Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 11: Thời gian có thể chữa lành những vết thương (1)
Buổi tối đi ăn món ăn Quảng Đông, An Hồng chọn một nhà hàng ngay bên cạnh khu trung tâm thương mại, nội thất bài trí trang nhã, đồ ăn được chế biến rất tinh tế nhưng giá tiền lại không quá mức đắt đỏ. Lộ Vân Phàm gọi phục vụ mang đến 1 chai rượu vang. An Hồng có chút lo lắng hỏi "Anh có thể uống rượu không?"
Anh nhẹ nhàng gật đầu: "Uống một chút cũng không sao"
Hai người ngồi đối diện nhau, An Hồng cảm thấy hỗn loạn trong lòng, chỉ mới 6 ngày mà bọn họ đã tiến triển đến mức đi dạo, đi ăn cùng nhau. Mặc dù chỉ là xưng hô "Lộ tổng"... và "quản lý An", nhưng bất cứ ai cũng thấy được mối quan hệ giữa họ thật không bình thường.
Trong suốt bữa ăn cả hai người đều ít trò chuyện, An Hồng vén tóc, để lộ ra vết sẹo bên mắt trái, tuy nhạt nhưng vẫn có thể nhìn thấy rõ.
"Chỗ này của cô có vết sẹo." Lộ Vân Phàm chỉ vào phía bên trái trán mình.
"Đúng vậy, khi còn bé đã từng đánh nhau cùng 1 bạn nam, bị thủy tinh cắt phải."
"Chỉ cần lệch một chút là sẽ vào mắt "
"Vâng, khi đó bác sĩ cũng nói thật may mắn"
" Nếu phụ nữ bị hủy dung cũng không tốt, lớn lên sẽ khó tìm bạn trai hay kiếm việc"
An Hồng xòe tay ra cười: "Cho nên đến bây giờ tôi vẫn chưa lấy được chồng đây." Ngừng một chút cô nói "Chỉ là khi đó, người bạn đã đánh nhau với tôi nói, sau này nếu không có ai ngó tới thì cậu ấy sẽ lấy tôi. Ha ha, có phải rất buồn cười hay không?"
Lộ Vân Phàm nhìn cô, vuốt vuốt cằm của mình: "Quản lý An lại đùa rồi, không phải mùa thu sẽ kết hôn hay sao, bây giờ lại nói không ai muốn lấy?"
Cô khẽ lắc lắc ly rượu trong suốt trên bàn: "Chỉ là...... Có lẽ mà thôi."
Lộ Vân Phàm suy nghĩ một lát, đột nhiên xắn tay áo sơ mi bên phải lên, An Hồng nhìn thấy một chuỗi hạt châu màu đen trên cổ tay anh. Anh đem ống tay áo gập qua cùi chỏ, làm lộ ra cánh tay dài nhỏ trắng trẻo, cơ bắp. An Hồng không biết anh muốn làm gì, nhìn theo thì thấy vết sẹo hồng hồng ngay gần khuỷu tay, dài và sâu sơn nhiều. Anh nói "cô xem, trên người tôi cũng có sẹo. Là khi còn bé đã đánh nhau với bạn".
"Là thắng hay thua?"
"Thua."
"Thì ra, Lộ tổng khi còn bé cũng rất nghịch ngợm".
"Chẳng qua người bạn kia cũng không khá hơn tôi chút nào cả", anh đột nhiên cười lớn
An Hồng có chút lúng túng, nhìn anh khẽ nói "Thời gian qua đi, vết sẹo sẽ dần phai nhạt"
Anh gật đầu: "Đúng, cho nên tôi đã quên mất, tại sao lại muốn đánh nhau cùng người đó, mỗi lần nhìn đến vết sẹo, tôi lại nhớ rằng mình là người thua cuộc"
An Hồng im lặng.
Một lát sau, Lộ Vân Phàm nói tiếp: "Chỉ là, có những vết thương, cả đời không bao giờ quên được".
Anh nhắm mắt, vẻ mặt cô đơn khiến người khác cảm thấy đau lòng.
An Hồng cũng không biết nói gì hơn, đành nhẹ nhàng lên tiếng an ủi: "Lộ tổng, dù sao mọi việc cũng đã qua rồi."
Ăn cơm xong, Lộ Vân Phàm đột nhiên đề nghị cùng đi dạo 1 lúc, An Hồng cũng không từ chối.
