Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 115: Phụng dưỡng đến cuối cuối đời
Trần Mộng Dao cũng nghiêm nghị: “Bọn họ dừng thu vốn, chứng tỏ bọn họ đã không thể chống đỡ được rồi.”
Tần Ngọc Liên hít thở sâu một hơi: “Vậy còn chờ gì nữa, đi mau lên! Nói không chừng còn lấy lại được tiền!”
Đoàn người vội vã xuống lầu, Tiêu Thiên trực tiếp lái xe đưa bọn họ đến nhà họ Tần.
Ngôi làng ở ngoại ô phía Nam, đường xá gồ ghề, so với khu ổ chuột thì có tốt hơn một chút.
Xung quanh cũng đều là những toà nhà thấp, đến ban đêm cũng không có đèn đường.
Một nhóm những người lớn tuổi ngồi trong bóng râm dưới gốc cây.
Tần Ngọc Liên đã mười năm không quay về, thôn làng trong trí nhớ cũng không khác gì trước đây, ngoại trừ cũ hơn một chút.
Rẽ bảy tám lần, xe của Tiêu Thiên dừng lại trước một ngôi nhà hai tầng.
Một bà cụ tầm sáu bảy mươi tuổi, đầu đã bạc trắng cầm cái quạt mây ngồi ở cửa hóng mát.
Ánh đèn pha chói mắt của chiếc Mercedes Benz khiến bà cụ phải cầm quạt che mặt.
“Xe của ai vậy?”
Giọng của bà cụ khàn khàn hỏi.
“Kít!”
Cửa xe mở ra, một bóng người nhanh chóng chạy xuống xe.
“Mẹ, con… trở về rồi!”
Tần Ngọc Liên nhìn thấy bà cụ Tần mà nước mắt lưng tròng, nhất thời không dám tiến lên.
“Cô nói gì?”
Bà cụ Tần có chút hoài nghi: “Cô, cô tìm ai!”
“Bác à, mấy năm nay tai bà nội không được tốt lắm.”
Tần Nhu xuống xe, đi đến trước mặt bà cụ, ghé vào tai bà: “Bà nội, bác cả trở về rồi.”
“Bác cả? Bác nào?”
Bà cụ sửng sốt một chút, rồi như nghĩ ra gì đó, chiếc quạt trêи tay bà cụ rơi xuống đất.
Bà đứng dậy, thân thể có chút khom khom, bắt đầu bước từng bước tới trước mặt Tần Ngọc Liên, khi nhìn rõ người trước mặt, bà cụ rơi nước mắt: “Con gái của mẹ, mười năm rồi, con cuối cùng cũng trở về thăm mẹ rồi.”
“Mẹ, con gái bất hiếu, bây giờ mới về thăm mẹ, con bất hiếu ạ.”
Tần Ngọc Liên ôm bà cụ khóc.
“Con ngoan, là mẹ có lỗi với con, mẹ có lỗi với con…”
“Bà ngoại!”
Nhìn thấy mẹ và bà ngoại ôm nhau, Trần Mộng Dao cũng không kìm được nước mắt, bước tới và gọi cái tên mà suốt hơn mười năm chưa từng gọi.
“Mẹ… con bé là Dao Dao ạ, cháu gái của mẹ, mẹ còn nhớ không ạ?” Tần Ngọc Liên dắt Trần Mộng Dao tới trước mặt mẹ.
“Cháu ngoan, cháu đã lớn như vậy rồi.” Bàn tay của bà cụ run rẩy v**t v* mặt của Trần Mộng Dao, khiến cô đau lòng, khi còn nhỏ thích nhất là ngồi trong lòng bà ngoại, nhờ bà tết tóc.
Đúng lúc này, một giọng nói ác ý từ bên trong truyền ra: “Ai bên ngoài gào khóc thế?”
Nói xong, Hồ Ngọc Lan mặc váy, trêи mặt đang đắp mặt nạ từ trong đi ra ngoài.
Khi cô ta nhìn thấy Tần Ngọc Liên và những người khác đứng ngoài cửa, sắc mặt thay đổi: “Sao lại là mấy người?”
“Nha đầu thối, có phải mày gọi bọn họ đến không?” Hồ Ngọc Lan bước tới bên Tần Nhu nhéo nhéo vào cánh tay cô.
“Mẹ, đau!”
Chỉ một chút thôi mà cánh tay của cô đã bị bầm tím.
“Cô dừng lại cho tôi!”
Tần Ngọc Liên nổi giận, đẩy Hồ Ngọc Lan ra: “Cô đã làm mẹ rồi sao mà nhẫn tâm vậy? Con gái của mình mà cũng đánh?”
Hồ Ngọc Lan lùi về phía sau ba bước, mặt nạ trêи mặt rơi xuống.
Cô không ngờ Tần Ngọc Liên lại dám động tay với mình.
Đang muốn đánh lại, lúc này Tiêu Thiên nói: “Mợ dám đánh mẹ tôi thử xem!”
Sắc mặt Hồ Ngọc Lan cứng đờ, biết đối phương nhiều người, nhất định là bị thiệt.
“Các người muốn gây chuyện à? Ức hϊế͙p͙ tôi khi đàn ông không có nhà à?”
Hồ Ngọc Lan vội lấy điện thoại gọi cho Tần Cương.
Tần Cương đang ở bên ngoài uống rượu với bạn bè, cầm điện thoại lên nghe, nói: “Chuyện gì!”
“Chị của ông, bọn họ đến nhà làm loạn rồi, ông còn không nhanh về?” Hồ Ngọc Lan gào khóc: “Chậm một chút, ông đừng đến gặp tôi nữa!”
“Nói xong, điện thoại “cạch” một tiếp cúp máy.
“Mẹ, bên ngoài sao ồn vậy?”
