Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 34: Thư khiêu chiến Giữa trưa,
13:50 - 02.06.2026
1,503 lượt xem
Tô Manh đưa Tiểu Khải đi ăn món dimsum và đùi lợn kho thèm nhớ lâu nay ở trung tâm thương mại gần đó.
Ăn tới nỗi Tiểu Khải vô cùng hài lòng, trêи đường trở về công ty liền bắt đầu ngủ gà ngủ gật.
Lúc Tô Manh ôm Tiểu Khải vào công ty, đúng lúc đụng phải Lâm Tích Ngữ.
Cô nhíu mày tưởng Lâm Tích Ngữ sẽ lại nói cái gì.
Dù sao thì chuyện cô dẫn con tới công ty làm việc là không đúng. Căn cứ theo tính cách không tiếc đối phó với cô của Lâm Tích Ngữ, nhìn thấy chỗ nào cô làm không tốt nhất định sẽ châm chọc một trận.
Nhưng lần này Lâm Tích Ngữ lại không lên tiếng mà chỉ lạnh nhạt liếc Tiểu Khải đang nằm trong lòng Tô Manh, sau đó không nói nửa lời liền rời đi.
Ngược lại bộ dáng điềm tĩnh này lại khiến cho Tô Manh hơi không quen.
Tiểu Khải ngủ thẳng một giấc tới bốn giờ chiều mới uể oải bò dậy khỏi sofa, nhõng nhẽo làm nũng, giọng nghẹn ngào: “Mẹ ơi! Con đau!” Thế nhưng lại dọa Tô Manh thiếu chút bị sặc, căng thẳng chạy ào tới ghế sofa săm soi mặt của Tiểu Khải: “Đau ở đâu? Nói cho mẹ nghe!” Tiểu Khải ngủ tới mức hai má đều đỏ ửng, nước mắt ướt nhẹp lông mị, trông vừa đáng yêu lại đáng thương. Nó bĩu môi chìa tay ra muốn Tô Manh ôm.
Bộ dạng này mới thật sự là một đứa trẻ năm tuổi nên có.
Nhưng thẳng con trai từ nhỏ đã hiểu chuyện nhà cô bày.
ra vẻ khiến người khác cảm thấy xót thương này lại làm Tô Manh sợ hãi hết sức: “Con à, con đừng làm mẹ sợ.
Con rốt cuộc sao rồi, nói với mẹ đi? Đau ở đâu?” Tiểu Khải nằm trong lòng mẹ, giơ cái chân nhỏ mang bít †ất màu xám lên, nói với vẻ tội nghiệp: “Tê chân rồi” Tô Manh nhịn không được phì cười.
Tiểu Khải nghe thấy tiếng cười của mẹ liền cảm thấy.
mất mặt. Hai má đỏ lên như muốn xuất huyết, nghiêm mặt lại hùng hổ nói: “Mẹ, không được cười!” Giống như bộ dạng chú chó nhỏ đang nhe răng với chủ, không những không cảm thấy hung dữ mà còn thấy vô cùng dễ thương.
Tô Manh cắn môi nhịn cười: “Được được, mẹ không cười nữa. Mẹ sẽ xoa đùi cho con. Con trai cưng của mẹ ngủ tới nỗi chân tê hết lại. Mẹ giúp con xoa” Tiểu Khải khịt mũi hừ khẽ một tiếng, hưởng thụ sự xoa bóp của mẹ.
Tiểu Khải không kén ăn, cực kỳ thích ăn thịt. Chỉ là nó cao hơn mấy đứa nhỏ bằng tuổi nửa cái đầu nên nhìn qua hơi ốm một chút, nhưng lúc sờ vào lại cảm thấy thịt chắc nụi.
Đặc biệt là bàn chân nhỏ, ngón chân múp múp, lòng bàn chân cũng tròn đầy, mềm mại.
