Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 393
[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên Nhanh
Muội Chỉ Ái Cật Nhục
1,319 từ
03:32 - 24/06/2026
44
Edit: cầm thú
(*)sơ tâm
"Nửa năm nay cháu quả thực là tiến bộ không ít, đúng rồi, chú nghe ba cháu nói cô của cháu tên Lăng Hiểu à?"
Người đàn ông đứng trước mặt Lương Bất Phàm, giống như rất quan tâm cái tên Lăng Hiểu này.
"Cô ấy... là con gái hiệu trưởng Lăng sao?"
"Đúng vậy ạ."
Lương Bất Phàm gật đầu, ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt: "Chú đừng khinh thường cô Lăng là giáo viên dạy lịch sử, luyện thể thuật của cô ấy rất lợi hại, cô ấy còn hiểu rất rõ các võ kỹ, ngay cả thầy Mạc cũng phải học hỏi cô Lăng đấy!"
"Vậy sao? Không nghĩ tới... cô ấy bây giờ lợi hại như vậy."
"Chú, chú quen cô Lăng sao?"
Nghe chú của mình cảm thán, Lương Bất Phàm hơi ngạc nhiên, tràn đầy tò mò nhìn người đàn ông.
"Quen chứ, sao lại không quen, trước kia chúng ta... là bạn cùng bàn."
Người đàn ông cười nhạt.
Đúng vậy, chú Lương Bất Phàm, chính là Lương An.
Còn là bạn tiểu học ngồi cùng bàn với Lăng Hiểu.
"Thiệt hay giả vậy?" Ánh mắt Lương Bất Phàm lập tức sáng lên, hắn đứng dậy, ba bước hai bước đến chỗ Lương An, ánh mắt sáng ngời nhìn hắn: "Chú kể cho cháu nghe chuyện cũ của cô Lăng đi? Thời điểm cô ấy đi học có phải rất thông minh phải không, cực kì thông minh? Giống như Lăng Xuyên vậy, là học bá đứng đầu phải không?"
Ách.
Lương An lập tức sững sỡ.
Học bá đứng đầu?
Lăng Hiểu?
Không, không có khả năng, không tồn tại.
Cô ấy không đứng nhất từ dưới đếm lên đã là tốt lắm rồi.
"Chuyện trước kia... lâu quá, chú quên hết rồi."
Lương An nói nhỏ, chậm rãi xoay người, bóng dáng rời đi có chút cô đơn, mà ống tay áo trái của hắn, trống không.
Rời khỏi phòng Lương Bất Phàm, Lương An tới chỗ ban công, nhìn thành phố quen thuộc qua cánh cửa sổ, vô tình nhớ lại chuyện hồi trẻ.
Tương lai cậu muốn làm cái gì?
Khi đó, bọn họ còn nhỏ tuổi.
Lương Bất Phàm một lòng muốn trở thành võ giả lợi hại, đó là sơ tâm của hắn.
Về sau....
Hắn cố gắng tu hành, khắc khổ học tập, rốt cuộc đạt được ý nguyện, trở thành võ giả, thiên phú coi như không tệ, tu luyện một mực tới võ giả lục trọng.
Ở Phương Đường thị, coi như là một nhân vật lợi hại.
Khi đó Lương An cảm thấy bản thân rất khá, lúc ấy Lương Châu bị yêu thú tấn công, vô số yêu thú tàn sát biến Lương Châu trở thành phế tích.
Lương An cùng với mấy vị võ giả hợp thành một tổ đội, sang bên kia chấp hành nhiệm vụ.
Đó là lần đầu tiên hắn đối diện trực tiếp với nguy hiểm, Lương An từ đó biết rằng, kẻ địch của toàn bộ loài người rốt cuộc là thể loại nào.
Nếu như...
Một ngày nào đó Phương Đường thị cũng xảy ra chuyện tương tự, kết quả sẽ như thế nào?
Sẽ giống như Lương Châu, toàn thành bị diệt?
Lương An không dám nghĩ tới, hắn cảm thấy e sợ, cũng cảm nhận được sự nghiêm trọng.
Một lần đó, hắn nản trí.
Cũng là nhiệm vụ lần đó, bởi vì tâm thần dao động, nhất thời lơ là, để bị mất một cánh tay.
