Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 2 - 110: Mối hoài nghi
Nếu đã hoài nghi, vậy phải nghĩ cách chứng thật hoặc loại bỏ hoài nghi ấy.
Kỳ thật sau khi gặp Mao lão tiên và nói chuyện với ông cụ, trong lòng Trần Dương cũng tự cảm giác có thể để nội anh không hề phòng bị nói ra ngày sinh tháng đẻ của đứa cháu bảo bối, hoặc phải là thầy tướng số, hoặc phải là người quen rất quen, càng có thể là người ấy bao gồm cả hai thân phận.
Mà nội anh vừa đến trấn trên đã tìm ngay Mao lão tiên nổi danh nhất để phê mệnh cho cháu mình, một là tiếng tăm càng lớn thì phê mệnh sẽ càng chuẩn, hai do đó là đứa cháu bảo bối nên phải tìm người giỏi nhất.
Dưới tình huống này, có thể khiến bà anh dừng lại giữa đường nhất định phải là người hội đủ hai điều kia.
Loại trừ dần thì người khả nghi chỉ còn lại vài kẻ. Trong số những người ở làng Vọng và chòm xóm xung quanh, thêm nữa quen với bên nhà mẹ đẻ của nội anh mà còn là thầy tướng số, thì cũng không quá năm ngón trên bàn tay. Nhưng Trần Dương không xác định được rốt cuộc là người nào.
Lúc hỏi âm, nội anh không nhắc đến tên đầy đủ của kẻ ấy. Nhưng sau khi Hai Mập nhắc tới chuyện của anh thì nội anh mới bị đôi tay trắng chạch đó bắt đi, Trần Dương không tin giữa hai chuyện này lại không có liên hệ.
Biết anh tới huyện Chu Nhân hỏi âm cũng chỉ có một mình Hai Mập.
Thế nhưng anh vẫn nghĩ không ra, chú Khánh chỉ là một đạo sĩ giúp việc trong đoàn hát, bình thường không tỏ rõ điều gì, sao có thể có năng lực lớn tới mức trực tiếp thông âm bắt hồn.
Trần Dương không thể ngồi yên được, anh muốn lập tức trở về làng Vọng. Anh định đến căn nhà cũ của Hai Mập xem thử, đổi mệnh không có khả năng không để lại chút dấu vết gì, vẫn luôn phải có vết tích để lại.
Đúng lúc Trần Dương đứng lên ra ngoài, bất chợt đầu óc anh như bị quỷ l**m phải, cả người lảo đảo. Anh vội túm lấy cái bàn bên cạnh, lắc đầu. Hại Mập nhìn anh, “Anh Trần, sắc mặt anh xấu quá, bệnh rồi à?”
Trần Dương miễn cưỡng chống đỡ, lắc nhẹ đầu, “Không phải, tao đi đây.”
Nói xong, anh xoay người bước khỏi cửa. Hiện thấy Hai Mập là tâm tình anh phức tạp, nếu anh đoán không lầm thì chú Khánh đã đổi mệnh giữa anh và Hai Mập, cũng chỉ có với người thân nhất như thế mới khiến chú Khánh dù phải trả cái giá vô cùng lớn cũng không tiếc.
Đổi mệnh, mà còn xem trọng việc đó, nói thế phải đổi càng sớm càng tốt. Nếu để đến tuổi mà mệnh hay tính cách gần như đã định hình rồi, đừng nói tráo đổi, nghĩ thôi cũng khó lắm. Thế nên nếu muốn đổi mệnh thì phải làm từ rất sớm.
Không thể nghi ngờ gì, thời điểm con người mới vừa sinh ra, không liên quan quá sâu nặng đến kẻ xung quanh là thời cơ tốt nhất.
Muốn đổi mệnh phải biết bát tự, ngày sinh, nơi sinh và một thứ gì đó của người bị đổi mệnh, chẳng hạn như tóc, như móng tay hay máu thì hiệu quả sẽ rất tốt. Sau khi có mấy thứ ấy là sẽ đổi mệnh được thôi. Trên thực tế đổi mệnh cũng không phức tạp lắm mà khá đơn giản, nhưng rất ít kẻ dám làm.
Mệnh là do trời định, nếu sửa lại thứ trời đã định thì chẳng khác nào đi ngược lẽ trời. Mà kẻ càng thông thạo nghề thì càng kính sợ với thiên mệnh, với nhân quả và báo ứng. Họ hiểu rất sâu sắc đạo lý hiển nhiên —— ông trời mở mắt, thần quỷ đều hiện hình.
Thật ra không phải không có cách sửa mệnh, nhưng chẳng thể hiệu quả như đổi mệnh được.
