Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 168: Kinh hồn táng đảm (2)
Cả tiểu trúc lặng ngắt như tờ, tất cả mọi người đều bị lời nói của Ân Phượng Liên làm cho bất ngờ. Mà lúc này, nghe Ân Phượng Liên nói, Thuận Thừa Đế nhịn không được liếc mắt nhìn hắn một cái.
"Lão Ngũ nói không sai! Tuy rằng Huyết Lang là thần thú trong truyền thuyết nhưng xác thật nó vẫn tồn tại. Hơn nữa, theo như trẫm biết, hiện nay chủ nhân của Huyết Lang có quan hệ rất gần với hoàng tộc Thiên Thừa Quốc. Bởi vậy, mấy ngày trước, quốc vương của Thiên Thừa Quốc phái người đưa thư lại đây, thuận tiện đưa cho trẫm một món bảo vật, đó chính là huyết đan được luyện từ máu của Huyết Lang!"
Máu của Huyết Lang chế thành thuốc, không cần nói cũng biết là có thể giải bách độc. Vì thế, khi Thuận Thừa Đế vừa dứt lời, hai mắt mọi người liền phát sáng. Dù sao Thuận Thừa Đế đã nhắc đến nó thì tất nhiên sẽ không chỉ nói cho xong việc. Mà quả đúng như vậy, sau khi dừng một lát, Thuận Thừa Đế lại nói tiếp.
"Huyết đan tổng cộng chỉ có hai viên, trẫm lưu lại một viên để dự phòng. Còn một viên khác thì chuẩn bị tặng cho một người nào đó tham dự tế xuân! Nhưng số lượng người tham gia tế xuân lại quá đông, nên trẫm đã nghĩ ra một biện pháp..."
Dứt lời, Thuận Thừa Đế bỗng nhiên nở nụ cười hiếm thấy.
"Đó chính là, trẫm sẽ bỏ viên huyết đan còn lại kia vào một cái hộp, mà cái hộp kia sẽ bị ném vào trong nội trì! Lát nữa, ai có thể tìm được viên huyết đan được giấu trong hộp thì huyết đan sẽ thuộc về người đó."
Lời nói của Thuận Thừa Đế làm dấy lên hy vọng cho biết bao người. Vì thế, chờ Thuận Thừa Đế vừa dứt lời, có người đã gấp đến không chờ được trực tiếp chạy về phía nội trì.
Nhưng, lúc này đây, Nhϊế͙p͙ Cẩn Huyên lại chỉ cảm thấy lo lắng không thôi.
...
Nội trì nằm bên cạnh tiểu trúc, tuy diện tích không quá lớn nhưng nước trong ao lại rất trong, cũng vì thế mà có thể dễ dàng thấy được những viên đá cuội được thả vào trong ao, màu sắc rực rỡ như lưu ly, cùng với đàn cá, đàn tôm bơi lội tung tăng, trông rất đẹp mắt!
Nhưng giờ phút này, khi đứng bên cạnh ao trì, Nhϊế͙p͙ Cẩn Huyên chỉ cảm thấy hồi hộp, cả người không yên! Đồng thời, không nhịn được thầm than: Thuận Thừa Đế quả nhiên là một con cáo già!
Bởi, tất cả mọi chuyện phát sinh vào tối nay, đều chỉ vì một mục đích duy nhất, đó chính là tìm ra người đột nhập hoàng cung buổi tối hôm đó!
Hơn nữa, rất rõ ràng, Thuận Thừa Đế cũng biết, người đột nhập hoàng cung tối hôm đó bị thương!
Cho nên, đầu tiên Thuận Thừa Đế bất ngờ thay đổi địa điểm tổ chức yến hội từ Tụ Phong Đường chuyển sang Kinh Hồng Tiểu Trúc, bởi vì nơi này rất gần Linh Khê trì. Đợi tới lúc mọi người đến đông đủ thì lại lấy cớ tổ chức luận võ đấu rượu, vì Thuận Thừa Đế biết Thái tử Ân Phượng Hàn và Ân Phượng Cẩm đứng ở chiến tuyến khác Ân Phượng Trạm, nên chỉ cần nhắc tới luận võ, nhất định đám người Ân Phượng Hàn sẽ tìm Ân Phượng Trạm khiêu chiến!
