Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 56: Bi thương đến cực điểm
Mai Thùy Hân dọn xong bộ đồ ăn liền đi đến phòng làm việc gọi Trịnh Thiên Ngọc ăn cơm.
Trịnh Thiên Ngọc đang nói chuyện với ai đó qua video, dường như tâm tình của hắn không được tốt lắm, Mai Thùy Hân nhìn lén một chút thấy trên màn hình máy vi tính là một người đàn ông trung niên rất quý phái. Thấy Mai Thùy Hân tiến đến, Trịnh Thiên Ngọc vội vàng đóng video lại, sắc mặt âm trầm nhìn chằm chằm Mai Thùy Hân: “Ai cho phép cô tùy tiện vào đây?”
Mai Thùy Hân ấp úng nói: “Vừa rồi tôi có gõ cửa nhưng không thấy anh trả lời, tôi tưởng là anh đã đồng ý cho tôi đi vào.”
Ánh mắt lợi hại của Trịnh Thiên Ngọc đảo qua mái tóc dài còn chưa khô của Mai Thùy Hân: “Bể bơi dọn sạch sẽ rồi sao?”
Thật sự là hết chuyện để nói, Mai Thùy Hân tự nhận không may.
“Vẫn chưa, nhưng sau bữa cơm chiều tôi sẽ mau chóng dọn sạch sẽ.”
Trịnh Thiên Ngọc lạnh lùng hừ một tiếng, đứng người lên theo Mai Thùy Hân xuống lầu.
Mai Thùy Hân nhẹ nhàng thở ra. Cũng may Trịnh Thiên Ngọc không nổi trận lôi đình. Nhìn khuôn mặt không vui của Trịnh Thiên Ngọc, Mai Thùy Hân quyết định cô gắng ít nói đi một chút, nói nhiều sai nhiều.
Mới vừa ngồi xuống ở bên cạnh bàn ăn, bụng Mai Thùy Hân liền phát ra một trận âm thanh “Ục ục” vang dội, Trịnh Thiên Ngọc nghiêng mắt nhìn qua, ánh mắt kia nói không rõ là khinh bỉ hay là chế giễu, Mai Thùy Hân quẫn bách đến mức mặt đỏ rần: “Bảo bối à, mẹ biết con đói bụng nhưng con cũng đừng kêu lớn tiếng như vậy chứ!” Mai Thùy Hân đem trách nhiệm đều đổ cho tiểu bảo bối trong bụng.
Thấy Trịnh Thiên Ngọc cầm lấy thìa bắt đầu múc canh uống, Mai Thùy Hân vội vàng cầm đũa, đồ ăn tươi ngon lại còn cay nóng, đây chính là bữa cơm cô khát vọng từ lâu rồi!
Đậu hũ Ma Bà ăn ngon, cá luộc ăn cũng ngon, món gà ăn cũng tốt! Mai Thùy Hân toàn tâm toàn ý ăn, ăn đến mức mặt mày hớn hở, tràn đầy phấn khởi.
Đến khi ăn gần no rồi Mai Thùy Hân mới thả chậm tiết tấu, lúc ngẩng đầu nhìn lên thấy đĩa trước mặt Trịnh Thiên Ngọc vẫn sạch sẽ, dường như ngoại trừ canh sò, hắn cũng chưa ăn cái gì.
“Ôi, sao anh lại không ăn?” Mai Thùy Hân trong miệng đang ăn gà, nói không rõ hỏi Trịnh Thiên Ngọc.
Trịnh Thiên Ngọc lạnh nhạt khẽ dựa lên ghế dựa: “Nhìn cô ăn là đủ rồi. Cô là quỷ chết đói đầu thai sao? Hây là Trịnh Thiên Ngọc tôi không cho cô ăn no sao? Tướng ăn thật khó nhìn!”
Mai Thùy Hân le lưỡi, hình như cô ăn quá nhanh rồi, làm việc từ trưa đến tận chiều đều là việc tốn thể lực nên đã sớm đói bụng, lại thêm hôm nay đều là đồ ăn cô thích ăn, không ăn nhiều mới là lạ chứ!
