Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 214: Cắn
17:54 - 05.06.2026
2,139 lượt xem
Sắc mặt Hoa Ngu đại biến. Nàng cuống quít ngẩng mặt lên, đối mặt với Chu Lăng Thần, vội nói:
"...... Hoàng Thượng hiểu lầm! Thi tướng quân đối với nô tài chỉ là coi trọng, còn cái kia là bởi vì nô tài là người hầu hạ bên cạnh Hoàng Thượng, cho nên Thi tướng quân mới đối xử với nô tài khách khí như vậy!"
"Kỳ thật, mọi chuyện là do Hoàng Thượng ban cho nô tài nha!"
Dứt lời, nàng còn cười với Chu Lăng Thần một chút. Ngươi từng trải qua sinh tử như nàng chưa từng nghĩ có sẽ thời khắc bản thân chật vật như vậy.
Chẳng qua, Chu Lăng Thần không giống người thường.
Nàng vẫn nhớ rõ, rất nhiều năm trước, Chu Lăng Thần vẫn chỉ là một hài tử choai choai, chỉ bởi vì nàng nói một câu " người què " mà sau đó hắn nàng lừa tới kinh thành, vứt nàng vào giữa giữa rừng cây, thả mấy chục con lợn rừng tới đuổi nàng, cảnh tượng cũng thật là...!
Mấy chục con a!
Lúc ấy Chu Lăng Thần cũng mới có ** tuổi, mà nàng còn tuổi ít tuổi hơn cả hắn.
*theo raw
Hồi đó nàng còn chưa bao giờ có trải qua nhiều khổ sở như vậy, hơn nữa được Cố Nam An bảo vệ và Diệp gia sủng ái, tính tình thành ra có chút vô pháp vô thiên. Đã vậy từ nhỏ còn thiên tư thông tuệ, ai cũng nâng niu chiều chuộng. Cho nên lúc nói chuyện liền tùy ý bất cần, sau này nàng suy nghĩ cẩn thận, cũng thấy hối hận, bị phụ thân đuổi đi xin lỗi Chu Lăng Thần.
Nhưng mà đã xin lỗi rồi, tên này vẫn làm mấy việc phát rồ!
Khi đó nàng dù cho có như thế nào, cũng không có biện pháp tay không đối phó với mấy chục con lợn rừng! Hơn nữa lại còn là cái loại có răng nanh cực lớn, bộ mặt dữ tợn, chạy thì đất rung núi chuyển!
Đừng nói là mấy chục con, một con cũng đủ để dọa chết người a!
Nàng lại bị lợn rừng đuổi theo suốt một ngày. Thấy lợn rừng biến mất, nàng chỉ biết cả người sắp phát điên rồi, trên người quần áo lộn xộn, đầu tóc rối bù, giày cũng rơi mất, gót chân nhỏ có đầy vết thương.
Đến khi được Diệp Hằng tìm thấy, nàng tí nữa thì hỏng mất, thiếu chút nữa khóc đến ngất đi.
Còn nữa, ai cũng đều không tin lời nàng nói.
Chỉ cho rằng nàng ghi hận Chu Lăng Thần nên mới nói ra như vậy. Đã thế còn có vài người làm chứng cho Chu Lăng Thần, nói hắn vẫn luôn ở trong cung cả một ngày, tuyệt đối không có khả năng làm ra chuyện này.
Sự tình trong nháy mắt biến thành cái dạng này, nàng ủy khuất nói không nên lời, ba chữ Chu Lăng Thần này, cơ hồ trở thành bóng ma thời thơ ấu của nàng.
Hiện tại nhớ tới mấy chục con lợn rừng chạy loạn lên kia, trong lòng nàng vẫn còn phát run.
"Trẫm ban cho ngươi? Trẫm ban cho ngươi là thông đồng với cung nữ, thu nhận hối lộ, lén gặp phi tần của trẫm sao!?"
Càng bôi càng đen, chính là tình hình của Hoa Ngu hiện giờ.
Nàng nhìn Chu Lăng Thần kia một cái, thấy khuôn mặt tuấn tú kia ngày càng gần, trong lòng chợt lạnh.
