Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 130: Trở lại Kiến Khang
17:25 - 13.05.2026
3,737 lượt xem
Đảo mắt một tháng trôi qua.
Dọc theo đường đi, năm trăm hộ vệ xốc vác phía trước cũng đủ để dọa lui đạo tặc nhỏ lẻ. Vì thế, đoàn người vô kinh vô hiểm đi qua, trong nháy mắt, Kiến Khang đã ở trong tầm nhìn.
Từng bước đến gần phạm vi thành Kiến Khang, toàn bộ không khí hoàn toàn khác biệt so với trước kia.
Một đội lại một đội đệ tử hoa phục giục ngựa mà đến, dù là nơi núi rừng hay là nơi bãi đất hoang vu, lúc nào cũng có thể nghe thấy tiếng hát vang.
Một khắc sau, Trần Dung đã có thể nghe thấy trong thành truyền đến tiếng cười vui cùng sanh nhạc.
Ngay khi nàng đang nhìn ngắm xung quanh, một đội đệ tử hoa phục cưỡi ngựa phóng đến, bọn họ một bên thét to, một bên vung roi ngựa. Roi ngựa kia quất vào trong không khí, phát ra từng tiếng rung động.
Mười mấy đệ tử hoa phục trong nháy mắt đã vọt tới bên cạnh đoàn xe.
Đúng lúc này, một thiếu niên xinh đẹp kêu lên: “Dừng lại, dừng lại.”
Giọng nói này?
Trần Dung chuyển mắt nhìn lại, quả nhiên, thiếu niên này mày liễu mắt hạnh, da thịt trắng nõn, không có hầu kết, làm sao là một thiếu niên cho được? Rõ ràng là nữ lang cải trang.
Lại vừa ngắm nhìn, Trần Dung phát hiện năm sáu người vây quanh bên cạnh thiếu niên này, hóa ra đều là nữ lang cải trang thành.
Sau khi nữ lang cầm đầu kia chặn đội ngựa, nghiêng đầu đánh giá mọi người trong đoàn xe.
Liếc mắt qua lại, nàng ta đột nhiên vung roi ngựa, hướng tới một hộ vệ cao giọng quát: “Ngươi, quay đầu lại!”
Hộ vệ kia nghe vậy, nhíu nhíu mày, đưa mắt nhìn về phía nàng.
Nữ lang kia liếc nhìn hắn một cái, trên mặt toát ra một chút thần sắc thất vọng, roi ngựa trong tay nàng ta vung thật mạnh trong không khí phát ra từng tiếng “vun vút”, nàng ta buồn bực kêu lên: “Hơn mấy trăm trượng phu, người người khí phách hiên ngang, lại không có một ai là mĩ thiếu niên. Hừ, nếu không đẹp, các ngươi kiêu ngạo cái gì chứ?”
Lời của nữ lang vừa dứt, các cô nương phía sau đồng thời cười duyên, các nàng dùng tay áo dài che miệng, líu ríu kêu lên: “Đúng vậy, đúng vậy, phí công chúng ta cố ý chạy tới.”
“Hán tử kia, nếu ngươi phủ phấn, vẫn còn coi là tạm được.” Nữ lang này vung roi ngựa chỉ vào một hộ vệ diện mạo tuấn tú, làn da rám nắng trong đám người.
“Không biết trong xe ngựa có thể có mĩ thiếu niên hay không?”
Cũng không biết là ai nói những lời này, lập tức nhắc nhở nữ lang cầm đầu kia, nàng ta giục ngựa hướng về xe ngựa của Vương Hoằng.
Trần Dung cách qua lớp rèm xe nhìn tình cảnh này, kiếp trước nàng đã từng tới thành Kiến Khang, mà khi đó nàng là thê tử của Nhiễm Mẫn, cho dù tiến đến cũng chỉ vội vội vàng vàng, không hề nhàn hạ. Làm sao nàng đã từng gặp qua nữ lang lớn mật thế này? Đúng rồi, nàng đã nghe qua Kiến Khang dân phong xa hoa thành tính, hơn nữa trong hoàng cung có người đi đầu, gia phong không bó buộc nhóm nữ lang thế gia, không hề thiếu người phong lưu. Thế gian này cho tới bây giờ đều là như vậy, mọi lễ giáo quy củ, trách móc nặng nề thị phi đều là nhằm vào thân phận mà thôi.
