Chương 13: Hơi ấm tình yêu
Minh Tuấn tỉnh dậy trong một buổi sáng se lạnh, ánh sáng nhạt nhòa len lỏi qua rèm cửa. Anh cảm thấy sự nặng nề trong lòng, như thể có một gánh nặng đè lên vai. Tình hình với Thùy Linh và những âm mưu xung quanh khiến anh không thể yên lòng. Ngồi bên bàn làm việc, anh châm một điếu thuốc, để những làn khói mờ mịt che khuất đi những suy nghĩ đang rối bời.
Ngày hôm nay, anh quyết định sẽ tìm cách hàn gắn với Thùy Linh. Dù biết rằng mọi chuyện không dễ dàng, nhưng anh không thể để quá khứ và những hiểu lầm kéo dài thêm. Minh Tuấn rời khỏi văn phòng, lòng đầy quyết tâm.
Khi anh đến phòng thiết kế, Thùy Linh đang chăm chú sắp xếp những mẫu vải mới. Cô vẫn xinh đẹp như ngày nào, mái tóc dài buông lơi, đôi mắt to tròn ánh lên sự sáng tạo và nhiệt huyết. Nhưng hôm nay, có điều gì đó khác biệt. Cô không còn vẻ hào hứng, mà thay vào đó là sự lo lắng thoáng qua.
“Chào em,” Minh Tuấn lên tiếng, cố gắng tạo không khí thoải mái.
“Chào anh,” Thùy Linh đáp, nhưng ánh mắt cô tránh né, không dám nhìn thẳng vào anh.
“Em có khỏe không?” Anh hỏi, lo lắng.
“Vẫn ổn. Chỉ là… có nhiều việc phải làm,” cô trả lời, giọng có chút khô khan.
Minh Tuấn tiến lại gần, lòng đầy trăn trở. “Anh muốn nói chuyện với em về Minh Khoa. Anh biết hắn đang tìm cách gây khó dễ cho em.”
“Em không sợ hắn ta,” Thùy Linh khẳng định, nhưng trong giọng nói có chút run rẩy.
“Thùy Linh, anh không muốn em mạo hiểm. Hắn ta không phải là người dễ đối phó,” Minh Tuấn nhấn mạnh, cảm giác bất an dâng lên.
Cô ngẩng đầu, ánh mắt kiên quyết. “Em sẽ không để hắn ta làm chủ cuộc sống của mình. Em sẽ không sống trong sợ hãi.”
Nhìn vào mắt cô, Minh Tuấn cảm thấy một luồng sức mạnh từ cô, nhưng đồng thời cũng nhận ra sự yếu đuối bên trong. “Chúng ta phải có kế hoạch. Em cần phải cẩn thận hơn.”
Thùy Linh gật đầu, nhưng ánh mắt cô vẫn không rời khỏi bàn làm việc. “Em biết. Nhưng em muốn chứng minh cho mọi người thấy rằng em có thể làm được.”
“Chúng ta cùng nhau vượt qua mọi thứ. Anh sẽ không để điều gì xảy ra với em,” Minh Tuấn nói, nắm chặt tay cô trong giây lát, cảm nhận được sự ấm áp từ lòng bàn tay ấy.
Cảm giác ấy khiến cả hai đều nhớ về những kỷ niệm đẹp đẽ trong quá khứ. Họ đã từng là một đôi, nhưng giờ đây, mọi thứ đã khác. Ánh mắt của Thùy Linh lộ ra sự mong chờ, nhưng cũng đầy lo lắng.
“Em muốn anh biết rằng, dù có chuyện gì xảy ra, em vẫn tin tưởng vào anh,” cô thốt lên, khiến trái tim Minh Tuấn như nở rộ.
“Mọi thứ sẽ ổn thôi. Anh sẽ làm mọi cách để bảo vệ em,” anh nói, nhưng trong lòng lại không khỏi lo lắng về những âm mưu của Minh Khoa.Sau buổi làm việc, khi trời đã tối, Minh Tuấn quyết định mời Thùy Linh đi ăn. Anh hy vọng bữa tối này sẽ giúp họ xoa dịu những căng thẳng. Họ đến một nhà hàng sang trọng, nơi ánh đèn vàng ấm áp và âm nhạc du dương, tạo nên không khí lãng mạn. Thùy Linh ngồi đối diện, đôi mắt lấp lánh như những vì sao, nhưng bên trong lại chất chứa sự nặng nề.
“Em đã chuẩn bị cho bộ sưu tập mới chưa?” Minh Tuấn hỏi, cố gắng chuyển hướng câu chuyện.
“Rồi. Em cảm thấy khá tự tin về nó,” cô đáp, nhưng sự hào hứng không còn như xưa.
“Anh tin rằng nó sẽ thành công,” Minh Tuấn khích lệ, nhưng lại nhận ra sự thiếu chân thành trong giọng nói của mình. Anh biết rằng nỗi lo lắng về Minh Khoa đang chiếm lĩnh tâm trí của cả hai.
Bữa tối trôi qua trong im lặng, chỉ có tiếng thì thầm của những người xung quanh. Minh Tuấn cảm thấy sự gần gũi giữa họ đang dần tan biến, mặc dù cả hai đều cố gắng giữ vững nụ cười. Khi bữa ăn kết thúc, anh quyết định phải thẳng thắn hơn.
“Thùy Linh, anh không muốn em cảm thấy áp lực. Nếu em cần thời gian, anh sẽ chờ,” anh nói, ánh mắt chân thành.
Cô lắc đầu, môi mỉm cười nhưng ánh mắt vẫn không thật sự vui. “Em không muốn rời xa anh nữa. Nhưng em cũng không biết phải làm thế nào.”
“Đừng lo, chúng ta sẽ tìm ra cách. Anh sẽ không để bất cứ ai can thiệp vào tình cảm của chúng ta,” Minh Tuấn quả quyết. Anh muốn cô tin tưởng vào tình yêu của họ, dù có bất cứ điều gì xảy ra.
Khi họ rời khỏi nhà hàng, ánh đèn thành phố phản chiếu lên gương mặt Thùy Linh, làm nổi bật lên vẻ đẹp thuần khiết của cô. Minh Tuấn cảm thấy trái tim mình đập nhanh hơn, nhưng cũng không thể nào xua tan đi nỗi lo lắng về những điều đang chờ đón.
Chưa kịp trở về, một cuộc điện thoại bất ngờ từ Trần Hoàng Nam khiến Minh Tuấn dừng lại. “Anh Tuấn, có chuyện không ổn. Minh Khoa đang chuẩn bị một động thái lớn,” giọng Nam gấp gáp.
“Cái gì?” Minh Tuấn hỏi, cảm giác lo lắng dâng lên.
“Hắn ta đã điều tra về em, Thùy Linh. Hắn đang tìm cách làm tổn thương em để gây sức ép lên anh,” Nam thông báo.
“Chúng ta phải làm gì đó ngay lập tức,” Minh Tuấn nói, không còn thời gian để lãng phí.
Thùy Linh đứng bên cạnh, cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. “Có chuyện gì vậy?” cô hỏi, lo lắng.
“Chúng ta cần phải đi. Minh Khoa không từ bỏ dễ dàng,” Minh Tuấn trả lời, lòng tràn đầy quyết tâm.
Và khi họ quay lưng, những âm mưu tăm tối từ kẻ thù vẫn đang rình rập phía sau. Cuộc chiến vì tình yêu và danh dự của họ chỉ mới bắt đầu.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!