Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 60: Luân hồi trong mắt Huyền học hoạ sĩ
Lời tâm tình tự nhiên luôn diễn ra vào ban đêm, chỉ có hai người lén lén lút lút nói, đêm đó c*̃ng không có phát sinh sự tình kịch liệt gì, Vì tôi đã tham quan triển lãm cả ngày, tôi nhanh chóng ngủ thiếp đi vào ban đêm.
Điều tôi lo lắng hơn là khi tôi nhìn thấy những bức tranh vào ban ngày, tôi sẽ có cùng một giấc mơ như Vương Hồng Duệ vào lúc ngủ hay không.
c*̃ng có khả năng……đó là lí do sắc quỷ ở bên cạnh tôi.
Một đêm bất tỉnh nhân sự, lúc sáng sớm, bộ đồ ngủ của tôi được mặc đúng cách trên người, nghĩ đến chuyênn trước đó cùng sắc quỷ ở rừng cây nhỏ…… Trên mặt một trận nóng lên.
Tôi rất sớm đã rời giường ra cửa, mẹ đang ở ngay tại phòng bếp nấu điểm tâm, cha c*̃ng rời giường, hai người dự định nấu ăn rồi chuẩn bị đi làm, sau chuyến đi chơi riêng của kì nghỉ đông, cũng muốn trở về quỹ đạo công việc như cũ.
Bọn họ rất kinh ngạc khi thấy tôi có thể dậy sớm như thế, Thậm chí còn cảm thấy kì quái khi biết rằng tôi sẽ đi ra ngoài sau đó.
“Sớm như vậy mà con định đi đâu?”
Tôi cười với hai người mà nói: “ Con tới nhà An Bình”.
Hai người họ lập tức hiểu rõ, cũng không có hỏi gì nhiều, tôi liền cùng họ ăn điểm tâm, không có ý định nói thêm nữa, tránh lộ ra sơ hở. Cơm nước xong xuôi tôi liền cầm giỏ lên, vội vã chạy hướng ngoài cửa.
Sắc quỷ tung bay theo sát lấy tôi, lúc chúng tôi đến cửa hàng áo liệm, tôi còn chưa đi đến cửa tiệm, thật xa liền nghe được tiếng ông nội An đối với An Bình đang giận dữ mắng mỏ.
“ ông đã nói với các con rồi! Để tụi con mau mau trở về! tụi con ngược lại, có phải đã xem những bức họa đó rồi hay không!”
“Ông nội……”
“Ta không có đứa cháu gái này! Ông nói cho con biết, đừng đi quản chuyện này, con chính là hiếu kì,là hiếu kì! Nói mà không nghe lời đi! Ta không có đứa cháu gái không biết nghe lời này!”
Tôi nhìn thấy An Bình hai mắt rưng rứng lệ, một mặt dáng vẻ nhất thời muốn khóc lên, ông nội An vẫn như cũ, mặc áo lót trắng, mặc quần soóc màu xanh nước biển bên dưới, cầm quạt hương bồ trên một tay, liên tục vỗ đầu cho An Bình Bài học đầu tiên.
Tôi vội vàng đi vào trong tiệm, khuyên can nói: “ông nội ơi, vấn đề này không trách An Bình.”
“Tiểu Hoa!”
“An bình lập tức bổ nhào vào trong ngực tôi, ào ào khóc lớn lên, một bên nước mũi một bên nước mắt ròng ròng kêu, tôi có thể tưởng tượng người đi đường từ bên ngoài đi qua đều nghe được tiếng khóc thê lương từ trong một tiệm áo liệm truyền tới, đoán chừng đều sẽ không rét mà run.
Dù cho cái tiếng khóc này đến từ cháu gái ông chủ, nguyên nhân khóc lóc còn là bởi vì mấy bức họa……
Tôi cũng biết nha đầu An Bình này sĩ diện, cho dù trước mắt tôi, có ấy bị ông nội của mình giáo huấn, vẫn rất đau đớn tự tôn, tôi vội vàng giúp cô ấy giảng hòa.