Chú Khánh có thể vì con mình mà khiến kẻ khác phải chết, khiến mệnh kẻ khác thay thế mệnh con mình, làm kẻ khác cửa nát nhà tan. Vậy sao Trần Dương anh lại không thể trả lại mọi thứ, để chuyện vốn dĩ xảy ra từng bước diễn ra.
Dù Hai Mập là anh em từng lớn lên từ nhỏ với anh và đối xử với anh không tệ, nhưng nếu đó chính là người anh đã bị đổi mệnh thì Trần Dương sẽ chẳng mảy may nương tay hay áy náy gì. Cha mẹ anh và cả bà nội, những gương mặt nhớp nháp máu me của họ thường xuyên xuất hiện trong tâm trí anh.
Song, điều kiện tiên quyết là phải xác định được đây thật là do chú Khánh làm.
Trần Dương vẻ mặt trấn định bước ra ngoài. Trong bụng anh như bị nhét vào một khối băng, âm thai vốn không động tĩnh gì lại bắt đầu quấy phá. Trần Dương chằng thèm quan tâm tới sự khó chịu của cơ thể, hiện anh rất hưng phấn, hưng phấn tới mức mắt đỏ ngầu. Sắp tìm được kẻ thù khiến anh quên hết tất cả.
Trần Dương mua một bình rượu ven đường, mở nắp uống ngay hơn phân nửa. Rượu mạnh cồn cao thiêu đốt cuống họng và dạ dày, tạm thời áp đi cái lạ thường trong bụng.
Trần Dương đứng bên đường, cầm theo bình rượu, giơ tay chặn một chiếc xe. Đường xá không tốt lắm, xe cứ hay xóc nảy. Trần Dương lờ mờ nhớ ra dường như Hai Mập đã từng bảo định thầu luôn cả con đường từ trấn Quảng Tế đến trấn Từ Ân, năm nay làm hai công trình này cũng đủ phát tài.
Mỗi lần xe xóc nảy, Trần Dương sẽ cảm giác thứ gì đó trong bụng xộc thẳng lên cổ họng. Anh vội vàng nốc một ngụm rượu. Người trong xe ai cũng nhìn anh, có kẻ nhát gan còn né ra sợ người cao lớn đầy mùi rượu này bất thần say mèm.
Trần Dương nhìn hết tất cả một lượt, rồi dừng mắt lại bên anh chàng trẻ tuổi ngồi cạnh cửa sổ, đá vào cậu ta cái bịch, “Đứng lên, tránh ra.” Cậu thanh niên kia giận điên lên, ngẩng đầu trừng mắt định chửi thề nào ngờ đâu lại bị vẻ hung ác của Trần Dương trấn áp, cậu chàng ngượng ngùng đứng lên nhường chỗ.
Chẳng thèm quan tâm người trên xe nhìn mình thế nào, Trần Dương bước chân lên, ngồi xuống ghế.
Âm thai trong bụng tay đấm chân đá, chẳng biết đang nổi cơn gì khiến Trần Dương đau đến mức run lẩy bẩy. Anh lạnh đến mức khắp người cứng ngắc, chẳng thể đứng nổi nữa, nếu không tìm nơi nào ngồi xuống chắc chừng sẽ ngã lăn quay ra đất mất.
Trần Dương mở cửa sổ, gió rào rạt thổi vào khiến tóc anh bay tứ tán.
May là cũng không phải ngồi xe lâu lắm, chưa đến mười phút xe đã dừng trước cửa làng Vọng. Trần Dương xuống xe, lúc này mới hơi quá chiều, sắc trời còn tỏ, nếu muốn đến nhà chú Khánh tìm chứng cứ đổi mệnh thì nhất định phải đến vào buổi tối, thế nên Trần Dương về nhà trước.
Căn nhà vẫn bụi bám đầy, chẳng chút sức sống.
Trần Dương lấy chiếc ghế ra kê ngồi nơi hiên nhà. Mặt trời chiếu vào, anh lại uống rượu. Uống một hồi thì đầu óc chuếch choáng, và chẳng rõ trời tối sầm lại từ khi nào, xung quanh bảng lảng sương mù, nhiệt độ không khí cũng lập tức tụt hẳn.
Màn sương mù trắng lượn lờ trên đất, chỉ chốc lát sau đã bao trùm tất cả xung quanh. Đám lá cây ướt đẫm, đó là hơi nước do âm khí quá dày ngưng tụ thành. Âm thanh gần đó cũng im bặt hết. Thứ duy nhất có thể nghe được là tiếng bước chân như có như không.
Trần Dương không uống nữa, anh nhìn màn sương mù kia, gọi, “Ngụy Lâm Thanh.”