Cậu bé từ trêи cầu thang ló đầu ra.
Tần Ngọc Liên vừa nhìn thấy cậu bé, sắc mặt vui vẻ, vội vàng vẫy tay: “Cháu là Tiểu Kiên à? Bác là bác cả của cháu, còn nhớ bác không?”
Tần Kiên năm nay vừa mới thi vào trường cấp 3 trọng điểm, sắc mặt đầu vẻ nghỉ ngờ nói:
“Bác? Tôi lúc nào lại có thêm một người bác?”
“Tiểu Kiên, đừng nghe bà ta nói, bọn họ đến để ức hϊế͙p͙ mẹ.”
Cái gì?
Nghe lời này, Tần Kiên vội vã chạy từ cầu thang xuống dưới, sau đó xuống lầu dưới lấy một con dao làm bếp, chắn phía trước Hồ Ngọc Lan: “Ai ức hϊế͙p͙ mẹ tôi, tôi liều mạng với người đó!”
Hồ Ngọc Lan đắc ý nhìn Tần Ngọc Liên.
“Tiểu Kiên mau bỏ dao xuống.” Tần Nhu lo lắng: “Em nhìn kĩ xem, bà ấy là bác em đó, lúc nhỏ không phải em thích bác ấy dẫn đi chơi công viên sao?”
Nghe những lời này, Tần Kiên nhíu mày, nhìn kỹ lại, chỉ cảm thấy người phụ nữ cao quý trước mặt rất quen thuộc.
Đột nhiên trong đầu cậu hiện ra một bóng dáng, một người phụ nữ trẻ tuổi xinh đẹp ôm cậu ngồi trêи con ngựa gỗ vòng đu quay, cậu còn làm nũng bà ấy mua kẹo bông giòn cho mình!
“Leng keng!”
Con dao làm bếp trêи tay rơi xuống đất, Tiêu Thiên liền đá con dao ra xa.
“Bác… bác thật sự là bác ấy, mẹ, bà ấy là bác con!” Tần Kiên nhớ ra rồi, người phụ nữ trước mặt thật sự là bác gái của mình.
“Mẹ nói không phải, bà ta không phải!”
Hồ Ngọc Lan chống tay bên eo nói: “Hôm nay mấy người tới đây rốt cuộc muốn làm gì?”
“Cái bà đã già còn không chết này, vẫn đứng ở đó làm gì? Còn không nhanh đi vào? Có tin đêm nay tôi cho bà ngủ ngoài cửa không?”
Bà cụ Tần hình như rất sợ Hồ Ngọc Lan, bị bà ta chỉ tay, cả người liền không khống chế được mà phát run.
Tần Ngọc Liên rất tức giận, bọn họ còn ở đây mà Hồ Ngọc Lan còn dám nói như vậy, lúc bọn họ không ở đây không chừng còn cưỡi lên đầu bà cụ?
“Cái đồ súc sinh này, bà ấy là mẹ chồng của cô, vậy mà cô lại đối xử như vậy với bà ấy!” Tần Ngọc Liên tức giận, ngực đập phập phồng.
“Làm sao? Đau lòng à?”
Hồ Ngọc Lan cười lạnh một tiếng: “Các người bây giờ không phải giàu có rồi sao? Đem bà lão chưa chết này đi đi! Ngày nào cũng uống thuốc, tiền trong nhà bị bà ta ăn hết sạch rồi!”
“Bà xã, có chuyện gì?”
Giọng nói của Tần Cương vang lên trong bóng tối, nhìn thấy Tần Cương hơi say say đang loạng choạng bước tới, trêи người đầy mùi rượu.
“Chị… sao mọi người lại tới?”
Ông ta đột nhiên đứng thẳng người lên, cười lạnh nói: “Phú bà mà cũng tới nơi này sao? Chị không phải xem thường chúng tôi nhà nghèo sao? Hôm nay tới đây là để chế giễu à?”
Tần Ngọc Liên nghiến răng nghiến lợi nhìn ông ta: “Tôi không rảnh mà đến đâu chế giễu cậu.”
“Tôi hỏi cậu, cậu có phải là lấy tiền học của Tiểu Nhu, Tiểu Kiên đi đầu tư rồi không? Còn cắt thuốc của mẹ?”
“Sao chị biết?”
Tần Cương giật mình, cái não đã bị rượu ăn mòn không phản ứng kịp.
Giây tiếp theo, ông ta lộ ra vẻ vui mừng: “Chị, nếu không chị cho em mượn chút tiền để em đầu tư vào?”
“Cái đồ ngốc nhà anh.”
Hồ Ngọc Lan vội vàng nói: “Chuyện tốt này sao lại nói với người khác?”
Chuyện tốt?
Tiêu Thiên cười lạnh một tiếng: “Bị người ta lừa hết tiền rồi mà còn đắc ý, ngu xuẩn.”
“Cậu nói cái gì?”
Hồ Ngọc Lan hai tay chống eo mắng: “Cậu chỉ là một đứa con rể, chỗ này có chuyện để cậu nói sao?”
“Mẹ, anh rể nói đúng ạ.”
Tần Nhu vừa khóc vừa nói: “Đây là một âm mưu, mẹ nhanh lấy tiền về đi.”
“Tần Cương, hôm nay tôi tới đây không phải để cãi nhau với cậu, cậu không muốn nuôi mẹ thì tôi nuôi, lát nữa tôi đưa mẹ đi!”
Tần Ngọc Liên nói: “Nhưng tôi nói cho cậu biết, tiền học của Tiểu Nhu và Tiểu Kiên bắt buộc phải lấy về, muộn một chút là hết sạch!”
Tần Ngọc Liên nói hai câu, nhưng bọn họ lại xem nhẹ câu thứ hai.