Đảo mắt, nữ lang kia mang theo chúng cô nương nhằm vào xe ngựa của Vương Hoằng.
Trần Dung thu hồi ánh mắt, nàng hiếu kì liếc về phía Vương Hoằng.
Đúng lúc này, Vương Hoằng luôn luôn dán mắt vào sách lụa mở miệng, giọng của chàng thanh nhuận tao nhã: “Có thể phóng cờ lên rồi.”
Khi Trần Dung ngẩn ngơ khó hiểu, một hộ vệ cao giọng đáp: “Vâng.”
Đảo mắt, tiếng hét lớn của hộ vệ kia truyền ra: “Phóng cờ.”
Một lời thốt ra, chúng hộ vệ vù vù xoay người xuống ngựa, trong nháy mắt, mọi dấu hiệu cùng cờ xí của Lang Gia Vương thị xuất hiện ở từng góc xe.
Khi hộ vệ kia vừa mở miệng, nhóm nữ lang còn đang cười đùa ngắm nhìn, nhưng ngay sau đó các nàng không khỏi ngẩn ngơ.
Trong lúc ngây ra như phỗng, nữ lang cầm đầu kia xoay người xuống ngựa, nàng ta tao nhã cung kính hướng tới xe ngựa của Vương Hoằng thi lễ, run giọng kêu lên: “Thiếp không biết, lang quân chớ trách!”
Lời của nữ lang khiến mọi người bừng tỉnh, lập tức, mười mấy nữ lang giả trang thiếu niên đồng thời xoay người xuống ngựa, trong lúc nhất thời, mọi người đều thở dài, vẻ mặt kính sợ nhất tề kêu lên: “Chúng tôi không biết, lang quân chớ trách.”
Trả lời các nàng là tiếng bánh xe lạo xạo, trong nháy mắt, đoàn xe liền lướt qua đám người, chỉ để lại cát bụi.
Trần Dung quay đầu lại, liếc nhìn nữ lang vẫn không nhúc nhích cúi đầu, cực tao nhã cực tiêu chuẩn bảo trì lễ tiết kia, sau đó quay đầu nhìn về phía Vương Hoằng.
Lúc này Vương Hoằng khẽ nhếch khóe miệng, ánh mắt chuyên chú nhìn sách lụa, dường như trường hợp vừa rồi chàng thật sự đã trải qua rất nhiều.
Trần Dung cũng cong khóe miệng, chậm rãi cười, nàng chuyển mắt nhìn cửa thành cao lớn càng ngày càng gần, còn có nước sông trong suốt chảy xuôi hai bên cửa thành, khẽ nói: “Lang quân, thỉnh cho phép ta trở lại xe ngựa của mình.”
Vương Hoằng chậm rãi buông sách lụa trong tay, liếc nhìn Trần Dung một cái, miệng chàng bất giác cong lên, nói: “Đi xuống đi.”
“Vâng.”
Xe ngựa dừng lại, Trần Dung đi về phía xe ngựa của mình.
Nàng vừa lên xe ngựa, Bình ẩu vội vàng tiến lên giúp nàng lau rửa bụi bặm. Thường thường liếc nhìn cửa thành càng ngày càng gần kia, Bình ẩu vui mừng kêu lên: “Nữ lang, đây là Kiến Khang, chúng ta trở lại Kiến Khang rồi!”
Trên gương mặt tròn của Bình ẩu mang theo tươi cười rạng rỡ, đôi mắt nhỏ híp thành một đường, bà nói với vẻ khoái hoạt: “Nữ lang, phụ huynh của người đang ở thành Kiến Khang đó. Vài năm không gặp, cũng không biết hiện tại bọn họ có mạnh khỏe hay không?”
Trần Dung nâng mắt nhìn Bình ẩu, nhìn nét mặt già nua bà mà tươi cười nở hoa, môi Trần Dung giật giật, cuối cùng cũng không nói gì.
Lúc này, đoàn xe bắt đầu vào thành.
Dù là Bình ẩu hay là Trần Dung đều không nói chuyện, bắt đầu chuyên chú nhìn ngắm trong thành.
Không chỉ là các nàng, một khắc khi phóng cờ và dấu hiệu lên, khí thế của hộ vệ Vương gia đột nhiên biến đổi. Đến lúc này, trên mặt mỗi người đều mang theo tươi cười ôn hòa xa cách, lưng thẳng, tay nắm roi ngựa, tư thế cưỡi ngựa đều trở nên tiêu chuẩn thống nhất, trở nên trang nghiêm lộ ra vẻ tao nhã.
