Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 172
Cố chịu đựng sự khó chịu, Hạ Lăng hát câu thứ ba: “Dường như hoa diên vĩ bên đường đã lạc mất theo dòng thời gian, không phân biệt rõ sự dịu dàng của anh là thực hay chỉ là mộng ảo…”
Nước mắt bất chợt rơi xuống. Trước mắt hiện lên ảo giác vụn vỡ, không biết mùa hè lúc nào ở đâu, từng khóm hoa diên vĩ bên đường tùy ý nở rộ trong gió nam ấm áp, có một chàng trai trẻ tuổi cao lớn đứng ngược sáng, mỉm cười đưa tay ra với cô gái trước mặt: Tiểu Lăng, về nhà với anh.
Tiểu Lăng, về nhà với anh…
Giọng nói kia trầm thấp mơ màng, giống như một lời nguyền ma quái, khiến cô bỗng chốc nghẹn ngào.
Vô số hình ảnh xuất hiện trong đầu, khu biệt thự sang trọng nằm sâu trong núi, chàng trai kia cầm tay cô gái tuyên bố với rất nhiều người: “Đây là Hạ Lăng, là đứa bé tôi nhận nuôi, hy vọng mọi người đối tốt với cô ấy.”
Trong căn phòng yên lặng, chàng trai kia ôm lấy cô gái ngồi trên đùi, tay anh cầm tay cô luyện chữ.
Trong khu vườn ngập tràn hoa hồng, chàng trai kia nửa quỳ lấy gai hoa ra khỏi lòng bàn chân cho cô gái, đôi mắt khẽ rủ xuống, dịu dàng mà chăm chú…
Nước mắt làm mờ đi tầm nhìn, Hạ Lăng nhớ tới rất nhiều chuyện cũ, giọng hát cũng dần trở nên lạc điệu:
“…Anh cho em giấc mơ đẹp đẽ như bầu trời trong vắt…”
Trong tiếng hát, cô giống như được quay về quá khứ, lại biến thành cô gái nhỏ bé kia, tư thái đẹp đẽ, dung mạo tuyệt sắc. Cô đang luyện tập trong phòng, bước nhảy uyển chuyển, xoay tròn, cất tiếng hát tựa như âm thanh của thiên nhiên, năm này qua năm khác.
Bùi Tử Hoành đến xem cô, tuyết đầu mùa rơi bên ngoài cửa sổ, anh nhận lấy chiếc áo lông mềm mại từ tay vệ sĩ khoác lên đôi vai gầy yếu của cô, dặn dò: “Trời lạnh rồi, ra mồ hôi chú ý giữ ấm.”
Hai tay cô ôm lấy cổ anh, ngẩng đầu hôn anh thân mật.
Trên người anh mang theo hương trà nhàn nhạt, pha trộn với mùi đàn hương cùng giấy mực. Anh đưa tay ôm lấy eo cô, kéo cô sát lại, chuyển sang thế chủ động đặt môi lên môi cô, mãi đến khi cô hít thở không thông…
“Tiểu Lăng.” Anh khàn giọng nói nhỏ: “Cánh bướm của anh…”
Giọng nói khắc cốt ghi tâm.
Trong lòng Hạ Lăng đau đớn, hoa mắt chóng mặt, giữa sân khấu dày đặc sương mù, bàn tay cầm micro run lên, giọng hát cũng run rẩy: “…Hóa thân làm cánh bướm, cánh bướm thuộc về anh…”
Trong lúc ngẩn ngơ, sân khấu biến thành một nơi khác, sân khấu ngoài trời chứa mười vạn người với ánh sáng lấp lánh, cô mặc một chiếc áo làm bằng vải tơ lụa màu trắng thuần, đôi cánh vàng nhạt, cằm ngẩng cao, tư thế kiêu ngạo cất tiếng hát.
Xung quanh truyền đến tiếng reo hò đinh tai nhức óc: “Hạ Lăng! Hạ Lăng! Hạ Lăng!”
Sâu trong lòng có thứ gì vỡ vụn, hai mắt cô mờ mịt nhìn vào hư không, nơi này… là nơi nào? Cô là ai? Là kiếp trước hay kiếp này? Nước mắt không ngừng rơi, Hạ Lăng bước vào hư không, đôi chân vô lực, lảo đảo đi đến bên sân khấu, vịn lấy giá đỡ micro cố định ở đó.
“Vì anh… tỏa sáng vì anh…” Cô mang theo tiếng nức nở, thanh âm đứt quãng, từng câu đau đớn đến tột cùng, giống như khắc sâu vào trong tâm hồn.
“Vì một mình anh… Chỉ vì anh…”
“…Cho đến khi trời long đất lở, anh xé toạc sự giả dối, đẩy em xuống vực thẳm tàn khốc…”
Trước mắt hiện lên một tờ báo, nhìn thấy tiêu đề mà đau lòng: Người đứng đầu gia tộc Bùi thị - BùiTử Hoành đính hôn với thiên kim của ông trùm du thuyền nhà họ Vương - Vương Tịnh Uyển. Hạ Lăng không thể tin nổi, cô chạy như điên đi tìm anh, anh đang ở công ty Đế Hoàng, tổ chức cuộc họp quan trọng gồm các thành viên trong hội đồng ban quản trị, trong phòng họp tụ hội những người tai to mặt lớn, một bầu không khí nặng nề.
