Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 103
16:26 - 21.06.2026
43
Chân Đào Hoa năm nay đã năm tuổi, cơ bản cũng đã hiểu chuyện, bé nghĩ: Nếu chị họ tức giận vì bé tiết lộ căn cứ bí mật của hai người cho người khác biết, bé sẽ cho chị họ hai viên kẹo của quý nhân nói như vậy, chị họ sẽ nguôi giận.
Con dâu Chân gia nghe lời con gái nói, cũng không cảm thấy vui vẻ, thanh âm bén nhọn chất vấn: “Cái con nha đầu chếc tiệt! Đồ lỗ vốn này! Nếu biết phía bắc núi có quả dại, sao không nói sớm, để cho cha và ông nội mày đi tìm cả một buổi sáng?”
Anan
Ngay sau đó nàng còn nói thêm: “Rốt cuộc vẫn là nữ oa, lớn như vậy đã biết khuỷu tay quẹo ra ngoài.”
Con dâu Chân gia lớn tiếng mắng con gái, cũng không rảnh để ý con trai đứng bên cạnh, nàng ta như nổi điên nhào lên hung hăng đánh mấy cái lên người con gái, phát tiết tức giận trong lòng một phen.
Con trai thì nàng ta không dám đánh quá tàn nhẫn, con gái thì không cần cố kỵ.
Một đứa lỗ tiền thôi, đánh thì đánh, không có ai sẽ nói nàng ta không phải.
Mắt Chân Đào Hoa đong đầy nước mắt, lại không dám duỗi tay xoa chỗ bị véo đau, chỉ có thể cúi đầu, cố nén đau đớn để mẹ phát tiết.
Chuyện như vậy bé đã sớm quen rồi, mọi người trong nhà đều không coi trọng con gái, cho nên bé với chị họ mới có thể cất giấu khe núi đầy quả dại kia.
Bởi vì đó là nơi duy nhất chị em các bé mới có thể quang minh chính đại, ăn quả dại đến no căng, đến vui vẻ.
Chân Đào Hoa yên lặng thừa nhận lửa giận của mẹ, bé yên lặng nghĩ; chờ đến khi mẹ nguôi giận, sẽ không đánh bé nữa, bé không thể khóc, nếu bé khóc, mẹ sẽ càng tức giận, mẹ vừa giận sẽ véo đau hơn, ác hơn.
Không thể không nói, Chân Đào Hoa rất hiểu mẹ của mình, con dâu Chân gia đánh véo con gái mấy cái liền thu tay.
Trong lòng nàng ta còn nhớ rõ chính sự, quý nhân còn đợi ở tòa nhà lớn, nàng cũng không thể để quý nhân chờ.
Con dâu Chân gia cẩn thận sửa sang lại quần áo cùng đầu tóc cho con trai, không thèm liếc mắt tới con gái đứng bên cạnh một cái, xác định bộ dạng con trai không thất lễ, nàng mang theo hai đứa con đi đến biệt uyển.
Nhìn Chân Đào Hoa, Đỗ Khanh nghi hoặc mà ôn nhu hỏi “Bé con, sao em lại ở chỗ này.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me - https://monkeyd.me/anh-chong-den-tu-co-dai/chuong-103-len-nui-2.html.]
Có thể làm Chân Đào Hoa và Chân Hạnh Hoa coi như bảo bối mà cất giấu, căn cứ bí mật xác thật không bình thường.
Sau khi đi đến nơi, Đỗ Khanh nhìn mảnh đất ước chừng hai, ba mẫu đất đầy quả dại trước mặt, trong đầu tự động nhảy lên suy nghĩ “Hôm nay không về được rồi, trời ạ, mình vốn dĩ không định hái, kết quả lại gặp một mảng lớn”.
Chân Thiết Trụ nhìn một mảnh đầy quả dại trước mặt, cũng không thể tin được: “Không có khả năng, nhiều quả dại như vậy thì mùi thơm có thể truyền ra hai dặm đường, sao trước kia không có ai phát hiện chỗ này?”