Quả nhiên, theo tiếng gọi của anh, Ngụy Lâm Thanh đột ngột xuất hiện cách anh ba thước. Kẻ ấy do dự không biết có nên tới hay không. Trần Dương giơ bình rượu trong tay lên, chào hỏi, “Muốn uống không?”
Nhìn anh một thoáng, cuối cùng Ngụy Lâm Thanh bước tới.
Kỳ thật sau khi gặp Mao lão tiên và nói chuyện với ông cụ, trong lòng Trần Dương cũng tự cảm giác có thể để nội anh không hề phòng bị nói ra ngày sinh tháng đẻ của đứa cháu bảo bối, hoặc phải là thầy tướng số, hoặc phải là người quen rất quen, càng có thể là người ấy bao gồm cả hai thân phận.
Mà nội anh vừa đến trấn trên đã tìm ngay Mao lão tiên nổi danh nhất để phê mệnh cho cháu mình, một là tiếng tăm càng lớn thì phê mệnh sẽ càng chuẩn, hai do đó là đứa cháu bảo bối nên phải tìm người giỏi nhất.
Dưới tình huống này, có thể khiến bà anh dừng lại giữa đường nhất định phải là người hội đủ hai điều kia.
Loại trừ dần thì người khả nghi chỉ còn lại vài kẻ. Trong số những người ở làng Vọng và chòm xóm xung quanh, thêm nữa quen với bên nhà mẹ đẻ của nội anh mà còn là thầy tướng số, thì cũng không quá năm ngón trên bàn tay. Nhưng Trần Dương không xác định được rốt cuộc là người nào.
Lúc hỏi âm, nội anh không nhắc đến tên đầy đủ của kẻ ấy. Nhưng sau khi Hai Mập nhắc tới chuyện của anh thì nội anh mới bị đôi tay trắng chạch đó bắt đi, Trần Dương không tin giữa hai chuyện này lại không có liên hệ.
Biết anh tới huyện Chu Nhân hỏi âm cũng chỉ có một mình Hai Mập.
Thế nhưng anh vẫn nghĩ không ra, chú Khánh chỉ là một đạo sĩ giúp việc trong đoàn hát, bình thường không tỏ rõ điều gì, sao có thể có năng lực lớn tới mức trực tiếp thông âm bắt hồn.
Trần Dương không thể ngồi yên được, anh muốn lập tức trở về làng Vọng. Anh định đến căn nhà cũ của Hai Mập xem thử, đổi mệnh không có khả năng không để lại chút dấu vết gì, vẫn luôn phải có vết tích để lại.
Đúng lúc Trần Dương đứng lên ra ngoài, bất chợt đầu óc anh như bị quỷ l**m phải, cả người lảo đảo. Anh vội túm lấy cái bàn bên cạnh, lắc đầu. Hại Mập nhìn anh, “Anh Trần, sắc mặt anh xấu quá, bệnh rồi à?”
Trần Dương miễn cưỡng chống đỡ, lắc nhẹ đầu, “Không phải, tao đi đây.”
Nói xong, anh xoay người bước khỏi cửa. Hiện thấy Hai Mập là tâm tình anh phức tạp, nếu anh đoán không lầm thì chú Khánh đã đổi mệnh giữa anh và Hai Mập, cũng chỉ có với người thân nhất như thế mới khiến chú Khánh dù phải trả cái giá vô cùng lớn cũng không tiếc.
Đổi mệnh, mà còn xem trọng việc đó, nói thế phải đổi càng sớm càng tốt. Nếu để đến tuổi mà mệnh hay tính cách gần như đã định hình rồi, đừng nói tráo đổi, nghĩ thôi cũng khó lắm. Thế nên nếu muốn đổi mệnh thì phải làm từ rất sớm.
Không thể nghi ngờ gì, thời điểm con người mới vừa sinh ra, không liên quan quá sâu nặng đến kẻ xung quanh là thời cơ tốt nhất.
Muốn đổi mệnh phải biết bát tự, ngày sinh, nơi sinh và một thứ gì đó của người bị đổi mệnh, chẳng hạn như tóc, như móng tay hay máu thì hiệu quả sẽ rất tốt. Sau khi có mấy thứ ấy là sẽ đổi mệnh được thôi. Trên thực tế đổi mệnh cũng không phức tạp lắm mà khá đơn giản, nhưng rất ít kẻ dám làm.
Mệnh là do trời định, nếu sửa lại thứ trời đã định thì chẳng khác nào đi ngược lẽ trời. Mà kẻ càng thông thạo nghề thì càng kính sợ với thiên mệnh, với nhân quả và báo ứng. Họ hiểu rất sâu sắc đạo lý hiển nhiên —— ông trời mở mắt, thần quỷ đều hiện hình.