Trịnh Thiên Ngọc quăng lại một câu: “Ngày mai lại làm món cay Tứ Xuyên đi!” Sau đó liền phơi phới đi lên lầu, chỉ để lại Mai Thùy Hân đang trợn mắt há hốc mồm ở đó.
Cái đầu nhỏ của Mai Thùy Hân phi tốc chuyển động: “Hình như hắn không hề thích ăn cay chút nào vì sao ngày mai còn bảo mình làm món cay Tứ Xuyên? Chẳng lẽ hắn phát hiện mình thích ăn cho nên cố ý chiều theo mình sao?”
Ngay lập tức cô lắc đầu phủ định ý nghĩ của mình, Trịnh Thiên Ngọc loại người này làm sao có thể để ý chết sống của người khác chứ! Hắn không có khả năng chăm sóc mình như vậy!
Nghĩ nửa ngày, nghĩ mãi mà không rõ, Mai Thùy Hân đành không thèm nghĩ nữa. Hiện tại bày ở trước mặt cô còn một chuyện quan trọng nhất, là trước khi cậu chủ Trịnh phát cáu phải nhanh chóng đem bể bơi quét dọn sạch sạch sẽ.
Đèn đường phát ra ánh sáng lành lạnh, khoảng sáng giống như một cái lồng thủy tinh đem ánh đèn kia nhốt chặt, chung quanh bể bơi cũng đều mơ màng âm thầm, cây cối im lìm giống như là một đoàn sương mù mông lung, chung quanh hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có mấy con côn trùng trong bụi cỏ phát ra tiếng kêu dài dài ngắn ngắn khiến tất cả càng thêm cô tịch.
Mai Thùy Hân mặc ủng đi mưa cồng kềnh ở trong bể bơi ra sức quét dọn, cánh tay càng ngày càng mỏi, cổ tay càng ngày càng đau, một chút hơi nóng lúc nãy mới cơm nước xong xuôi dường như biến mất không còn sót lại chút nào, cô chỉ cảm thấy cả người rất lạnh, một chút sức lực cũng không có.
Mai Thùy Hân mệt bở hơi tai bò từ đáy bể bơi lên trên mặt đất, cô đã mệt tới mức thở hổn hển từng ngụm từng ngụm. Một cơn gió lạnh thổi qua, cô lạnh cóng đến mức run lẩy bẩy.
Nhìn bóng đêm quạnh quẽ nơi này, tất cả ủy khuất đều hóa thành bi thương, nước mắt từng hạt lớn rơi xuống.
Cô co người lên tựa ở trên cây cột đèn đường cạnh bể bơi, bi thương đến cực điểm, nhưng lại không nguyện ý khóc lớn tiếng lên mà chỉ dùng tay che miệng lại, phát ra tiếng nức nở trầm muộn.
Trịnh Thiên Ngọc đang nói chuyện với ai đó qua video, dường như tâm tình của hắn không được tốt lắm, Mai Thùy Hân nhìn lén một chút thấy trên màn hình máy vi tính là một người đàn ông trung niên rất quý phái. Thấy Mai Thùy Hân tiến đến, Trịnh Thiên Ngọc vội vàng đóng video lại, sắc mặt âm trầm nhìn chằm chằm Mai Thùy Hân: “Ai cho phép cô tùy tiện vào đây?”
Mai Thùy Hân ấp úng nói: “Vừa rồi tôi có gõ cửa nhưng không thấy anh trả lời, tôi tưởng là anh đã đồng ý cho tôi đi vào.”
Ánh mắt lợi hại của Trịnh Thiên Ngọc đảo qua mái tóc dài còn chưa khô của Mai Thùy Hân: “Bể bơi dọn sạch sẽ rồi sao?”
Thật sự là hết chuyện để nói, Mai Thùy Hân tự nhận không may.
“Vẫn chưa, nhưng sau bữa cơm chiều tôi sẽ mau chóng dọn sạch sẽ.”
Trịnh Thiên Ngọc lạnh lùng hừ một tiếng, đứng người lên theo Mai Thùy Hân xuống lầu.
