Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 118: Kiếp Trước Em Có Thích Ai Không? 2
Quân Hôn 70: Đội Trưởng Đội Cứu Hỏa Sủng Thê Như Bảo
Tửu Nhưỡng Đại Ly Tử
1,428 từ
20:34 - 20/06/2026
48
Nghề của Tống Cảnh Chi không giống với người khác, hơn nữa năng lực của anh rất mạnh, thăng chức là chuyện sớm muộn.
Cô là vợ của anh, nếu như buôn bán tốt, tất nhiên sẽ trở thành mục tiêu quan trọng của ủy ban giám sát kỷ luật.
Đương nhiên, nếu không có vấn đề gì thì sẽ trở thành nhóm người đầu tiên được quấn gia nâng đỡ. Còn có vấn đề thì Tống Cảnh Chi cũng sẽ bị liên lụy.
Cho nên, sau khi cải cách mở cửa, cô cũng không có ý định dùng hàng hóa trong không gian để buôn bán.
Nói thật, mặc dù biết cô rất có bản lĩnh nhưng Tống Cảnh Chi vẫn không yên tâm cho lắm.
Cũng không phải lo lắng cô bị bắt, mà lo lắng cô bị người đứng đầu chợ đen theo dõi. Hai tay khó địch lại bốn tay, bị một đám người ngăn chặn thì cô vợ nhỏ của anh chắc chắn không phải đối thủ của chúng.
"Lần nào em cũng đến chợ đen ở cạnh bệnh viện sao?" Anh hỏi.
"Ừ, em không biết chợ đen ở những nơi khác ở đâu."
"Em luôn bán hàng cố định, qua một thời gian dài, cho dù trang phục có khác nhau thì cũng dễ dàng bị người ta theo dõi." Tống Cảnh Chi đi lòng vòng trong siêu thị.
Lúc anh cầm lấy bộ ga giường tương tự với cái mà mẹ Đường mua lúc họ kết hôn, rồi hỏi: "Vợ này, bộ này cửa hàng bách hóa bán bao nhiêu tiên?"
"Ít nhất cũng phải hơn ba mươi đồng, làm sao vậy?"
Anh lại đi đến khu quần áo chọn vài bộ quần áo: "Bây giờ cửa hàng bách hóa còn chưa có quần áo đẹp như vậy đúng không?”
"Chưa có."
"Tân thị có nhiều xưởng, giống như xưởng dệt, xưởng may, trong đó các nữ công nhân chiếm đa số. Một ngày em tùy tiện bán ba bộ là đã bằng số tiền em kiếm ở chợ đen rồi."
Hơn nữa dù là là nhà xưởng hay viện gia chúc, hầu như đương xá đều thông suốt bốn phương tám hướng.
Nếu như thật sự gặp nguy hiểm, cô tùy tiện rẽ vào một bên rồi trốn trong không gian, đảm bảo không ai tim được.
Đường Tiêu Tiêu chớp chớp mắt với anh, sao cô không nghĩ ra nhỉ?
Hơn nữa còn có cả viện gia chúc, cô tùy tiện ngồi xổm trước cửa viện gia chúc, còn sợ không bán được đồ sao?
"Chồng ơi, sao anh lại thông minh thế, em cũng không nghĩ ra." Cô nhào về phía Tống Cảnh Chi.
Anh mỉm cười đón lấy cô: "Vấn đề của em đã được giải quyết, bây giờ đến nói về vấn đề của anh."
"Anh có vấn đề gì?" Cô nhìn về phía anh.
"A." Anh ôm eo cô, hơi mạnh sức một chút, phòng ngừa cô chạy trốn.
"Biết rõ là anh đang gọi em, quay đầu đã muốn quật anh ngã, có phải muốn đè anh xuống đất đánh một trận như đánh Trân Phượng Nha hay không." Anh híp mắt, nhìn chằm chằm vào mắt cô. "Không có, không có, em chỉ muốn thoát thân mà thôi." Cô liên tục lắc đầu.
Sao có thể chứ? Người đàn ông của cô có gương mặt đẹp thế này, cô tuyệt đối không thể đánh thành Trân Phượng Nha được.