Từ đó về sau...
Lương An liền không rời khỏi Phương Đường thị không rời khỏi khu vực an toàn.
Hắn trở thành một trong đám người ham sống sợ chết.
Nhìn ngắm thành thị xa hoa quen thuộc, ánh mắt Lương An xa xăm, giống như nhìn xuyên qua các tầng lầu, vượt qua khu an toàn Phương Đường thị, nhìn nhóm người chiến đấu với yêu thú bên ngoài thành...
Hôm nay, hôm nay là ngày lễ của nhân loại, nhưng đối với yêu thú và yêu thực, chỉ là một ngày bình thường.
Phương Đường thị, bên ngoài khu vực an toàn.
Yêu thú kết thành bầy giống như ngày thường, vừa kiếm ăn vừa đi tìm khí tức và dấu chân con người.
Loài người tuy yếu nhưng cực kì xảo quyệt.
Một số yêu thú mạnh mẽ có chút linh trí tiếp cận khu vực an toàn đều đặc biệt cảnh giác.
Có điều...
Bây giờ nơi này cực kì yên tĩnh.
Yên tĩnh... đến mức kì lạ.
(*)sơ tâm
"Nửa năm nay cháu quả thực là tiến bộ không ít, đúng rồi, chú nghe ba cháu nói cô của cháu tên Lăng Hiểu à?"
Người đàn ông đứng trước mặt Lương Bất Phàm, giống như rất quan tâm cái tên Lăng Hiểu này.
"Cô ấy... là con gái hiệu trưởng Lăng sao?"
"Đúng vậy ạ."
Lương Bất Phàm gật đầu, ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt: "Chú đừng khinh thường cô Lăng là giáo viên dạy lịch sử, luyện thể thuật của cô ấy rất lợi hại, cô ấy còn hiểu rất rõ các võ kỹ, ngay cả thầy Mạc cũng phải học hỏi cô Lăng đấy!"
"Vậy sao? Không nghĩ tới... cô ấy bây giờ lợi hại như vậy."
"Chú, chú quen cô Lăng sao?"
Nghe chú của mình cảm thán, Lương Bất Phàm hơi ngạc nhiên, tràn đầy tò mò nhìn người đàn ông.
"Quen chứ, sao lại không quen, trước kia chúng ta... là bạn cùng bàn."
Người đàn ông cười nhạt.
Đúng vậy, chú Lương Bất Phàm, chính là Lương An.
Còn là bạn tiểu học ngồi cùng bàn với Lăng Hiểu.
"Thiệt hay giả vậy?" Ánh mắt Lương Bất Phàm lập tức sáng lên, hắn đứng dậy, ba bước hai bước đến chỗ Lương An, ánh mắt sáng ngời nhìn hắn: "Chú kể cho cháu nghe chuyện cũ của cô Lăng đi? Thời điểm cô ấy đi học có phải rất thông minh phải không, cực kì thông minh? Giống như Lăng Xuyên vậy, là học bá đứng đầu phải không?"
Ách.
Lương An lập tức sững sỡ.
Học bá đứng đầu?
Lăng Hiểu?
Không, không có khả năng, không tồn tại.
Cô ấy không đứng nhất từ dưới đếm lên đã là tốt lắm rồi.
"Chuyện trước kia... lâu quá, chú quên hết rồi."
Lương An nói nhỏ, chậm rãi xoay người, bóng dáng rời đi có chút cô đơn, mà ống tay áo trái của hắn, trống không.
Rời khỏi phòng Lương Bất Phàm, Lương An tới chỗ ban công, nhìn thành phố quen thuộc qua cánh cửa sổ, vô tình nhớ lại chuyện hồi trẻ.
Tương lai cậu muốn làm cái gì?
Khi đó, bọn họ còn nhỏ tuổi.
Lương Bất Phàm một lòng muốn trở thành võ giả lợi hại, đó là sơ tâm của hắn.
Về sau....
Hắn cố gắng tu hành, khắc khổ học tập, rốt cuộc đạt được ý nguyện, trở thành võ giả, thiên phú coi như không tệ, tu luyện một mực tới võ giả lục trọng.
Ở Phương Đường thị, coi như là một nhân vật lợi hại.
