Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 291: Bao vây hoàng cung
"Thụy vương phi, dâng lên binh phù Tây Thần."
Thượng Quan Ngưng Nguyệt cười cười, Địch tướng quân nghe lời răm rắp, lập tức móc trong áo ra hai thiết bài (lá bài bằng thiết) cung kính dâng lên cho nàng.
Mặt trời lên cao.
Khuôn mặt Tiêu Hàn và Dạ Dật Phong bị làn sương buồn bã bao phủ, linh hồn bị xé nát thành ngàn mảnh như bị vạn vó ngựa vô tình chà đạp, lòng đau một hồi lâu, cuối cùng... mỗi người luồn tay vào ngực áo lấy ra ngọc bài điều binh khiển tướng, chậm chạp đặt xuống chiếc bàn trước mặt Thượng Quan Ngưng Nguyệt. Đấu trí đấu không lại, gõ mõ cầm canh đánh cũng không lại. Quan trọng nhất là lòng quân và dân tâm đã thuộc về Hiên Viên Viễm, trừ giao lại binh phù, bọn hắn còn có biện pháp khác sao?
Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhét binh phù tam quốc vào tay áo, tay ngọc đưa ra, cười nói: "Bây giờ, chúng ta có thể vừa thưởng trà, vừa bàn bạc về thời kỳ tứ quốc thống nhất rồi."
-- Thưởng trà? Ngươi thưởng trà, chúng ta lại gặm nhấm nỗi buồn trong tim. Bàn bạc? Ngươi ra oai nói là bàn bạc, nhưng chúng ta là bại tướng, chỉ đành bất đắc dĩ nghe theo, cơ bản chẳng có quyền từ chối.
Tiêu Hàn và Dạ Dật Phong cười khổ sở, trong lòng buồn thương, đồng thời cúi đầu nâng ly lặng lẽ uống trà.
Địch tướng quân thì cung kính đáp lại: "Dạ dạ dạ!"
Tiêu Hàn và Dạ Dật Phong không nói lời nào, chỉ yên lặng uống trà, thi thoảng lộ ra vẻ phiền muộn trên gương mặt.
Đợi đến khi ly trà thấy đáy, cái gọi là "bàn bạc" cũng kết thúc mỹ mãn. Lúc này, Ngân Lang và Thanh Báo nhận được dấu tay của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, bưng tứ bảo văn phòng: bút, mực giấy, nghiên mực đến.
Tiêu Hàn và Dạ Dật Phong thả chiếc ly không trong tay xuống, tất cả cố chấp và thê lương đều theo đầu bút chậm rãi lướt trên giấy.
Địch tướng quân vẻ mặt kính phục, cung kính nâng tay nhận lấy hộp gấm đựng quyển sổ ghi chép...
Qua nửa canh giờ --
Đại quân tứ quốc trải qua sự sắp xếp của Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm đã trở thành đại quân của một quốc gia. Đại quân này chia thành bốn đội ngũ khổng lồ, gọi là Hổ doanh, Báo Doanh, Sư doanh và Ưng doanh.
Sau đó, Hổ doanh tươi cười chào tạm biệt với mọi người rồi lần lượt rút lui, trở về Long Diệu.
Đợi đến khi Hổ doanh rời khỏi, Hiên Viên Diễm và Dạ Dật Phong chạy đến Báo doanh. Tướng quân Báo doanh vẫn do Tướng quân Thương Nguyệt đảm nhiệm.
Đến trước mặt Tướng quân, Dạ Dật Phong chán nản cúi đầu, đưa lá thư trong tay cho hắn.
Hiên Viên Diễm dặn dò Tướng quân mấy lời, ví dụ như bảo Báo doanh yên tâm rời đi, dọc đường sẽ có đệ tử Cái Bang kịp thời đưa lương thảo đến; hoặc là lời nên nói lúc giao lá thư cho Thương Nguyệt hoàng, hoặc là...
Đợi đến khi Hiên Viên Diễm nhỏ nhẹ dặn dò xong, Báo doanh và dân chúng Thương Nguyệt sắp trở thành dân chúng Long Diệu cùng tươi cười phất tay từ giã, trở về Thương Nguyệt.
Ở một hướng khác, Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Tiêu Hàn đi đến Sư doanh. Tướng quân Sư doanh cũng do Tướng quân Bắc Dực đảm nhiệm.
Đợi đến khi đôi mắt của Tiêu Hàn lạnh lẽo đến nỗi đông đá, hắn mới đưa lá thư. Thượng Quan Ngưng Nguyệt dịu dàng dặn dò Tướng quân vài lời. Sau đó, Sư doanh và dân chúng Bắc Dực cũng tươi cười phất tay về nước.
Khi Hổ, Báo, Sư doanh lần lượt rời khỏi, Địch tướng quân cũng dẫn dắt Ưng doanh dẫn theo đội ngũ thứ tư và dân chúng về Tây Thần.
Mặc dù phu thê Thượng Quan Ngưng Nguyệt, Vô Ngân, Tiêu Hàn, Dạ Dật Phong và đệ tử Cái Bang cũng đi phía sau Ưng doanh nhưng mục đích cuối cùng của bọn họ không giống nhau. Địch Phi và Ưng doanh tiến thẳng đến hoàng cung Tây Thần; đám người Thượng Quan Ngưng Nguyệt thì đến Vô Danh sơn trang ở Tây Thần...
