Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 14: Si tình nữ, tuyệt tình nam
Lúc này, Vô Nhai đã mang đến hai vò rượu, Hách Liên Cô Tuyết mỉm cười, nhìn về phía Tư Đồ Không Thành.
“Tương tư lệ.”
Anh mâu của Tư Đồ Không Thành vẫn nhìn cặp mắt thâm hồng, hắn cầm lấy một vò rượu, vừa muốn mở ra phong nê, liền nghe thấy có người hô lớn: (phong nê: giấy dán, tránh hơi rượu bay ra ngoài)
“Thiếu minh chủ, cẩn thận trong rượu có độc!” (mịe, ngu mới hạ độc lộ liễu như vậy)
“Ma đầu kia quỷ kế đa đoan, không cần uống!”
“Thiếu minh chủ, cẩn thận trúng bẫy của ma đầu, chúng ta nhiều người như vậy, chẳng lẽ còn sợ ma đầu kia hay sao?” (lấy đông h**p ít – tinh thần muôn thuở của đám bạch đạo giả nhân giả nghĩa, ta khinh)
Hách Liên Cô Tuyết khóe miệng thản nhiên cong lên, mang theo thật sâu trào phúng, “Đúng vậy a, cẩn thận một chút vẫn hơn, ngươi nếu không cẩn thận bị ta độc chết, đám người trong này không phải thành ra không dằn lòng được sao?” Bọn võ lâm nhân sĩ dối trá. . .
“Vậy bị độc chết tốt lắm.” Tư Đồ Không Thành không để ý đến đám người huyên náo, hắn cầm lấy vò rượu, ngửa đầu nhất quán, tửu thủy trôi qua yết hầu thâm nhập vào cơ thể, rượu bắn lên mặt như đang nhỏ lệ.
Tương tư lệ, thật đúng là đoạn nhân tràng. . . Mộ Vân Khuynh mỉm cười, diện dung nhàn tĩnh đạm nhã, hắn lẳng lặng nhìn hết thảy phát sinh trước mắt, trong lòng cuộn sóng, đầu ngón tay trắng bệch.
Một vò rượu, bị Tư Đồ Không Thành một hơi cạn sạch, nhưng sắc mặt của hắn vẫn không thay đổi.
Chúng nhân nhìn Tư Đồ Không Thành bình an vô sự, trong lòng không khỏi buông lỏng giãn ra một hơi.
Hách Liên Cô Tuyết cầm lấy vò rượu, quan sát một trận, hồng mâu nhộn nhạo gợn sóng, toàn bộ Yên Vũ Lâu lại là một mảnh tịch liêu không chút tiếng động.
Mọi người nín thở ngưng thần, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm hồng sắc thân ảnh khiến người ta mê muội kia, dõi theo mỗi một động tác của Hách Liên Cô Tuyết, mỗi cử chỉ đều làm cho chúng nhân không nhấc nổi tầm mắt.
“Người vô tâm, chưa bao giờ uống ‘Tương tư lệ’.“
Chỉ thấy hắn đem vò rượu trút xuống, tửu thủy róc rách từ miệng vò chảy ra, bọt nước cuộn trào nhiễm ướt hồng bào, nhộn nhạo nhiều điểm lây dính trên y sam.
Tư Đồ Không Thành nhìn tiếu dung duy mỹ kia, tửu hương vừa vào miệng bỗng trở nên đầy chua xót.
Bỗng nhiên, Hách Liên Cô Tuyết buông tay, “Ba –“, vò rượu rơi xuống đất, tửu thủy còn sót lại đem hồng thảm nhuộm thành một mảng lạnh lẽo.
Tiếng hít sâu liên tiếp vang lên, một màn kia khiến trái tim chúng nhân như muốn vọt lên cổ họng, lòng bàn tay không khỏi nhiễm mồ hôi ướt át.
Hách Liên Cô Tuyết đi đến cạnh Tư Đồ Không Thành, nhưng không có nhìn hắn, hồng mâu thần sắc khó hiểu, “Sau này còn gặp lại.”
