Chương 12: Sát Cánh Bên Nhau

16:36 - 08.09.2026
1 lượt xem

Huyền Tôn đứng giữa hội trường, ánh mắt kiên định quét qua những tướng lĩnh đang ngồi quanh bàn. Không khí căng thẳng, những tiếng thì thầm nhỏ to lẫn vào nhau. Ông cần phải hành động, không chỉ để bảo vệ triều đình mà còn để xây dựng lại niềm tin giữa các thành viên trong liên minh.

“Chúng ta không thể chần chừ thêm,” Huyền Tôn bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng chắc nịch. “Thái Bình đã có những bước đi đúng đắn, nhưng chúng ta cần một kế hoạch chi tiết hơn để đối phó với Tôn Duy.”

Thái Bình, người đứng bên cạnh, gật đầu. “Tôi đã chuẩn bị một số chiến thuật. Chúng ta cần tạo ra các cuộc tấn công bất ngờ để đánh lạc hướng hắn. Nếu hắn nghĩ rằng chúng ta đang yếu, đó sẽ là cơ hội tốt nhất.”

Như Nguyệt không thể ngồi yên. “Tôi đồng ý với Thái Bình. Chúng ta phải tấn công trước khi hắn kịp phản ứng.” Cô đứng dậy, đôi mắt sáng lên, thể hiện sức mạnh và quyết tâm. “Chúng ta cần phải hành động ngay bây giờ.”

Huyền Tôn nhìn Như Nguyệt, trong lòng cảm phục sự quyết đoán của cô. “Vậy hãy bắt đầu từ những người gần gũi với Tôn Duy. Chúng ta phải tìm hiểu xem hắn đang lên kế hoạch gì.”

“Để làm điều đó, chúng ta cần phải phân công nhiệm vụ,” Thái Bình nhanh chóng bổ sung. “Tôi sẽ dẫn đầu một nhóm theo dõi hắn, trong khi Như Nguyệt và Huyền Tôn có thể tiếp cận những nguồn thông tin khác.”

Những tướng lĩnh khác đều đồng tình. Huyền Tôn cảm thấy lòng mình tràn đầy hy vọng. Họ đã bắt đầu xây dựng lại niềm tin và sự đoàn kết. Mỗi người đều có vai trò riêng, và điều đó khiến ông cảm thấy sức mạnh của liên minh đang dần hồi sinh.

***

Vài ngày sau, nhóm của Thái Bình đã theo dõi Tôn Duy một cách cẩn thận. Họ phát hiện ra hắn thường xuyên gặp gỡ những kẻ lạ mặt, giao dịch trong bí mật. Những cuộc gặp gỡ đó không thể không khiến Huyền Tôn lo lắng.

“Tôi có cảm giác rằng hắn đang chuẩn bị một cú sốc lớn,” Thái Bình nói khi họ trở về từ một buổi theo dõi. “Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng.”

Như Nguyệt nhìn thẳng vào mắt Thái Bình. “Vậy thì chúng ta cần một kế hoạch để dẫn dụ hắn ra ngoài. Hắn sẽ không bao giờ nghi ngờ nếu chúng ta tạo ra một cái bẫy.”

Huyền Tôn gật đầu. “Đúng. Nếu hắn tự tin, hắn sẽ mắc bẫy. Chúng ta cần phải làm cho hắn tin rằng chúng ta đang ở thế yếu.”

Một kế hoạch táo bạo bắt đầu hình thành. Huyền Tôn, Như Nguyệt và Thái Bình cùng nhau bàn bạc chi tiết. Họ quyết định sẽ tổ chức một buổi lễ lớn, mời tất cả những kẻ có liên quan, bao gồm cả Tôn Duy. Trong lúc đó, họ sẽ cài cắm những người lính trung thành để theo dõi và sẵn sàng hành động.

“Chúng ta sẽ làm cho hắn tin rằng mình đang có lợi thế,” Như Nguyệt nói, ánh mắt sáng lên với sự quyết tâm. “Hãy để hắn nghĩ rằng hắn có thể thao túng chúng ta.”***

Đêm hôm đó, lễ hội được tổ chức hoành tráng. Đèn lồng sáng rực, âm thanh nhạc cụ vang lên, khiến không khí trở nên nhộn nhịp. Huyền Tôn đứng trên bục, gương mặt tỏa sáng dưới ánh đèn, lòng đầy tự tin.

Như Nguyệt đứng bên cạnh, theo dõi từng cử động của Tôn Duy. Hắn đến muộn, ánh mắt đầy toan tính. Cô cảm thấy sự hồi hộp trong lòng. Đây là cơ hội tốt để họ đặt hắn vào thế khó.

“Tôn Duy!” Huyền Tôn lên tiếng, giọng nói vang vọng. “Chúng ta rất vui mừng khi thấy ngươi tham gia buổi lễ này. Mong rằng ngươi sẽ cùng chúng ta hướng tới tương lai tươi sáng.”

Tôn Duy mỉm cười, nhưng ánh mắt hắn không hề thiện cảm. “Tương lai, đúng vậy. Nhưng tương lai ấy sẽ thuộc về ai? Chúng ta hãy cùng chờ xem.”

Như Nguyệt không thể chịu được. “Ngươi đang âm thầm phản bội chúng ta, Tôn Duy. Đừng nghĩ rằng chúng ta không biết.”

Hắn cười khẩy, ánh mắt lạnh lùng. “Ngươi thật ngây thơ, Như Nguyệt. Liệu các ngươi có thể làm gì để ngăn cản ta?”

Ngay lúc đó, Thái Bình từ phía sau xuất hiện, mang theo vài người lính. “Ngươi không còn đường lui, Tôn Duy. Hãy đầu hàng trước khi quá muộn.”

Không khí trong lễ hội bỗng trở nên nặng nề. Những người tham dự bắt đầu xì xào, đôi mắt đầy lo lắng. Huyền Tôn nắm chặt tay, cảm nhận được sự căng thẳng đang tăng lên.

“Chúng ta không thể để hắn chạy thoát,” Như Nguyệt nói, quyết tâm trong từng từ. “Đây là lúc để chúng ta chứng minh sức mạnh của liên minh.”

Tôn Duy nhếch môi cười. “Các ngươi thật sự nghĩ rằng chỉ cần một cái bẫy là có thể bắt được ta sao? Hãy chuẩn bị cho một cuộc chiến.”

Huyền Tôn nhận ra rằng mọi thứ đã vượt khỏi tầm kiểm soát. Họ đã lâm vào thế trận mà Tôn Duy có thể dễ dàng biến nó thành một cuộc đối đầu.

“Chúng ta không thể để hắn chiếm ưu thế,” ông nghĩ, trong đầu nhanh chóng vạch ra các phương án. Thời điểm quyết định đã đến, và mọi thứ sẽ không còn như trước nữa.

Liệu liên minh có đủ sức mạnh để vượt qua thử thách này? Huyền Tôn cảm thấy những cơn gió lạnh lẽo từ những mối đe dọa đang dần hiện hữu. Họ phải sẵn sàng cho bất kỳ điều gì xảy ra tiếp theo.

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Danh sách chương

20 chương