Anh uống rượu, hơn nữa còn uống không ít, có lẽ bởi vì uống quá nhiều nên bước chân hơi liêu xiêu. An Hồng thấy lo lắng cho anh, đỡ lấy một bên, hai người chậm rãi đi qua một con đường, đến cổng công viên Tâm Đường, Lộ Vân Phàm muốn vào xem, An Hồng đành phải đi theo.
Đã 7 giờ 30 tối, công viên cũng không còn lại nhiều người, chỉ có một cặp tình nhân đang tâm sự dưới bóng đèn điện.
Lộ Vân Phàm đi đến đài phun nước, lấy ra một đồng xu trong túi áo ném vào trong hồ, nhắm mắt cầu nguyện. An Hồng đứng một bên chờ, lúc sau Lộ Vân Phàm mở mắt ra, cô hỏi "Lộ tổng, đây cũng không phải đài phun nước Trévi" Lộ Vân Phàm lắc lắc đầu nói: "Đài phun nước Trevi ở trong tim, ở bất cứ nơi nào. Hơn nữa, gần đây tôi đã hoàn thành được tâm nguyện, cho nên nhất định phải đến cầu cho một người khác"
Sau đó, anh cúi xuống nhìn cô, khuôn mặt ửng hồng, An Hồng thấy hai má nóng ran, chưa kịp phản ứng thì anh đã ôm cô vào lòng. Lộ Vân Phàm rất nhẹ nhàng, không dám dùng lực, giống như đang ôm ấp kho báu vô giá. An Hồng không dám cử động, đặt tay lên eo anh khẽ nói "Lộ tổng"
Giọng nói trầm thấp của anh truyền vào tai cô: "Đừng cử động, quản lý An, chỉ một lúc thôi". Dựa vào trong ngực anh, An Hồng bình tĩnh trở lại, cô ngửi thấy một mùi hương nước hoa nam tính thoang thoảng lẫn với mùi rượu ngọt ngào, thật dễ chịu và ấm áp. An Hồng nhắm mắt, suy nghĩ miên man, cô vô thức vòng tay ôm lấy anh, cảm thấy sống lưng thẳng đứng có chút run rẩy. Cô nghĩ, chỉ một lần này thôi. Vì vậy, cánh tay khẽ xiết chặt lại. Lộ Vân Phàm như được khích lệ, càng thêm ôm chặt cô vào trong lòng, giống như muốn đem cô nhập vào thân thể của mình.
Cái ôm thật ấm áp, khiến An Hồng nhớ đến đêm mùa đông năm xưa, trong gió lạnh, pháo hoa bay đầy trời bao quanh dải ngân hà xinh đẹp, còn có người thiếu niên ngang ngược ấy.
Tuổi 16 như một giấc mộng.
An Hồng nhắm chặt hai mắt, những hạnh phúc bi thương như thước phim chạy qua khiến cô đắm chìm.
Nhưng chính là, mọi thứ tốt đẹp tựa như bọt nước, dễ dàng tan biến.
Anh nhẹ nhàng gật đầu: "Uống một chút cũng không sao"
Hai người ngồi đối diện nhau, An Hồng cảm thấy hỗn loạn trong lòng, chỉ mới 6 ngày mà bọn họ đã tiến triển đến mức đi dạo, đi ăn cùng nhau. Mặc dù chỉ là xưng hô "Lộ tổng"... và "quản lý An", nhưng bất cứ ai cũng thấy được mối quan hệ giữa họ thật không bình thường.
Trong suốt bữa ăn cả hai người đều ít trò chuyện, An Hồng vén tóc, để lộ ra vết sẹo bên mắt trái, tuy nhạt nhưng vẫn có thể nhìn thấy rõ.
"Chỗ này của cô có vết sẹo." Lộ Vân Phàm chỉ vào phía bên trái trán mình.
"Đúng vậy, khi còn bé đã từng đánh nhau cùng 1 bạn nam, bị thủy tinh cắt phải."
"Chỉ cần lệch một chút là sẽ vào mắt "
"Vâng, khi đó bác sĩ cũng nói thật may mắn"
" Nếu phụ nữ bị hủy dung cũng không tốt, lớn lên sẽ khó tìm bạn trai hay kiếm việc"
An Hồng xòe tay ra cười: "Cho nên đến bây giờ tôi vẫn chưa lấy được chồng đây." Ngừng một chút cô nói "Chỉ là khi đó, người bạn đã đánh nhau với tôi nói, sau này nếu không có ai ngó tới thì cậu ấy sẽ lấy tôi. Ha ha, có phải rất buồn cười hay không?"