Cô ném tờ báo trước mặt anh.
“Càn quấy.” Không biết là người nào, thấp giọng nói một câu.
Hạ Lăng ngoảnh mặt làm ngơ, khí thế hùng hổ muốn Bùi Tử Hoành giải thích, anh im lặng một hồi, vết nhăn giữa lông mày giống như dao khắc: “Tiểu Lăng, chuyện này không liên quan đến em.”
Cô giận dữ đến toàn thân phát run, làm cho mọi chuyện ầm ĩ. Cuối cùng cuộc họp hội đồng hôm đó không thể tiếp tục được nữa, Bùi Tử Hoành kéo cô về nhà, ném cô vào trong phòng ngủ, mạnh mẽ chiếm lấy, nhưng lại không nhắc gì đến chuyện đính hôn.
Bất luận cô có ép hỏi thế nào, anh đều nói câu “không liên quan đến em”.
Cô tìm rất nhiều người phân xử, thế nhưng họ đều không dám cuốn vào tranh chấp của cô và Bùi Tử Hoành, chỉ úp mở nói cho có lệ. Chỉ có Phượng Côn và Sở Sâm khuyên cô: “Tiểu Lăng, ý của sếp là cho dù anh ấy có đính hôn vì liên hôn chính trị hay không, cũng không ảnh hưởng đến tình cảm của hai người.”
Không ảnh hưởng đến tình cảm? Nực cười!
Cô mắng họ một trận, nháy mắt trận cãi vã với Bùi Tử Hoành đã trở nên kịch liệt, thậm chí cô còn tìm Vương Tịnh Uyển thương lượng… Cho đến khi, Vương Tịnh Uyển gặp chuyện không may mà qua đời, Bùi Tử Hoành không thể nhịn nổi nữa, nên đã nhốt cô lại.
“Ngón tay anh khẽ giơ lên bình tĩnh bẻ gãy đôi cánh của em…”
Trong biệt thự lạnh lẽo, anh áp cô trên giường, bất chấp sự sợ hãi cùng giãy dụa của cô, mặc sức làm nhục…
“Bầu trời trong sáng nghiền nát mộng tưởng…”
Anh nhốt cô trong căn phòng chật hẹp tối tăm, không có một tia sáng cùng âm thanh nào, cô muốn hét lên nhưng lại không mở miệng, muốn vùng vẫy nhưng ngay cả đầu ngón tay cũng không thể nhúc nhích… Sự yên tĩnh dài đằng đẵng giống như đã trôi qua mấy vạn năm, cô không biết bản thân đã chết hay vẫn còn sống, nghe thấy tiếng tim đập yếu ớt, tiếng máu chảy, nhìn thấy quái thú và mạng nhện rất lớn, lưỡi hái của thần chết, cùng vô số ảo giác…
Sau đó cánh cửa mở ra, người đàn ông kia mang theo vầng sáng đi tới, giống như một vị thần.
“Tiểu Lăng.”
Anh vung roi xuống, cảm giác đau đớn cùng vui thích kịch liệt khiến cô phát run. Anh cúi người chạm lên mặt cô, giọng nói vừa lạnh lẽo vừa dịu dàng:
“Tất cả mọi vui sướng hay thống khổ của em đều do anh ban tặng, mọi thứ của em đều thuộc về anh.”
Hạ Lăng bật khóc thành tiếng, hát một cách khó nhọc:
“Cánh bướm trong lồng...”
“Cánh bướm không bay...”
Cơ thể trượt xuống từng chút một, nửa quỳ trên sân khấu. Cô cảm giác được sự đau đớn vì bị bỏng ở mắt cá chân, nơi đó là vết thương - xiềng xích bằng vàng chính tay Bùi Tử Hoành đeo lên, chảy máu vì bị cọ sát lâu ngày.
“Bươm bướm không bay....” Cô liều mạng kiềm chế bản thân, mới không nghẹn lời vì khóc: “Mạng nhện lan tràn...”
“Đôi cánh nhuốm máu, nguyện vọng hóa tro tàn...”
“Bươm bướm không thể bay, giam cầm trong mạng nhện...”
“Không thoát khỏi tấm lưới ấy...”
“Chờ đợi...”
“Và chết...”
Câu cuối cùng vừa dứt.
Cô ngồi xổm trên sân khấu, cơ thể tê dại, không ngừng được tiếng khóc đứt quãng. Trong giây phút ngắn ngủi ấy, trong đầu cô trống rỗng, cảm giác rơi xuống lúc đó không ngừng lướt qua. Không, không phải... không phải trống rỗng, mà là có quá nhiều hồi ức đang gào thét, quay cuồng, kêu gào, bùng phát ra, tựa như dời non lấp biển.