Thật ra không phải không có cách sửa mệnh, nhưng chẳng thể hiệu quả như đổi mệnh được.
Chú Khánh có thể vì con mình mà khiến kẻ khác phải chết, khiến mệnh kẻ khác thay thế mệnh con mình, làm kẻ khác cửa nát nhà tan. Vậy sao Trần Dương anh lại không thể trả lại mọi thứ, để chuyện vốn dĩ xảy ra từng bước diễn ra.
Dù Hai Mập là anh em từng lớn lên từ nhỏ với anh và đối xử với anh không tệ, nhưng nếu đó chính là người anh đã bị đổi mệnh thì Trần Dương sẽ chẳng mảy may nương tay hay áy náy gì. Cha mẹ anh và cả bà nội, những gương mặt nhớp nháp máu me của họ thường xuyên xuất hiện trong tâm trí anh.
Song, điều kiện tiên quyết là phải xác định được đây thật là do chú Khánh làm.
Trần Dương vẻ mặt trấn định bước ra ngoài. Trong bụng anh như bị nhét vào một khối băng, âm thai vốn không động tĩnh gì lại bắt đầu quấy phá. Trần Dương chằng thèm quan tâm tới sự khó chịu của cơ thể, hiện anh rất hưng phấn, hưng phấn tới mức mắt đỏ ngầu. Sắp tìm được kẻ thù khiến anh quên hết tất cả.
Trần Dương mua một bình rượu ven đường, mở nắp uống ngay hơn phân nửa. Rượu mạnh cồn cao thiêu đốt cuống họng và dạ dày, tạm thời áp đi cái lạ thường trong bụng.
Trần Dương đứng bên đường, cầm theo bình rượu, giơ tay chặn một chiếc xe. Đường xá không tốt lắm, xe cứ hay xóc nảy. Trần Dương lờ mờ nhớ ra dường như Hai Mập đã từng bảo định thầu luôn cả con đường từ trấn Quảng Tế đến trấn Từ Ân, năm nay làm hai công trình này cũng đủ phát tài.
Mỗi lần xe xóc nảy, Trần Dương sẽ cảm giác thứ gì đó trong bụng xộc thẳng lên cổ họng. Anh vội vàng nốc một ngụm rượu. Người trong xe ai cũng nhìn anh, có kẻ nhát gan còn né ra sợ người cao lớn đầy mùi rượu này bất thần say mèm.
Trần Dương nhìn hết tất cả một lượt, rồi dừng mắt lại bên anh chàng trẻ tuổi ngồi cạnh cửa sổ, đá vào cậu ta cái bịch, “Đứng lên, tránh ra.” Cậu thanh niên kia giận điên lên, ngẩng đầu trừng mắt định chửi thề nào ngờ đâu lại bị vẻ hung ác của Trần Dương trấn áp, cậu chàng ngượng ngùng đứng lên nhường chỗ.
Chẳng thèm quan tâm người trên xe nhìn mình thế nào, Trần Dương bước chân lên, ngồi xuống ghế.
Âm thai trong bụng tay đấm chân đá, chẳng biết đang nổi cơn gì khiến Trần Dương đau đến mức run lẩy bẩy. Anh lạnh đến mức khắp người cứng ngắc, chẳng thể đứng nổi nữa, nếu không tìm nơi nào ngồi xuống chắc chừng sẽ ngã lăn quay ra đất mất.
Trần Dương mở cửa sổ, gió rào rạt thổi vào khiến tóc anh bay tứ tán.
May là cũng không phải ngồi xe lâu lắm, chưa đến mười phút xe đã dừng trước cửa làng Vọng. Trần Dương xuống xe, lúc này mới hơi quá chiều, sắc trời còn tỏ, nếu muốn đến nhà chú Khánh tìm chứng cứ đổi mệnh thì nhất định phải đến vào buổi tối, thế nên Trần Dương về nhà trước.
Căn nhà vẫn bụi bám đầy, chẳng chút sức sống.
Trần Dương lấy chiếc ghế ra kê ngồi nơi hiên nhà. Mặt trời chiếu vào, anh lại uống rượu. Uống một hồi thì đầu óc chuếch choáng, và chẳng rõ trời tối sầm lại từ khi nào, xung quanh bảng lảng sương mù, nhiệt độ không khí cũng lập tức tụt hẳn.
Màn sương mù trắng lượn lờ trên đất, chỉ chốc lát sau đã bao trùm tất cả xung quanh. Đám lá cây ướt đẫm, đó là hơi nước do âm khí quá dày ngưng tụ thành. Âm thanh gần đó cũng im bặt hết. Thứ duy nhất có thể nghe được là tiếng bước chân như có như không.
Trần Dương không uống nữa, anh nhìn màn sương mù kia, gọi, “Ngụy Lâm Thanh.”