Lộ Vân Phàm nhìn cô, vuốt vuốt cằm của mình: "Quản lý An lại đùa rồi, không phải mùa thu sẽ kết hôn hay sao, bây giờ lại nói không ai muốn lấy?"
Cô khẽ lắc lắc ly rượu trong suốt trên bàn: "Chỉ là...... Có lẽ mà thôi."
Lộ Vân Phàm suy nghĩ một lát, đột nhiên xắn tay áo sơ mi bên phải lên, An Hồng nhìn thấy một chuỗi hạt châu màu đen trên cổ tay anh. Anh đem ống tay áo gập qua cùi chỏ, làm lộ ra cánh tay dài nhỏ trắng trẻo, cơ bắp. An Hồng không biết anh muốn làm gì, nhìn theo thì thấy vết sẹo hồng hồng ngay gần khuỷu tay, dài và sâu sơn nhiều. Anh nói "cô xem, trên người tôi cũng có sẹo. Là khi còn bé đã đánh nhau với bạn".
"Là thắng hay thua?"
"Thua."
"Thì ra, Lộ tổng khi còn bé cũng rất nghịch ngợm".
"Chẳng qua người bạn kia cũng không khá hơn tôi chút nào cả", anh đột nhiên cười lớn
An Hồng có chút lúng túng, nhìn anh khẽ nói "Thời gian qua đi, vết sẹo sẽ dần phai nhạt"
Anh gật đầu: "Đúng, cho nên tôi đã quên mất, tại sao lại muốn đánh nhau cùng người đó, mỗi lần nhìn đến vết sẹo, tôi lại nhớ rằng mình là người thua cuộc"
An Hồng im lặng.
Một lát sau, Lộ Vân Phàm nói tiếp: "Chỉ là, có những vết thương, cả đời không bao giờ quên được".
Anh nhắm mắt, vẻ mặt cô đơn khiến người khác cảm thấy đau lòng.
An Hồng cũng không biết nói gì hơn, đành nhẹ nhàng lên tiếng an ủi: "Lộ tổng, dù sao mọi việc cũng đã qua rồi."
Ăn cơm xong, Lộ Vân Phàm đột nhiên đề nghị cùng đi dạo 1 lúc, An Hồng cũng không từ chối.
Anh uống rượu, hơn nữa còn uống không ít, có lẽ bởi vì uống quá nhiều nên bước chân hơi liêu xiêu. An Hồng thấy lo lắng cho anh, đỡ lấy một bên, hai người chậm rãi đi qua một con đường, đến cổng công viên Tâm Đường, Lộ Vân Phàm muốn vào xem, An Hồng đành phải đi theo.
Đã 7 giờ 30 tối, công viên cũng không còn lại nhiều người, chỉ có một cặp tình nhân đang tâm sự dưới bóng đèn điện.
Lộ Vân Phàm đi đến đài phun nước, lấy ra một đồng xu trong túi áo ném vào trong hồ, nhắm mắt cầu nguyện. An Hồng đứng một bên chờ, lúc sau Lộ Vân Phàm mở mắt ra, cô hỏi "Lộ tổng, đây cũng không phải đài phun nước Trévi" Lộ Vân Phàm lắc lắc đầu nói: "Đài phun nước Trevi ở trong tim, ở bất cứ nơi nào. Hơn nữa, gần đây tôi đã hoàn thành được tâm nguyện, cho nên nhất định phải đến cầu cho một người khác"
Sau đó, anh cúi xuống nhìn cô, khuôn mặt ửng hồng, An Hồng thấy hai má nóng ran, chưa kịp phản ứng thì anh đã ôm cô vào lòng. Lộ Vân Phàm rất nhẹ nhàng, không dám dùng lực, giống như đang ôm ấp kho báu vô giá. An Hồng không dám cử động, đặt tay lên eo anh khẽ nói "Lộ tổng"
Giọng nói trầm thấp của anh truyền vào tai cô: "Đừng cử động, quản lý An, chỉ một lúc thôi". Dựa vào trong ngực anh, An Hồng bình tĩnh trở lại, cô ngửi thấy một mùi hương nước hoa nam tính thoang thoảng lẫn với mùi rượu ngọt ngào, thật dễ chịu và ấm áp. An Hồng nhắm mắt, suy nghĩ miên man, cô vô thức vòng tay ôm lấy anh, cảm thấy sống lưng thẳng đứng có chút run rẩy. Cô nghĩ, chỉ một lần này thôi. Vì vậy, cánh tay khẽ xiết chặt lại. Lộ Vân Phàm như được khích lệ, càng thêm ôm chặt cô vào trong lòng, giống như muốn đem cô nhập vào thân thể của mình.
