Chương Trước Chương Sau

Chương 11: _ 29 _ 30

Đã có mặt trên web đến Chương 81: https://hayoshi2506.blogspot.com/2026/05/sau-khi-phat-song-truc-tiep-toi-bi-bat.html

Chương 28. Chúc mừng các cậu nhập chức

Tuy nhiên, cậu không tính toán đăng thông báo tuyển dụng trên mạng, mà chuẩn bị tuyển người ngay tại chỗ.

Đăng tuyển trên mạng, thứ nhất là người quá đông sẽ rất phiền phức, thứ hai là vấn đề chỗ ở.

Hiện tại tài khoản của cậu đã có hơn 1,1 triệu lượt theo dõi. Một khi cậu đăng thông báo tuyển dụng trên trang cá nhân, chắc chắn sẽ có hàng ngàn, hàng vạn người đến hỏi han. Với tính cách của cậu, chắc chắn sẽ không ứng phó nổi.

Hơn nữa, người từ tỉnh khác đến làm việc thì chắc chắn cậu phải lo liệu vấn đề ăn ở, đi lại, nhưng ngay cả bản thân cậu hiện tại cũng đang phải tá túc trong phòng nghỉ của cửa hàng giấy vàng mã.

Cậu hiểu rõ, hiện tại mình có thể nổi tiếng như vậy hoàn toàn là nhờ cọ được lưu lượng từ hot search của hai vụ án mạng. Phần lớn sự yêu thích của cư dân mạng đối với cậu cũng chỉ là nhất thời xúc động. Hôm nay có thể gọi ông chủ Hòa, tôi thích anh, ngày mai có thể quay đầu gọi. Triệu tiên sinh, tôi thích anh. Vì vậy, Hòa Diệp rất lo lắng mọi người vì nhất thời bồng bột mà đến ứng tuyển, để rồi vài ngày sau không chịu nổi tính cách lạnh lùng của cậu lại xin nghỉ việc rời đi, chỉ tổ thêm phiền phức.

Còn một vấn đề khác, cũng là vấn đề quan trọng nhất, làm trợ lý cho cậu thì không thể tránh khỏi việc phải giao tiếp với quỷ thần.

Người trên mạng có lẽ không biết, nhưng người quanh đây đều biết Thương Tỉ là một con phố ma. Chỉ riêng điều này thôi cũng đã giúp cậu sàng lọc được một bộ phận lớn những kẻ tò mò muốn đến tìm trò vui.

Về việc ngõ nhỏ ít người qua lại, Hòa Diệp cũng chẳng hề bận tâm. Chuyện tuyển dụng này cứ tùy duyên là tốt nhất, tuyển được thì tuyển, không được thì thôi.

Dù sao thì cậu cũng không thể cứ hot mãi được. Chờ thêm một thời gian nữa, khi nhiệt độ của phòng livestream giảm xuống, những vấn đề hiện tại gặp phải chắc chắn sẽ được giải quyết dễ dàng.

Hòa Diệp càng nghĩ càng thấy có lý, liền mài mực động bút, viết tay một bản thông báo tuyển dụng, dán lên cửa tiệm.

Tuyển trợ lý

Yêu cầu: Cầm tinh con Rồng, Hổ, Chó; cụ thể xem bát tự ngày sinh.

Kỹ năng: Biết nói chuyện, gan lớn, hiểu biết về livestream, làm được ca đêm.

Lương: 8000+ cộng % hoa hồng, bao ăn.

Điện thoại: Ông chủ Hòa xxxxxxxxxxx (chỉ gọi sau 2 giờ chiều).

Xong xuôi mọi việc, cậu đóng cửa tiệm rồi ngáp dài đi ngủ.

Vừa qua 2 giờ chiều, điện thoại cậu đã bắt đầu rung ong ong. đánh thức Hòa Diệp đang muốn nướng thêm chút nữa.

"Alo." Cậu khàn giọng bắt máy.

Đầu dây bên kia lập tức truyền đến một giọng nam trẻ tuổi đầy kích động: "Chào anh, xin hỏi có phải Hòa lão bản không ạ?"

Hòa Diệp: "Ừ."

"Cái đó, em thấy tờ thông báo tuyển dụng dán ở cửa tiệm, bảo là tuyển người tuổi Hổ, có phải không ạ?"

Hòa Diệp: "Ừ."

"Em chính là tuổi Hổ, gan cũng to, nói chuyện nhiều, cũng hiểu biết nhất định về livestream, cảm thấy rất phù hợp với điều kiện tuyển dụng của anh. Xin hỏi khi nào chúng ta có thể phỏng vấn ạ?"

Hòa Diệp ngồi dậy, hắng giọng vài cái cho trong cổ họng rồi lạnh giọng hỏi: "Bây giờ cậu đang ở đâu?"

"Ngay trước cửa tiệm của anh ạ."

"......"

Hòa Diệp trấn tĩnh lại, khách khí nói: "Chờ vài phút."

Cậu mặc quần áo, xuống giường, vào nhà vệ sinh rửa mặt đánh răng qua một lượt, rồi xoay người đi mở cửa tiệm.

Kết quả, tình cảnh của ngày hôm qua lại tái diễn. Từng người trẻ tuổi tay cầm dù che nắng, tay giơ điện thoại, nhìn thấy cậu liền kích động kêu lên: "Ông chủ Hòa."

Hòa Diệp: "......"

Trong đó có một nam sinh diện mạo thanh tú, mồ hôi nhễ nhại chen đến trước mặt Hòa Diệp, chào hỏi: "Ông chủ Hòa, vừa rồi chính là em gọi điện thoại ạ."

Thấy đám fan đó bắt đầu dồn về phía cửa tiệm, Hòa Diệp phản ứng cực nhanh, trực tiếp đóng cửa lại.

"Rầm rầm rầm rầm rầm rrầm."

Tiếng đập cửa vang lên liên hồi bên ngoài: "Ông chủ Hòa, em rất thích anh, cố ý từ thành phố Q bay tới gặp anh đấy!!"

"Hu hu hu, thực sự đẹp trai quá đi."

"Mọi người đừng chen lấn, không thấy ông chủ Hòa bị chúng ta dọa rồi sao, lùi ra sau đi."

"Cái gì chứ, chúng ta chờ ở đây suốt cả buổi sáng, vậy mà hắn trực tiếp đóng cửa, đúng là không có chút lễ phép nào."

"Đúng đó, trời nóng thế này, mồ hôi làm trôi hết cả lớp trang điểm của tôi rồi."

"Ái chà, đừng chen, không thấy bên này có người à?"

"Dù của ai thế này, mẹ nó chọc thẳng vào mặt tôi rồi!"

"Đù má, đứa nào giẫm lên chân tôi!"

Hòa Diệp nghe tiếng oán trách và chửi bới vang lên không dứt, lông mày nhíu chặt. Cậu cầm điện thoại lên, gọi lại cho nam sinh vừa mới gọi tới.

"Alo, ông chủ Hòa ạ?" Giọng của nam sinh trẻ tuổi truyền tới.

Hòa Diệp nói với giọng điệu thanh lãnh: "Bây giờ bắt đầu phỏng vấn, cậu tìm cách sơ tán đám fan bên ngoài đi, bảo họ rời đi, không cần đến nữa."