"Hoàng Thượng! Nô tài là thái giám! Hoàng Thượng còn không biết thái giám là người nào sao? Thu đồ của Thi tướng quân, nô tài nhận! Nhưng cùng nữ tử trong cung cấu kết, nô tài trăm triệu không thể nhận!"
Tên này quả thực nghe không vào tiếng người mà!
Giải thích cũng vô dụng, Hoa Ngu chỉ đành cố gắng mạnh mẽ. Nàng thật sự lý giải không được, hắn đến tột cùng vì cái gì mà tức giận như vậy!? Hơn nữa một chút đạo lý đều không có!
"Cho nên, ngươi đây là đang tự trách mình đã tịnh thân, không còn cơ hội sao!?" Chu Lăng Thần sắc mặt hoàn toàn âm trầm, đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn Hoa Ngu, lạnh giọng nói.
Hoa Ngu sửng sốt, chớp mắt một cái, nhất thời không biết nên nói thế nào.
Nhưng không nghĩ tới, ngay lúc này, hắn đột nhiên cúi đầu tới gần nàng, một ngụm c*n l*n c*nh m** nàng.
"...... Hoàng Thượng hiểu lầm! Thi tướng quân đối với nô tài chỉ là coi trọng, còn cái kia là bởi vì nô tài là người hầu hạ bên cạnh Hoàng Thượng, cho nên Thi tướng quân mới đối xử với nô tài khách khí như vậy!"
"Kỳ thật, mọi chuyện là do Hoàng Thượng ban cho nô tài nha!"
Dứt lời, nàng còn cười với Chu Lăng Thần một chút. Ngươi từng trải qua sinh tử như nàng chưa từng nghĩ có sẽ thời khắc bản thân chật vật như vậy.
Chẳng qua, Chu Lăng Thần không giống người thường.
Nàng vẫn nhớ rõ, rất nhiều năm trước, Chu Lăng Thần vẫn chỉ là một hài tử choai choai, chỉ bởi vì nàng nói một câu " người què " mà sau đó hắn nàng lừa tới kinh thành, vứt nàng vào giữa giữa rừng cây, thả mấy chục con lợn rừng tới đuổi nàng, cảnh tượng cũng thật là...!
Mấy chục con a!
Lúc ấy Chu Lăng Thần cũng mới có ** tuổi, mà nàng còn tuổi ít tuổi hơn cả hắn.
*theo raw
Hồi đó nàng còn chưa bao giờ có trải qua nhiều khổ sở như vậy, hơn nữa được Cố Nam An bảo vệ và Diệp gia sủng ái, tính tình thành ra có chút vô pháp vô thiên. Đã vậy từ nhỏ còn thiên tư thông tuệ, ai cũng nâng niu chiều chuộng. Cho nên lúc nói chuyện liền tùy ý bất cần, sau này nàng suy nghĩ cẩn thận, cũng thấy hối hận, bị phụ thân đuổi đi xin lỗi Chu Lăng Thần.
Nhưng mà đã xin lỗi rồi, tên này vẫn làm mấy việc phát rồ!
Khi đó nàng dù cho có như thế nào, cũng không có biện pháp tay không đối phó với mấy chục con lợn rừng! Hơn nữa lại còn là cái loại có răng nanh cực lớn, bộ mặt dữ tợn, chạy thì đất rung núi chuyển!
Đừng nói là mấy chục con, một con cũng đủ để dọa chết người a!
Nàng lại bị lợn rừng đuổi theo suốt một ngày. Thấy lợn rừng biến mất, nàng chỉ biết cả người sắp phát điên rồi, trên người quần áo lộn xộn, đầu tóc rối bù, giày cũng rơi mất, gót chân nhỏ có đầy vết thương.
Đến khi được Diệp Hằng tìm thấy, nàng tí nữa thì hỏng mất, thiếu chút nữa khóc đến ngất đi.
Còn nữa, ai cũng đều không tin lời nàng nói.
Chỉ cho rằng nàng ghi hận Chu Lăng Thần nên mới nói ra như vậy. Đã thế còn có vài người làm chứng cho Chu Lăng Thần, nói hắn vẫn luôn ở trong cung cả một ngày, tuyệt đối không có khả năng làm ra chuyện này.
