Chương 14: Cuộc chiến giữa các bộ lạc

Ngọc Hoàn và Huy Hoàng di chuyển qua những con hẻm tối tăm, lòng tràn đầy hồi hộp và lo âu. Những âm thanh lạ từ xa vọng lại, khiến bầu không khí càng thêm nặng nề. Họ dừng lại bên một góc khuất, nơi ánh đuốc không thể chiếu tới.

“Chúng ta cần phải cẩn thận hơn,” Ngọc Hoàn thì thầm. “Lê Thiên không bao giờ để yên cho những kẻ cản đường hắn.”

Huy Hoàng gật đầu, ánh mắt vẫn chăm chú quan sát xung quanh. “Tôn Đạt có thể biết nhiều hơn chúng ta nghĩ. Nếu hắn liên kết với Lê Thiên, mọi chuyện sẽ phức tạp hơn rất nhiều.”

“Vậy chúng ta cần tìm hắn trước khi hắn kịp thông báo cho Lê Thiên,” Ngọc Hoàn nói, lòng đầy quyết tâm. “Chúng ta không thể để chiến tranh xảy ra giữa các bộ lạc. Điều đó sẽ dẫn đến cái chết của nhiều người vô tội.”

“Chúng ta sẽ tìm cách ngăn chặn điều đó,” Huy Hoàng đáp, giọng anh đầy tự tin. “Nếu cần, tôi sẽ dùng sức mạnh của mình để thuyết phục hắn.”

Họ tiếp tục tiến về phía trước, lòng nặng trĩu những suy nghĩ. Bất chợt, một âm thanh lạ vang lên phía sau, khiến cả hai dừng lại.

“Nghe thấy không?” Huy Hoàng hỏi, nheo mắt để lắng nghe.

“Có tiếng chân,” Ngọc Hoàn trả lời, giọng run rẩy. “Chúng ta phải trốn ngay.”

Huy Hoàng gật đầu và kéo Ngọc Hoàn vào một góc tối hơn, nơi họ có thể quan sát mà không bị phát hiện. Chỉ một lúc sau, một nhóm người xuất hiện, trang phục tối màu và có vẻ mặt nghiêm nghị. Họ nói chuyện với nhau một cách khẽ khàng, nhưng Ngọc Hoàn và Huy Hoàng vẫn nghe được những từ ngữ đầy ám chỉ về việc tìm kiếm Tôn Đạt.

“Đó là người của Lê Thiên,” Ngọc Hoàn thầm thì. “Họ không chỉ đang tìm Tôn Đạt mà còn có thể chuẩn bị cho một cuộc tấn công lớn.”

“Chúng ta phải nhanh chóng tìm ra hắn và cảnh báo các bộ lạc khác,” Huy Hoàng nói, ánh mắt quyết liệt. “Nếu không, sẽ có rất nhiều người phải trả giá.”

Khi nhóm người rời đi, Ngọc Hoàn và Huy Hoàng nhanh chóng bước ra khỏi chỗ ẩn nấp, tiếp tục cuộc tìm kiếm. Họ không còn thời gian để chần chừ.

“Chúng ta cần một kế hoạch,” Ngọc Hoàn đề xuất. “Nếu Tôn Đạt biết điều gì đó, chúng ta phải khiến hắn tin tưởng.”“Đúng,” Huy Hoàng nói. “Tôi có thể sử dụng một số kỹ năng của mình để tạo áp lực lên hắn.”

“Nhưng nếu hắn không chịu hợp tác?” Ngọc Hoàn hỏi, lo lắng.

“Chúng ta sẽ không có lựa chọn nào khác ngoài việc buộc hắn phải nói,” Huy Hoàng nói, giọng đầy quyết tâm. “Tôi sẽ không để bất kỳ ai trong nhóm phải chịu đựng thêm nữa.”

Khi họ tiếp tục tìm kiếm, những suy nghĩ về những cuộc chiến giữa các bộ lạc, những mâu thuẫn và âm mưu bắt đầu hiện lên trong tâm trí Ngọc Hoàn. Cô biết rằng nếu không hành động ngay, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn.

“Lê Thiên không phải là một kẻ dễ đối phó,” Ngọc Hoàn nhấn mạnh. “Hắn đã thao túng mọi người để đạt được mục đích của mình.”

“Chúng ta sẽ phải thông minh hơn hắn,” Huy Hoàng khẳng định. “Chúng ta sẽ không để hắn chiếm ưu thế.”

Họ dừng lại bên một ngã ba, nơi có dấu hiệu của những cuộc chiến trước đây. Huy Hoàng nhìn quanh, cảm nhận được sự hiện diện của những linh hồn đã khuất. “Chúng ta phải nhớ rằng, mọi quyết định hôm nay sẽ ảnh hưởng đến tương lai,” anh nói.

Ngọc Hoàn gật đầu, lòng trĩu nặng. “Chúng ta không chỉ chiến đấu vì bản thân mà còn vì những người vô tội.”

Khi đã có kế hoạch trong đầu, cả hai tiếp tục hành trình. Họ không biết rằng, phía trước đang chờ đợi một cuộc chiến lớn hơn cả những gì họ tưởng tượng. Những bí mật sẽ được phơi bày, và cuộc chiến giữa các bộ lạc sẽ không chỉ là một cuộc chiến về quyền lực, mà còn là cuộc chiến của những trái tim và linh hồn.

Khi ánh sáng bắt đầu le lói từ phía xa, Ngọc Hoàn cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ đang kéo họ lại gần. “Huy Hoàng, có điều gì đó không ổn,” cô nói, cảm giác như có ai đó đang theo dõi họ.

“Cẩn thận,” Huy Hoàng thì thầm, nắm chặt tay Ngọc Hoàn. “Chúng ta cần phải tiến lên thật cẩn thận.”

Họ bước tiếp, lòng đầy lo âu. Cuộc chiến giữa các bộ lạc đã bắt đầu, và những lựa chọn mà họ đưa ra sẽ định hình tương lai của cả đại lục.

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!