"Hả?" Nam sinh trẻ tuổi khó xử nói: "Chỉ mình em thôi ạ?"

Hòa Diệp: "Ừ."

Nam sinh trẻ tuổi: "Nhưng mà họ đông lắm ạ."

Hòa Diệp: "Đây cũng là một phần nội dung công việc của trợ lý."

Nam sinh trẻ tuổi đành cố mà làm: "Dạ vâng, vậy để em thử xem sao."

"Vất vả cho cậu." Hòa Diệp nói xong liền cúp máy.

Một lúc sau, cậu nghe thấy tiếng nam sinh nọ đang cố gắng duy trì trật tự bên ngoài.

Hòa Diệp ngồi trở lại ghế bành, phiền muộn day day giữa chân mày, cậu mở app Thỏ Trắng, truy cập trang cá nhân và sửa lại phần tiểu sử: [Xin đừng làm phiền cuộc sống riêng tư.]

Tiếng ồn ào bên ngoài cửa tiệm vẫn không dứt. Nam sinh kia cố hết sức nâng cao giọng, hy vọng mọi người rời đi có trật tự và không làm phiền đến cuộc sống riêng tư của ông chủ Hòa.

Kết quả, cậu nhận lại sự phản bác ác ý từ những người khác. Đại ý là họ đều là fan của ông chủ Hòa, cố ý đến đây vì ngài, vậy mà đối phương không thèm mở cửa, đuổi họ ra ngoài là có ý gì?

"Tôi từ thành phố P đi xe lửa cả đêm tới đây, chỉ muốn thỉnh ông chủ Hòa bói cho một quẻ. Lúc livestream cậu ta được đám netizen tâng bốc lên tận mây xanh, bảo bói toán chuẩn thế này thế nọ, sao đến thực tế lại đến mặt cũng không dám lộ ra chút nào? Không lẽ đúng là diễn kịch lừa người thật sao?"

"Chính là thế. Hôm qua tôi xem trên mạng thấy có người bảo chạy tới đây mà ngay cả mặt ông chủ Hòa còn chưa thấy rõ đã bị đuổi về, tôi còn không tin, không ngờ lại là thật."

"Cậu ta là ông chủ Hòa thì sao chứ, chẳng qua cũng chỉ là một tiểu võng hồng mới nổi, làm gì mà chảnh chọe, bày đặt cái giá cao thế?"

"Cái ngõ này vừa cũ vừa nát, đến chỗ ngồi cũng không có. Chúng tôi đứng từ sáng đến giờ, ngay cả đại minh tinh cũng phải ra chào một tiếng chứ."

"Đúng vậy, ông chủ Hòa, anh ra chào mọi người một câu đi. Ít nhất cũng để chúng tôi nhìn xem anh trông như thế nào, không uổng công chúng tôi bỏ tiền mua vé tàu xa xôi đến đây. Sau đó tôi đảm bảo sẽ không dây dưa với anh, unfollow rồi đi ngay."

"Tôi cũng muốn unfollow. Cứ tưởng là vị đại sư bói toán cao lãnh có lễ độ, không ngờ lén lút lại có tố chất thấp kém thế, thấy chúng tôi là mặt lạnh tanh, cái loại gì không biết."

"Hôm nay tôi cứ ngồi lì ở đây, không tin hắn có thể không ra."

"Tôi ngồi cùng cậu."

"Tôi cũng ngồi."

Nam sinh trẻ tuổi cố gắng nâng cao giọng trấn an: "Mọi người đừng kích động, ông chủ Hòa không có ý đó..."

Lập tức có người lên tiếng chất vấn: "Vậy cậu nói xem cậu ta có ý gì?"

"Cậu ta... cái này..."

Nam sinh trẻ tuổi cũng là một fan hâm mộ mộ danh mà đến, đối với Hòa Diệp cũng không hiểu rõ. Thú thật, đột nhiên bị giao cho một nhiệm vụ như vậy, cậu ta cũng đang ngơ ngác không biết làm sao.

"Trên tường chẳng phải có số điện thoại của cậu ta sao, gọi thử xem."

Chưa đầy nửa phút sau, điện thoại của Hòa Diệp bắt đầu rung lên liên hồi, từng dãy số lạ gọi đến nối tiếp nhau.

"Mẹ kiếp, đến điện thoại cũng không dám nghe, rốt cuộc là cái loại hèn nhát nào thế này? Mình vậy mà từng thích kiểu người này, đúng là buồn nôn."

"Tôi gọi cũng chẳng có ai bắt máy."

"Để tôi thử xem."

Hòa Diệp nhìn màn hình điện thoại sáng trưng không ngừng mà vô cùng cạn lời. Những người này rốt cuộc là fan hâm mộ, hay là kẻ thù vậy chứ?

Cậu cân nhắc xem liệu mình có nên gọi 110 để cầu cứu hay không.

Ngay lúc Hòa Diệp đang do dự, ngoài cửa đột nhiên vang lên một giọng nói trong trẻo, quen thuộc và đầy ý cười: "Chào mọi người buổi trưa."

Giọng nói không lớn, nhưng lại khiến đám đông ồn ào ngoài cửa bỗng chốc im bặt, sự chú ý của mọi người đều bị hấp dẫn về phía chủ nhân giọng nói đó.

Mục Tịch Cảnh mặt mày ngậm cười, ngữ khí ôn hòa hỏi: "Mọi người đều đến đây để gặp ông chủ Hòa sao?"

Trong đám đông có người bất mãn oán giận: "Đúng thế, ở đây đứng cứng đờ cả buổi sáng, kết quả đối phương ngay cả mặt cũng không thèm lộ."

Mục Tịch Cảnh nhìn về phía phát ra âm thanh, thấy đó là một nam sinh hơi béo, bèn hướng cậu ta nở nụ cười rạng rỡ: "Vất vả cho cậu rồi."

"Ông chủ Hòa nhờ tôi mua một ít trà sữa cùng đồ ngọt mang đến đây, mọi người có muốn nếm thử không?"

Một khi Mục Tịch Cảnh phóng thích mị lực, bất luận là nam hay nữ đều dễ dàng bị chinh phục. Quả nhiên, phần lớn mọi người bị ánh mắt nhẹ nhàng lướt qua của anh đều trở nên ngoan ngoãn, lịch sự, an tĩnh phối hợp gật đầu đồng ý.

Cũng có vài kẻ cứng đầu khó chiều định tiếp tục gây sự, nhưng vừa mới lên tiếng đã bị cặp mắt đào hoa thâm tình đầy mê hoặc của đối phương nhìn chằm chằm, tức thì ngẩn người, vô thức sinh ra vài phần ngượng ngùng, không dám đối diện trực tiếp.

Mục Tịch Cảnh nhếch môi, hỏi mấy kẻ đó: "Qua đây nếm thử chút không?"

"... Được."

Tục ngữ có câu ăn người miệng mềm, bắt người tay ngắn. Mỗi người một ly trà sữa ngọt lịm, mát lạnh vừa chạm môi, cơn nóng giận ban nãy lập tức tiêu tan.

Lại được nghe một soái ca ôn hòa lễ độ trò chuyện, họ cũng không còn thấy chuyện chờ đợi khó chấp nhận đến thế nữa.

Nửa giờ sau, sự hỗn loạn ngoài cửa chấm dứt, một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên.

"Ông chủ Hòa."

