữa có lẽ sẽ có mưa to. ---
Chương 7: 7
Chương 8: 8: Đã Quên Mang Áo Quần Trong ---
Chương 9: 9: Đâu Ngờ Anh Lại Lấy Ra? ---
Chương 10: 10: Lát Nữa Anh Có Rảnh Không? ---
Chương 11: 11: Đạp Xe ---
Chương 12: 12: Rất Ngọt ---
Chương 13: 13: Lần Sau Em Để Anh Đỡ Nhé ---
Chương 14: 14: Con Nhanh Trở Về Cho Mẹ ---
Chương 15: 15: Mẹ, Con Là Thẩm Hạ
Chương 16: 16: Rốt Cuộc Là Ai Đang Hãm Hại Cô?
Chương 17: 17: Không Ngại Khi Chúng Tôi Ngồi Đây Đúng Không?
Chương 18: 18: Khí Thế Của Người Có Địa Vị Cao ---
Chương 19: 19: Cô Nói Ai Không Có Kiến Thức
Chương 20: 20: Hóa Ra Là Quân Tẩu
Chương 21: 21: Có Bị Dọa Đến Hay Không ---
Chương 22: 22: Mang Thai? ---
Chương 23: 23: Vô Cùng Xin Lỗi ---
Chương 24: 24: Con Trai Gần 30 Tuổi Của Bà Ấy Sắp Làm Cha Ư? ---
Chương 25: 25: Có Thịt Ăn ---
Chương 26: 26: Nếu Có Kho Hàng Thì Tốt ---
Chương 27: 27: Khi Nào Sẽ Làm Việc ---
Chương 28: 28: Nhiễm Nhiễm, Em Đang Làm Gì Thế ---
Chương 29: 29: Vì Sao Anh Đối Xử Tốt Với Em Như Vậy ---
Chương 30: 30: Em Là Vợ Anh
Chương 31: 31: Trắng Hơn ---
Chương 32: 32: Anh Muốn Đi Đâu ---
Chương 33: 33: Bản năng trỗi dậy ---
Chương 34: 34: Sao Anh Cứ Để Trông Như Vậy Mà Về? ---
Chương 35: 35: Gà Mái Thật Sự Đẻ Ba Quả Trứng ư? ---
Chương 36: 36: Khuyên Bảo ---
Chương 37: 37: Ai Tìm Con Dâu Nhà Tôi ---
Chương 38: 38: Có Bản Lĩnh Bà Đập Đi
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41: Việc Này Tuyệt Đối Không Phải Chuyện Nhỏ
Chương 42: 42: Lẽ Nào Họ Không Hay Biệt Nguồn Gốc Số Thịt Kia Rất Đáng Ngờ?
Chương 43: 43: Em Thế Nào, Có Bị Dọa Sợ Hay Không ---
Chương 44: 44: Bị Bắt Giữ ---
Chương 45: 45: Vì Đâu Mà Đám Người Này Bỗng Nhiên Bừng Tỉnh? ---
Chương 46: 46: Tốc Độ Cơ Thể Khôi Phục Quá Nhanh?
Chương 47: 47: Mau Mau Ra Đồng Thôi ---
Chương 48: 48: Sớm Mai Xuống Đồng Gặt Lúa ---
Chương 49: 49: Sao Tôi Không Nghe Bí Thư Nói Tới Chuyện Này ---
Chương 50: 50: Miệng Làm Bằng Vàng Chắc? Dùng Nhiều Sẽ Mài Mòn Sao? ---
Chương 51: 51: Rõ Ràng Là Cô Vẫn Luôn Nghỉ Ngơi Mà ---
Chương 52: 52: Anh Cả, Anh Còn Chưa Biết Sao
Chương 53: 53: Nhiễm Nhiễm, Em Là Vợ Anh
Chương 54: 54: Anh Để Những Lời Cô Nói Trong Lòng
Chương 55: 55: Sao Em Còn Chưa Ngủ
Chương 56: 56: Lý Tuyết Thu Chạy Trốn
Chương 57: 57: Ai Đang Giở Trò Quỷ?
Chương 58: 58: Dường Như Cô Có Rất Nhiều Bí Mật?
Chương 59: 59: Mẹ Cứ Yên Tâm Đi
Chương 60: 60: Chị Dâu Tôi Vừa Tốt Vừa Tích Cực ---
Chương 61: 61: Cô Chỉ Đi Nhặt Bông Lúa Mà Thôi!