Tô Manh cố ý trêu Tiểu Khải: “Con yêu, sờ lòng bàn chân con xong mẹ lại thấy hơi đói rồi” Cô vừa nói vừa dùng tay mò mẫm lòng bàn chân mềm mại của Tiểu Khải, sờ tới nỗi chân Tiểu Khải nhột. Sau đó nó đành rụt chân về, khoanh chân lại giấu ở dưới ʍôиɠ, kiên quyết không cho Tô Manh chạm tới chút thớ thịt nào.
Tiểu Khải dùng đôi mất đen láy như mực nhìn chằm chằm Tô Manh, nhấn mạnh từng câu từng chữ: “Mẹ, con không phải heo. Mẹ cũng không phải là heo mẹ. Cái mẹ sờ không phải là chân heo” Nhìn kỹ thì thấy trong đôi mắt long lanh của nó còn mang theo chút ấm ức.
“Ha ha ha. Phải phải phải. Mẹ không phải heo mẹ. Con không phải là heo con” Tô Manh thương thằng con trai nhà mình chết mất, rõ ràng rất tủi thân mà còn mạnh miệng: “Tối nay chúng ta ăn cơm sườn được không?” Cơm sườn Tô Manh làm là món kɧօáϊ khẩu nhất của Tiểu Khải nên vừa nghe tối nay có thể ăn món mình thích nhất, Tiểu Khải liền gật đầu lia lịa: “Dạ được, con muốn ăn hai miếng sườn.” Ăn thêm một miếng thịt coi như phí bù đắp cho việc nó cực khổ tìm bạn trai cho mẹ vậy.
“Được, con yêu muốn ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu.” Tối hôm đó, nhân lúc Tô Manh đang làm cơm sườn dưới bếp, Tiểu Khải liền lấy thân phận hacker KU gửi một bức mail khiêu chiến cho công ty khoa học kỹ thuật Hướng Dương.
Nội dung email là nó hy vọng chủ tịch của công ty Hướng Dương – Thẩm ɖu͙ƈ An – tiếp nhận khiêu chiến vào lúc tám giờ tối mai. Nội dung khiêu chiến là xem xem liệu nó có phá được tường lửa của công ty hay không.
Nếu như nó thắng thì quý công ty phải đồng ý với cậu một điều kiện.
Ăn tới nỗi Tiểu Khải vô cùng hài lòng, trêи đường trở về công ty liền bắt đầu ngủ gà ngủ gật.
Lúc Tô Manh ôm Tiểu Khải vào công ty, đúng lúc đụng phải Lâm Tích Ngữ.
Cô nhíu mày tưởng Lâm Tích Ngữ sẽ lại nói cái gì.
Dù sao thì chuyện cô dẫn con tới công ty làm việc là không đúng. Căn cứ theo tính cách không tiếc đối phó với cô của Lâm Tích Ngữ, nhìn thấy chỗ nào cô làm không tốt nhất định sẽ châm chọc một trận.
Nhưng lần này Lâm Tích Ngữ lại không lên tiếng mà chỉ lạnh nhạt liếc Tiểu Khải đang nằm trong lòng Tô Manh, sau đó không nói nửa lời liền rời đi.
Ngược lại bộ dáng điềm tĩnh này lại khiến cho Tô Manh hơi không quen.
Tiểu Khải ngủ thẳng một giấc tới bốn giờ chiều mới uể oải bò dậy khỏi sofa, nhõng nhẽo làm nũng, giọng nghẹn ngào: “Mẹ ơi! Con đau!” Thế nhưng lại dọa Tô Manh thiếu chút bị sặc, căng thẳng chạy ào tới ghế sofa săm soi mặt của Tiểu Khải: “Đau ở đâu? Nói cho mẹ nghe!” Tiểu Khải ngủ tới mức hai má đều đỏ ửng, nước mắt ướt nhẹp lông mị, trông vừa đáng yêu lại đáng thương. Nó bĩu môi chìa tay ra muốn Tô Manh ôm.
Bộ dạng này mới thật sự là một đứa trẻ năm tuổi nên có.