Là Mục Tịch Cảnh.

Hòa Diệp buông điện thoại, đứng dậy mở cửa tiệm.

Ngoài cửa chỉ còn đứng sáu người, ngoài Mục Tịch Cảnh ra còn có ba nam hai nữ, nói là đến để ứng tuyển.

Hòa Diệp liếc nhìn con phố trống trải phía sau họ, thầm thở phào nhẹ nhõm. Cậu ngước mắt lên, nói lời cảm ơn với Mục Tịch Cảnh: "Đa tạ."

Mục Tịch Cảnh gật đầu cười, coi như đồng ý.

Cửa tiệm mở rộng, mấy người bước vào trong.

Mục Tịch Cảnh vẫn theo thói quen ngồi trên chiếc ghế trong cửa tiệm, im lặng nhìn Hòa Diệp trò chuyện với năm người còn lại.

Trong năm người đó, có một người chính là nam sinh vừa rồi gọi điện thoại. Cậu ta có chút ngượng ngùng nói: "Xin lỗi anh nhé ông chủ Hòa, vừa nãy em không thể ngăn cản bọn họ."

Hòa Diệp chỉ bình thản nhìn cậu ta một cái, nói: "Không sao đâu."

Dẫu sao không phải ai cũng có năng lực và thủ đoạn mạnh mẽ như Mục Tịch Cảnh.

Hòa Diệp hỏi: "Các bạn đều đến để ứng tuyển vị trí trợ lý?"

Năm người đồng loạt gật đầu: "Vâng ạ."

Hòa Diệp: "Các bạn đều là người địa phương à?"

Hai người nói phải, ba người còn lại nói không phải.

Sợ gây hiểu lầm, Hòa Diệp chủ động giải thích: "Tôi không có ý bài ngoại, chỉ muốn nói trước là công việc trợ lý này không bao ăn ở, vấn đề thuê nhà các bạn có thể cần phải tự giải quyết."

Năm người lại gật đầu, tỏ ý không thành vấn đề.

"Vậy thì tốt rồi."

Hòa Diệp vòng qua quầy, lấy ra một tờ giấy và cây bút, nói: "Phiền các bạn viết giúp tôi cầm tinh và bát tự ngày sinh vào đây."

Một trong số các nam sinh khó hiểu hỏi: "Ông chủ Hòa, tôi đang định hỏi đây, tại sao tuyển trợ lý lại yêu cầu bát tự ạ?"

Hòa Diệp đáp: "Để xem mệnh số của các bạn."

Nam sinh kia lại hỏi: "Xem mệnh số để làm gì?"

Hòa Diệp không đáp mà hỏi ngược lại: "Trước khi đến ứng tuyển, các bạn đã tìm hiểu qua về con ngõ này chưa?"

Nam sinh vừa gọi điện lúc nãy nói: "Tôi biết, nhà tôi cách đây không xa, nghe người lớn trong nhà nói ngõ Thương Tỉ là con ngõ ma, buổi tối hay có quỷ."

"Hả?" Bốn người còn lại đều kinh ngạc.

Hòa Diệp chậm rãi nói: "Việc ngõ nhỏ có quỷ là thật. Tôi đăng tin tuyển trợ lý livestream, yêu cầu làm việc tại tiệm vào buổi tối, cho nên không chỉ yêu cầu bát tự của các bạn đủ cứng, mà còn cần phải có lá gan lớn."

Lời vừa dứt, ba trong số năm người lập tức đổi sắc mặt, ánh mắt lộ vẻ do dự.

Hòa Diệp mở lời khuyên nhủ: "Nếu cảm thấy bản thân không phù hợp, các bạn có thể chọn rời đi."

Năm người nhìn nhau, cuối cùng hai nam một nữ không chịu nổi áp lực, nói lời xin lỗi rồi xoay người rời đi.

Giữ lại hai người, một nam một nữ, cả hai đều tuổi Dần. Người nam chính là nam sinh vừa gọi điện thoại lúc nãy, còn người nữ có tính cách tươi sáng, phóng khoáng, trông rất hướng ngoại, xét ra lại khá phù hợp với tiêu chuẩn chọn người của Hòa Diệp.

Sau đó, cả hai viết ra bát tự của mình. Hòa Diệp lặng lẽ tính toán một hồi, phát hiện bát tự của nữ sinh tuy không quá cứng cáp, nhưng cũng không thuộc loại mệnh số dễ bị quỷ ám.

Còn về phần nam sinh kia, tuy cậu ta tuổi Dần nhưng bát tự lại bình thường, không quá nhẹ nhưng cũng chẳng đủ để trấn áp được quỷ.

So sánh qua lại, nữ sinh có phần thích hợp hơn, nhưng cô bé lại là người ở nơi khác đến, cần phải thuê nhà.

Nhà của nam sinh thì lại không xa cửa hàng giấy tiền vàng mã của cậu là bao. Dù bát tự không hơn người, nhưng cậu ta luôn miệng nói mình gan rất lớn, không sợ gặp quỷ, khiến Hòa Diệp nhất thời khó lòng đưa ra lựa chọn.

Do dự một chút, Hòa Diệp lên tiếng: "Hay là hai người các bạn cùng ở lại đi. Lấy một tháng làm thời hạn thử việc, ai thích ứng tốt hơn thì người đó ở lại, được không?"

Cả hai cùng đồng thanh đáp ứng.

Hòa Diệp khẽ mỉm cười, nói một câu: "Chúc mừng hai bạn đã nhận việc."

------------------------

Chương 29. Kết bạn trước đã

Sau đó, Hòa Diệp bắt đầu trao đổi với họ về nội dung công việc. Thực ra trong lĩnh vực livestream, chính Hòa Diệp cũng là một tay mơ, kinh nghiệm chưa chắc đã nhiều hơn họ. Sau một hồi cân nhắc, cậu đành phải nhờ Tiền Bằng Triết giúp đỡ.

Đúng lúc họ đang trò chuyện, chuẩn bị ký hợp đồng thực tập, thì ngoài cửa bỗng vang lên một tiếng hỏi: "Xin chào, cho hỏi đây có phải là cửa hàng giấy tiền vàng mã của ông chủ Hòa không?"

Bốn người trong tiệm cùng ngẩng đầu nhìn ra. Ở cửa đứng ba người: một nam một nữ khoảng ngoài 30 tuổi, người phụ nữ tay phải xách túi, tay trái dắt cô con gái chừng bốn, năm tuổi. Gương mặt cô lộ rõ vẻ hoảng loạn, bối rối; còn người đàn ông thì trông có vẻ bơ phờ, tiều tụy, giữa đôi mày lộ ra chút thiếu kiên nhẫn.

Hòa Diệp không đáp mà hỏi lại: "Xin hỏi có việc gì không?"

Người phụ nữ nghe thấy giọng nói của cậu thì vô cùng quen thuộc, thần sắc sáng lên đôi chút, giải thích: "Chào ông chủ Hòa, tôi là fan của cậu, vì ngưỡng mộ mà tìm đến đây, muốn nhờ cậu xem giúp một quẻ, được không?"

Thấy thái độ đối phương khách khí, không giống đám fan kích động xông thẳng vào lúc trưa, Hòa Diệp bớt cảnh giác hơn một chút.

Cậu mời ba người vào tiệm ngồi, rồi lễ phép hỏi: "Nữ sĩ muốn xem về việc gì?"

