Chương 43: + Chương 46.

Sự Kiện Sát Nhân Tại Vịnh Thiên Nga

Tác giả: Tần Tam Kiến

Thể loại: Hiện đại, nhân duyên bất ngờ gặp gỡ, đô thị tình duyên, trưởng thành dịu dàng công x kiệm lời ôn hòa thụ, chế phục tình duyên, HE.

Editor: ♪ Đậu ♪

Chương 45: [Lý Giang Lạc 2.2]

Tôi khá sợ hãi khi phải gặp cô chú, vì thấy chột dạ.

Đến nước này, tôi vẫn cảm thấy cái chết của Bách Lâm không thể không liên can đến mình, bây giờ tôi còn quen anh Bách Xuyên, bọn họ có thể chấp nhận được chứ?

Tan việc, tôi bị anh Bách Xuyên đẩy thẳng vào trong xe, phản đối vô hiệu, phải về nhà cùng anh ấy.

"Nhưng mà em..."

"Không có nhưng nhị gì hết." Anh ấy nhích qua thắt dây an toàn cho tôi, còn thuận thế hôn một cái, "Mẹ anh cố ý dặn anh tối nay phải dắt em về, em không chạy được đâu."

Anh cười dịu dàng nhìn tôi, lặp lại lần nữa: "Em chạy không thoát."

Tôi véo tay anh, cười đáp lại: "Không chạy."

Từ khi dọn đi tôi không quay lại lần nào, thật ra cũng chưa bao lâu, nhưng vì trước đấy sống cùng nhau một thời gian dài nên nơi đó đúng thực đã thành gia đình thật sự của tôi.

Tâm trạng ấy rất kỳ diệu, cứ như nơi đó vừa là nhà chồng vừa là nhà mẹ đẻ của mình, quái lạ thật.

Tôi bị lúng túng không thôi bởi suy nghĩ của bản thân, dựa sát vào cửa xe nhìn ra ngoài.

Tôi rất thân thuộc đường về nhà, đi qua mấy cái đèn xanh đèn đỏ đều nhớ hết.

Gần về đến nhà thì tôi dặn anh Bách Xuyên: "Lát nữa đừng để cô nhìn ra."

Anh ấy trầm lắng nhìn tôi rồi gật đầu.

Tôi bỗng thấy mình đối xử với anh như vậy khá bất công, tự hổ thẹn trong lòng, chỉ biết nắm tay anh nhằm biểu thị sự xin lỗi.

"Mẹ anh rất tinh mắt." Anh Bách Xuyên đậu xe vào lề, quay sang nhìn tôi, "Em nghĩ chúng ta có thể giấu giếm bà ấy bao lâu?"

Tôi á khẩu không trả lời được, đành cúi đầu.

Anh lại đến gần ôm tôi vào lòng, nhẹ vỗ về lưng tôi: "Em sợ gì chứ? Anh còn chẳng sợ."

Tôi sợ, có lẽ là bị trở ngại về mặt lương tâm, sợ cô chú đã luôn đối xử tốt với mình vì chuyện này mà thất vọng, tôi không muốn làm họ không vui.

Anh Bách Xuyên hôn lên chóp tai làm tôi ngứa ngáy.

"Anh sẽ cố hết sức qua mắt họ, đợi khi nào em chuẩn bị kỹ càng thì nói họ biết, cứ yên lòng đi."

Dường như trong giọng nói của anh mang theo vẻ mỏi mệt, tôi không muốn thấy anh như vậy.

Phải chăng con người ta sẽ luôn đối mặt với tình huống như thế, người mà ta càng không muốn gây tổn thương thì lại càng phải bất lực bó tay chịu trói.

Hai chúng tôi ôm nhau trong xe, xem như là mỗi người mang một nỗi niềm riêng trong lòng.

Bỗng có người gõ cửa xe làm tôi giật mình.

Phản ứng đầu tiên là nguy rồi, có khả năng là cô ở ngoài.

Nhưng không phải cô mà là cảnh sát giao thông.

Tôi và anh Bách Xuyên nhìn nhau, nhịn không được phì cười.

Mở cửa xe ra, người cảnh sát cúi chào hết sức lịch sự xong nhắc nhở: "Anh à, không thể đậu xe ở đây."

Thế là anh Bách Xuyên bị nhận vé phạt ngay trước nhà.