Lúc này mọi hộ vệ đều lộ ra một loại kiêu ngạo phát ra từ trong khung, còn có sự nho nhã trải qua nhiều năm huấn luyện mới có được. Giờ khắc này, năm trăm hộ vệ, mỗi người đều có một loại phong phạm của nho tướng.
Nhìn bọn họ, Bình ẩu rụt đầu rụt cổ, hâm mộ thì thào lẩm bẩm: “Thế nhân đều nói, thà làm phó dịch Vương gia, không làm thần tử của đế vương. Phó dịch Vương gia chính là nói bọn họ đó.” Bà dùng ánh mắt xa lạ, tràn ngập kính sợ nhìn đám hộ vệ Vương gia, dường như lúc này mới phát hiện, nhóm hán tử cùng bà ở chung hơn một tháng vẫn ôn hòa tùy ý lại là người có thân phận bất phàm như thế.
Khi nhóm hộ vệ bắt đầu tiến vào thành Kiến Khang, gần như là đột nhiên, tiếng kêu la, cười đùa mừng rỡ như điên truyền đến. Đây là tiếng kêu của các thiếu nữ, các nàng ùa ra từ trong đám người, như hồng thủy dũng mãnh hướng về phía xe ngựa của Vương Hoằng mà thét chói tai: “Thất lang, Thất lang, là Thất lang đã trở lại.”
“Thất lang rất không thú vị, vừa đi thì lại lâu như vậy.”
“Thất lang, chàng không ở đây, vào đông lạnh lẽo thấu xương, mùa xuân cũng không còn cảnh đẹp.”
“Thất lang Thất lang, vì sao giấu giếm không ra mặt?”
Trong tiếng hoan hô, hò hét, mười hộ vệ Vương gia xoay người xuống ngựa, hình thành vòng tròn che chắn bên ngoài xe ngựa của Vương Hoằng.
Dọc theo đường đi, năm trăm hộ vệ xốc vác phía trước cũng đủ để dọa lui đạo tặc nhỏ lẻ. Vì thế, đoàn người vô kinh vô hiểm đi qua, trong nháy mắt, Kiến Khang đã ở trong tầm nhìn.
Từng bước đến gần phạm vi thành Kiến Khang, toàn bộ không khí hoàn toàn khác biệt so với trước kia.
Một đội lại một đội đệ tử hoa phục giục ngựa mà đến, dù là nơi núi rừng hay là nơi bãi đất hoang vu, lúc nào cũng có thể nghe thấy tiếng hát vang.
Một khắc sau, Trần Dung đã có thể nghe thấy trong thành truyền đến tiếng cười vui cùng sanh nhạc.
Ngay khi nàng đang nhìn ngắm xung quanh, một đội đệ tử hoa phục cưỡi ngựa phóng đến, bọn họ một bên thét to, một bên vung roi ngựa. Roi ngựa kia quất vào trong không khí, phát ra từng tiếng rung động.
Mười mấy đệ tử hoa phục trong nháy mắt đã vọt tới bên cạnh đoàn xe.
Đúng lúc này, một thiếu niên xinh đẹp kêu lên: “Dừng lại, dừng lại.”
Giọng nói này?
Trần Dung chuyển mắt nhìn lại, quả nhiên, thiếu niên này mày liễu mắt hạnh, da thịt trắng nõn, không có hầu kết, làm sao là một thiếu niên cho được? Rõ ràng là nữ lang cải trang.
Lại vừa ngắm nhìn, Trần Dung phát hiện năm sáu người vây quanh bên cạnh thiếu niên này, hóa ra đều là nữ lang cải trang thành.
Sau khi nữ lang cầm đầu kia chặn đội ngựa, nghiêng đầu đánh giá mọi người trong đoàn xe.
Liếc mắt qua lại, nàng ta đột nhiên vung roi ngựa, hướng tới một hộ vệ cao giọng quát: “Ngươi, quay đầu lại!”
Hộ vệ kia nghe vậy, nhíu nhíu mày, đưa mắt nhìn về phía nàng.
Nữ lang kia liếc nhìn hắn một cái, trên mặt toát ra một chút thần sắc thất vọng, roi ngựa trong tay nàng ta vung thật mạnh trong không khí phát ra từng tiếng “vun vút”, nàng ta buồn bực kêu lên: “Hơn mấy trăm trượng phu, người người khí phách hiên ngang, lại không có một ai là mĩ thiếu niên. Hừ, nếu không đẹp, các ngươi kiêu ngạo cái gì chứ?”
