Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 143
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Tửu Nhưỡng Đại Ly Tử
1,080 từ
20:34 - 20/06/2026
3
"Nhưng cha con bé như vậy, sao có thể sống tốt ở đó?" Kim Ngọc Mai còn muốn khuyên nhủ Đặng Trung Quốc.
"Cô ta không muốn đi? Được! Vậy thì bà đi cùng cô ta luôn đi." Đặng Trung Quốc kiên quyết nói.
Ông ta hiểu tính cách của Tiết Ngọc Dung, lần này không được, nhất định sẽ lại đi tìm Tống Cảnh Chi.
Vì Kim Ngọc Mai mà ông ta đã trở trò cười của đại đội, thậm chí cả tổng cục. Ông ta thể giữ một quả bom có thể phát nổ bất cứ lúc nào trong nhà được nữa.
Huống hồ ông ta chỉ là chú của Tiết Ngọc Dung, không có lý do và nghĩa vụ phải giúp đỡ cô ta.
Kim Ngọc Mai nhìn Đặng Trung Quốc, đã làm vợ chồng nhiều năm nên bà ta biết ông không nói đùa.
"Ngọc Dung à, hay là cháu về ở với cha đi." Kim Ngọc Mai nói với Tiết Ngọc Dung.
"Di nhỏ à, nếu cháu về đó, mẹ kế nhất định sẽ đổi cháu lấy lễ hỏi." Cô ta thật sự không muốn đi.
Điều kiện của Đặng Trung Quốc tốt hơn cha cô ta rất nhiều, thường xuyên được ăn thịt, còn ở cùng cha, không những không có thịt ăn mà ngày nào cũng phải làm việc.
Cô ta đã quen cuộc sống sung sướng ở Hải Thị, không muốn chịu khổ cùng Lý Lượng nên mới ly hôn.
Kim Ngọc Mai khó xử nhìn Đặng Trung Quốc: "Trung Quốc à, Ngọc Dung là con gái duy nhất của chị em, hay là?"
"Vậy cô đi cùng cô ta đi. Đừng quên con của chúng ta vẫn còn ở nông thôn." Đặng Trung Quốc không thèm nhìn bà ta, nói.
"Ngọc Dung, cháu vẫn nên đi đi."
Cuối cùng, Kim Ngọc Mai dọn đồ cho Tiết Ngọc Dung, đưa cô ta ra xe lửa về với cha ruột.
Sau khi về nhà, Đặng Trung Quốc đang ngồi trên sô pha chờ bà ta.
"Học kỳ sau, tôi đón mẹ và con tôi về đây, để bọn nhỏ học ở Tân Thị. Nếu tôi biết bà còn giúp đỡ Tiết Ngọc Dung thì cút về nhà mẹ đẻ đi."
Kim Ngọc Mai há miệng th* d*c, mặc dù bà cụ Đặng không hà khắc, nhưng không cho phép bà ta ra ngoài nói ra nói vào với người khác, cũng không cho phép cô cầm tiền trợ cấp của Đặng Trung Quốc giúp đỡ bất kỳ ai ở nhà mẹ đẻ.
Đặng Trung Quốc cũng biết chuyện này nên mới quyết định như vậy, không cho phép bà ta tiếp tục làm càn.
"Em biết rồi." Bà ta cảm thấy hối hận vì hôm để Tiết Ngọc Dung ở nhà mình.
Vài hôm sau, từ Lý Mẫn mà Đường Tiêu Tiêu mới biết Tiết Ngọc Dung đã không còn ở khu gia đình.
Ngày hôm đó, Tiêu Kiệt Minh về nhà nói chuyện này với vợ, lúc Lý Mẫn mới để ý Tiết Ngọc Dung.
"Sau khi mang thai, không phải chị rất ít ra ngoài sao?" Đường Tiêu Tiêu nhìn Lý Mẫn đang ăn mơ chua hỏi.
"Sáng chị vào thôn mua đồ ăn thì nghe người ta nói chuyện." Cô ấy đau nhức hết người từ khi mang thai: "Muốn ăn thử không, mẹ chị gửi đấy."
"Không, không đâu." Cô liên tục lắc đầu, mùi chua khiến răng cô đau nhức, cũng không dám ăn. "Chị xem những miếng vải bông này được không?" Vốn dĩ cô đến đây để đưa vải mà Lý Mẫn nhờ cô đến cửa hàng bách hóa mua vải bông trắng về làm tã.
"Cái này thực sự rất tốt, tốt hơn chị nghĩ." Lý Mẫn sờ chất vải rồi gật đầu.
"Chị chuẩn bị sớm quá." Cô ấy mới mang thai ba tháng mà đã chuẩn bị quần áo và tã lót.