Mai Thùy Hân nhẹ nhàng thở ra. Cũng may Trịnh Thiên Ngọc không nổi trận lôi đình. Nhìn khuôn mặt không vui của Trịnh Thiên Ngọc, Mai Thùy Hân quyết định cô gắng ít nói đi một chút, nói nhiều sai nhiều.
Mới vừa ngồi xuống ở bên cạnh bàn ăn, bụng Mai Thùy Hân liền phát ra một trận âm thanh “Ục ục” vang dội, Trịnh Thiên Ngọc nghiêng mắt nhìn qua, ánh mắt kia nói không rõ là khinh bỉ hay là chế giễu, Mai Thùy Hân quẫn bách đến mức mặt đỏ rần: “Bảo bối à, mẹ biết con đói bụng nhưng con cũng đừng kêu lớn tiếng như vậy chứ!” Mai Thùy Hân đem trách nhiệm đều đổ cho tiểu bảo bối trong bụng.
Thấy Trịnh Thiên Ngọc cầm lấy thìa bắt đầu múc canh uống, Mai Thùy Hân vội vàng cầm đũa, đồ ăn tươi ngon lại còn cay nóng, đây chính là bữa cơm cô khát vọng từ lâu rồi!
Đậu hũ Ma Bà ăn ngon, cá luộc ăn cũng ngon, món gà ăn cũng tốt! Mai Thùy Hân toàn tâm toàn ý ăn, ăn đến mức mặt mày hớn hở, tràn đầy phấn khởi.
Đến khi ăn gần no rồi Mai Thùy Hân mới thả chậm tiết tấu, lúc ngẩng đầu nhìn lên thấy đĩa trước mặt Trịnh Thiên Ngọc vẫn sạch sẽ, dường như ngoại trừ canh sò, hắn cũng chưa ăn cái gì.
“Ôi, sao anh lại không ăn?” Mai Thùy Hân trong miệng đang ăn gà, nói không rõ hỏi Trịnh Thiên Ngọc.
Trịnh Thiên Ngọc lạnh nhạt khẽ dựa lên ghế dựa: “Nhìn cô ăn là đủ rồi. Cô là quỷ chết đói đầu thai sao? Hây là Trịnh Thiên Ngọc tôi không cho cô ăn no sao? Tướng ăn thật khó nhìn!”
Mai Thùy Hân le lưỡi, hình như cô ăn quá nhanh rồi, làm việc từ trưa đến tận chiều đều là việc tốn thể lực nên đã sớm đói bụng, lại thêm hôm nay đều là đồ ăn cô thích ăn, không ăn nhiều mới là lạ chứ!
Trịnh Thiên Ngọc quăng lại một câu: “Ngày mai lại làm món cay Tứ Xuyên đi!” Sau đó liền phơi phới đi lên lầu, chỉ để lại Mai Thùy Hân đang trợn mắt há hốc mồm ở đó.
Cái đầu nhỏ của Mai Thùy Hân phi tốc chuyển động: “Hình như hắn không hề thích ăn cay chút nào vì sao ngày mai còn bảo mình làm món cay Tứ Xuyên? Chẳng lẽ hắn phát hiện mình thích ăn cho nên cố ý chiều theo mình sao?”
Ngay lập tức cô lắc đầu phủ định ý nghĩ của mình, Trịnh Thiên Ngọc loại người này làm sao có thể để ý chết sống của người khác chứ! Hắn không có khả năng chăm sóc mình như vậy!
Nghĩ nửa ngày, nghĩ mãi mà không rõ, Mai Thùy Hân đành không thèm nghĩ nữa. Hiện tại bày ở trước mặt cô còn một chuyện quan trọng nhất, là trước khi cậu chủ Trịnh phát cáu phải nhanh chóng đem bể bơi quét dọn sạch sạch sẽ.
Đèn đường phát ra ánh sáng lành lạnh, khoảng sáng giống như một cái lồng thủy tinh đem ánh đèn kia nhốt chặt, chung quanh bể bơi cũng đều mơ màng âm thầm, cây cối im lìm giống như là một đoàn sương mù mông lung, chung quanh hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có mấy con côn trùng trong bụi cỏ phát ra tiếng kêu dài dài ngắn ngắn khiến tất cả càng thêm cô tịch.