Tần Cương vui mừng khôn xiết, ngay cả cơn say rượu cũng nhẹ đi không ít: “Chị nói thật? Chị thật sự muốn đưa cái bà lão… mẹ về? Lời tôi đã nói rồi, nhận thì dễ, muốn đưa về lại đây thì không thể đâu!”
“Đưa về?”
Trần Cường cười híp mắt: “Cậu yên tâm, tôi sẽ phụng dưỡng mẹ vợ đến cuối đời.”
“Đây là mọi người nói đấy.” Hồ Ngọc Lan vui mừng nhướng mày, cuối cùng có thể thoát khỏi cái bà đã già còn chưa chết này rồi.
“Bọn cháu sẽ phụng dưỡng bà ngoại, bây giờ mấy người mau đi lấy lại tiền, muộn nữa là không lấy lại được đâu!” Trần Mộng Dao trầm giọng nói.
“Không đi, ông chủ đó là anh rể của bạn tôi, người ta đã thu về hai ba trăm triệu rồi, chẳng lẽ lại thiếu 100 nghìn tệ?” Tần Cương lắc đầu, làm sao cũng không tin.
“Bố, con xin bố đấy, bố nghe lời của bác ấy đi, lấy lại tiền được không?” Tần Nhu quỳ xuống: “Con có thể không đi học, nhưng em trai nhất định phải học, con cầu xin bố đó.”
Nhìn thấy con gái quỳ xuống khóc lóc, Tần Cương mềm lòng, Hồ Ngọc Lan cũng có chút chần chừ, chẳng lẽ đây thật sự là một âm mưu?
“Nếu không, cậu đi lấy tiền lãi về đây trước đi?”
Trần Cường người ta giàu có như vậy, còn đích thân tới tận cửa nói chuyện này, không lí nào lại lừa mình nha.
“Đi nhanh lên, muộn nữa là đến một đồng tiền cũng không lấy lại được.” Tần Ngọc Liên thật sự muốn tát chết đứa em ngu ngốc của mình.
Thấy dáng vẻ mọi người nghiêm túc, Tần Cương cũng có chút hoảng hốt.
“Em thu dọn quần áo của mẹ trước đi, lát nữa để bọn họ mang đi!” Tần Cương nói: “Anh đi lấy chút tiền đã.”
Nói xong, ông ta chạy vào bóng tối.
Tần Ngọc Liên hít thở sâu một hơi: “Vậy còn chờ gì nữa, đi mau lên! Nói không chừng còn lấy lại được tiền!”
Đoàn người vội vã xuống lầu, Tiêu Thiên trực tiếp lái xe đưa bọn họ đến nhà họ Tần.
Ngôi làng ở ngoại ô phía Nam, đường xá gồ ghề, so với khu ổ chuột thì có tốt hơn một chút.
Xung quanh cũng đều là những toà nhà thấp, đến ban đêm cũng không có đèn đường.
Một nhóm những người lớn tuổi ngồi trong bóng râm dưới gốc cây.
Tần Ngọc Liên đã mười năm không quay về, thôn làng trong trí nhớ cũng không khác gì trước đây, ngoại trừ cũ hơn một chút.
Rẽ bảy tám lần, xe của Tiêu Thiên dừng lại trước một ngôi nhà hai tầng.
Một bà cụ tầm sáu bảy mươi tuổi, đầu đã bạc trắng cầm cái quạt mây ngồi ở cửa hóng mát.
Ánh đèn pha chói mắt của chiếc Mercedes Benz khiến bà cụ phải cầm quạt che mặt.
“Xe của ai vậy?”
Giọng của bà cụ khàn khàn hỏi.
“Kít!”
Cửa xe mở ra, một bóng người nhanh chóng chạy xuống xe.
“Mẹ, con… trở về rồi!”
Tần Ngọc Liên nhìn thấy bà cụ Tần mà nước mắt lưng tròng, nhất thời không dám tiến lên.
“Cô nói gì?”
Bà cụ Tần có chút hoài nghi: “Cô, cô tìm ai!”
“Bác à, mấy năm nay tai bà nội không được tốt lắm.”
Tần Nhu xuống xe, đi đến trước mặt bà cụ, ghé vào tai bà: “Bà nội, bác cả trở về rồi.”
“Bác cả? Bác nào?”
Bà cụ sửng sốt một chút, rồi như nghĩ ra gì đó, chiếc quạt trêи tay bà cụ rơi xuống đất.
Bà đứng dậy, thân thể có chút khom khom, bắt đầu bước từng bước tới trước mặt Tần Ngọc Liên, khi nhìn rõ người trước mặt, bà cụ rơi nước mắt: “Con gái của mẹ, mười năm rồi, con cuối cùng cũng trở về thăm mẹ rồi.”
“Mẹ, con gái bất hiếu, bây giờ mới về thăm mẹ, con bất hiếu ạ.”
Tần Ngọc Liên ôm bà cụ khóc.
“Con ngoan, là mẹ có lỗi với con, mẹ có lỗi với con…”
“Bà ngoại!”
Nhìn thấy mẹ và bà ngoại ôm nhau, Trần Mộng Dao cũng không kìm được nước mắt, bước tới và gọi cái tên mà suốt hơn mười năm chưa từng gọi.
“Mẹ… con bé là Dao Dao ạ, cháu gái của mẹ, mẹ còn nhớ không ạ?” Tần Ngọc Liên dắt Trần Mộng Dao tới trước mặt mẹ.
“Cháu ngoan, cháu đã lớn như vậy rồi.” Bàn tay của bà cụ run rẩy v**t v* mặt của Trần Mộng Dao, khiến cô đau lòng, khi còn nhỏ thích nhất là ngồi trong lòng bà ngoại, nhờ bà tết tóc.
Đúng lúc này, một giọng nói ác ý từ bên trong truyền ra: “Ai bên ngoài gào khóc thế?”