"Vừa ra tay đã đánh vào chỗ hiểm, em không sợ đánh anh phế luôn sao?" Anh vợ nhà anh còn không ra tay tàn nhẫn như vậy.
"Nhưng đó là những gì em học được mà." Cô chớp mắt, lộ vẻ mặt vô tội.
Lúc ấy học những thứ này là muốn phòng ngừa lưu manh, ngoại trừ một số chiêu thức cơ bản và chiêu thức phòng ngự, đúng là cô toàn học những chiêu thức công kích để nhằm vào chỗ hiểm.
"Những thứ này em học ở kiếp trước sao?"Lúc cô quật ngã Trân Phượng Nha và Tào Huy, anh không có tận mắt nhìn thấy, nên anh vẫn luôn cho rằng cô học từ Đường Mục.
Nhưng hôm nay sau khi nhìn thấy thế tấn công của cô, anh đoán là không phải, trong bộ đội sẽ không dạy nhiều chiêu tấn công chỗ hiểm như vậy.
"Đúng vậy, lúc học mấy thứ này đã hơn hai mươi rồi, vất vả lắm luôn." Cô cọ cọ vào lòng anh.
"Đừng làm nũng, chuyện nên tính sổ vẫn phải tính." Muốn kéo cô ra khỏi lồng ngực của mình.
"Chồng." Cô ra sức ôm cổ anh, cũng không buông tay.
"Không có ý gì khác." Anh mỉm cười v**t v* tóc cô.
"Chỉ là muốn dạy em mấy chiêu, nếu như bị người ta khống chế thì nên thoát thân như thế nào thôi."
"Vậy anh tha thứ cho em rồi?"
"Vốn dĩ cũng không trách em." Anh hiểu cô đang mang một bí mật rất lớn trên lưng, không thể nói với bất kỳ ai.
Tuy rằng trong lòng rất vui mừng vì kiếp trước cô chưa từng yêu ai khác, nhưng càng đau lòng vì cô phải sống một mình cả đời, chuyện gì cũng phải tự mình gánh vác.
Cô là vợ của anh, nếu như buôn bán tốt, tất nhiên sẽ trở thành mục tiêu quan trọng của ủy ban giám sát kỷ luật.
Đương nhiên, nếu không có vấn đề gì thì sẽ trở thành nhóm người đầu tiên được quấn gia nâng đỡ. Còn có vấn đề thì Tống Cảnh Chi cũng sẽ bị liên lụy.
Cho nên, sau khi cải cách mở cửa, cô cũng không có ý định dùng hàng hóa trong không gian để buôn bán.
Nói thật, mặc dù biết cô rất có bản lĩnh nhưng Tống Cảnh Chi vẫn không yên tâm cho lắm.
Cũng không phải lo lắng cô bị bắt, mà lo lắng cô bị người đứng đầu chợ đen theo dõi. Hai tay khó địch lại bốn tay, bị một đám người ngăn chặn thì cô vợ nhỏ của anh chắc chắn không phải đối thủ của chúng.
"Lần nào em cũng đến chợ đen ở cạnh bệnh viện sao?" Anh hỏi.
"Ừ, em không biết chợ đen ở những nơi khác ở đâu."
"Em luôn bán hàng cố định, qua một thời gian dài, cho dù trang phục có khác nhau thì cũng dễ dàng bị người ta theo dõi." Tống Cảnh Chi đi lòng vòng trong siêu thị.
Lúc anh cầm lấy bộ ga giường tương tự với cái mà mẹ Đường mua lúc họ kết hôn, rồi hỏi: "Vợ này, bộ này cửa hàng bách hóa bán bao nhiêu tiên?"
"Ít nhất cũng phải hơn ba mươi đồng, làm sao vậy?"
Anh lại đi đến khu quần áo chọn vài bộ quần áo: "Bây giờ cửa hàng bách hóa còn chưa có quần áo đẹp như vậy đúng không?”
"Chưa có."
"Tân thị có nhiều xưởng, giống như xưởng dệt, xưởng may, trong đó các nữ công nhân chiếm đa số. Một ngày em tùy tiện bán ba bộ là đã bằng số tiền em kiếm ở chợ đen rồi."