Quả nhiên, theo tiếng gọi của anh, Ngụy Lâm Thanh đột ngột xuất hiện cách anh ba thước. Kẻ ấy do dự không biết có nên tới hay không. Trần Dương giơ bình rượu trong tay lên, chào hỏi, “Muốn uống không?”
Nhìn anh một thoáng, cuối cùng Ngụy Lâm Thanh bước tới.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Quyển 1 - 1: Về nhà
Chương 2: Quyển 1 - 2: Tập tục xưa
Chương 3: Quyển 1 - 3: Trước khi là yêu
Chương 4: Quyển 1 - 4: Bức hôn
Chương 5: Quyển 1 - 5: Sính lễ
Chương 6: Quyển 1 - 6: Thành hôn
Chương 7: Quyển 1 - 7: Nghi lễ
Chương 8: Quyển 1 - 8: Kết âm
Chương 9: Quyển 1 - 9: Động phòng
Chương 10: Quyển 1 - 10: Hạ táng
Chương 11: Quyển 1 - 11: Tọa gia
Chương 12: Quyển 1 - 12: Phương thuốc cổ truyền
Chương 13: Quyển 1 - 13: Âm tửu
Chương 14: Quyển 1 - 14: Gông cùm xiềng xích
Chương 15: Quyển 1 - 15: Thủy quỷ
Chương 16: Quyển 1 - 16: Tự tử – Con thừa tự
Chương 17: Quyển 1 - 17: Huyệt động
Chương 18: Quyển 1 - 18: Thủ thân
Chương 19: Quyển 1 - 19: Tẩu tà
Chương 20: Quyển 1 - 20: Hạ chú
Chương 21: Quyển 1 - 21: Lai lịch
Chương 22: Quyển 1 - 22: Hộ mẫu – Bảo vệ mẹ
Chương 23: Quyển 1 - 23: Âm khí
Chương 24: Quyển 1 - 24: Làm bậy
Chương 25: Quyển 1 - 25: Nội tình
Chương 26: Quyển 1 - 26: Thu quỷ
Chương 27: Quyển 1 - 27: Táng ngọc
Chương 28: Quyển 1 - 28: Ngộ quỷ
Chương 29: Quyển 1 - 29: Đàn tràng
Chương 30: Quyển 1 - 30: Chiêu hồn
Chương 31: Quyển 1 - 31: Quỷ độn
Chương 32: Quyển 1 - 32: Phát si
Chương 33: Quyển 1 - 33: Hung sát
Chương 34: Quyển 1 - 34: Bóng trắng
Chương 35: Quyển 1 - 35: Tương sát
Chương 36: Quyển 1 - 36: Đột tử
Chương 37: Quyển 1 - 37: Mượn đường
Chương 38: Quyển 1 - 38: Đưa thần
Chương 39: Quyển 1 - 39: Trở về
Chương 40: Quyển 1 - 40: Bài vị
Chương 41: Quyển 1 - 41: Ở chung
Chương 42: Quyển 1 - 42: Lưỡng hại
Chương 43: Quyển 1 - 43: Đi dạo
Chương 44: Quyển 1 - 44: Mất hồn
Chương 45: Quyển 1 - 45: Phỏng vấn
Chương 46: Quyển 1 - 46: Lại vào
Chương 47: Quyển 1 - 47: Lấy mạng
Chương 48: Quyển 1 - 48: Lời thề
Chương 49: Quyển 1 - 49: Hoạt huyết
Chương 50: Quyển 1 - 50: Quỷ khóc
Chương 51: Quyển 1 - 51: Sát trận
Chương 52: Quyển 1 - 52: Tam thiếu
Chương 53: Quyển 1 - 53: Khoảng cách
Chương 54: Quyển 1 - 54: Thực hiện
Chương 55: Quyển 1 - 55: Phụ thân
Chương 56: Quyển 1 - 56: Ác đấu
Chương 57: Quyển 1 - 57: Trở về
Chương 58: Quyển 1 - 58: Làm bị thương
Chương 59: Quyển 1 - 59: Tai nạn xe cộ
Chương 60: Quyển 1 - 60: Để mắt tới
Chương 61: Quyển 1 - 61: Cảnh báo
Chương 62: Quyển 1 - 62: Sinh bệnh
Chương 63: Quyển 1 - 63: Dưỡng bệnh
Chương 64: Quyển 1 - 64: Cổ thành
Chương 65: Quyển 1 - 65: Mùi vị
Chương 66: Quyển 1 - 66: Xác sống
Chương 67: Quyển 1 - 67: Nội tình
Chương 68: Quyển 1 - 68: Ngọt
Chương 69: Quyển 1 - 69: Bách quỷ
Chương 70: Quyển 1 - 70: Ác chú
Chương 71: Quyển 1 - 71: Quỷ lễ