Nói xong, Hồ Ngọc Lan mặc váy, trêи mặt đang đắp mặt nạ từ trong đi ra ngoài.
Khi cô ta nhìn thấy Tần Ngọc Liên và những người khác đứng ngoài cửa, sắc mặt thay đổi: “Sao lại là mấy người?”
“Nha đầu thối, có phải mày gọi bọn họ đến không?” Hồ Ngọc Lan bước tới bên Tần Nhu nhéo nhéo vào cánh tay cô.
“Mẹ, đau!”
Chỉ một chút thôi mà cánh tay của cô đã bị bầm tím.
“Cô dừng lại cho tôi!”
Tần Ngọc Liên nổi giận, đẩy Hồ Ngọc Lan ra: “Cô đã làm mẹ rồi sao mà nhẫn tâm vậy? Con gái của mình mà cũng đánh?”
Hồ Ngọc Lan lùi về phía sau ba bước, mặt nạ trêи mặt rơi xuống.
Cô không ngờ Tần Ngọc Liên lại dám động tay với mình.
Đang muốn đánh lại, lúc này Tiêu Thiên nói: “Mợ dám đánh mẹ tôi thử xem!”
Sắc mặt Hồ Ngọc Lan cứng đờ, biết đối phương nhiều người, nhất định là bị thiệt.
“Các người muốn gây chuyện à? Ức hϊế͙p͙ tôi khi đàn ông không có nhà à?”
Hồ Ngọc Lan vội lấy điện thoại gọi cho Tần Cương.
Tần Cương đang ở bên ngoài uống rượu với bạn bè, cầm điện thoại lên nghe, nói: “Chuyện gì!”
“Chị của ông, bọn họ đến nhà làm loạn rồi, ông còn không nhanh về?” Hồ Ngọc Lan gào khóc: “Chậm một chút, ông đừng đến gặp tôi nữa!”
“Nói xong, điện thoại “cạch” một tiếp cúp máy.
“Mẹ, bên ngoài sao ồn vậy?”
Cậu bé từ trêи cầu thang ló đầu ra.
Tần Ngọc Liên vừa nhìn thấy cậu bé, sắc mặt vui vẻ, vội vàng vẫy tay: “Cháu là Tiểu Kiên à? Bác là bác cả của cháu, còn nhớ bác không?”
Tần Kiên năm nay vừa mới thi vào trường cấp 3 trọng điểm, sắc mặt đầu vẻ nghỉ ngờ nói:
“Bác? Tôi lúc nào lại có thêm một người bác?”
“Tiểu Kiên, đừng nghe bà ta nói, bọn họ đến để ức hϊế͙p͙ mẹ.”
Cái gì?
Nghe lời này, Tần Kiên vội vã chạy từ cầu thang xuống dưới, sau đó xuống lầu dưới lấy một con dao làm bếp, chắn phía trước Hồ Ngọc Lan: “Ai ức hϊế͙p͙ mẹ tôi, tôi liều mạng với người đó!”
Hồ Ngọc Lan đắc ý nhìn Tần Ngọc Liên.
“Tiểu Kiên mau bỏ dao xuống.” Tần Nhu lo lắng: “Em nhìn kĩ xem, bà ấy là bác em đó, lúc nhỏ không phải em thích bác ấy dẫn đi chơi công viên sao?”
Nghe những lời này, Tần Kiên nhíu mày, nhìn kỹ lại, chỉ cảm thấy người phụ nữ cao quý trước mặt rất quen thuộc.
Đột nhiên trong đầu cậu hiện ra một bóng dáng, một người phụ nữ trẻ tuổi xinh đẹp ôm cậu ngồi trêи con ngựa gỗ vòng đu quay, cậu còn làm nũng bà ấy mua kẹo bông giòn cho mình!
“Leng keng!”
Con dao làm bếp trêи tay rơi xuống đất, Tiêu Thiên liền đá con dao ra xa.
“Bác… bác thật sự là bác ấy, mẹ, bà ấy là bác con!” Tần Kiên nhớ ra rồi, người phụ nữ trước mặt thật sự là bác gái của mình.
“Mẹ nói không phải, bà ta không phải!”
Hồ Ngọc Lan chống tay bên eo nói: “Hôm nay mấy người tới đây rốt cuộc muốn làm gì?”
“Cái bà đã già còn không chết này, vẫn đứng ở đó làm gì? Còn không nhanh đi vào? Có tin đêm nay tôi cho bà ngủ ngoài cửa không?”
Bà cụ Tần hình như rất sợ Hồ Ngọc Lan, bị bà ta chỉ tay, cả người liền không khống chế được mà phát run.
Tần Ngọc Liên rất tức giận, bọn họ còn ở đây mà Hồ Ngọc Lan còn dám nói như vậy, lúc bọn họ không ở đây không chừng còn cưỡi lên đầu bà cụ?
“Cái đồ súc sinh này, bà ấy là mẹ chồng của cô, vậy mà cô lại đối xử như vậy với bà ấy!” Tần Ngọc Liên tức giận, ngực đập phập phồng.
“Làm sao? Đau lòng à?”
Hồ Ngọc Lan cười lạnh một tiếng: “Các người bây giờ không phải giàu có rồi sao? Đem bà lão chưa chết này đi đi! Ngày nào cũng uống thuốc, tiền trong nhà bị bà ta ăn hết sạch rồi!”
“Bà xã, có chuyện gì?”
Giọng nói của Tần Cương vang lên trong bóng tối, nhìn thấy Tần Cương hơi say say đang loạng choạng bước tới, trêи người đầy mùi rượu.
“Chị… sao mọi người lại tới?”