Khi đó Lương An cảm thấy bản thân rất khá, lúc ấy Lương Châu bị yêu thú tấn công, vô số yêu thú tàn sát biến Lương Châu trở thành phế tích.
Lương An cùng với mấy vị võ giả hợp thành một tổ đội, sang bên kia chấp hành nhiệm vụ.
Đó là lần đầu tiên hắn đối diện trực tiếp với nguy hiểm, Lương An từ đó biết rằng, kẻ địch của toàn bộ loài người rốt cuộc là thể loại nào.
Nếu như...
Một ngày nào đó Phương Đường thị cũng xảy ra chuyện tương tự, kết quả sẽ như thế nào?
Sẽ giống như Lương Châu, toàn thành bị diệt?
Lương An không dám nghĩ tới, hắn cảm thấy e sợ, cũng cảm nhận được sự nghiêm trọng.
Một lần đó, hắn nản trí.
Cũng là nhiệm vụ lần đó, bởi vì tâm thần dao động, nhất thời lơ là, để bị mất một cánh tay.
Từ đó về sau...
Lương An liền không rời khỏi Phương Đường thị không rời khỏi khu vực an toàn.
Hắn trở thành một trong đám người ham sống sợ chết.
Nhìn ngắm thành thị xa hoa quen thuộc, ánh mắt Lương An xa xăm, giống như nhìn xuyên qua các tầng lầu, vượt qua khu an toàn Phương Đường thị, nhìn nhóm người chiến đấu với yêu thú bên ngoài thành...
Hôm nay, hôm nay là ngày lễ của nhân loại, nhưng đối với yêu thú và yêu thực, chỉ là một ngày bình thường.
Phương Đường thị, bên ngoài khu vực an toàn.
Yêu thú kết thành bầy giống như ngày thường, vừa kiếm ăn vừa đi tìm khí tức và dấu chân con người.
Loài người tuy yếu nhưng cực kì xảo quyệt.
Một số yêu thú mạnh mẽ có chút linh trí tiếp cận khu vực an toàn đều đặc biệt cảnh giác.
Có điều...
Bây giờ nơi này cực kì yên tĩnh.
Yên tĩnh... đến mức kì lạ.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 200: 200: Bảo vệ ca ca?
Chương 201: 201: Từ khi sinh ra, liền chạy ra khỏi cốt truyện
Chương 202: 202: Nồi này ta tự gánh
Chương 203: 203: Thao tác này, hình như... không xấu
Chương 204: 204: Khủng bố như vậy!
Chương 205: 205: Kỳ tài luyện võ?
Chương 206: 206: Cánh tay huynh đau không?
Chương 207: 207: Ta là nhi tử Lăng Vô Thương Thượng Võ thành, Lăng Tiêu!
Chương 208: 208: Đại gia tộc, thật nhiều chuyện
Chương 209: 209: Xem tâm trạng của nàng đi.
Chương 210: 210: Ta có lỗi, ta hối hận rồi!
Chương 211: 211: Ngạo Thiên hệ liệt...
Chương 212: 212: Đáng sợ nhất chính là lời dạo đầu
Chương 213: 213: Thiên tài phải có khí chất của thiên tài.
Chương 214: 214: Ngươi xem xét cái gì
Chương 215: 215: Lục phẩm võ giả!
Chương 216: 216: Không có chuyện gì thì đừng đi gây sự
Chương 217: 217: Từ từ! Đợi ta... thăng cấp!
Chương 218: 218: Gia đình tiểu hội
Chương 219: 219: Đáng thương cho ca ca, phải giả làm nữ rồi
Chương 220: 220: Lui về phía sau, nàng sắp thăng cấp rồi
Chương 221: 221: Tình huynh đệ để ở đâu?
Chương 222: 222: Cái tên.... quen thuộc
Chương 223: 223: Đón mới đưa cũ
Chương 224: 224: Ngươi cái nữ nhân tham lam này!
Chương 225: 225: Mạnh mẽ từ chối
Chương 226: 226: Huynh là ái đậu của ta!
Chương 227: 227: Người xuyên việt Đường Phi Nguyệt
Chương 228: 228: Vô căn cứ, chúng ta rất chuyên nghiệp.
Chương 229: 229: Người lăn lộn trong giang hồ, sao có thể không bị chém?
