Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 43: Không làm người ngoài
07:52 - 01.06.2026
1,969
Mục Thần nghiêm túc
lái xe, Liên Hoa ngồi ở vị trí kế bên cầm chiếc áo của hắn, áy náy nói:
“Cám ơn chiếc áo của anh, thật đáng tiếc là đã bị tôi làm bẩn, chờ tôi
giặt sạch sẽ trả lại cho anh”.
Mục Thần buồn buồn nói: "Không cần để ý, với giao tình của chúng ta, còn khách sáo sao? Tại tôi không biết Đỗ Yến Thừa sẽ đến, làm cho tối nay cô không vui như vậy, còn khiến người phụ nữ kia đạt được mưu kế, là tôi suy tính không cẩn thận”.
Liên Hoa sững sờ, lông mi nhắm lại rơi vào trầm tư, sau đó hết sức chân thành nói: “Mục Thần, tối nay. . . . . Là tôi nên nói một câu cám ơn, còn thật xin lỗi”.
"Cám ơn cái gì, thật xin lỗi cái gì?" Mục Thần quay đầu liếc nhìn cô, bị vẻ mặt của cô hù doạ, “Liên Hoa, cô không cần dùng vẻ mặt nghiêm túc như vậy, tối nay cô không có sao chứ?”
"Cám ơn anh ra tay cứu tôi, cám ơn anh cho mượn áo khoác, cám ơn anh giúp đỡ. Tôi thật xin lỗi chuyện. . . . . Anh có thể làm như không có việc gì, mà tôi không thể làm như không có gì xảy ra.”Liên Hoa nghiêm túc thẳng thắn mà nói “Thật ra tối nay là tôi lợi dụng anh, tôi đã sớm biết Đỗ Yến Thừa và Ôn Như Cảnh sẽ đến, mới thiết kế kịch bản như vậy, Thi Hoan và Thi Nhạc cũng diễn kịch giống như trong kế hoạch, tôi giấu anh, thành thật xin lỗi”.
Lấy mức độ nhạy cảm của Mục Thần mấy năm lăn lộn trên thương trường, hắn sẽ nhận ra tâm tư của cô, hai người hợp tác nhiều năm, Liên Hoa không hi vọng vì việc riêng của mình mà phá hư quan hệ của Moon và FL. Không nói cho Mục Thần biết trước là vì phản ứng chân thật nhất mà sáng lập, mà sau đó, nhất định cô phải chân thành nói xin lỗi.
"Cô không tránh bàn tay của Đỗ Yến Thừa, có thể tin tưởng tôi sẽ giúp, tôi rất vui mừng” Khoé miệng của Mục Thần khẽ nhếch lên “Cô không cần tìm người khác giúp cô, có thể nghĩ đến ‘lợi dụng’ tôi đầu tiên, tôi cũng rất vui vẻ. Nếu như tối nay cô tìm người khác giúp cô, ngược lại tôi sẽ cảm thấy mấy năm nay chúng ta hợp tác không tốt đấy. Chẳng qua nếu như cô nói cho tôi biết Công ty quảng cáo Hành Không của Đỗ thị và cô có thù oán, tôi sẽ đề phòng họ hơn, sẽ không có chuyện cô bị người ta làm đổ rượu lên người”.
"Thật ra thì cũng không thể nói như vậy được, cuối cùng vẫn là tôi không đúng. . . . .” Liên Hoa đùa nghịch ngón tay, càng chân thành xin lỗi, nghiêng đầu hỏi, “Ách. . . anh thấy rất rõ ràng tôi và nhà họ Đỗ có thù oán sao?”
"Không rõ ràng lắm, chỉ là người có mắt đều nhìn ra được thôi.” Mục Thần cười khẽ “Tôi chưa từng thấy cô kích động với người nào như vậy, trở về lần này là đối phó với bọn họ sao? Bọn họ từng đối xử không tốt với cô sao? Hiện tại có kế hoạch nhất định không, có cần tôi giúp một tay không?”