Mai Thùy Hân mặc ủng đi mưa cồng kềnh ở trong bể bơi ra sức quét dọn, cánh tay càng ngày càng mỏi, cổ tay càng ngày càng đau, một chút hơi nóng lúc nãy mới cơm nước xong xuôi dường như biến mất không còn sót lại chút nào, cô chỉ cảm thấy cả người rất lạnh, một chút sức lực cũng không có.
Mai Thùy Hân mệt bở hơi tai bò từ đáy bể bơi lên trên mặt đất, cô đã mệt tới mức thở hổn hển từng ngụm từng ngụm. Một cơn gió lạnh thổi qua, cô lạnh cóng đến mức run lẩy bẩy.
Nhìn bóng đêm quạnh quẽ nơi này, tất cả ủy khuất đều hóa thành bi thương, nước mắt từng hạt lớn rơi xuống.
Cô co người lên tựa ở trên cây cột đèn đường cạnh bể bơi, bi thương đến cực điểm, nhưng lại không nguyện ý khóc lớn tiếng lên mà chỉ dùng tay che miệng lại, phát ra tiếng nức nở trầm muộn.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17: Nhảy dựng lên
Chương 18: 18: Có chút hốt hoảng
Chương 19: 19: Ngây thơ vô tội
Chương 20: 20: Hợp khẩu vị hắn
Chương 21: 21: Lòng bàn tay rịn mồ Hôi
Chương 22: 22: Vị đắng lạ thường
Chương 23: 23: Anh làm gì vậy?
Chương 24: 24: Là lần đầu tiên
Chương 25: 25: Lả lướt đứng dậy
Chương 26: 26: Làm bộ không quen
Chương 27: 27: Có bệnh thì Uống thuốc đi
Chương 28: 28: Không còn gì để nói
Chương 29: 29: Thử thách kiên nhẫn
Chương 30: 30: Là Bán chứ gì?
Chương 31: 31: Mua cái mới
Chương 32: 32: Gặp lại trong hiệu sách
Chương 33: 33: Anh ấy đính hôn rồi
Chương 34: 34: Tâm trạng rất tốt
Chương 35: 35: Ngọt ngào đến vậy
Chương 36: 36: Kiên trì Mỉm cười
Chương 37: 37: Giở trò Quỷ gì Vậy
Chương 38: 38: Hoa lê đẫm nước mưa
Chương 39: 39: Vô cùng xoắn xuýt
Chương 40: 40: Đuổi tận giết tuyệt
Chương 41: 41: Cảm thấy xấu hổ
Chương 42: 42: Đưa cô ta lên lầu đi
Chương 43: 43: Kêu xe cấp cứu
Chương 44: 44: Mang thai 8 tuần
Chương 45: 45: Đi uống hai ly
Chương 46: 46: Bệnh viện thánh an
Chương 47: 47: Em đừng nghĩ nhiều
Chương 48: 48: Ánh mắt của anh ta
Chương 49: 49: Cô nợ tôi
Chương 50: 50: Thật đáng thương
Chương 51: 51: Không nói một lời
Chương 52: 52: Quét dọn một lần nữa
Chương 53: 53: Cố ý giày vò
Chương 54: 54: Không chống đỡ được
Chương 55: 55: Đậu hũ ma bà
Chương 56: 56: Bi thương đến cực điểm
Chương 57: 57: Cho chôn cùng cô
Chương 58: 58: Ghen tuông mãnh liệt
Chương 59: 59: Vết máu đỏ thẫm
Chương 60: 60: Nụ hôn cưng chiều
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66: Giáng một bạt tai thật mạnh
Chương 67: 67: Trốn không thoát
Chương 68: 68: Anh rất nhớ em
Chương 69: 69: Mau về đi
Chương 70: 70: Cảm thấy chua xót
Chương 71: 71: Mở túi ra
Chương 72: 72: Ngông nghênh rời đi
Chương 73: 73: Rừng rực như lửa
Chương 74: 74: Không cần xã giao
Chương 75: 75: Đôi mắt xốn xang
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250: (Hoàn)
Không tìm thấy chương nào phù hợp