Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 34: Đại hiệp hảo tâm
Bất đắc dĩ, ta đem túi gạo cầm lên, thả vào vại gạo vừa mở nắp ra, sau đó đổ gạo vào. Tới quá trưa, ta cũng sắp mệt chết đi được, một túi gạo năm cân không mệt, thử mấy trăm túi xem có mệt không, vại gạo đã mau đầy, nhưng túi gạo trên đất còn chưa hết một nửa.
“Lam huynh đệ, nghỉ ngơi trước đã, ăn cơm đi.” A, ha ha, chưởng quỹ nói xong ta cũng không có câu nệ, ông ấy nên sớm bảo ta nghỉ ngơi chứ, ta đã sớm đói dẹp bụng rồi, suy nghĩ một chút ta đúng là một đứa trẻ đáng thương, cả ngày hôm qua chỉ ăn một chén mì, ngày hôm trước cũng chỉ ăn một cái bánh bao. ai!
Ta đi theo chưởng quỹ đến đại sảnh khác, trên bàn tràn đầy một bàn món ngon. Ta nhét, món ăn ngon quá, có cá, có thịt, chưởng quỹ này đùng là giàu có, ha ha, tuy giúp Huyễn Ngâm Phong bận rộn không công, nhưng ít nhất cũng có bữa cơm.
Nghĩ xong, ta lập tức ăn từng miếng từng miếng, mà chưởng quỹ cũng ngồi ở đối diện với ta, ta vốn không hề giữ nho nhã, hình tượng thục nữ. Ngất, quên mất, ta hiện giờ là nam tử, nên lại càng không cần trông nom hình tượng thục nữ gì cả, nói thật, ta ở hiện đại cũng chỉăn tối đa một chén cơm, nhưng hôm nay... Ta ăn ba chén cơm. Có câu nói, không có đồ ăn không ăn, nói đùa, ha, ta đây không phải loạikhông có tiền đồ như thế, cho nên ta ăn nhiều như vậy, là vì ta thật thật quá mệt mỏi.
“Thật không ngờ, Lam huynh đệ gầy yếu như thế mà lượng cơm ăn thật kinh người đến không ngờ.”... Chưởng quỹ vừa nói xong, ta lập tức buông bát đũa xuống, mọi người giúp ta phân tích, chưởng quỹ này đang châm chọc ta ăn nhiều sao? hay là đang khen ta là nam tử có khí khái đây? Được rồi, không cần mọi người phân tích, chưởng quỹ dường như nhìn ra ta lo âu: “Ha ha, Lam huynh đệ đừng hiểu lầm, tại hạ cũng không có ý gì khác.”
“Ha ha, cám ơn chưởng quỹ, tiểu đệ ta đã mấy ngày không được ăn no rồi”
“Lam huynh đệ, xem dáng vẻ của ngươi cũng chưa đến hai mươi, ta họ Trương, ngươi gọi ta Trương thúc là được rồi, hơn nữa, theo lời Lam huynh đệ, mấy ngày không ăn no là ý gì?”
Trương thúc hỏi xong, ta cũng đem cái khổ của ta nói cho ông ấy biết, nhưng không phải là lời nói thật, ta nói ta là dân chạy nạn của nước bên cạnh, dọc theo đường đi mất mùa, cũng bị lạc mất phụ thân, ta cũng tùy tiện bịa ra một câu chuyện. Nhưng xem ra thúc ấy bị lời của ta dường như làm cho cảm động, đôi mắt rưng rưng.