Lời của nữ lang vừa dứt, các cô nương phía sau đồng thời cười duyên, các nàng dùng tay áo dài che miệng, líu ríu kêu lên: “Đúng vậy, đúng vậy, phí công chúng ta cố ý chạy tới.”
“Hán tử kia, nếu ngươi phủ phấn, vẫn còn coi là tạm được.” Nữ lang này vung roi ngựa chỉ vào một hộ vệ diện mạo tuấn tú, làn da rám nắng trong đám người.
“Không biết trong xe ngựa có thể có mĩ thiếu niên hay không?”
Cũng không biết là ai nói những lời này, lập tức nhắc nhở nữ lang cầm đầu kia, nàng ta giục ngựa hướng về xe ngựa của Vương Hoằng.
Trần Dung cách qua lớp rèm xe nhìn tình cảnh này, kiếp trước nàng đã từng tới thành Kiến Khang, mà khi đó nàng là thê tử của Nhiễm Mẫn, cho dù tiến đến cũng chỉ vội vội vàng vàng, không hề nhàn hạ. Làm sao nàng đã từng gặp qua nữ lang lớn mật thế này? Đúng rồi, nàng đã nghe qua Kiến Khang dân phong xa hoa thành tính, hơn nữa trong hoàng cung có người đi đầu, gia phong không bó buộc nhóm nữ lang thế gia, không hề thiếu người phong lưu. Thế gian này cho tới bây giờ đều là như vậy, mọi lễ giáo quy củ, trách móc nặng nề thị phi đều là nhằm vào thân phận mà thôi.
Đảo mắt, nữ lang kia mang theo chúng cô nương nhằm vào xe ngựa của Vương Hoằng.
Trần Dung thu hồi ánh mắt, nàng hiếu kì liếc về phía Vương Hoằng.
Đúng lúc này, Vương Hoằng luôn luôn dán mắt vào sách lụa mở miệng, giọng của chàng thanh nhuận tao nhã: “Có thể phóng cờ lên rồi.”
Khi Trần Dung ngẩn ngơ khó hiểu, một hộ vệ cao giọng đáp: “Vâng.”
Đảo mắt, tiếng hét lớn của hộ vệ kia truyền ra: “Phóng cờ.”
Một lời thốt ra, chúng hộ vệ vù vù xoay người xuống ngựa, trong nháy mắt, mọi dấu hiệu cùng cờ xí của Lang Gia Vương thị xuất hiện ở từng góc xe.
Khi hộ vệ kia vừa mở miệng, nhóm nữ lang còn đang cười đùa ngắm nhìn, nhưng ngay sau đó các nàng không khỏi ngẩn ngơ.
Trong lúc ngây ra như phỗng, nữ lang cầm đầu kia xoay người xuống ngựa, nàng ta tao nhã cung kính hướng tới xe ngựa của Vương Hoằng thi lễ, run giọng kêu lên: “Thiếp không biết, lang quân chớ trách!”
Lời của nữ lang khiến mọi người bừng tỉnh, lập tức, mười mấy nữ lang giả trang thiếu niên đồng thời xoay người xuống ngựa, trong lúc nhất thời, mọi người đều thở dài, vẻ mặt kính sợ nhất tề kêu lên: “Chúng tôi không biết, lang quân chớ trách.”
Trả lời các nàng là tiếng bánh xe lạo xạo, trong nháy mắt, đoàn xe liền lướt qua đám người, chỉ để lại cát bụi.
Trần Dung quay đầu lại, liếc nhìn nữ lang vẫn không nhúc nhích cúi đầu, cực tao nhã cực tiêu chuẩn bảo trì lễ tiết kia, sau đó quay đầu nhìn về phía Vương Hoằng.
Lúc này Vương Hoằng khẽ nhếch khóe miệng, ánh mắt chuyên chú nhìn sách lụa, dường như trường hợp vừa rồi chàng thật sự đã trải qua rất nhiều.
Trần Dung cũng cong khóe miệng, chậm rãi cười, nàng chuyển mắt nhìn cửa thành cao lớn càng ngày càng gần, còn có nước sông trong suốt chảy xuôi hai bên cửa thành, khẽ nói: “Lang quân, thỉnh cho phép ta trở lại xe ngựa của mình.”