Vì chuyện này mà tôi cười suốt đến trước cửa nhà.

Vốn dĩ tâm trạng đang lo sợ bất an cũng dần dần giảm xuống, vậy là phải cảm ơn người cảnh sát cũng như tấm vé phạt đó rồi.

Nhấn chuông cửa, cô mở cửa ngay.

Con trai cưng xông ra ôm chân tôi, tôi chào cô xong cúi xuống ôm nó lên.

Cậu nhóc lại mập hơn, lúc ôm lên tôi suýt nữa không ôm nổi.

"Thằng xấu xa! Chuyển đi cũng không biết nghĩ cho cô!"

Tôi đi sau anh Bách Xuyên vào trong nhà, cô giơ tay nhéo mặt tôi.

Con trai cưng nhảy khỏi vòng tay của tôi chạy đi tìm chú, còn tôi thì bị cô kéo ngồi xuống sofa nói chuyện.

"Dạo này bận rộn lắm không?" Cô nắm tay tôi, vẫn là dáng vẻ như trước, mỉm cười làm tôi liên tưởng đến mẹ mình.

"Cũng tạm ạ." Tôi nhìn sang anh Bách Xuyên, "Anh Bách Xuyên thì khá bận."

"Nó mà bận thì con cũng bận theo!" Cô trừng mắt với anh Bách Xuyên, "Con đừng làm Giang Lạc nhà chúng ta mệt mỏi!"

Anh ấy tỏ vẻ vô tội, bộ dáng ấy làm tôi muốn bật cười.

Anh trở về phòng thay quần áo, cô thấy anh đi rồi thì nhỏ giọng hỏi tôi: "Có phải Bách Xuyên đang yêu không?"

Tôi chợt căng thẳng, không dám nhìn vào mắt cô.

"Là ở công ty của mấy đứa hả?" Cô truy hỏi liên tục.

"Cháu... cháu không rõ." Trước đó anh Bách Xuyên chẳng thảo luận với tôi nếu gặp phải vấn đề này thì nên trả lời thế nào, trong chớp mắt tôi trở nên luống cuống.

"Hả?" Cô nghi ngờ nhìn tôi, có lẽ thấy vẻ mặt của tôi lúng túng nên từ bỏ hỏi dò.

Nhưng lúc ăn cơm cô lại nhắc đến đề tài ấy.

"Lần sau Bách Xuyên có muốn dẫn bạn trai về nhà luôn không?" Cô cười nhìn anh ấy, "Thần thần bí bí mà làm gì?"

Tôi cúi đầu ăn không nói tiếng nào.

Buổi tối cô giữ tôi ở lại nhà, tôi lấy lý do không có chăn đệm để từ chối.

Anh Bách Xuyên chở tôi về, tôi ngồi ở ghế phó lái, cuối cùng cũng thở hắt ra.

"Cảm tưởng chúng ta như hội bí mật vậy." Tôi trêu chọc, "Mạo hiểm quá."

"Quý ngài ơi, không mạo hiểm một chút nào hiểu chứ!" Anh Bách Xuyên theo thường lệ thắt dây an toàn cho tôi, cũng theo thường lệ hôn tôi một cái.

"Lúc anh đi thay quần áo cô hỏi em là có phải bạn trai anh ở công ty chúng ta không."

"Ừ, anh đoán bà ấy đã biết được tám chín phần rồi." Anh Bách Xuyên lái xe từ từ chạy ra khỏi khu dân cư.

Tôi bất an cực độ bởi câu đó, cau mày hỏi: "Vì sao?"

"Cảm giác." Anh xoa tóc tôi, "Không sao, biết thì biết thôi."

Người như cô chú nếu biết chuyện này, dù là thất vọng buồn thương thì cũng sẽ không biểu hiện ra, vẫn như bình thường gọi tôi quay về đó ăn cơm, đối xử với tôi như cũ, thậm chí có một ngày nào đó chuyện này được công bố trước mặt mọi người thì họ cũng vẫn sẽ không một chút trách mắng.

Nhưng họ không nói không có nghĩa là họ không thèm để ý.

"Em đừng suy nghĩ nhiều." Anh Bách Xuyên nói, "Bây giờ việc cấp bách là em có thể khỏe hơn nhân lúc Dịch Lễ chưa xuất viện."

Tôi vừa định hỏi vì sao anh nói vậy thì phút chốc hiểu được ý anh.