Nhưng thẳng con trai từ nhỏ đã hiểu chuyện nhà cô bày.
ra vẻ khiến người khác cảm thấy xót thương này lại làm Tô Manh sợ hãi hết sức: “Con à, con đừng làm mẹ sợ.
Con rốt cuộc sao rồi, nói với mẹ đi? Đau ở đâu?” Tiểu Khải nằm trong lòng mẹ, giơ cái chân nhỏ mang bít †ất màu xám lên, nói với vẻ tội nghiệp: “Tê chân rồi” Tô Manh nhịn không được phì cười.
Tiểu Khải nghe thấy tiếng cười của mẹ liền cảm thấy.
mất mặt. Hai má đỏ lên như muốn xuất huyết, nghiêm mặt lại hùng hổ nói: “Mẹ, không được cười!” Giống như bộ dạng chú chó nhỏ đang nhe răng với chủ, không những không cảm thấy hung dữ mà còn thấy vô cùng dễ thương.
Tô Manh cắn môi nhịn cười: “Được được, mẹ không cười nữa. Mẹ sẽ xoa đùi cho con. Con trai cưng của mẹ ngủ tới nỗi chân tê hết lại. Mẹ giúp con xoa” Tiểu Khải khịt mũi hừ khẽ một tiếng, hưởng thụ sự xoa bóp của mẹ.
Tiểu Khải không kén ăn, cực kỳ thích ăn thịt. Chỉ là nó cao hơn mấy đứa nhỏ bằng tuổi nửa cái đầu nên nhìn qua hơi ốm một chút, nhưng lúc sờ vào lại cảm thấy thịt chắc nụi.
Đặc biệt là bàn chân nhỏ, ngón chân múp múp, lòng bàn chân cũng tròn đầy, mềm mại.
Tô Manh cố ý trêu Tiểu Khải: “Con yêu, sờ lòng bàn chân con xong mẹ lại thấy hơi đói rồi” Cô vừa nói vừa dùng tay mò mẫm lòng bàn chân mềm mại của Tiểu Khải, sờ tới nỗi chân Tiểu Khải nhột. Sau đó nó đành rụt chân về, khoanh chân lại giấu ở dưới ʍôиɠ, kiên quyết không cho Tô Manh chạm tới chút thớ thịt nào.
Tiểu Khải dùng đôi mất đen láy như mực nhìn chằm chằm Tô Manh, nhấn mạnh từng câu từng chữ: “Mẹ, con không phải heo. Mẹ cũng không phải là heo mẹ. Cái mẹ sờ không phải là chân heo” Nhìn kỹ thì thấy trong đôi mắt long lanh của nó còn mang theo chút ấm ức.
“Ha ha ha. Phải phải phải. Mẹ không phải heo mẹ. Con không phải là heo con” Tô Manh thương thằng con trai nhà mình chết mất, rõ ràng rất tủi thân mà còn mạnh miệng: “Tối nay chúng ta ăn cơm sườn được không?” Cơm sườn Tô Manh làm là món kɧօáϊ khẩu nhất của Tiểu Khải nên vừa nghe tối nay có thể ăn món mình thích nhất, Tiểu Khải liền gật đầu lia lịa: “Dạ được, con muốn ăn hai miếng sườn.” Ăn thêm một miếng thịt coi như phí bù đắp cho việc nó cực khổ tìm bạn trai cho mẹ vậy.
“Được, con yêu muốn ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu.” Tối hôm đó, nhân lúc Tô Manh đang làm cơm sườn dưới bếp, Tiểu Khải liền lấy thân phận hacker KU gửi một bức mail khiêu chiến cho công ty khoa học kỹ thuật Hướng Dương.
Nội dung email là nó hy vọng chủ tịch của công ty Hướng Dương – Thẩm ɖu͙ƈ An – tiếp nhận khiêu chiến vào lúc tám giờ tối mai. Nội dung khiêu chiến là xem xem liệu nó có phá được tường lửa của công ty hay không.