Ông ta đột nhiên đứng thẳng người lên, cười lạnh nói: “Phú bà mà cũng tới nơi này sao? Chị không phải xem thường chúng tôi nhà nghèo sao? Hôm nay tới đây là để chế giễu à?”
Tần Ngọc Liên nghiến răng nghiến lợi nhìn ông ta: “Tôi không rảnh mà đến đâu chế giễu cậu.”
“Tôi hỏi cậu, cậu có phải là lấy tiền học của Tiểu Nhu, Tiểu Kiên đi đầu tư rồi không? Còn cắt thuốc của mẹ?”
“Sao chị biết?”
Tần Cương giật mình, cái não đã bị rượu ăn mòn không phản ứng kịp.
Giây tiếp theo, ông ta lộ ra vẻ vui mừng: “Chị, nếu không chị cho em mượn chút tiền để em đầu tư vào?”
“Cái đồ ngốc nhà anh.”
Hồ Ngọc Lan vội vàng nói: “Chuyện tốt này sao lại nói với người khác?”
Chuyện tốt?
Tiêu Thiên cười lạnh một tiếng: “Bị người ta lừa hết tiền rồi mà còn đắc ý, ngu xuẩn.”
“Cậu nói cái gì?”
Hồ Ngọc Lan hai tay chống eo mắng: “Cậu chỉ là một đứa con rể, chỗ này có chuyện để cậu nói sao?”
“Mẹ, anh rể nói đúng ạ.”
Tần Nhu vừa khóc vừa nói: “Đây là một âm mưu, mẹ nhanh lấy tiền về đi.”
“Tần Cương, hôm nay tôi tới đây không phải để cãi nhau với cậu, cậu không muốn nuôi mẹ thì tôi nuôi, lát nữa tôi đưa mẹ đi!”
Tần Ngọc Liên nói: “Nhưng tôi nói cho cậu biết, tiền học của Tiểu Nhu và Tiểu Kiên bắt buộc phải lấy về, muộn một chút là hết sạch!”
Tần Ngọc Liên nói hai câu, nhưng bọn họ lại xem nhẹ câu thứ hai.
Tần Cương vui mừng khôn xiết, ngay cả cơn say rượu cũng nhẹ đi không ít: “Chị nói thật? Chị thật sự muốn đưa cái bà lão… mẹ về? Lời tôi đã nói rồi, nhận thì dễ, muốn đưa về lại đây thì không thể đâu!”
“Đưa về?”
Trần Cường cười híp mắt: “Cậu yên tâm, tôi sẽ phụng dưỡng mẹ vợ đến cuối đời.”
“Đây là mọi người nói đấy.” Hồ Ngọc Lan vui mừng nhướng mày, cuối cùng có thể thoát khỏi cái bà đã già còn chưa chết này rồi.
“Bọn cháu sẽ phụng dưỡng bà ngoại, bây giờ mấy người mau đi lấy lại tiền, muộn nữa là không lấy lại được đâu!” Trần Mộng Dao trầm giọng nói.
“Không đi, ông chủ đó là anh rể của bạn tôi, người ta đã thu về hai ba trăm triệu rồi, chẳng lẽ lại thiếu 100 nghìn tệ?” Tần Cương lắc đầu, làm sao cũng không tin.
“Bố, con xin bố đấy, bố nghe lời của bác ấy đi, lấy lại tiền được không?” Tần Nhu quỳ xuống: “Con có thể không đi học, nhưng em trai nhất định phải học, con cầu xin bố đó.”
Nhìn thấy con gái quỳ xuống khóc lóc, Tần Cương mềm lòng, Hồ Ngọc Lan cũng có chút chần chừ, chẳng lẽ đây thật sự là một âm mưu?
“Nếu không, cậu đi lấy tiền lãi về đây trước đi?”
Trần Cường người ta giàu có như vậy, còn đích thân tới tận cửa nói chuyện này, không lí nào lại lừa mình nha.
“Đi nhanh lên, muộn nữa là đến một đồng tiền cũng không lấy lại được.” Tần Ngọc Liên thật sự muốn tát chết đứa em ngu ngốc của mình.
Thấy dáng vẻ mọi người nghiêm túc, Tần Cương cũng có chút hoảng hốt.
“Em thu dọn quần áo của mẹ trước đi, lát nữa để bọn họ mang đi!” Tần Cương nói: “Anh đi lấy chút tiền đã.”
Nói xong, ông ta chạy vào bóng tối.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Tuyển rể
Chương 2: 2: Một cái tát
Chương 3: 3: Mấy người xong rồi
Chương 4: 4: Sa thải
Chương 5: 5: Chủ tịch Trương đến chưa vậy?
Chương 6: 6: Không phải cô ấy không được !
Chương 7: 7: Tới cửa
Chương 8: 8: Gia tộc Độc Cô
Chương 9: 9: Xin lỗi
Chương 10: 10: Mày chả là gì cả
Chương 11: 11: Lời đồn đại vô căn cứ
Chương 12: 12: Nịnh nọt
Chương 13: 13: Gặp gỡ Chiến thần
Chương 14: 14: Thẻ đen
Chương 15: 15: Dự chi vô hạn
Chương 16: 16: Gián điệp
Chương 17: 17: Bán quan bán tước
Chương 18: 18: Mười nghìn tệ
Chương 19: 19: Chọn quà sinh nhật.
