Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 66: Hắn cúi đầu hôn nàng
Nhưng cũng chỉ có một giọt như vậy, dừng lại hồi lâu, lại cứng rắn nhịn lại.Lam Tranh nhíu nhíu mày, môi mím chặt hơn.“… Này…” Khuynh Anh chỉ chỉ tấm hình rực rỡ màu sắc, nuốt yết hầu khô khốc một cái: “Sao không thấy rõ mấy người khác?”Trong hình không thấy những người khác. Giống như bị giấu đi.“Không gian này chỉ là dùng của ta thần lực biến ảo ra, ta có thể đọc tất cả sự vật trong đầu nàng, lại không thể biến ra người thật, vì thế, chỉ có nàng tồn tại ở đây.”Lam Tranh với tay cầm album ảnh trong tay nàng, sau đó cầm bàn tay lạnh lẽo của nàng: “Đừng xem, đi thôi.”Dứt lời, hắn liền muốn ra tay xóa tất cả ở đây, chúng nó xuất hiện cũng không có đạt được kết quả như hắn dự đoán, lại làm cho bầu không khí bết bát hơn.“Có thể chờ một chút không…” Khuynh Anh đột nhiên nói, nàng hơi có chút suy yếu, giống cánh hoa bị gió bẻ gãy, nhưng lại kiên định. “Ta muốn đi xung quanh nhìn ngắm… Có thể không?”Nàng như vậy làm cho người ta không cách nào cự tuyệt.Lam Tranh ngầm đồng ý.Khuynh Anh mỉm cười, đứng lên, nhưng đi chưa được hai bước, đã ngã ngồi trên mặt đất.“Khuynh Anh?” Lam Tranh bước nhanh qua, đỡ nàng lên.Khuynh Anh cúi đầu, thanh âm nho nhỏ đến tận trong xương cốt: “Xin lỗi… Ta… ta không có sức.”Lam Tranh sửng sốt, sau đó đột nhiên bế nàng lên, “Nàng muốn đi đâu?”Khuynh có chút bối rối: “Ta… ta có thể tự đi…”Lam Tranh liếc nàng một cái, “Nàng có thể chọn lựa tiếp tục giữ cái tư thế này, hoặc là ở trên giường.” Dừng một chút, “Kỳ thực, ta thích cái thứ hai hơn.”Khuynh Anh nhất thời trầm mặc.“Ôm chặt ta.”Lam Tranh đem hai tay nàng vòng qua cổ của mình, sau đó từ trên ban công nhảy xuống, độ cao như vậy làm cho Khuynh Anh suýt chút nữa hét lên, tay không tự chủ ôm chặt. Gió thổi loạn tóc của nàng và hắn, sau đó vững vàng rơi xuống đất.Không có người đi lại cho nên rất trống trải, cửa hàng đều mở ra, biển quảng cáo cũng lóe ra ánh sáng.“Đây là cái gì?” Lam Tranh vừa đi vừa nhìn.“… Thùng rác…”“Còn cái này?”“… Tiệm trà sữa…”“Trà sữa?”“Một loại thức uống.”“Nàng có thể làm hay không?”“… Gì?”“Trà sữa.”“… Biết một chút…”“Trở lại làm cho ta uống.”“Nhưng thần tộc không phải là không ăn uống sao…”Lam Tranh lại liếc nhìn nàng một cái: “Cũng có thể ăn nàng.”“…”Đi một đoạn đường, hắn lại nhìn chằm chằm một tòa kiến trúc, nói: “Cái kia để làm gì?”“… Đó là trường học.”“Sao nhỏ như vậy?”“…”Đúng vậy, đối với một người có tẩm điện tương đương một cái trường học mà nói, đích thực là quá nhỏ.Lam Tranh suốt một đường luôn hỏi này nọ, cũng không cho nàng thời gian đơn độc. Trong lúc bất tri bất giác, cảm xúc buộc chặt của nàng đã chậm rãi giảm bớt. Mệt mỏi đến như thủy triều tập kích, ánh mắt rời rạc rơi ở phương xa, giọng nam tử bên tai cũng mờ ảo mông lung, chẳng phải chân thực.