“ông nội ơi, muốn trách thì trách con, An Bình vốn là không nhìn tranh, là con muốn giúp Vương Hồng Duệ, sở dĩ nói ra muốn nhìn một chút sáu bức họa kia, An Bình cũng liền……”
Ông nội An hướng phía sắc quỷ hành lễ, cúi mình vái chào, sau đó thở dài: “Nha đầu……”
“Thật là lỗi của con, xin ông cũng đừng trách An Bình.”
Ông lắc đầu, giống như là bất lực, ngữ khí có chút nặng nề:” Xú nha đầu này, nếu không phải nửa đêm hôm qua con bé khóc chạy tới phòng ta, ta còn không biết nó đã nhìn những bức họa kia đâu!”
“Nửa đêm? Khóc?”
Trong lòng tôi lập tức có chút lo lắng, thậm chí là có chút sợ hãi.
“An bình, cậu tối hôm qua thấy ác mộng?!”
Tuyệt đối không nên, không thể……
Trong lòng tôi dâng lên một tia áy náy, sau khi nhìn thấy cô ấy nhẹ gật đầu, tôi cảm giác lòng mình sụp đổ……
Cổ họng tôi khô cứng: “Cậu mơ thấy giấc mơ giống như Vương Hồng Duệ sao?”
Mặt của cô ấy bất chợt trắng ra, cúi đầu xuống khẽ gật,.
Tôi bàng hoàng
Đối mặt, tôi thực sự biết cách bày tỏ suy nghĩ của mình với họ. Tôi có tội. Hôm qua tôi đã yêu cầu được xem bức tranh. An Bình chỉ theo tôi. kết quả là tôi không có nằm mơ, mà là cô ấy nhận lấy liên luỵ.
“Ta đã chỉ dẫn cô ấy một đường, lúc đầu ta không muốn quản chuyện này, nhưng là hiện tại không thể không quản.”
Sắc quỷ đột nhiên mở miệng nói: “Chuyện này rất phức tạp, bản vương đi xem qua những bức họa kia, không có ác quỷ nhập thân vào trong đó, nhưng vẽ lên hoàn toàn chính xác có tử khí, nếu như thật sự muốn đi quản phải để lại cho họ. Người cai trị âm giới của đất nước đó xử lý nó, bản vương không có quyền xử lý.”
Tôi kéo An Bình còn đang khóc sướt mướt ngồi vào trên băng ghế nhỏ, an ủi cô ấy.
“An gia gia, ông khẳng định biết hoạ sĩ huyền học đến cùng là hoạ sĩ gì, nếu không phải ngày đó ông sẽ không nói ra câu nói như thế kia.”
Ông lão đong đưa cây quạt, tiện tay kéo qua một chiếc ghế với một cái chân bị ngắn, ngồi trên nó, nhưng không ngã..
“Huyền học hoạ sĩ,đây là một loại họa sĩ ở nước ngoài, họ là những tín đồ trung thành nhất của một tôn giáo nào đó.”
Ông hướng về phía tôi nhìn tôi một chút, trong mắt lóe ra tia sáng.
“Nha đầu, con biết trên thế giới này, người có tín ngưỡng, có được sức mạnh tâm linh như thế nào mà.”
“Họ tâng bốc một thứ, cho dù nó có tồn tại trong thế giới này hay không, họ tin chắc về sự tồn tại đối với chúng vững chắc không nghi ngờ, thậm chí có thể vì nó, cống hiến sinh mệnh của mình.”
Ông An tự thuật rất chậm rãi, không có một tia cảm xúc lưỡng lự, nhưng tôi vẫn là từ trong lời nói, cảm nhận được cảm giác chặt chẽ rõ ràng trong ông.
Trong trường hợp thế giới tinh thần của bọn họ xuất hiện vấn đề, tín ngưỡng đồ vật của bọn họ sẽ xuất hiện sai lầm và những gì họ bám vào có thể thay đổi theo hướng tà ác và hoang đường.”.
Điều tôi lo lắng hơn là khi tôi nhìn thấy những bức tranh vào ban ngày, tôi sẽ có cùng một giấc mơ như Vương Hồng Duệ vào lúc ngủ hay không.
c*̃ng có khả năng……đó là lí do sắc quỷ ở bên cạnh tôi.