Liên Hoa lắc đầu: “Tôi và Triển thị cũng không có thâm cừu đại hận gì, mà là có oán giận thật lớn với người khác, chỉ đơn thuần là ân oán cá nhân, tự tôi có thể giải quyết. Đến lúc cần anh giúp một tay, tôi sẽ không khách khí. Đến lúc đó kính xin tổng giám đốc Mục giúp đỡ nha.”
"Được." Mục Thần chạy chậm lại, nghiêng đầu nói với Liên Hoa, “Không cần xem tôi là người ngoài, nếu có thể, suy nghĩ một chút làm vợ tôi?”
Mục Thần buồn buồn nói: "Không cần để ý, với giao tình của chúng ta, còn khách sáo sao? Tại tôi không biết Đỗ Yến Thừa sẽ đến, làm cho tối nay cô không vui như vậy, còn khiến người phụ nữ kia đạt được mưu kế, là tôi suy tính không cẩn thận”.
Liên Hoa sững sờ, lông mi nhắm lại rơi vào trầm tư, sau đó hết sức chân thành nói: “Mục Thần, tối nay. . . . . Là tôi nên nói một câu cám ơn, còn thật xin lỗi”.
"Cám ơn cái gì, thật xin lỗi cái gì?" Mục Thần quay đầu liếc nhìn cô, bị vẻ mặt của cô hù doạ, “Liên Hoa, cô không cần dùng vẻ mặt nghiêm túc như vậy, tối nay cô không có sao chứ?”
"Cám ơn anh ra tay cứu tôi, cám ơn anh cho mượn áo khoác, cám ơn anh giúp đỡ. Tôi thật xin lỗi chuyện. . . . . Anh có thể làm như không có việc gì, mà tôi không thể làm như không có gì xảy ra.”Liên Hoa nghiêm túc thẳng thắn mà nói “Thật ra tối nay là tôi lợi dụng anh, tôi đã sớm biết Đỗ Yến Thừa và Ôn Như Cảnh sẽ đến, mới thiết kế kịch bản như vậy, Thi Hoan và Thi Nhạc cũng diễn kịch giống như trong kế hoạch, tôi giấu anh, thành thật xin lỗi”.
Lấy mức độ nhạy cảm của Mục Thần mấy năm lăn lộn trên thương trường, hắn sẽ nhận ra tâm tư của cô, hai người hợp tác nhiều năm, Liên Hoa không hi vọng vì việc riêng của mình mà phá hư quan hệ của Moon và FL. Không nói cho Mục Thần biết trước là vì phản ứng chân thật nhất mà sáng lập, mà sau đó, nhất định cô phải chân thành nói xin lỗi.
"Cô không tránh bàn tay của Đỗ Yến Thừa, có thể tin tưởng tôi sẽ giúp, tôi rất vui mừng” Khoé miệng của Mục Thần khẽ nhếch lên “Cô không cần tìm người khác giúp cô, có thể nghĩ đến ‘lợi dụng’ tôi đầu tiên, tôi cũng rất vui vẻ. Nếu như tối nay cô tìm người khác giúp cô, ngược lại tôi sẽ cảm thấy mấy năm nay chúng ta hợp tác không tốt đấy. Chẳng qua nếu như cô nói cho tôi biết Công ty quảng cáo Hành Không của Đỗ thị và cô có thù oán, tôi sẽ đề phòng họ hơn, sẽ không có chuyện cô bị người ta làm đổ rượu lên người”.
"Thật ra thì cũng không thể nói như vậy được, cuối cùng vẫn là tôi không đúng. . . . .” Liên Hoa đùa nghịch ngón tay, càng chân thành xin lỗi, nghiêng đầu hỏi, “Ách. . . anh thấy rất rõ ràng tôi và nhà họ Đỗ có thù oán sao?”
"Không rõ ràng lắm, chỉ là người có mắt đều nhìn ra được thôi.” Mục Thần cười khẽ “Tôi chưa từng thấy cô kích động với người nào như vậy, trở về lần này là đối phó với bọn họ sao? Bọn họ từng đối xử không tốt với cô sao? Hiện tại có kế hoạch nhất định không, có cần tôi giúp một tay không?”
