Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Trước
Chương Sau
Chương 1: Mở đầu
Trong tẩm cung xa hoa –
"Hoàng Thượng, ngọ thiện đã chuẩn bị tốt, hôm nay ngự phòng đã nấu những món ăn ngài thích nhất thị du hoàng nhũ cáp, tô tạc tiên vưu, mây trắng chân gà...” Thái giám Đức Hỉ thật cẩn thận mở miệng, muốn khiến cho chủ tử chú ý.
Ngồi ở trước ngự án, thân mặc gấm vóc hoa bào màu trắng bạc, giống như không chút để ý, chú tâm thưởng thức một khối thượng đẳng mĩ ngọc trước mặt.
Tuấn mỹ trên mặt, nhìn không ra là vui hay buồn, nhưng nếu nhìn kỹ, đôi mắt tối đen thâm thuý ẩn chứa đau xót.
Trên tường treo đầy các bức họa nữ nhân, nữ tử trong tranh hoặc hỉ hoặc giận hoặc sân hoặc si, đều là cùng một người.
"Trẫm không đói bụng.”
Ngón tay thon dài của hoàng đế trẻ thương tiếc khẽ vuốt mĩ ngọc, giống như đang thương tiếc nhớ lại quá khứ.
Đức Hỉ nhìn, không khỏi than nhẹ.
Chỗ hoài niệm này là tẩm cung Doanh quốc Hiếu Hiền hoàng hậu , nhưng chủ nhân sớm không còn ở nhân thế.
Bảy năm trước trận đại hoả vô tình kia, tàn nhẫn chôn vùi tánh mạng hoàng hậu.
Sau ngày đó, Hoàng Thượng tôn quý vô cùng của Doanh quốc - Hoàng Phủ Cận, giống đã đánh mất hồn, mỗi ngày một chút, đều đi vào tẩm cung xa hoa trống rỗng này, ảo tưởng thương tiếc linh hồn ái thê của hắn.
Đức Hỉ trong lòng biết Hoàng Thượng là vì chính mình chuộc tội.
Cũng không biết thời gian trôi qua bao lâu, bên ngoài đột nhiên truyền đến rất nhỏ tiếng bước chân, nội thị thật cẩn thận khom người đi đến. "Khởi bẩm Hoàng Thượng, Tư Đồ đại nhân cầu kiến.”
“Ái khanh hồi kinh ?” Nguyên bản Hoàng Phủ Cận đang sa vào trong suy nghĩ của chính mình liền ngước nhìn, trong ánh mắt nhiễm thượng một tầng sáng rọi nhàn nhạt.
Đứng dậy, lệnh thị vệ bãi giá, thẳng đến Dưỡng Tâm điện, chỉ thấy một dáng người thon dài, trẻ tuổi nam tử mi thanh mục tú lập tức quỳ vấn an.
Hoàng Phủ Cận đi lên trước, một tay nâng dậy hắn. "Bình thân. Lúc trước trẫm nhận được mật báo, nói ngươi trên đường đi nhiễm bệnh nặng, mới chậm trễ ngày hồi kinh, nay ái khanh thân mình đã khoẻ chưa?”
Tư Đồ Thanh mặc dù tuổi còn trẻ, cũng đã được phong làm nhất phẩm tướng quân, hắn võ công rất cao, chiến pháp như thần, là tâm huyết Hoàng Phủ Cận bồi dưỡng ra sau khi đăng cơ.
Thời gian trước phái hắn ra ngoài làm việc, lại trên đường bị nhiễm bệnh, theo thám tử hồi báo, lúc ấy hắn tựa hồ bệnh cũng không nhẹ.
"Đa tạ Hoàng Thượng quan tâm, thần hiện tại đã không còn trở ngại, chính là bệnh nặng mới khỏi, thân mình còn suy nhược.”
Đứng thẳng thân mình, đột nhiên từ trong lòng Tư Đồ Thanh rơi ra một chiếc khăn màu trắng, hắn vội vàng khom người nhặt lên, trên khăn có vài vết màu đỏ sậm, rơi vào trong mắt Hoàng Phủ Cận.