Chương 62: 62: Ngọc Chắc Chắn Là Tô Nhiễm Nhiễm Lấy Đi ---
Chương 63: 63: Người Bình Chiến Sĩ Thi Đua Tới! ---
Chương 64: 64: Ông Nói Chỗ Chúng Tôi Sẽ Có Mưa To Sao ---
Chương 65: 65: Đây Là Bí Mật Của Cô Sao? ---
Chương 66: 66: Người Này Còn Là Người Nữa Sao? ---
Chương 67: 67: Tức Điên ---
Chương 68: 68: Chẳng Lẽ Cô Ta Được Thả Ra Nhanh Đến Thế Ư?
Chương 69: 69: Là Cô Nhặt Được Ngọc Của Tôi
Chương 70: 70: Biến Cố ---
Chương 71: 71: Hoàn Toàn Khống Chế Kho Hàng ---
Chương 72: 72: Kho Hàng Che Giấu Bảo Tàng
Chương 73: 73: Cầu Xin Anh, Mau Trả Ngọc Cho Tôi ---
Chương 74: 74
Chương 75: 75: Vận May Nghịch Thiên
Chương 76: 76: Còn Có Tôi Nữa ---
Chương 77: 77: Thực Ra Trời Sẽ Không Mưa ---
Chương 78: 78: Nơi Này Quá Nóng
Chương 79: 79: Không Uống Không Cho Đi ---
Chương 80: 80: Thứ Này Là Lấy Đâu Ra? ---
Chương 81: 81: Mưa To Tới ---
Chương 82: 82: Càng Vội Càng Dễ Sai Sót!
Chương 83: 83: Vẫn Còn Rất Nhiều ---
Chương 84: 84: Thứ Này Từ Đâu Mà Có? ---
Chương 85: 85: Không Nghi Ngờ Em Sao
Chương 86: 86: Tô Nhiễm Nhiễm Chính Là Báu Vật Trong Lòng Thẩm Hạ ---
Chương 87: 87: Mưa Này Đến Khi Nào Mới Có Thể Dừng Đây ---
Chương 88: 88: Nhà Lý Tuyết Thu Bị Sét Đánh? ---
Chương 89: 89: Mưa Sắp Ngừng ---
Chương 90: 90: Lời Bình Phẩm ---
Chương 91: 91: Nhà Của Tôi! Sao Lại Thành Ra Như Vậy ---
Chương 92: 92: Bát Cháo Nóng ---
Chương 93: 93: Đi Tùy Quân ---
Chương 94: 94: Bác Sĩ Nói Em Có Thể Đi ---
Chương 95: 95: Vợ Con Người Yếu Ớt, Chú Ý Giữ Gìn ---
Chương 96: 96: Chia Ly ---
Chương 97: 97: Sức Hút Của Nhan Sắc Thăng Hoa ---
Chương 98: 98: Ngồi Phà ---
Chương 99: 99: Chính Là Anh Ấy
Chương 100: 100: Thẩm Hạ Kết Hôn Lại Có Dáng Vẻ Thế Này Ư? ---
Chương 101: 101: Con Bé Không Ưa Nơi Này ---
Chương 102: 102: Chẳng Biết Nên Ngưỡng Mộ Ai Hơn Đây Nữa
Chương 103: 103: Đồng Chí, Cô Gặp Khó Khăn Gì Sao ---
Chương 104: 104: Hóa Ra Cưới Thiên Tiên ---
Chương 105: 105: Như Vậy Rất Tốt ---
Chương 106: 106: Cảm Ơn Anh ---
Chương 107: 107: Tựa Phi Tần Giáng Thế
Chương 108: 108: Có Thể Cưới Được Cô Ấy Là Phúc Khí Của Em ---
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111: Biết Là Được ---
Chương 112: 112: Đừng Ngượng Ngùng ---
Chương 113: 113: Hai Lá Cải ---
Chương 114: 114: Thử Một Chút Mới Biết Được ---
Chương 115: 115: Lời Đồn Ở Khu Đại Viện Người Nhà Là Thật! ---
Chương 116: 116: Dáng Vẻ Của Thẩm Hạ Ở Bộ Đội ---
Chương 117: 117: Phó Đoàn Trưởng Nổi Cơn Gì Thế? ---
Chương 118: 118: Làm Sao Vậy ---
Chương 119: 119: Sách Kỳ Lạ
Chương 120: 120: Nói Không Chừng Anh Có Thể Đọc Hiểu?