Sự tình trong nháy mắt biến thành cái dạng này, nàng ủy khuất nói không nên lời, ba chữ Chu Lăng Thần này, cơ hồ trở thành bóng ma thời thơ ấu của nàng.
Hiện tại nhớ tới mấy chục con lợn rừng chạy loạn lên kia, trong lòng nàng vẫn còn phát run.
"Trẫm ban cho ngươi? Trẫm ban cho ngươi là thông đồng với cung nữ, thu nhận hối lộ, lén gặp phi tần của trẫm sao!?"
Càng bôi càng đen, chính là tình hình của Hoa Ngu hiện giờ.
Nàng nhìn Chu Lăng Thần kia một cái, thấy khuôn mặt tuấn tú kia ngày càng gần, trong lòng chợt lạnh.
"Hoàng Thượng! Nô tài là thái giám! Hoàng Thượng còn không biết thái giám là người nào sao? Thu đồ của Thi tướng quân, nô tài nhận! Nhưng cùng nữ tử trong cung cấu kết, nô tài trăm triệu không thể nhận!"
Tên này quả thực nghe không vào tiếng người mà!
Giải thích cũng vô dụng, Hoa Ngu chỉ đành cố gắng mạnh mẽ. Nàng thật sự lý giải không được, hắn đến tột cùng vì cái gì mà tức giận như vậy!? Hơn nữa một chút đạo lý đều không có!
"Cho nên, ngươi đây là đang tự trách mình đã tịnh thân, không còn cơ hội sao!?" Chu Lăng Thần sắc mặt hoàn toàn âm trầm, đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn Hoa Ngu, lạnh giọng nói.
Hoa Ngu sửng sốt, chớp mắt một cái, nhất thời không biết nên nói thế nào.
Nhưng không nghĩ tới, ngay lúc này, hắn đột nhiên cúi đầu tới gần nàng, một ngụm c*n l*n c*nh m** nàng.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Kết cục đau khổ
Chương 2: 2: Ngươi là hoạn quan
Chương 3: 3: Nhật ký của Hoa Ngu
Chương 4: 4: Sống không bằng chết, nợ máu trả máu
Chương 5: 5: Người có năng lực
Chương 6: 6: Trị không hết làm sao bây giờ?
Chương 7: 7: Nhìn thấy a
Chương 8: 8: Chân động!
Chương 9: 9: Cái gọi là sống lại
Chương 10: 10: Chân tướng
Chương 11: 11: Từ nay về sau chính là Hoa Ngu
Chương 12: 12: Đến bôi dược a
Chương 13: 13: Hồi kinh
Chương 14: 14: Ngựa điên qua phố
Chương 15: 15: Nữ nhân tanh hôi
Chương 16: 16: Chuẩn bị chuồn mất
Chương 17: 17: Ác độc
Chương 18: 18: Sân đánh
Chương 19: 19: Đến một người có tài
Chương 20: 20: Ta thật sự rất sợ hãi nha!
Chương 21: 21: Đi xuống nhìn xem
Chương 22: 22: Dĩ hạ phạm thượng
Chương 23: 23: Mắt điếc tai ngơ
Chương 24: 24: Thỉnh cầu lão tình nhân
Chương 25: 25: Hoàng tử yêu thương nhất
Chương 26: 26: Cáo trạng
Chương 27: 27: Đều là nàng làm!
Chương 28: 28: Cho ngươi lắm miệng
Chương 29: 29: Hoa Ngu không biết sống chết
Chương 30: 30: Cùng chết mới thống khoái
Chương 31: 31: Bảo vệ vô điều kiện
Chương 32: 32: Mĩ nam tắm rửa
Chương 33: 33: Biến thái chết tiệt!
Chương 34: 34: Gục!
Chương 35: 35: Gặp lại Cố Nam An
Chương 36: 36: Tuyệt đối không có khả năng!