"Ái khanh, khăn tử kia hình như nhiễm máu?”
Tư Đồ Thanh mỉm cười. "Khởi bẩm Hoàng Thượng, máu trên khăn là máu gà, lúc ấy thần đi ngang qua Dương Châu, bệnh thật sự lợi hại, tìm rất nhiều đại phu đều không có hiệu quả, may mắn trên đường gặp được một vị thần y, bởi vì lúc ấy không có giấy và bút mực, cho nên. . . . ”
Vừa nói, hắn vừa mở ra chiếc khăn nhiễm máu, mặt trên có phương thuốc được viết bằng máu gà."Từ lúc thần uống phương thuốc thần y kia cho, ngày hôm sau bệnh tình liền chuyển tốt.”
Hoàng Phủ Cận nhìn những chữ viết ngay ngắn tinh tế trên chiếc khăn màu trắng, phút chốc híp lại mắt xem thật cẩn thận.
Chữ viết... Vì sao nhìn quen mắt như thế? Nhất bút nhất hoa, ngay cả lực đạo viết, đều quen thuộc như vậy.
"Mau nói cho trẫm, thần y kia bộ dáng như thế nào....”
"Hoàng Thượng, ngọ thiện đã chuẩn bị tốt, hôm nay ngự phòng đã nấu những món ăn ngài thích nhất thị du hoàng nhũ cáp, tô tạc tiên vưu, mây trắng chân gà...” Thái giám Đức Hỉ thật cẩn thận mở miệng, muốn khiến cho chủ tử chú ý.
Ngồi ở trước ngự án, thân mặc gấm vóc hoa bào màu trắng bạc, giống như không chút để ý, chú tâm thưởng thức một khối thượng đẳng mĩ ngọc trước mặt.
Tuấn mỹ trên mặt, nhìn không ra là vui hay buồn, nhưng nếu nhìn kỹ, đôi mắt tối đen thâm thuý ẩn chứa đau xót.
Trên tường treo đầy các bức họa nữ nhân, nữ tử trong tranh hoặc hỉ hoặc giận hoặc sân hoặc si, đều là cùng một người.
"Trẫm không đói bụng.”
Ngón tay thon dài của hoàng đế trẻ thương tiếc khẽ vuốt mĩ ngọc, giống như đang thương tiếc nhớ lại quá khứ.
Đức Hỉ nhìn, không khỏi than nhẹ.
Chỗ hoài niệm này là tẩm cung Doanh quốc Hiếu Hiền hoàng hậu , nhưng chủ nhân sớm không còn ở nhân thế.
Bảy năm trước trận đại hoả vô tình kia, tàn nhẫn chôn vùi tánh mạng hoàng hậu.
Sau ngày đó, Hoàng Thượng tôn quý vô cùng của Doanh quốc - Hoàng Phủ Cận, giống đã đánh mất hồn, mỗi ngày một chút, đều đi vào tẩm cung xa hoa trống rỗng này, ảo tưởng thương tiếc linh hồn ái thê của hắn.
Đức Hỉ trong lòng biết Hoàng Thượng là vì chính mình chuộc tội.
Cũng không biết thời gian trôi qua bao lâu, bên ngoài đột nhiên truyền đến rất nhỏ tiếng bước chân, nội thị thật cẩn thận khom người đi đến. "Khởi bẩm Hoàng Thượng, Tư Đồ đại nhân cầu kiến.”
“Ái khanh hồi kinh ?” Nguyên bản Hoàng Phủ Cận đang sa vào trong suy nghĩ của chính mình liền ngước nhìn, trong ánh mắt nhiễm thượng một tầng sáng rọi nhàn nhạt.
Đứng dậy, lệnh thị vệ bãi giá, thẳng đến Dưỡng Tâm điện, chỉ thấy một dáng người thon dài, trẻ tuổi nam tử mi thanh mục tú lập tức quỳ vấn an.
Hoàng Phủ Cận đi lên trước, một tay nâng dậy hắn. "Bình thân. Lúc trước trẫm nhận được mật báo, nói ngươi trên đường đi nhiễm bệnh nặng, mới chậm trễ ngày hồi kinh, nay ái khanh thân mình đã khoẻ chưa?”