Cứ như vậy, Ân Phượng Trạm sẽ bị lộ chuyện bản thân bị thương trong khi luận võ. Mà cho dù không bị lồ thì dưới trận luận võ quyết liệt, miệng vết thương của hắn nhất định dẽ bị vỡ ra! Như thế, kế tiếp chỉ cần miệng vết thương dính nước thì máu sẽ bị loang ra, cứ như vậy trong ao trì trong vắt, chẳng phải...
Đúng vậy, mục đích của Thuận Thừa Đế chính là cái này, ông ta muốn đẩy Ân Phượng Trạm vào đường cùng, không thể chối cãi. Đúng hơn là bản chất của việc tế xuân lần này chỉ để tìm ra Ân Phượng Trạm.
Nghĩ tới đây, tim Nhϊế͙p͙ Cẩn Huyên liền đập liên hồi, ngay sau đó theo bản năng quay đầu nhìn về phía Ân Phượng Trạm đứng bên cạnh.
Ngay lúc này, không đợi Nhϊế͙p͙ Cẩn Huyên nói chuyện, chỉ nghe thấy giọng nói của Thuận Thừa Đế vang lên.
"Lão tứ, lão ngũ, sao các ngươi lại không tham gia? Chẳng lẽ không muốn lấy được huyết đan?"
"Lão Ngũ nói không sai! Tuy rằng Huyết Lang là thần thú trong truyền thuyết nhưng xác thật nó vẫn tồn tại. Hơn nữa, theo như trẫm biết, hiện nay chủ nhân của Huyết Lang có quan hệ rất gần với hoàng tộc Thiên Thừa Quốc. Bởi vậy, mấy ngày trước, quốc vương của Thiên Thừa Quốc phái người đưa thư lại đây, thuận tiện đưa cho trẫm một món bảo vật, đó chính là huyết đan được luyện từ máu của Huyết Lang!"
Máu của Huyết Lang chế thành thuốc, không cần nói cũng biết là có thể giải bách độc. Vì thế, khi Thuận Thừa Đế vừa dứt lời, hai mắt mọi người liền phát sáng. Dù sao Thuận Thừa Đế đã nhắc đến nó thì tất nhiên sẽ không chỉ nói cho xong việc. Mà quả đúng như vậy, sau khi dừng một lát, Thuận Thừa Đế lại nói tiếp.
"Huyết đan tổng cộng chỉ có hai viên, trẫm lưu lại một viên để dự phòng. Còn một viên khác thì chuẩn bị tặng cho một người nào đó tham dự tế xuân! Nhưng số lượng người tham gia tế xuân lại quá đông, nên trẫm đã nghĩ ra một biện pháp..."
Dứt lời, Thuận Thừa Đế bỗng nhiên nở nụ cười hiếm thấy.
"Đó chính là, trẫm sẽ bỏ viên huyết đan còn lại kia vào một cái hộp, mà cái hộp kia sẽ bị ném vào trong nội trì! Lát nữa, ai có thể tìm được viên huyết đan được giấu trong hộp thì huyết đan sẽ thuộc về người đó."
Lời nói của Thuận Thừa Đế làm dấy lên hy vọng cho biết bao người. Vì thế, chờ Thuận Thừa Đế vừa dứt lời, có người đã gấp đến không chờ được trực tiếp chạy về phía nội trì.
Nhưng, lúc này đây, Nhϊế͙p͙ Cẩn Huyên lại chỉ cảm thấy lo lắng không thôi.
...
Nội trì nằm bên cạnh tiểu trúc, tuy diện tích không quá lớn nhưng nước trong ao lại rất trong, cũng vì thế mà có thể dễ dàng thấy được những viên đá cuội được thả vào trong ao, màu sắc rực rỡ như lưu ly, cùng với đàn cá, đàn tôm bơi lội tung tăng, trông rất đẹp mắt!
Nhưng giờ phút này, khi đứng bên cạnh ao trì, Nhϊế͙p͙ Cẩn Huyên chỉ cảm thấy hồi hộp, cả người không yên! Đồng thời, không nhịn được thầm than: Thuận Thừa Đế quả nhiên là một con cáo già!