… Cái này chẳng lẽ chỉ là nằm mơ sao?Nàng uống quá nhiều rượu, vì thế tất cả ở đây cũng chỉ là ảo giác sao?“Ngu ngốc, nàng còn muốn đi nơi nào?” Lam Tranh lại một lần nữa đi tới một cái ngõ cụt, theo thói quen cúi đầu nhìn lại Khuynh Anh.Nàng đã nhắm hai mắt lại, lông mi hơi rung động ở trong gió.Nàng quá mệt mỏi, mệt đến mí mắt muốn dính lại.Nhưng trong mắt lại rơi nước mắt, nhiều đến nàng khống chế không được, giống như nước vỡ đê mãnh liệt tràn ra. Ở trong bóng tối, thế giới của nàng dường như đổ mưa, âm thanh của mưa lọt vào tai, nhưng cũng không chạm vào da. Xung quanh bị một cỗ nhiệt ấm áp bao quanh, xua đuổi lạnh lẽo cùng sợ hãi.Có lẽ, nàng gặp một giấc mộng đẹp.Lam Tranh lại nhìn nàng thật lâu.Đáy mắt màu vàng kim như lăn lộn cực nóng, ánh mắt như vậy cơ hồ bao phủ toàn bộ cô gái trong lòng.Cảnh vật xung quanh dần dần tan đi, nhà cao biến mất, bầu trời xanh lam cũng bởi vậy khôi phục ánh trăng tươi đẹp, dưới ánh trăng, hoa cỏ đình các, đèn tinh linh màu u lam phiêu tán trên không trung, như là đom đóm, chợt lóe chợt lóe.Có ít thứ, đang lặng yên thay đổi.Hắn cúi đầu hôn nàng.********************************“Điện hạ, ngài không tiến vào sao?” Nam Huân thật vất vả đuổi theo chủ tử nhà mình, nhưng nhìn bóng lưng hắn đứng không nhúc nhích ở phía trên cung Thiên Xu, không khỏi có chút lo lắng.Sau khi linh điểu truyền lời bị dọa đến chấn kinh đã bay trở lại, điện hạ Trường Minh liền lập tức đáp mây bay đến nơi ở của điện hạ Lam Tranh.Nhiều năm như vậy, Nam Huân chưa từng thấy qua hắn có biểu tình như vậy, cũng chưa từng nghe qua hắn nhắc tới cái tên cơ hồ được coi là cấm kỵ—— Yên Tự.Vì thế, khi điện hạ dùng linh điểu truyền lời, đồng thời đem tên Khuynh Anh cùng Yên Tự liên hệ cùng một chỗ, hắn bị kinh hãi.“Điện hạ?” Nam Huân thấy Trường Minh bất động, lại nhẹ kêu một tiếng.Trả lời hắn là tiếng gió vô tận.Trước đó.Trường Minh chạy tới nơi này, nhìn thấy một hình ảnh duy nhất, đó là Khuynh Anh yên tĩnh tựa ở trong lòng Lam Tranh, mà Lam Tranh đang cúi đầu hôn nàng.Hắn không cách nào bình tĩnh trở lại, khi thấy Khuynh Anh bắt đầu nói ra một câu kia, hắn cũng không cách nào biến thành vị thần tên Trường Minh vốn bình tĩnh, không có bất kỳ nhược điểm kia.Hắn đợi bảy trăm năm, hắn rõ ràng đã buông tha, đã tuyệt vọng.Nhưng ngay khi cơ hồ đem toàn bộ lòng mình đóng băng, ông trời lại cho hắn một tia sáng, mà tia sáng này làm hắn đau nhói, làm vết thương mới khép miệng của hắn lại bị xé rách.Trường Minh nhắm mắt lại, mệt mỏi rã rời.Từ lúc bắt đầu nhìn thấy Khuynh Anh, hắn tự nói với mình, nàng không phải nàng ấy. Nàng chỉ là một người phàm bình thường, chỉ là một người phàm vô tình tiến vào thần giới.Hắn tìm không được một tia cảm giác quen thuộc ở trên người của nàng.—— ngoại trừ mái tóc đen chói mắt kia.Là hắn sai rồi sao… Hay là trời cao cố ý muốn trừng phạt hắn?
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Ta là cống phẩm?