Chương 72: Quyển 1 - 72: Công việc
Chương 73: Quyển 1 - 73: Khu nhà xưởng bỏ hoang
Chương 74: Quyển 1 - 74: Gọi hồn
Chương 75: Quyển 1 - 75: Vong tình
Chương 76: Quyển 1 - 76: Ôn tồn
Chương 77: Quyển 1 - 77: Sau đó
Chương 78: Quyển 1 - 78: Anh em
Chương 79: Quyển 1 - 79: Thầy trò
Chương 80: Quyển 1 - 80: Thay hồn
Chương 81: Quyển 1 - 81: Tình khởi
Chương 82: Quyển 1 - 82: Về thôn
Chương 83: Quyển 1 - 83: Sai đường
Chương 84: Quyển 1 - 84: Khuyên bảo
Chương 85: Quyển 1 - 85: Đường về
Chương 86: Quyển 2 - 86: Âm thai - Thầy tướng số
Chương 87: Quyển 2 - 87: Ván bài
Chương 88: Quyển 2 - 88: Nguyên nhân
Chương 89: Quyển 2 - 89: Kết giao với quỷ
Chương 90: Quyển 2 - 90: Cái thai của quỷ
Chương 91: Quyển 2 - 91: Báo mộng
Chương 92: Quyển 2 - 92: Tẩy mạch
Chương 93: Quyển 2 - 93: Đời trước
Chương 94: Quyển 2 - 94: Bàn luận hôn nhân
Chương 95: Quyển 2 - 95: Yêu quái thành tinh
Chương 96: Quyển 2 - 96: Cược mạng
Chương 97: Quyển 2 - 97: Truy tìm dấu vết
Chương 98: Quyển 2 - 98: Dòng sông cõi âm
Chương 99: Quyển 2 - 99: Ao máu
Chương 100: Quyển 2 - 100: Hòe tinh
Chương 101: Quyển 2 - 101: Đầu thai kiếp khác
Chương 102: Quyển 2 - 102: Hiến tế
Chương 103: Quyển 2 - 103: Thừa tự
Chương 104: Quyển 2 - 104: Châm cứu
Chương 105: Quyển 2 - 105: Bạn hôn
Chương 106: Quyển 2 - 106: Đôn luân
Chương 107: Quyển 2 - 107: Đại bổ
Chương 108: Quyển 2 - 108: Hỏi chuyện cõi âm
Chương 109: Quyển 2 - 109: Quay về
Chương 110: Quyển 2 - 110: Mối hoài nghi
Chương 111: Quyển 2 - 111: Dụ dỗ
Chương 112: Quyển 2 - 112: Ác đấu
Chương 113: Quyển 2 - 113: Dưỡng thai
Chương 114: Quyển 2 - 114: Ngày đầu tiên
Chương 115: Quyển 2 - 115: Ngày thứ hai
Chương 116: Quyển 2 - 116: Bạn sinh
Chương 117: Quyển 2 - 117: Vội vàng
Chương 118: Quyển 2 - 118: Con rối
Chương 119: Quyển 2 - 119: Khỉ nước
Chương 120: Quyển 2 - 120: Hoàn dương
Chương 121: Quyển 2 - 121: Chào đời
Chương 122: Quyển 2 - 122: Thằng quỷ nhỏ
Chương 123: Quyển 2 - 123: Cha con
Chương 124: Quyển 2 - 124: Xưng hô
Chương 125: Quyển 2 - 125: Đi theo
Chương 126: Quyển 2 - 126: Từ đường
Chương 127: Quyển 2 - 127: Thừa kế
Chương 128: Quyển 2 - 128: Chứng huyết
Chương 129: Quyển 2 - 129: Bình An
Chương 130: Quyển 2 - 130: Dò xét ban đêm
Chương 131: Quyển 2 - 131: Quấn quýt
Chương 132: Quyển 2 - 132: Ly hỏa
Chương 133: Quyển 2 - 133: Tượng điêu khắc gỗ
Chương 134: Quyển 2 - 134: Điện ảnh
Chương 135: Quyển 2 - 135: Ôn dịch
Chương 136: Quyển 2 - 136: Cơn mưa to
Chương 137: Quyển 2 - 137: Phát bệnh
Chương 138: Quyển 2 - 138: Lấy vợ
Chương 139: Quyển 2 - 139: Đón dâu
Chương 140: Quyển 2 - 140: Ngủ
Chương 141: Quyển 2 - 141: Năm tháng
Chương 142: Quyển 2 - 142: Mộ thất
Chương 143: Quyển 2 - 143: Căn nhà quan tài
Chương 144: Quyển 2 - 144: Địa ngục
Chương 145: Quyển 2 - 145: Đường hầm