Bởi, tất cả mọi chuyện phát sinh vào tối nay, đều chỉ vì một mục đích duy nhất, đó chính là tìm ra người đột nhập hoàng cung buổi tối hôm đó!
Hơn nữa, rất rõ ràng, Thuận Thừa Đế cũng biết, người đột nhập hoàng cung tối hôm đó bị thương!
Cho nên, đầu tiên Thuận Thừa Đế bất ngờ thay đổi địa điểm tổ chức yến hội từ Tụ Phong Đường chuyển sang Kinh Hồng Tiểu Trúc, bởi vì nơi này rất gần Linh Khê trì. Đợi tới lúc mọi người đến đông đủ thì lại lấy cớ tổ chức luận võ đấu rượu, vì Thuận Thừa Đế biết Thái tử Ân Phượng Hàn và Ân Phượng Cẩm đứng ở chiến tuyến khác Ân Phượng Trạm, nên chỉ cần nhắc tới luận võ, nhất định đám người Ân Phượng Hàn sẽ tìm Ân Phượng Trạm khiêu chiến!
Cứ như vậy, Ân Phượng Trạm sẽ bị lộ chuyện bản thân bị thương trong khi luận võ. Mà cho dù không bị lồ thì dưới trận luận võ quyết liệt, miệng vết thương của hắn nhất định dẽ bị vỡ ra! Như thế, kế tiếp chỉ cần miệng vết thương dính nước thì máu sẽ bị loang ra, cứ như vậy trong ao trì trong vắt, chẳng phải...
Đúng vậy, mục đích của Thuận Thừa Đế chính là cái này, ông ta muốn đẩy Ân Phượng Trạm vào đường cùng, không thể chối cãi. Đúng hơn là bản chất của việc tế xuân lần này chỉ để tìm ra Ân Phượng Trạm.
Nghĩ tới đây, tim Nhϊế͙p͙ Cẩn Huyên liền đập liên hồi, ngay sau đó theo bản năng quay đầu nhìn về phía Ân Phượng Trạm đứng bên cạnh.
Ngay lúc này, không đợi Nhϊế͙p͙ Cẩn Huyên nói chuyện, chỉ nghe thấy giọng nói của Thuận Thừa Đế vang lên.
"Lão tứ, lão ngũ, sao các ngươi lại không tham gia? Chẳng lẽ không muốn lấy được huyết đan?"
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Người kể những câu chuyện truyền kỳ
Chương 2: 2: Án chưa giải ở kinh thành
Chương 3: 3: Vào kinh phá án
Chương 4: 4: Lần đầu gặp Sở Vương
Chương 5: 5: Án quỷ không đầu
Chương 6: 6: Mộc mẹ là pháp y
Chương 7: 7: Bảy ngày phá án
Chương 8: 8: Thái giám đẹp trai nhất quả đất
Chương 9: 9: Nguồn gây án
Chương 10: 10: Mục tiêu hung thủ
Chương 11: 11: Phương pháp khám nghiệm tử thi kinh hãi
Chương 12: 12: Trong bụng chứa đan
Chương 13: 13: Manh mối cuối cùng
Chương 14: 14: Tự mình bắt quỷ
Chương 15: 15: Hung thủ bị bắt
Chương 16: 16: Có người cầu hôn
Chương 17: 17: Không cho mặt mũi
Chương 18: 18: Giằng co trong viện
Chương 19: 19: Lại một lần nữa lập uy
Chương 20: 20: Đánh vào thể diện
Chương 21: 21: Người của Hình Bộ tới
Chương 22: 22: Tin tức ngoài ý muốn
Chương 23: 23: Ép hỏi một lần nữa
Chương 24: 24: Để cho ta tới!