Nửa tháng sau -- Hoàng hôn phủ xuống, ráng vàng tựa khói, nắng chiều đẹp đẽ như gấm điểm xuyết trên trời xanh bao la, tạo thành một bức họa tuyệt mỹ khuynh thế.
Trên đường lớn của đế đô Tây Thần xuất hiện một đội ngũ hùng dũng kỳ lạ. Sở dĩ nói kỳ lạ không phải vì bọn họ mặc áo giáp khác màu, mà bởi dù người dẫn đầu là tướng quân Địch Phi nhưng hai bên lại mang theo cờ vàng của Long Diệu.
Kỳ quái hơn là lão bách tích chen vai đứng hai bên đường, trừ số ít mang nét mặt sợ hãi như lọt vào sương mù không nhìn thấy lối đi, ghé tai run giọng bình luận nguyên nhân Địch đại tướng quân cho binh lính phất cờ Long Diệu thì đa số dân chúng cười rất tươi, vung tay hô to: "Hoan nghênh Địch tướng quân trở về, hoan nghênh Địch tướng quân trở về!"
Con người lúc còn sống, không ai luôn thuận buồm xuôi gió, vạn sự như ý, vì vậy không chỉ dân chúng Tây Thần mà dõi mắt khắp tứ quốc, người từng nhận ơn như núi cao, ân sâu tựa biển của Cái Bang đếm không xuể. Cho nên, khi Trưởng lão Cái Bang xuất hiện, ngắn ngủi trong nửa tháng -- nói với tất cả dân chúng Bắc Dực từng chịu ơn mình rằng Thụy Vương Long Diệu, cũng là Thiếu Bang chủ Cái Bang mới thật sự là ân nhân bọn họ nên cảm tạ, hơn nữa còn nói rằng Thụy vương sắp thống nhất tứ quốc, từ đó thiên hạ không còn chiến tranh, dân chúng sống trong thái bình mãi mãi. Nghe vậy, dân chúng cảm động đến rơi nước mắt, khát vọng bầu trời hòa bình, lại được cam đoan rằng Thụy vương sẽ đối xử tử tế với mình, làm sao họ không cam tâm tình nguyện đầu hàng? Sao họ lại im miệng, tò mò sao Địch tướng quân và đại quân lại phất cao cờ Long Diệu về đế đô chứ?
[Đoạn trên ở Tây Thần, nhưng lại nói về dân chúng Bắc Dực, ta cũng không hiểu rõ dụng ý của tác giả.]
Nắng chiều dần dần mờ nhạt, hoàng hôn xuất hiện, vạn vật mông lung, nhá nhem tối -- Địch Phi dẫn đầu Ưng doanh, ngoài hai mươi vạn binh lính thì những binh lính còn lại vây chặt xung quanh hoàng cung Tây Thần. Sau đó, Địch Phi giơ tay lên, mười mấy đội tinh binh giơ roi giục ngựa vội vã đi khỏi.
Nhìn thấy Địch tướng quân vốn đi giết quân Thương Nguyệt lại không những bao vây hoàng cung Tây Thần mà còn cắm cao cờ Long Diệu bên ngoài tường hoàng cung, cấm vệ quân bảo vệ hoàng cung choáng váng. Ước chừng sững sờ một lúc lâu, rất vất vả để tỉnh táo lại, lúc này cấm vệ quân mới cảm thấy da đầu tê dại, tay chân túa mồ hôi lạnh, chậm chạp đi ra ngoài cửa cung. Bọn hắn nghi ngờ mình gặp ác mộng, dĩ nhiên ra ngoài để hỏi Địch tướng quân xem trước mắt là tình huống gì.
Đợi đến khi Địch tướng quân kể lại màn kịch kia, cấm vệ quân lập tức tham gia đội ngũ Ưng doanh, bao vây hoàng cung Tây Thần.
Sau hai nén hương, mười mấy đội tinh binh đã quay trở về ngoài cửa hoàng cung. Thừa tướng Tây Thần nhảy xuống ngựa, chỉ vào mũi Địch tướng quân, giận dữ rống lên: "Địch Phi, ngươi cầm binh quyền trong tay nhưng dù sao cũng là kẻ bảo vệ của đương triều, thế nhưng ngươi lại phái tinh binh cưỡng ép bản Thừa tướng đến hoàng cung. Rốt cuộc ngươi đang rắp tâm làm gì?"
Những đại thần quan cao chức trọng còn lại cũng bị tinh binh cưỡng ép, rối rít nhảy xuống ngựa. Nhưng bọn hắn nể Địch tướng quân nắm trọng binh trong tay, không dám giận dữ chỉ thẳng vào Địch tướng quân như Thừa tướng. Bọn hắn không ngại mình sống quá lâu. Mặc dù Địch tướng quân quanh năm ở ngoài, không lui tới quá nhiều với bọn hắn nhưng tính tình dữ dội như lửa của Địch tướng quân, bọn hắn vẫn biết rõ.
Nhìn thấy cả đám đại thần không những bị ép đến hoàng cung mà hoàng cung cũng bị bao vây, hơn nữa bên tường hoàng cung còn cắm đầy cờ Long Diệu, thân thể Thừa tướng lung lay một lúc, suýt chút nữa hôn mê.