"Sau này bụng lớn, dùng máy khâu rất bất tiện, chuẩn bị trước thì đến lúc đó sẽ không vội" Lý Mãn giải thích.
"Được rồi, em về đây. Chị ăn ít thôi cả đau dạ dày." Cô nhắc nhở.
"Yên tâm đi." Lý Mẫn vừa đáp vừa lấy một quả mơ chua khác.
"Cô ta không muốn đi? Được! Vậy thì bà đi cùng cô ta luôn đi." Đặng Trung Quốc kiên quyết nói.
Ông ta hiểu tính cách của Tiết Ngọc Dung, lần này không được, nhất định sẽ lại đi tìm Tống Cảnh Chi.
Vì Kim Ngọc Mai mà ông ta đã trở trò cười của đại đội, thậm chí cả tổng cục. Ông ta thể giữ một quả bom có thể phát nổ bất cứ lúc nào trong nhà được nữa.
Huống hồ ông ta chỉ là chú của Tiết Ngọc Dung, không có lý do và nghĩa vụ phải giúp đỡ cô ta.
Kim Ngọc Mai nhìn Đặng Trung Quốc, đã làm vợ chồng nhiều năm nên bà ta biết ông không nói đùa.
"Ngọc Dung à, hay là cháu về ở với cha đi." Kim Ngọc Mai nói với Tiết Ngọc Dung.
"Di nhỏ à, nếu cháu về đó, mẹ kế nhất định sẽ đổi cháu lấy lễ hỏi." Cô ta thật sự không muốn đi.
Điều kiện của Đặng Trung Quốc tốt hơn cha cô ta rất nhiều, thường xuyên được ăn thịt, còn ở cùng cha, không những không có thịt ăn mà ngày nào cũng phải làm việc.
Cô ta đã quen cuộc sống sung sướng ở Hải Thị, không muốn chịu khổ cùng Lý Lượng nên mới ly hôn.
Kim Ngọc Mai khó xử nhìn Đặng Trung Quốc: "Trung Quốc à, Ngọc Dung là con gái duy nhất của chị em, hay là?"
"Vậy cô đi cùng cô ta đi. Đừng quên con của chúng ta vẫn còn ở nông thôn." Đặng Trung Quốc không thèm nhìn bà ta, nói.
"Ngọc Dung, cháu vẫn nên đi đi."
Cuối cùng, Kim Ngọc Mai dọn đồ cho Tiết Ngọc Dung, đưa cô ta ra xe lửa về với cha ruột.
Sau khi về nhà, Đặng Trung Quốc đang ngồi trên sô pha chờ bà ta.
"Học kỳ sau, tôi đón mẹ và con tôi về đây, để bọn nhỏ học ở Tân Thị. Nếu tôi biết bà còn giúp đỡ Tiết Ngọc Dung thì cút về nhà mẹ đẻ đi."
Kim Ngọc Mai há miệng th* d*c, mặc dù bà cụ Đặng không hà khắc, nhưng không cho phép bà ta ra ngoài nói ra nói vào với người khác, cũng không cho phép cô cầm tiền trợ cấp của Đặng Trung Quốc giúp đỡ bất kỳ ai ở nhà mẹ đẻ.
Đặng Trung Quốc cũng biết chuyện này nên mới quyết định như vậy, không cho phép bà ta tiếp tục làm càn.
"Em biết rồi." Bà ta cảm thấy hối hận vì hôm để Tiết Ngọc Dung ở nhà mình.
Vài hôm sau, từ Lý Mẫn mà Đường Tiêu Tiêu mới biết Tiết Ngọc Dung đã không còn ở khu gia đình.
Ngày hôm đó, Tiêu Kiệt Minh về nhà nói chuyện này với vợ, lúc Lý Mẫn mới để ý Tiết Ngọc Dung.
"Sau khi mang thai, không phải chị rất ít ra ngoài sao?" Đường Tiêu Tiêu nhìn Lý Mẫn đang ăn mơ chua hỏi.
"Sáng chị vào thôn mua đồ ăn thì nghe người ta nói chuyện." Cô ấy đau nhức hết người từ khi mang thai: "Muốn ăn thử không, mẹ chị gửi đấy."
"Không, không đâu." Cô liên tục lắc đầu, mùi chua khiến răng cô đau nhức, cũng không dám ăn. "Chị xem những miếng vải bông này được không?" Vốn dĩ cô đến đây để đưa vải mà Lý Mẫn nhờ cô đến cửa hàng bách hóa mua vải bông trắng về làm tã.
"Cái này thực sự rất tốt, tốt hơn chị nghĩ." Lý Mẫn sờ chất vải rồi gật đầu.