Chương 25: 25: Là một nữ nhân
Chương 26: 26: Hỏi cung trước đình viện
Chương 27: 27: Câm miệng cho ta
Chương 28: 28: Lộ ra dấu vết
Chương 29: 29: Không thể chối cãi
Chương 30: 30: Chân tướng
Chương 31: 31: Vấn đề cuối cùng
Chương 32: 32: Làm một cuộc giao dịch
Chương 33: 33: Ai là hung thủ
Chương 34: 34: Để ta thử đi
Chương 35: 35: Thi đấu
Chương 36: 36: Cuối cùng ai mới là người ngu
Chương 37: 37: Đối chọi gay gắt
Chương 38: 38: Tâm tư của từng người
Chương 39: 39: Bên trái bên phải
Chương 40: 40: Sao lại là ngươi
Chương 41: 41: Đã quên thân phận của bản thân
Chương 42: 42: Ngươi muốn chết!
Chương 43: 43: Tranh đấu gay gắt
Chương 44: 44: Oan gia ngõ hẹp
Chương 45: 45: Vũ nhục
Chương 46: 46: Một hồi diễn hài
Chương 47: 47: Không có kết cục tốt
Chương 48: 48: Nhắc lại chuyện xưa
Chương 49: 49: Cực kì ngoài ý muốn
Chương 50: 50: Tiến cung
Chương 51: 51: Quyết không tha
Chương 52: 52: Phản kích
Chương 53: 53: Dì
Chương 54: 54: Thật không dám dấu diếm!
Chương 55: 55: Lưu lại liền tốt
Chương 56: 56: Chủ tớ nói chuyện
Chương 57: 57: Không liên quan đến ngươi
Chương 58: 58: Cắn chặt cho ta
Chương 59: 59: Ở chung một phòng
Chương 60: 60: Đi Vinh Hinh Uyển
Chương 61: 61: Chính là ngươi!
Chương 62: 62: Đông Lăng Hoàng Hậu
Chương 63: 63: Chứng cứ xác thực
Chương 64: 64: Chỉ ra và xác nhận hung thủ
Chương 65: 65: Hai bên giáp mặt
Chương 66: 66: Ai sai sử
Chương 67: 67: Manh mối vừa lộ ra
Chương 68: 68: Thỉnh chờ một lát
Chương 69: 69: Tra ra manh mối
Chương 70: 70: Hỏi cung và yêu cầu khám nghiệm tử thi
Chương 71: 71: Chứng minh sự trong sạch!
Chương 72: 72: Sóng gió bắt đầu
Chương 73: 73: Thật là hỗn đản (1)
Chương 74: 74: Thật là hỗn đản (2)
Chương 75: 75: Mưa gió sắp đến (1)
Chương 76: 76: Mưa gió sắp đến (2)
Chương 77: 77: Tranh chấp vào đêm khuya (1)
Chương 78: 78: Tranh chấp vào đêm khuya (2)
Chương 79: 79: Buông nàng ra! (1)
Chương 80: 80: Buông nàng ra! (2)
Chương 81: 81: Buông nàng ra! (3)
Chương 82: 82: Buông nàng ra!
Chương 83: 83: Lại lần nữa tiến cung (1)
Chương 84: 84: Lại lần nữa tiến cung! (2)
Chương 85: 85: Lại lần nữa tiến cung! (3)
Chương 86: 86: Đồ đệ của Mạnh Hiển (1)
Chương 87: 87: Đồ đệ của Mạnh Hiển (2)
Chương 88: 88: Đồ đệ của Mạnh Hiển (3)
Chương 89: 89: Hồng hạnh xuất tường (1)
Chương 90: 90: Hồng hạnh xuất tường (2)
Chương 91: 91: Hồng hạnh xuất tường (3)
Chương 92: 92: Hồng hạnh xuất tường (4)
Chương 93: 93: Hồng hạnh xuất tường (5)
Chương 94: 94: Thì ra là thế (1)
Chương 95: 95: Thì ra là thế (2)
Chương 96: 96: Thì ra là thế (3)
Chương 98: 98: Thì ra là thế (4)
Chương 99: 99: Chuyện kỳ quặc (1)
Chương 100: 100: Chuyện kỳ quặc (2)
Chương 101: 101: Chuyện kỳ quái (3)
Chương 102: 102: Chuyện kỳ quặc (4)