“Cung chủ —“
Tảng đá trong lòng mọi người vừa buông xuống, lúc này một nữ tử xuyên qua đám người, đột nhiên quỳ gối trước mặt Hách Liên Cô Tuyết.
Sa quần kim ti màu lục nhạt, khuynh quốc khuynh thành, đúng là Hạ Ngâm Hà.
“Cung chủ, cầu người, không cần đi –“ Hạ Ngâm Hà nhất quyết khẩn cầu.
Hách Liên Cô Tuyết nhíu nhíu mày, đáy mắt lộ ra thần sắc khinh thường, ngay cả nhìn cũng không nhìn lấy một cái, liền xoay người rời đi.
“Cung chủ —“
Hạ Ngâm Hà đuổi theo Hách Liên Cô Tuyết, lại quỳ trước mặt hắn, “Cung chủ, Ngâm Hà đợi người suốt ba năm, cầu cung chủ mang ta đi, cho dù làm trâu làm ngựa, Ngâm Hà cũng không oán không hối, cung chủ, cầu người.”
“Cung chủ, Ngâm Hà nguyện ý vì người làm bất cứ chuyện gì, chỉ cầu người, đừng đuổi Ngâm Hà, cầu người. . .”
Mọi người trừng mắt nhìn màn kịch trước mắt.
Hạ Ngâm Hà, nữ tử mỹ như thiên tiên, cao quý thanh lịch, lúc này nàng thế nhưng ngay cả tự tôn căn bản nhất của nữ tử cũng không muốn.
Vô Nhai lạnh lùng nói, “Hạ cô nương, nếu ngươi không tránh đường, đừng trách ta vô lý!”
Hách Liên Cô Tuyết rũ mắt nhìn xuống Hạ Ngâm Hà, khóe miệng nổi lên một nụ cười tà mị.
“Ngươi nói ngươi nguyện ý vì ta làm bất cứ chuyện gì?”
“Đúng vậy!”
Hách Liên Cô Tuyết cười lạnh nói, “Vậy. . . Ngươi nguyện ý vì ta mà chết sao?”
“Ta nguyện ý!” Hạ Ngâm Hà ngữ khí vô cùng kiên định.
Không cần tuyệt tình như vậy. . . Tư Đồ Không Thành hơi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.
Làm cho một nữ tử cam nguyện vì một người nam nhân mà giao ra tính mệnh, đến tột cùng ý vị là như thế nào. . . Tất cả mọi người đều nghĩ, khi Hạ Ngâm Hà vứt bỏ tôn nghiêm quý giá nhất của nữ nhân cầu xin Hách Liên Cô Tuyết, hắn sẽ thỏa mãn, nhưng mọi người đều đã nhầm.
Hách Liên Cô Tuyết chung quy vẫn là Hách Liên Cô Tuyết, là người đem tôn nghiêm của kẻ khác chà đạp triệt để mới có thể thỏa mãn, cũng là kẻ vô tình coi thường sinh mệnh nhất thế gian.
Lãnh huyết vô tình, ý chí sắt đá, làm sao có thể vì một nữ tử mà thay đổi?
Hách Liên Cô Tuyết cúi người, hỏa hồng trường phát dài đến thắt lưng từ trên vai đổ xuống, ma mị khí tức tỏa ra tứ phía, hắn nâng lên cằm Hạ Ngâm Hà, cười lạnh, “Vậy, ngươi hiện tại chết cho ta xem!”
“Tương tư lệ.”
Anh mâu của Tư Đồ Không Thành vẫn nhìn cặp mắt thâm hồng, hắn cầm lấy một vò rượu, vừa muốn mở ra phong nê, liền nghe thấy có người hô lớn: (phong nê: giấy dán, tránh hơi rượu bay ra ngoài)
“Thiếu minh chủ, cẩn thận trong rượu có độc!” (mịe, ngu mới hạ độc lộ liễu như vậy)
“Ma đầu kia quỷ kế đa đoan, không cần uống!”