Chương 2: 2: Bi kịch
Chương 3: 3: Nụ hôn đầu tiên thống khổ
Chương 4: 4: Tên lùn chết bầm
Chương 5: 5: Ngọc Hoàn
Chương 6: 6: Giày
Chương 7: 7: Phù Liên
Chương 8: 8: Màu tóc
Chương 9: 9: Nhờ phúc của nàng, về sau nhất định sẽ rất náo nhiệt
Chương 10: 10: Không thể nói lý
Chương 11: 11: Khuynh Anh, nàng thật sự là ngu ngốc một cách đáng yêu
Chương 12: 12: Không cần cũng phải cần
Chương 13: 13: Này này này, ngươi đang làm cái gì?
Chương 14: 14: Ta sẽ không buông tay nàng
Chương 15: 15: Chờ xem
Chương 16: 16: Không cần lại làm rớt
Chương 17: 17: Có dám lại kích thích chút hay không?
Chương 18: 18: Hôm nay thật sự là rất xinh đẹp, Khuynh Anh
Chương 19: 19: Kỳ thực cũng không hoàn toàn là nàng sai
Chương 20: 20: Khuynh Anh, làm sao nàng biết ta rất nhớ nàng vậy?
Chương 21: 21: A a a, thật muốn một ngụm cắn chết hắn
Chương 22: 22: Người phàm nói, muốn chinh phục tâm một người
Chương 23: 23: Toàn Cơ
Chương 24: 24: Cô gái, chỉ là người phàm
Chương 25: 25: Khuynh Anh, không cần nắm làm dơ tay
Chương 26: 26: Cảnh trong mơ
Chương 27: 27: Điện hạ triệu kiến ngươi, đi theo ta
Chương 28: 28: Điện hạ chờ ngươi ở bên trong
Chương 29: 29: Là có ý gì
Chương 30: 30: Cầu ngươi, thả ta đi
Chương 31: 31: Nhường nàng cho đệ
Chương 32: 32: Nếu không thể đi, liền ở lại
Chương 33: 33: Nghe nói ngài đẩy ngã nàng
Chương 34: 34: Tính toán sau này
Chương 35: 35: Như vậy, giường phòng ta cũng rất mềm mại
Chương 36: 36: Cởi
Chương 37: 37: Ừ, quả thật rất nhỏ, nơi nào cũng nhỏ
Chương 38: 38: Nàng vừa mới làm cái gì
Chương 39: 39: Phòng của ngài không phải ở đây!
Chương 40: 40: Bọn họ là ai
Chương 41: 41: Khế ước
Chương 42: 42: Những phương pháp khác rời đi
Chương 43: 43: Đường phía trước không thể đi
Chương 44: 44: Nàng chạy cái gì!
Chương 45: 45: Có thể không bị phân phó sao
Chương 46: 46: Mời dùng phương thức của người thường nói chuyện với ta
Chương 47: 47: Muội đi rồi, các người làm sao ở chung
Chương 48: 48: Nếu ngủ không được, cứ tới đây đi
Chương 49: 49: Sen ma
Chương 50: 50: Nàng còn nhớ ra cái gì không
Chương 51: 51: Nàng cuối cùng là điên dại
Chương 52: 52: Điện hạ, cái này tuyệt không giống ngài
Chương 53: 53: Linh hồn thuần trắng
Chương 54: 54: Nhưng vì sao lại là con thỏ
Chương 55: 55: Nàng chắc còn nhớ rõ nàng là người của ai
Chương 56: 56: Nàng thật đúng là ngoài dự đoán của mọi người
Chương 57: 57: Nắm tay
Chương 58: 58: Nàng cảm thấy giường của điện hạ Lam Tranh mềm không
Chương 59: 59: Mẫu phi của Lam Tranh
Chương 60: 60: Nàng ở đây trốn ta sao
Chương 61: 61: Nàng là đang sợ ta
Chương 62: 62: Nàng là ai
Chương 63: 63: Đệ bá chiếm Khuynh Anh
Chương 64: 64: Hậu quả cắn ngón tay
Chương 65: 65: Ta mang nàng về nhà
Chương 66: 66: Hắn cúi đầu hôn nàng
Chương 67: 67: Làm sao ở trên một cái giường
Chương 68: 68: Trừng phạt
Chương 69: 69: Thì ra thần giới cũng có loại vật này a
Chương 70: 70: Tập kích
Chương 71: 71: Vực sâu U Minh
Chương 72: 72: Điện hạ, ngài là nghiêm túc sao?