Tư Đồ Thanh mặc dù tuổi còn trẻ, cũng đã được phong làm nhất phẩm tướng quân, hắn võ công rất cao, chiến pháp như thần, là tâm huyết Hoàng Phủ Cận bồi dưỡng ra sau khi đăng cơ.
Thời gian trước phái hắn ra ngoài làm việc, lại trên đường bị nhiễm bệnh, theo thám tử hồi báo, lúc ấy hắn tựa hồ bệnh cũng không nhẹ.
"Đa tạ Hoàng Thượng quan tâm, thần hiện tại đã không còn trở ngại, chính là bệnh nặng mới khỏi, thân mình còn suy nhược.”
Đứng thẳng thân mình, đột nhiên từ trong lòng Tư Đồ Thanh rơi ra một chiếc khăn màu trắng, hắn vội vàng khom người nhặt lên, trên khăn có vài vết màu đỏ sậm, rơi vào trong mắt Hoàng Phủ Cận.
"Ái khanh, khăn tử kia hình như nhiễm máu?”
Tư Đồ Thanh mỉm cười. "Khởi bẩm Hoàng Thượng, máu trên khăn là máu gà, lúc ấy thần đi ngang qua Dương Châu, bệnh thật sự lợi hại, tìm rất nhiều đại phu đều không có hiệu quả, may mắn trên đường gặp được một vị thần y, bởi vì lúc ấy không có giấy và bút mực, cho nên. . . . ”
Vừa nói, hắn vừa mở ra chiếc khăn nhiễm máu, mặt trên có phương thuốc được viết bằng máu gà."Từ lúc thần uống phương thuốc thần y kia cho, ngày hôm sau bệnh tình liền chuyển tốt.”
Hoàng Phủ Cận nhìn những chữ viết ngay ngắn tinh tế trên chiếc khăn màu trắng, phút chốc híp lại mắt xem thật cẩn thận.
Chữ viết... Vì sao nhìn quen mắt như thế? Nhất bút nhất hoa, ngay cả lực đạo viết, đều quen thuộc như vậy.
"Mau nói cho trẫm, thần y kia bộ dáng như thế nào....”
Chương Trước
Chương Sau
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Mở đầu
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12: Kết thúc
Chương 13: 13: Không thể khống chế
Chương 14: 14: Bị hiểu lầm
Chương 15: 15: Tâm tình không tốt
Chương 16: 16: Vô duyên vô cớ
Chương 17: 17: Một ước định
Chương 18: 18: Lật lọng
Chương 19: 19: Sóng gió cuộn trào
Chương 20: 20: Dặn dò sự tình
Chương 21: 21: Nổi lên mặt nước
Chương 22: 22: Binh mã loạn lạc
Chương 23: 23: Không được gạt người
Chương 24: 24: Không thể mở miệng
Chương 25: 25: Nguy cấp
Chương 26: 26: Chuyển biến bất ngờ
Chương 27: 27: Kết cục của vân dương
Chương 28: 28: Thanh lưu thành
Chương 29: 29: Huynh đệ lạc gia
Chương 30: 30: Đóng quân lạc phủ
Chương 31: 31: Cuộc sống ở lạc phủ
Chương 32: 32: Gặp phải phiền phức
Chương 33: 33: Ép mua ép bán
Chương 34: 34: Thử xem đàn ông
Chương 35: 35: Xem náo nhiệt
Chương 36: 36: Hoàn toàn không hiểu
Chương 37: 37: Kỹ thuật dẫn dắt
Chương 38: 38: Cảm ơn tiếp đãi
Chương 39: 39: Việc ngoài ý muốn
Chương 40: 40: Sự biến dồn dập
Chương 41: 41: Tra rõ sự việc
Chương 42: 42: Nửa đêm kinh hồn
Chương 43: 43: Phát triển ngoài ý muốn
Chương 44: 44: Không thể trốn tránh
Chương 45: 45: Người trong lòng