Chương 146: Quyển 2 - 146: Thay dương
Chương 147: Quyển 2 - 147: Quỷ thủ
Chương 148: Quyển 2 - 148: Đầu bạc
Chương 149: Quyển 2 - 149: Hỏi tình
Chương 150: Quyển 2 - 150: Đoàn tàu
Chương 151: Quyển 2 - 151: Đòi hồn
Chương 152: Quyển 2 - 152: Biệt thự
Chương 153: Quyển 2 - 153: Cuộc điện thoại
Chương 154: Quyển 2 - 154: Quỷ nhỏ
Chương 155: Quyển 2 - 155: Đánh nhau
Chương 156: Quyển 2 - 156: Vật làm tin
Chương 157: Quyển 2 - 157: Trắc trở
Chương 158: Quyển 2 - 158: Trấn trạch
Chương 159: Quyển 2 - 159: Đưa tang
Chương 160: Quyển 2 - 160: Dời tang
Chương 161: Quyển 2 - 161: Đổng trạch
Chương 162: Quyển 2 - 162: Ăn quỷ
Chương 163: Quyển 2 - 163: Gương mặt biến đổi
Chương 164: Quyển 2 - 164: Ba nhánh của dòng họ
Chương 165: Quyển 2 - 165: Chấp niệm
Chương 166: Quyển 2 - 166: Hồn về
Chương 167: Quyển 2 - 167: Bộ xương khô
Chương 168: Quyển 2 - 168: Trước mộ phần
Chương 169: Quyển 2 - 169: Con thỏ
Chương 170: Quyển 2 - 170: Lễ mừng năm mới
Chương 171: Quyển 3 - 171: Anh em
Chương 172: Quyển 3 - 172: Bệnh viện
Chương 173: Quyển 3 - 173: Xem bói
Chương 174: Quyển 3 - 174: Khế ước của quỷ
Chương 175: Quyển 3 - 175: Phệ Huyết (Nuốt máu)
Chương 176: Quyển 3 - 176: Gặp quỷ
Chương 177: Quyển 3 - 177: Gia đình họ la
Chương 178: Quyển 3 - 178: Lần đầu thử nghiệm
Chương 179: Quyển 3 - 179: Quỷ con
Chương 180: Quyển 3 - 180: Huyết chú (lời nguyền bằng máu)
Chương 181: Quyển 3 - 181: Hung họa
Chương 182: Quyển 3 - 182: Ảnh cũ
Chương 183: Quyển 3 - 183: Bái sư
Chương 184: Quyển 3 - 184: Mèo đen
Chương 185: Quyển 3 - 185: Song hồn
Chương 186: Quyển 3 - 186: Ẩn môn
Chương 187: Quyển 3 - 187: Trở về trấn
Chương 188: Quyển 3 - 188: Không đề*
Chương 189: Quyển 3 - 189
Chương 190: Quyển 3 - 190
Chương 191: Quyển 3 - 191: Nhà kho*
Chương 192: Quyển 3 - 192: Đói Khát
Chương 193: Quyển 3 - 193: Ăn quỷ
Chương 194: Quyển 3 - 194: Liên hoan
Chương 195: Quyển 3 - 195: Chợ quỷ
Chương 196: Quyển 3 - 196: Xảo ngộ
Chương 197: Quyển 3 - 197: Yên giấc
Chương 198: Quyển 3 - 198: Mồ
Chương 199: Quyển 3 - 199: Xác chết vùng dậy
Chương 200: Quyển 3 - 200: Dưỡng thi
Chương 201: Quyển 3 - 201: Khốn sát
Chương 202: Quyển 3 - 202: Khế hồn
Chương 203: Quyển 3 - 203: Trên giường
Chương 204: Quyển 3 - 204: Tiền giấy
Chương 205: Quyển 3 - 205: Ảnh chụp
Chương 206: Quyển 3 - 206: Quỷ huyết (máu quỷ)
Chương 207: Quyển 3 - 207: Tẩm Thủy (Ngâm nước)
Chương 208: Quyển 3 - 208: Ác Hàng
Chương 209: Quyển 3 - 209: Chiêu hồn
Chương 210: Quyển 3 - 210: Thức tỉnh
Chương 211: Quyển 3 - 211: Phỏng
Chương 212: Quyển 3 - 212: Ảnh Da
Chương 213: Quyển 3 - 213: Quỷ Diễn
Chương 214: Quyển 3 - 214: Đường Đêm
Chương 215: Quyển 3 - 215: Mã Gia
Chương 216: Quyển 3 - 216: Giúp đỡ
Chương 217: Quyển 3 - 217: Bức cung
Chương 218: Quyển 3 - 218: Đưa thi
