Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 145: Em Chờ Anh Về 2
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Tửu Nhưỡng Đại Ly Tử
1,553 từ
20:35 - 20/06/2026
85
Ba người lính cứu hỏa đồng thời giơ tay phải lên chào theo nghi thức quân đội, nói lời chào tạm biệt với vợ của họ.
Ba người vợ của quân nhân đứng ở hành lang trên lối đi nhỏ, nhìn chồng của họ chạy xuống lầu, ra khỏi tòa nhà phía bắc chạy về phía đại đội cứu hỏa.
Cho đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng của bọn họ nữa thì ba người mới nhìn nhau, trong mắt họ đều ẩn chứa sự lưu luyến và lo lắng.
Sau đó họ lại nhìn nhau cười, trong đáy mắt lộ ra sự kiêu ngạo, kiêu ngạo vì bản thân là vợ của người lính.
Chỉ huy Lý ở hộ gia đình Tây một bởi vì ở đại đội hai cho nên cũng không thể gấp gáp trở về nói lời tạm biệt với Thôi Tịnh.
Lũ lụt ở Lâm Thị vừa nhanh lại vừa mãnh liệt, nhóm của Tống Cảnh Chỉ là nhóm lính cứu hỏa của nhà nước tới vùng ngoài đầu tiên, họ cũng không có thời gian cảm thán lực tàn phá của thiên tai mà nhanh chóng tiến vào trạng thái cứu trợ.
Mưa cứ rơi mãi, không có dấu hiệu muốn dừng lại.
Hiện tại việc quan trọng nhất là sơ tán dân chúng ở chỗ trũng gặp nạn, thiên tai trước mắt, bọn họ chỉ có thể cứu người trước, sau đó mới cứu vật.
Tại hành lang của tòa nhà phía bắc thuộc viện gia chúc cứu hỏa Tân Thị, Lưu Dương đang nhảy nhót vui vẻ cùng với Lý Thiến Thiến của hộ gia đình Tây một.
Bốn người vợ quân nhân đều tự cầm chút ăn vặt trong nhà mình ra, ngồi trong nhà của Lý Mẫn ở hộ gia đình Đông hai nói chuyện phiếm.
"Không biết bọn họ thế nào rồi?" Đường Tiêu Tiêu mở miệng nói.
Đây là lần đầu tiên cô trải qua việc Tống Cảnh Chi phải đi đến vùng khác để cứu trợ, mà lại là cứu trợ các nạn dân bị lũ lụt.
"Haizz, còn sao nữa, cũng cứ vậy thôi, mưa vẫn không ngừng thế này thì công tác cứu trợ này lại càng khó." Thôi Tịnh và Diêu Lệ là hai trong bốn người có thời gian kết hôn dài nhất, lại còn là dân bản địa ở Tân Thị này.
"Tôi đoán có lẽ nếu không qua nửa tháng hay một tháng là chưa về được đâu." Diêu Lệ nói.
Chờ lũ lụt rút xuống thì đội lính cứu hỏa còn phải phụ trách công tác xây dựng lại sau lũ lụt nữa, là đội cứu hỏa các nơi đó gần nhất thì cả đội của Tống Cảnh Chi họ chắc chắn là phải ở lại rồi.
"Cũng không biết khi nào thì mưa mới dừng nữa." Lý Mẫn sờ bụng mình, hiện tại cô ấy mang thai đã tròn ba tháng, phần bụng đã nhô ra một ít.
"Có lẽ sẽ nhanh thôi." Đường Tiêu Tiêu nhìn ra bầu trời ở bên ngoài.
Cũng may là mấy ngày nay mưa cũng có xu hướng nhỏ lại, nếu không Tân Thị cũng sẽ bị ngập.
Các thành viên trong đội cứu hỏa giải cứu Lâm Thị ướt đẫm cả người, ngoại trừ phải cứu trợ các dân chúng gặp nạn, bọn họ còn phải tiến thêm một bước mở rộng công tác phòng ngừa các hệ lụy từ lũ lụt.
Thời tiết cứ mưa liên tục mang đến sự cản trở rất lớn đối với công tác cứu trợ của họ.
Cả người Tống Cảnh Chi cũng đã ướt đẫm, bên trong giày đều là nước nhưng anh cũng không có tâm trạng để ý tới điều này.