Liên Hoa lắc đầu: “Tôi và Triển thị cũng không có thâm cừu đại hận gì, mà là có oán giận thật lớn với người khác, chỉ đơn thuần là ân oán cá nhân, tự tôi có thể giải quyết. Đến lúc cần anh giúp một tay, tôi sẽ không khách khí. Đến lúc đó kính xin tổng giám đốc Mục giúp đỡ nha.”
"Được." Mục Thần chạy chậm lại, nghiêng đầu nói với Liên Hoa, “Không cần xem tôi là người ngoài, nếu có thể, suy nghĩ một chút làm vợ tôi?”
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2: Hôn lễ hạnh phúc
Chương 3: 3: Mẹ kế Ôn Ngữ
Chương 4: 4: Chị, cứu em!
Chương 5: 5: Có chuyện gì?
Chương 6: 6: Hình khiêu dâm
Chương 7: 7: Không chỉ có hình. . . . .
Chương 8: 8: Ghê tởm
Chương 9: 9: Cút ra ngoài!
Chương 10: 10: Thay đổi quần áo
Chương 11: 11: Gian phu dâm phụ
Chương 12: 12: Buồn cười!
Chương 13: 13: Tài sản đều là của chúng ta!
Chương 14: 14: Hai bàn tay trắng
Chương 15: 15: Là lỗi của cô
Chương 16: 16: Quyết tuyệt
Chương 17: 17: Quán bar ngân dực
Chương 18: 18: Lời mời mập mờ
Chương 19: 19: Đáp lại
Chương 20: 20: Cô có thể làm được
Chương 21: 21: Hấp dẫn
Chương 22: 22: Phản kích
Chương 23: 23: Sur¬prise
Chương 24: 24: Điện thoại
Chương 25: 25: Tốt nhất cô cho tôi một lời giải thích!
Chương 26: 26: Năm năm sau
Chương 27: 27: Mục thần
Chương 28: 28: Đều là người xấu
Chương 29: 29: Mẹ do con bảo vệ!
Chương 30: 30: Về nhà
Chương 31: 31: Chưa có bạn gái đi cùng
Chương 32: 32: Triển thị
Chương 33: 33: Là em sao?
Chương 34: 34: Kịch hay
Chương 35: 35: Giương cung bạt kiếm
Chương 36: 36: Hết sức căng thẳng
Chương 37: 37: Vu oan
Chương 38: 38: Thịnh thế liên hoa
Chương 39: 39: Cảm ơn đã phối hợp
Chương 40: 40: Thuỵ mỹ nhân
Chương 41: 41: Chạy trối chết
Chương 42: 42: Xin từ biệt
Chương 43: 43: Không làm người ngoài
Chương 44: 44: Tôi thật nghiêm túc
Chương 45: 45: Không có tương lai
Chương 46: 46: Tiểu Bạch phát uy
Chương 47: 47: Tiểu Bạch tức giận
Chương 48: 48: Bách Bảo trả thù
Chương 49: 49: Perfect!
Chương 50: 50: Đổi khẩu vị
Chương 51: 51: Hẹn ước
Chương 52: 52: Đừng đóng kịch
Chương 53: 53: Vạch mặt
Chương 54: 54: Đi thăm hỏi hoàng tử!
Chương 55: 55: Cảm động lây
Chương 56: 56: Cô làm xong rồi sao?
Chương 57: 57: Ánh sáng
Chương 58: 58: Lần đầu thăm hỏi
Chương 59: 59: Gặp nhau
Chương 60: 60: Chết máy
Chương 61: 61: Thiếu nợ
Chương 62: 62: Chinh phục
Chương 63: 63: Con sẽ lớn lên rất nhanh
Chương 64: 64: Không nên nhìn con như vậy!