"Địch Phi, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Ngươi ngươi ngươi..."
Thừa tướng hít mấy hơi liên tục, vất vả ổn định cảm xúc, gương mặt gần như méo mó: "Ngươi muốn tạo phản sao?"
Địch tướng quân không để ý đại thần liên tục hít khí lạnh, không để ý Thừa tướng phẫn nộ chỉ vào mũi mình. "Muốn biết bản Tướng quân rốt cuộc muốn làm gì thì theo bản tướng quân vào cung, các ngươi sẽ biết rõ thôi." Địch Phi vẻ mặt vô cảm, lạnh lùng ném lại một câu rồi ngẩng đầu ưỡn ngực, sải bước đi vào trong cửa hoàng cung.
Cả đám đại thần bề ngoài bị hai mươi vạn Ưng doanh vô cùng khách khí mời, thực ra bị đẩy vào trong cửa hoàng cung...
Thượng Quan Ngưng Nguyệt cười cười, Địch tướng quân nghe lời răm rắp, lập tức móc trong áo ra hai thiết bài (lá bài bằng thiết) cung kính dâng lên cho nàng.
Mặt trời lên cao.
Khuôn mặt Tiêu Hàn và Dạ Dật Phong bị làn sương buồn bã bao phủ, linh hồn bị xé nát thành ngàn mảnh như bị vạn vó ngựa vô tình chà đạp, lòng đau một hồi lâu, cuối cùng... mỗi người luồn tay vào ngực áo lấy ra ngọc bài điều binh khiển tướng, chậm chạp đặt xuống chiếc bàn trước mặt Thượng Quan Ngưng Nguyệt. Đấu trí đấu không lại, gõ mõ cầm canh đánh cũng không lại. Quan trọng nhất là lòng quân và dân tâm đã thuộc về Hiên Viên Viễm, trừ giao lại binh phù, bọn hắn còn có biện pháp khác sao?
Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhét binh phù tam quốc vào tay áo, tay ngọc đưa ra, cười nói: "Bây giờ, chúng ta có thể vừa thưởng trà, vừa bàn bạc về thời kỳ tứ quốc thống nhất rồi."
-- Thưởng trà? Ngươi thưởng trà, chúng ta lại gặm nhấm nỗi buồn trong tim. Bàn bạc? Ngươi ra oai nói là bàn bạc, nhưng chúng ta là bại tướng, chỉ đành bất đắc dĩ nghe theo, cơ bản chẳng có quyền từ chối.
Tiêu Hàn và Dạ Dật Phong cười khổ sở, trong lòng buồn thương, đồng thời cúi đầu nâng ly lặng lẽ uống trà.
Địch tướng quân thì cung kính đáp lại: "Dạ dạ dạ!"
Tiêu Hàn và Dạ Dật Phong không nói lời nào, chỉ yên lặng uống trà, thi thoảng lộ ra vẻ phiền muộn trên gương mặt.
Đợi đến khi ly trà thấy đáy, cái gọi là "bàn bạc" cũng kết thúc mỹ mãn. Lúc này, Ngân Lang và Thanh Báo nhận được dấu tay của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, bưng tứ bảo văn phòng: bút, mực giấy, nghiên mực đến.
Tiêu Hàn và Dạ Dật Phong thả chiếc ly không trong tay xuống, tất cả cố chấp và thê lương đều theo đầu bút chậm rãi lướt trên giấy.
Địch tướng quân vẻ mặt kính phục, cung kính nâng tay nhận lấy hộp gấm đựng quyển sổ ghi chép...
Qua nửa canh giờ --
Đại quân tứ quốc trải qua sự sắp xếp của Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm đã trở thành đại quân của một quốc gia. Đại quân này chia thành bốn đội ngũ khổng lồ, gọi là Hổ doanh, Báo Doanh, Sư doanh và Ưng doanh.
Sau đó, Hổ doanh tươi cười chào tạm biệt với mọi người rồi lần lượt rút lui, trở về Long Diệu.
Đợi đến khi Hổ doanh rời khỏi, Hiên Viên Diễm và Dạ Dật Phong chạy đến Báo doanh. Tướng quân Báo doanh vẫn do Tướng quân Thương Nguyệt đảm nhiệm.
Đến trước mặt Tướng quân, Dạ Dật Phong chán nản cúi đầu, đưa lá thư trong tay cho hắn.
Hiên Viên Diễm dặn dò Tướng quân mấy lời, ví dụ như bảo Báo doanh yên tâm rời đi, dọc đường sẽ có đệ tử Cái Bang kịp thời đưa lương thảo đến; hoặc là lời nên nói lúc giao lá thư cho Thương Nguyệt hoàng, hoặc là...
Đợi đến khi Hiên Viên Diễm nhỏ nhẹ dặn dò xong, Báo doanh và dân chúng Thương Nguyệt sắp trở thành dân chúng Long Diệu cùng tươi cười phất tay từ giã, trở về Thương Nguyệt.
Ở một hướng khác, Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Tiêu Hàn đi đến Sư doanh. Tướng quân Sư doanh cũng do Tướng quân Bắc Dực đảm nhiệm.