Anh nói: "Anh rất yêu em."

Đến đêm nằm một mình trong chăn, trằn trọc không ngủ được, đọc đi đọc lại những tin nhắn anh Bách Xuyên gửi cho mình.

Anh là một người rất thẳng thắn, dồn hết tâm trí bày tỏ tình yêu và khát vọng với tôi.

Anh nói lúc trước không dám để tôi biết tâm tư của anh dành cho tôi là vì sợ tôi sẽ ghét anh.

Không ngờ suy nghĩ của hai chúng tôi lại tình cờ trùng khớp, nhưng cũng may, vì tôi kích động nhất thời nên cả hai mới không để lỡ nhau.

Trước đây tôi luôn ngại treo lời yêu thương bên đầu môi, nhưng có lẽ bây giờ chịu ảnh hưởng từ anh Bách Xuyên nên mỗi lần anh nói yêu tôi thì tôi đều đáp lại ngay tức thì: Em cũng yêu anh.

Tình yêu thì nên thế, cứ phải nói, phải thể hiện ra, bằng không làm sao đối phương biết cho được.

Đã chúc ngủ ngon rồi mà vẫn không tài nào chợp mắt.

Sắp 12 giờ nhưng vẫn không buồn ngủ tí nào.

Muốn tìm ai đó tâm sự, lúc này hình như chỉ có Dịch Lễ là ứng viên phù hợp nhất.

"Hơn nửa đêm mà em không ngủ, hứng à?"

Hôm nay vì quay về nhà nên không đến thăm Dịch Lễ, nghe giọng y thì rõ ràng là vẫn chưa ngủ.

"Anh cũng không ngủ kìa."

Y cười lạnh: "Anh là không dám ngủ! Có tên thần kinh khăng khăng đòi canh giường, anh sợ mình ngủ rồi sẽ bị dâm loạn!"

Y vừa nói xong thì đầu bên kia truyền đến tiếng nói chuyện loáng thoáng, có lẽ là có người oán trách.

"Đêm nay ai canh giường?"

"An Tư Niên chứ ai! Còn là ai được nữa?" Dịch Lễ than thở, "Giang Giang, hôm nay em không đến anh không vui."

Tôi nghe y nói mà mỉm cười, y làm gì nhớ tôi, chẳng qua là nói ngoài miệng vậy thôi.

"Em muốn tâm sự với anh." Tôi cố ý trêu y, "Không trả tiền đâu."

"Được, em đợi một lát." Dịch Lễ nói xong, tôi nghe thấy tiếng y đuổi An Tư Niên ra ngoài.

Sau đó lại là một trận oán trách, rồi Dịch Lễ nói: "Xong, những người không phận sự đã đi, em nói đi."

Tôi hơi áy náy với An Tư Niên nhưng cũng đã như thế này rồi, không thể cúp điện thoại bảo đối phương quay lại được.

"Thật ra chuyện của em và anh Bách Xuyên." Tôi kể, "Chuyện chúng em đến với nhau em không dám cho cô chú biết."

"Vì sao?" Dịch Lễ khó hiểu hỏi, "Sợ họ không đồng ý?"

"Không sợ cái đó, họ rất tốt với em, có lẽ sẽ không phản đối gay gắt đâu, chỉ là em lo..."

"Giang Lạc, em biết tật xấu lớn nhất của em là gì không?" Dịch Lễ cười trêu, "Dù sao cũng bên nhau rồi, lo lắng nhiều vậy có tác dụng gì chứ?"

Tôi im lặng, y nói rất đúng, dù tôi lo lắng thế nào chăng nữa thì sau cùng họ vẫn sẽ biết.

"Giang Lạc à," Dịch Lễ nói sâu xa, "Yêu cậu ta thì nên cho cậu ta danh phận đi, không phải đám người trong công ty của em đều gọi em là bà chủ rồi đó sao, em còn lo gì hả!"

"...Sao anh biết chuyện này?" Tôi thật sự không thể chấp nhận nổi cái danh xưng đó, quá...

Y cười to không ngớt ở đầu kia điện thoại: "Hahahahahahaha em không kể nhưng Hình Bách Xuyên kể với anh! Em không biết chứ thật ra cậu ta rất thích khoe khoang đấy nhá!"

Tôi tưởng tượng ra cảnh anh Bách Xuyên với gương mặt kiêu ngạo kể chuyện này cho Dịch Lễ, vô thức xoa mi tâm.