Cái ôm thật ấm áp, khiến An Hồng nhớ đến đêm mùa đông năm xưa, trong gió lạnh, pháo hoa bay đầy trời bao quanh dải ngân hà xinh đẹp, còn có người thiếu niên ngang ngược ấy.
Tuổi 16 như một giấc mộng.
An Hồng nhắm chặt hai mắt, những hạnh phúc bi thương như thước phim chạy qua khiến cô đắm chìm.
Nhưng chính là, mọi thứ tốt đẹp tựa như bọt nước, dễ dàng tan biến.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Hồi ức xa xôi
Chương 2: 2: Thời thơ ấu (1)
Chương 3: 3: Tuổi thơ hạnh phúc và ưu thương
Chương 4: 4: Cuộc sống
Chương 5: 5: Anh sẽ luôn nhớ em
Chương 6: 6: Bạn trai VS khách hàng
Chương 7: 7: Bạn trai vs khách hàng (2)
Chương 8: 8: Hắc Bạch vô thường (Chu công & Cầu công : Kỹ sư Chu, kỹ sư Cầu)
Chương 9: 9: Hắc bạch vô thường (2)
Chương 10: 10: Vỏ xe dự phòng cao cấp
Chương 11: 11: Thời gian có thể chữa lành những vết thương (1)
Chương 12: 12: Thời gian có thể chữa lành những vết thương (2)
Chương 13: 13: An an đã lâu không gặp (1)
Chương 14: 14: An an đã lâu không gặp (2)
Chương 15: 15: Khát vọng to lớn của cô gái nhỏ (1)
Chương 16: 16: Khát vọng to lớn của cô gái nhỏ (2)
Chương 17: 17: Kẻ điên và tên lừa đảo (1)
Chương 18: 18: Kẻ điên và tên lừa đảo (2)
Chương 19: 19: Sinh nhật mười tuổi
Chương 20: 20: Em rất nhớ anh
Chương 21: 21: Em rất nhớ anh 2
Chương 22: 22: Tuổi thơ bị đánh cắp
Chương 23: 23: Tuổi thơ bị đánh cắp -tiếp-
Chương 24: 24: Nhóc con, em đang xấu hổ sao?
Chương 25: 25: Thần đồng nhảy lớp
Chương 26: 26: Đi biển
Chương 27: 27: Quy tắc ngầm của cuộc hành trình
Chương 28: 28: Kết quả
Chương 29: 29: Cuối cùng, anh cũng tìm được em
Chương 30: 30: Vẫn không thay đổi
Chương 31: 31: Anh không sao, đừng lo lắng
Chương 32: 32: Hãy để quá khứ trôi qua
Chương 33: 33: Lên trung học có vui không
Chương 34: 34: Bạn thích anh ấy đúng không
Chương 35: 35: Cho mình mượn 5 đồng
Chương 36: 36: Tại sao anh không trở lại
Chương 37: 37: Bạn yêu sớm sao
Chương 38: 38: Liên quan gì đến bạn
Chương 39: 39: Mình có thể mời bạn nhảy không?
Chương 40: 40: Quyết định điên rồ
Chương 41: 41: Thanh minh, em đến gặp anh không được sao
Chương 42: 42: Vừa yêu vừa hận
Chương 43: 43: Tâm tư
Chương 44: 44: Anh đã chết qua một lần
Chương 45: 45: Có khả năng
Chương 46: 46: Anh là người hẹp hòi
Chương 47: 47: Em có yêu anh không?
Chương 48: 48: Nếu thời gian có thể quay trở lại
Chương 49: 49: Đổi vé, lưu lại một đêm
Chương 50: 50: Người đàn ông hâm mộ cây cối
Chương 51: 51: Tâm tư của cô ta rất nặng
Chương 52: 52: Một trong thập đại mỹ nhân
Chương 53: 53: Học sinh chuyển trường
Chương 54: 54: Từ nay về sau mình sẽ gọi cậu là an an
Chương 55: 55: Lộ vân phàm, cố lên
Chương 56: 56: Dưới ánh trăng
Chương 57: 57: Mình không phải là trẻ con
Chương 58: 58: Đứa trẻ không đáng tin cậy
Chương 59: 59: An an, chạy mau
Chương 60: 60: Dám đánh an an của tao à!