Chương 20: 20: Vả vào mặt
Chương 21: 21: Tiệc mừng thọ
Chương 22: 22: Tặng quà
Chương 23: 23: Bạch Ngọc Lan
Chương 24: 24: Nhà giàu tới cửa
Chương 25: 25: Bố mẹ vợ tức giận
Chương 26: 26: Trần Dũng bị mất mặt
Chương 27: 27: Nhẹ cầm nhẹ buông
Chương 28: 28: Gây sự
Chương 29: 29: Hối lộ
Chương 30: 30: Mua xe
Chương 31: 31: Nhóm người tụ tập gây sự
Chương 32: 32: Người đàn ông như ma quỷ
Chương 33: 33: Nói chuyện
Chương 34: 34: Một triệu
Chương 35: 35: Lăn ra đây cho tôi
Chương 36: 36: Biết vậy không làm
Chương 37: 37: Ân sủng
Chương 38: 38: Không bằng rác rưởi
Chương 39: 39: Xin lỗi
Chương 40: 40: Nhà
Chương 41: 41: Nói đạo lý
Chương 42: 42: Nhục nhã trước mắt mọi người
Chương 43: 43: Người ngốc nói mê
Chương 44: 44: Đau khổ tột cùng
Chương 45: 45: Đến nhà
Chương 46: 46: Nhân hình cao đạt
Chương 47: 47: Cố gắng mà làm
Chương 48: 48: Hậu quả tự gánh chịu
Chương 49: 49: Coi tôi như quả rắm
Chương 50: 50: Muốn đi nói chuyện
Chương 51: 51: Không biết xấu hổ
Chương 52: 52: Bí mật
Chương 53: 53: Không cho khách vào nhà
Chương 54: 54: Chuyển nhà
Chương 55: 55: Tĩnh Hiên Trai
Chương 56: 56: Không cho phép ai cướp được
Chương 57: 57: Gói hết toàn bộ
Chương 58: 58: Cùng giường
Chương 59: 59: Ngoan ngoãn nghe lời
Chương 60: 60: Khuynh gia bại sản
Chương 61: 61: Mở thẻ
Chương 62: 62: Phạm tội ăn trộm
Chương 63: 63: Phúc vô song chí
Chương 64: 64: Họa vô đơn chí
Chương 65: 65: Quỳ xuống xin lỗi
Chương 66: 66: Biết trước đã không làm
Chương 67: 67: Tập đoàn Trần thị mới
Chương 68: 68: Đừng kết giao lung tung
Chương 69: 69: Không phải là con người
Chương 70: 70: Lực lượng mới nổi
Chương 71: 71: Dự tiệc
Chương 72: 72: Hội trưởng
Chương 73: 73: Sáu mươi triệu
Chương 74: 74: Cao ốc Thiên Dao
Chương 75: 75: Huấn luyện
Chương 76: 76: Quốc tế Thiên Long
Chương 77: 77: Nước sạch nhất thế giới
Chương 78: 78: Chưa trải qua nỗi khổ của người khác
Chương 79: 79: Đừng khuyên người khác
Chương 80: 80: Cho vay một tỷ
Chương 81: 81: Để đạn bay một hồi
Chương 82: 82: Xóa sổ
Chương 83: 83: Nhà họ Tề xong đời rồi
Chương 84: 84: Đập vỡ bình mẻ
Chương 85: 85: Thoả hiệp
Chương 86: 86: Trần Hổ giết tới
Chương 87: 87: Không thẹn với lương tâm
Chương 88: 88: Nhà họ Chu ở thành phố Việt
Chương 89: 89: Thay phiên tới
Chương 90: 90: Tiệc tối (1)
Chương 91: 91: Tiệc tối (2)
Chương 92: 92: Tiệc tối (3)
Chương 93: 93: Tất cả đều là thật
Chương 94: 94: Sư phụ Thái
Chương 95: 95: Thứ lỗi cho tôi vô lễ
Chương 96: 96: Dấu son môi
Chương 97: 97: Bàn chuyện hợp tác
Chương 98: 98: Con kiến hôi hèn mọn
Chương 99: 99: Nhận người hầu
Chương 100: 100: Hổ dữ không ăn thịt con
Chương 101: 101: Không độc không phải trượng phu
Chương 102: 102: Tự tạo nghiệp không thể sống
Chương 103: 103: Lòng phụ nữ như kim đáy bể
Chương 104: 104: Đồ gốm Sài Dao
Chương 105: 105: Vòng tròn bạn bè
Chương 106: 106: Anh không đủ tư cách uống trà của tôi
Chương 107: 107: Tôi không cần chú lo
Chương 108: 108: Mâu thuẫn
Chương 109: 109: Sự ấm áp hằng ngày
Chương 110: 110: Ngừng kinh doanh để chỉnh đốn và cải cách
Chương 111: 111: Răn đe
Chương 112: 112: Hiệp sĩ chịu tội
Chương 113: 113: Nhà họ Mã ở thành phố Việt
Chương 114: 114: Mô hình Ponzi
Chương 115: 115: Phụng dưỡng đến cuối cuối đời
Chương 116: 116: Hợp đồng vay nợ
Chương 117: 117: Khám bệnh
Chương 118: 118: Bão táp video
Chương 119: 119: Uy hiếp
Chương 120: 120: Lễ vật
Chương 121: 121: Tỏ tình
Chương 122: 122: Bắt cóc
Chương 123: 123: Luật sư diệt gia
Chương 124: 124: Tư Mã Kính
Chương 125: 125: Đào tạo thành viên nòng cốt
Chương 126: 126: Kiện cho táng gia bại sản
Chương 127: 127: Thanh kiếm nhà Tần
Chương 128: 128: Nâng giá
Chương 129: 129: Yêu cầu
Chương 130: 130: Biến cố lớn ở nhà họ Trần
Chương 131: 131: Cưỡng đoạt
Chương 132: 132: Vợ chồng là một
Chương 133: 133: Kiếm Sát Thần
Chương 134: 134: Bàn chuyện làm ăn
Chương 135: 135: Dập đầu nhận sai
Chương 136: 136: Động lòng