“Thiếu minh chủ, cẩn thận trúng bẫy của ma đầu, chúng ta nhiều người như vậy, chẳng lẽ còn sợ ma đầu kia hay sao?” (lấy đông h**p ít – tinh thần muôn thuở của đám bạch đạo giả nhân giả nghĩa, ta khinh)
Hách Liên Cô Tuyết khóe miệng thản nhiên cong lên, mang theo thật sâu trào phúng, “Đúng vậy a, cẩn thận một chút vẫn hơn, ngươi nếu không cẩn thận bị ta độc chết, đám người trong này không phải thành ra không dằn lòng được sao?” Bọn võ lâm nhân sĩ dối trá. . .
“Vậy bị độc chết tốt lắm.” Tư Đồ Không Thành không để ý đến đám người huyên náo, hắn cầm lấy vò rượu, ngửa đầu nhất quán, tửu thủy trôi qua yết hầu thâm nhập vào cơ thể, rượu bắn lên mặt như đang nhỏ lệ.
Tương tư lệ, thật đúng là đoạn nhân tràng. . . Mộ Vân Khuynh mỉm cười, diện dung nhàn tĩnh đạm nhã, hắn lẳng lặng nhìn hết thảy phát sinh trước mắt, trong lòng cuộn sóng, đầu ngón tay trắng bệch.
Một vò rượu, bị Tư Đồ Không Thành một hơi cạn sạch, nhưng sắc mặt của hắn vẫn không thay đổi.
Chúng nhân nhìn Tư Đồ Không Thành bình an vô sự, trong lòng không khỏi buông lỏng giãn ra một hơi.
Hách Liên Cô Tuyết cầm lấy vò rượu, quan sát một trận, hồng mâu nhộn nhạo gợn sóng, toàn bộ Yên Vũ Lâu lại là một mảnh tịch liêu không chút tiếng động.
Mọi người nín thở ngưng thần, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm hồng sắc thân ảnh khiến người ta mê muội kia, dõi theo mỗi một động tác của Hách Liên Cô Tuyết, mỗi cử chỉ đều làm cho chúng nhân không nhấc nổi tầm mắt.
“Người vô tâm, chưa bao giờ uống ‘Tương tư lệ’.“
Chỉ thấy hắn đem vò rượu trút xuống, tửu thủy róc rách từ miệng vò chảy ra, bọt nước cuộn trào nhiễm ướt hồng bào, nhộn nhạo nhiều điểm lây dính trên y sam.
Tư Đồ Không Thành nhìn tiếu dung duy mỹ kia, tửu hương vừa vào miệng bỗng trở nên đầy chua xót.
Bỗng nhiên, Hách Liên Cô Tuyết buông tay, “Ba –“, vò rượu rơi xuống đất, tửu thủy còn sót lại đem hồng thảm nhuộm thành một mảng lạnh lẽo.
Tiếng hít sâu liên tiếp vang lên, một màn kia khiến trái tim chúng nhân như muốn vọt lên cổ họng, lòng bàn tay không khỏi nhiễm mồ hôi ướt át.
Hách Liên Cô Tuyết đi đến cạnh Tư Đồ Không Thành, nhưng không có nhìn hắn, hồng mâu thần sắc khó hiểu, “Sau này còn gặp lại.”
“Cung chủ —“
Tảng đá trong lòng mọi người vừa buông xuống, lúc này một nữ tử xuyên qua đám người, đột nhiên quỳ gối trước mặt Hách Liên Cô Tuyết.
Sa quần kim ti màu lục nhạt, khuynh quốc khuynh thành, đúng là Hạ Ngâm Hà.
“Cung chủ, cầu người, không cần đi –“ Hạ Ngâm Hà nhất quyết khẩn cầu.
Hách Liên Cô Tuyết nhíu nhíu mày, đáy mắt lộ ra thần sắc khinh thường, ngay cả nhìn cũng không nhìn lấy một cái, liền xoay người rời đi.
