Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 72
Biên giới Tây Bắc cuồn cuộn sóng ngầm cũng không ảnh hưởng đến kinh thành. Gần đây vì chuyện đại trưởng công chúa Thục Huệ muốn về kinh mà khiến cho kinh thành có rất nhiều đề tài để bàn tán.
Trong khoảng thời gian này Chu thị vẫn luôn bận rộn, ngoại trừ nghênh đón mẫu thân, việc quan trọng hơn là cháu của nàng, Chu Trác Chính, cũng chính là hôn phu của Cố Thanh Chỉ lần này cũng sẽ hồi kinh.
Đại tẩu Chu thị là bạn chốn khuê phòng với nàng, lúc trước hai người đã nói muốn kết thông gia từ bé. Đúng lúc đại tẩu của Chu thị sinh con trai, mà Chu thị lại sinh con gái nên đã quyết định như thế, đại trưởng công chúa Thục Huệ cũng vui vẻ tác thành. Nhưng mà sau khi phò mã qua đời, đại trưởng công chúa Thục Huệ và con trai con dâu hộ tống hài cốt về quê an táng, sau đó ở đó luôn.
Bây giờ vì cháu trai đã lớn rồi, phải tính đến tương lai bọn nhỏ nên lúc này bà mới dời nhà trở về kinh thành.
Nhưng mà Chu thị cũng không nghĩ tới, ở bên này nàng muốn gặp con rễ tương lai, còn các huynh đệ tỷ muội bên Cố Thanh Chỉ cũng không rảnh. Bọn họ xắn tay áo, quyết tâm muốn ra oai phủ đầu người muốn cướp đại tỷ đi.
Ngay cả Tiêu Diễn Chi cũng kích động theo, khiến cho Cố Thanh Ninh rất bất đắc dĩ: “Huynh xem náo nhiệt gì thế?”
Tiêu Diễn Chi vô cùng thành thật mà nói: “Trước kia ta chưa từng thấy qua chuyện này, ta phải theo bọn Trạch Hạo học một chút.”
“Huynh học chuyện này để làm gì…”
Tiêu Diễn Chi nói rất hùng hồn: “Đương nhiên phải học. Nếu sau này có ai muốn cưới Thanh Ninh muội muội thì ta cũng biết nên làm thế nào. Chúng ta phải ra oai phủ đầu, người kia biết chúng ta không dễ chọc thì sau này mới không dám bắt nạt muội!”
Cố Thanh Ninh: “… Huynh học những thứ tầm xàm này từ đâu?”
Ánh mắt Tiêu Diễn Chi mờ mịt, Cố Thanh Ninh tức giận nói: “Liễu Tử Ký! Huynh lại dạy Diễn Chi những thứ quỷ quái này sao!”
Liễu Tử Ký vội vàng giơ tay lên: “Ta không có! Muội đừng trách oan ta!”
Cố Thanh Ninh nghi ngờ nhìn hắn, Liễu Tử Ký hừ một tiếng: “Dù sao lúc nào Diễn Chi cũng là tốt, ta đều là xấu! Muội quá bất công rồi!”
Cố Thanh Ninh nhìn dáng vẻ oan ức kia, nàng hơi nghi ngờ có phải mình đã đổ oan cho hắn không.
Đúng lúc này, Cố Thanh Thù đưa đầu vào cổng gia thục: “Biểu ca đang làm gì đó! Nhanh tới bàn bạc đi, chúng ta phải trêu đùa Chu Trác Chính kia thế nào!”
Liễu Tử Ký thu lại vẻ oan ức, lập tức nhảy dựng lên: “Đến đây đến đây!”
Cố Thanh Ninh: “…” Có quỷ ta mới tin ngươi thêm lần nữa.
Trong giây phút nàng không để ý, Tiêu Diễn Chi c*̃ng chạy theo như một làn khói, nàng đành phải quan tâm đi theo cùng.
Bên kia, mấy người Cố Thanh Thù tranh luận không ngớt, bên này Cố Thanh Chỉ bị bọn họ làm cho vừa thẹn vừa sốt ruột. Bây giờ nàng cũng đã mười một tuổi rồi, cũng bắt đầu có dáng vẻ thiếu nữ, cũng càng có dáng vẻ của trưởng tỷ. Nếu nàng không động võ thì cũng không khác gì những tiểu thư khuê các kia.
Trong lòng nàng cảm thấy bọn họ làm vậy không tốt, cần phải khuyên răn nhưng lại ngại, sợ mình trở thành trò cười của bọn họ. Bây giờ vất vả lắm mới thấy Cố Thanh Ninh không hùa theo, đành phải tội nghiệp tố khổ với Cố Thanh Ninh.
Cố Thanh Ninh cũng cảm thấy hơi buồn cười: “Đại tỷ yên tâm, bọn họ chỉ làm chút trò mèo thôi, sẽ không làm gì người nọ đâu.”
“Không phải ta lo lắng chuyện này, ta…” Cố Thanh Chỉ dậm chân. “Ôi trời, tóm lại làm những chuyện này với khách nhân là không lễ phép mà.”
