Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Trước
Chương Sau
Chương 160
Editor: May
“Tôi đưa các người đi.” Nhìn ra khó xử của Điền Kỳ Kỳ, Kim Diệp Lâm lấy áo khoác và chìa khóa, đúng lúc giải vây cho cô.
“Cảm ơn anh.”
Kim Diệp Lâm phản ứng vài giây, mới ý thức cô nói cái gì. Sắc mặt trầm trầm, dư quang khóe mắt ôn nhu đảo qua khuôn mặt cô, “Ở chỗ này, cô không cần miễn cưỡng, cô muốn làm cái gì liền làm cái đó. Thậm chí nếu về sau cô không muốn tới ăn cơm, cô cũng có thể cự tuyệt.” Tiếng nói Kim Diệp Lâm có vẻ đặc biệt trầm thấp, tiếng gió vù vù bên ngoài cắt yếu đi một phần lời nói của anh.
Điền Kỳ Kỳ chỉ xem anh là xuất phát từ khách khí suy nghĩ cho mình, có chút ngượng ngùng, “Không phải, tôi chỉ là không quá quen. Nhà các người, không, trong nhà rất tốt.” Cô chưa từng có cảm thụ qua gia đình chân chính nên là một loại trạng thái nào, chính là giống như bọn họ có thể cùng nhau ăn cơm, cùng nhau cười, cùng nhau thảo luận nói chuyện, hẳn xem như là hạnh phúc đi.
“Bảo Bảo, con làm sao vậy, rầu rĩ không vui. Có phải mệt nhọc không?” Từ khi ngồi lên xe, Điền Bảo Bảo vẫn luôn trầm mặc không nói chuyện, làm Điền Kỳ Kỳ cảm thấy kỳ quái. Nhìn Kim Diệp Lâm lái xe rời đi, Điền Kỳ Kỳ ngồi xổm người xuống, nương đèn đườngtrước tòa nhà chung cư, đánh giá bé.
“Mami, người cậu kia quái quái, ông ngoại trong nhà cũng quái quái.” Điền Bảo Bảo không thể nói rốt cuộc vì sao sẽ có cảm giác như vậy, nhưng bé lại là không quá quen tồn tại của bọn họ.
“Bảo Bảo không thích bọn họ?” Điền Kỳ Kỳ không nghĩ tới Điền Bảo Bảo sẽ là phản ứng này, cô thay bé khép thật chặt áo trên người, trong lòng cảm khái vạn ngàn. Thật ra cô cũng cảm thấy không thích, nhưng đối mặt với nhiệt tình như thế của bọn họ, nếu cô biểu hiện thờ ơ, có phải có vẻ có chút không thức thời không?
“Chú Lâm!” Điền Bảo Bảo vui mừng khôn xiết kêu một tiếng, tầm mắt xuyên qua Điền Kỳ Kỳ, nhìn tới phía sau cô. Cô tự nhiên có thể cảm giác được vui vẻ của Điền Bảo Bảo, tuy rằng tâm tư bé muốn trầm hơn đứa nhỏ khác một ít, nhưng nói đến cùng bé cũng chỉ là một đứa bé, luôn là biểu đạt chính mình nguyên thủy nhất. Đối với Lâm Dật, bé là thiệt tình vui vẻ, cái loại vui mừng này ngoại trừ chính mình, không có với bât luận kẻ nào.
Chỉ là cô không nghĩ tới Lâm Dật sẽ đến nơi này muộn như vậy, đứng lên xoay người, Điền Bảo Bảo cũng đã gấp không chờ nổi nhào vào trong lòng ngực anh.
“Sao hai người đứng ở bên ngoài? Mới trở về từ bên ngoài?” Lâm Dật xoa xoa tay nhỏ có chút lạnh lẽo của Điền Bảo Bảo, sau đó dứt khoát để bàn tay bé vào ngực mình sưởi ấm.