Vương Hoằng chậm rãi buông sách lụa trong tay, liếc nhìn Trần Dung một cái, miệng chàng bất giác cong lên, nói: “Đi xuống đi.”
“Vâng.”
Xe ngựa dừng lại, Trần Dung đi về phía xe ngựa của mình.
Nàng vừa lên xe ngựa, Bình ẩu vội vàng tiến lên giúp nàng lau rửa bụi bặm. Thường thường liếc nhìn cửa thành càng ngày càng gần kia, Bình ẩu vui mừng kêu lên: “Nữ lang, đây là Kiến Khang, chúng ta trở lại Kiến Khang rồi!”
Trên gương mặt tròn của Bình ẩu mang theo tươi cười rạng rỡ, đôi mắt nhỏ híp thành một đường, bà nói với vẻ khoái hoạt: “Nữ lang, phụ huynh của người đang ở thành Kiến Khang đó. Vài năm không gặp, cũng không biết hiện tại bọn họ có mạnh khỏe hay không?”
Trần Dung nâng mắt nhìn Bình ẩu, nhìn nét mặt già nua bà mà tươi cười nở hoa, môi Trần Dung giật giật, cuối cùng cũng không nói gì.
Lúc này, đoàn xe bắt đầu vào thành.
Dù là Bình ẩu hay là Trần Dung đều không nói chuyện, bắt đầu chuyên chú nhìn ngắm trong thành.
Không chỉ là các nàng, một khắc khi phóng cờ và dấu hiệu lên, khí thế của hộ vệ Vương gia đột nhiên biến đổi. Đến lúc này, trên mặt mỗi người đều mang theo tươi cười ôn hòa xa cách, lưng thẳng, tay nắm roi ngựa, tư thế cưỡi ngựa đều trở nên tiêu chuẩn thống nhất, trở nên trang nghiêm lộ ra vẻ tao nhã.
Lúc này mọi hộ vệ đều lộ ra một loại kiêu ngạo phát ra từ trong khung, còn có sự nho nhã trải qua nhiều năm huấn luyện mới có được. Giờ khắc này, năm trăm hộ vệ, mỗi người đều có một loại phong phạm của nho tướng.
Nhìn bọn họ, Bình ẩu rụt đầu rụt cổ, hâm mộ thì thào lẩm bẩm: “Thế nhân đều nói, thà làm phó dịch Vương gia, không làm thần tử của đế vương. Phó dịch Vương gia chính là nói bọn họ đó.” Bà dùng ánh mắt xa lạ, tràn ngập kính sợ nhìn đám hộ vệ Vương gia, dường như lúc này mới phát hiện, nhóm hán tử cùng bà ở chung hơn một tháng vẫn ôn hòa tùy ý lại là người có thân phận bất phàm như thế.
Khi nhóm hộ vệ bắt đầu tiến vào thành Kiến Khang, gần như là đột nhiên, tiếng kêu la, cười đùa mừng rỡ như điên truyền đến. Đây là tiếng kêu của các thiếu nữ, các nàng ùa ra từ trong đám người, như hồng thủy dũng mãnh hướng về phía xe ngựa của Vương Hoằng mà thét chói tai: “Thất lang, Thất lang, là Thất lang đã trở lại.”
“Thất lang rất không thú vị, vừa đi thì lại lâu như vậy.”
“Thất lang, chàng không ở đây, vào đông lạnh lẽo thấu xương, mùa xuân cũng không còn cảnh đẹp.”
“Thất lang Thất lang, vì sao giấu giếm không ra mặt?”
Trong tiếng hoan hô, hò hét, mười hộ vệ Vương gia xoay người xuống ngựa, hình thành vòng tròn che chắn bên ngoài xe ngựa của Vương Hoằng.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Tội gì?