Một đêm bất tỉnh nhân sự, lúc sáng sớm, bộ đồ ngủ của tôi được mặc đúng cách trên người, nghĩ đến chuyênn trước đó cùng sắc quỷ ở rừng cây nhỏ…… Trên mặt một trận nóng lên.
Tôi rất sớm đã rời giường ra cửa, mẹ đang ở ngay tại phòng bếp nấu điểm tâm, cha c*̃ng rời giường, hai người dự định nấu ăn rồi chuẩn bị đi làm, sau chuyến đi chơi riêng của kì nghỉ đông, cũng muốn trở về quỹ đạo công việc như cũ.
Bọn họ rất kinh ngạc khi thấy tôi có thể dậy sớm như thế, Thậm chí còn cảm thấy kì quái khi biết rằng tôi sẽ đi ra ngoài sau đó.
“Sớm như vậy mà con định đi đâu?”
Tôi cười với hai người mà nói: “ Con tới nhà An Bình”.
Hai người họ lập tức hiểu rõ, cũng không có hỏi gì nhiều, tôi liền cùng họ ăn điểm tâm, không có ý định nói thêm nữa, tránh lộ ra sơ hở. Cơm nước xong xuôi tôi liền cầm giỏ lên, vội vã chạy hướng ngoài cửa.
Sắc quỷ tung bay theo sát lấy tôi, lúc chúng tôi đến cửa hàng áo liệm, tôi còn chưa đi đến cửa tiệm, thật xa liền nghe được tiếng ông nội An đối với An Bình đang giận dữ mắng mỏ.
“ ông đã nói với các con rồi! Để tụi con mau mau trở về! tụi con ngược lại, có phải đã xem những bức họa đó rồi hay không!”
“Ông nội……”
“Ta không có đứa cháu gái này! Ông nói cho con biết, đừng đi quản chuyện này, con chính là hiếu kì,là hiếu kì! Nói mà không nghe lời đi! Ta không có đứa cháu gái không biết nghe lời này!”
Tôi nhìn thấy An Bình hai mắt rưng rứng lệ, một mặt dáng vẻ nhất thời muốn khóc lên, ông nội An vẫn như cũ, mặc áo lót trắng, mặc quần soóc màu xanh nước biển bên dưới, cầm quạt hương bồ trên một tay, liên tục vỗ đầu cho An Bình Bài học đầu tiên.
Tôi vội vàng đi vào trong tiệm, khuyên can nói: “ông nội ơi, vấn đề này không trách An Bình.”
“Tiểu Hoa!”
“An bình lập tức bổ nhào vào trong ngực tôi, ào ào khóc lớn lên, một bên nước mũi một bên nước mắt ròng ròng kêu, tôi có thể tưởng tượng người đi đường từ bên ngoài đi qua đều nghe được tiếng khóc thê lương từ trong một tiệm áo liệm truyền tới, đoán chừng đều sẽ không rét mà run.
Dù cho cái tiếng khóc này đến từ cháu gái ông chủ, nguyên nhân khóc lóc còn là bởi vì mấy bức họa……
Tôi cũng biết nha đầu An Bình này sĩ diện, cho dù trước mắt tôi, có ấy bị ông nội của mình giáo huấn, vẫn rất đau đớn tự tôn, tôi vội vàng giúp cô ấy giảng hòa.
“ông nội ơi, muốn trách thì trách con, An Bình vốn là không nhìn tranh, là con muốn giúp Vương Hồng Duệ, sở dĩ nói ra muốn nhìn một chút sáu bức họa kia, An Bình cũng liền……”
Ông nội An hướng phía sắc quỷ hành lễ, cúi mình vái chào, sau đó thở dài: “Nha đầu……”
“Thật là lỗi của con, xin ông cũng đừng trách An Bình.”
Ông lắc đầu, giống như là bất lực, ngữ khí có chút nặng nề:” Xú nha đầu này, nếu không phải nửa đêm hôm qua con bé khóc chạy tới phòng ta, ta còn không biết nó đã nhìn những bức họa kia đâu!”
“Nửa đêm? Khóc?”
Trong lòng tôi lập tức có chút lo lắng, thậm chí là có chút sợ hãi.