Nếu như nó thắng thì quý công ty phải đồng ý với cậu một điều kiện.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Tô Manh cảm thấy nóng, rất nóng
Chương 2: 2: Bệnh viện nhân dân hàng đầu của thành phố Hải
Chương 3: 3
Chương 4: 4: Năm năm sau, tại sân bay quốc tế thành phố Hải
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20: Đứa bé có ủa anh không?
Chương 21: 21: Tin nhân trúng thưởng
Chương 22: 22
Chương 23: 23: Đi xem mắt
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29: Đồi tượng Tiêu chuẩn lựa chọn của Tiểu Khải rất khác người
Chương 30: 30: Mất tải liệu
Chương 31: 31: Ý tưởng nghèo nàn
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34: Thư khiêu chiến Giữa trưa,
Chương 35: 35: Tấn công tường ử; Nhưng sau khi bức thư được gửi đi liền bặt vô âm tín
Chương 36: 36: Tư liệu bị đánh cắp
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41: Tôi không biết anh
Chương 42: 42
Chương 43: 43: Đánh mông
Chương 44: 44
Chương 45: 45: Lạt mềm buộc chặt
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48: Con gái luôn nói một đằng làm một nẻ
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56: Anh biết hết rồi sao?
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59: Mọi người hiểu nhầm
Chương 60: 60
Chương 61: 61: Ngay buổi chiều ngày hôm sau, một chiếc xe hiệu
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141: Cầu cứu Thẩm Duc An
Chương 143: 143: Em thiếu tien?
Chương 144: 144: Không có giấy phép lái xe
Chương 145: 145: Anh là gay?
Chương 146: 146: Điên cuồng tông xe
Chương 147: 147: Cấp tốc chạy thoát thân
Chương 148: 148: Sốt ruột báo cánh sát
Chương 149: 149: Cuối cùng cũng được cứu
Chương 150: 150: Mọi chuyện phơi bày
Chương 151: 151: Thị phi ác ý
Chương 152: 152: Bà Thám chán ghét
Chương 153: 153: Con trai cũng bảo vệ mạ
Chương 154: 154: Tình cờ gặp gỡ giữa dem khuya
Chương 155: 155: Bí mật của chủ tịch
Chương 157: 157: Công ty làm nguy
Chương 158: 158: Kết hôn đi
Chương 159: 159: Hợp đồng hàn nhân
Chương 160: 160: khẩu chiến
Chương 161: 161: Dùng tiền mua tài khoản
Chương 162: 162: Ngạn Khải đau lòng
Chương 163: 163: Con không thể cưới mẹ rồi
Chương 164: 164: Chuẩn bị họp báo
Chương 165: 165: Chúng tôi là người yêu
Chương 166: 166: Chuyện tình yêu của chúng tôi
Chương 167: 167: Nghi thức cầu hôn
Chương 168: 168: Mẹ không đồng ý
Chương 169: 169: Người mẹ kỳ lạ
Chương 170: 170: Tán dương lẫn nhau
Chương 171: 171: Gọi điện suốt hai tiếng
Chương 172: 172V: kết hôn
Chương 173: 173: Từ khóa nổi bật trên Welbo
Chương 174: 174: Quan tâm chồng?
Chương 175: 175: Dọn đến nhà Thám Dục An ở
Chương 176: 176: Đồng ý sống chung
Chương 177: 177: Anh sẽ nghe lời em
Chương 179: 179: Phòng của Thám Dục An
Chương 180: 180: Gặp ác mộng
Chương 181: 181: Tình địch, số một
Chương 182: 182: Mặt hình trái tim
Chương 183: 183: Thể hiện tinh cam
Chương 184: 184: Say rượu phũ phàng bóc mẽ
Chương 185: 185: Tô Manh say trượul
Chương 186: 186: Ôm nhau
Chương 187: 187: Sau khi tỉnh rượu
Chương 188: 188: Phụ huynh là tấm gương của con cái
Chương 189: 189: Chồng của tôi
Chương 190: 190: Bóc tôm cho Tô Mạnh
Chương 191: 191: Canh thổ tự nấu
Chương 192: 192: Cảm ơn lòng tốt
Chương 193: 193: Dân tư bản
Chương 194: 194: Từ chối lòng tốt
Chương 195: 195: Quá khứ của anh
Chương 196: 196: Xuất viện về nhà
Chương 197: 197: Đừng yêu tôi hiện được điều khác thường rồi.