Chương 37: 37: Vấy bẩn kim châm
Chương 38: 38: Vương gia biết rồi
Chương 39: 39: Lại là người quen
Chương 40: 40: Quy củ
Chương 41: 41: Bổn vương dung túng!
Chương 42: 42: Kinh thành cũng bị kẹt xe
Chương 43: 43: Tất cả đều là kẻ thù!
Chương 44: 44: ; Mưu hại
Chương 45: 45: Đoan Bình vương phủ khó lường
Chương 46: 46: Đánh không chết liền đánh đến chết!
Chương 47: 47: Không cần hỗ trợ
Chương 48: 48: Có loại thái giám như vậy
Chương 49: 49: Mù mắt cẩu!
Chương 50: 50: Bất lợi năm xưa
Chương 51: 51: Nuông chiều thành hư
Chương 52: 52: Thích như vậy
Chương 53: 53: Bạch Ngọc Hằng tới cửa
Chương 54: 54: Yêu cầu vẽ tranh
Chương 55: 55: Xin lỗi, không được
Chương 56: 56: Bạch Ngọc Lệnh
Chương 57: 57: Ôm bổn vương xuống
Chương 58: 58: Suy yếu như vậy
Chương 59: 59: Có người
Chương 60: 60: Nô tài rót rượu
Chương 61: 61: Rất sợ hãi a
Chương 62: 62: Cưỡng chế kéo đi
Chương 63: 63: Vô tình vô nghĩa
Chương 64: 64: Nô tài của bổn vương
Chương 65: 65: Ăn vào trong bụng!
Chương 66: 66: Trong kinh sửng sốt
Chương 67: 67: Kéo bè kéo lũ đánh nhau a!
Chương 68: 68: Đánh cược
Chương 69: 69: Đắc tội tức phụ của hắn
Chương 70: 70: Trêu chọc
Chương 71: 71: Tên gian lận!
Chương 72: 72: Đánh thành đầu heo!
Chương 73: 73: Bản lĩnh của Tiểu Hoa nhi
Chương 74: 74: Mang theo Giang Hải
Chương 75: 75: Là Lai Phúc sao
Chương 76: 76: Thích nhất ăn hoa!
Chương 77: 77: Hoa Ngu đưa xuống
Chương 78: 78: Từ Bi tự
Chương 79: 79: Oan gia ngõ hẹp
Chương 80: 80: Nhắc đến tào tháo, tào tháo đến
Chương 81: 81: Phổ độ chúng sinh
Chương 82: 82: Con sói nhỏ
Chương 83: 83: Dương Đỉnh Phong
Chương 84: 84: Ngày Quốc yến
Chương 85: 85: Bôi nhọ!
Chương 86: 86: Nô tài xúi giục
Chương 87: 87: Thỉnh Vương gia thu liễm
Chương 88: 88: Không muốn ra ngoài!
Chương 89: 89: Yêu vật
Chương 90: 90: Ban thưởng
Chương 91: 91: Tháng ngày không ổn!
Chương 92: 92: Bất tuân quy củ
Chương 93: 93: Đừng có đi câu dẫn người khác khắp nơi
Chương 94: 94: Chính là sói a
Chương 95: 95: Hoa Ngu dạy dỗ
Chương 96: 96: Người sói đại chiến
Chương 97: 97: Chủ thuận theo khách
Chương 98: 98: Cho hắn đi xuống
Chương 99: 99: Nhìn thấy người đâu
Chương 100: 100: Cố chấp khiêu vũ
Chương 101: 101: Nhẹ nhàng khởi vũ
Chương 102: 102: Yêu tinh!
Chương 103: 103: Chĩa kiếm vào Chu Mặc Ngân!
Chương 104: 104: Súc sinh chính là súc sinh
Chương 105: 105: Rắp tâm hại người
Chương 106: 106: Chơi đùa như vậy không kích thích sao
Chương 107: 107: Đã quên chính mình là thái giám
Chương 108: 108: Hoàng đệ không hiểu sao
Chương 109: 109: Ngươi là nô tài
Chương 110: 110: Đại ca Lương Nguy Chi
Chương 111: 111
Chương 112: 112: Biến cố
Chương 113: 113: Chỉ sợ không được
Chương 114: 114: Một đêm
Chương 115: 115: Báo tang
Chương 116: 116: Không còn là Ung Thân vương!