“Cung chủ —“
Hạ Ngâm Hà đuổi theo Hách Liên Cô Tuyết, lại quỳ trước mặt hắn, “Cung chủ, Ngâm Hà đợi người suốt ba năm, cầu cung chủ mang ta đi, cho dù làm trâu làm ngựa, Ngâm Hà cũng không oán không hối, cung chủ, cầu người.”
“Cung chủ, Ngâm Hà nguyện ý vì người làm bất cứ chuyện gì, chỉ cầu người, đừng đuổi Ngâm Hà, cầu người. . .”
Mọi người trừng mắt nhìn màn kịch trước mắt.
Hạ Ngâm Hà, nữ tử mỹ như thiên tiên, cao quý thanh lịch, lúc này nàng thế nhưng ngay cả tự tôn căn bản nhất của nữ tử cũng không muốn.
Vô Nhai lạnh lùng nói, “Hạ cô nương, nếu ngươi không tránh đường, đừng trách ta vô lý!”
Hách Liên Cô Tuyết rũ mắt nhìn xuống Hạ Ngâm Hà, khóe miệng nổi lên một nụ cười tà mị.
“Ngươi nói ngươi nguyện ý vì ta làm bất cứ chuyện gì?”
“Đúng vậy!”
Hách Liên Cô Tuyết cười lạnh nói, “Vậy. . . Ngươi nguyện ý vì ta mà chết sao?”
“Ta nguyện ý!” Hạ Ngâm Hà ngữ khí vô cùng kiên định.
Không cần tuyệt tình như vậy. . . Tư Đồ Không Thành hơi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.
Làm cho một nữ tử cam nguyện vì một người nam nhân mà giao ra tính mệnh, đến tột cùng ý vị là như thế nào. . . Tất cả mọi người đều nghĩ, khi Hạ Ngâm Hà vứt bỏ tôn nghiêm quý giá nhất của nữ nhân cầu xin Hách Liên Cô Tuyết, hắn sẽ thỏa mãn, nhưng mọi người đều đã nhầm.
Hách Liên Cô Tuyết chung quy vẫn là Hách Liên Cô Tuyết, là người đem tôn nghiêm của kẻ khác chà đạp triệt để mới có thể thỏa mãn, cũng là kẻ vô tình coi thường sinh mệnh nhất thế gian.
Lãnh huyết vô tình, ý chí sắt đá, làm sao có thể vì một nữ tử mà thay đổi?
Hách Liên Cô Tuyết cúi người, hỏa hồng trường phát dài đến thắt lưng từ trên vai đổ xuống, ma mị khí tức tỏa ra tứ phía, hắn nâng lên cằm Hạ Ngâm Hà, cười lạnh, “Vậy, ngươi hiện tại chết cho ta xem!”