"Chị chuẩn bị sớm quá." Cô ấy mới mang thai ba tháng mà đã chuẩn bị quần áo và tã lót.
"Sau này bụng lớn, dùng máy khâu rất bất tiện, chuẩn bị trước thì đến lúc đó sẽ không vội" Lý Mãn giải thích.
"Được rồi, em về đây. Chị ăn ít thôi cả đau dạ dày." Cô nhắc nhở.
"Yên tâm đi." Lý Mẫn vừa đáp vừa lấy một quả mơ chua khác.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7: Đến Thôn Ngọc Hồ 1
Chương 8: 8: Đến Thôn Ngọc Hồ 2
Chương 9: 9: Lần Đầu Tới Thăm Nhà Họ Tống 1
Chương 10: 10: Lần Đầu Tới Thăm Nhà Họ Tống 2
Chương 11: 11: Ơn Cứu Mạng, Lấy Thân Báo Đáp? 1
Chương 12: 12: Ơn Cứu Mạng, Lấy Thân Báo Đáp? 2
Chương 13: 13: Điểm Thanh Niên Trí Thức Đầu Tiên 1
Chương 14: 14: Điểm Thanh Niên Trí Thức Đầu Tiên 2
Chương 15: 15: Vào Thành Phố 1
Chương 16: 16: Vào Thành Phố 2
Chương 17: 17: Đưa Canh Cho Tống Cảnh Chỉ 1
Chương 18: 18: Đưa Canh Cho Tống Cảnh Chỉ 2
Chương 19: 19: Kết Nhóm Ăn Cơm 1
Chương 20: 20: Kết Nhóm Ăn Cơm 2
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25: Lần Đầu Đi Chợ Đen 1
Chương 26: 26: Lần Đầu Đi Chợ Đen 2
Chương 27: 27: Tôi Thấy Hôm Nay Anh Nói Hơi Nhiều 1
Chương 28: 28: Tôi Thấy Hôm Nay Anh Nói Hơi Nhiều 2
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37: Tôi Không Muốn Tiền, Tôi Muốn Báo Công An 1
Chương 38: 38: Tôi Không Muốn Tiền, Tôi Muốn Báo Công An 2
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41: Tống Cảnh Chi Thẳng Thắn 1
Chương 42: 42: Tống Cảnh Chi Thẳng Thắn 2
Chương 43: 43: Em Là Người Yêu Của Anh 1
Chương 44: 44: Em Là Người Yêu Của Anh 2
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47: Cô Ấy Là Vợ Tương Lai Của Tôi 1
Chương 48: 48: Cô Ấy Là Vợ Tương Lai Của Tôi 2
Chương 49: 49: Tưởng Tống Lão Nhị Tôi Là Bùn Đất Để Nặn À? 1
Chương 50: 50: Tưởng Tống Lão Nhị Tôi Là Bùn Đất Để Nặn À? 2
Chương 51: 51: Tiệc Đính Hôn 1
Chương 52: 52: Tiệc Đính Hôn 2
Chương 53: 53: Làm báo cáo kết hôn 1
Chương 54: 54: Làm báo cáo kết hôn 2
Chương 55: 55: Em Có Thể Ngủ Được, Còn Anh Thì Không 1
Chương 56: 56: Em Có Thể Ngủ Được, Còn Anh Thì Không 2
Chương 57: 57: Hái Nấm Trên Núi 1
Chương 58: 58: Hái Nấm Trên Núi 2
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61: Chè đậu xanh cũng không ngọt bằng em 1
Chương 62: 62: Chè đậu xanh cũng không ngọt bằng em 2
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65: Tống Cảnh Chi, Anh Bị Nghiện Hôn Sao? 1
Chương 66: 66: Tống Cảnh Chi, Anh Bị Nghiện Hôn Sao? 2
Chương 67: 67: Xe Quân Dụng Tới Thôn 1
Chương 68: 68: Xe Quân Dụng Tới Thôn 2
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71: Vợ Ơi, Anh Tới Cưới Em 1
Chương 72: 72: Vợ Ơi, Anh Tới Cưới Em 2
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75: Đêm tân hôn 1
Chương 76: 76: Đêm tân hôn 2
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85: Bữa Cơm Đoàn Viên 1
Chương 86: 86: Bữa Cơm Đoàn Viên 2
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89: Xuất phát 1
Chương 90: 90: Xuất phát 2
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93: Đến Khu Gia Đình 1
Chương 94: 94: Đến Khu Gia Đình 2
Chương 95: 95: Thăm Hỏi Hàng Xóm 1
Chương 96: 96: Thăm Hỏi Hàng Xóm 2
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99: Tống Cảnh Chi Bắt Đầu Huấn Luyện 1
Chương 100: 100: Tống Cảnh Chi Bắt Đầu Huấn Luyện 2
