Chương 14: Sự thật về cái chết

Đường Tơ Huyền Bí Mẫn Mẫn
1,643 từ
04:03 - 05/08/2026
38

Bảo Ngọc ngồi giữa căn phòng tối, ánh đèn mờ ảo chiếu lên bức tranh đang dần hình thành trên toan. Những nét cọ của cô như mang theo sức mạnh từ một thế giới khác, nơi những linh hồn đang chờ đợi được giải thoát. Thế Huy đứng bên cạnh, lòng tràn đầy hồi hộp. Anh không biết bức tranh này sẽ dẫn dắt họ đến đâu, nhưng anh có cảm giác rằng nó sẽ mở ra những bí mật mà họ vẫn chưa thể chạm tới.

“Ngọc, em có chắc rằng chúng ta nên tiếp tục không?” Huy hỏi, giọng đầy lo lắng.

“Chắc chắn,” cô đáp, ánh mắt kiên định. “Bức tranh này sẽ cho chúng ta câu trả lời.”

Huy gật đầu, nhưng nỗi sợ vẫn đeo bám. Anh nhớ lại những gì đã xảy ra trước đó với Minh Tuấn, người đàn ông bí ẩn đã khiến mọi thứ trở nên phức tạp hơn bao giờ hết. Huy không thể quên được cái nhìn lạnh lùng của Tuấn, như thể anh ta biết nhiều điều mà họ không thể tưởng tượng nổi.

“Em cảm nhận được gì từ bức tranh không?” Huy hỏi, cố gắng giữ bình tĩnh.

“Cảm giác như có một điều gì đó đang gọi chúng ta,” Bảo Ngọc nói, tập trung vào những đường nét trên toan. “Có một sự kết nối giữa những linh hồn trong bức tranh và quá khứ của Thế Huy.”

Tim Huy đập mạnh. “Em nói sao?”

“Có lẽ cái chết của mẹ anh có liên quan đến Hương,” Ngọc nói, giọng cô trầm xuống. “Có thể có một bí mật nào đó mà chúng ta chưa biết.”

Huy chấn động. Anh đã luôn cảm thấy Hương có một vai trò trong cái chết của mẹ mình, nhưng chưa bao giờ dám chắc chắn. “Em nghĩ Hương đã làm gì?”

“Có thể Hương đã sử dụng tà thuật để thao túng tình huống,” Ngọc đưa ra giả thuyết. “Chúng ta cần phải tìm ra sự thật.”

Khi bức tranh dần hoàn thiện, những hình ảnh hiện ra trước mắt họ. Một người phụ nữ đứng bên một chiếc xe, ánh mắt đầy lo lắng. Huy nhận ra đó chính là mẹ mình. “Đó là hình ảnh trong ký ức của tôi,” anh thì thào.

“Nhưng có điều gì đó không đúng,” Ngọc nói, ánh mắt lướt qua bức tranh. “Có một bóng dáng khác đứng bên cạnh mẹ anh. Hương.”

Huy cảm thấy như trời đất sụp đổ. “Tại sao lại là cô ta?”

“Có thể Hương đã ở gần mẹ anh trong khoảnh khắc quyết định,” Ngọc nói, giọng chắc nịch. “Chúng ta cần phải tìm hiểu điều này.”

“Nhưng làm thế nào?” Huy hỏi. “Hương đã luôn rất khôn ngoan trong việc che giấu bản thân.”

“Chúng ta có thể sử dụng bức tranh,” Ngọc đề xuất. “Nó sẽ dẫn chúng ta đến những hình ảnh tiếp theo. Có thể sẽ có manh mối.”

Huy nhìn vào bức tranh, cảm nhận được sự kỳ diệu từ nó. “Nếu như vậy, chúng ta phải tiếp tục.”Ngọc gật đầu, và cả hai bắt đầu vẽ những nét cọ mới. Bức tranh dần trở nên sống động hơn, ánh sáng phát ra từ nó như hút lấy họ vào một thế giới khác. Những hình ảnh liên tiếp lướt qua, như một cuốn phim quay chậm.

Rồi bỗng nhiên, không khí xung quanh họ bắt đầu thay đổi. Một cơn gió lạnh lẽo quét qua, khiến Huy rùng mình. “Ngọc, em có cảm thấy không?”

“Có,” cô đáp, ánh mắt toát lên vẻ lo lắng. “Chúng ta đang bị theo dõi.”

Chưa kịp phản ứng, một bóng đen xuất hiện ngay trước mặt họ, hình dáng của Minh Tuấn. “Các ngươi không nên can thiệp vào quá khứ,” anh ta nói, giọng lạnh lùng.

“Chúng tôi cần phải biết sự thật!” Huy thét lên, quyết tâm không lùi bước.

“Chỉ có đau khổ sẽ chờ đợi các ngươi nếu tiếp tục,” Minh Tuấn cảnh báo, ánh mắt sắc như dao. “Ngươi không thể thay đổi số phận.”

“Có thể không thay đổi số phận, nhưng chúng ta có quyền tìm hiểu!” Ngọc đáp lại, giọng kiên quyết.

“Các ngươi sẽ phải trả giá cho sự tò mò này,” Minh Tuấn gầm lên, và không gian xung quanh họ bỗng chốc tối sầm lại.

Huy cảm thấy sự sợ hãi dâng trào, nhưng anh nắm chặt tay Ngọc. “Chúng ta không thể để anh ta ngăn cản mình.”

“Đúng vậy,” Ngọc nói, ánh mắt sáng lên. “Hãy để bức tranh dẫn lối cho chúng ta.”

Bức tranh bắt đầu tỏa ra ánh sáng rực rỡ, tạo thành một vòng tròn xung quanh họ. Minh Tuấn lùi lại, có vẻ như bị choáng ngợp. “Không! Các ngươi không thể làm điều này!”

“Chúng tôi sẽ không từ bỏ,” Huy khẳng định, và bức tranh bùng lên như một ngọn lửa.

Trong khoảnh khắc đó, mọi thứ trở nên hỗn loạn. Ánh sáng từ bức tranh lan tỏa ra xung quanh, như một chiếc cầu nối giữa hai thế giới. Huy và Ngọc cảm nhận được sức mạnh từ những linh hồn, cùng hòa quyện vào nhau.

“Đừng để chúng ta thất bại!” Ngọc kêu lên, và họ cùng nhau vẽ tiếp, từng nét cọ như mang theo hy vọng và quyết tâm.

Ánh sáng từ bức tranh bỗng chốc chói lòa, khiến không gian xung quanh họ rực rỡ. Minh Tuấn gầm lên trong cơn giận dữ, nhưng điều đó chỉ làm cho sức mạnh của Huy và Ngọc thêm phần mãnh liệt.

Khi ánh sáng dần lấn át bóng tối, một tiếng nổ lớn vang lên, và họ được cuốn vào một thế giới khác, nơi sự thật đang chờ đợi họ khám phá. Huy cảm thấy trái tim mình đập mạnh, không biết điều gì đang chờ đợi ở phía trước, nhưng anh biết rằng họ đã sẵn sàng để đối mặt với mọi thử thách.

truyenfull,truyenfull vn

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!