Anh lấy một khúc thịt khô từ trong túi ra, thịt khô bị ngâm nước nên đã nở to rồi, anh kẹp trong bánh quy rồi cứ vậy mà ăn, mấy ngày nay anh đều ăn như vậy.
Anh lấy thêm thịt khô từ trong túi hành quân ra, không đến giữa trưa thì thịt đã bị ngâm nở rất to, nhưng là cho dù là bị ngâm nở thì anh cũng không nở vứt bỏ. Đây là món mà vợ anh đã chuẩn bị cho anh, cũng là biện pháp giúp anh có thể bổ sung duy nhất trong hoàn cảnh này.
“Anh ở đây à?" Lúc này Lưu Quân đã đi tới, hiện giờ anh ấy được phân công ở cùng một tổ với Tống Cảnh Chi.
"Muốn ăn không?" Anh lấy ra thịt khô đã bị ngâm nở trong túi ra.
"Thứ tốt như thế này sao lại không cần." Anh ấy nhận lấy thịt khô, há mồm ăn ngay.
"Tình huống bên kia sao rồi?" Anh hỏi, đội phụ trách của họ phụ trách cứu hộ các người dân gặp nạn bị nhốt rồi đưa bọn họ di chuyển đến khu vực an toàn.
"Nhiều người không muốn dời đi, bất cứ giá nào cũng phải ở lại trông coi nhà mình, khóc lóc kêu trời kêu đất." Lưu Quân lắc đầu.
Tống Cảnh Chi nhìn về phía các căn nhà ở khu vực có địa thế trũng đang bị ngập lụt, thở dài.
"Cả gia đình cùng nhau cố gắng xây dựng nên mà, sao lại bỏ được."
Lưu Quân vừa cắn thịt khô vừa gật đầu.
"Mặc kệ như thế nào, nhất định phải cam kết việc di dời dân chúng gặp nạn một cách thành công, chờ lũ rút xuống rồi nói sau." Anh đứng lên, nhìn về phía không trung.
Tuy rằng trời vẫn còn đang mưa, nhưng bầu trời cũng đã dần trong lại, có lẽ mưa sẽ dừng nhanh thôi.
Ba người vợ của quân nhân đứng ở hành lang trên lối đi nhỏ, nhìn chồng của họ chạy xuống lầu, ra khỏi tòa nhà phía bắc chạy về phía đại đội cứu hỏa.
Cho đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng của bọn họ nữa thì ba người mới nhìn nhau, trong mắt họ đều ẩn chứa sự lưu luyến và lo lắng.
Sau đó họ lại nhìn nhau cười, trong đáy mắt lộ ra sự kiêu ngạo, kiêu ngạo vì bản thân là vợ của người lính.
Chỉ huy Lý ở hộ gia đình Tây một bởi vì ở đại đội hai cho nên cũng không thể gấp gáp trở về nói lời tạm biệt với Thôi Tịnh.
Lũ lụt ở Lâm Thị vừa nhanh lại vừa mãnh liệt, nhóm của Tống Cảnh Chỉ là nhóm lính cứu hỏa của nhà nước tới vùng ngoài đầu tiên, họ cũng không có thời gian cảm thán lực tàn phá của thiên tai mà nhanh chóng tiến vào trạng thái cứu trợ.
Mưa cứ rơi mãi, không có dấu hiệu muốn dừng lại.
Hiện tại việc quan trọng nhất là sơ tán dân chúng ở chỗ trũng gặp nạn, thiên tai trước mắt, bọn họ chỉ có thể cứu người trước, sau đó mới cứu vật.
Tại hành lang của tòa nhà phía bắc thuộc viện gia chúc cứu hỏa Tân Thị, Lưu Dương đang nhảy nhót vui vẻ cùng với Lý Thiến Thiến của hộ gia đình Tây một.
Bốn người vợ quân nhân đều tự cầm chút ăn vặt trong nhà mình ra, ngồi trong nhà của Lý Mẫn ở hộ gia đình Đông hai nói chuyện phiếm.
"Không biết bọn họ thế nào rồi?" Đường Tiêu Tiêu mở miệng nói.
Đây là lần đầu tiên cô trải qua việc Tống Cảnh Chi phải đi đến vùng khác để cứu trợ, mà lại là cứu trợ các nạn dân bị lũ lụt.