Chương 2: 2: Kẻ tiểu nhân
Chương 3: 3: Tán bớt tiền tài
Chương 4: 4: Ném vỡ bảo vật
Chương 5: 5: Vương gia có Thất lang
Chương 6: 6: Ra đi
Chương 7: 7: Lưu dân (1)
Chương 8: 8: Lưu dân (2)
Chương 9: 9: Nạn hạn hán (1)
Chương 10: 10: Nạn hạn hán (2)
Chương 11: 11: Nạn hạn hán (3)
Chương 12: 12: Thoát khốn
Chương 13: 13: Tiếng đàn kinh diễm
Chương 14: 14: Tiểu lang Tôn gia
Chương 15: 15: Tới gần sông Hoàng Hà
Chương 16: 16: Thích huynh hơn
Chương 17: 17: Mỹ nhân
Chương 18: 18: Cạm bẫy ở bờ bên kia
Chương 19: 19: 19: y
Chương 20: 20: Thế cục
Chương 21: 21: Tộc nhân
Chương 22: 22: Tái hiện
Chương 23: 23: Liếc mắt một cái, bồi cả một đời
Chương 24: 24: Trượng phu thực thụ
Chương 25: 25: Mua lương thực
Chương 26: 26: Địa vị biến đổi
Chương 27: 27: Đại sự
Chương 28: 28: Vạch trần
Chương 29: 29: Gặp trường bối
Chương 30: 30: Tộc thúc Trần Thuật
Chương 31: 31: Cầu yêu?
Chương 32: 32: Một khúc Phượng cầu hoàng (1)
Chương 33: 33: Một khúc Phượng cầu hoàng (2)
Chương 34: 34: Y đã trở lại
Chương 35: 35: Hôn sự của Nhiễm Mẫn
Chương 36: 36: Dấu bàn tay
Chương 37: 37: Thiếp mời
Chương 38: 38: Lời y nói
Chương 39: 39: Yến tiệc
Chương 40: 40: Chất vấn
Chương 41: 41: Mây và vũng bùn
Chương 42: 42: Tâm sự
Chương 43: 43: Tỷ muội
Chương 44: 44: Tạm bình an
Chương 45: 45: Nàng là con dao hai lưỡi
Chương 46: 46: Thiếu niên tướng quân
Chương 47: 47: Tục lễ
Chương 48: 48: Nói rõ
Chương 49: 49: Nụ hôn
Chương 50: 50: Lương thực
Chương 51: 51: Đưa lương thực
Chương 52: 52: Mạch nước ngầm
Chương 53: 53: Vào phủ
Chương 54: 54: Nam Dương vương
Chương 55: 55: Trần Dung khí thế bức người
Chương 56: 56: Đèn khổng minh
Chương 57: 57: Danh sĩ ngâm
Chương 58: 58: Bắn hạ đèn
Chương 59: 59: Dự tiệc
Chương 60: 60: Gây chú ý
Chương 61: 61: Chàng đến đây
Chương 62: 62: Ra khỏi phủ
Chương 63: 63: “Ý tốt” của Vương thất lang?
Chương 64: 64: Kẻ phàm tục
Chương 65: 65: Nhiễm Mẫn và Trần Dung
Chương 66: 66: Bị khinh bạc
Chương 67: 67: Ma đao
Chương 68: 68: Tài sản
Chương 69: 69: Lôi kéo làm quen
Chương 70: 70: Tính tình
Chương 71: 71: Chàng gọi nàng là khanh khanh
Chương 72: 72: Có đôi khi, có thể ngoan tuyệt
Chương 73: 73: Tao nhã khi phong ba ập đến
Chương 74: 74: Chúng phó
Chương 75: 75: Quân địch trước mặt, sân vắng thắng bước
Chương 76: 76: Danh tiết của Trần Dung
Chương 77: 77: Luyến đồng
Chương 78: 78: Đồng tâm
Chương 79: 79: Đường sống
Chương 80: 80: Ghen tuông
Chương 81: 81: Trở về thành Nam Dương
Chương 82: 82: Thất lang đoạn tụ, chúng ta phải làm sao bây giờ?
Chương 83: 83: Khi danh sĩ nghênh đón
Chương 84: 84: Trở về Trần phủ
Chương 85: 85: Mưu tính
Chương 86: 86: Trần Nguyên chịu nhục
Chương 87: 87: Đi cùng
Chương 88: 88: Vương Hoằng thưởng nàng một chậu nước trong
Chương 89: 89: Nhắc lại hôn sự
Chương 90: 90: Lý do Nhiễm Mẫn thích Trần Dung
Chương 91: 91: Vương Thất lang họa vô đơn chí
Chương 92: 92: Quý thiếp
Chương 93: 93: Thề
Chương 94: 94: Nhiễm Mẫn bắt người
Chương 95: 95: Uống một ngụm máu của y
Chương 96: 96: Ai bắt nạt ai?