Chương 198: 198: Đều là vị tiền
Chương 199: 199: Bố con đánh cược
Chương 200: 200: Nên đi đăng ký kết hôn
Chương 201: 201: Anh không thể nuốt lời
Chương 202: 202: Két sắt của anh
Chương 203: 203: Bà nội nghe cháu hết
Chương 204: 204: Văn đề xưng hô
Chương 205: 205: Mẹ anh kêu anh đi tắm
Chương 206: 206: Tấm màng mỏng
Chương 208: 208: Sấy tóc
Chương 209: 209: Phải đi đăng ký
Chương 210: 210: Giao cho tôi
Chương 211: 211: Chúng ta đi lãnh giấy kết hôn đi
Chương 212: 212: Anh là đã khiến cản
Chương 213: 213: Cãi nhau lên hotsearch
Chương 214: 214: Toàn dân ủng hộ dỗ vợ
Chương 215: 215: Cùng lắm thì giải tán
Chương 216: 216: Tặng em hoa hồng của cả thành phố
Chương 217: 217: Anh không phải là thằng ngốc
Chương 218: 218: Hủy hợp đồng đến một trăm triệu
Chương 219: 219: Vợ tôi sợ độ cao
Chương 220: 220: Thể hiện tình cảm trong nhà hàng
Chương 221: 221: Kỹ năng diễn xuất của tôi một trăm điểm
Chương 222: 222: Chiếc siêu xe là phần thưởng cuối năm
Chương 223: 223: Đều là vì em
Chương 224: 224: Không được ức hiếp mẹ
Chương 225: 225: Ngủ cùng giường
Chương 226: 226: Không thấy con đâu rồi
Chương 227: 227: Chỗ tốt của bố
Chương 228: 228: Đi lãnh giấy kết hôn không
Chương 229: 229: Trở thành nhà thiết kế chính
Chương 230: 230: Lãnh giấy kết hôn
Chương 231: 231: Như nhau cả thôi
Chương 232: 232: Không có nhẫn
Chương 233: 233: Mua nhẫn
Chương 234: 234: Hẹn hò tại thủy cung
Chương 235: 235: Con thích bà nội
Chương 236: 236: Ghé sàn trình diễn
Chương 237: 237: Vợ có thích không?
Chương 238: 238: Cảm ơn chồng
Chương 239: 239: File nhạc không còn nữa
Chương 240: 240: Máy tính bị vỡ
Chương 241: 241: Tìm ra đầu sỏ tội ác
Chương 242: 242: cả thế giới đều biết tôi thích em
Chương 243: 243: cũng nên két hôn thôi
Chương 244: 244: kết hôn đi
Chương 245: 245: hai nhà tụ họp
Chương 246: 246: Giám đốc lâm thị
Chương 247: 247: Ly hôn cũng sẽ không lấy cô
Chương 248: 248: Chồng em rất đẹp trai
Chương 249: 249: Đây là chồng của tôi
Chương 250: 250: cả nhà đều tới
Chương 251: 251: Sự uy hiếp của mẹ ruột
Chương 252: 252: Đôi chân dưới bàn
Chương 253: 253: Hôn môi rồi
Chương 254: 254: Gọi một tiếng dễ nghe
Chương 255: 255: Tôi là vợ của Thẩm Dục An
Chương 256: 256: Không cho mượn thi không phải là con gái tôi
Chương 257: 257: Vợ không được bị bắt nạt
Chương 258: 258: Phân biệt đối xử
Chương 259: 259: Người đàn ông mà có yêu nhất trên thế giới
Chương 260: 260: Phạt vì dạy hư Tô Ngạn Khải
Chương 261: 261: Chi năm triệu thời mà
Chương 262: 262: Em muốn đi cũng không đi được
Không tìm thấy chương nào phù hợp