Chương 46: 46: Rơi vào quẫn cảnh
Chương 47: 47: Ra quân không thành
Chương 48: 48: Khá bất ngờ
Chương 49: 49: Bị gây khó dễ
Chương 50: 50: Giải trừ nguy cơ
Chương 51: 51: Quanh co
Chương 52: 52: Thuận theo tự nhiên
Chương 53: 53: Gặp lạc phồn
Chương 54: 54: Biểu đạt tâm ý
Chương 55: 55: Tính tình lạc cẩn
Chương 56: 56: Thật sự yêu thích
Chương 57: 57: Vô cùng lơ là
Chương 58: 58: Ván đã đóng thuyền
Chương 59: 59: Hứa hẹn
Chương 60: 60: Học quen
Chương 61: 61: Sống chung hòa hợp
Chương 62: 62: Xác định quan hệ
Chương 63: 63: Tín vật đính ước
Chương 64: 64: Thiếu gia lạc gia
Chương 65: 65: Trong khủng hoảng
Chương 66: 66: Chịu trừng phạt
Chương 67: 67: Mưu kế của lạc phồn
Chương 68: 68: Bụng đói kêu vang
Chương 69: 69: Thích ta sao
Chương 70: 70: Đối diện với bản thân
Chương 71: 71: Xua tan mây mù
Chương 72: 72: Gặp hoài viễn
Chương 73: 73: Có chút manh mối
Chương 74: 74: Trăm phương ngàn kế
Chương 75: 75: Không ngừng cố gắng
Chương 76: 76: Đạt được mục đích
Chương 77: 77: Cực hạn kiềm chế
Chương 78: 78: Người là của thần
Chương 79: 79: Khốn khổ chờ đợi
Chương 80: 80: Ngươi tới hay ta tới
Chương 81: 81: Chĩa mũi nhọn
Chương 82: 82: Trong sạch
Chương 83: 83: Gặp hoằng nghị
Chương 84: 84: Say rượu làm bậy
Chương 85: 85: Tình huống gì
Chương 86: 86: Dám làm dám chịu
Chương 87: 87: Đối tốt với hắn một chút
Chương 88: 88: Ra ngoài đi lại
Chương 89: 89: Đáng ghét cực điểm
Chương 90: 90: Hoàn toàn không yên ổn
Chương 91: 91: Thời khắc sinh tử
Chương 92: 92: Một lời xin lỗi
Chương 93: 93: Lại vào miệng cọp
Chương 94: 94: Vào rừng làm cướp
Chương 95: 95: Rốt cuộc là ai
Chương 96: 96: Lộ rõ thân phận
Chương 97: 97: Chỉ cần hiện tại
Chương 98: 98: Động phòng hoa chúc
Chương 99: 99: Tiết lộ thân phận
Chương 100: 100: Thăm lại chốn xưa
Chương 101: 101: Mưu kế bắc thần
Chương 102: 102: Chính diện giao tranh
Chương 103: 103: Ai thắng ai bại
Chương 104: 104: Người tính không bằng trời tính
Chương 105: 105: Tụ cùng một chỗ
Chương 106: 106: Người bất ngờ
Chương 107: 107: Chậm rãi thuần hóa
Chương 108: 108: Bắt đầu cô độc
Chương 109: 109: Tuyên bố chủ quyền
Chương 110: 110: Hành vi lớn mật
Chương 111: 111: Sinh tử giao đấu
Chương 112: 112: Cơn giận của Vân Dương
Chương 113: 113: Cách thức sống chung
Chương 114: 114: Đoán không ra
Chương 115: 115: Đây là lý do
Chương 116: 116: Âm mưu quỷ kế
Chương 117: 117: Cuộc sống giam cầm
Chương 118: 118: Bị vây lại
Chương 119: 119: Một mảnh đen nhánh
Chương 120: 120: Tai bay vạ gió
Chương 121: 121: Bầy rắn múa loạn
Chương 122: 122: Nguyên nhân sự việc
Chương 123: 123: Tắm rửa sạch sẽ
Chương 124: 124: Điều tra trong rừng
Chương 125: 125: Gặp nạn trong rừng
Chương 126: 126: Phát hiện kỳ lạ