Người phụ nữ đi thẳng vào vấn đề: "Về tài vận."

Hòa Diệp xoay người định đi lấy nước tiếp đãi khách thì thấy Mục Tịch Cảnh đã nhanh chân đi tới máy lọc nước trước, còn hai người trợ lý nhỏ thì đang câu nệ đứng nép sang một bên.

Hòa Diệp thu hồi tầm mắt, giơ tay chỉ vào mã thanh toán đặt trên quầy, nói: "Phí xem quẻ là hai trăm."

Người phụ nữ lập tức giục người đàn ông trả tiền. Dù không tình nguyện cho lắm, nhưng anh ta vẫn tiến lên phía trước, quét mã thanh toán.

Hòa Diệp hỏi: "Cô xem hay là anh ta xem?"

Người phụ nữ không chút do dự chỉ vào người đàn ông đang đứng trước quầy: "Anh ấy."

Nghe vậy, Hòa Diệp chuyển ánh nhìn về phía người đàn ông. Gương mặt người này ở mức trung bình, không xấu nhưng cũng chẳng thể gọi là đẹp trai. Vài năm gần đây sự nghiệp của anh ta không thuận, hai mắt vô thần, tinh thần uể oải, sống mũi tẹt, đuôi lông mày thưa thớt, tất cả đều là tướng mạo tán tài.

Người kiểu này chỉ hợp với làm ăn ổn định, không có số phát đại tài, nhưng nếu cần cù chịu khó, biết đủ là hạnh phúc thì cuộc sống vẫn có thể trôi qua suôn sẻ.

Chỉ sợ nhất là kiểu người biết rõ tài vận mình không tốt nhưng vẫn thích lao vào làm ăn liều lĩnh, mà người đàn ông này lại chính là hạng người đó.

Không biết thời thế, lại dễ dàng tin người, tính cách này rất dễ bị kẻ gian lừa mất tiền bạc.

Cung tài lộc của người này bị sụp đổ, trên mũi lại mọc mụn, mũi sưng đỏ, chứng tỏ trong khoảng thời gian ngắn gần đây, anh ta vừa mới tổn thất một khoản tiền không nhỏ.

Hòa Diệp hỏi: "Có phải mắt chồng cô trước kia một bên to một bên nhỏ không?"

"Hả?" Người phụ nữ hồi tưởng lại một chút: "Không phải đâu ạ, trước kia tôi đâu có thấy anh ấy bị mắt to mắt nhỏ gì đâu."

Nói rồi cô quay sang nhìn chồng mình, kết quả phát hiện đôi mắt của anh ta lúc này, một lớn một nhỏ trông đặc biệt rõ ràng.

Người phụ nữ kinh ngạc thốt lên: "Cái này... Ông chủ Hòa, chuyện này là sao vậy ạ?"

Hòa Diệp đáp: "Không có gì, chỉ là tướng hao tài mà thôi. Phần mí mắt phía trên chân mày là Điền Trạch cung, chủ về tiền tiết kiệm và bất động sản của một người. Chồng cô gần đây làm ăn thua lỗ phải không?"

Người phụ nữ nghe vậy, thần sắc có chút kích động, gật đầu lia lịa: "Đúng ạ!"

"Ông chủ Hòa, sự tình là thế này, nhà chúng tôi có mở một tiệm rửa xe. Tuy không kiếm được khoản tiền lớn nào, nhưng cũng đủ cho cả nhà cơm áo gạo tiền. Cách đây không lâu, có một vị khách lái chiếc siêu xe cả triệu đô đến bảo dưỡng. Bạn của chồng tôi nhìn thấy thì thèm thuồng, liền xúi giục anh ấy lái xe ra ngoài hóng gió. Kết quả là xảy ra tai nạn, người bạn kia giờ đang nằm viện, còn chủ xe thì tìm đến tận cửa đòi lại xe, tuyên bố trong vòng 3 ngày nếu không trả xe cho ông ta, ông ta sẽ kiện chúng tôi."

Người phụ nữ vừa nói vừa đỏ hoe hốc mắt: "Tôi đã khuyên anh ấy đến tám trăm lần rồi, đừng có làm ba cái việc vớ vẩn đó nữa. Anh ấy không có số phát tài lớn, chỉ cần giữ được vốn là tốt rồi, vậy mà anh ấy cứ nhất quyết không nghe. Còn khoác lác với bạn bè rằng hai năm nữa cũng sẽ mua một chiếc siêu xe triệu đô, kết quả giờ đây làm cho cả gia sản đều phải đền hết vào đó."

Người phụ nữ càng nói càng kích động, rồi nghẹn ngào bật khóc.

Hòa Diệp sợ nhất là gặp phải tình huống này, nhất thời không biết nói gì: "..."

Người đàn ông có lẽ cảm thấy bị vợ mắng nhiếc trước mặt người ngoài nên mất mặt, tức giận quát: "Được rồi, sau này tôi không làm gì nữa là được chứ gì, cô có thôi đi không, đừng có làm càn nữa."

Người phụ nữ tức giận rống lên: "Dương Quốc Thắng, anh có còn lương tâm không? Rốt cuộc là tôi làm càn hay là anh làm càn? Phí sửa chữa xe mất hơn bốn trăm ngàn, tôi không được phép oán trách hai câu à? Tôi hỏi anh, bốn trăm ngàn này ở đâu ra hả, đồ phá gia chi tử nhà anh."

Người đàn ông cũng bị mắng đến nổi nóng, đứng bật dậy trừng mắt: "Cô có thể đừng như một mụ đàn bà đanh đá, rống to kêu lớn ở đây như người điên được không? Biết thế này thì tôi đã không đồng ý cùng cô đến đây xem cái quẻ mệnh quái gở gì đó!"

"Cái gì mà gọi là tôi vô tài vô mệnh."

Người đàn ông vừa nói, thế mà lại trút giận lây sang cả Hòa Diệp: "Một thằng nhóc ranh chưa mọc đủ lông đủ cánh mà cũng dám học đòi người ta làm đại sư bói toán à? Dựa vào đâu mà mắt cậu nhìn ra tôi không kiếm được tiền lớn?"

"......"

Hòa Diệp không ngờ việc mình xem mệnh cho người ta lại có thể rước họa vào thân.

Chưa đợi cậu lên tiếng, người phụ nữ đã bước tới, đẩy người đàn ông ra, đứng chắn trước mặt Hòa Diệp: "Người ta là đại sư, nói có gì sai đâu, anh gào thét cái gì? Anh vốn dĩ không có số làm giàu, không cho phép người ta nói lời thật lòng à?"

Người đàn ông không phục phản bác: "Nói nhảm. Nếu tôi không biết kiếm tiền thì cô với con gái đã sớm uống gió Tây Bắc mà sống rồi. Lúc trước kiếm được tiền thì chẳng thấy cô khen lấy một câu, giờ mới chỉ bồi thường một chút tiền mà cô cứ nắm chặt lấy không buông, gặp ai cũng bảo tôi không có bản lĩnh. Trước đây tôi vẫn luôn nhường nhịn cô, kết quả là cô được đằng chân lân đằng đầu..."

Hai vợ chồng không màng đến việc có người ngoài ở đó, cãi nhau đỏ mặt tía tai.