Chương 65: 65: Nếu hắn xuất hiện con liền phế đi hắn
Chương 66: 66: Dâng trào
Chương 67: 67: Đau lòng
Chương 68: 68: Chờ đầu hàng đi
Chương 69: 69: Chỉ số thông minh thấp
Chương 70: 70: Không chịu nổi tổng giám đốc!!
Chương 71: 71: Bạn cũ
Chương 72: 72: Giới thiệu trai đẹp
Chương 73: 73: Vứt bỏ ân oán lúc trước?
Chương 74: 74: Hắc hoá
Chương 75: 75: Nuôi nhốt
Chương 76: 76: Đầu nhỏ đừng nghĩ nhiều
Chương 77: 77: Một nhà ba người
Chương 78: 78: Anh chèn ép bọn họ?
Chương 79: 79: Tuyên chiến
Chương 80: 80: Không thể không trở về
Chương 81: 81: Tiểu Bạch, con làm cái gì?
Chương 82: 82: Đều lỗi tại mẹ
Chương 83: 83: Lá gan lớn quá phải không?
Chương 84: 84: Qủa nhiên di truyền sẽ không nói dối
Chương 85: 85: Xuống tay với cô
Chương 86: 86: Kẻ thù của kẻ thù
Chương 87: 87: Dục tốc bất đạt
Chương 88: 88: Cô ấy đến là tốt
Chương 89: 89: Số bốn
Chương 90: 90: Sắp xếp thỏa đáng
Chương 91: 91: Tạo thế
Chương 92: 92: Tin tức chấn động
Chương 93: 93: Ghét bỏ ông già như tôi
Chương 94: 94: Giống như bị chồng bắt gian
Chương 95: 95: Mượn thế
Chương 96: 96: Phá vỡ ảo tưởng
Chương 97: 97: Không phải trộm không có tội
Chương 98: 98: Kẻ thù khóc thì em nên cười
Chương 99: 99: Ôn tổng vẫn tự lo cho mình đi
Chương 100: 100: Loại cảm giác này không tệ
Chương 101: 101: Diễn lại trò cũ
Chương 102: 102: Mèo vờn chuột
Chương 103: 103: Hoa anh thảo
Chương 104: 104: Ngày tận thế
Chương 105: 105: Có người ở trong xe?
Chương 106: 106: Sói tính
Chương 107: 107-1: Mẹ nuôi chú ây đi! (phần 1)
Chương 108: 108: Cha con là ai
Chương 109: 109: Thuyết khách
Chương 110: 110: Ở góc tường nghe trộm
Chương 111: 111: Mời
Chương 112: 112: Đánh vào tâm hồn
Chương 113: 113: Vẽ xong
Chương 114: 114: Anh điều tra tôi!
Chương 115: 115-1: Hấp dẫn (1)
Chương 116: 116: Nhượng bộ lẫn nhau
Chương 117: 117-1: Good news (1)
Chương 118: 118: Từ lúc đầu tôi thừa nhận yêu em
Chương 119: 119: Dao Quang
Chương 120: 120: Đơn thuần
Chương 121: 121: Bày cọc ngầm
Chương 122: 122: Buổi họp báo tin tức
Chương 123: 123: Quảng cáo
Chương 124: 124: Kết hợp hoàn mỹ
Chương 125: 125: Bằng chứng không thể chối cãi
Chương 126: 126: Giành người phụ nữ của anh chết chắc rồi!
Chương 127: 127: Thần tượng giả thuyết
Chương 128: 128: Văn kiện luật sư
Chương 129: 129: Hạnh phúc
Chương 130: 130: Trà Xanh
Chương 131: 131: Thiên tài cổ quái
Chương 132: 132: Nơi công tác
Chương 133: 133: Áp lực rất lớn
Chương 134: 134: Nguy cơ tứ phía
Chương 135: 135: Đồng loại
Chương 136: 136: Địch ý
Chương 137: 137: Đúng người tương bồi
Chương 138: 138: Đều dựa vào bản lĩnh
Chương 139: 139: Con nghe lời mẹ. . .
Chương 140: 140-1: J có chuyện muốn nhắn!