Chương 73: 73: Trời đất rung động!
Chương 74: 74: Thu phục
Chương 75: 75: Lời đồn
Chương 76: 76: Người cản ta, chết
Chương 77: 77: Nàng là của đệ
Chương 78: 78: Nữ đầu bếp vô địch
Chương 79: 79: Cánh môi mềm mại
Chương 80: 80: Ta nghĩ hắn là thần tộc
Chương 81: 81: Hắn tỉnh
Chương 82: 82: Toàn bộ thế giới đều sôi trào
Chương 83: 83: Ôm công chúa
Chương 84: 84: Khuynh Anh, đừng đi
Chương 85: 85: Ngươi có thể giữ bí mật với nàng không
Chương 86: 86: Công chúa của ta
Chương 87: 87: Ngài rất đáng ghét
Chương 88: 88: Một lời đã định
Chương 89: 89: Nàng muốn ta và nàng cùng nhau
Chương 90: 90
Chương 91: 91: Nói chuyện
Chương 92: 92: Nàng chói mắt
Chương 93: 93: Mộc Hi
Chương 94: 94: Họa Long
Chương 95: 95: Chàng sống là người của ta, chết là quỷ của ta
Chương 96: 96
Chương 97: 97: Ta tất lấy
Chương 98: 98
Chương 99: 99: Theo như nhu cầu
Chương 100: 100: Ngươi thực sự là thấp hèn
Chương 101: 101: Sát gái trong truyền thuyết
Chương 102: 102: Nàng, đến gần một chút
Chương 103: 103: Hắn lại cười
Chương 104: 104: Một gian là được rồi
Chương 105: 105: Vì sao khóc
Chương 106: 106
Chương 107: 107: Khi đó hắn còn nhỏ
Chương 108: 108
Chương 109: 109: Ta chính là tùy hứng
Chương 110: 110: Bất đắc dĩ
Chương 111: 111: Lam Tranh!
Chương 112: 112: Không cần nhịn
Chương 113: 113: Gả cho ta
Chương 114: 114
Chương 115: 115: Đến phủ công chúa
Chương 116: 116
Chương 117: 117: Trời còn chưa có tối, không tiện làm việc
Chương 118: 118: Lưu manh
Chương 119: 119
Chương 120: 120: Sáng sớm ôn lại
Chương 121: 121: Cô gái ngu xuẩn
Chương 122: 122
Chương 123: 123: Ta đem mình tặng cho ngươi
Chương 124: 124: Ký ức
Chương 125: 125
Chương 126: 126: Cũng không rời đi nữa
Chương 127: 127: Lần này, ta đến bảo vệ ngươi
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250
Chương 251: 251
Chương 252: 252
Chương 253: 253
Chương 254: 254
Chương 255: 255
Chương 256: 256
Chương 257: 257
Chương 258: 258
Chương 259: 259
Chương 260: 260
Chương 261: 261
Chương 262: 262
Chương 263: 263: Chính văn đại kết cục ( một )
Chương 264: 264: Phiên ngoại Khuynh Anh Lam Tranh cuốn ( một )
Chương 265: 265: Phiên ngoại Khuynh Anh Lam Tranh 2
Chương 266: 266: Phiên ngoại Khuynh Anh Lam Tranh 3
Chương 267: 267: Phiên ngoại Khuynh Anh Lam Tranh 4
Chương 268: 268: Phiên ngoại Khuynh Anh Lam Tranh 5
Chương 269: 269: Phiên ngoại Khuynh Anh Lam Tranh 6
Chương 270: 270: Phiên ngoại Khuynh Anh Lam Tranh cuốn ( thất )
Chương 271: 271: Phiên ngoại Khuynh Anh Lam Tranh hoàn
Chương 272: 272
Chương 273: 273
Chương 274: 274: Phiên ngoại Toàn Cơ Thiên Tuế cuốn ( một )
Chương 275: 275: Phiên ngoại Toàn Cơ Thiên Tuế cuốn ( hai )
Chương 276: 276: Phiên ngoại Toàn Cơ Thiên Tuế 3
Không tìm thấy chương nào phù hợp