“Lam huynh đệ, thật ra thì Vân Long quốc cũng có rất nhiều dân nghèo, ha ha, nghĩ một chút mà xem, nếu không phải Huyễn công tử cho ta tiền mở cửa hàng gạo, ba người già trẻ nhà ta đã sớm chết đói đầu đường rồi.”... Ta biết Vân Long quốc cơ dân nhiều, đó là vì hoàng đế cai trị không tốt, nhưng... Huyễn Ngâm Phong thật sự là người tốt, cho hai tên giặc cướp kia tiền, cho Trương thúc tiền, ha ha, ta tin Huyễn Ngâm Phong tuyệt đối cứu được không phải chỉ có mấy người này, mà là ngàn vạn người, vì ta cũng được Huyễn Ngâm Phong giải cứu. Nhưng, Huyễn Ngâm Phong rốt cuộc là làm gì nhỉ? Sao lại có nhiều tiền như vậy? Chẳng lẽ là cướp của người giàu giúp người nghèo khó? Chà, làm hiệp đạo nha!
“Trương thúc, ông biết Huyễn đại hiệp làm gì không?”
“Cũng không rõ, Huyễn công tử hành tung luôn mơ hồ, ta chỉ gặp được Huyễn công tử hai lần, lần đầu tiên là lúc Huyễn công tử cho ta tiền mở cửa hàng gạo này, lần thứ hai, là khuya ngày hôm qua”. Khuya ngày hôm qua? Chính là sau khi Huyễn Ngâm Phong chia tay ta? Có điều ta đến giờ vẫn không hiểu Huyễn Ngâm Phong tới tìm ta bảo ta đến cửa hàng này làm gì, chỉ đơn thuần là phụ giúp việc sao?
“Trương thúc, tại hạ còn có một chuyện muốn thỉnh giáo ông.”
“Lam huynh đệ cứ nói.”
“Vân Long quốc này, có thi công danh không?”
“Có, Lam huynh đệ muốn...?” Ta nhìn ra trong tròng mắt Trương thúc tràn đầy hoài nghi...
“Lam huynh đệ, nghỉ ngơi trước đã, ăn cơm đi.” A, ha ha, chưởng quỹ nói xong ta cũng không có câu nệ, ông ấy nên sớm bảo ta nghỉ ngơi chứ, ta đã sớm đói dẹp bụng rồi, suy nghĩ một chút ta đúng là một đứa trẻ đáng thương, cả ngày hôm qua chỉ ăn một chén mì, ngày hôm trước cũng chỉ ăn một cái bánh bao. ai!
Ta đi theo chưởng quỹ đến đại sảnh khác, trên bàn tràn đầy một bàn món ngon. Ta nhét, món ăn ngon quá, có cá, có thịt, chưởng quỹ này đùng là giàu có, ha ha, tuy giúp Huyễn Ngâm Phong bận rộn không công, nhưng ít nhất cũng có bữa cơm.
Nghĩ xong, ta lập tức ăn từng miếng từng miếng, mà chưởng quỹ cũng ngồi ở đối diện với ta, ta vốn không hề giữ nho nhã, hình tượng thục nữ. Ngất, quên mất, ta hiện giờ là nam tử, nên lại càng không cần trông nom hình tượng thục nữ gì cả, nói thật, ta ở hiện đại cũng chỉăn tối đa một chén cơm, nhưng hôm nay... Ta ăn ba chén cơm. Có câu nói, không có đồ ăn không ăn, nói đùa, ha, ta đây không phải loạikhông có tiền đồ như thế, cho nên ta ăn nhiều như vậy, là vì ta thật thật quá mệt mỏi.
“Thật không ngờ, Lam huynh đệ gầy yếu như thế mà lượng cơm ăn thật kinh người đến không ngờ.”... Chưởng quỹ vừa nói xong, ta lập tức buông bát đũa xuống, mọi người giúp ta phân tích, chưởng quỹ này đang châm chọc ta ăn nhiều sao? hay là đang khen ta là nam tử có khí khái đây? Được rồi, không cần mọi người phân tích, chưởng quỹ dường như nhìn ra ta lo âu: “Ha ha, Lam huynh đệ đừng hiểu lầm, tại hạ cũng không có ý gì khác.”