Cố Thanh Ninh nhìn khuôn mặt hơi đỏ bừng của nàng, còn có ánh mắt mông lung, nhịn không được mím môi cười một tiếng.
Bây giờ Liễu thị đang mang thai, ít nhiều gì cũng bỏ bê quản giáo gia thục một chút. Hạ tiên sinh cũng quen thuộc với bọn họ, thỉnh thoảng cũng mở một con mắt nhắm một con mắt, để mặc bọn họ ầm ĩ. Chu thị thì mỗi ngày bận đến tối mặt mày, cũng khó trách Cố Thanh Chỉ không có cách nào với bọn họ.
Cố Thanh Ninh cũng không đành lòng để vị đại tỷ này bị bắt nạt như thế, nàng lén nói cách giải quyết cho tỷ ấy.
Cố Thanh Chỉ nghe xong đôi mắt sáng lên.
Mà Cố Thanh Ninh nói xong cũng giả vờ ngây thơ, giống như chưa xảy ra chuyện gì, ẩn sâu giống như tên.
Trong khoảng thời gian này Chu thị vẫn luôn bận rộn, ngoại trừ nghênh đón mẫu thân, việc quan trọng hơn là cháu của nàng, Chu Trác Chính, cũng chính là hôn phu của Cố Thanh Chỉ lần này cũng sẽ hồi kinh.
Đại tẩu Chu thị là bạn chốn khuê phòng với nàng, lúc trước hai người đã nói muốn kết thông gia từ bé. Đúng lúc đại tẩu của Chu thị sinh con trai, mà Chu thị lại sinh con gái nên đã quyết định như thế, đại trưởng công chúa Thục Huệ cũng vui vẻ tác thành. Nhưng mà sau khi phò mã qua đời, đại trưởng công chúa Thục Huệ và con trai con dâu hộ tống hài cốt về quê an táng, sau đó ở đó luôn.
Bây giờ vì cháu trai đã lớn rồi, phải tính đến tương lai bọn nhỏ nên lúc này bà mới dời nhà trở về kinh thành.
Nhưng mà Chu thị cũng không nghĩ tới, ở bên này nàng muốn gặp con rễ tương lai, còn các huynh đệ tỷ muội bên Cố Thanh Chỉ cũng không rảnh. Bọn họ xắn tay áo, quyết tâm muốn ra oai phủ đầu người muốn cướp đại tỷ đi.
Ngay cả Tiêu Diễn Chi cũng kích động theo, khiến cho Cố Thanh Ninh rất bất đắc dĩ: “Huynh xem náo nhiệt gì thế?”
Tiêu Diễn Chi vô cùng thành thật mà nói: “Trước kia ta chưa từng thấy qua chuyện này, ta phải theo bọn Trạch Hạo học một chút.”
“Huynh học chuyện này để làm gì…”
Tiêu Diễn Chi nói rất hùng hồn: “Đương nhiên phải học. Nếu sau này có ai muốn cưới Thanh Ninh muội muội thì ta cũng biết nên làm thế nào. Chúng ta phải ra oai phủ đầu, người kia biết chúng ta không dễ chọc thì sau này mới không dám bắt nạt muội!”
Cố Thanh Ninh: “… Huynh học những thứ tầm xàm này từ đâu?”
Ánh mắt Tiêu Diễn Chi mờ mịt, Cố Thanh Ninh tức giận nói: “Liễu Tử Ký! Huynh lại dạy Diễn Chi những thứ quỷ quái này sao!”
Liễu Tử Ký vội vàng giơ tay lên: “Ta không có! Muội đừng trách oan ta!”
Cố Thanh Ninh nghi ngờ nhìn hắn, Liễu Tử Ký hừ một tiếng: “Dù sao lúc nào Diễn Chi cũng là tốt, ta đều là xấu! Muội quá bất công rồi!”
Cố Thanh Ninh nhìn dáng vẻ oan ức kia, nàng hơi nghi ngờ có phải mình đã đổ oan cho hắn không.
Đúng lúc này, Cố Thanh Thù đưa đầu vào cổng gia thục: “Biểu ca đang làm gì đó! Nhanh tới bàn bạc đi, chúng ta phải trêu đùa Chu Trác Chính kia thế nào!”
Liễu Tử Ký thu lại vẻ oan ức, lập tức nhảy dựng lên: “Đến đây đến đây!”
Cố Thanh Ninh: “…” Có quỷ ta mới tin ngươi thêm lần nữa.
Trong giây phút nàng không để ý, Tiêu Diễn Chi c*̃ng chạy theo như một làn khói, nàng đành phải quan tâm đi theo cùng.
Bên kia, mấy người Cố Thanh Thù tranh luận không ngớt, bên này Cố Thanh Chỉ bị bọn họ làm cho vừa thẹn vừa sốt ruột. Bây giờ nàng cũng đã mười một tuổi rồi, cũng bắt đầu có dáng vẻ thiếu nữ, cũng càng có dáng vẻ của trưởng tỷ. Nếu nàng không động võ thì cũng không khác gì những tiểu thư khuê các kia.