Chương 61: 61: Mình không rời cậu được
Chương 62: 62: Mình thích cậu
Chương 63: 63-1: Hãy gọi điện thoại cho anh!
Chương 64: 64: Nhà của anh sẽ là nhà của em!
Chương 65: 65: Anh thật sự luôn luôn ở đây
Chương 66: 66: Đến đây ôm một cái!
Chương 67: 67: Tin tưởng rồi sẽ có một ngày
Chương 68: 68: Lộ Vân Phàm, anh đang ở đây cầu hôn sao?
Chương 69: 69: Tung lưới thu lưới
Chương 70: 70: Vậy nụ hôn đầu của cậu vẫn còn sao?
Chương 71: 71: Đối với anh mà nói, em là một người rất quan trọng
Chương 72: 72: Học tỷ không nhận ra tôi sao?
Chương 73: 73: Thổ mộc tam cây
Chương 74: 74: Hoan nghênh quý khách đến với Quán gà rán KFC
Chương 75: 75-1: Lộ Vân Phàm uống quá nhiều.
Chương 76: 76: Yes! Thực đã nghiền!
Chương 77: 77: Tôi nghĩ tôi rất nhớ cậu
Chương 78: 78: Cứ yên tâm, đã có tôi ở đây
Chương 79: 79: Lộ Vân Phàm, tôi đồng ý
Chương 80: 80: Lễ trưởng thành
Chương 81: 81-1: Thời gian đi chơi thư thái nhất của kỳ nghỉ
Chương 82: 82: Anh yêu em
Chương 83: 83: Anh yêu em 2
Chương 84: 84: Người xa lạ
Chương 85: 85: Cởi chuông còn phải nhờ người buộc chuông
Chương 86: 86: Cục diện rối rắm
Chương 87: 87: Lần này là cái gì vậy? Khổ nhục kế sao?
Chương 88: 88: An An, chân anh đau lắm!
Chương 89: 89: Anh cao hơn anh ta rồi.
Chương 90: 90: Anh cao hơn anh ta rồi. 2
Chương 91: 91: Anh cao hơn anh ta rồi. 3
Chương 92: 92: Thiên trường địa cửu (Lâu dài như trời đất)
Chương 93: 93: Thiên trường địa cửu (Lâu dài như trời đất) 2
Chương 94: 94: Thiên trường địa cửu (Lâu dài như trời đất) 3
Chương 95: 95: Anh cảm thấy chúng ta rất hạnh phúc
Chương 96: 96: Anh cảm thấy chúng ta rất hạnh phúc 2
Chương 97: 97: Cuộc tranh cãi nhỏ
Chương 98: 98: Cuộc tranh cãi nhỏ 2
Chương 99: 99: Cuộc tranh cãi nhỏ 3
Chương 100: 100: Tôi không có thời gian cùng anh nổi điên!
Chương 101: 101: Tôi không có thời gian cùng anh nổi điên! 2
Chương 102: 102: Chuyện của em cũng là chuyện của anh
Chương 103: 103: Chuyện của em cũng là chuyện của anh 2
Chương 104: 104: Chuyện của em cũng là chuyện của anh 3
Chương 105: 105: Chuyện của em cũng là chuyện của anh 4
Chương 106: 106: Hãy kết giao với cậu ta cho thật tốt!
Chương 107: 107: Hãy kết giao với cậu ta cho thật tốt! 2
Chương 108: 108: Hãy kết giao với cậu ta cho thật tốt! 3
Chương 109: 109: Hãy kết giao với cậu ta cho thật tốt! 4
Chương 110: 110: Em có nghĩ đến điều này hay không?
Chương 111: 111: Em có nghĩ đến điều này hay không? 2
Chương 112: 112: Em có nghĩ đến điều này hay không? 4
Chương 113: 113: Trong buồn ngoài lo
Chương 114: 114: Trong buồn ngoài lo 2
Chương 115: 115: Trong buồn ngoài lo 3
Chương 116: 116: Trong buồn ngoài lo 4
Chương 117: 117: Thất lạc 1
Chương 118: 118: Thất lạc 2
Chương 119: 119: Thất lạc 3
Chương 120: 120: Em là người không có trái tim
Chương 121: 121: Em là người không có trái tim 3
Chương 122: 122: Em là người không có trái tim 3-4
Chương 123: 123: Bàng hoàng 1
Chương 124: 124: Bàng hoàng
Chương 125: 125: Bàng hoàng 3
Chương 126: 126: Hiểu ra
Chương 127: 127: Hiểu ra 2
Chương 128: 128: Trở lại bên cạnh anh đi!