"Haizz, còn sao nữa, cũng cứ vậy thôi, mưa vẫn không ngừng thế này thì công tác cứu trợ này lại càng khó." Thôi Tịnh và Diêu Lệ là hai trong bốn người có thời gian kết hôn dài nhất, lại còn là dân bản địa ở Tân Thị này.
"Tôi đoán có lẽ nếu không qua nửa tháng hay một tháng là chưa về được đâu." Diêu Lệ nói.
Chờ lũ lụt rút xuống thì đội lính cứu hỏa còn phải phụ trách công tác xây dựng lại sau lũ lụt nữa, là đội cứu hỏa các nơi đó gần nhất thì cả đội của Tống Cảnh Chi họ chắc chắn là phải ở lại rồi.
"Cũng không biết khi nào thì mưa mới dừng nữa." Lý Mẫn sờ bụng mình, hiện tại cô ấy mang thai đã tròn ba tháng, phần bụng đã nhô ra một ít.
"Có lẽ sẽ nhanh thôi." Đường Tiêu Tiêu nhìn ra bầu trời ở bên ngoài.
Cũng may là mấy ngày nay mưa cũng có xu hướng nhỏ lại, nếu không Tân Thị cũng sẽ bị ngập.
Các thành viên trong đội cứu hỏa giải cứu Lâm Thị ướt đẫm cả người, ngoại trừ phải cứu trợ các dân chúng gặp nạn, bọn họ còn phải tiến thêm một bước mở rộng công tác phòng ngừa các hệ lụy từ lũ lụt.
Thời tiết cứ mưa liên tục mang đến sự cản trở rất lớn đối với công tác cứu trợ của họ.
Cả người Tống Cảnh Chi cũng đã ướt đẫm, bên trong giày đều là nước nhưng anh cũng không có tâm trạng để ý tới điều này.
Anh lấy một khúc thịt khô từ trong túi ra, thịt khô bị ngâm nước nên đã nở to rồi, anh kẹp trong bánh quy rồi cứ vậy mà ăn, mấy ngày nay anh đều ăn như vậy.
Anh lấy thêm thịt khô từ trong túi hành quân ra, không đến giữa trưa thì thịt đã bị ngâm nở rất to, nhưng là cho dù là bị ngâm nở thì anh cũng không nở vứt bỏ. Đây là món mà vợ anh đã chuẩn bị cho anh, cũng là biện pháp giúp anh có thể bổ sung duy nhất trong hoàn cảnh này.
“Anh ở đây à?" Lúc này Lưu Quân đã đi tới, hiện giờ anh ấy được phân công ở cùng một tổ với Tống Cảnh Chi.
"Muốn ăn không?" Anh lấy ra thịt khô đã bị ngâm nở trong túi ra.
"Thứ tốt như thế này sao lại không cần." Anh ấy nhận lấy thịt khô, há mồm ăn ngay.
"Tình huống bên kia sao rồi?" Anh hỏi, đội phụ trách của họ phụ trách cứu hộ các người dân gặp nạn bị nhốt rồi đưa bọn họ di chuyển đến khu vực an toàn.
"Nhiều người không muốn dời đi, bất cứ giá nào cũng phải ở lại trông coi nhà mình, khóc lóc kêu trời kêu đất." Lưu Quân lắc đầu.
Tống Cảnh Chi nhìn về phía các căn nhà ở khu vực có địa thế trũng đang bị ngập lụt, thở dài.
"Cả gia đình cùng nhau cố gắng xây dựng nên mà, sao lại bỏ được."
Lưu Quân vừa cắn thịt khô vừa gật đầu.
"Mặc kệ như thế nào, nhất định phải cam kết việc di dời dân chúng gặp nạn một cách thành công, chờ lũ rút xuống rồi nói sau." Anh đứng lên, nhìn về phía không trung.