Hòa Diệp buộc phải lùi lại vài bước để tránh bị hai người họ ngộ thương, hai trợ lý nhỏ thì càng lúc càng trốn ra sau chiếc bàn gỗ dài để xem kịch.

Nhìn thấy cô bé nhỏ đang ngồi bên cạnh im lặng, bị cảnh tượng này dọa cho sợ hãi mà ngồi trên ghế thút thít khóc.

Mục Tịch Cảnh nãy giờ vẫn không lên tiếng liền bước tới, chắn trước mặt Hòa Diệp, hạ giọng quát lớn: "Im miệng!!"

Hai người đang cãi vã lập tức im bặt.

Mục Tịch Cảnh không vui chất vấn: "Hai vị đến để xem bói, hay là đến để cãi nhau?"

"Nếu là xem bói thì hãy ngồi xuống cho đàng hoàng, còn nếu muốn cãi nhau thì cút ra ngoài."

Cách nói của anh cực kỳ không khách sáo, khiến đôi vợ chồng kia theo bản năng muốn cãi lại. Thế nhưng, khi chạm phải ánh mắt băng hàn, thâm trầm của người đàn ông, cả hai đều cảm thấy lạnh sống lưng, lập tức nín thinh.

Không biết có phải do ảo giác vì cơn giận vừa rồi hay không, nhưng trong một khoảnh khắc, họ cảm nhận được hơi thở tử thần tỏa ra từ người đàn ông này.

Người phụ nữ hít sâu một hơi, trấn an cảm xúc: "Xin lỗi, vừa rồi tôi quá kích động. Nhưng tôi vẫn muốn hỏi ông chủ Hòa một câu, tình trạng hao tài tán của này của anh ấy, còn có thể cứu vãn được không?"

Hòa Diệp lách người sang bên cạnh hai bước, bước ra từ sau lưng người đàn ông rồi hỏi lại: "Ý cô là chuyện chiếc xe, hay là chuyện về sau?"

Người phụ nữ đáp: "Tôi muốn biết cả hai. Dù sao thì việc phải đền hơn bốn trăm ngàn ngay lập tức đối với nhà chúng tôi mà nói là quá sức. Coi như cho anh ấy một bài học đi, nhưng bài học này liệu có phải là quá nặng nề hay không?"

Hòa Diệp điềm tĩnh trả lời: "Chuyện đã xảy ra rồi thì nên giải quyết thế nào, tôi kiến nghị cô nên hỏi ý kiến của chủ xe hoặc luật sư."

"Còn về tướng hao tài của chồng cô, thực ra không có chuyện có thể cứu vãn hay không. Như vừa rồi tôi đã nói, số mệnh của anh ấy không có đại tài, nên cố gắng tự nhận thức bản thân, lấy cầu ổn làm đầu là hơn."

Người phụ nữ lại không nhịn được quay đầu trách cứ chồng: "Anh nghe ông chủ Hòa nói gì chưa? Anh vốn không có số làm giàu, vậy mà suốt ngày cứ nghĩ đông nghĩ tây, làm việc chẳng màng hậu quả, thật là tức chết người ta mà."

Thấy hai người kia lại sắp sửa tranh chấp, Mục Tịch Cảnh liền trực tiếp mời họ ra khỏi cửa tiệm một cách không hề khách khí.

Hòa Diệp nhìn bóng lưng họ dắt theo đứa nhỏ rời đi, thầm thở phào nhẹ nhõm. Cậu quay sang nhìn Mục Tịch Cảnh đang đứng ngoài cửa, khẽ giọng nói lời cảm ơn.

Mục Tịch Cảnh quay đầu lại nhìn cậu, trên mặt lại treo lên nụ cười rạng rỡ, hỏi: "Không sao chứ, có bị dọa không?"

Hòa Diệp lắc đầu.

Cũng không đến mức bị dọa sợ, chỉ là cậu không giỏi xử lý những tình huống hỗn loạn thế này mà thôi.

Nhắc đến chuyện vừa rồi, cậu quay sang nhìn hai trợ lý nhỏ đang đứng co ro im lặng bên cạnh, trong lòng dấy lên một chút thất vọng.

Cậu bỏ ra mức lương cao để tuyển người là muốn họ giúp mình xử lý những chuyện rắc rối như vậy, không ngờ hai người này không những chẳng lên tiếng hỗ trợ mà còn đứng một bên xem kịch. Ngược lại, Mục Tịch Cảnh thì...

Nếu đối phương không có mục đích nào khác, thì đây đúng là một người bạn khá lý tưởng.

Hòa Diệp thu hồi suy nghĩ, nhìn về phía hai trợ lý nhỏ, bày tỏ rõ thái độ: "Loại chuyện này tôi không giỏi xử lý, sau này cần các bạn hỗ trợ giải quyết."

Hai người nhìn nhau rồi gật đầu đồng ý.

Sau khi ký hợp đồng xong, Hòa Diệp bảo họ về trước, chỉ dặn cậu nam sinh tối mai đến thử việc trước, còn cô gái thì có thể thư thả hai ngày để tìm phòng trọ.

Khi họ rời đi, Hòa Diệp đổ ập người xuống chiếc ghế bành. Mục Tịch Cảnh bưng một chén nước đặt lên bàn trà ngay tầm tay cậu rồi cất tiếng hỏi: "Sao tự nhiên lại nhớ đến chuyện tuyển trợ lý vậy?"

Có lẽ vì đối phương đã giúp mình giải quyết hai lần rắc rối trong một buổi chiều, Hòa Diệp cũng kiên nhẫn hơn một chút, đáp: "Rắc rối nhiều quá, không ứng phó nổi."

Mục Tịch Cảnh: "Là đám fan ở ngoài cửa kia à?"

Hòa Diệp: "Ừ."

Mục Tịch Cảnh: "Nghe họ nói cậu đang livestream xem bói trên mạng sao?"

Hòa Diệp: "Ừ."

Mục Tịch Cảnh mỉm cười tự tiến cử: "Tôi thấy mình rất hợp để làm trợ lý cho cậu đấy."

Hòa Diệp nâng mí mắt, liếc nhìn hắn một cái rồi từ chối: "Đủ người rồi."

Mục Tịch Cảnh vẫn tiếp tục tự tiến cử: "Tôi dùng được hơn hai người họ nhiều."

Đúng là như vậy, năng lực của Mục Tịch Cảnh vượt xa hai người kia.

Nhưng loại công tử quý tộc không thiếu tiền này, cậu không dùng nổi, huống chi Hòa Diệp hiểu rất rõ mục đích của đối phương là gì.

Thật ra, với một thiên chi kiêu tử như Mục Tịch Cảnh, muốn tìm nửa kia kiểu gì mà chẳng được, sao cứ nhất thiết phải đâm đầu vào một người đã qua đời?

Hòa Diệp không hiểu về tình yêu, cũng chẳng muốn tìm hiểu những thứ phiền phức đó.

Mục Tịch Cảnh thích ai, không thích ai, đều chẳng liên quan gì đến cậu.

Dù sao thì kiếp này cậu cũng định sẵn là sẽ không yêu ai cả.

Mục Tịch Cảnh đem tinh lực đặt lên người cậu, căn bản chỉ là lãng phí thời gian, kết cục cũng chỉ là giỏ tre múc nước công dã tràng.