"Nên mới nói, em đừng chần chờ nữa, dũng cảm lên, thẳng thắn lên, không phải chính bởi thế mà hai đứa mới có thể quen nhau à?"

Tôi nghĩ có nhiều thời điểm mình lo âu e dè là vì thiếu một lời tán thành từ người bên cạnh.

Tâm sự với Dịch Lễ xong, dường như tôi đã nghĩ thông suốt.

Chung quy vẫn phải đối mặt, tương lai phía trước, tôi không thể một lần nữa để lỡ mất tình yêu vì bất cứ chuyện gì.

Buổi sáng thức dậy, vừa bước ra khỏi phòng ngủ thì bị dọa giật mình.

"Anh, sao anh..." Tôi hít sâu một hơi, quả thật bị dọa phát khiếp.

"Lén lấy chìa khóa dự phòng nhà em." Anh đang thắt nút tạp dề ở bên hông, tôi bước đến xắn tay áo cho anh.

"Em muốn ăn trứng chiên." Tôi nói.

Anh hôn lên trán tôi: "Được, anh chiên trứng cho em."

Tôi cười ngẩng đầu nhìn anh: "Nhưng mà trong nhà không có trứng."

Anh ngớ ra rồi ôm tôi lên xoay người thả xuống sofa.

Tôi giả vờ giãy giụa hai cái xong thôi, bị anh chế ngự.

Anh đè trên người tôi, nắm mũi tôi: "Lý Giang Lạc, em lợi hại, học được trò đùa giỡn anh rồi nhỉ."

Tôi giơ hai chân vòng lên eo anh, cười hỏi: "Hình Bách Xuyên, bị em đùa như vậy, anh có vui hay không?"

Anh mỉm cười nhìn tôi, bỗng nằm sấp xuống ôm lấy tôi, dụi vào cổ tôi nói: "Vui."

Hết 45.

Chương 46: [Hình Bách Xuyên 2.2]

Tôi thật sự rất yêu Giang Lạc.

Lần cuối cùng thật lòng yêu thương một ai đó đã là rất lâu, thậm chí không còn nhớ rõ rốt cục tình yêu nồng cháy, ngọt ngào là như thế nào.

Nhưng khi tôi ôm Giang Lạc, niềm hạnh phúc và cảm giác thỏa mãn gần như tràn ra từ từng lỗ chân lông một.

Nhưng đến cùng là yêu như thế nào thì tôi không biết.

Chỉ nhớ ngày ngày sống chung làm tôi quen với cảm giác có em ấy ở bên cạnh.

Em ấy làm tôi cực kỳ thoải mái, cực kỳ thả lỏng, thậm chí giữa đêm chúng tôi đứng trên sân thượng vừa hút thuốc vừa tâm sự chuyện buồn phiền thì sau này lúc nhớ lại vẫn là cảm giác rất tốt đẹp.

Tôi nhìn vào mắt em, cố gắng tìm kiếm hình bóng của mình trong đấy.

"Bụng em lại réo." Tôi đè trên người em, xoa lên phần bụng đang sôi sùng sục của ai kia, cười mắng yêu, "Em đúng là cao thủ phá hoại không khí."

Em ấy cười hí hửng như đang làm nũng.

"Em đi rửa mặt đi, anh đi nấu ăn." Tôi đứng dậy, kéo em ngồi dậy từ trên sofa.

"Anh đến sớm quá." Em ấy chầm chậm xoay người, vào lúc tôi quay đi thì ôm lấy tôi từ phía sau.

Em áp vào lưng tôi, nhịp tim đập thịch thịch truyền thẳng đến tôi.

"Trời còn chưa sáng anh đã đi rồi." Tôi phủ tay lên bàn tay của em, "Nếu em dọn về lại thì chúng ta có thể ở bên nhau 24 tiếng."

"Nhưng người ta nói khoảng cách làm xuất hiện hạnh phúc mà." Giang Lạc tủm tỉm, dừng lại rồi nói tiếp: "Nhưng đúng là hai chúng ta không cần khoảng cách, dù thế nào thì cũng vẫn hạnh phúc."

Tôi thấy Giang Lạc không giống vẻ sẽ nói ra câu như thế nên hỏi em ấy: "Em học câu đó từ ai vậy?"