Chương 137: 137: Sổ tiết kiệm
Chương 138: 138: Có thể doạ người
Chương 139: 139: Hiếu thảo
Chương 140: 140: Sâm núi
Chương 141: 141: Đáp lễ
Chương 142: 142: Bùng phát
Chương 143: 143: Danh thiếp thành phố
Chương 144: 144: Nhất định sẽ chết
Chương 145: 145: Kẻ địch cũ
Chương 146: 146: Vảy ngược
Chương 147: 147: Tam đại gia tộc Vân Thành
Chương 148: 148: Gia tộc Durant
Chương 149: 149: Sát khí ngút trời
Chương 150: 150: Nhìn thấu con tim
Chương 151: 151: Tiễn hắn đi gặp thượng đế
Chương 152: 152: Thu phục Kim Cương
Chương 153: 153: Âm mưu bị bại lộ
Chương 154: 154: Bị dọa đến tiểu ra quần
Chương 155: 155: Tập đoàn Tài chính Dao Trì
Chương 156: 156: Đoàn thanh tra
Chương 157: 157: Vu oan
Chương 158: 158: Độc Cô Bá
Chương 159: 159: Khôn lắm dại nhiều (1)
Chương 160: 160: Khôn lắm dại nhiều 2
Chương 161: 161: Hạt bụi lắng xuống
Chương 162: 162: Oan gia tụ họp
Chương 163: 163: Món sở trường
Chương 164: 164: Sứ Thanh Hoa thời nhà Tống
Chương 165: 165: Phục sát đất
Chương 166: 166: Cuộc họp nhà họ Tô
Chương 167: 167: Cướp trắng trợn
Chương 168: 168: Lời cảnh cáo của nhà họ Tư Mã
Chương 169: 169: Dư Binh
Chương 170: 170: Đầu Trọc chưa thấy đã tay
Chương 171: 171: Dư Binh đền tội
Chương 172: 172: Đấu tranh
Chương 173: 173: Đêm không ngủ
Chương 174: 174: Nhà họ Tô đã biết sợ
Chương 175: 175: Thu mua
Chương 176: 176: Mẹ vợ kỳ quái
Chương 177: 177: Âm mưu lộ diện
Chương 178: 178: Diễn viên
Chương 179: 179: Ăn cây táo, rào cây sung
Chương 180: 180: Lệnh đánh úp
Chương 181: 181: Bảy mươi tỷ
Chương 182: 182: Những vị khách không mời!
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185: Không ngang sức
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188: Một đao xuống địa ngục
Chương 189: 189: Phỉ Thúy thủy tinh
Chương 190: 190: Chấn động
Chương 191: 191: Cưỡng hôn
Chương 192: 192: Nước bọt tiêu độc
Chương 193: 193: Tâm tư của Tần Nhu
Chương 194: 194: Đổi chủ
Chương 195: 195: Cứu viện
Chương 196: 196: Lệnh khám xét
Chương 197: 197: Sức mạnh của rồng
Chương 198: 198: Cú đấm kết hợp
Chương 199: 199: Lừa gạt
Chương 200: 200: Một mẻ quét sạch
Chương 201: 201: Mất vợ
Chương 202: 202: Thuyết phục Sói Đói
Chương 203: 203: Động tay động chân
Chương 204: 204: Bảo vệ người mình yêu
Chương 205: 205: Con trai chết thảm
Chương 206: 206: Nhà họ Dư sụp đổ
Chương 207: 207: Đưa tang
Chương 208: 208: Quá kinh khủng
Chương 209: 209: Trận chém giết tàn khốc
Chương 210: 210: Kiếm khách thật sự
Chương 211: 211: Mẹ vợ giục sinh con
Chương 212: 212: Bạch Ngọc Lan bị đâm
Chương 213: 213: Đe dọa
Chương 214: 214: Đối đầu
Chương 215: 215: Muốn chơi thì chiều
Chương 216: 216: Nhà họ Bạch nhận thua
Chương 217: 217: Hiếu kính
Chương 218: 218: Xin giúp đỡ
Chương 219: 219: Bắt rùa trong lọ
Chương 220: 220: Anh ở lại đêm nay đi
Chương 221: 221: Từ chối
Chương 222: 222: Xoa ngực
Chương 223: 223: Cái chết của Khương Càn Khôn
Chương 224: 224: Ngàn cây treo sợi tóc
Chương 225: 225: Thượng Quan Thụy
Chương 226: 226: Bạch Ngọc Lan tới nhà
Chương 227: 227: Đưa Bạch Ngọc Lan về nhà
Chương 228: 228: Bị ép vào tường
Chương 229: 229: Lilith
Chương 230: 230: Tranh thủ sinh em bé
Chương 231: 231: Sóng gió ập đến
Chương 232: 232: Bao cát
Chương 233: 233: Lâm Thâm tới Yến Kinh
Chương 234: 234: Nhà họ Vương ở Yến Kinh
Chương 235: 235: Hỗn láo chịu trận
Chương 236: 236: Thách đấu
Chương 237: 237: Bạn cũ gặp lại nhau
Chương 238: 238: Thằng hề
Chương 239: 239: Dốc sức phục vụ
Chương 240: 240: Vô sinh
Chương 241: 241: Chồng chính thức
Chương 242: 242: Đánh đâu thắng đó
Chương 243: 243: Nhận lỗi
Chương 244: 244: "Đèn đỏ" đến rồi
Chương 245: 245: Bạch Ngọc Lan gặp nạn
Chương 246: 246: Cái chết của Bạch Trung
Chương 247: 247: Người nhà Thượng Quan tới
Chương 248: 248: Nhập học
Chương 249: 249: Nói dối trắng trợn
Chương 250: 250: Nổi trận lôi đình
Chương 251: 251: Tâm thái chuyển biến
Chương 252: 252: Tâm phục khẩu phục