Trước đây Hòa Diệp từng nghĩ sẽ nói rõ ràng với đối phương, nhưng Mục Tịch Cảnh cứ giả vờ như không hiểu, cố tình lảng tránh đề tài. Hơn nữa, đối phương cũng chưa từng công khai bày tỏ ý định theo đuổi, lại càng không nói ra chuyện bắt cậu làm thế thân cho người đã khuất, nếu Hòa Diệp chủ động khơi ra, ngược lại sẽ trở nên đường đột.

Nếu đối phương đã không muốn làm rõ, Hòa Diệp cũng lười suy nghĩ thêm. Dù sao so về độ kiên nhẫn, cậu chưa từng thua ai bao giờ.

Nếu chính mình đã không thể thua, thì dù Mục Tịch Cảnh có làm gì đi nữa, cũng chẳng còn mấy quan trọng.

"Trưa nay tại sao anh lại lấy danh nghĩa của tôi để mua trà sữa cho những người đó?" Hòa Diệp đổi chủ đề hỏi.

So với cặp vợ chồng vừa rồi, đám fan lúc trưa còn quá quắt hơn nhiều.

Mục Tịch Cảnh suy nghĩ nửa giây rồi đáp: "Cậu không thích ồn ào, làm vậy có thể xử lý nhanh gọn, hơn nữa còn không gây ảnh hưởng đến danh dự của cậu."

"......"

Hòa Diệp không ngờ lại nhận được lời giải thích như vậy, cậu bày tỏ thái độ: "Tôi không thích bọn họ."

Đám người đó chẳng phải fan hâm mộ gì cả, trông chẳng khác nào mấy kẻ đến tận cửa đòi nợ.

Mục Tịch Cảnh: "Ừ, vậy lần sau tôi sẽ đổi cách xử lý khác."

"Không cần."

Hòa Diệp từ chối: "Tôi đã tuyển được trợ lý rồi, những chuyện này sau này để họ xử lý."

"Đúng rồi, trà sữa với đồ ngọt hết bao nhiêu tiền, tôi chuyển khoản cho anh."

Mục Tịch Cảnh từ chối: "Không bao nhiêu đâu..."

Lời còn chưa dứt, khi chạm phải đôi mắt đen láy đang lộ vẻ không vui của Hòa Diệp, anh đành bất đắc dĩ báo ra vài con số.

Hòa Diệp tìm kiếm trong danh sách WeChat, hỏi: "WeChat của anh tên là gì?"

Mục Tịch Cảnh cười nói: "Chúng ta vẫn chưa kết bạn WeChat mà."

Tay Hòa Diệp đang tìm kiếm bạn tốt bỗng khựng lại, lại nghe đối phương chậm rãi nói tiếp: "Hay là chuyển khoản trước đi, rồi đồng ý lời mời kết bạn của tôi trước nhé?"

----------------

Chương 30. Trợ lý này không được việc lắm

"......"

Hòa Diệp nhấp vào danh bạ, mở mục bạn bè mới ra, nhìn thấy một lời mời kết bạn không có ghi chú tên.

Cậu hỏi: "Đây là anh à?"

Mục Tịch Cảnh gật đầu.

Hòa Diệp bấm xác nhận, sau đó chuyển khoản tiền trà sữa và đồ ngọt qua cho anh.

Mục Tịch Cảnh hiểu rõ Hòa Diệp làm vậy là đang ám chỉ mối quan hệ giữa họ không hề thân thiết, cũng không cưỡng cầu mà nhận lấy tiền.

Sau đó, anh lại tiếp tục tranh thủ: "Thật sự không thể suy xét thêm..."

Hòa Diệp trực tiếp ngắt lời, không chút nghĩ ngợi đáp: "Không suy xét."

"......" Mục Tịch Cảnh nghe vậy, khẽ cười thấp, không tiếp tục dây dưa nữa.

Sau một hồi ồn ào, thời gian đã gần 4 giờ chiều. Hòa Diệp cũng không cảm thấy đói, tiện tay uống một chén nước rồi chuẩn bị nằm xuống ghế bành chơi game nghỉ ngơi.

Vẫn là trò đấu địa chủ, vẫn là cục diện thua nhiều thắng ít như cũ.

Thế nhưng điều đó chẳng hề ảnh hưởng đến việc Hòa Diệp vẫn chơi vài ván mỗi ngày. Đúng lúc cậu đang chơi nghiêm túc, cửa tiệm bỗng vang lên một tiếng hỏi: "Xin hỏi có phải là Mục tiên sinh không ạ?"

"Phải." Mục Tịch Cảnh đứng dậy đi ra nhận đồ.

"Cơm trưa của anh đây, chúc anh dùng bữa ngon miệng, phiền anh cho tôi xin đánh giá năm sao ạ."

Mục Tịch Cảnh nhàn nhạt đáp vâng, xách theo một túi giữ ấm cơm hộp tinh xảo bước vào. Anh đi đến bên cạnh Hòa Diệp, lặng lẽ bày biện hộp cơm lên bàn trà.

Hòa Diệp ngước mắt nhìn anh, thầm hỏi trong im lặng.

Mục Tịch Cảnh giải thích: "Cậu vẫn chưa ăn trưa mà."

Hòa Diệp giơ tay từ chối: "Tôi ra ngoài ăn."

Mục Tịch Cảnh cân nhắc nửa giây, nói: "Hay là cậu chuyển tiền cơm cho tôi?"

Hòa Diệp: "......"

Mục Tịch Cảnh buông tay tỏ vẻ: "Mua rồi, không ăn thì lãng phí lắm."

Hòa Diệp vốn định từ chối, nhưng khi nhìn thấy hóa đơn tiền cơm cao tới ba con số, cậu thoáng chốc do dự.

Không ăn thì đúng là thật sự rất lãng phí.

Mục Tịch Cảnh thấy cậu cầm điện thoại lên, bèn lên tiếng nhắc nhở: "Cậu chuyển tôi 30 là được rồi, trong này có nhiều món là tôi thích, không chắc là cậu đã thích ăn đâu."

Hòa Diệp lười phải đôi co miệng lưỡi với anh, trực tiếp xoay 93 tệ qua, chờ đối phương nhận tiền xong mới đứng dậy đi rửa tay ăn cơm.

Bữa cơm này tuy không rẻ nhưng hương vị rất tuyệt, Hòa Diệp liếc nhìn tên nhà hàng trên túi đựng cơm, âm thầm ghi nhớ trong lòng.

-

8 giờ 10 phút tối, phố Thương Tỉ.

Một nam sinh trẻ tuổi lái xe điện đi tới, nhìn con ngõ nhỏ tối tăm âm u, chẳng thấy lối ra đâu, cậu nhỏ giọng lẩm bẩm một câu: "Đúng là dọa người thật."

Thế nhưng vì mức lương cao, cậu nghiến chặt răng, vặn mạnh tay ga, căng da đầu lái xe đi vào trong.

Ban ngày đến con ngõ này, cậu còn chẳng cảm thấy có gì lạ, cùng lắm chỉ thấy con ngõ này quá mức tiêu điều.

Nhưng đến buổi tối, những cánh cửa hàng đóng kín mít kia bỗng trở nên âm trầm quỷ dị, tựa hồ như đằng sau những cánh cửa đó đang giấu giếm thứ gì đó vô cùng kinh khủng.