“An bình, cậu tối hôm qua thấy ác mộng?!”
Tuyệt đối không nên, không thể……
Trong lòng tôi dâng lên một tia áy náy, sau khi nhìn thấy cô ấy nhẹ gật đầu, tôi cảm giác lòng mình sụp đổ……
Cổ họng tôi khô cứng: “Cậu mơ thấy giấc mơ giống như Vương Hồng Duệ sao?”
Mặt của cô ấy bất chợt trắng ra, cúi đầu xuống khẽ gật,.
Tôi bàng hoàng
Đối mặt, tôi thực sự biết cách bày tỏ suy nghĩ của mình với họ. Tôi có tội. Hôm qua tôi đã yêu cầu được xem bức tranh. An Bình chỉ theo tôi. kết quả là tôi không có nằm mơ, mà là cô ấy nhận lấy liên luỵ.
“Ta đã chỉ dẫn cô ấy một đường, lúc đầu ta không muốn quản chuyện này, nhưng là hiện tại không thể không quản.”
Sắc quỷ đột nhiên mở miệng nói: “Chuyện này rất phức tạp, bản vương đi xem qua những bức họa kia, không có ác quỷ nhập thân vào trong đó, nhưng vẽ lên hoàn toàn chính xác có tử khí, nếu như thật sự muốn đi quản phải để lại cho họ. Người cai trị âm giới của đất nước đó xử lý nó, bản vương không có quyền xử lý.”
Tôi kéo An Bình còn đang khóc sướt mướt ngồi vào trên băng ghế nhỏ, an ủi cô ấy.
“An gia gia, ông khẳng định biết hoạ sĩ huyền học đến cùng là hoạ sĩ gì, nếu không phải ngày đó ông sẽ không nói ra câu nói như thế kia.”
Ông lão đong đưa cây quạt, tiện tay kéo qua một chiếc ghế với một cái chân bị ngắn, ngồi trên nó, nhưng không ngã..
“Huyền học hoạ sĩ,đây là một loại họa sĩ ở nước ngoài, họ là những tín đồ trung thành nhất của một tôn giáo nào đó.”
Ông hướng về phía tôi nhìn tôi một chút, trong mắt lóe ra tia sáng.
“Nha đầu, con biết trên thế giới này, người có tín ngưỡng, có được sức mạnh tâm linh như thế nào mà.”
“Họ tâng bốc một thứ, cho dù nó có tồn tại trong thế giới này hay không, họ tin chắc về sự tồn tại đối với chúng vững chắc không nghi ngờ, thậm chí có thể vì nó, cống hiến sinh mệnh của mình.”
Ông An tự thuật rất chậm rãi, không có một tia cảm xúc lưỡng lự, nhưng tôi vẫn là từ trong lời nói, cảm nhận được cảm giác chặt chẽ rõ ràng trong ông.
Trong trường hợp thế giới tinh thần của bọn họ xuất hiện vấn đề, tín ngưỡng đồ vật của bọn họ sẽ xuất hiện sai lầm và những gì họ bám vào có thể thay đổi theo hướng tà ác và hoang đường.”.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Thôn nhỏ minh hôn
Chương 2: 2: Làm việc cũng có thể gặp quỷ?
Chương 3: 3: Thê tử duy nhất
Chương 4: 4: Mang thai
Chương 5: 5: Lại bị sắc quỷ ăn!
Chương 6: 6: Gần như bị ba mẹ bắt gặp
Chương 7: 7: An Ninh
Chương 8: 8: An gia gia là người âm dương
Chương 9: 9: Phát hiện ra tiểu gia hỏa
Chương 10: 10: Điện thoại quỷ dị
Chương 11: 11: Sắc quỷ, mau tới cứu ta!
Chương 12: 12: Tiểu Hoàng gặp nạn
Chương 13: 13: Ác quỷ quấy phá
Chương 14: 14: Tắm chung
Chương 15: 15: Một đêm kịch liệt
Chương 16: 16: Muốn gặp lão công!
Chương 17: 17: Chiêu tài? Chiêu quỷ!
Chương 18: 18: Hại người rất nặng!