"Chậc..." Em buông tôi ra, vừa đi vào nhà vệ sinh vừa nói, "Dịch Lễ."

Mới tảng sáng mà tâm trạng đã vui vẻ thì dù đi làm có bận túi bụi, khách hàng có phiền hà cỡ nào, cuộc sống cũng không còn quá vất vả cực nhọc.

Tôi suy xét đến việc trực tiếp chuyển Giang Lạc vào văn phòng của mình, dù sao mọi người trong công ty cũng biết quan hệ của chúng tôi hết rồi, em ấy ở bên cạnh thì bất cứ lúc nào cũng có thể nhìn thấy, tôi cũng yên tâm hơn.

"Không được." Giang Lạc cắn ống hút phản đối, "Công việc là công việc, trong công ty anh là tổng giám đốc Hình, em là trợ lý, không thể như thế được."

Tôi bị dáng vẻ nghiêm túc của em chọc cười, hận không thể hôn em ngay tại đây.

Có điều nếu tôi làm như thế thật thì chắc em ấy sẽ tìm kẽ hở để chui vào, vì xung quanh toàn là người trong công ty.

Ăn xong, còn khá lâu mới đến giờ làm việc buổi chiều, gần đây đúng là không còn bận rộn nữa, có được thời gian dư dả, chúng tôi đi dạo ở dưới công ty.

Đi dạo thì dĩ nhiên sẽ vô cùng thả lỏng, tôi cũng tự nhiên nắm tay em ấy.

Ban đầu em giãy hai lần, có lẽ vì ngại, nhưng thấy bên đây không có người quen của cả hai nên cũng thuận theo tôi.

Từ khi quen em, tôi như trở về với thời học sinh, đôi khi rất ngây thơ không hề giống một người đàn ông "tam thập nhi lập" gì cả.

Chúng tôi nắm tay dạo bộ xung quanh khu bên dưới lầu, thỉnh thoảng cố ý chạm vào bả vai em ấy.

Giang Lạc giả vờ tức giận, nhưng mấy giây sau sẽ không kiềm được bật cười.

Sắp đến giờ làm việc, chúng tôi lững thững bước về công ty.

Không ngờ lại gặp mẹ tôi ở dưới lầu.

Tay của tôi và Giang Lạc vẫn còn lồng vào nhau, bà nắm một sợi dây dắt chó, con trai cưng sủa gọi chúng tôi.

Trong nháy mắt Giang Lạc gạt tay tôi ra, tôi nhìn em, thấy môi em run run.

Đã đến nước này, không thể che giấu được nữa.

Tôi cương quyết kéo tay Giang Lạc nhìn mẹ.

Còn chưa kịp bắt chuyện thì bà đã lên tiếng trước.

"Bảo vệ của tòa nhà này của mấy đứa quá đáng thật chứ!" Bà trừng tôi, "Không cho con trai cưng vào!"

"...À, tòa nhà cấm dẫn vật nuôi vào." Tôi giải thích.

Nhưng bà không bỏ qua: "Vật nuôi gì hả! Mẹ nói đây là con trai của con mà ông ta cũng không cho vào!"

Lòng bàn tay Giang Lạc đổ mồ hôi, không nói một tiếng.

"Mẹ..." 

Cuối cùng bà ấy chuyển tầm mắt qua hai bàn tay đang đan vào nhau của tôi và Giang Lạc, trề môi: "Chiều có việc gì không? Không có gì thì hai đứa tâm sự với mẹ."

Ba người chúng tôi và một con chó cùng vào ngồi trong tiệm cà phê.

Dường như Giang Lạc rất bất an, trước sau vẫn không nói một câu nào.

Mẹ tôi nhìn em ấy xong nhìn tôi, nhấp một ngụm trà bưởi rồi hỏi: "Tự hai đứa nói đi, hai đứa xem mẹ là gì?"

Tôi nhíu mày, lén vỗ lên mu bàn tay của Giang Lạc.

"Chúng con dự định tìm cơ hội thích hợp để nói với mẹ." Tôi giải thích, "Hai chúng con cũng chỉ là mới bắt đầu..."

Tôi nói xong câu đó thì mẹ im lặng, bà nhìn ly nước không biết đang suy nghĩ gì.

Giang Lạc bất ngờ trở tay nắm siết tay tôi, rồi chậm rãi ngẩng đầu lên nói: "Cô, cháu xin lỗi..."