Chương 97: 97: Lại gặp Thất lang
Chương 98: 98: Vương Thất lang vô tình hay hữu tình (1)
Chương 99: 99: Vương Thất lang vô tình hay hữu tình (2)
Chương 100: 100: Người mời là chàng mà người cứu vớt cũng là chàng
Chương 101: 101: Động tình
Chương 102: 102: Thất lang, xin chàng đâm một kiếm sau lưng thiếp!
Chương 103: 103: Ai đưa tới hoàng kim quan (quan tài dát vàng)
Chương 104: 104: Ôm cây đợi thỏ
Chương 105: 105: Khúc chiết
Chương 106: 106: Đi vội ngàn dặm để cầu y
Chương 107: 107: Thỉnh cầu của Trần Dung
Chương 108: 108: Ở chung
Chương 109: 109: Rất thẳng thắn
Chương 110: 110: Hiểu ra
Chương 111: 111
Chương 112: 112: Lang quân vẫn vậy
Chương 113: 113: Đố kỵ
Chương 114: 114: Giằng co
Chương 115: 115: Tính kế
Chương 116: 116: Một đêm
Chương 117: 117: Mộ dung khác
Chương 118: 118: Chuyện xưa tái diễn?
Chương 119: 119: Bị hạ dược
Chương 120: 120: Vui thích
Chương 121: 121: Trần Dung sau khi tỉnh lại
Chương 122: 122: Trước hai quân
Chương 123: 123: Đại thắng
Chương 124: 124: Nhiễm Mẫn thương tâm
Chương 125: 125: Thay đổi
Chương 126: 126: Chung xe
Chương 127: 127: Giằng co
Chương 128: 128: Trần Dung tuyệt tình
Chương 129: 129: Chém ngựa
Chương 130: 130: Trở lại Kiến Khang
Chương 131: 131: Gặp lại thân nhân ở Kiến Khang
Chương 132: 132: Trần Dung quyết đoán tuyệt tình
Chương 133: 133: Tìm tới cửa
Chương 134: 134: Quý nhân
Chương 135: 135: Gặp lại Vương Thất lang
Chương 136: 136: Nổi bật
Chương 137: 137: Bệ hạ, thỉnh phong thiếp làm nữ quan
Chương 138: 138: Muốn nói đã nói
Chương 139: 139: Vương Hoằng ban danh hào
Chương 140: 140: Thành nữ quan
Chương 141: 141: Ôm cây đợi thỏ
Chương 142: 142: Ai vì nàng bắn mũi tên này?
Chương 143: 143: Vương Hoằng đúng lúc xuất hiện
Chương 144: 144: Thất lang của ta
Chương 145: 145: Tư vị đó thật khó kháng cự
Chương 146: 146: Chàng nói
Chương 147: 147: Cố nhân đến đây?
Chương 148: 148: Gặp lại Nhiễm Mẫn
Chương 149: 149: Tình của Nhiễm Mẫn (1)
Chương 150: 150: Tình của Nhiễm Mẫn (2)
Chương 151: 151: Gặp trần vi
Chương 152: 152: Trần Dung và Vương Hoằng
Chương 153: 153: Hoàng thất
Chương 154: 154: Vui sướng
Chương 155: 155: Tình chân tình giả
Chương 156: 156: Coi là lang quân
Chương 157: 157: Nàng lại là của ta
Chương 158: 158: Vương Hoằng thẳng thắn
Chương 159: 159: Ngoại thất, Nhiễm Mẫn
Chương 160: 160: Vương Hoằng kháng chỉ
Chương 161: 161: Thánh chỉ, bình thản tiếp nhận
Chương 162: 162: Hai phần lễ vật
Chương 163: 163: Khóc
Chương 164: 164: Cùng quân chèo thuyền
Chương 165: 165: Phong quang
Chương 166: 166: Vương Hoằng cảnh cáo
Chương 167: 167: Nắm tay
Chương 168: 168: Vương Hoằng làm nũng
Chương 169: 169: Có dám hay không?