Chương 141: 141: Chuẩn bị xong
Chương 142: 142: Ngày mai đến
Chương 143: 143: Em làm thế nào hiểu rõ tôi
Chương 144: 144: Ở chung
Chương 145: 145: Mất hồn
Chương 146: 146: Nhìn tôi
Chương 147: 147: Tình yêu của anh
Chương 148: 148: Nỗi sợ lớn nhất
Chương 149: 149: Một trận bão táp
Chương 150: 150: Điều này đại biểu cái gì!
Chương 151: 151: Điện thoại đã tắt máy
Chương 152: 152: Gen của Triển Thiếu Khuynh
Chương 153: 153: Thiệp mời
Chương 154: 154: Hạ gục trong nháy mắt
Chương 155: 155: Ngốc nghếch đáng yêu
Chương 156: 156: Lạnh lẽo như trời đông giá rét
Chương 157: 157: Cô sợ nước. . . . . .
Chương 158: 158: Sóng lớn nổi dậy
Chương 159: 159: Anh đi ra ngoài!
Chương 160: 160: Phát hiện kinh người
Chương 161: 161: Kinh hãi
Chương 162: 162: Số phận…
Chương 163: 163: . . . . . . Gặp nhau
Chương 164: 164: Em không có lời gì muốn nói với anh sao
Chương 165: 165: Nó là con trai của anh
Chương 166: 166: Anh có thể sờ con
Chương 167: 167: Kéo dài đến cuối sinh mệnh
Chương 168: 168: Chú muốn tranh mẹ với con sao?
Chương 169: 169: Không phải là con không cẩn thận. . . . . .
Chương 170: 170: Thấy rõ ai là hắc thủ phía sau màn
Chương 171: 171: Không thể không chết
Chương 172: 172: Chúng ta cùng nhau
Chương 173: 173: Di truyền dòng họ
Chương 174: 174: Luật sư Ân
Chương 175: 175: Không xong
Chương 176: 176: Bắt người
Chương 177: 177: Chuyện khó
Chương 178: 178: Không được hồ đồ!
Chương 179: 179: Cha 【 Kim bài càng có lợi 】
Chương 180: 180: Cám ơn em
Chương 181: 181: Bị té hỏng đầu? !
Chương 182: 182: Anh chậm năm năm
Chương 183: 183: Đánh tâm lý là thượng sách
Chương 184: 184: Sắp mở phiên toà
Chương 185: 185: Mở phiên toà
Chương 186: 186: Tuyên bố
Chương 187: 187: Con hoang
Chương 188: 188: Trở về nơi chốn
Chương 189: 189: Bị cầu hôn
Chương 190: 190: Cách xa người phụ nữ của tôi xa một chút!
Chương 191: 191: Gặp lại trên giang hồ
Chương 192: 192: Nhà họ Triển
Chương 193: 193: Cố ý
Chương 194: 194: Anh lại cậy mạnh?
Chương 195: 195: Mấy nhà vui mấy nhà buồn
Chương 196: 196: Đây là biện pháp tốt nhất
Chương 197: 197: Sau này tất cả đều giao cho con
Chương 198: 198: Không hổ là con ta
Chương 199: 199: Con rất ngoan
Chương 200: 200: Hòa nhau một ván
Chương 201: 201: Tổng giám đốc dám cướp phụ nữ của tôi
Chương 202: 202: Con người mới
Chương 203: 203: Caesar
Chương 204: 204: Quan hệ cha con
Chương 205: 205: Tinh thần nhộn nhạo
Chương 206: 206: Hôn
Chương 207: 207: Trầm luân
Chương 208: 208: Tại sao phải yêu
Chương 209: 209: Cố gắng thử một lần
Chương 210: 210: Yêu thương anh
Chương 211: 211: Biến cố
Chương 212: 212: Cuồng phong
Chương 213: 213: Khóc lóc cái gì!
Chương 214: 214: Cút ra ngoài cho tôi!
Chương 215: 215: Tiểu Bạch rất cô đơn!