“Ha ha, cám ơn chưởng quỹ, tiểu đệ ta đã mấy ngày không được ăn no rồi”
“Lam huynh đệ, xem dáng vẻ của ngươi cũng chưa đến hai mươi, ta họ Trương, ngươi gọi ta Trương thúc là được rồi, hơn nữa, theo lời Lam huynh đệ, mấy ngày không ăn no là ý gì?”
Trương thúc hỏi xong, ta cũng đem cái khổ của ta nói cho ông ấy biết, nhưng không phải là lời nói thật, ta nói ta là dân chạy nạn của nước bên cạnh, dọc theo đường đi mất mùa, cũng bị lạc mất phụ thân, ta cũng tùy tiện bịa ra một câu chuyện. Nhưng xem ra thúc ấy bị lời của ta dường như làm cho cảm động, đôi mắt rưng rưng.
“Lam huynh đệ, thật ra thì Vân Long quốc cũng có rất nhiều dân nghèo, ha ha, nghĩ một chút mà xem, nếu không phải Huyễn công tử cho ta tiền mở cửa hàng gạo, ba người già trẻ nhà ta đã sớm chết đói đầu đường rồi.”... Ta biết Vân Long quốc cơ dân nhiều, đó là vì hoàng đế cai trị không tốt, nhưng... Huyễn Ngâm Phong thật sự là người tốt, cho hai tên giặc cướp kia tiền, cho Trương thúc tiền, ha ha, ta tin Huyễn Ngâm Phong tuyệt đối cứu được không phải chỉ có mấy người này, mà là ngàn vạn người, vì ta cũng được Huyễn Ngâm Phong giải cứu. Nhưng, Huyễn Ngâm Phong rốt cuộc là làm gì nhỉ? Sao lại có nhiều tiền như vậy? Chẳng lẽ là cướp của người giàu giúp người nghèo khó? Chà, làm hiệp đạo nha!
“Trương thúc, ông biết Huyễn đại hiệp làm gì không?”
“Cũng không rõ, Huyễn công tử hành tung luôn mơ hồ, ta chỉ gặp được Huyễn công tử hai lần, lần đầu tiên là lúc Huyễn công tử cho ta tiền mở cửa hàng gạo này, lần thứ hai, là khuya ngày hôm qua”. Khuya ngày hôm qua? Chính là sau khi Huyễn Ngâm Phong chia tay ta? Có điều ta đến giờ vẫn không hiểu Huyễn Ngâm Phong tới tìm ta bảo ta đến cửa hàng này làm gì, chỉ đơn thuần là phụ giúp việc sao?
“Trương thúc, tại hạ còn có một chuyện muốn thỉnh giáo ông.”
“Lam huynh đệ cứ nói.”
“Vân Long quốc này, có thi công danh không?”
“Có, Lam huynh đệ muốn...?” Ta nhìn ra trong tròng mắt Trương thúc tràn đầy hoài nghi...