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Hồng sắc yêu hoa
Chương 2: 2: Ngạo Thần Cung chủ
Chương 3: 3: Thiên Địa Minh chủ
Chương 4: 4: Tửu quán phong vân đàm
Chương 5: 5: Khuynh thế băng nhan
Chương 6: 6: Lưỡng đạo giao phong
Chương 7: 7: Tâm chi tình kết
Chương 8: 8: Yên Vũ Lâu
Chương 9: 9: Yên Vũ mỹ nhân tương tư lệ
Chương 10: 10: Nữ nhân điêu ngoa
Chương 11: 11: Kinh hồng tái hiện
Chương 12: 12: Cô Tuyết vô tâm
Chương 13: 13: Một lần tương phùng tâm bi thán
Chương 14: 14: Si tình nữ, tuyệt tình nam
Chương 15: 15: Lại một lần nữa tương phùng
Chương 16: 16: Mạch lộ tình trường
Chương 17: 17: Hồi ức • Thất khống chi tâm
Chương 18: 18: Mộc Tuyết Các
Chương 19: 19: Âm thầm trắc ẩn tâm
Chương 20: 20: Thải phong hoa vô ảnh, nhất dạ yến phong lưu
Chương 21: 21: Liên “Yêu”
Chương 22: 22: Nhật Nguyệt Giáo chủ
Chương 23: 23: Thần thâu vs. Tuyệt Ảnh
Chương 24: 24: Túy dạ
Chương 25: 25: Tuyệt thế mỹ nhân vs. Nhất đại thần thâu
Chương 26: 26: Khó qua ‘Mỹ nhân quan’
Chương 27: 27: Chủ nhân phía sau màn
Chương 28: 28: Tâm tàng phong vũ
Chương 29: 29: Thân tại giang hồ khó tiêu dao
Chương 30: 30: Đêm không ngừng
Chương 31: 31: Ức tích xuân
Chương 32: 32: Phượng Hoàng sơn trang
Chương 33: 33: Huyến lạn chi lễ
Chương 34: 34: Một màn kinh người
Chương 35: 35: Thục chân thục huyễn (thượng)
Chương 36: 36: Thục chân thục huyễn (hạ)
Chương 37: 37: Kế trong kế • Dạ hàn sương
Chương 38: 38: Kế trong kế • Tâm nhược ẩn
Chương 39: 39: Phong khiếu thanh động
Chương 40: 40: Cường thế quật khởi
Chương 41: 41: Yên Vũ Phong Nguyệt
Chương 42: 42: Tranh phong tương đối
Chương 43: 43: Nhật Nguyệt Giáo • U Minh hoa cốc
Chương 44: 44: Nhật Nguyệt Giáo • Thật giả khó phân
Chương 45: 45: Ái muội cố túng
Chương 46: 46: Phong thanh
Chương 47: 47: Phong Nguyệt vân vũ thanh
Chương 48: 48: Sắc khuynh Phong Nguyệt
Chương 49: 49: Phong Nguyệt • Biến số
Chương 50: 50: Đêm xuân tình động
Chương 51: 51: Lương tiêu dạ
Chương 52: 52: Ức • Tình động (thượng)
Chương 53: 53: Ức • Tình động (hạ)
Chương 54: 54: Băng thiên hỏa liên
Chương 55: 55: Hồi ức bi thương năm xưa(thượng)
Chương 56: 56: Hồi ức bi thương năm xưa(hạ)
Chương 57: 57: Nghiệt hỏa phần sinh
Chương 58: 58: Xích hỏa chi tranh (thượng)
Chương 59: 59: Xích hỏa chi tranh(hạ)
Chương 60: 60: Phong Lệ Vô Nhai
Chương 61: 61: Yêu tử vs. Hoặc hồng
Chương 62: 62: Sư đồ cổ quái
Chương 63: 63: Băng mỹ nhân ăn dấm chua?
Chương 64: 64: Sư đồ khó ‘hầu hạ’(thượng)
Chương 65: 65: Sư đồ khó ‘hầu hạ’(hạ)
Chương 66: 66: Sáng sớm phong ba
Chương 67: 67: Xúc động chi tình • Đêm
Chương 68: 68: Xúc động chi tình • Mộng luyến
Chương 69: 69: Xúc động chi tình • Mị luyến
Chương 70: 70: Vãng tích nguyệt hàn yên
Chương 71: 71: Tâm chi phách ái (thượng)
Chương 72: 72: Tâm chi phách ái (hạ)
Chương 73: 73: Huyết Phong Lâm • Triền
Chương 74: 74: Tuyệt Ảnh • Mị Đồng
Chương 75: 75: Mị Đồng là ai?