Hơn nữa dù là là nhà xưởng hay viện gia chúc, hầu như đương xá đều thông suốt bốn phương tám hướng.
Nếu như thật sự gặp nguy hiểm, cô tùy tiện rẽ vào một bên rồi trốn trong không gian, đảm bảo không ai tim được.
Đường Tiêu Tiêu chớp chớp mắt với anh, sao cô không nghĩ ra nhỉ?
Hơn nữa còn có cả viện gia chúc, cô tùy tiện ngồi xổm trước cửa viện gia chúc, còn sợ không bán được đồ sao?
"Chồng ơi, sao anh lại thông minh thế, em cũng không nghĩ ra." Cô nhào về phía Tống Cảnh Chi.
Anh mỉm cười đón lấy cô: "Vấn đề của em đã được giải quyết, bây giờ đến nói về vấn đề của anh."
"Anh có vấn đề gì?" Cô nhìn về phía anh.
"A." Anh ôm eo cô, hơi mạnh sức một chút, phòng ngừa cô chạy trốn.
"Biết rõ là anh đang gọi em, quay đầu đã muốn quật anh ngã, có phải muốn đè anh xuống đất đánh một trận như đánh Trân Phượng Nha hay không." Anh híp mắt, nhìn chằm chằm vào mắt cô. "Không có, không có, em chỉ muốn thoát thân mà thôi." Cô liên tục lắc đầu.
Sao có thể chứ? Người đàn ông của cô có gương mặt đẹp thế này, cô tuyệt đối không thể đánh thành Trân Phượng Nha được.
"Vừa ra tay đã đánh vào chỗ hiểm, em không sợ đánh anh phế luôn sao?" Anh vợ nhà anh còn không ra tay tàn nhẫn như vậy.
"Nhưng đó là những gì em học được mà." Cô chớp mắt, lộ vẻ mặt vô tội.
Lúc ấy học những thứ này là muốn phòng ngừa lưu manh, ngoại trừ một số chiêu thức cơ bản và chiêu thức phòng ngự, đúng là cô toàn học những chiêu thức công kích để nhằm vào chỗ hiểm.
"Những thứ này em học ở kiếp trước sao?"Lúc cô quật ngã Trân Phượng Nha và Tào Huy, anh không có tận mắt nhìn thấy, nên anh vẫn luôn cho rằng cô học từ Đường Mục.
Nhưng hôm nay sau khi nhìn thấy thế tấn công của cô, anh đoán là không phải, trong bộ đội sẽ không dạy nhiều chiêu tấn công chỗ hiểm như vậy.
"Đúng vậy, lúc học mấy thứ này đã hơn hai mươi rồi, vất vả lắm luôn." Cô cọ cọ vào lòng anh.
"Đừng làm nũng, chuyện nên tính sổ vẫn phải tính." Muốn kéo cô ra khỏi lồng ngực của mình.
"Chồng." Cô ra sức ôm cổ anh, cũng không buông tay.
"Không có ý gì khác." Anh mỉm cười v**t v* tóc cô.
"Chỉ là muốn dạy em mấy chiêu, nếu như bị người ta khống chế thì nên thoát thân như thế nào thôi."
"Vậy anh tha thứ cho em rồi?"
"Vốn dĩ cũng không trách em." Anh hiểu cô đang mang một bí mật rất lớn trên lưng, không thể nói với bất kỳ ai.