Chương 127: 127: Sự thật phơi bày
Chương 128: 128: Rời khỏi lâm nghiệp
Chương 129: 129: Một hồi diễm ngộ
Chương 130: 130: Vui mừng bất ngờ
Chương 131: 131: Bùng nổ to lớn
Chương 132: 132: Trong dự đoán
Chương 133: 133: Một hồi ác chiến
Chương 134: 134: Giằng co không dứt
Chương 135: 135: Lựa chọn của vân dương
Chương 136: 136: Cái tiêu chết tiệt
Chương 137: 137: Thành công thoát hiểm
Chương 138: 138: Bữa cơm đầu tiên
Chương 139: 139: Tỏ rõ lập trường
Chương 140: 140: Chuyện của Lạc Cẩn
Chương 141: 141: Trở thành chuyện cũ
Chương 142: 142: Kết thành liên minh
Chương 143: 143: Có chút bốc lửa
Chương 144: 144: Tranh thủ lúc nhàn rỗi
Chương 145: 145: Tình huống gì chứ
Chương 146: 146: Tâm tư Hoài Viễn
Chương 147: 147: Chăm sóc người bị thương
Chương 148: 148: Gan lớn che trời
Chương 149: 149: Có điều thay đổi
Chương 150: 150: Bắt đầu hành trình
Chương 151: 151: Bắt đầu lại
Chương 152: 152: Một quãng thời gian
Chương 153: 153: Chơi đùa thỏa thích
Chương 154: 154: Đi uống rượu hoa
Chương 155: 155: Sỉ nhục to lớn
Chương 156: 156: Cố gắng ngăn cản
Chương 157: 157: Bước ngoặt nhỏ
Chương 158: 158: Giương cung bạt kiếm
Chương 159: 159: Giấu đầu hở đuôi
Chương 160: 160: Xung đột trực tiếp
Chương 161: 161: Quyết định của Hoằng Nghị
Chương 162: 162: Sóng lớn cuộn trào
Chương 163: 163: Ai cũng cho là mình đúng
Chương 164: 164: Mây bây sương phủ
Chương 165: 165: Làm sao ngăn địch
Chương 166: 166: Huynh đệ họ Ngô
Chương 167: 167: Ra tay giúp đỡ
Chương 168: 168: Tình hình Ly gia
Chương 169: 169: Thả lỏng một chút
Chương 170: 170: Giờ phút nhàn nhã
Chương 171: 171: Bầu không khí hòa hợp
Chương 172: 172: Trêu chọc đàn ông
Chương 173: 173: Có đột phá
Chương 174: 174: Mưa lớn dầm dề
Chương 175: 175: Hội đàm ba bên
Chương 176: 176: Một đám hiếm có
Chương 177: 177: Bị dạy dỗ
Chương 178: 178: Đấu trí đấu dũng
Chương 179: 179: Lũ lụt cuồn cuộn
Chương 180: 180: Bắt đầu phản kích
Chương 181: 181: Đường cùng phản kích
Chương 182: 182: Không phải kết thúc
Chương 183: 183: Thân phận của hoằng nghị
Chương 184: 184: Ra mắt người nhà
Chương 185: 185: Đế vương vô tình
Chương 186: 186: Thông suốt tỉnh ngộ
Chương 187: 187: Tới trọng khê
Chương 188: 188: Lạc Cẩn tức giận
Chương 189: 189: Thật thật giả giả
Chương 190: 190: Đêm dài đằng đẵng
Chương 191: 191: Người bất ngờ
Chương 192: 192: Tính hết cơ quan
Chương 193: 193: Nôn nóng bất an
Chương 194: 194: Suy nghĩ của hắn
Chương 195: 195: Lửa giận thiêu đốt
Chương 196: 196: Thật khó chuyện trò
Chương 197: 197: Bị ép đành chịu
Chương 198: 198: Trận chiến cuối cùng
Chương 199: 199: Mối nguy lương thảo
Chương 200: 200: Cuối cùng cũng đối mặt
Chương 201: 201: Sự tình có biến