Đợi đến khi đôi mắt của Tiêu Hàn lạnh lẽo đến nỗi đông đá, hắn mới đưa lá thư. Thượng Quan Ngưng Nguyệt dịu dàng dặn dò Tướng quân vài lời. Sau đó, Sư doanh và dân chúng Bắc Dực cũng tươi cười phất tay về nước.
Khi Hổ, Báo, Sư doanh lần lượt rời khỏi, Địch tướng quân cũng dẫn dắt Ưng doanh dẫn theo đội ngũ thứ tư và dân chúng về Tây Thần.
Mặc dù phu thê Thượng Quan Ngưng Nguyệt, Vô Ngân, Tiêu Hàn, Dạ Dật Phong và đệ tử Cái Bang cũng đi phía sau Ưng doanh nhưng mục đích cuối cùng của bọn họ không giống nhau. Địch Phi và Ưng doanh tiến thẳng đến hoàng cung Tây Thần; đám người Thượng Quan Ngưng Nguyệt thì đến Vô Danh sơn trang ở Tây Thần...
Nửa tháng sau -- Hoàng hôn phủ xuống, ráng vàng tựa khói, nắng chiều đẹp đẽ như gấm điểm xuyết trên trời xanh bao la, tạo thành một bức họa tuyệt mỹ khuynh thế.
Trên đường lớn của đế đô Tây Thần xuất hiện một đội ngũ hùng dũng kỳ lạ. Sở dĩ nói kỳ lạ không phải vì bọn họ mặc áo giáp khác màu, mà bởi dù người dẫn đầu là tướng quân Địch Phi nhưng hai bên lại mang theo cờ vàng của Long Diệu.
Kỳ quái hơn là lão bách tích chen vai đứng hai bên đường, trừ số ít mang nét mặt sợ hãi như lọt vào sương mù không nhìn thấy lối đi, ghé tai run giọng bình luận nguyên nhân Địch đại tướng quân cho binh lính phất cờ Long Diệu thì đa số dân chúng cười rất tươi, vung tay hô to: "Hoan nghênh Địch tướng quân trở về, hoan nghênh Địch tướng quân trở về!"
Con người lúc còn sống, không ai luôn thuận buồm xuôi gió, vạn sự như ý, vì vậy không chỉ dân chúng Tây Thần mà dõi mắt khắp tứ quốc, người từng nhận ơn như núi cao, ân sâu tựa biển của Cái Bang đếm không xuể. Cho nên, khi Trưởng lão Cái Bang xuất hiện, ngắn ngủi trong nửa tháng -- nói với tất cả dân chúng Bắc Dực từng chịu ơn mình rằng Thụy Vương Long Diệu, cũng là Thiếu Bang chủ Cái Bang mới thật sự là ân nhân bọn họ nên cảm tạ, hơn nữa còn nói rằng Thụy vương sắp thống nhất tứ quốc, từ đó thiên hạ không còn chiến tranh, dân chúng sống trong thái bình mãi mãi. Nghe vậy, dân chúng cảm động đến rơi nước mắt, khát vọng bầu trời hòa bình, lại được cam đoan rằng Thụy vương sẽ đối xử tử tế với mình, làm sao họ không cam tâm tình nguyện đầu hàng? Sao họ lại im miệng, tò mò sao Địch tướng quân và đại quân lại phất cao cờ Long Diệu về đế đô chứ?
[Đoạn trên ở Tây Thần, nhưng lại nói về dân chúng Bắc Dực, ta cũng không hiểu rõ dụng ý của tác giả.]
Nắng chiều dần dần mờ nhạt, hoàng hôn xuất hiện, vạn vật mông lung, nhá nhem tối -- Địch Phi dẫn đầu Ưng doanh, ngoài hai mươi vạn binh lính thì những binh lính còn lại vây chặt xung quanh hoàng cung Tây Thần. Sau đó, Địch Phi giơ tay lên, mười mấy đội tinh binh giơ roi giục ngựa vội vã đi khỏi.
Nhìn thấy Địch tướng quân vốn đi giết quân Thương Nguyệt lại không những bao vây hoàng cung Tây Thần mà còn cắm cao cờ Long Diệu bên ngoài tường hoàng cung, cấm vệ quân bảo vệ hoàng cung choáng váng. Ước chừng sững sờ một lúc lâu, rất vất vả để tỉnh táo lại, lúc này cấm vệ quân mới cảm thấy da đầu tê dại, tay chân túa mồ hôi lạnh, chậm chạp đi ra ngoài cửa cung. Bọn hắn nghi ngờ mình gặp ác mộng, dĩ nhiên ra ngoài để hỏi Địch tướng quân xem trước mắt là tình huống gì.
Đợi đến khi Địch tướng quân kể lại màn kịch kia, cấm vệ quân lập tức tham gia đội ngũ Ưng doanh, bao vây hoàng cung Tây Thần.
Sau hai nén hương, mười mấy đội tinh binh đã quay trở về ngoài cửa hoàng cung. Thừa tướng Tây Thần nhảy xuống ngựa, chỉ vào mũi Địch tướng quân, giận dữ rống lên: "Địch Phi, ngươi cầm binh quyền trong tay nhưng dù sao cũng là kẻ bảo vệ của đương triều, thế nhưng ngươi lại phái tinh binh cưỡng ép bản Thừa tướng đến hoàng cung. Rốt cuộc ngươi đang rắp tâm làm gì?"