Nghe Giang Lạc nói xin lỗi thì mẹ cũng ngẩng đầu nhìn em ấy: "Nhóc con này, xin lỗi gì hả."

Tôi thấy mắt bà đỏ hoe, ngực nhoi nhói khó chịu.

Giang Lạc cũng thế, em ấy buông tay tôi ra, rồi nắm bàn tay của mẹ tôi ở đối diện.

"Cô..." Giang Lạc tạm ngừng rồi nói, "Cháu thật sự rất xin lỗi cô, nhưng cô có thể tin tưởng cháu được không, cháu thật lòng yêu... Cháu với anh ấy là thật lòng thật dạ yêu nhau."

Mẹ tôi nhìn em, nước mắt lăn dài xuống má.

Tôi đi qua ngồi bên cạnh bà, khoác vai lau nước mắt cho bà.

Giang Lạc cũng đỏ ửng vành mắt làm tôi càng thêm hỗn loạn.

"Mẹ, mẹ đừng trách Giang Lạc, con..."

"Sao mẹ lại trách em nó chứ?" Mẹ đột nhiên đánh vào gan bàn tay tôi, nổi giận nói, "Không, mẹ nên trách, trách cả hai đứa! Hai thằng nhãi độc ác đã bên nhau rồi mà còn muốn gạt mẹ!"

Cả tôi và Giang Lạc đều sửng sốt, lắng nghe mẹ ra lệnh: "Hình Bách Xuyên, con ngồi trở về cho mẹ, mẹ có lời muốn hỏi các con."

Tôi nghe lời ngồi về lại đối diện, sóng vai với Giang Lạc nhìn bà.

Bà lau nước mắt, dường như lúng túng, nhấp một ngụm trà bưởi mới nói: "Từ trước đến giờ nhà chúng ta luôn văn minh, cũng chịu thôi, đều là do con với Bách Lâm bức bách ra."

Tôi nhớ lại tình huống trong nhà lúc hai anh em công khai, tự thấy hổ thẹn trong lòng.

"Vì thế mẹ và cha luôn không muốn quản chuyện tình yêu của mấy đứa, thanh niên các con, có yêu đương thì cũng là việc tốt, đều là chuyện riêng của các con, chúng ta lắm miệng cũng chỉ là lo chuyện không đâu."

Tôi muốn giải thích với bà, muốn dỗ dành bà nhưng mẹ căn bản không cho tôi cơ hội nói.

"Nhưng lần này là tình huống đặc biệt, mẹ phải hỏi nhiều thêm đôi câu." Bà nhìn Giang Lạc, nói: "Giang Lạc, cô đối xử với cháu thế nào cháu cũng biết rồi đấy, khoảng thời gian Bách Lâm vừa qua đời, cô và chú thật sự yêu thương cháu như con trai của mình, cháu không còn cha mẹ, chúng ta chính là cha mẹ của cháu, chúng ta không còn một đứa con trai, cháu chính là con trai của chúng ta."

Tôi cũng nhìn Giang Lạc, biết em ấy không chịu được những câu nói thế này, lại lặng lẽ nắm chặt tay em.

"Thật ra không ngờ rằng cháu với Bách Xuyên sẽ quen nhau, việc này nên nói thế nào nhỉ, không thể nói là đúng hay sai, nhưng Bách Xuyên là con của cô, cháu phải bảo đảm với cô, người cháu yêu đúng là nó chứ không liên quan gì đến người khác."

Tôi không ngờ mẹ mở đầu nhiều như thế mà sau cùng lại nói vậy.

Hai chữ cảm động không đủ để hình dung tâm trạng của tôi, chỉ có thể nói là bất kể thời điểm nào, bất kể xảy ra chuyện gì thì trên thế gian này mẹ vẫn là người lo lắng và quan tâm cho ta nhất.

Giang Lạc gật đầu liên tục, nắm siết tay của tôi một hồi rồi trả lời: "Cô, cô cứ yên tâm, cháu không phải loại người lấy người khác ra làm thế thân, cháu và anh ấy đến với nhau cũng đã phải trải qua một trận đắn đo suy nghĩ rồi mới đưa ra quyết định ạ."

"Vậy thì tốt." Mẹ tôi gật gù, chuyển sang tôi: "Bách Xuyên, con là đứa trẻ thế nào, mẹ hiểu rõ nhất, không bàn đến những chuyện khác, chỉ có một chuyện, con phải nhanh chóng xử lý cho mẹ."