【Con ngõ này nháo quỷ là thật đó. 】

Giọng nói thanh lãnh của ông chủ Hòa bất chợt quanh quẩn bên tai cậu.

Không biết có phải để phối hợp với suy nghĩ của cậu hay không, xung quanh đột nhiên thổi tới một trận gió lạnh, khiến tốc độ chiếc xe điện của cậu chậm dần rồi dừng hẳn.

"Ơ, sao lại thế này?"

Nam sinh trẻ thử vặn tay ga vài cái, phát hiện xe điện hoàn toàn không thể tăng tốc, cứ như thể đột nhiên bị mất điện vậy.

Thấy chiếc xe sắp nghiêng sang một bên, nam sinh trẻ theo bản năng dùng chân chống xuống đất. Theo lý mà nói, trên xe điện chỉ có một mình cậu, không nên có trọng lượng gì quá lớn mới đúng, nhưng cậu ta lại cảm thấy phía sau yên xe đột nhiên trĩu xuống, như thể có một người trưởng thành vừa ngồi lên.

"Mẹ kiếp!"

Nam sinh trẻ bỗng nhớ ra điều gì đó, cậu ta cố nén sợ hãi, mắng vào hư không: "Đứa nào đang giở trò với ông đây? Tin là ông tát cho bay màu không."

Thế nhưng trên con phố vắng vẻ, chẳng có ai đáp lại cậu.

Sự tình quỷ dị như vậy, nói không sợ thì là giả, nhưng khi nhìn thấy ánh đèn vàng vọt lờ mờ phía xa, cậu ta vẫn quyết định tiếp tục đi vào trong.

Cậu cũng chẳng màng xem yên sau xe có thứ gì hay không, hai chân miết xuống mặt đường, từng chút một đẩy xe di chuyển, đồng thời cao giọng gọi: "Ông chủ Hòa!!"

Sau hai ba tiếng gọi, trước cửa tiệm xuất hiện một bóng người thon dài.

Nam sinh trẻ nhìn chàng trai đứng trong ánh đèn, chút hoảng loạn trong lòng lập tức tan biến, ngay cả sức nặng ở ghế sau cũng bỗng chốc biến mất.

Cậu ta chỉ mất một phút để lết chiếc xe điện đến trước cửa tiệm, tươi cười chào hỏi: "Chào buổi tối, ông chủ Hòa."

Hòa Diệp gật đầu đáp lại: "Chào buổi tối."

"Ông chủ Hòa, không ngờ con ngõ này đến tối lại đáng sợ như vậy, vừa nãy tôi còn gặp phải vài chuyện không bình thường nữa."

"Nhưng cũng may, lá gan tôi đủ lớn, chẳng những không bị dọa sợ mà còn mắng cho bọn chúng mấy câu, hắc hắc hắc."

Hòa Diệp nghe vậy, khóe môi khẽ nhếch, khen một câu: "Không tồi."

Chỉ cần không sợ quỷ thì những việc khác hẳn cũng không quá khó giải quyết.

Tuy nhiên, bát tự của nam sinh này vẫn còn yếu, ngay ngày đầu đi làm đã bị bọn chúng dây dưa quấy rầy, xem ra phải tranh thủ thời gian bảo cậu ấy đến đạo quán cầu một chiếc ngọc bội trừ tà đeo bên người.

Hòa Diệp nghĩ vậy, liền dẫn cậu ta vào trong tiệm.

Còn nửa tiếng nữa mới đến giờ livestream, họ cần xem trước tài liệu mà Tiền Bằng Triết gửi tới, đại khái là những công việc tiểu trợ lý cần làm trong lúc phát sóng.

Trên đó liệt kê rất nhiều quy tắc cứng nhắc, Hòa Diệp trực tiếp gạch bỏ phần lớn, ví dụ như phải dùng giọng điệu nhiệt tình, nhanh nhẹn để nói chuyện nhằm khuấy động không khí; lặp lại những nội dung trọng tâm mà chủ kênh đã nói để tăng ấn tượng cho cư dân mạng; hướng dẫn fan tặng quà, hướng dẫn fan leo bảng xếp hạng nhân khí, hướng dẫn fan...

Nam sinh trẻ nhìn tờ giấy bị gạch mất hơn phân nửa, không nhịn được dò hỏi: "Ông chủ Hòa, chúng ta livestream kiểu Phật hệ thế này, thực sự có thể giữ được nhân khí cho phòng livestream sao?"

Là tiểu trợ lý mới nhậm chức, cậu ta chắc chắn hy vọng buổi livestream của ông chủ Hòa luôn rực rỡ, dù sao ông chủ Hòa có kiếm được tiền thì mới trả lương và nâng cao đãi ngộ cho cậu được.

Hòa Diệp không mấy bận tâm nói: "Người thích thì tự nhiên sẽ ở lại, không thích thì cũng chẳng cần cưỡng cầu."

Nguyện vọng ban đầu khi mở livestream của cậu chỉ là kiếm đủ tiền trang trải cuộc sống, chứ không phải để làm giàu.

Vả lại, mệnh cách của cậu vốn không phải đại phú đại quý, không giữ được những khoản tiền lớn, nếu kiếm được quá nhiều thì sớm muộn gì cũng sẽ bị chảy ra ngoài bằng những cách khác.

Gần 9 giờ, Hòa Diệp dựng giá đỡ điện thoại lên, đang chuẩn bị bấm bắt đầu phát sóng thì chợt nhớ ra một chuyện, bèn hỏi: "Cậu tên là gì?"

Nam sinh trẻ đáp: "Tôi tên Nhậm Gia Hạo, anh có thể gọi tôi là Gia Hạo hoặc Tiểu Hạo."

Bấm nút bắt đầu livestream, chỉ khoảng một hai phút sau, phòng phát sóng đã bắt đầu có lượng lớn người xem tràn vào.

Phiêu dương quá hải tới xem ngươi -: 【Đúng giờ ngồi chờ nè.】

Đáng Yêu Nhiều: 【Tôi cũng ngồi chờ nè】

Đang ở điên cuồng sửa tên trung: 【111】

Đại Lỗ Tai Triết Triết: 【Anh Diệp, em cũng đến ngồi chờ đây.】

MMM: 【Lão nương đây cũng đã hồi phục đầy máu rồi】

Đáng Yêu Nhiều: 【Oa, chị M, ca phẫu thuật của chị xong rồi sao?】

MMM: 【Đúng vậy, phẫu thuật rất thành công, một lần nữa xin cảm ơn ông chủ Hòa đã cứu mạng nhỏ của tôi 】

MMM tặng một chiếc siêu xe màu đỏ.

Nhậm Gia Hạo nhìn thấy bình luận tặng quà, cười chào hỏi: "Chúc mừng chị M, cũng hoan nghênh mọi người đã đến với phòng livestream của Hòa lão bản."

Phiêu dương quá hải tới xem ngươi -: 【??? 】

Đáng Yêu Nhiều: 【??? 】

MMM: 【Đệt, là ảo giác của tôi sao, đây là giọng ông chủ Hòa à?】

Tiểu dương vị bò bít tết: 【Chắc chắn không phải rồi, giọng ông chủ Hòa lạnh hơn tông này nhiều, hơn nữa anh ấy chưa bao giờ nhiệt tình hoan nghênh chúng ta vào phòng livestream như vậy đâu.】

Nhậm Gia Hạo: "Chào mọi người, tôi là Tiểu Hạo, trợ lý thực tập của ông chủ Hòa."

