Chương 16: Bước Ngoặt Đẫm Máu

16:31 - 08.09.2026
1 lượt xem

Hòa dẫn đầu nhóm người sống sót, lòng tràn đầy quyết tâm. Họ tiến vào khu vực căn cứ của Sơn, nơi mà bầu không khí nặng nề như một tấm màn đen dày đặc. Ánh sáng mờ ảo của buổi sáng sớm không đủ để xua tan cái lạnh thấu xương. Mọi người đi lặng lẽ, chỉ có tiếng chân khẽ khàng trên mặt đất gồ ghề.

“Nhớ kỹ, chúng ta phải phân tán ra,” Hòa thì thầm, ánh mắt quét qua từng gương mặt. “Nếu chúng ta bị phát hiện, đừng chần chừ.”

Linh đứng bên cạnh, không ngừng quan sát. Cô cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, những cơn gió lạnh lẽo như mang theo điềm báo xấu. “Tôi có thể cảm nhận được sự hiện diện của họ,” cô nói, giọng thấp. “Họ đang chờ chúng ta.”

“Chúng ta không thể để họ làm chủ cuộc chơi,” Đạt gật đầu, nắm chặt tay. “Chúng ta đã chuẩn bị quá lâu cho khoảnh khắc này.”

Nhóm của Hòa lặng lẽ tiếp cận căn cứ, nơi những bức tường bị bào mòn bởi thời gian và những cuộc chiến không ngừng. Họ đã đến gần cửa chính khi một tiếng động vang lên, khiến mọi người dừng lại. Một bóng người xuất hiện, chỉ cách họ vài bước chân. Hòa ngay lập tức ra hiệu, mọi người lùi lại sau những tảng đá.

“Đó là một trong những lính canh của Sơn,” Đạt thầm thì. “Chúng ta phải hành động ngay.”

Linh cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. Cô hít thở sâu, rồi nhẹ nhàng nhắm mắt. Những rễ cây từ lòng đất bắt đầu vươn lên, quấn lấy chân kẻ lính canh. Hắn không kịp phản ứng, và ngã xuống đất trong tiếng kêu thảng thốt. Hòa và Đạt lập tức lao ra, nhanh chóng khống chế kẻ địch.

“Chúng ta không có thời gian,” Hòa nói, nhìn quanh. “Tiếp tục nào!”

Họ nhanh chóng tiến vào bên trong, lối đi tối tăm và chật chội. Linh cảm thấy một nỗi sợ hãi dâng trào. “Mọi thứ không như chúng ta nghĩ,” cô thầm thì. “Có điều gì đó không ổn.”

Bất ngờ, tiếng súng vang lên từ phía trước. Mọi người dừng lại, và Hòa cảm nhận được sự lo lắng lan tỏa trong nhóm. “Chúng ta phải đi nhanh hơn,” anh nói, rồi dẫn đầu, quyết tâm không để nỗi sợ hãi cản bước.

Khi họ đến được một căn phòng lớn, cảnh tượng trước mắt khiến họ sững sờ. Những người sống sót bị bắt giữ, bị trói chặt và giam cầm trong bóng tối. Hòa nhìn thấy những gương mặt quen thuộc, trong đó có cả những người đã từng chiến đấu bên anh.

“Chúng ta phải cứu họ!” Đạt la lên, nhưng Hòa kéo anh lại.

“Chưa phải lúc,” Hòa nói, ánh mắt sắc bén. “Hãy tìm cách vào sâu hơn.”

Nhưng chưa kịp hành động, một tiếng cười lạnh lẽo vang lên từ bóng tối. Sơn bước ra, với vẻ mặt nham hiểm, đôi mắt lấp lánh trong ánh sáng mờ ảo. “Các người tưởng có thể dễ dàng xâm nhập vào đây sao?” hắn cười khẩy. “Chào mừng đến với buổi tiệc của tôi!”Hòa cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. “Sơn!” anh gầm lên, nhưng sự tự tin của kẻ thù khiến mọi thứ trở nên khó khăn hơn.

“Các người nghĩ rằng mình có thể lật đổ tôi?” Sơn nói, giọng điệu kiêu ngạo. “Các người đã quá ngây thơ.”

Đúng lúc đó, một tiếng súng khác vang lên, và một người lính của Sơn ngã xuống. Hòa quay lại, nhận ra rằng nhóm của họ đã bị phát hiện. “Chạy!” anh hét lên. “Chúng ta phải rút lui ngay!”

Mọi người nhanh chóng di chuyển, nhưng sự hỗn loạn đã bắt đầu. Những tiếng kêu la, tiếng súng và tiếng bước chân vang lên xung quanh. Linh cảm thấy sự bất lực bao trùm. “Chúng ta không thể để họ bị bắt!” cô kêu lên.

Đạt, với sức mạnh của mình, đã kéo một người sống sót ra khỏi tầm nguy hiểm, nhưng không kịp tránh đòn từ một tên lính khác. Hòa thấy bạn mình ngã xuống, lòng đau như cắt. “Đạt!” anh la lên.

“Đi! Cứu Linh!” Đạt thều thào, trong khi những vết thương bắt đầu chảy máu. Hòa không thể chần chừ, anh lao về phía Linh, kéo cô ra khỏi đám đông.

“Chúng ta phải đi!” Hòa quát, nhưng Linh vẫn đứng lặng, ánh mắt hướng về Đạt. “Chúng ta không thể bỏ anh ấy lại!” cô nói, giọng đầy nước mắt.

“Anh ấy đã cứu chúng ta, Linh!” Hòa kiên quyết. “Bây giờ là lúc chúng ta phải sống!”

Cuộc rút lui trở thành một cuộc chiến sinh tử. Những kẻ lính canh xô đẩy, bắn súng vào họ. Hòa cảm thấy từng viên đạn lướt qua, nhưng anh không thể dừng lại. Linh bên cạnh, nước mắt lăn dài trên má. “Em không muốn mất thêm ai nữa,” cô thì thào.

“Chúng ta sẽ sống!” Hòa đáp lại, cố gắng trấn an cả hai. “Chúng ta sẽ tìm cách quay lại.”

Cuối cùng, họ thoát ra được khỏi căn cứ, nhưng không còn thời gian để thở. Những tiếng động phía sau đang dần gần lại. Hòa dẫn Linh vào rừng, nơi những bóng cây dày đặc che khuất ánh sáng. “Chúng ta phải trốn,” anh nói, thở hổn hển.

“Đạt…” Linh thì thào, nhưng Hòa không cho phép mình suy nghĩ về điều đó. Họ đã mất quá nhiều, và không thể để điều này kết thúc như vậy.

Mọi thứ đều rối ren, như một bức tranh đẫm máu. Hòa cảm thấy nỗi đau đè nén trong lòng, nhưng anh biết rằng họ không thể dừng lại. “Chúng ta sẽ trở lại,” anh nói với Linh, ánh mắt kiên định. “Chúng ta sẽ không để bất cứ ai bị bỏ rơi.”

Trong những giây phút căng thẳng, Hòa cảm thấy một cơn gió lạnh lướt qua, như một điềm báo cho những điều sắp xảy ra. Họ đã sống sót, nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ. Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu, và những kẻ thù vẫn đang chờ đợi phía trước.

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Danh sách chương

20 chương