Chương 19: 19: Khai quật từ mộ quỷ ngàn năm
Chương 20: 20: Lại gặp người quét dọn vệ sinh
Chương 21: 21: Quá khứ khiến người rơi lệ (Thượng)
Chương 22: 22: Quá khứ khiến người rơi lệ (Hạ)
Chương 23: 23: Sắc quỷ thật sự thích ta sao?
Chương 24: 24: Trên người ta có hương vị mê người
Chương 25: 25: Khu nghỉ mát dành cho hai người
Chương 26: 26: Địa chỉ cũ Lê gia
Chương 27: 27: Câu trả lời muộn màng
Chương 28: 28: Hoá ra cậu còn có sở thích này
Chương 29: 29: Ghé thăm địa chỉ Lê gia lúc nửa đêm
Chương 30: 30: Người hay quỷ?
Chương 31: 31: Bởi vì tôi là truyền nhân của họ
Chương 32: 32: Ai đã đột nhập vào đó
Chương 33: 33: Thực ra sợ hãi nhiều hơn tổn thương
Chương 34: 34: Sắc Quỷ lại là một đại soái ca ?!
Chương 35: 35: Quán trà cổ kim
Chương 36: 36: Diêm vương nương nương
Chương 37: 37: Chống đối ý trời sẽ chết
Chương 38: 38: Thế giới riêng của ba mẹ (1)
Chương 39: 39: Áo choàng xanh
Chương 40: 40: Chỉ có hoa nhi mới có thể nhìn thấy
Chương 41: 41: Trận pháp trừ tà
Chương 42: 42: Tỷ tỷ, em muốn tìm mẹ
Chương 43: 43: Xin chị đừng nói với mẹ la em đẫ chết
Chương 44: 44: Sự ràng buộc của linh hồn mẫu tử
Chương 45: 45: Khu rừng tình ái
Chương 46: 46: Vi phu có thể xuyên tường
Chương 47: 47: Thân xác người phụ nữ bị ác quỷ đeo bám
Chương 48: 48: Một tấn bi kịch đáng thương
Chương 49: 49: Thiện ác có nhân quả
Chương 50: 50: Sự kháng nghị từ tiểu hỏa gia
Chương 51: 51: Nó ở dưới mông của cậu
Chương 52: 52: Mùa xuân yên bình đến
Chương 53: 53: Bạn tốt tặng tranh
Chương 54: 54: Họa sĩ ma bí ẩn
Chương 55: 55: Kế hoạch tìm tòi thực hư
Chương 56: 56: Bức họa lạnh
Chương 57: 57: Từ bỏ
Chương 58: 58: Đem sắc quỷ bán đứng
Chương 59: 59: Lời tỏ tình nồng ấm trước khi tạm biệt
Chương 60: 60: Luân hồi trong mắt Huyền học hoạ sĩ
Chương 61: 61: Chó ngáp phải ruồi
Chương 62: 62: Tiến thoái lưỡng nan
Chương 63: 63: Bi Kịch Lần Nữa Được Dàn Dựng
Chương 64: 64: Mâu thuẫn tâm lý
Chương 65: 65: Tha thứ và giải thoát
Chương 66: 66: Hoa nhi, vô nghĩa!
Chương 67: 67: Ta không bỏ được
Chương 68: 68: Khai giảng ! Khuôn viên tin đồn ở trường!
Chương 69: 69: Các người đừng tìm đường chết
Chương 70: 70: Phương thức tán tỉnh Mới?
Chương 71: 71: Điều gì đó thực sự đã xảy ra!
Chương 72: 72: Rút cục ai làm điều đó?
Chương 73: 73: An bình hạ quyết tâm
Chương 74: 74: Kết giới Ác linh
Chương 75: 75: Ta không có sai! Hắn là thằng điên!
Chương 76: 76: Ký ức nữ quỷ Váy đỏ
Chương 77: 77: Bi kịch vẫn còn tiếp tục
Chương 78: 78: Trấn hồn linh
Chương 79: 79: Thời khắc ngàn cân treo sợi tóc
Chương 80: 80: Chuyện duy nhất tôi làm đúng
Chương 81: 81: Tin tưởng nơi trái tim
Chương 82: 82: Biển Hoa Bỉ Ngạn
Chương 83: 83: Sắc quỷ vậy mà trốn việc?