Những đại thần quan cao chức trọng còn lại cũng bị tinh binh cưỡng ép, rối rít nhảy xuống ngựa. Nhưng bọn hắn nể Địch tướng quân nắm trọng binh trong tay, không dám giận dữ chỉ thẳng vào Địch tướng quân như Thừa tướng. Bọn hắn không ngại mình sống quá lâu. Mặc dù Địch tướng quân quanh năm ở ngoài, không lui tới quá nhiều với bọn hắn nhưng tính tình dữ dội như lửa của Địch tướng quân, bọn hắn vẫn biết rõ.
Nhìn thấy cả đám đại thần không những bị ép đến hoàng cung mà hoàng cung cũng bị bao vây, hơn nữa bên tường hoàng cung còn cắm đầy cờ Long Diệu, thân thể Thừa tướng lung lay một lúc, suýt chút nữa hôn mê.
"Địch Phi, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Ngươi ngươi ngươi..."
Thừa tướng hít mấy hơi liên tục, vất vả ổn định cảm xúc, gương mặt gần như méo mó: "Ngươi muốn tạo phản sao?"
Địch tướng quân không để ý đại thần liên tục hít khí lạnh, không để ý Thừa tướng phẫn nộ chỉ vào mũi mình. "Muốn biết bản Tướng quân rốt cuộc muốn làm gì thì theo bản tướng quân vào cung, các ngươi sẽ biết rõ thôi." Địch Phi vẻ mặt vô cảm, lạnh lùng ném lại một câu rồi ngẩng đầu ưỡn ngực, sải bước đi vào trong cửa hoàng cung.
Cả đám đại thần bề ngoài bị hai mươi vạn Ưng doanh vô cùng khách khí mời, thực ra bị đẩy vào trong cửa hoàng cung...
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Mị thần
Chương 2: 2: Ngu ngốc hại chết người
Chương 3: 3: Khó tin
Chương 4: 4: Không thể tưởng tượng nổi
Chương 5: 5: Cuộc xuyên qua ngoạn mục
Chương 6: 6: Lạc đường
Chương 7: 7: Thuật dịch dung
Chương 8: 8: Bí mật không thể nói
Chương 9: 9: Chiến thần Thụy Vương
Chương 10: 10: Đồng ý
Chương 11: 11: Thiếu dạy dỗ
Chương 12: 12: Ý nghĩ
Chương 13: 13: Huyền Băng Thiết
Chương 14: 14: Chặt chẽ bao vây
Chương 15: 15: Cắt lưỡi của ngươi
Chương 16: 16: Khiêu khích
Chương 17: 17: Lục đục đấu đá
Chương 18: 18: Đau nhức phát tác
Chương 19: 19: Cho ta cái hài lòng hồi báo
Chương 20: 20: Giải độc
Chương 21: 21: Tiễn các ngươi đi cầu Nại Hà
Chương 22: 22: Không nên làm ta bất mãn
Chương 23: 23: Chế bom
Chương 24: 24: Trực tiếp nổ tung nó
Chương 25: 25: Không chỉ nổ tung phủ còn muốn lấy mạng người
Chương 26: 26: Vô Ngân công tử
Chương 27: 27: Đây là dạy dỗ ngươi
Chương 28: 28: Bị hôn
Chương 29: 29: Ngươi từ nơi nào học được
Chương 30: 30: Phách lối không thể tả
Chương 31: 31: Thần phục
Chương 32: 32: Ra oai phủ đầu
Chương 33: 33: Không thể khinh thường
Chương 34: 34: Ăn hết bọn chúng
Chương 35: 35: Cố ý
Chương 36: 36: Khinh thường ra tay
Chương 37: 37: Cuộc chơi độc như thế nào mới càng thú vị
Chương 38: 38: Ngứa ngáy khó nhịn
Chương 39: 39: Khiêu khích
Chương 40: 40: Thất thải thánh lệnh
Chương 41: 41: Chuyển đến ở Thụy Vương phủ
Chương 42: 42: Vỏ quýt dày có móng tay nhọn
Chương 43: 43: Đá thủy tinh đổi sắc
Chương 44: 44: Ta hèn hạ ta thừa nhận
Chương 45: 45: Ngươi không có tư cách cò kè mặc cả
Chương 46: 46: Có nàng có thiên hạ
Chương 47: 47: Tin tưởng của ngươi, phần thưởng của ta
Chương 48: 48: Ta là tới đập phá tài quán
Chương 49: 49: Tiền cược
Chương 50: 50: Hỉu rõ tất cả
Chương 51: 51: Bất quá chỉ như vậy
Chương 52: 52: Chân thành xin lỗi ta
Chương 53: 53: Sởn gai ốc
Chương 54: 54: Ngươi phục đã định rồi
Chương 55: 55: Hủy phá hủy tự tin của hắn chính là lạc thú của ta
Chương 56: 56: Thiệp mới lấy mạng
Chương 57: 57: Mạng của ngươi do ta bảo hộ
Chương 58: 58: Nàng đúng là phương tinh