“Tôi đưa các người đi.” Nhìn ra khó xử của Điền Kỳ Kỳ, Kim Diệp Lâm lấy áo khoác và chìa khóa, đúng lúc giải vây cho cô.
“Cảm ơn anh.”
Kim Diệp Lâm phản ứng vài giây, mới ý thức cô nói cái gì. Sắc mặt trầm trầm, dư quang khóe mắt ôn nhu đảo qua khuôn mặt cô, “Ở chỗ này, cô không cần miễn cưỡng, cô muốn làm cái gì liền làm cái đó. Thậm chí nếu về sau cô không muốn tới ăn cơm, cô cũng có thể cự tuyệt.” Tiếng nói Kim Diệp Lâm có vẻ đặc biệt trầm thấp, tiếng gió vù vù bên ngoài cắt yếu đi một phần lời nói của anh.
Điền Kỳ Kỳ chỉ xem anh là xuất phát từ khách khí suy nghĩ cho mình, có chút ngượng ngùng, “Không phải, tôi chỉ là không quá quen. Nhà các người, không, trong nhà rất tốt.” Cô chưa từng có cảm thụ qua gia đình chân chính nên là một loại trạng thái nào, chính là giống như bọn họ có thể cùng nhau ăn cơm, cùng nhau cười, cùng nhau thảo luận nói chuyện, hẳn xem như là hạnh phúc đi.
“Bảo Bảo, con làm sao vậy, rầu rĩ không vui. Có phải mệt nhọc không?” Từ khi ngồi lên xe, Điền Bảo Bảo vẫn luôn trầm mặc không nói chuyện, làm Điền Kỳ Kỳ cảm thấy kỳ quái. Nhìn Kim Diệp Lâm lái xe rời đi, Điền Kỳ Kỳ ngồi xổm người xuống, nương đèn đườngtrước tòa nhà chung cư, đánh giá bé.
“Mami, người cậu kia quái quái, ông ngoại trong nhà cũng quái quái.” Điền Bảo Bảo không thể nói rốt cuộc vì sao sẽ có cảm giác như vậy, nhưng bé lại là không quá quen tồn tại của bọn họ.
“Bảo Bảo không thích bọn họ?” Điền Kỳ Kỳ không nghĩ tới Điền Bảo Bảo sẽ là phản ứng này, cô thay bé khép thật chặt áo trên người, trong lòng cảm khái vạn ngàn. Thật ra cô cũng cảm thấy không thích, nhưng đối mặt với nhiệt tình như thế của bọn họ, nếu cô biểu hiện thờ ơ, có phải có vẻ có chút không thức thời không?
“Chú Lâm!” Điền Bảo Bảo vui mừng khôn xiết kêu một tiếng, tầm mắt xuyên qua Điền Kỳ Kỳ, nhìn tới phía sau cô. Cô tự nhiên có thể cảm giác được vui vẻ của Điền Bảo Bảo, tuy rằng tâm tư bé muốn trầm hơn đứa nhỏ khác một ít, nhưng nói đến cùng bé cũng chỉ là một đứa bé, luôn là biểu đạt chính mình nguyên thủy nhất. Đối với Lâm Dật, bé là thiệt tình vui vẻ, cái loại vui mừng này ngoại trừ chính mình, không có với bât luận kẻ nào.
Chỉ là cô không nghĩ tới Lâm Dật sẽ đến nơi này muộn như vậy, đứng lên xoay người, Điền Bảo Bảo cũng đã gấp không chờ nổi nhào vào trong lòng ngực anh.
“Sao hai người đứng ở bên ngoài? Mới trở về từ bên ngoài?” Lâm Dật xoa xoa tay nhỏ có chút lạnh lẽo của Điền Bảo Bảo, sau đó dứt khoát để bàn tay bé vào ngực mình sưởi ấm.
Chương Trước
Chương Sau
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1-1: Tiểu dẫn (đầu)
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65:
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Không tìm thấy chương nào phù hợp