Chương 84: 84: Hắc Bạch Vô Thường
Chương 85: 85: Hai mặt thụ địch
Chương 86: 86: Hôn lễ của An ngọc
Chương 87: 87: Tư Đồ Gia rất lợi hại phải không?
Chương 88: 88: Thật sự là mắt chó coi thường người khác
Chương 89: 89: Ai khi dễ Hoa Nhi?
Chương 90: 90: Diêm Vương đại nhân tha mạng !
Chương 91: 91: Tiểu biệt thắng tân hôn
Chương 92: 92: Vụ án bí ẩn bất ngờ
Chương 93: 93: An ngọc cùng Tư Đồ Cảnh
Chương 94: 94: Cùng đi xem nhà mới sao?
Chương 95: 95: Thanh âm kỳ quái
Chương 96: 96: Chí hướng Dương ý
Chương 97: 97: Bọn họ không nghe điện thoại
Chương 98: 98: Mẹ goá con côi Lầu ba
Chương 99: 99: Các ngươi không nên tới đây
Chương 100: 100: Tuyệt đối không nên nhìn tấm gương!
Chương 101: 101: Tìm thấy bọn họ!
Chương 102: 102: Thế giới trong gương
Chương 103: 103: Tiểu Bạch đến CÙNG nương nương
Chương 104: 104: Bách quỷ loạn vũ
Chương 105: 105: Tiếng bước chân không rõ Nơi thang lầu
Chương 106: 106: Thật xin lỗi, ta tới chậm
Chương 107: 107: Khôi phục sau cùng về hoàng cung
Chương 108: 108: Âm phủ Diêm Vương cung
Chương 109: 109: Là muốn nhìn tôi bị trò mèo!
Chương 110: 110: Tâm cơ Saya
Chương 111: 111: Dám không tin bản tôn!
Chương 112: 112: Mỹ nữ bên cạnh Cầu Nại Hà
Chương 113: 113: Linh hồn tình yêu Siêu việt
Chương 114: 114: Du hồn Không đầu
Chương 115: 115: Tai nạn lao động hay là âm mưu?
Chương 116: 116: Đốc công Hèn mọn
Chương 117: 117: Khắc ấn trên linh hồn bị nguyền rủa
Chương 118: 118: Ông trời ạ, cái này không công bằng!
Chương 119: 119: Bọn hắn báo mộng cho tôi
Chương 120: 120: Lấy cái gì mà cứu vớt?!
Chương 121: 121: Di vật? nữ tử bị thiêu chết?
Chương 122: 122: Tín vật đính ước
Chương 123: 123: Ta hận ngươi! Ta nguyền rủa ngươi!
Chương 124: 124: Đợi đã!Ngươi trước hết nghe ta nói!
Chương 125: 125: Hắn đã chờ ngươi ngàn năm
Chương 126: 126: Người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh
Chương 127: 127: Quả báo
Chương 128: 128: Là tôi tùy hứng sao?
Chương 129: 129: Bổn vương sẽ không cưới người khác
Chương 130: 130: Ngươi có điểm nào so được với Hoa Nhi?
Chương 131: 131: Ca ca của An Ninh
Chương 132: 132: Ngươi khiến ta chán ghét!
Chương 133: 133: Diệp Dao thỉnh cầu
Chương 134: 134: Mê tín tẩy não? Quỷ thượng thân?
Chương 135: 135: Món quà đặc biệt
Chương 136: 136: Ở ta bên người, chính là hồi báo lớn nhất
Chương 137: 137: Có phải làm khó người khác hay không?
Chương 138: 138: Tình cảm của An Ninh có nguy cơ?
Chương 139: 139: Lại muốn đi mạo hiểm?
Chương 140: 140: Trong nhà có người?!
Chương 141: 141: Mưa gió cùng nhau
Chương 142: 142: Kẻ Điên, Cút Đi!
Chương 143: 143: Thu Hồi Con Thú Bông
Chương 144: 144: Oán Linh Nữ Đồng Khóc Lóc Kể Lể
Chương 145: 145: Cô Nhi Oán Hận
Chương 146: 146: Hắc Phù Hủy Hồn
Chương 147: 147: Nguyện Kiếp Sau Ngươi An Khang
Chương 148: 148: Mau Bắt Các Nàng Đi!