Chương 59: 59: Tiếp thu trí nhớ
Chương 60: 60: Linh thú xuất hiện
Chương 61: 61: Linh cung thánh chủ
Chương 62: 62: Nàng là yêu nữ
Chương 63: 63: Tra tấn
Chương 64: 64: Đây là cái tình huống gì
Chương 65: 65: Trở mặt
Chương 66: 66: Lễ vật vổ quái
Chương 67: 67: Phong tư kinh thế
Chương 68: 68: Cung điện đoạt bảo
Chương 69: 69: Cung điện đoạt bảo 2
Chương 70: 70: Cung điện đoạt bảo 3
Chương 71: 71: Cung điện đoạt bảo 4
Chương 72: 72: Tề tụ trong điện
Chương 73: 73: Địch nhân khủng bố
Chương 74: 74: Nhược điểm trí mạng
Chương 75: 75: Cấm địa
Chương 76: 76: Bảo vật hiện thế
Chương 77: 77: Linh cung đến lấy mạng
Chương 78: 78: Đấu linh lực
Chương 79: 79: Âm mưu của thánh tôn
Chương 80: 80: Trước lúc đại chiến
Chương 81: 81: Chỉ mảnh treo chuông
Chương 82: 82: Vạn quang tề chiếu
Chương 83: 83: Lấy mạng đánh cược
Chương 84: 84: Điều kiện rút quân
Chương 85: 85: Ngươi đang chơi với khỉ sao
Chương 86: 86: Tỷ thí bắn cung
Chương 87: 87: Lâm trận lùi bước
Chương 88: 88: Ai dám tranh phong
Chương 89: 89: Mọi thứ sẵn sàng chỉ thiếu gió đông
Chương 90: 90: Hái hương
Chương 91: 91: Lửa cháy lan tràn
Chương 92: 92: Mọi người ngổn ngang trong gió
Chương 93: 93: Lửa càng thêm lửa
Chương 94: 94: Dùng lửa dập tắt lửa
Chương 95: 95: Dạy ngươi chơi cắt thịt
Chương 96: 96: Tự mình hại mình
Chương 97: 97: Đập tan cứng cỏi của ngươi
Chương 98: 98: Gãy xương lấy máu
Chương 99: 99: Thánh thủ y vương
Chương 100: 100: Huyền cơ bên trong
Chương 101: 101: Cùng chồn tranh thủ tình cảm
Chương 102: 102: Thú vui
Chương 103: 103: Độc vương độc tiên
Chương 104: 104: Lấy cớ mà thôi
Chương 105: 105: Rốt cuộc muốn giở trò quỷ gì?
Chương 106: 106: Ẩn dấu âm mưu
Chương 107: 107: Nhận lỗi
Chương 108: 108: Giết không tha
Chương 109: 109: Ức Hiếp Người Khác, Là Sở Trường Của Ta
Chương 110: 110: Trò chơi, vừa mới bắt đầu
Chương 111: 111: Nắm chắc trong tay
Chương 112: 112: Tự đào hố chôn thân
Chương 113: 113: Trúng Độc Chết Trong Ngục
Chương 114: 114: Kẻ xướng người họa
Chương 115: 115: Có chứng cứ không
Chương 116: 116: Huyết Sát Hắc Châm
Chương 117: 117: Mạng của nàng, chúng ta bảo vệ rồi
Chương 118: 118: Tiên Lễ Hậu Binh
Chương 119: 119: Hoa Héo Hương Tàn
Chương 120: 120: Kẻ mạnh thua kẻ khôn
Chương 121: 121: Ẩn Hình Truy Tung Phấn
Chương 122: 122: Cố chấp
Chương 123: 123: Uy Hiếp
Chương 124: 124: Ma Xà Xuất Động
Chương 125: 125: Nhân Xà Đại Chiến
Chương 126: 126: Huyết Bàng Vương *
Chương 127: 127: Thu Thập Thánh Tôn
Chương 128: 128: Thành Toàn
Chương 129: 129: Tích Lệ Thảo
Chương 130: 130: Tuyết Ảnh Các
Chương 131: 131: Phương Thuốc Kinh Người
Chương 132: 132: Rừng Đào Ma
Chương 133: 133: Cần Gì Chịu Chết
Chương 134: 134: Tẩy Sạch Linh Hồn Dơ Bẩn
Chương 135: 135: Tỷ Thí Nội Lực
Chương 136: 136: Toàn Thắng
Chương 137: 137: Thê Thảm Không Nỡ Nhìn
Chương 138: 138: Ong Đoạt Mạng
Chương 139: 139: Huyết Phách Thần Châu
Chương 140: 140: Thử Nghiệm Uy Lực
Chương 141: 141: An Toàn Rời Khỏi
Chương 142: 142: Đã Từng Qua Đây
Chương 143: 143
Chương 144: 144: Nhiếp Hồn Thuật
Chương 145: 145: Không thể ngăn cản
Chương 146: 146: Tụ Hội Trong Rừng Đào
Chương 147: 147: Mê Nguyệt Trận
Chương 148: 148: Tuyết Ảnh Các
Chương 149: 149: Cùng Uống Trong Rừng Trúc
Chương 150: 150: Dụng Tâm Lương Khổ
Chương 151: 151: Dược Liệu Quý Hiếm
Chương 152: 152: Tiêu Dao Môn chủ
Chương 153: 153: Thánh Hoa Thánh Cỏ
Chương 154: 154: Không chơi như vậy