Tuy rằng bọn họ đi lên núi mất hơn nửa canh giờ, nhưng đoạn đường này đối với bọn trẻ tinh lực dư thừa trong thôn trang không đáng kể chút nào.
Bình thường bọn trẻ con vì hái mấy quả dại, có thể đi quanh chân núi mấy lần, không có đạo lý không có ai tìm tới nơi này.
Chân Đào Hoa tuy rằng thông minh, nhưng dù sao tuổi vẫn còn quá nhỏ, vấn đề quá phức tạp bé cũng không trả lời được, chỉ có thể lắc đầu nói: “Không biết, chỗ này là do em và chị Hạnh Hoa đi cắt cỏ heo thì phát hiện, chỉ có hai người biết.”
Đỗ Khanh cũng mặc kệ có người biết hay không, lỗ mũi cô đã bị mùi thơm của quả dại chiếm đầy, không nói hai lời, xắn ống tay áo liền ngồi xổm trên mặt đất hái quả dại.
Bọn họ một hàng năm người ngồi xổm trên mặt đất hái hơn một giờ, một bên hái, một bên bóc vỏ cho vào trong miệng, cuối cùng thành công đựng đầy ba cái giỏ tre mang lên núi.
Ba cái giỏ tre đều đựng đầy quả dại, chỉ có một ít dâu tây do Tống Gia Thành hái ở một góc khe núi.
Mà dâu tây không nhiều lắm, ước chừng cũng chỉ có khoảng hai cân.
Thấy Tống Hải cân nhắc định đi sang bên cạnh chiết nhánh cây đan rổ đựng quả, Đỗ Khanh đứng lên vỗ vỗ cọng cỏ cùng bùn đất trên người, mở miệng khuyên: “Được rồi, thế này là nhiều rồi, chúng ta cũng không thể “đuổi tận giếc tuyệt”, vẫn nên chừa lại một chút cho bọn nhỏ trong thôn trang.”
Ba rổ quả dại này cũng không sai biệt lắm có mười mấy cân, trong nhà cô, tính cả Tống Gia Thành cũng mới có bốn người, hái nhiều như vậy là đủ rồi, nhiều hơn cũng không ăn hết, quả dại lại không để lâu được.
Hơn nữa chẳng những bọn họ đủ ăn, còn có thể tặng một rổ cho dì Tần.
Tống Gia Thành cúi đầu nhìn nhìn đồng hồ trên cổ tay, gật gật đầu, nói: “Thời gian cũng không còn sớm, chúng ta cũng nên trở về ăn cơm trưa, ăn cơm trưa xong lại đi ngâm suối nước nóng môt lát, sau đó chúng ta có thể về kinh thành.”
Con dâu Chân gia nghe lời con gái nói, cũng không cảm thấy vui vẻ, thanh âm bén nhọn chất vấn: “Cái con nha đầu chếc tiệt! Đồ lỗ vốn này! Nếu biết phía bắc núi có quả dại, sao không nói sớm, để cho cha và ông nội mày đi tìm cả một buổi sáng?”
Anan
Ngay sau đó nàng còn nói thêm: “Rốt cuộc vẫn là nữ oa, lớn như vậy đã biết khuỷu tay quẹo ra ngoài.”
Con dâu Chân gia lớn tiếng mắng con gái, cũng không rảnh để ý con trai đứng bên cạnh, nàng ta như nổi điên nhào lên hung hăng đánh mấy cái lên người con gái, phát tiết tức giận trong lòng một phen.
Con trai thì nàng ta không dám đánh quá tàn nhẫn, con gái thì không cần cố kỵ.
Một đứa lỗ tiền thôi, đánh thì đánh, không có ai sẽ nói nàng ta không phải.
Mắt Chân Đào Hoa đong đầy nước mắt, lại không dám duỗi tay xoa chỗ bị véo đau, chỉ có thể cúi đầu, cố nén đau đớn để mẹ phát tiết.
Chuyện như vậy bé đã sớm quen rồi, mọi người trong nhà đều không coi trọng con gái, cho nên bé với chị họ mới có thể cất giấu khe núi đầy quả dại kia.