Tuy rằng trời vẫn còn đang mưa, nhưng bầu trời cũng đã dần trong lại, có lẽ mưa sẽ dừng nhanh thôi.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7: Đến Thôn Ngọc Hồ 1
Chương 8: 8: Đến Thôn Ngọc Hồ 2
Chương 9: 9: Lần Đầu Tới Thăm Nhà Họ Tống 1
Chương 10: 10: Lần Đầu Tới Thăm Nhà Họ Tống 2
Chương 11: 11: Ơn Cứu Mạng, Lấy Thân Báo Đáp? 1
Chương 12: 12: Ơn Cứu Mạng, Lấy Thân Báo Đáp? 2
Chương 13: 13: Điểm Thanh Niên Trí Thức Đầu Tiên 1
Chương 14: 14: Điểm Thanh Niên Trí Thức Đầu Tiên 2
Chương 15: 15: Vào Thành Phố 1
Chương 16: 16: Vào Thành Phố 2
Chương 17: 17: Đưa Canh Cho Tống Cảnh Chỉ 1
Chương 18: 18: Đưa Canh Cho Tống Cảnh Chỉ 2
Chương 19: 19: Kết Nhóm Ăn Cơm 1
Chương 20: 20: Kết Nhóm Ăn Cơm 2
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25: Lần Đầu Đi Chợ Đen 1
Chương 26: 26: Lần Đầu Đi Chợ Đen 2
Chương 27: 27: Tôi Thấy Hôm Nay Anh Nói Hơi Nhiều 1
Chương 28: 28: Tôi Thấy Hôm Nay Anh Nói Hơi Nhiều 2
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37: Tôi Không Muốn Tiền, Tôi Muốn Báo Công An 1
Chương 38: 38: Tôi Không Muốn Tiền, Tôi Muốn Báo Công An 2
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41: Tống Cảnh Chi Thẳng Thắn 1
Chương 42: 42: Tống Cảnh Chi Thẳng Thắn 2
Chương 43: 43: Em Là Người Yêu Của Anh 1
Chương 44: 44: Em Là Người Yêu Của Anh 2
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47: Cô Ấy Là Vợ Tương Lai Của Tôi 1
Chương 48: 48: Cô Ấy Là Vợ Tương Lai Của Tôi 2
Chương 49: 49: Tưởng Tống Lão Nhị Tôi Là Bùn Đất Để Nặn À? 1
Chương 50: 50: Tưởng Tống Lão Nhị Tôi Là Bùn Đất Để Nặn À? 2
Chương 51: 51: Tiệc Đính Hôn 1
Chương 52: 52: Tiệc Đính Hôn 2
Chương 53: 53: Làm báo cáo kết hôn 1
Chương 54: 54: Làm báo cáo kết hôn 2
Chương 55: 55: Em Có Thể Ngủ Được, Còn Anh Thì Không 1
Chương 56: 56: Em Có Thể Ngủ Được, Còn Anh Thì Không 2
Chương 57: 57: Hái Nấm Trên Núi 1
Chương 58: 58: Hái Nấm Trên Núi 2
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61: Chè đậu xanh cũng không ngọt bằng em 1
Chương 62: 62: Chè đậu xanh cũng không ngọt bằng em 2
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65: Tống Cảnh Chi, Anh Bị Nghiện Hôn Sao? 1
Chương 66: 66: Tống Cảnh Chi, Anh Bị Nghiện Hôn Sao? 2
Chương 67: 67: Xe Quân Dụng Tới Thôn 1
Chương 68: 68: Xe Quân Dụng Tới Thôn 2
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71: Vợ Ơi, Anh Tới Cưới Em 1
Chương 72: 72: Vợ Ơi, Anh Tới Cưới Em 2
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75: Đêm tân hôn 1
Chương 76: 76: Đêm tân hôn 2
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85: Bữa Cơm Đoàn Viên 1
Chương 86: 86: Bữa Cơm Đoàn Viên 2
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89: Xuất phát 1
Chương 90: 90: Xuất phát 2
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93: Đến Khu Gia Đình 1
Chương 94: 94: Đến Khu Gia Đình 2
Chương 95: 95: Thăm Hỏi Hàng Xóm 1
Chương 96: 96: Thăm Hỏi Hàng Xóm 2
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99: Tống Cảnh Chi Bắt Đầu Huấn Luyện 1
Chương 100: 100: Tống Cảnh Chi Bắt Đầu Huấn Luyện 2
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111: Hóng Hớt Gặp Phải Người Hóng Hớt 1