Chương 121: 121: Vì Sao Anh Có Thể Đọc Hiểu?
Chương 122: 122: Vợ À, Anh Ta Là Ai? ---
Chương 123: 123: Nhiễm Nhiễm, Sao Em Lại Ở Đây ---
Chương 124: 124: Bị Người Ta Thấy Thì Tính Sao? ---
Chương 125: 125: Hôm Nay Ra Đường Chắc Bọn Họ Quên Xem Hoàng Lịch Rồi! ---
Chương 126: 126: Trong Lòng Em Biết Rõ, Anh Đừng Lo Lắng
Chương 127: 127: Thật Sự Yêu Chồng
Chương 128: 128: Người Ta Đâu Phải Không Cưới Được Vợ?
Chương 129: 129: Dịu Dàng Để Ý
Chương 130: 130: Đây Cũng Là Lần Đầu Tiên Anh Ăn Mà ---
Chương 131: 131: Thẩm Hạ Say
Chương 132: 132: Vợ À, Người Đàn Ông Đó Là Ai ---
Chương 133: 133: Đoán Được Trải Qua Nhiều Hơn Anh Một Đời
Chương 134: 134: Hai Đứa Bé
Chương 135: 135: Đứa trẻ thích ăn, chị mua đi! ---
Chương 136: 136: Không Thể Cứ Để Anh Chịu Đựng Mãi
Chương 137: 137: Chuyện Này Há Chẳng Khiến Người Ta Kinh Ngạc?
Chương 138: 138: Được Lãnh Đạo Khích Lệ
Chương 139: 139: Mất Mặt
Chương 140: 140: Cãi Nhau ---
Chương 141: 141: Phó Đoàn Trưởng Quả Là Cưng Chiều Vợ
Chương 142: 142: Đồ Ngủ
Chương 143: 143: Vợ À, Em Tắm Xong Chưa ---
Chương 144: 144: Chỉ Ước Gì Có Thể Ôm Người Vào Trong Phòng
Chương 145: 145: Không Thể Nào Nhẫn Nhịn Thêm
Chương 146: 146: Công Việc
Chương 147: 147: Có Người Tìm Chị
Chương 148: 148: Mùi Dấm Nồng Như Vậy
Chương 149: 149: Thích Ăn, Tối Nay Anh Lại Vào Bếp Nấu Cho Em ---
Chương 150: 150: Tai Ương Bất Chợt?
Chương 151: 151: Trạm Khí Tượng Bình Chu ở đâu vậy?
Chương 152: 152: Nhiễm Nhiễm, Sao Em Lại Tới Đây ---
Chương 153: 153: Anh đã về rồi! ---
Chương 154: 154: Mấy Ngày Nữa Cô Về Quê Đi
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157: Mau Đi Gọi Điện Thoại
Chương 158: 158: Trận Bão Lần Này Là Cấp 18
Chương 159: 159: Trước Khi Bão Tới Bầu Trời Vẫn Luôn Trong Xanh
Chương 160: 160: Lữ Hải Yến Gieo Gió Gặt Bão 1
Chương 161: 161: Lữ Hải Yến Gieo Gió Gặt Bão (2) ---
Chương 162: 162: Thế Này Cô Mới Vừa Lòng Sao?
Chương 163: 163: Rốt Cuộc Những Người Này Có Còn Tỉnh Táo Hay Không?
Chương 164: 164: Em Có Thể Đứng Vững
Chương 165: 165: Cháu Là Ai
Chương 166: 166: Lòng Người Trong Nhà Đều Hoang Mang ---
Chương 167: 167: Thoát Khỏi Căn Nhà Nho Nhỏ Kia? ---
Chương 168: 168: Chúng Ta Vẫn Còn Sống Sót
Chương 169: 169: Đây Đã Là Kết Quả Tốt Đẹp Nhất
Chương 170: 170: Chị Dâu, Để Tôi Giúp Xách Giùm ---
Chương 171: 171: Sao Anh Lại Làm Được ---
Chương 172: 172: Không Đợi Cha Ạ
Chương 173: 173: Chúng Ta Là Vợ Chồng
Chương 174: 174: Cậu Cưới Bảo Bối Cho Đảo Bình Chu Chúng Ta
Chương 175: 175: Thủy Canh Là Gì Mà Đồng Chí Nói?