Chương 216: 216: Kết án
Chương 217: 217: Đài truyền thông Hồng Thế
Chương 218: 218: Cậu ấy thông minh quá
Chương 219: 219: Con bị lừa rồi
Chương 220: 220: Con sai rồi
Chương 221: 221: Lời hứa
Chương 222: 222: Liên minh thống nhất
Chương 223: 223: Đều theo sự sắp xếp của con
Chương 224: 224: Đáng yêu ngoài sức tưởng tượng
Chương 225: 225: Lừa hôn
Chương 226: 226: Về nhà đi
Chương 227: 227: Đau đớn
Chương 228: 228: Kinh động
Chương 229: 229: Độc lập lớn lên
Chương 230: 230: Không thể không cúi đầu
Chương 231: 231: Cùng nhau tắm rửa
Chương 232: 232: Dấu hiệu sự dũng cảm
Chương 233: 233: Chứng cớ kích thích
Chương 234: 234: Lại thấy được
Chương 235: 235
Chương 236: 236: Chặt cổ tay
Chương 237: 237: Đồ đê tiện
Chương 238: 238: Xem cho thật rõ!
Chương 239: 239: Bí mật che dấu
Chương 240: 240: Đi giám định đi
Chương 241: 241: Hai tin tức
Chương 242: 242: Chạy đi đâu
Chương 243: 243: Không thể đối xử với tôi như vậy
Chương 244: 244: Tìm tôi
Chương 245: 245: Cậu là nội ứng sao?
Chương 246: 246: Tình đầu
Chương 247: 247: Anh là đồ Tôn!
Chương 248: 248: Báu vật mất rồi lại được
Chương 249: 249: Cô ta còn chưa chết sao?
Chương 250: 250: Tôi còn sợ cái gì?
Chương 252: 252: Đánh cuộc một lần!
Chương 253: 253: Cha gạt người
Chương 254: 254: Nghi phạm phóng hỏa
Chương 256: 256: Thật xin lỗi
Chương 257: 257: Tôi nhớ ra rồi
Chương 258: 258: Đúng là sự thật!
Chương 259: 259: Người phụ nữ điên
Chương 260: 260: Vết thương nhỏ mà thôi
Chương 261: 261: Chứng minh như thế nào?
Chương 262: 262: Tố
Chương 263: 263: Cổ quái
Chương 264: 264: Điều tra rõ tất cả
Chương 265: 265: Mày mới là kẻ điên
Chương 266: 266: Báo thù thành công… Rồi sao?
Chương 267: 267: Kỳ tích
Chương 268: 268: Chúa tể
Chương 269: 269: Tôi và cô đánh cược
Chương 270: 270: Đau đớn sống lại
Chương 271: 271: Đứa bé có gene tốt
Chương 272: 272: Thu thập hàng mẫu
Chương 273: 273: Muốn giao ước mười năm với tôi không?
Chương 274: 274: Mùi nguy hiểm
Chương 275: 275: Thuốc
Chương 276: 276: Anh yêu em
Chương 277: 277: Anh ấy là của tôi
Chương 278: 278: Ông nói gà bà nói vịt
Chương 279: 279: Chờ em
Chương 280: 280: Ngược dòng thời gian
Chương 281: 281: Ơn huệ lớn bằng trời
Chương 282: 282: Thu vào dưới tay
Chương 283: 283: Là cô
Chương 284: 284: Đại Thủ Bút
Chương 285: 285: Đã lâu
Chương 286: 286: Hoan nghênh đến với thế giới của tôi
Chương 287: 287: Lễ đăng quang/Lên ngôi
Chương 288: 288: Cuộc sống mới
Chương 289: 289: Đồng ý đi
Chương 290: 290: Quà tặng của em
Chương 291: 291: Say trong tình yêu
Chương 292: 292: Màn cầu hôn thế kỷ
Chương 293: 293: Kết thúc
Chương 294: 294: Ngoại truyện 1: Ôn Như Cảnh – Điệu buồn tử vong
Không tìm thấy chương nào phù hợp