Chương 202: 202: Bày bố cạm bẫy
Chương 203: 203: Lòng phản nghịch
Chương 204: 204: Một cuộc giao dịch
Chương 205: 205: Đêm dài đằng đẵng
Chương 206: 206: Tầng tầng mâu thuẫn
Chương 207: 207: Đổi khách làm chủ
Chương 208: 208: Lưỡng bại câu thương
Chương 209: 209: Một phần quyến luyến
Chương 210: 210: Nghênh đón kết thúc
Chương 211: 211: Trong mệnh có lúc
Chương 212: 212: Rửa sạch nhục cũ
Chương 213: 213: Thế lực ngang nhau
Chương 214: 214: Không thể cứu vãn
Chương 215: 215: Chiến dịch kết thúc
Chương 216: 216: Duyên tới duyên đi
Chương 217: 217: Nghiệp chướng nặng nề
Chương 218: 218: Sống tiếp thật tốt
Chương 219: 219: Lúc chia tay
Chương 220: 220: Trở lại hoàng cung
Chương 221: 221: Cuộc sống hồi cung
Chương 222: 222: Gió mát trăng thanh
Chương 223: 223: Chuyện tất nhiên
Chương 224: 224: Mục đích tới đây
Chương 225: 225: Thợ săn tài ba
Chương 226: 226: Phát hiện bất ngờ
Chương 227: 227: Bất ngờ gặp được
Chương 228: 228: Mấy tội cũng phạt
Chương 229: 229: Biết sai rồi
Chương 230: 230: Tin tức bất ngờ
Chương 231: 231: Tình huống gì chứ
Chương 232: 232: Tình cảm nhớ nhung
Chương 233: 233: Vui vẻ phục tùng
Chương 234: 234: Vật sở hữu
Chương 235: 235: Làm mai dắt mối
Chương 236: 236: Cố tình gây sự
Chương 237: 237: Cứ như vậy
Chương 238: 238: Tâm tâm niệm niệm
Chương 239: 239: Tiêu tan hiềm khích cũ
Chương 240: 240: Tham gia tiệc rượu
Chương 241: 241: Va chạm trực diện
Chương 242: 242: Vua không nói chơi
Chương 243: 243: Sớm nên như vậy
Chương 244: 244: Không thể làm gì
Chương 245: 245: Người đẹp độc địa
Chương 246: 246: Bắt đầu tuyển phi
Chương 247: 247: Quả là thần khí
Chương 248: 248: Cây to đón gió
Chương 249: 249: Hậu cung hiểm ác
Chương 250: 250: Ngoài kế hoạch
Chương 251: 251: Huynh đệ tình thâm
Chương 252: 252: Danh sách tuyển chọn
Chương 253: 253: Buông bỏ quá khứ
Chương 254: 254: Viên viên mãn mãn
Chương 255: 255: Chính văn hoàn (hoàn)
Chương 256: 256: Phiên ngoại 1 – Thâm cung sâu thẳm
Chương 257: 257: Phiên ngoại 2 - Một phần trách nhiệm
Chương 258: 258: Phiên ngoại 3 – Trừng phạt bản thân
Chương 259: 259: Phiên ngoại 4 - Một bước mới
Chương 260: 260: Phiên ngoại 5 – Đi vào săn bắn
Chương 261: 261: Phiên ngoại 6 - Cùng săn bắn
Chương 262: 262: Phiên ngoại 7 – Sau khi say rượu
Chương 263: 263: Phiên ngoại 8 - Tự mình kiểm điểm
Chương 264: 264: Phiên ngoại 9 – Có chút không thoải mái
Chương 265: 265: Phiên ngoại 10 - Đều đã qua rồi
Chương 266: 266: Phiên ngoại 11 – Móc túi tại trận
Chương 267: 267: Phiên ngoại 12 - Hậu cung tranh sủng
Chương 268: 268: Phiên ngoại 13 – Tiêu trừ tai họa
Chương 269: 269: Phiên ngoại 14 - Phiên ngoại hoàn
Không tìm thấy chương nào phù hợp