Chương 112: 112: Hóng Hớt Gặp Phải Người Hóng Hớt 2
Chương 113: 113: Anh Đừng Có Tự Mình Tiến Công Được Không? 1
Chương 114: 114: Anh Đừng Có Tự Mình Tiến Công Được Không? 2
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117: Kiếp Trước Em Có Thích Ai Không? 1
Chương 118: 118: Kiếp Trước Em Có Thích Ai Không? 2
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125: Thật May Mắn, Đời Này Có Thể Lấy Em Làm Vợ 1
Chương 126: 126: Thật May Mắn, Đời Này Có Thể Lấy Em Làm Vợ 2
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129: Hay Là Chúng Ta Cũng Có Con Đi 1
Chương 130: 130: Hay Là Chúng Ta Cũng Có Con Đi 2
Chương 131: 131: Đội Trưởng Tống, Rốt Cuộc Anh Muốn Hỏi Gì? 1
Chương 132: 132: Đội Trưởng Tống, Rốt Cuộc Anh Muốn Hỏi Gì? 2
Chương 133: 133: Mang đồ ăn đêm cho Tống Cảnh Chi 1
Chương 134: 134: Mang đồ ăn đêm cho Tống Cảnh Chi 2
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140: Tôi Và Cô Không Quen Nhau 1
Chương 141: 141: Tôi Và Cô Không Quen Nhau 2
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144: Em Chờ Anh Về 1
Chương 145: 145: Em Chờ Anh Về 2
Chương 146: 146: Anh Đã Trở Về 1
Chương 147: 147: Anh Đã Trở Về 2
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150: Vợ, Anh Có Giỏi Không 1
Chương 151: 151: Vợ, Anh Có Giỏi Không 2
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156: Thương Vợ Sẽ Phát Đạt 1
Chương 157: 157: Thương Vợ Sẽ Phát Đạt 2
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162: Trước Giờ Cha Con Luôn Giữ Lời 1
Chương 163: 163: Trước Giờ Cha Con Luôn Giữ Lời 2
Chương 164: 164: Sinh Con 1
Chương 165: 165: Sinh Con 2
Chương 166: 166: Vợ, Em Cực Khổ Rồi! 1
Chương 167: 167: Vợ, Em Cực Khổ Rồi! 2
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172: Tống Đình Hiên Và Tống Tiêu Nhiễm 1
Chương 173: 173: Tống Đình Hiên Và Tống Tiêu Nhiễm 2
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176: Đừng Đụng Đến Con Gái Tôi 1
Chương 177: 177: Đừng Đụng Đến Con Gái Tôi 2
Chương 178: 178: Xa Mặt Cách Lòng 1
Chương 179: 179: Xa Mặt Cách Lòng 2
Chương 180: 180: Cảnh Chi Là Chiến Hữu Đáng Để Dựa Vào 1
Chương 181: 181: Cảnh Chi Là Chiến Hữu Đáng Để Dựa Vào 2
Chương 182: 182: Lại Làm Nhiệm Vụ 1
Chương 183: 183: Lại Làm Nhiệm Vụ 2
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204: Cha À, Thật Ra Cha Không Cần Phải Làm Vậy Đâu 1
Chương 205: 205: Cha À, Thật Ra Cha Không Cần Phải Làm Vậy Đâu 2
Chương 206: 206: Tết xuân năm 1979 (1)
Chương 207: 207: Tết xuân năm 1979 (2)
Chương 208: 208: Xin Hứa Sẽ Hoàn Thành Nhiệm Vụ 1
Chương 209: 209: Xin Hứa Sẽ Hoàn Thành Nhiệm Vụ 2
Chương 210: 210: Dọn Đến Viện Gia Chúc 1
Chương 211: 211: Dọn Đến Viện Gia Chúc 2
Chương 212: 212: Nếu Chúng Ta Lại Có Con, Có Phải Vẫn Là Một Cặp Sinh Đôi Hay Không? 1
Chương 213: 213: Nếu Chúng Ta Lại Có Con, Có Phải Vẫn Là Một Cặp Sinh Đôi Hay Không? 2
Chương 214: 214: Dọn Đến Tứ Hợp Viện 1
Chương 215: 215: Dọn Đến Tứ Hợp Viện 2
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218: Con Cũng Che Chở Em Gái Thật 1
Chương 219: 219: Con Cũng Che Chở Em Gái Thật 2
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235: Hoàn
Không tìm thấy chương nào phù hợp