Chương 170: 170: Phản ứng của mọi người
Chương 171: 171: Khác lạ
Chương 172: 172: Vô lại
Chương 173: 173: Rồng có vảy ngược
Chương 174: 174: Kinh ngạc
Chương 175: 175: Tái kiến Mộ Dung Khác
Chương 176: 176: Nàng đáng giá
Chương 177: 177: Ứng đối
Chương 178: 178: Xiêm y không chỉnh tề
Chương 179: 179: Được cứu vớt
Chương 180: 180: Chàng đã đến
Chương 181: 181: Ngươi thua rồi
Chương 182: 182: Đố kỵ dẫn tới ân ái
Chương 183: 183: Hội hợp với Nhiễm Mẫn
Chương 184: 184: Tâm của y
Chương 185: 185: Đồn đãi
Chương 186: 186: Giải thích
Chương 187: 187: Tính toán
Chương 188: 188: Một câu
Chương 189: 189: Nói hết việc hai kiếp
Chương 190: 190: Ghen tuông
Chương 191: 191: Không cần y
Chương 192: 192: Đánh giết tùy ta
Chương 193: 193: Tạ Hạc Đình và thiếu niên A Cánh
Chương 194: 194: Y phục đỏ cũng có khí thế
Chương 195: 195: Tứ hôn
Chương 196: 196: Cái chết của Trần Dung?
Chương 197: 197: Thi thể đưa về cung
Chương 198: 198: Vương Hoằng trở về
Chương 199: 199: Tỉnh lại
Chương 200: 200: Lời thề
Chương 201: 201: Vương Hoằng giải thích
Chương 202: 202: Vương Hoằng đau lòng
Chương 203: 203: Trả lại nàng một đao
Chương 204: 204: Buông tay?
Chương 205: 205: Tặng cho nàng
Chương 206: 206: Vui sướng
Chương 207: 207: Chứng hôn
Chương 208: 208: Kết cục
Chương 209: 209: Phiên ngoại: Giấc mộng của Nhiễm Mẫn [1]
Chương 210: 210: Phiên ngoại: Giấc mộng của Nhiễm Mẫn [2]
Chương 211: 211: Phiên ngoại: Giấc mộng của Nhiễm Mẫn [3]
Chương 212: 212: Phiên ngoại: Giấc mộng của Nhiễm Mẫn [4]
Chương 213: 213: Phiên ngoại: Giấc mộng của Nhiễm Mẫn [hoàn]
Chương 214: 214: Phiên ngoại về Vương Hoằng: Nhớ lại lần gặp mặt năm đó
Chương 215: 215: Phiên ngoại về Vương Hoằng: Một khắc kia, phát hiện rằng mình đã yêu
Chương 216: 216: Phiên ngoại: Hài tử (1)
Chương 217: 217: Phiên ngoại: Đứa nhỏ [2]
Chương 218: 218: Phiên ngoại: Đứa nhỏ [3]
Chương 219: 219: Phiên ngoại: Một đôi
Chương 220: 220: Phiên ngoại: Phá hỏng cảnh đẹp
Chương 221: 221: Phiên ngoại: Hài tử [4]
Chương 222: 222: Phiên ngoại: Hài tử [5]
Chương 223: 223: Phiên ngoại: Gặp lại
Chương 224: 224: Phiên ngoại: Đồn đãi
Chương 225: 225: Phiên ngoại: Thiếu niên ở Kiến Khang
Chương 226: 226: Phiên ngoại: Bỏ trốn mất dạng
Chương 227: 227: Phiên ngoại: Tạ Hạc Đình
Chương 228: 228: Phiên ngoại: Ba nhi tử đến Kiến Khang
Chương 229: 229: Phiên ngoại: Người một nhà
Chương 230: 230: Phiên ngoại: Vương Hoằng sầu lo
Chương 231: 231: Phiên ngoại: Người có tên tuổi
Chương 232: 232: Phiên ngoại: Bộc lộ quan điểm
Chương 233: 233: Phiên ngoại: Trả thù
Chương 234: 234: Phiên ngoại: Bảo hộ
Chương 235: 235: Phiên ngoại: Người hay đố kỵ
Chương 236: 236: Phiên ngoại: Xử phạt
Chương 237: 237: Phiên ngoại: Tạ Hạc Đình cảnh cáo
Chương 238: 238: Phiên ngoại: Bệ hạ
Chương 239: 239: Phiên ngoại: Vương Hoằng bao che khuyết điểm
Chương 240: 240: Phiên ngoại: Ta chính là kẻ tuyệt tình
Chương 241: 241: Phiên ngoại: Một chiêu
Chương 242: 242: Phiên ngoại: Thằng nhóc
Chương 243: 243: Phiên ngoại: Nữ nhi
Chương 244: 244: Phiên ngoại: Huynh muội gặp lại
Chương 245: 245: Phiên ngoại: Phiền não a phiền não
Chương 246: 246: Phiên ngoại: Cố nhân
Không tìm thấy chương nào phù hợp