Chương 103: 103: Có chút mơ hồ (1)
Chương 104: 104: Có chút mơ hồ (2)
Chương 105: 105: Có chút mơ hồ (3)
Chương 106: 106: Có chút mơ hồ (4)
Chương 107: 107: Sẽ không vì ngươi (1)
Chương 108: 108: Sẽ không vì ngươi (2)
Chương 109: 109: Sẽ không vì ngươi (3)
Chương 110: 110: Sẽ không vì ngươi (4)
Chương 111: 111: Sẽ không vì ngươi (5)
Chương 112: 112: Ngẫu nhiên gặp được ở trong rừng (1)
Chương 113: 113: Ngẫu nhiên gặp được ở trong rừng (2)
Chương 114: 114: Trở về (1)
Chương 115: 115: Trở về (2)
Chương 116: 116: Chưa từng phát sinh (1)
Chương 117: 117: Chưa từng phát sinh (2)
Chương 118: 118: Chưa từng phát sinh (3)
Chương 119: 119: Chưa từng phát sinh (4)
Chương 120: 120: Ở chung một phòng (1)
Chương 121: 121: Ở chung một phòng (2)
Chương 122: 122: Ở chung một phòng (3)
Chương 123: 123: Đau lòng (1)
Chương 124: 124: Đau lòng (2)
Chương 125: 125: Đau lòng (3)
Chương 126: 126: Hôn môi (1)
Chương 127: 127: Hôn môi (2)
Chương 128: 128: Hôn môi (3)
Chương 129: 129: Khác nghề như cách núi (1)
Chương 130: 130: Khác nghề như cách núi (2)
Chương 131: 131: Khác nghề như cách núi (3)
Chương 132: 132: Sóng gió nổi lên (1)
Chương 133: 133: Sóng gió nổi lên (2)
Chương 134: 134: Sóng gió nổi lên (3)
Chương 135: 135: Phu thê nói chuyện vào ban đêm (1)
Chương 136: 136: Phu thê trò chuyện vào ban đêm (2)
Chương 137: 137: Phu thê trò chuyện vào ban đêm (3)
Chương 138: 138: Động lòng (1)
Chương 139: 139: Động lòng (2)
Chương 140: 140: Động lòng (3)
Chương 141: 141: Mở miệng hiến kế (1)
Chương 142: 142: Mở miệng hiến kế (2)
Chương 143: 143: Mở miệng hiến kế (3)
Chương 144: 144: Không an toàn! (1)
Chương 145: 145: Không an toàn! (2)
Chương 146: 146: Cơ hội (1)
Chương 147: 147: Cơ hội (2)
Chương 148: 148: Cơ hội (3)
Chương 149: 149: Nguy cơ hiện ra (1)
Chương 150: 150: Nguy cơ hiện ra (2)
Chương 151: 151: Nguy cơ hiện ra (3)
Chương 152: 152: Nguy cơ hiện ra (4)
Chương 153: 153: Nguy cơ hiện ra (1)
Chương 154: 154: Giả bộ cái gì? (2)
Chương 155: 155: Giả bộ cái gì? (3)
Chương 156: 156: Xuất kỳ bất ý(*) (1)
Chương 157: 157: Xuất kì bất ý (2)
Chương 158: 158: Xuất kì bất ý (3)
Chương 159: 159: Đó là ngoài ý muốn (1)
Chương 160: 160: Đó là ngoài ý muốn (2)
Chương 161: 161: Ta không hiểu (1)
Chương 162: 162: Ta không hiểu(2)
Chương 163: 163: Luận võ đấu rượu (2)
Chương 164: 164: Ai thua ai thắng(1)
Chương 165: 165: Ai thua ai thắng (2)
Chương 166: 166: Ai thua ai thắng (3)
Chương 167: 167: Kinh hồn táng đảm(*) (1)
Chương 168: 168: Kinh hồn táng đảm (2)
Chương 169: 169: Nói ẩu nói tả (1)
Chương 170: 170: Nói ẩu nói tả (2)
Chương 171: 171: Ăn ngay nói thật
Chương 172: 172: Ăn ngay nói thật (2)
Chương 173: 173: Hòa li đi! (1)
Không tìm thấy chương nào phù hợp