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Gặp mĩ nam ở hồ nước
Chương 2: 2: Trò đùa ngu ngốc
Chương 3: 3: Gặp nam tử tuấn tú trên đường
Chương 4: 4: Xuyên không rồi
Chương 5: 5: Ở lại cổ đại
Chương 6: 6: Quốc gia phong kiến
Chương 7: 7: Chờ chết
Chương 8: 8: Tam hoàng tử ôn nhu
Chương 9: 9: Bị Nhị hoàng tử bắt
Chương 10: 10: Nhị hoàng tử phong lưu
Chương 11: 11: Mập mờ trên lưng ngựa
Chương 12: 12: Nhị hoàng tử đáng giận
Chương 13: 13: Trêu ghẹo phi tử của Nhị hoàng tử
Chương 14: 14: Mặt khác của Nhị hoàng tử
Chương 15: 15: Thân tình của Nhị hoàng tử
Chương 16: 16: Dã tâm của Nhị hoàng tử
Chương 17: 17: Nhị hoàng tử không có phi
Chương 18: 18: Nhị hoàng tử đoạt hôn
Chương 19: 19: Mối nguy của trinh tiết
Chương 20: 20: Máu trinh tiết
Chương 21: 21: Khóc không ra nước mắt
Chương 22: 22: Rời cung
Chương 23: 23: Hối hận
Chương 24: 24: Từ biệt
Chương 25: 25: Mục đích của Nhị hoàng tử
Chương 26: 26: Cuộc sống khó khăn
Chương 27: 27: Gặp cường đạo
Chương 28: 28: Nam tử thần bí
Chương 29: 29: Đại hiệp lạnh như băng
Chương 30: 30: Nóng lòng chờ đợi
Chương 31: 31: Xuất hiện
Chương 32: 32: Trái tim ấm áp
Chương 33: 33: Làm không công
Chương 34: 34: Đại hiệp hảo tâm
Chương 35: 35: Hoàng tử tốt
Chương 36: 36: Kiếm khách chu đáo
Chương 37: 37: Mười ngày chờ đợi
Chương 38: 38: Quan lại thối nát
Chương 39: 39: Mùi hương của Nhị hoàng tử
Chương 40: 40: Trên công đường
Chương 41: 41: Nhị hoàng tử chờ phán xét
Chương 42: 42: Khinh thường công đường
Chương 43: 43: Phản cáo
Chương 44: 44: Ngày mai hậu thẩm
Chương 45: 45: Tâm phúc của Nhị hoàng tử
Chương 46: 46: Trư Bát Giới soi gương
Chương 47: 47: Theo dõi Nhị hoàng tử
Chương 48: 48: Án này khó thẩm
Chương 49: 49: Rơi vào thanh lâu
Chương 50: 50: Bị thương
Chương 51: 51: Ảo giác
Chương 52: 52: Lời nói độc ác của Nhị hoàng tử
Chương 53: 53: Vụ án phải thua
Chương 54: 54: Cự tuyệt làm phi
Chương 55: 55: Nảy sinh yêu mến
Chương 56: 56: Thuốc tốt của Nhị hoàng tử
Chương 57: 57: Kết quả xét xử
Chương 58: 58: Rối rắm trong lòng
Chương 59: 59: Dưới lớp mặt nạ
Chương 60: 60: Tập võ
Chương 61: 61: Nhịp tim
Chương 62: 62: Chém giết
Chương 63: 63: Trúng độc
Chương 64: 64: Từ biệt
Chương 65: 65: Cự yêu chi hôn
Chương 66: 66: Chuẩn bị cuộc thi khoa cử
Chương 67: 67: Thừa tướng
Chương 68: 68: Bí mật xuyên không trở về
Chương 69: 69: Khảo đề
Chương 70: 70: Đau buồn trước đây
Chương 71: 71: Trúng cử
Chương 72: 72: Vào điện gặp vua
Chương 73: 73: Thừa tướng gây khó khăn
Chương 74: 74: Tam hoàng tử giải vây
Chương 75: 75: Thụ phong
Chương 76: 76: Nhị hoàng tử tức giận
Chương 77: 77: Lo lắng của Nhị hoàng tử
Chương 78: 78: Bè phái của triều đình
Chương 79: 79: Đại hoàng tử ôn hòa
Chương 80: 80: Lời mời của Đại hoàng tử
Chương 81: 81: Nhị hoàng tử giải vây
Chương 82: 82: Vô tình gặp Nhị hoàng tử ở Ngự hoa viên
Chương 83: 83: Thăm dò triều đình
Chương 84: 84: Vị quan mới tiên phong
Chương 85: 85: Nhị hoàng tử chọn phi
Chương 86: 86: Nhị hoàng tử giận tím mặt
Chương 87: 87: Thân bất do kỷ
Chương 88: 88: Nhị hoảng tử thật sự
Chương 89: 89: Phi tử tương lai
Chương 90: 90: Thay đổi cách chọn phi
Chương 91: 91: Một tay che trời
Chương 92: 92: Tam hoàng tử thông minh
Chương 93: 93: Lưu luyến
Chương 94: 94: Hắc huynh
Chương 95: 95: Dự tiệc
Chương 96: 96: Uống trà
Chương 97: 97: Hồng Môn yến
Chương 98: 98: Huyễn đại hiệp xuất hiện
Chương 99: 99: Xuân dược
Chương 100: 100: Giải độc
Chương 101: 101: Thương tâm
Chương 102: 102: Chính thức tuyên chiến
Chương 103: 103: Chung sức hợp tác
Chương 104: 104: Huyễn đại hiệp rốt cuộc là ai?