Chương 219: Quyển 3 - 219: Đưa thi 2
Chương 220: Quyển 3 - 220: Trên đường
Chương 221: Quyển 3 - 221: Gió tuyết
Chương 222: Quyển 3 - 222: Chum gốm
Chương 223: Quyển 3 - 223: Bách sát
Chương 224: Quyển 3 - 224: Thiêu Hồn
Chương 225: Quyển 3 - 225: Ngã ba
Chương 226: Quyển 3 - 226: Bí mật ẩn giấu
Chương 227: Quyển 3 - 227: Đại biến
Chương 228: Quyển 3 - 228: Mộ thất
Chương 229: Quyển 3 - 229: Ngũ quỷ
Chương 230: Quyển 3 - 230: Phát tác
Chương 231: Quyển 3 - 231: Âm thi
Chương 232: Quyển 3 - 232: Mã gia
Chương 233: Quyển 3 - 233: Gia lão
Chương 234: Quyển 3 - 234: Xung đột
Chương 235: Quyển 3 - 235: Truyền thừa
Chương 236: Quyển 3 - 236: Âm quỷ
Chương 237: Quyển 3 - 237: Sống Lại
Chương 238: Quyển 3 - 238: Thất gia
Chương 239: Quyển 3 - 239: Nuốt quỷ
Chương 240: Quyển 3 - 240: Chân tướng
Chương 241: Quyển 3 - 241: Phân hồn
Chương 242: Quyển 3 - 242: Quên
Chương 243: Quyển 3 - 243: Nước chảy
Chương 244: Quyển 3 - 244: Sư phụ
Chương 245: Quyển 3 - 245: Gặp lại
Chương 246: Quyển 3 - 246: Khát Cầu
Chương 247: Quyển 3 - 247: Không Ngớt
Chương 248: Quyển 3 - 248: Bớt
Chương 249: Quyển 3 - 249: Chung gia
Chương 250: Quyển 3 - 250: Đi tìm căn nguyên
Chương 251: Quyển 3 - 251: Rang cốt
Chương 252: Quyển 3 - 252: Quật mộ phần
Chương 253: Quyển 3 - 253: Xà cổ
Chương 254: Quyển 3 - 254: Điều kiện
Chương 255: Quyển 3 - 255: Cổ nữ
Chương 256: Quyển 3 - 256: Quấy rối
Chương 257: Quyển 3 - 257: Tục mệnh (kéo dài tính mạng)
Chương 258: Quyển 3 - 258: Công tác
Chương 259: Quyển 3 - 259: Nằm viện
Chương 260: Quyển 3 - 260: Mất tích
Chương 261: Quyển 3 - 261: Cung sát
Chương 262: Quyển 3 - 262: Ác mộng
Chương 263: Quyển 3 - 263: Phát tác
Chương 264: Quyển 3 - 264: Xuất trận
Chương 265: Quyển 3 - 265: Điều khiển thi thể
Chương 266: Quyển 3 - 266: Về thôn
Chương 267: Quyển 3 - 267: Bị tập kích
Chương 268: Quyển 3 - 268: Sau đó
Chương 269: Quyển 3 - 269: Phá Cục
Chương 270: Quyển 3 - 270: Trấn Áp
Chương 271: Quyển 3 - 271: Trấn áp
Chương 272: Quyển 3 - 272: Hậu sơn
Chương 273: Quyển 3 - 273: Ảnh ngược
Chương 274: Quyển 3 - 274: Tắm rửa
Chương 275: Quyển 3 - 275: Hỏi Ý
Chương 276: Quyển 3 - 276: Màn Đêm
Chương 277: Quyển 3 - 277: Sông Âm
Chương 278: Quyển 3 - 278: Sự thật
Chương 279: Quyển 3 - 279: Dưới nước
Chương 280: Quyển 3 - 280: Hôn môi
Chương 281: Quyển 3 - 281: Phóng sinh
Chương 282: Quyển 3 - 282: Bái Tế
Chương 283: Quyển 3 - 283: Chùa Miếu
Chương 284: Quyển 3 - 284: Bảy năm
Chương 285: Quyển 3 - 285: Gặp mặt
Chương 286: Quyển 3 - 286: Đêm giao thừa
Chương 287: Quyển 3 - 287: Lịch Sử
Chương 288: Quyển 3 - 288: Anh trai
Chương 289: Quyển 3 - 289: Đếm ngược
Chương 290: Quyển 3 - 290: Thổ địa
Chương 291: Quyển 3 - 291: Mắt trận
Chương 292: Quyển 3 - 292: Kết Cục (Hoàn)
Không tìm thấy chương nào phù hợp