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111: Hóng Hớt Gặp Phải Người Hóng Hớt 1
Chương 112: 112: Hóng Hớt Gặp Phải Người Hóng Hớt 2
Chương 113: 113: Anh Đừng Có Tự Mình Tiến Công Được Không? 1
Chương 114: 114: Anh Đừng Có Tự Mình Tiến Công Được Không? 2
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117: Kiếp Trước Em Có Thích Ai Không? 1
Chương 118: 118: Kiếp Trước Em Có Thích Ai Không? 2
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125: Thật May Mắn, Đời Này Có Thể Lấy Em Làm Vợ 1
Chương 126: 126: Thật May Mắn, Đời Này Có Thể Lấy Em Làm Vợ 2
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129: Hay Là Chúng Ta Cũng Có Con Đi 1
Chương 130: 130: Hay Là Chúng Ta Cũng Có Con Đi 2
Chương 131: 131: Đội Trưởng Tống, Rốt Cuộc Anh Muốn Hỏi Gì? 1
Chương 132: 132: Đội Trưởng Tống, Rốt Cuộc Anh Muốn Hỏi Gì? 2
Chương 133: 133: Mang đồ ăn đêm cho Tống Cảnh Chi 1
Chương 134: 134: Mang đồ ăn đêm cho Tống Cảnh Chi 2
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140: Tôi Và Cô Không Quen Nhau 1
Chương 141: 141: Tôi Và Cô Không Quen Nhau 2
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144: Em Chờ Anh Về 1
Chương 145: 145: Em Chờ Anh Về 2
Chương 146: 146: Anh Đã Trở Về 1
Chương 147: 147: Anh Đã Trở Về 2
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150: Vợ, Anh Có Giỏi Không 1
Chương 151: 151: Vợ, Anh Có Giỏi Không 2
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156: Thương Vợ Sẽ Phát Đạt 1
Chương 157: 157: Thương Vợ Sẽ Phát Đạt 2
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162: Trước Giờ Cha Con Luôn Giữ Lời 1
Chương 163: 163: Trước Giờ Cha Con Luôn Giữ Lời 2
Chương 164: 164: Sinh Con 1
Chương 165: 165: Sinh Con 2
Chương 166: 166: Vợ, Em Cực Khổ Rồi! 1
Chương 167: 167: Vợ, Em Cực Khổ Rồi! 2
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172: Tống Đình Hiên Và Tống Tiêu Nhiễm 1
Chương 173: 173: Tống Đình Hiên Và Tống Tiêu Nhiễm 2
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176: Đừng Đụng Đến Con Gái Tôi 1
Chương 177: 177: Đừng Đụng Đến Con Gái Tôi 2
Chương 178: 178: Xa Mặt Cách Lòng 1
Chương 179: 179: Xa Mặt Cách Lòng 2
Chương 180: 180: Cảnh Chi Là Chiến Hữu Đáng Để Dựa Vào 1
Chương 181: 181: Cảnh Chi Là Chiến Hữu Đáng Để Dựa Vào 2
Chương 182: 182: Lại Làm Nhiệm Vụ 1
Chương 183: 183: Lại Làm Nhiệm Vụ 2
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204: Cha À, Thật Ra Cha Không Cần Phải Làm Vậy Đâu 1
Chương 205: 205: Cha À, Thật Ra Cha Không Cần Phải Làm Vậy Đâu 2
Chương 206: 206: Tết xuân năm 1979 (1)
Chương 207: 207: Tết xuân năm 1979 (2)
Chương 208: 208: Xin Hứa Sẽ Hoàn Thành Nhiệm Vụ 1
Chương 209: 209: Xin Hứa Sẽ Hoàn Thành Nhiệm Vụ 2
Chương 210: 210: Dọn Đến Viện Gia Chúc 1
Chương 211: 211: Dọn Đến Viện Gia Chúc 2
Chương 212: 212: Nếu Chúng Ta Lại Có Con, Có Phải Vẫn Là Một Cặp Sinh Đôi Hay Không? 1
Chương 213: 213: Nếu Chúng Ta Lại Có Con, Có Phải Vẫn Là Một Cặp Sinh Đôi Hay Không? 2
Chương 214: 214: Dọn Đến Tứ Hợp Viện 1
Chương 215: 215: Dọn Đến Tứ Hợp Viện 2
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218: Con Cũng Che Chở Em Gái Thật 1
Chương 219: 219: Con Cũng Che Chở Em Gái Thật 2
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235: Hoàn
Không tìm thấy chương nào phù hợp