Chương 76: 76: Một khúc tất lật nhân tẫn tán
Chương 77: 77: Công tử Tiêu Dạ
Chương 78: 78: Địch tiêu cuồng sắt dạ
Chương 79: 79: Mùi dấm bay khắp nơi(thượng)
Chương 80: 80: Mùi dấm bay khắp nơi(hạ)
Chương 81: 81: Cuộc tranh cãi ái muội
Chương 82: 82: Yên Ba Túy lưu
Chương 83: 83: Hồng ngọc phượng vĩ si tâm thương
Chương 84: 84: Kiếp tình thâm
Chương 85: 85: Tửu yến phong vân
Chương 86: 86: Tuyết Nguyệt chi kế(thượng)
Chương 87: 87: Tuyết Nguyệt chi kế(hạ)
Chương 88: 88: Ma cung hỗn chiến
Chương 89: 89: Cô Tuyết phản công
Chương 90: 90: Huyễn thủy hàn(thượng)
Chương 91: 91: Huyễn thủy hàn(hạ)
Chương 92: 92: Hàn bích phục tô
Chương 93: 93: Thần bí kinh sách biến
Chương 94: 94: Dục huyết luyến khuynh thành
Chương 95: 95: Khuynh tình
Chương 96: 96: Thịnh thế phù hoa mộng
Chương 97: 97: Phong vân tái khởi (nhất)
Chương 98: 98: Phong vân tái khởi (nhị)
Chương 99: 99: Phượng Huyền Hoàng Vũ
Chương 100: 100: Huyết sắc đích trừng giới
Chương 101: 101: Bí mộ
Chương 102: 102: Huyền hỏa • Vô thanh tình luyến
Chương 103: 103: Phong thanh minh khởi
Chương 104: 104: Vụ ảnh kinh trọng lâu
Chương 105: 105: Trọng lâu mị ảnh
Chương 106: 106: Lãnh dạ ức quân thương
Chương 107: 107: Ái dữ hận đích ám trì
Chương 108: 108: Ức ngân khuynh quân
Chương 109: 109: Dạ sắc mị khuynh thành
Chương 110: 110: Hàn khiếu bí
Chương 111: 111: Ám mưu
Chương 112: 112: Thần tế • Phụng thiên kinh biến
Chương 113: 113: Thần tế • Khuynh tẫn cuồng ca
Chương 114: 114: Phá cục
Chương 115: 115: Túng tình nhiên ái
Chương 116: 116: Ám Hà chi hành
Chương 117: 117: Phong hoa tuyết nguyệt (nhất)
Chương 118: 118: Phong hoa tuyết nguyệt (nhị)
Chương 119: 119: Phong hoa tuyết nguyệt (tam)
Chương 120: 120: Hỏa tế
Chương 121: 121: Huyết ma
Chương 122: 122: Mạt này không phải Mạt
Chương 123: 123: Khuynh tẫn vô hối đích nhiên ái
Chương 124: 124: Bất khả dự tri đích huyễn tượng
Chương 125: 125: Nan ngôn chi ẩn tương hứa(nhất)
Chương 126: 126: Nan ngôn chi ẩn tương hứa (nhị)
Chương 127: 127: Đế La huyết
Chương 128: 128: Trị liệu
Chương 129: 129: Thệ ái vĩnh hằng
Chương 130: 130: Ám ẩn phù sát
Chương 131: 131: Diệc mộng Liên Hoàng túy
Chương 132: 132: Nguyệt viên tuyết ý
Chương 133: 133: Kinh mộng
Chương 134: 134: Biến số
Chương 135: 135: Hồng trần khốc liệt • Ái tình bất biến
Chương 136: 136: Kinh bí dự ngôn
Chương 137: 137: Thương hải vân yên tán (nhất)
Chương 138: 138: Thương hải vân yên tán (nhị)
Chương 139: 139
Chương 140: 140: Huyết dạ yêu la (nhất)
Chương 141: 141: Huyết dạ yêu la (nhị)
Chương 142: 142: Dạ tình thương
Chương 143: 143: Chí tình bất hối
Chương 144: 144: Lựa chọn
Chương 145: 145: Giao chiến