Tuy rằng trong lòng rất vui mừng vì kiếp trước cô chưa từng yêu ai khác, nhưng càng đau lòng vì cô phải sống một mình cả đời, chuyện gì cũng phải tự mình gánh vác.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7: Đến Thôn Ngọc Hồ 1
Chương 8: 8: Đến Thôn Ngọc Hồ 2
Chương 9: 9: Lần Đầu Tới Thăm Nhà Họ Tống 1
Chương 10: 10: Lần Đầu Tới Thăm Nhà Họ Tống 2
Chương 11: 11: Ơn Cứu Mạng, Lấy Thân Báo Đáp? 1
Chương 12: 12: Ơn Cứu Mạng, Lấy Thân Báo Đáp? 2
Chương 13: 13: Điểm Thanh Niên Trí Thức Đầu Tiên 1
Chương 14: 14: Điểm Thanh Niên Trí Thức Đầu Tiên 2
Chương 15: 15: Vào Thành Phố 1
Chương 16: 16: Vào Thành Phố 2
Chương 17: 17: Đưa Canh Cho Tống Cảnh Chỉ 1
Chương 18: 18: Đưa Canh Cho Tống Cảnh Chỉ 2
Chương 19: 19: Kết Nhóm Ăn Cơm 1
Chương 20: 20: Kết Nhóm Ăn Cơm 2
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25: Lần Đầu Đi Chợ Đen 1
Chương 26: 26: Lần Đầu Đi Chợ Đen 2
Chương 27: 27: Tôi Thấy Hôm Nay Anh Nói Hơi Nhiều 1
Chương 28: 28: Tôi Thấy Hôm Nay Anh Nói Hơi Nhiều 2
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37: Tôi Không Muốn Tiền, Tôi Muốn Báo Công An 1
Chương 38: 38: Tôi Không Muốn Tiền, Tôi Muốn Báo Công An 2
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41: Tống Cảnh Chi Thẳng Thắn 1
Chương 42: 42: Tống Cảnh Chi Thẳng Thắn 2
Chương 43: 43: Em Là Người Yêu Của Anh 1
Chương 44: 44: Em Là Người Yêu Của Anh 2
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47: Cô Ấy Là Vợ Tương Lai Của Tôi 1
Chương 48: 48: Cô Ấy Là Vợ Tương Lai Của Tôi 2
Chương 49: 49: Tưởng Tống Lão Nhị Tôi Là Bùn Đất Để Nặn À? 1
Chương 50: 50: Tưởng Tống Lão Nhị Tôi Là Bùn Đất Để Nặn À? 2
Chương 51: 51: Tiệc Đính Hôn 1
Chương 52: 52: Tiệc Đính Hôn 2
Chương 53: 53: Làm báo cáo kết hôn 1
Chương 54: 54: Làm báo cáo kết hôn 2
Chương 55: 55: Em Có Thể Ngủ Được, Còn Anh Thì Không 1
Chương 56: 56: Em Có Thể Ngủ Được, Còn Anh Thì Không 2
Chương 57: 57: Hái Nấm Trên Núi 1
Chương 58: 58: Hái Nấm Trên Núi 2
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61: Chè đậu xanh cũng không ngọt bằng em 1
Chương 62: 62: Chè đậu xanh cũng không ngọt bằng em 2
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65: Tống Cảnh Chi, Anh Bị Nghiện Hôn Sao? 1
Chương 66: 66: Tống Cảnh Chi, Anh Bị Nghiện Hôn Sao? 2
Chương 67: 67: Xe Quân Dụng Tới Thôn 1
Chương 68: 68: Xe Quân Dụng Tới Thôn 2
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71: Vợ Ơi, Anh Tới Cưới Em 1
Chương 72: 72: Vợ Ơi, Anh Tới Cưới Em 2
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75: Đêm tân hôn 1
Chương 76: 76: Đêm tân hôn 2
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85: Bữa Cơm Đoàn Viên 1
Chương 86: 86: Bữa Cơm Đoàn Viên 2
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89: Xuất phát 1
Chương 90: 90: Xuất phát 2
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93: Đến Khu Gia Đình 1
Chương 94: 94: Đến Khu Gia Đình 2
Chương 95: 95: Thăm Hỏi Hàng Xóm 1
Chương 96: 96: Thăm Hỏi Hàng Xóm 2
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99: Tống Cảnh Chi Bắt Đầu Huấn Luyện 1
Chương 100: 100: Tống Cảnh Chi Bắt Đầu Huấn Luyện 2
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111: Hóng Hớt Gặp Phải Người Hóng Hớt 1
