Chương 11: Cuộc Đua Thời Gian
Lý Tĩnh và Huyền lao ra khỏi cánh cửa, tim đập mạnh trong lồng ngực. Đằng sau, tiếng bước chân và tiếng gọi của Đặng Thái vọng lại, thúc giục họ nhanh chóng rời khỏi nơi này. Mùi khói thuốc súng và mồ hôi nồng nặc tràn ngập không khí, làm cho tâm trí Lý Tĩnh trở nên hỗn loạn.
“Chúng ta phải đến chỗ an toàn!” Huyền gấp gáp nói, ánh mắt lo lắng quét qua các lối đi tối tăm.
“Đi về phía đông, có một con đường dẫn ra khỏi thành phố,” Lý Tĩnh đáp, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
Họ chạy như bay, từng bước chân vang lên trên mặt đất. Mỗi giây đều như kéo dài vô tận, như thể thời gian đang chơi trò đùa với họ. Không khí xung quanh nặng nề, áp lực từ sự truy đuổi của Trịnh Quốc khiến Lý Tĩnh không thể dừng lại để suy nghĩ.
“Có thể chúng ta nên chia ra,” Huyền đề xuất, “như vậy sẽ khó khăn hơn cho họ.”
“Không!” Lý Tĩnh cắt đứt, “Chúng ta phải ở bên nhau. Chia ra chỉ làm tăng nguy cơ.”
Huyền gật đầu, nhưng nỗi sợ hãi trong ánh mắt cô không thể che giấu. Họ tiếp tục chạy, lòng tràn đầy quyết tâm nhưng cũng lẫn trong đó là sự tuyệt vọng. Chỉ cần một bước sai, mọi thứ sẽ kết thúc.
Đặng Thái xuất hiện từ phía trước, hô lớn: “Tôi đã tìm thấy lối thoát! Đi theo tôi!”
Lý Tĩnh và Huyền không do dự, chạy theo Đặng Thái. Họ lao qua những con hẻm tối tăm, nơi ánh đèn lờ mờ chiếu sáng những bức tường cũ kỹ. Lý Tĩnh cảm nhận được sự đe dọa đang rình rập, như một con thú hoang đang chực chờ cơ hội tấn công.
“Chúng ta không thể dừng lại,” Đặng Thái nói khi họ đến gần một cánh cửa gỗ cũ. “Nó dẫn ra khỏi thành phố.”
“Hy vọng bên ngoài sẽ an toàn hơn,” Huyền thì thầm, nhưng lòng cô vẫn nặng trĩu lo âu.
Khi họ mở cửa, một cơn gió lạnh ập đến, mang theo mùi đất ẩm ướt. Bên ngoài là một khoảng trống tối tăm, chỉ có ánh trăng le lói chiếu sáng. Họ chạy ra ngoài, nhưng ngay khi bước chân vừa chạm đất, một tiếng nổ vang lên từ phía sau.
“Trịnh Quốc!” Lý Tĩnh thốt lên, cảm giác như mọi hy vọng sụp đổ. Hắn đã theo kịp họ.
“Chạy!” Đặng Thái gầm lên, dẫn đầu trong khi Lý Tĩnh và Huyền theo sát phía sau. Họ lao qua những cánh đồng hoang, nhưng tiếng chân đuổi theo ngày càng gần.
“Lý Tĩnh!” Huyền hét lên, “Chúng ta không thể tiếp tục như thế này!”
“Không được dừng lại!” Anh thúc giục, từng bước chân đầy quyết tâm.Nhưng sự thật là, sức mạnh của họ đang dần cạn kiệt. Huyền thở hổn hển, cảm giác như không còn đủ sức để tiếp tục. Lý Tĩnh quay lại nhìn cô, nỗi lo lắng dâng trào. Anh không thể để Huyền gặp nguy hiểm.
“Chúng ta phải tìm một nơi ẩn nấp,” anh nói, “để đánh bại họ từ bên trong.”
“Đằng kia!” Đặng Thái chỉ về phía một căn nhà bỏ hoang. “Vào trong đó!”
Họ vội vàng lao vào, đóng cửa lại. Bên trong tối tăm, không khí nặng nề. Huyền dựa lưng vào tường, th* d*c, trong khi Lý Tĩnh và Đặng Thái kiểm tra xung quanh.
“Chúng ta phải làm gì tiếp theo?” Huyền hỏi, giọng đầy lo lắng.
“Chúng ta cần thời gian để lên kế hoạch,” Lý Tĩnh đáp, không che giấu được sự căng thẳng. “Trịnh Quốc sẽ không từ bỏ dễ dàng.”
“Có thể hắn sẽ không nghĩ chúng ta lại ẩn náu ở đây,” Đặng Thái nói. “Chúng ta phải tìm cách chiếm ưu thế.”
“Chúng ta cần thông tin,” Lý Tĩnh nói. “Huyền, em hãy tìm hiểu xem có ai trong thị trấn có thể giúp đỡ.”
“Nhưng em không thể ra ngoài,” Huyền phản đối, “Họ sẽ bắt em.”
“Ta sẽ đi cùng em,” Đặng Thái khẳng định. “Chúng ta sẽ không để em một mình.”
“Không,” Lý Tĩnh cắt ngang, “Mọi người cần phải ở lại đây. Tôi sẽ ra ngoài tìm hiểu tình hình. Huyền, em hãy chuẩn bị sẵn sàng nếu cần.”
“Anh không thể đi một mình,” Huyền nói, giọng lo lắng.
“Chúng ta không có thời gian để tranh cãi,” Lý Tĩnh đáp, “tôi cần phải làm điều này.”
“Cẩn thận,” Huyền thì thào, ánh mắt cô đầy lo lắng khi nhìn theo anh.
Lý Tĩnh hít một hơi sâu, rồi mở cửa và bước ra ngoài. Ánh trăng mờ ảo chiếu sáng con đường trước mắt. Anh cảm nhận được sự đe dọa từ những bóng tối xung quanh, nhưng không thể chần chừ. Mọi thứ phụ thuộc vào việc anh tìm ra cách đối phó với Trịnh Quốc.
Anh bước đi, lòng đầy quyết tâm và lo lắng. Thời gian đang trôi qua, và cuộc đua với số phận đã bắt đầu.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!