Chương 230: 230: Muốn hỏi than nghèo thì nhà ai mạnh?
Chương 231: 231: Lăng Tiêu cứu người
Chương 232: 232: Hệ thống đã diệt virus thành công
Chương 233: 233: Độ hảo cảm bướng bỉnh!
Chương 234: 234: Nàng lại công lược sai mục tiêu nhân vật?
Chương 235: 235: Sao nam chủ lại chạy đến nhà của nàng?
Chương 236: 236: Nghịch thiên thăng cấp!
Chương 237: 237: Không hổ là ca ca của ta
Chương 238: 238: Đoạt cơ duyên của nam chủ?
Chương 239: 239: Tiểu tâm cơ của Cố Tuyết Dao
Chương 240: 240: Tới nha, chế tạo nha!
Chương 241: 241: Mục tiêu nhỏ của nhân sinh
Chương 242: 242: Trở về Tử Trúc Lâm
Chương 243: 243: Chưởng môn, người giữ chút thể diện đi!
Chương 244: 244: Ngươi cái lão đầu này, thật xấu xa!
Chương 245: 245: Ngươi nhìn xem Ngạo Thiên thì phải thế nào?
Chương 246: 246: Tiếng lòng của chưởng môn Tử Ngọc...
Chương 247: 247: Người hiểu ta, chỉ có Lăng Hiểu!
Chương 248: 248: Ta chỉ có thể làm một con cá mặn!
Chương 249: 249: Trên đời này chỉ có ca ca là tốt nhất
Chương 250: 250: Hôm nay kí chủ đại nhân cũng rất cố gắng nha!
Chương 251: 251: Điên vì tình, chúng ta là nghiêm túc đó!
Chương 252: 252: Muội muội nói có thể, vậy liền có thể đi.
Chương 253: 253: Nam chủ đại nhân tràn đầy năng lượng chính phái.
Chương 254: 254: Ngươi không khiến Lăng gia mất mặt!
Chương 255: 255: Toàn bộ gia sản, đều đập vào Lăng Tiêu
Chương 256: 256: Số mệnh người ấy thay đổi!
Chương 257: 257: Thời gian, đảo ngược!
Chương 258: 258: Phiên ngoại Võ Thánh Chí Tôn
Chương 259: 259: Cô đã là một NPC trưởng thành
Chương 260: 260: Hoắc thiếu đầu quả tim sủng
Chương 261: 261: Đánh các bạn nhỏ?
Chương 262: 262: Chứng uất ức
Chương 263: 263: Vừa tỉnh ngủ, trời đất thay đổi
Chương 264: 264: Học trò này tôi thật sự không dạy được!
Chương 265: 265: Lăng Duyệt, chào đời.
Chương 266: 266: Đứa bé tốt bụng làm sao, hiểu chuyện làm sao!
Chương 267: 267: Ngài nếu bị đoạt xác, liền nháy mắt mấy cái.
Chương 268: 268: Đầu mối kịch tình! Hẳn sắp tới rồi!
Chương 269: 269: Em sẽ hạnh phúc sao?
Chương 270: 270: Hắn đồng ý hôn sự này!
Chương 271: 271: Em vui vẻ là được rồi.
Chương 272: 272: Cô, trọng sinh!
Chương 273: 273: Lăng Duyệt đổi ý
Chương 274: 274: Lăng Hiểu không tới, hắn không vui.
Chương 275: 275: Xin lỗi, vở kịch này tôi còn quen thuộc hơn em!
Chương 276: 276: Tiêu chuẩn kép của Hoắc thiếu.
Chương 277: 277: Thủ ngữ khó như vậy, tôi lười khoa tay múa chân.
Chương 278: 278: Độ hảo cảm bằng 0
Chương 279: 279: Tác hợp nhân vật chính, là nhiệm vụ của ta!
Chương 280: 280: Vô tình gặp nhau.
Chương 281: 281: Hắn tên là Tề Vân Phàm, là một tên cặn bã
Chương 282: 282: Aizz, cái này có chút khó làm!
Chương 283: 283: Thế giới đằng sau cánh cửa, rất kíƈɦ ŧɦíƈɦ.