Chương 112: 112: Hóng Hớt Gặp Phải Người Hóng Hớt 2
Chương 113: 113: Anh Đừng Có Tự Mình Tiến Công Được Không? 1
Chương 114: 114: Anh Đừng Có Tự Mình Tiến Công Được Không? 2
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117: Kiếp Trước Em Có Thích Ai Không? 1
Chương 118: 118: Kiếp Trước Em Có Thích Ai Không? 2
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125: Thật May Mắn, Đời Này Có Thể Lấy Em Làm Vợ 1
Chương 126: 126: Thật May Mắn, Đời Này Có Thể Lấy Em Làm Vợ 2
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129: Hay Là Chúng Ta Cũng Có Con Đi 1
Chương 130: 130: Hay Là Chúng Ta Cũng Có Con Đi 2
Chương 131: 131: Đội Trưởng Tống, Rốt Cuộc Anh Muốn Hỏi Gì? 1
Chương 132: 132: Đội Trưởng Tống, Rốt Cuộc Anh Muốn Hỏi Gì? 2
Chương 133: 133: Mang đồ ăn đêm cho Tống Cảnh Chi 1
Chương 134: 134: Mang đồ ăn đêm cho Tống Cảnh Chi 2
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140: Tôi Và Cô Không Quen Nhau 1
Chương 141: 141: Tôi Và Cô Không Quen Nhau 2
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144: Em Chờ Anh Về 1
Chương 145: 145: Em Chờ Anh Về 2
Chương 146: 146: Anh Đã Trở Về 1
Chương 147: 147: Anh Đã Trở Về 2
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150: Vợ, Anh Có Giỏi Không 1
Chương 151: 151: Vợ, Anh Có Giỏi Không 2
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156: Thương Vợ Sẽ Phát Đạt 1
Chương 157: 157: Thương Vợ Sẽ Phát Đạt 2
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162: Trước Giờ Cha Con Luôn Giữ Lời 1
Chương 163: 163: Trước Giờ Cha Con Luôn Giữ Lời 2
Chương 164: 164: Sinh Con 1
Chương 165: 165: Sinh Con 2
Chương 166: 166: Vợ, Em Cực Khổ Rồi! 1
Chương 167: 167: Vợ, Em Cực Khổ Rồi! 2
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172: Tống Đình Hiên Và Tống Tiêu Nhiễm 1
Chương 173: 173: Tống Đình Hiên Và Tống Tiêu Nhiễm 2
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176: Đừng Đụng Đến Con Gái Tôi 1
Chương 177: 177: Đừng Đụng Đến Con Gái Tôi 2
Chương 178: 178: Xa Mặt Cách Lòng 1
Chương 179: 179: Xa Mặt Cách Lòng 2
Chương 180: 180: Cảnh Chi Là Chiến Hữu Đáng Để Dựa Vào 1
Chương 181: 181: Cảnh Chi Là Chiến Hữu Đáng Để Dựa Vào 2
Chương 182: 182: Lại Làm Nhiệm Vụ 1
Chương 183: 183: Lại Làm Nhiệm Vụ 2
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204: Cha À, Thật Ra Cha Không Cần Phải Làm Vậy Đâu 1
Chương 205: 205: Cha À, Thật Ra Cha Không Cần Phải Làm Vậy Đâu 2
Chương 206: 206: Tết xuân năm 1979 (1)
Chương 207: 207: Tết xuân năm 1979 (2)
Chương 208: 208: Xin Hứa Sẽ Hoàn Thành Nhiệm Vụ 1
Chương 209: 209: Xin Hứa Sẽ Hoàn Thành Nhiệm Vụ 2
Chương 210: 210: Dọn Đến Viện Gia Chúc 1
Chương 211: 211: Dọn Đến Viện Gia Chúc 2
Chương 212: 212: Nếu Chúng Ta Lại Có Con, Có Phải Vẫn Là Một Cặp Sinh Đôi Hay Không? 1
Chương 213: 213: Nếu Chúng Ta Lại Có Con, Có Phải Vẫn Là Một Cặp Sinh Đôi Hay Không? 2
Chương 214: 214: Dọn Đến Tứ Hợp Viện 1
Chương 215: 215: Dọn Đến Tứ Hợp Viện 2
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218: Con Cũng Che Chở Em Gái Thật 1
Chương 219: 219: Con Cũng Che Chở Em Gái Thật 2
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235: Hoàn
Không tìm thấy chương nào phù hợp