Tim tôi lại thấp thỏm, kết quả bà nói: "Cuối tuần này phải dắt Giang Lạc về cho mẹ, là người một nhà mà làm gì ở ngoài như thế!"

Có lẽ tôi là người may mắn nhất trên toàn thế giới, vì không những có được người yêu đáng yêu nhất mà còn có được người nhà đáng yêu nhất.

(kuroneko3026.wordpress.com)

Cuối tuần, tôi mặc kệ lời phản đối của Giang Lạc, thu dọn đồ đạc của em ấy chuyển về nhà.

Em ngồi ở ghế phó lái lầm bầm: "Tiền thuê nhà trả hết rồi, ở thêm một thời gian ngắn nữa đi mà."

"Không được." Tôi vui vẻ ngâm nga điệu hát dân gian trong bụng, "Em không về thì mẹ anh sẽ đánh anh chết mất."

"Em không tin cô sẽ đánh anh..."

Giang Lạc lầu bầu phản bác, rồi quay ra ngoài cửa kính.

Tôi liếc mắt nhìn em, qua tấm cửa kính, phát hiện em đang trộm cười.

Em vẫn ở ngay căn phòng đó, tất cả đồ đạc đều về vị trí cũ, ngoại trừ bề ngoài trông ngay ngắn chỉnh tề hơn thì cứ như là Giang Lạc chưa từng rời đi.

Đóng cửa phòng ngủ lại, tôi ôm em nằm lên giường, hỏi: "Lúc đi em có bỏ tờ giấy trong ngăn kéo, còn nhớ không?"

Em nằm sấp trên ngực tôi, ấp úng trả lời: "Ừm."

"Viết cho ai thế?" Tôi từng suy đoán, nhưng muốn nghe em chính miệng nói với mình.

"..." Giang Lạc mãi mà không hé miệng.

Tôi chưa từ bỏ ý định, truy hỏi: "Cho ai? Em nói em yêu ai?"

Em nhẹ nhàng mỉm cười, nhìn tôi: "Anh."

Chúng tôi đối diện mắt nhau, giống như những lần trước.

Trong mắt cả hai chỉ có đối phương, tôi ghé lại gần hôn em.

Tôi đã nói rồi mà, có lẽ tôi là người may mắn nhất trên đời.

Vì lần này khi tôi ngậm môi Giang Lạc thì không ngờ em ấy lại chủ động tấn công.

Đầu lưỡi em cạy mở hàm răng tôi ra, còn tay thì dịu dàng ve vuốt mặt tôi.

Tôi ôm em, trở người đặt em dưới thân.

Thú thật là vẫn rất lo lắng, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng tâm thái em sẽ đẩy mình ra bất cứ lúc nào.

Nhưng em không hề.

Giang Lạc không hề đẩy tôi ra, mãi đến khi chúng tôi hôn đến thở hổn hển cũng không đẩy tôi ra.

Tôi hơi ngồi dậy, dõi nhìn em.

Em đỏ mặt, nhẹ nhàng xoa môi tôi.

Rất lâu sau, Giang Lạc nói: "Chúng ta thử nhé."

Rèm cửa sổ vẫn chưa đóng lại, ánh mặt trời ban trưa xuyên qua cửa sổ chiếu rọi vào sưởi ấm ga giường.

Trên bệ cửa sổ, chú chim nhỏ lớn mật nhìn trộm toàn bộ cảnh tôi ôm ấp Giang Lạc, cảnh tôi dịu dàng với em, cẩn thận quý trọng đến khó tin.

Người em toàn là mồ hôi, khóe mắt ẩm ướt.

Tôi hỏi: "Thật sự có thể?" Em trả lời: "Em muốn thử, không thử thì sao biết có thể hay không chứ?"

Tôi thấy nét cười và dũng khí trong đôi mắt em, trong khoảnh khắc hồi tưởng lại lần đầu gặp em, lúc ấy cả hai chúng tôi không ai ngờ chỉ hơn 200 ngày sau, đối phương sẽ trở thành người mình yêu tha thiết.

Hết 46.

= = = = = = = = = =

Chương 47 là hoàn chính văn nhen, cũng là chương có thịt (vụn) duy nhất của truyện. Tui còn tưởng đâu không có H cơ, có là may rồi =)))

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!