Chương 176: 176: Báo Cáo Không Được Phê Duyệt Ư
Chương 177: 177: Anh Lại Cãi Vã Với Lưu Hồng Sao? ---
Chương 178: 178: Trồng Rau Bằng Nước Há Chẳng Phải Trò Đùa Sao? ---
Chương 179: 179: Trận Cục Diện Này Chẳng Phải Đã Quá Lớn Rồi Sao?
Chương 180: 180: Những Lời Này Chẳng Phải Đã Chạm Đúng Nỗi Lòng Của Lữ Hải Yến Sao? ---
Chương 181: 181: Đó Là Vợ Của Phó Đoàn Trưởng Đấy!
Chương 182: 182: Anh Có Ý Tính Gì?
Chương 183: 183: Ánh Mắt Như Thể Muốn Ăn Tươi Nuốt Sống Người!
Chương 184: 184: Cô Ấy Còn Đang Mang Thai Đấy
Chương 185: 185: Quách Đại Thông Muốn Ly Hôn ---
Chương 186: 186: Mang Thai Song Sinh? ---
Chương 187: 187: Sao Còn Biết Bắt Mạch? ---
Chương 188: 188: Cô Không Giúp Tôi, Tôi Sẽ Đi Tố Cáo Cô
Chương 189: 189: Không Phải Là Chị Nói Có Biện Pháp Khiến Lão Quách Ở Lại Sao
Chương 190: 190: Báo Ứng Vì Thành Kiến
Chương 191: 191: Đó Là Rau Xanh Đấy!
Chương 192: 192: Anh Còn Có Lương Tâm Hay Không
Chương 193: 193: Cô Vợ Này Cậu Cưới Thật Là Tài Tình ---
Chương 194: 194: Chuyện Gì Đã Xảy Ra Vậy?
Chương 195: 195: Gửi Trước Một Nửa Lương Thực
Chương 196: 196: Chuyện Từ Trước Tới Nay Chưa Từng Có
Chương 197: 197: Tha Thứ Là Không Có Khả Năng ---
Chương 198: 198: Chẳng Thà Chết Đi Còn Hơn
Chương 199: 199
Chương 200: 200: Tôi Nghĩ Chuyện Vừa Rồi Không Cần Nói Nữa ---
Chương 201: 201: Anh Có Bị Thương Không? ---
Chương 202: 202: Sao Chiếc Cúc Áo Này Khó Cởi Đến Vậy
Chương 203: 203: Tôi Đúng Là May Mắn
Chương 204: 204: Ân nhân lớn của đảo Bình Chu.
Chương 205: 205: Làm Sao Họ Có Thể Không Cảm Động? ---
Chương 206: 206: Vương Xuân Muội Tới Cầu Học ---
Chương 207: 207: Nhiễm Nhiễm, Cầm Bút Này Sao Cho Đúng?
Chương 208: 208: Đồng Đội Nghiên Cứu Lúa Nước
Chương 209: 209: Hoảng Sợ ---
Chương 210: 210: Dẫn Thẩm Hạ Tiến Vào Không Gian ---
Chương 211: 211: Nhiễm Nhiễm, Chuyện Này Là Thật Ư? ---
Chương 212: 212: Có Cơ Hội Kể Chuyện Này Cho Anh Nghe 1
Chương 213: 213: Có Cơ Hội Kể Chuyện Này Cho Anh Nghe 2
Chương 214: 214: Xuân Muội, Sao Cô Như Thay Đổi Thành Người Khác Như Vậy ---
Chương 215: 215: Rời Khỏi Đàn Ông, Phải Làm Thế Nào Mới Có Thể An Cư Lạc Nghiệp? ---
Chương 216: 216: Nhiễm Nhiễm, Cảm Ơn Cô Đã Giúp Tôi Nhiều Như Vậy ---
Chương 217: 217
Chương 218: 218: Tôi Không Muốn Về Nông Thôn
Chương 219: 219: Chặn Đường
Chương 220: 220: Cũng Tốt Lắm ---
Không tìm thấy chương nào phù hợp