Chương 149: 149: Thật đáng tiếc ư?
Chương 150: 150: Đối với ngươi, ta đổi mới
Chương 151: 151: Một làm sóng tươi mới bắt đầu
Chương 152: 152: Chris tới chơi
Chương 153: 153: Không nên đi nhờ xe!
Chương 154: 154: Đừng tiếp tục mạo hiểm
Chương 155: 155: Lâm mộ địa
Chương 156: 156: Chúng ta bó tay không có biện pháp
Chương 157: 157: Giúp đỡ người giữ mộ
Chương 158: 158: An Ninh có hôn ước?!
Chương 159: 159: Cổ tộc Đái Duy
Chương 160: 160: Hiên Viên thị
Chương 161: 161: Đại Tư Tế -- Hiên Viên linh âm
Chương 162: 162: Đơn thuần giao hảo?
Chương 163: 163: Hiên Viên linh âm hận
Chương 164: 164: Tha thứ? Ai sẽ tha thứ cho tộc nhân đã chết của ta!
Chương 165: 165: Toái Hồn!
Chương 166: 166: Ta phải đối mặt với tộc nhân của mình
Chương 167: 167: Ôm Ấp Tín Ngưỡng, Người Yên Giấc Ngàn Thu
Chương 168: 168: An Ninh muốn bái sư?
Chương 169: 169: Gả Cho Ta.
Chương 170: 170: Hoa Nhi rất đẹp!
Chương 171: 171: Vi phu không thầy dạy cũng hiểu
Chương 172: 172: Lý do An Hiên rời nhà
Chương 173: 173: Minh giới đã xảy ra chuyện
Chương 174: 174: Có người ở lại qua đêm
Chương 175: 175: Chồng?! Kiểm tra sản khoa?!
Chương 176: 176: Quỷ này không soái bằng ta
Chương 177: 177: Sinh viên chuyển trường bí ẩn
Chương 178: 178: Ngươi quả thực thấy sắc quên nghĩa!
Chương 179: 179: Ngươi muốn đi chịu chết?
Chương 180: 180: Sao chổi! Yêu tinh hại người!
Chương 181: 181: Phiền Toái Tìm Tới Cửa
Chương 182: 182: Nhân Quỷ Luyến
Chương 183: 183: Đưa nàng đến bệnh viện tâm thần
Chương 184: 184: Lụa đỏ
Chương 185: 185: Ngươi cũng không yêu nàng!
Chương 186: 186: Đột Biến!
Chương 187: 187: Trùng hợp thần kỳ
Chương 188: 188: Thế gia bói toán, Mặc gia
Chương 189: 189: Vui buồn, tan hợp
Chương 190: 190: Không phải ngươi sợ hãi đấy chứ?
Chương 191: 191: Lão giả lưu lạc
Chương 192: 192: Tức giận tím mặt
Chương 193: 193: Nhanh lên, Xin hãy giúp chúng ta
Chương 194: 194: Mặc gia chủ mẫu yên giấc ngàn thu
Chương 195: 195: Nhiệm vụ cấp S
Chương 196: 196: Ngôi nhà ma không bán được
Chương 197: 197: Vu nữ Nhật Bản?
Chương 198: 198: Vách kép và ảnh chụp
Chương 199: 199: Có người tới cứu chúng ta!
Chương 200: 200: Đêm nay sẽ ở nhà chúng ta
Chương 201: 201: Hiến tế người sống -- Hắc Trạch Từ
Chương 202: 202: Thần Ẩn
Chương 203: 203: Bức thư ngọt ngào đến từ người nào đó
Chương 204: 204: Vợ chồng Thanh Thuỷ
Chương 205: 205: Cảnh cầu cứu trong mơ
Chương 206: 206: Đây là đâu?!
Chương 207: 207: Hiến tế người sống mạnh nhất
Chương 208: 208: Vĩnh viễn không cần trở về
Chương 209: 209: Vận mệnh chú định
Chương 210: 210: Âm phủ cũng có suối nước nóng?