Chương 155: 155: Âm mưu
Chương 156: 156: Long Sư binh phù
Chương 157: 157: Không tiễn
Chương 158: 158: Không ngại làm trời
Chương 159: 159: Trúng chiêu
Chương 160: 160: Máu tươi chữa khỏi đau lòng
Chương 161: 161: Thiên Cơ lão nhân
Chương 162: 162: Bí Mật của Linh Cung
Chương 163: 163: Hậu phát chế nhân
Chương 164: 164: Đồn đại
Chương 165: 165: Cố ý
Chương 166: 166: Phần thưởng kinh người
Chương 167: 167: Thiếu bang chủ thần bí
Chương 168: 168: Nước thuốc kỳ lạ
Chương 169: 169: Kinh hồn phá đảm
Chương 170: 170: Lo âu thấp thỏm
Chương 171: 171: Môn chủ hiện thân
Chương 172: 172: Yên tĩnh trước bão táp
Chương 173: 173: Sởn cả tóc gáy
Chương 174: 174: Sóng to gió lớn
Chương 175: 175: Kịch hay lên sàn
Chương 176: 176-1: Nhân vật khả nghi (1)
Chương 177: 177: Sát phong cảnh
Chương 178: 178: Phát điên
Chương 179: 179: Tín hiệu uy hiếp
Chương 180: 180: Quần hùng tề tụ
Chương 181: 181: Quần hùng tề tụ
Chương 182: 182: "Môn chủ" giá lâm
Chương 183: 183: Nhận lỗi
Chương 184: 184: Ký tên kỳ lạ
Chương 185: 185: Khiếp sợ dị thường
Chương 186: 186: Trúng chiêu
Chương 187: 187: Giải độc
Chương 188: 188: Để ngươi thất vọng rồi
Chương 189: 189: Ban đêm xông vào hoàng cung
Chương 190: 190: Heo và chuồng heo
Chương 191: 191: Chấn động lớn
Chương 192: 192: Mệnh như trăng trong nước
Chương 193: 193: "Nhiệt tình đón khách"
Chương 194: 194: "Lễ phép đáp lễ"
Chương 195: 195: Ma quỷ trong ma quỷ
Chương 196: 196: Thần kinh sụp đổ
Chương 197: 197: Gạt người là không đúng
Chương 198: 198: "Mang ơn "
Chương 199: 199: " Lời di ngôn trước khi lâm chung "
Chương 200: 200: Đành chịu khuất phục
Chương 201: 201: Khiêu khích thất bại
Chương 202: 202: Tư tưởng bạo lực
Chương 203: 203: Thì ra là các ngươi
Chương 204: 204: Tâm như nổi trống
Chương 205: 205: Hạnh phúc ngọt ngào
Chương 206: 206: Giả ngây giả dại
Chương 207: 207: Mật phương dưỡng nhan
Chương 208: 208: Dọa dẫm vơ vét
Chương 209: 209: Phá hủy đồ vật
Chương 210: 210: "Hoàn thành gia quy"
Chương 211: 211: Xông vào cung ám sát
Chương 212: 212: Âm mưu quỷ kế
Chương 213: 213: Hang ổ" của Quỷ Chú môn
Chương 214: 214: Lòng dạ sâu thẳm
Chương 215: 215: "Từ trên trời giáng xuống"
Chương 216: 216: Tới thu phí bảo hộ
Chương 217: 217: Tạm ngừng kinh doanh
Chương 218: 218: Ôm cây đợi thỏ
Chương 219: 219: Yêu cầu đáp án
Chương 220: 220: Ma tộc Hắc Yên
Chương 221: 221: Chúng" xà" xuất động
Chương 222: 222: Thi động Huyết Chú
Chương 223: 223: Ý đồ riêng (1)
Chương 224: 224: Lời mời ác ý
Chương 225: 225: Đến nơi hẹn sớm
Chương 226: 226: Kẻ địch khủng bố
Chương 227: 227: Trận Thiên La Địa Võng
Chương 228: 228: Cố ý hỗ trợ
Chương 229: 229: Vơ vét tài sản trong hiểm nguy
Chương 230: 230: Tiễn các ngươi lên đường
Chương 231: 231: Tê tâm liệt phế
Chương 232: 232: Điều kiện cứu người
Chương 233: 233: Lời nguyền của Ma tộc
Chương 234: 234: Truyền thuyết hạc giấy
Chương 235: 235: Đột phá linh lực
Chương 236: 236: Điều động đại quân
Chương 237: 237: Một màn ngoài dự định
Chương 238: 238: Không đủ gây sợ hãi
Chương 239: 239-1: Dạy dỗ kẻ địch (1)
Chương 240: 240: Kêu xà, gọi sấm
Chương 241: 241: Người yêu tỉnh lại
Chương 242: 242: Bộc phát "tiềm năng"
Chương 243: 243: Không ngờ
Chương 244: 244: Ra oai bằng nước đông lạnh
Chương 245: 245: "Tiền trảm hậu tấu"
Chương 246: 246: "Thư mời" địch
Chương 247: 247: Đau khổ chờ đợi
Chương 248: 248: Thêu dệt âm mưu