Chương 146: 146: Trò chơi kết thúc
Chương 147: 147: Yên hoa tuyết
Chương 148: 148: Tình yêu vĩnh viễn không phản bội
Chương 149: 149: Thần bí chi nhân
Chương 150: 150: Phân ly
Chương 151: 151: Phong thanh hạc lệ
Chương 152: 152: Toái tâm
Chương 153: 153: Nhiên tình sí
Chương 154: 154: Huyễn diệt chi thủy
Chương 155: 155: Huyền cổ thánh tích
Chương 156: 156: Cô Hoàng vẫn lạc
Chương 157: 157: Phục hồn
Chương 158: 158: Yêu nhiêu túy • Khuynh thế cuồng ca
Chương 159: 159: Tiết tử
Chương 160: 160: Ngũ niên lưu ức (nhất)
Chương 161: 161: Ngũ niên lưu ức (nhị)
Chương 162: 162: Vân thủy cầm dao
Chương 163: 163: Ngọc cầm vũ lưu niên
Chương 164: 164: Bí ẩn
Chương 165: 165: Hắc bạch lão quái
Chương 166: 166: Chấp niệm tàng tâm • Dạ nhược ẩn
Chương 167: 167: Phong hoa chi độc
Chương 168: 168: Thánh Tuyết vương thành • Túy tình đăng dạ
Chương 169: 169: Ám tình quân tâm trắc
Chương 170: 170: Phong Vân đổ bá (nhất)
Chương 171: 171: Phong Vân đổ bá (nhị)
Chương 172: 172: Kiếm Thần phong tiêu hề
Chương 173: 173: Đoạt ái
Chương 174: 174: Tương phùng • Khuynh tâm
Chương 175: 175: Ám kế
Chương 176: 176: Thượng cổ Thần Khí
Chương 177: 177: Hôn sự
Chương 178: 178: Cường giả đối quyết
Chương 179: 179: Hoàng triều Khánh điển • Liên Hoàng bá thiên
Chương 180: 180: Hoàng triều Khánh điển • Yêu ma kế (nhất)
Chương 181: 181: Hoàng triều Khánh điển • Yêu ma kế (nhị)
Chương 182: 182: Hoàng triều Khánh điển • Yêu ma kế (tam)
Chương 183: 183: Thân phận khó lường
Chương 184: 184: Màn diễn mở đầu • Hí thế thiên hạ
Chương 185: 185: Màn diễn cao trào • Tàn khốc lược đoạt
Chương 186: 186: Màn diễn chung kết • Vương giả quy lai
Chương 187: 187: Hạ màn • Tuyết Nguyệt liên tâm
Chương 188: 188: Túy nhân uyên ương dục
Chương 189: 189: Linh hồn khắc ấn
Chương 190: 190: Đại mạc kinh phong vũ
Chương 191: 191: Huyết sắc đại mạc
Chương 192: 192: Thần Khí hiện thế
Chương 193: 193: Huyết nhiễm bá thế tình
Chương 194: 194: Ái chi thống, tâm giao tụy
Chương 195: 195: Vô hối chí ái • Băng tuyết yêu liên
Chương 196: 196: Thức tỉnh • Mị tình
Chương 197: 197: Ma yểm quỷ dị
Chương 198: 198: Tử thần hàng lâm
Chương 199: 199: Liên hoàn án kiện
Chương 200: 200: Thật giả “Quỷ Cơ”
Chương 201: 201: Kẻ chủ mưu sau cùng
Chương 202: 202: Thịnh thế chi chiến
Chương 203: 203: Linh hồn khế hợp • Yêu thế Liên hoàng
Chương 204: 204: Thiên địa trọng hồi, yêu nghiệt trọng quy
Chương 205: 205: Yêu nghiệt tuyệt luyến • Thiên hạ duy song
Chương 206: 206: Phiên ngoại 1: 【Ác cảo thiên】 Tuyết Nguyệt chi siêu cấp phỏng vấn (1) ~*~
Chương 207: 207: Phiên ngoại 2: Hoa khuynh túy lưu niên ức tương phùng
Không tìm thấy chương nào phù hợp