Bởi vì đó là nơi duy nhất chị em các bé mới có thể quang minh chính đại, ăn quả dại đến no căng, đến vui vẻ.
Chân Đào Hoa yên lặng thừa nhận lửa giận của mẹ, bé yên lặng nghĩ; chờ đến khi mẹ nguôi giận, sẽ không đánh bé nữa, bé không thể khóc, nếu bé khóc, mẹ sẽ càng tức giận, mẹ vừa giận sẽ véo đau hơn, ác hơn.
Không thể không nói, Chân Đào Hoa rất hiểu mẹ của mình, con dâu Chân gia đánh véo con gái mấy cái liền thu tay.
Trong lòng nàng ta còn nhớ rõ chính sự, quý nhân còn đợi ở tòa nhà lớn, nàng cũng không thể để quý nhân chờ.
Con dâu Chân gia cẩn thận sửa sang lại quần áo cùng đầu tóc cho con trai, không thèm liếc mắt tới con gái đứng bên cạnh một cái, xác định bộ dạng con trai không thất lễ, nàng mang theo hai đứa con đi đến biệt uyển.
Nhìn Chân Đào Hoa, Đỗ Khanh nghi hoặc mà ôn nhu hỏi “Bé con, sao em lại ở chỗ này.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me - https://monkeyd.me/anh-chong-den-tu-co-dai/chuong-103-len-nui-2.html.]
Có thể làm Chân Đào Hoa và Chân Hạnh Hoa coi như bảo bối mà cất giấu, căn cứ bí mật xác thật không bình thường.
Sau khi đi đến nơi, Đỗ Khanh nhìn mảnh đất ước chừng hai, ba mẫu đất đầy quả dại trước mặt, trong đầu tự động nhảy lên suy nghĩ “Hôm nay không về được rồi, trời ạ, mình vốn dĩ không định hái, kết quả lại gặp một mảng lớn”.
Chân Thiết Trụ nhìn một mảnh đầy quả dại trước mặt, cũng không thể tin được: “Không có khả năng, nhiều quả dại như vậy thì mùi thơm có thể truyền ra hai dặm đường, sao trước kia không có ai phát hiện chỗ này?”
Tuy rằng bọn họ đi lên núi mất hơn nửa canh giờ, nhưng đoạn đường này đối với bọn trẻ tinh lực dư thừa trong thôn trang không đáng kể chút nào.
Bình thường bọn trẻ con vì hái mấy quả dại, có thể đi quanh chân núi mấy lần, không có đạo lý không có ai tìm tới nơi này.
Chân Đào Hoa tuy rằng thông minh, nhưng dù sao tuổi vẫn còn quá nhỏ, vấn đề quá phức tạp bé cũng không trả lời được, chỉ có thể lắc đầu nói: “Không biết, chỗ này là do em và chị Hạnh Hoa đi cắt cỏ heo thì phát hiện, chỉ có hai người biết.”
Đỗ Khanh cũng mặc kệ có người biết hay không, lỗ mũi cô đã bị mùi thơm của quả dại chiếm đầy, không nói hai lời, xắn ống tay áo liền ngồi xổm trên mặt đất hái quả dại.
Bọn họ một hàng năm người ngồi xổm trên mặt đất hái hơn một giờ, một bên hái, một bên bóc vỏ cho vào trong miệng, cuối cùng thành công đựng đầy ba cái giỏ tre mang lên núi.
Ba cái giỏ tre đều đựng đầy quả dại, chỉ có một ít dâu tây do Tống Gia Thành hái ở một góc khe núi.
Mà dâu tây không nhiều lắm, ước chừng cũng chỉ có khoảng hai cân.
Thấy Tống Hải cân nhắc định đi sang bên cạnh chiết nhánh cây đan rổ đựng quả, Đỗ Khanh đứng lên vỗ vỗ cọng cỏ cùng bùn đất trên người, mở miệng khuyên: “Được rồi, thế này là nhiều rồi, chúng ta cũng không thể “đuổi tận giếc tuyệt”, vẫn nên chừa lại một chút cho bọn nhỏ trong thôn trang.”