Chương 211: 211: Tiểu Bạch lỗ m ãng
Chương 212: 212: Chó săn địa ngục dễ thương
Chương 213: 213: Dao động mạnh giữa hai giới
Chương 214: 214: Nương nương, ta là quan văn
Chương 215: 215: "Người đẹp ngủ" chân chính
Chương 216: 216: Chén thuốc bí truyền và vé tàu miễn phí
Chương 217: 217: Chờ xuất phát
Chương 218: 218: Ta muốn sát cánh cùng gia tộc
Chương 219: 219: Đại chiến hai mươi năm trước
Chương 220: 220: Con trai của An phu nhân
Chương 221: 221: Lấy hồn tế phù
Chương 222: 222: Thức tỉnh! Đoàn tụ!
Chương 223: 223: Sắc quỷ mất liên lạc
Chương 224: 224: Yêu sâu đậm, sống chết có nhau
Chương 225: 225: Lên núi đao xuống biển lửa
Chương 226: 226: Một sự kết hợp của cái ác
Chương 227: 227: Sức mạnh của Hồng Ngọc Trạc
Chương 228: 228: Tiểu gia hoả lớn hơn một chút
Chương 229: 229: Ngươi nhất định rất nhớ hắn
Chương 230: 230: Công khai bao che?
Chương 231: 231: Rốt cuộc đang che giấu điều gì?
Chương 232: 232: Ta nhớ ngươi muốn chết!
Chương 233: 233: Thật tốt khi có ngươi bên cạnh
Chương 234: 234: Ngửi thấy mùi vị gian tình
Chương 235: 235: Đây là trò đùa gì thế?
Chương 236: 236: Minh Vương Caesar
Chương 237: 237: Là quý ông hay là bi3n thái?
Chương 238: 238: Kỹ năng nghị luận
Chương 239: 239: Nhiệm vụ bị gác lại
Chương 240: 240: Gần trong gang tấc
Chương 241: 241: Xuất phát! Bệnh viện tâm thần bị bỏ hoang!
Chương 242: 242: Oán niệm xâm lấn
Chương 243: 243: Người ủy thác là người... hay là quỷ?
Chương 244: 244: Cô gái trong tranh
Chương 245: 245: Thu hồi những lời đó đi!
Chương 246: 246: Ma quỷ đều ở nhân gian
Chương 247: 247: Cánh cửa kỳ lạ
Chương 248: 248: Thiện và Ác
Chương 249: 249: Emily kêu cứu
Chương 250: 250: Có đi có lại
Chương 251: 251: Trải nghiệm xưa nay chưa từng có
Chương 252: 252: Tôi sẽ thả em đi
Chương 253: 253: Phóng viên Catharine
Chương 254: 254: Dưới gốc cây trong sân
Chương 255: 255: Đừng gọi ta là Hắc huynh đệ
Chương 256: 256: An giấc ngàn thu đi, tiểu thiên sứ
Chương 257: 257: Nhật ký và hồi ức
Chương 258: 258: Phán quan có đam mê đặc biệt?
Chương 259: 259: 【 Ngày Thất Tịch đặc biệt 】
Chương 260: 260: Quất roi da
Chương 261: 261: Có thấy hưởng thụ không?
Chương 262: 262: Tin tốt
Chương 263: 263: Dùng chung một chén trà
Chương 264: 264: Người phụ nữ sống lâu trăm tuổi
Chương 265: 265: Cô ấy sẽ chết ngay lập tức
Chương 266: 266: Mưa rền gió dữ bất ngờ kéo tới!
Chương 267: 267: Dị biến kinh thiên
Chương 268: 268: Sự trở lại của Minh Linh Linh
Chương 269: 269: Chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau
Chương 270: 270: Về nhà
Chương 271: 271: Lão vu bà rời núi
Chương 272: 272: Cuối cùng cũng gặp mặt, Diêm Vương đại nhân
Chương 273: 273: Gia tộc Dung thị thần bí
Chương 274: 274: Tổ chức mặt nạ?
Chương 275: 275: 【 Đại kết cục 】 Chúng ta là người một nhà
Không tìm thấy chương nào phù hợp