Chương 249: 249: Mở màn trừng phạt địch
Chương 250: 250: Con mồi sa lưới
Chương 251: 251: Tự tạo nghiệt, không thể tha
Chương 252: 252: Trước giờ lấy mạng
Chương 253: 253: Kêu sấm gọi chớp
Chương 254: 254: Đại chiến bắt đầu diễn ra
Chương 255: 255: "Nguy hiểm giáng xuống"
Chương 256: 256: Hậu lễ tử vong
Chương 257: 257: Bí mật của Ma Châu
Chương 258: 258: Tha thứ để trả ơn
Chương 259: 259: Dụ dỗ bằng thức ăn ngon
Chương 260: 260: "Thần điểu" giáng uy
Chương 261: 261: Vạn kiếp bất phục
Chương 262: 262: Trăm miệng cũng khó giải thích
Chương 263: 263: Có khổ khó nói
Chương 264: 264: "Giúp người làm niềm vui"
Chương 265: 265: Ăn như hổ đói
Chương 266: 266: Tin dữ kinh người
Chương 267: 267: Đấu trí đấu mưu
Chương 268: 268: Ngươi giết ta thưởng (thưởng ở đây là thưởng thức, xem, ngắm)
Chương 269: 269: Liên hoàn kế
Chương 270: 270: Phân tích sâu sắc
Chương 271: 271: Thảm, trúng mai phục
Chương 272: 272: Tương kế tựu kế
Chương 273: 273: Liệu sự như thần
Chương 274: 274: Hai bên tổn thất
Chương 275: 275: Đốt lương thực
Chương 276: 276: Thuận thì sống, nghịch thì chết
Chương 277: 277: Ám chiêu hiểm cược
Chương 278: 278: Sai một nước cờ
Chương 279: 279: "Bồi dưỡng tình cảm"
Chương 280: 280: Tiết mục dụ hàng
Chương 281: 281: Đùa giỡn rồi lại đùa giỡn
Chương 282: 282: Ân huệ nhỏ
Chương 283: 283: Cố ý khiêu khích
Chương 284: 284: Coi như các ngươi lợi hại
Chương 285: 285: Hiện tượng nghịch thiên
Chương 286: 286: Lệ như suối trào
Chương 287: 287: Mừng như điên
Chương 288: 288: Kích động thét chói tai
Chương 289: 289: Đại ân đại đức
Chương 290: 290: Vạn chúng thần phục
Chương 291: 291: Bao vây hoàng cung
Chương 292: 292: Vạch trần việc ác
Chương 293: 293: Tứ quốc thống nhất
Chương 294: 294: Thần đế tiên hậu
Chương 295: 295: Bị
Chương 296: 296: Đại hôn đế hậu
Chương 297: 297: Ngươi bị sao vậy?
Chương 298: 298: Buồn vui lẫn lộn
Chương 299: 299: Lặng lẽ theo sau
Chương 300: 300: Bám riết không tha
Chương 301: 301: Ta là Ma Đế
Chương 302: 302: Ý trời trêu người
Chương 303: 303: Hao tâm tổn huyết
Chương 304: 304: Sợ bóng sợ gió
Chương 305: 305: Người làm chuyện tốt
Chương 306: 306: Đối thoại của các bảo bảo
Chương 307: 307: Lấy lòng
Chương 308: 308: "Đồng lòng thám hiểm"
Chương 309: 309: Chú Kiếm (*) sơn trang
Chương 310: 310: Không biết nên khóc hay cười
Chương 311: 311: Kiên quyết dây dưa quấy rầy
Chương 312: 312: Trăm mối nghi ngờ
Chương 313: 313: Đồng lòng "hát hí khúc"
Chương 314: 314: Huyết tẩy tai ương
Chương 315: 315: Khiến người ta giận sôi
Chương 316: 316: Giả câm vờ điếc
Chương 317: 317: Đọc tâm thuật
Chương 318: 318-1: Sinh tử xa cách, cùng người thề nguyện
Chương 319: 319: Đến Linh cung
Chương 320: 320: Ngoài dự đoán
Chương 321: 321: Ngươi nói cái gì?
Chương 322: 322: Hỏi sai người
Chương 323: 323: Ý tốt giấu giếm
Chương 324: 324: Giải thích điều nghi ngờ
Chương 325: 325: Mệnh châu tương liên (mạng gắn liền với châu)
Chương 326: 326: Khổ sở rối rắm
Chương 327: 327-1: Thần ngọc thức tỉnh
Chương 328: 328: Bảo bảo phát uy
Chương 329: 329-1: Bảo bảo ra đời 1
Chương 330: 330-1: Ác độc uy hiếp 1
Chương 331: 331-1: Cho con mượn chơi một chút 1
Chương 332: 332-1: Trừng phạt "dịu dàng" 1
Chương 333: 333: Rốt cuộc Thần là ai?
Chương 334: 334: Sùng bái điên cuồng
Chương 335: 335: (Đại kết cục) Yêu cả cuộc đời
Chương 336: 335-5: (Đại kết cục) Yêu cả cuộc đời 5
Không tìm thấy chương nào phù hợp