Trong lòng nàng cảm thấy bọn họ làm vậy không tốt, cần phải khuyên răn nhưng lại ngại, sợ mình trở thành trò cười của bọn họ. Bây giờ vất vả lắm mới thấy Cố Thanh Ninh không hùa theo, đành phải tội nghiệp tố khổ với Cố Thanh Ninh.
Cố Thanh Ninh cũng cảm thấy hơi buồn cười: “Đại tỷ yên tâm, bọn họ chỉ làm chút trò mèo thôi, sẽ không làm gì người nọ đâu.”
“Không phải ta lo lắng chuyện này, ta…” Cố Thanh Chỉ dậm chân. “Ôi trời, tóm lại làm những chuyện này với khách nhân là không lễ phép mà.”
Cố Thanh Ninh nhìn khuôn mặt hơi đỏ bừng của nàng, còn có ánh mắt mông lung, nhịn không được mím môi cười một tiếng.
Bây giờ Liễu thị đang mang thai, ít nhiều gì cũng bỏ bê quản giáo gia thục một chút. Hạ tiên sinh cũng quen thuộc với bọn họ, thỉnh thoảng cũng mở một con mắt nhắm một con mắt, để mặc bọn họ ầm ĩ. Chu thị thì mỗi ngày bận đến tối mặt mày, cũng khó trách Cố Thanh Chỉ không có cách nào với bọn họ.
Cố Thanh Ninh cũng không đành lòng để vị đại tỷ này bị bắt nạt như thế, nàng lén nói cách giải quyết cho tỷ ấy.
Cố Thanh Chỉ nghe xong đôi mắt sáng lên.
Mà Cố Thanh Ninh nói xong cũng giả vờ ngây thơ, giống như chưa xảy ra chuyện gì, ẩn sâu giống như tên.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Long phượng thai
Chương 2: 2: Đào thị
Chương 3: 3: Phụng Trường Ninh
Chương 4: 4: Tiêu Dận
Chương 5: 5: Kỳ lạ
Chương 6: 6: Điềm xấu
Chương 7: 7: Con dấu
Chương 8: 8: Xuất chinh
Chương 9: 9: Nhất kiến như cố
Chương 10: 10: Tập đi
Chương 11: 11: Liễu Tử Ký
Chương 12: 12: Liễu thái phó
Chương 13: 13: Hoài niệm
Chương 14: 14: Cầu vồng
Chương 15: 15: Báo mộng lần đầu
Chương 16: 16: Bất xảo
Chương 17: 17: Cố Trạch Vũ
Chương 18: 18: Nhạc Bình trưởng công chúa
Chương 19: 19: Mời yến
Chương 20: 20: Chấp niệm
Chương 21: 21: Cùng học
Chương 22: 22: Cầu mưa
Chương 23: 23: Ba tiếng sấm
Chương 24: 24: Báo mộng lần hai
Chương 25: 25: Hoài nghi
Chương 26: 26-1: Anh vũ (1)
Chương 27: 27-1: Cáo mệnh (1)
Chương 28: 28: Vĩnh Thọ hầu phủ
Chương 29: 29: La thị
Chương 30: 30: Hành Không đại sư
Chương 31: 31: "Nương"
Chương 32: 32: Đầu tiên là Nguyên Gia
Chương 33: 33: Điềm lành
Chương 34: 34: Hùng hài tử
Chương 35: 35: Quá trình
Chương 36: 36: Hung thủ
Chương 37: 37: Quân tình
Chương 38: 38: Thụy vương
Chương 39: 39: Sơ lược tam tử
Chương 40: 40: Nguyên căn
Chương 41: 41: Hợp ý
Chương 42: 42: Chân tướng
Chương 43: 43: Nhận lỗi
Chương 44: 44: Phụ hoàng của ngươi
Chương 45: 45: Thân sơ viễn cận
Chương 46: 46: Học tập
Chương 47: 47: Lão sư
Chương 48: 48: Hạ Nghi Niên
Chương 49: 49: Trung Thu yến
Chương 50: 50: Ly biệt
Chương 51: 51: Biện pháp
Chương 52: 52: Hàn huyên
Chương 53: 53: Thành công
Chương 54: 54: Phụng Linh
Chương 55: 55: Các Nhan bộ
Chương 56: 56: Hồi kinh
Chương 57: 57: Dự định
Chương 58: 58: Đánh cược
Chương 59: 59: Đố đèn
Chương 60: 60: Tú hà bao
Chương 61: 61: "Cho" bạc
Chương 62: 62: Luyến tiếc
Chương 63: 63: Tiến cung
Chương 64: 64: Khảo Đề
Chương 65: 65: Huynh đệ
Chương 66: 66: Nạn Dân
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194: Phiên ngoại 1
Chương 195: 195: Phiên ngoại 2
Không tìm thấy chương nào phù hợp