Chương 253: 253: Nhà họ Ngụy ở Tân Đô
Chương 254: 254: Buổi giao lưu nam bắc (1)
Chương 255: 255: Buổi giao lưu nam bắc (2)
Chương 256: 256: Buổi giao lưu nam bắc (3)
Chương 257: 257: Buổi giao lưu nam bắc (4)
Chương 258: 258: Buổi giao lưu các doanh nghiệp Nam - Bắc (5)
Chương 259: 259: Buổi gặp mặt Nam Bắc 6
Chương 260: 260: Tham vọng của Vương Thiếu Du
Chương 261: 261: Có những chuyện phải thẳng thắn với nhau
Chương 262: 262: Thích là phải nhích
Chương 263: 263: Đã biết vị ngon
Chương 264: 264: Ỷ thế ức hiếp người
Chương 265: 265: Không biết mệt mỏi
Chương 266: 266: Điếu thuốc của Long Vương
Chương 267: 267: Trương Thu Bạch đột phá
Chương 268: 268: Nhà họ Ngụy bị diệt
Chương 269: 269: Bức cung
Chương 270: 270: Cuộc càn quét Tân Đô
Chương 271: 271: Nhà họ Cơ
Chương 272: 272: Lẳng lơ quyến rũ
Chương 273: 273: Nỗi nhục lớn
Chương 274: 274: Sát thủ số một
Chương 275: 275: Sát thủ tấn công
Chương 276: 276: Triệu tiên sinh ra tay
Chương 277: 277: Một đòn trí mạng
Chương 278: 278: Tổ điều tra vào cuộc
Chương 279: 279: Sợ tội phải tự sát
Chương 280: 280: Tiêu diệt sát thủ
Chương 281: 281: Họp phụ huynh
Chương 282: 282: Anh ấy là vua
Chương 283: 283: Dương Thành tới
Chương 284: 284: Thân phận của Tiêu Thiên
Chương 285: 285: Cơ Vô Mệnh về nhà
Chương 286: 286: Quay về Bắc Cảnh
Chương 287: 287: Độc Cô Thánh hối lỗi
Chương 288: 288: Món quà vượt không gian và thời gian
Chương 289: 289: Thông báo của Tư Mã Kính
Chương 290: 290: Nhẫn giả Phù Tang
Chương 291: 291: Nhà họ Trịnh ở Đông Hải
Chương 292: 292: Đòn đánh mạnh mẽ
Chương 293: 293: Giấc mơ tan tành
Chương 294: 294: Đi theo hướng khác
Chương 295: 295: Hành hạ đến chết
Chương 296: 296: Điểm yếu của Trịnh Vân
Chương 297: 297: Chết hết rồi
Chương 298: 298: Điên cuồng
Chương 299: 299: Xin lỗi luân phiên
Chương 300: 300: Trận chiến bắt đầu
Chương 301: 301: Đầu trọc gặp đầu trọc
Chương 302: 302: Theo ý nguyện của anh
Chương 303: 303: Thất bại mọi người quay lưng
Chương 304: 304: Trả được mối thù
Chương 305: 305: Trịnh Hải
Chương 306: 306: Cái chết của Trịnh Luân
Chương 307: 307: Đông Hải có biến
Chương 308: 308: Vợ chồng mặn nồng
Chương 309: 309: Chiếc thẻ ngân hàng kỳ diệu
Chương 310: 310: Khai thác thị phía Bắc
Chương 311: 311: Anh đừng làm càn
Chương 312: 312: Xem nhà
Chương 313: 313: Bạch Ngọc Lan mang thai
Chương 314: 314: Ân oán
Chương 315: 315: Vân Trà buôn may bán đắt
Chương 316: 316: Tiêu Khắc Địch tới
Chương 317: 317: Món quà vô giá
Chương 318: 318: Bác gái cũng như mẹ
Chương 319: 319: Nhắc lại chuyện cũ
Chương 320: 320: Gặp mặt nhau
Chương 321: 321: Mặc váy cưới
Chương 322: 322: Làm cô dâu
Chương 323: 323: Bắc Cảnh gặp nguy
Chương 324: 324: Tết cận kề
Chương 325: 325: Trước trồng hoa, sau trồng rau
Chương 326: 326: Đón Tết
Chương 327: 327: Long Thành
Chương 328: 328: Trần Mộng Dao mang thai
Chương 329: 329: Lòng quân
Chương 330: 330: Chủ động xuất trận
Chương 331: 331: Ai là gian tế
Chương 332: 332: Đao Phong đến bước đường cùng
Chương 333: 333: Bố con gặp nhau
Chương 334: 334: Chiến tranh tới rồi
Chương 335: 335: Chui đầu vào rọ
Chương 336: 336: Trận hủy diệt
Chương 337: 337: Ba đường đều bị tiêu diệt
Chương 338: 338: Tiêu diệt
Chương 339: 339: Đồi đầu lâu
Chương 340: 340: Chiến lược
Chương 341: 341: Chiến dịch chặt đầu
Chương 342: 342: Lục đục nội bộ
Chương 343: 343: Chuẩn bị trước khi hành động
Chương 344: 344: Ý chí rèn luyện bừng bừng
Chương 345: 345: Bắt đầu hành động
Chương 346: 346: Thành công
Chương 347: 347: Chiến trường thảm khốc
Chương 348: 348: Tàn sát
Chương 349: 349: Hèn hạ bỉ ổi
Chương 350: 350: Chiến tranh thắng lợi
Chương 351: 351: Lấy lửa dập lửa
Chương 352: 352: Năm trăm tỉ bồi thường
Chương 353: 353: Long Vương giải ngũ
Chương 354: 354: Đi gặp bạn cũ
Chương 355: 355: Tiêu Thiên quay về
Chương 356: 356: Gia đình hạnh phúc
Chương 357: 357: Kết Truyền kỳ
Không tìm thấy chương nào phù hợp