Chương 105: 105: Hồng tiểu thư
Chương 106: 106: Trì hoãn thời gian
Chương 107: 107: Trong lòng chỉ có một người
Chương 108: 108: Tình hình thiên tai
Chương 109: 109: Đưa cơm
Chương 110: 110: Quan dân vốn là một nhà
Chương 111: 111: Lũ lụt vô tình người hữu tình
Chương 112: 112: Cường hôn
Chương 113: 113: Trang phục con gái
Chương 114: 114: Tướng công cùng nương tử
Chương 115: 115: Tam vương gia của Phong Minh quốc
Chương 116: 116: Nhị Hoàng tử thành thân
Chương 117: 117: Kết thúc
Chương 118: 118: Phu xướng phụ tùy
Chương 119: 119: Nghi phi nương nương
Chương 120: 120: Động phòng
Chương 121: 121: Nụ hôn của Huyễn đại hiệp
Chương 122: 122: Ta yêu nàng
Chương 123: 123: Thân phận thật của Huyễn Đại Hiệp
Chương 124: 124: Nhị hoàng tử cuồng hoan cả đêm
Chương 125: 125: Diễn luyện
Chương 126: 126: Chuẩn bị xuất chinh
Chương 127: 127: Xuất chinh
Chương 128: 128: Mập mờ yêu
Chương 129: 129: Dịch bệnh
Chương 130: 130: Quyết đánh đến cùng
Chương 131: 131: Cực kì nguy hiểm
Chương 132: 132: Nam nữ trong sơn động
Chương 133: 133: Không thẹn với lương tâm
Chương 134: 134: Chuyện mờ ám trong sơn động
Chương 135: 135: Thoát khỏi mê cung rừng rậm
Chương 136: 136: Trở về
Chương 137: 137: Tẫn kê tư thần
Chương 138: 138: Lập Thái tử
Chương 139: 139: Tình yêu ngang trái
Chương 140: 140: Người thứ ba đau khổ
Chương 141: 141: Tình yêu của Tam Hoàng tử
Chương 142: 142: Con gái của Lam gia
Chương 143: 143: Sự việc bại lộ
Chương 144: 144: Phụng chỉ lấy chồng
Chương 145: 145: Đợi gả
Chương 146: 146: Đêm động phòng bi thương
Chương 147: 147: Ba ngày cưng chiều Điệp nhi
Chương 148: 148: Hậu cung phức tạp
Chương 149: 149: Nữ tử ngốc nghếch
Chương 150: 150: Về nhà
Chương 151: 151: Tìm Kiếm Thiên tử
Chương 152: 152: Thiên chi kiều tử cùng thiên chi kiêu nữ
Chương 153: 153: Tranh tú cầu
Chương 154: 154: Phối hợp ăn ý
Chương 155: 155: Tư hình của hoàng hậu
Chương 156: 156: Mang thai
Chương 157: 157: Sảy thai
Chương 158: 158: Bỏ phi
Chương 159: 159: Liên quan đến
Chương 160: 160: Lột xác
Chương 161: 161: Nữ nhân độc ác
Chương 162: 162: Gặp lại nhau
Chương 163: 163: Điệp hóa Phượng
Chương 164: 164: Giải trừ tất cả hiểu lầm
Chương 165: 165: Ác giả ác báo
Chương 166: 166: Thống nhất hậu cung
Không tìm thấy chương nào phù hợp