Chương 117: 117: Lòng lang dạ thú!
Chương 118: 118: Thế cục xoay chuyển
Chương 119: 119: Phản chiến
Chương 120: 120: Thiên thời địa lợi nhân hòa
Chương 121: 121: Nàng phải chết!
Chương 122: 122: Nghịch chuyển
Chương 123: 123: Hạ bộ
Chương 124: 124: Muốn người cả kinh thành biết được!
Chương 125: 125: Yên tĩnh
Chương 126: 126: Đương trường chém giết
Chương 127: 127: Thức thời
Chương 128: 128: Trò chơi vừa mới bắt đầu
Chương 129: 129: Chém đầu ở pháp trường
Chương 130: 130: Biết tốt xấu
Chương 131: 131: Trảm
Chương 132: 132: Thế như chẻ tre
Chương 133: 133: Đam mê đặc thù
Chương 134: 134: Nhào vào trong lòng
Chương 135: 135: Tâm tư chủ tử đừng đoán mò
Chương 136: 136: Đạo thánh chỉ thứ nhất
Chương 137: 137: Tước vị
Chương 138: 138: Rốt cuộc ai tàn nhẫn
Chương 139: 139: Thêm người
Chương 140: 140: Còn một cái
Chương 141: 141: Phó ước trước
Chương 142: 142: Làm lượng
Chương 143: 143: Sói trắng bộc lộ quan điểm
Chương 144: 144: Không nên nuôi dưỡng
Chương 145: 145: Không đãi
Chương 146: 146: Đệ nhất ngốc tử
Chương 147: 147: Là cái thá gì
Chương 148: 148: Lau khô
Chương 149: 149: Bắt người
Chương 150: 150: Trực tiếp đưa đi
Chương 151: 151: Cứ việc điều tra
Chương 152: 152: Trẫm yên tâm
Chương 153: 153: Trẫm có thể giúp ngươi
Chương 154: 154: Khóc lóc kể lể
Chương 155: 155: Mượn cớ châm chọc
Chương 156: 156: Còn không phải nô tài đáng chết
Chương 157: 157: Không còn lời nào để nói
Chương 158: 158: Bị uy hiếp sao?
Chương 159: 159: Ăn nói bừa bãi
Chương 160: 160: Nói chuyện cần có chứng cớ
Chương 161: 161: Cứu Viêm nhi
Chương 162: 162: Xin nghỉ nửa ngày
Chương 163: 163: Không cho ai vào
Chương 164: 164: Quang minh chính đại
Chương 165: 165: Hầu hạ đại hình
Chương 166: 166: Không nên đến
Chương 167: 167: Chu Viêm là người tốt sao?
Chương 168: 168: Quan hệ không tồi
Chương 169: 169: Kẻ lừa đảo
Chương 170: 170: Tiến cung muốn nhi tử
Chương 171: 171: Hoàng thượng vội vàng
Chương 172: 172: Tai bay vạ gió
Chương 173: 173: Tác oai tác quái
Chương 174: 174: Là dạng người gì?
Chương 175: 175: Quỳ đi
Chương 176: 176: Người vây xem
Chương 177: 177: Không cần cảm động
Chương 178: 178: Gọi một tiếng mẫu hậu
Chương 179: 179: Vũ nhục
Chương 180: 180: Bất nhập lưu
Chương 181: 181: Có mấy cái đầu
Chương 182: 182: Tiền trảm hậu tấu
Chương 183: 183: Tiểu Hoa nhi không ngoan
Chương 184: 184: Nguyên nhân
Chương 185: 185: Gắp thức ăn
Chương 186: 186: Vì sao mang bao tay?