Vạn Năng Nạp Điện Bảo: 【Sao lại có thêm một tiểu trợ lý nữa thế? Chẳng phải ngày hôm qua trợ lý kia nói là đêm nay ông chủ Hòa sẽ tự mình livestream sao?】

Nhậm Gia Hạo lần đầu gặp phải tình huống này nên hơi lúng túng, không biết nên ứng đối ra sao, theo bản năng nhìn về phía ông chủ Hòa đang ngồi im lặng bên cạnh.

Hòa Diệp thuận thế nói tiếp: "Tôi ít nói quá, nên tuyển một trợ lý để trò chuyện với mọi người."

Kẹp hâm Lưu kẹo sữa: 【 Không cần đâu, chúng tôi không cần có cái tiểu trợ lý ở bên cạnh ồn ào nhốn nháo, ngày hôm qua phòng livestream đã đủ sập xình rồi.】

Lạn cà chua người tốt: 【Chỉ cần nghe mỗi mình cậu nói chuyện là tốt lắm rồi.】

Đại Lỗ Tai Triết Triết: 【Xin lỗi mọi người nhé, hôm qua làm phiền đến tai các vị rồi, tại tôi tại tôi, hắc hắc hắc.】

Đại Lỗ Tai Triết Triết: 【Là tôi kiến nghị ông chủ Hòa tuyển trợ lý đó. Cũng không nhất định cứ phải bắt cậu ấy trò chuyện với mọi người, mà là để giúp ông chủ Hòa dỗi mấy kẻ anti-fan, chặn những người gây rối, kéo người xem lên kết nối livestream, rồi giải thích quy tắc cho người mới vào...】

Đại Lỗ Tai Triết Triết: 【Ông chủ Hòa không quá giỏi giao tiếp, gặp mấy kẻ mở miệng ra là phun phèn, nói năng bậy bạ, cũng không biết phải dỗi lại thế nào, cho nên có tiểu trợ lý cũng chưa chắc đã là chuyện xấu.】

Đáng Yêu Nhiều: 【Đồng ý +1, nhiều khi nhìn mấy kẻ nói năng khó nghe, cố tình khiêu khích, thật sự tức ngứa cả răng mà chẳng làm gì được.】

Phiêu dương quá hải tới xem ngươi -: 【Hy vọng là vậy. Tôi chỉ đến để xem ông chủ Hòa bói toán thôi, không muốn nghe mấy thứ tạp nham linh tinh khác quá nhiều.】

Sẽ không thổi sáo Tiểu Minh: 【 Tôi cũng vậy, hy vọng trợ lý mới này có chút ý tứ, nên nói thì nói, không nên nói thì im, đừng có giống như cái ông Đại Lỗ Tai Triết Triết kia, lảm nhảm không dứt.】

Hít mây nhả khói Long Ngạo Thiên: 【Đúng đấy, đừng có tranh biểu hiện, hãy tận khả năng để ông chủ Hòa nói nhiều lên.】

Hít mây nhả khói Long Ngạo Thiên: 【Tôi thích nghe ông chủ Hòa nói chuyện.】

Cư dân mạng trong phòng livestream tỏ ra rất bài xích trợ lý mới, những bình luận trong khu chat đều không mấy dễ nghe. Điều này không khác gì một chậu nước đá tạt thẳng vào người Nhậm Gia Hạo, khiến cậu ta vốn đang hừng hực khí thế, chuẩn bị ma quyền sát chưởng để thể hiện bản thân bỗng chốc lạnh buốt từ đầu đến chân.

Nửa giờ sau đó, vì sợ bị cư dân mạng ghét bỏ, Nhậm Gia Hạo hoàn toàn không dám nói lời nào, khả năng phối hợp với Hòa Diệp gần như bằng không.

Đặt lên bàn cân so sánh như vậy, Hòa Diệp mới hiểu ra lý do vì sao ngày hôm qua lại nhàn hạ đến thế. Đó là bởi vì Tiền Bằng Triết luôn lặng lẽ phối hợp với cậu; tuy đối phương bị người xem ghét vì nói quá nhiều, nhưng ở những khía cạnh khác, Tiền Bằng Triết làm đều rất tốt.

Vì hai ngày nay có không ít người chạy đến tận cửa tiệm chặn người nhưng kết quả lại nhận lấy cửa đóng then cài, trong lòng họ đầy hỏa khí, nên tối đến liền tràn vào phòng livestream gây sự. Bởi vậy, số lượng anti-fan tăng vọt. Có mấy kẻ trực tiếp dùng số điện thoại của Hòa Diệp làm ID, thoải mái tuyên truyền trong khu bình luận.

Ông chủ Hòa xxxxxxxxxxx: 【Xem ID của tôi đây này, những ai thích tên Hòa làm màu này thì cứ lấy số liên lạc mà gọi cho cậu ta, biết đâu chịu khó tặng quà, cậu ta còn chịu hầu hạ chuyện chăn gối đấy.】

Ông chủ Hòa xxxxxxxxxxx: 【Chủ kênh còn không biết xấu hổ mà tự xưng là ông chủ Hòa, trên mạng thì xây dựng nhân thiết cao lãnh làm màu, nhưng sau lưng lại là kẻ nhát gan đến cái mặt cũng không dám lộ.】

Ông chủ Hòa xxxxxxxxxxx: 【Tôi cùng mấy anh em lặn lội đường xa tới gặp cậu ta, đứng ngoài cửa hàng giấy tiền vàng mã phơi nắng cả buổi sáng, cuối cùng chỉ nhận lại cửa đóng then cài, thật không biết cậu ta đang làm màu cái gì nữa.】

xxxxxxxxxxx tôi là ông chủ Hòa: 【Đúng thế, mới nổi tiếng được mấy ngày mà đã bắt đầu lên mặt, lại còn chiêu mộ cả tiểu trợ lý cơ đấy.】

xxxxxxxxxxx tôi là ông chủ Hòa: 【Cái tiểu trợ lý này để làm gì, để ấm giường cho cậu à?】

Thấy những kẻ này nói chuyện càng lúc càng khó nghe, cư dân mạng trong phòng phát sóng bắt đầu cãi vã qua lại với bọn chúng, nhưng người trợ lý nhỏ đang ngồi bên cạnh lại thờ ơ không chút phản ứng. Mãi đến khi Hòa Diệp nghiêng đầu nhìn sang, Nhậm Gia Hạo mới nhỏ giọng dò hỏi: "Ông chủ Hòa, có phải tôi nên cấm ngôn bọn họ không?"

"......"

Chứ còn gì nữa?

Hòa Diệp cảm thấy cực kỳ cạn lời, dứt khoát tự mình ra tay cho hai kẻ đó vào danh sách đen, sau đó bấm mở trang cá nhân của bọn chúng.

Trước đây cậu đã từng nói, cậu không giỏi ăn nói, so với việc đôi co bằng những lời lẽ khó nghe, cậu thích trực tiếp ra tay hơn.

Nếu tay chưa đánh lên người thì căn bản là chưa biết đau, những kẻ này nhất thiết phải trả giá cho lời nói và hành động của mình.

Chương Trước Chương Sau

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!