Chương 284: 284: Hoắc Hoài An như hình với bóng
Chương 285: 285: Qúa xấu
Chương 286: 286: Mời nhiệt tình khắc kim
Chương 287: 287: Thời gian trọng sinh, quá đúng lúc rồi!
Chương 288: 288: Hoắc lão
Chương 289: 289: Ngồi xe lăn còn làm dáng không mệt sao?
Chương 290: 290: Trời lạnh rồi, Lăng gia sắp phá sản sao?
Chương 291: 291: Hệ thống cứu vớt nữ chủ nguyên tác?
Chương 292: 292: Tan tiệc không vui vẻ
Chương 293: 293: Lăng Hiểu cô... mở miệng nói chuyện?
Chương 294: 294: Tới đây, tổn thương nhau đi!
Chương 295: 295: Tặng cho ký chủ một lá bài miễn phí
Chương 296: 296: Rốt cuộc phá sản rồi......
Chương 297: 297: Lăng Hiểu tìm công việc
Chương 298: 298: Chị Lăng, đầu tôi sắp trọc rồi!
Chương 299: 299: Bình bình đạm đạm mới là thật
Chương 300: 300: Công nhân tốt nhất
Chương 301: 301-302
Chương 303: 303-304
Chương 305: 305-306
Chương 307: 307-308
Chương 309: 309-310
Chương 311: 311-312
Chương 313: 313-314
Chương 315: 315-316
Chương 317: 317-318
Chương 319: 319-320
Chương 321: 321-322
Chương 323: 323-324
Chương 325: 325-326
Chương 327: 327-328
Chương 329: 329-330
Chương 331: 331-332
Chương 333: 333-334
Chương 335: 335-336
Chương 337: 337-338
Chương 339: 339-340
Chương 341: 341-342
Chương 343: 343
Chương 344: 344
Chương 345: 345
Chương 346: 346
Chương 347: 347
Chương 348: 348
Chương 349: 349
Chương 350: 350
Chương 351: 351
Chương 352: 352
Chương 353: 353
Chương 354: 354
Chương 355: 355
Chương 356: 356
Chương 357: 357
Chương 358: 358
Chương 359: 359
Chương 360: 360
Chương 361: 361
Chương 362: 362
Chương 363: 363
Chương 364: 364
Chương 365: 365
Chương 366: 366
Chương 367: 367
Chương 368: 368
Chương 369: 369
Chương 370: 370
Chương 371: 371
Chương 372: 372
Chương 373: 373
Chương 374: 374
Chương 375: 375
Chương 376: 376
Chương 377: 377
Chương 378: 378
Chương 379: 379
Chương 380: 380
Chương 381: 381
Chương 382: 382
Chương 383: 383
Chương 384: 384
Chương 385: 385
Chương 386: 386
Chương 387: 387
Chương 388: 388
Chương 389: 389
Chương 390: 390
Chương 391: 391
Chương 392: 392
Chương 393: 393
Chương 394: 394
Chương 395: 395
Chương 396: 396
Chương 397: 397
Chương 398: 398
Chương 399: 399
Chương 400: 400
Chương 401: 401
Chương 402: 402
Chương 403: 403
Chương 404: 404
Chương 405: 405
Chương 406: 406
Chương 407: 407
Chương 408: 408
Chương 409: 409
Chương 410: 410
Chương 411: 411
Chương 412: 412
Chương 413: 413
Chương 414: 414
Chương 415: 415
Chương 416: 416
Chương 417: 417
Chương 418: 418
Chương 419: 419
Chương 420: 420
Chương 421: 421
Chương 422: 422
Chương 423: 423
Chương 424: 424
Chương 425: 425
Chương 426: 426
Chương 427: 427
Chương 428: 428
Chương 429: 429
Chương 430: 430
Chương 431: 431
Chương 432: 432
Chương 433: 433
Chương 434: 434
Chương 435: 435
Chương 436: 436
Chương 437: 437
Chương 438: 438
Chương 439: 439
Chương 440: 440
Chương 441: 441
Chương 442: 442
Chương 443: 443
Chương 444: 444
Chương 445: 445
Chương 446: 446
Chương 447: 447
Chương 448: 448
Chương 449: 449
Chương 450: 450
Chương 451: 451
Chương 452: 452
Không tìm thấy chương nào phù hợp