Chương 129: 129: Trở lại bên cạnh anh đi! 2
Chương 130: 130: Đời này kiếp này, vĩnh viễn không phân li
Chương 131: 131: Đời này kiếp này, vĩnh viễn không phân li 2
Chương 132: 132: Đời này kiếp này, vĩnh viễn không phân li 3
Chương 133: 133: Sự phiền não của Lộ Vân Phàm
Chương 134: 134: Sự phiền não của Lộ Vân Phàm 2
Chương 135: 135: Sự phiền não của Lộ Vân Phàm 3
Chương 136: 136: Sự phiền não của Lộ Vân Phàm 4
Chương 137: 137: Đêm mưa
Chương 138: 138: Đêm mưa 2
Chương 139: 139: Đêm mưa 3
Chương 140: 140: Đêm mưa 4
Chương 141: 141: Đêm mưa 5
Chương 142: 142: Hiểu Quân, hẹn gặp lại
Chương 143: 143: Hiểu Quân, hẹn gặp lại 2
Chương 144: 144: Lựa chọn cùng yêu cầu
Chương 145: 145: Lựa chọn cùng yêu cầu 2-3
Chương 146: 146: Hành trang mang theo là ký ức
Chương 147: 147: Hành trang mang theo là ký ức 2
Chương 148: 148: Hành trang mang theo là ký ức 3
Chương 149: 149: Sẽ không còn có
Chương 150: 150: Sẽ không còn có 2
Chương 151: 151: Hạnh phúc của mỗi người
Chương 152: 152: Hạnh phúc của mỗi người 2
Chương 153: 153: Hạnh phúc của mỗi người 2
Chương 154: 154: Anh không dám
Chương 155: 155: Anh không dám 2
Chương 156: 156: Anh không dám 3
Chương 157: 157: Quyết định
Chương 158: 158: Quyết định 2
Chương 159: 159: Quyết định 3
Chương 160: 160: Quà tặng của anh
Chương 161: 161: Quà tặng của anh 2
Chương 162: 162: Quà tặng của anh 3
Chương 163: 163: Gió xuân thổi đến lần nữa cũng không bằng nụ cười của em!
Chương 164: 164: Gió xuân thổi đến lần nữa cũng không bằng nụ cười của em! 2
Chương 165: 165: Gió xuân thổi đến lần nữa cũng không bằng nụ cười của em! 3
Chương 166: 166: Cô ấy đã chết!
Chương 167: 167: Cô ấy đã chết! 2
Chương 168: 168: Cậu bị cô ta lừa rồi
Chương 169: 169: Cậu bị cô ta lừa rồi 2
Chương 170: 170: Nói cho cậu biết một bí mật.
Chương 171: 171: Nói cho cậu biết một bí mật 2
Chương 172: 172: Nói cho cậu biết một bí mật 3
Chương 173: 173: Sự hoài nghi
Chương 174: 174: Sự hoài nghi 2
Chương 175: 175: Sự hoài nghi 3
Chương 176: 176: Bên kia đầu Thái Bình Dương
Chương 177: 177: Bên kia đầu Thái Bình Dương 2
Chương 178: 178: Sáu năm sau
Chương 179: 179: Sáu năm sau 2
Chương 180: 180: Sáu năm sau 3
Chương 181: 181: Sáu năm sau 4
Chương 182: 182: Áo Sơ Mi Hoa
Chương 183: 183: Áo Sơ Mi Hoa 2
Chương 184: 184: Hứa nguyện
Chương 185: 185: Hứa nguyện 2
Chương 186: 186: Hứa nguyện 3
Chương 187: 187: Còn có ai có thể dạy em yêu
Chương 188: 188: Còn có ai có thể dạy em yêu 2
Chương 189: 189: Câu trả lời
Chương 190: 190: Câu trả lời 2
Chương 191: 191: Câu trả lời 3
Chương 192: 192: Câu trả lời 4
Chương 193: 193: Kết thúc
Chương 194: 194: Kết thúc 2
Chương 195: 195: Kết thúc 3
Chương 196: 196: Kết thúc 4
Chương 197: 197: Lời ngỏ cuối truyện
Không tìm thấy chương nào phù hợp