Chương 187: 187: Tiểu Hoa nhi
Chương 188: 188: Gọi một tiếng ca ca đi
Chương 189: 189: Bí mật của Diệp Vũ
Chương 190: 190: Tự tình đả thương người
Chương 191: 191: Sở vương cho mời
Chương 192: 192: Thay đổi thái độ
Chương 193: 193: Không cho mặt mũi
Chương 194: 194: Tha thứ cho bổn vương
Chương 195: 195: Làm công công tốt lắm
Chương 196: 196: Đáp ứng thả người
Chương 197: 197: Làm luôn
Chương 198: 198: Nhận đồ
Chương 199: 199: Nhận tiền
Chương 200: 200: Thi tướng quân cho mời
Chương 201: 201: Cung nữ đáng yêu
Chương 202: 202: Ngay cả phi tử cũng không tha
Chương 203: 203: Thi Sầm
Chương 204: 204: Giao hảo
Chương 205: 205: Quan tâm Hoàng thượng
Chương 206: 206: Một rương đồ
Chương 207: 207: Miệng đáp ứng
Chương 208: 208: Hoa Ngu không biết sống chết
Chương 209: 209: Trong kinh đồn đại
Chương 210: 210: Đường đến hoàng tuyền không cô đơn
Chương 211: 211: Không hiểu sao sợ hãi
Chương 212: 212: Chu Lăng Thần bạo nộ
Chương 213: 213: Nô tài oan uổng
Chương 214: 214: Cắn
Chương 215: 215: Đã định rồi
Chương 216: 216: Chạy trối chết
Chương 217: 217: Che chở
Chương 218: 218: Chuồn ra khỏi cung
Chương 219: 219: Trưng họa
Chương 220: 220: Tiên tử chân chính
Chương 221: 221: Chán ghét
Chương 222: 222: Hoa Ngu yêu diễm
Chương 223: 223: Tham ô
Chương 224: 224: Uy hiếp
Chương 225: 225: Lạnh cả da đầu
Chương 226: 226: Nhanh lên a
Chương 227: 227: Vỗ tay trầm trồ Khen ngợi
Chương 228: 228: Cười nhạo
Chương 229: 229: Hoa Ngu không đơn giản
Chương 230: 230: Nguồn gốc đàn cổ
Chương 231: 231: Chuyện xưa
Chương 232: 232: Thử
Chương 233: 233: Nghi ngờ
Chương 234: 234: Hoàng thân quốc thích
Chương 235: 235: Không tốt
Chương 236: 236: Kẻ hạ đẳng
Chương 237: 237: Tự mình thử xem
Chương 238: 238: Đáng tiếc tay đẹp như vậy
Chương 239: 239: Không bị thương
Chương 240: 240: Bạch Ngọc Các tạp nham
Chương 241: 241: Thấp kém như thế nào
Chương 242: 242: Tùy tiện một người cũng có thể
Chương 243: 243: Không cần
Chương 244: 244: Nói trúng rồi
Chương 245: 245: Kỹ kinh tứ tòa
Chương 246: 246: Tiên nhạc thay đổi
Chương 247: 247: Vả mặt
Chương 248: 248: Họa tiên tử - Hoa Ngu
Chương 249: 249: Khinh thường
Chương 250: 250: Không muốn
Chương 251: 251: Không thích thôi
Chương 252: 252: Hoàng thượng chờ ngươi
Chương 253: 253: Mị lực thật lớn!
Chương 254: 254: Làm ngươi sợ
Chương 255: 255: Xấu hổ
Chương 256: 256: Khăn tay của nàng
Chương 257: 257: Hoa Ngu trực đêm
Chương 258: 258: Thi Nhược Vân
Chương 259: 259: Thân cận như vậy
Chương 260: 260: Ngươi còn dám nói!
Chương 261: 261: Hiện tại có thể ăn ngươi!
Chương 262: 262: Tới gần chút nữa
Chương 263: 263: Buông tha nô tài đi
Chương 264: 264: Ngươi cảm thấy còn kịp sao?
Chương 265: 265: Kiên nhẫn có hạn
Chương 266: 266: Đứt gánh giữa đường
Chương 267: 267: Đứt gánh giữa đường 2
Chương 268: 268: Sứ thần Hán Giang
Chương 269: 269: Tam tướng Diệp gia
Chương 270: 270: Hoa Ngu buồn rầu
Chương 271: 271: Ai cũng điên cuồng
Không tìm thấy chương nào phù hợp