Ba rổ quả dại này cũng không sai biệt lắm có mười mấy cân, trong nhà cô, tính cả Tống Gia Thành cũng mới có bốn người, hái nhiều như vậy là đủ rồi, nhiều hơn cũng không ăn hết, quả dại lại không để lâu được.
Hơn nữa chẳng những bọn họ đủ ăn, còn có thể tặng một rổ cho dì Tần.
Tống Gia Thành cúi đầu nhìn nhìn đồng hồ trên cổ tay, gật gật đầu, nói: “Thời gian cũng không còn sớm, chúng ta cũng nên trở về ăn cơm trưa, ăn cơm trưa xong lại đi ngâm suối nước nóng môt lát, sau đó chúng ta có thể về kinh thành.”
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: 1: Xung Đột Trong Chữa Bệnh
Chương 2: 2: 2: Xung Đột Trong Chữa Bệnh 2
Chương 3: 3: 3: Tức Giận
Chương 4: 4: 4: Kỳ Nghỉ
Chương 5: 5: 5: Con Nhà Người Ta
Chương 6: 6: 6: Cha Mẹ Tới
Chương 7: 7: 7: Về Quê
Chương 8: 8: 8: Bò Giường
Chương 9: 9: 9: Bò Giường 2
Chương 10: 10: 10: Kỳ Lạ
Chương 11: 11: 11: Xuyên Không
Chương 12: 12: 12: Xuyên Không 2
Chương 13: 13: 13: Uống Thuốc
Chương 14: 14: 14: Sáng
Chương 15: 15: 15: Nha Hoàn
Chương 16: 16: 16: Nha Hoàn 2
Chương 17: 17: 17: Nha Hoàn 3
Chương 18: 18: 18: Ăn Sáng
Chương 19: 19: 19: Ăn Sáng 2
Chương 20: 20: 20: Kinh Ngạc
Chương 21: 21: 21: Quốc Công Phu Nhân
Chương 22: 22: 22: Con Dâu Tương Lai
Chương 23: 23: 23: Đi Dạo
Chương 24: 24: 24: Khó Sinh
Chương 25: 25: 25: Khó Sinh 2
Chương 26: 26: 26: Khó Sinh 3
Chương 27: 27: 27: Khó Sinh 4
Chương 28: 28: 28: Tửu Lâu
Chương 29: 29: 29: Tiệm Cầm Đồ
Chương 30: 30: 30: Phòng
Chương 31: 31: 31: Không Dễ Chịu
Chương 32: 32: 32: Ăn Cơm Chiều
Chương 33: 33: 33: Ăn Cơm Chiều 2
Chương 34: 34: 34: Ngủ Chung
Chương 35: 35: 35: Ngủ Chung 2
Chương 36: 36: 36: Sương Trắng
Chương 37: 37: 37: Về Nhà
Chương 38: 38: 38: Về Nhà 2
Chương 39: 39: 39: Về Nhà 3
Chương 40: 40: 40: Mua Quần Áo
Chương 41: 41: 41: Nghèo
Chương 42: 42: 42: Sơ Mi Trắng
Chương 43: 43: 43: Búi Tóc
Chương 44: 44: 44: Đi Xe Buýt
Chương 45: 45: 45: Đi Xe Buýt 2
Chương 46: 46: 46: Đi Xe Buýt 3
Chương 47: 47: 47: Ăn Lẩu
Chương 48: 48: 48: Bán Vàng
Chương 49: 49: 49: Mua Sắm
Chương 50: 50: 50: Mua Sắm 2
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250
Chương 251: 251
Chương 252: 252
Chương 253: 253
Chương 254: 254
Chương 255: 255
Chương 256: 256
Chương 257: 257
Chương 258: 258
Chương 259: 259
Chương 260: 260
Chương 261: 261
Chương 262: 262
Chương 263: 263
Chương 264: 264
Chương 265: 265
Chương 266: 266
Chương 267: 267
Không tìm thấy chương nào phù hợp