Mọi thứ, tất cả sự dịu dàng và nỗi thống khổ.
Khi mới gặp gỡ, mùa hè năm đó hoa diên vĩ nở rộ ở cô nhi viện, anh nắm tay cô dắt cô về nhà; năm mười ba tuổi hai người ở bên nhau, anh nói cả đời này sẽ đối tốt với cô; ở giải thưởng âm nhạc quốc tế, anh ngồi ghế khách quý, nghe cô hát ca khúc mình sáng tác cho anh “Perfect Dream” vô cùng chăm chú...
Ngày hôm đó số phận chuyển ngoặt, ở cửa phòng khách, anh tát cô một cái khiến cô ngã xuống đất, giận dữ chất vấn cô vì sao lại mưu sát Vương Tịnh Uyển. Giam cầm, tuyệt vọng, điên cuồng, tan vỡ...
Cuối cùng cơn ác mộng năm đó, Hạ Lăng không dám nghĩ nữa, chỉ nhớ bản thân ngã từ trên sân khấu xuống, sau đó, cô sống lại.
Tạm biệt cuộc đời của Hạ Lăng, trở thành Diệp Tinh Lăng.
Nước mắt bất chợt rơi xuống. Trước mắt hiện lên ảo giác vụn vỡ, không biết mùa hè lúc nào ở đâu, từng khóm hoa diên vĩ bên đường tùy ý nở rộ trong gió nam ấm áp, có một chàng trai trẻ tuổi cao lớn đứng ngược sáng, mỉm cười đưa tay ra với cô gái trước mặt: Tiểu Lăng, về nhà với anh.
Tiểu Lăng, về nhà với anh…
Giọng nói kia trầm thấp mơ màng, giống như một lời nguyền ma quái, khiến cô bỗng chốc nghẹn ngào.
Vô số hình ảnh xuất hiện trong đầu, khu biệt thự sang trọng nằm sâu trong núi, chàng trai kia cầm tay cô gái tuyên bố với rất nhiều người: “Đây là Hạ Lăng, là đứa bé tôi nhận nuôi, hy vọng mọi người đối tốt với cô ấy.”
Trong căn phòng yên lặng, chàng trai kia ôm lấy cô gái ngồi trên đùi, tay anh cầm tay cô luyện chữ.
Trong khu vườn ngập tràn hoa hồng, chàng trai kia nửa quỳ lấy gai hoa ra khỏi lòng bàn chân cho cô gái, đôi mắt khẽ rủ xuống, dịu dàng mà chăm chú…
Nước mắt làm mờ đi tầm nhìn, Hạ Lăng nhớ tới rất nhiều chuyện cũ, giọng hát cũng dần trở nên lạc điệu:
“…Anh cho em giấc mơ đẹp đẽ như bầu trời trong vắt…”
Trong tiếng hát, cô giống như được quay về quá khứ, lại biến thành cô gái nhỏ bé kia, tư thái đẹp đẽ, dung mạo tuyệt sắc. Cô đang luyện tập trong phòng, bước nhảy uyển chuyển, xoay tròn, cất tiếng hát tựa như âm thanh của thiên nhiên, năm này qua năm khác.
Bùi Tử Hoành đến xem cô, tuyết đầu mùa rơi bên ngoài cửa sổ, anh nhận lấy chiếc áo lông mềm mại từ tay vệ sĩ khoác lên đôi vai gầy yếu của cô, dặn dò: “Trời lạnh rồi, ra mồ hôi chú ý giữ ấm.”
Hai tay cô ôm lấy cổ anh, ngẩng đầu hôn anh thân mật.
Trên người anh mang theo hương trà nhàn nhạt, pha trộn với mùi đàn hương cùng giấy mực. Anh đưa tay ôm lấy eo cô, kéo cô sát lại, chuyển sang thế chủ động đặt môi lên môi cô, mãi đến khi cô hít thở không thông…
“Tiểu Lăng.” Anh khàn giọng nói nhỏ: “Cánh bướm của anh…”
Giọng nói khắc cốt ghi tâm.
Trong lòng Hạ Lăng đau đớn, hoa mắt chóng mặt, giữa sân khấu dày đặc sương mù, bàn tay cầm micro run lên, giọng hát cũng run rẩy: “…Hóa thân làm cánh bướm, cánh bướm thuộc về anh…”
Trong lúc ngẩn ngơ, sân khấu biến thành một nơi khác, sân khấu ngoài trời chứa mười vạn người với ánh sáng lấp lánh, cô mặc một chiếc áo làm bằng vải tơ lụa màu trắng thuần, đôi cánh vàng nhạt, cằm ngẩng cao, tư thế kiêu ngạo cất tiếng hát.
Xung quanh truyền đến tiếng reo hò đinh tai nhức óc: “Hạ Lăng! Hạ Lăng! Hạ Lăng!”
Sâu trong lòng có thứ gì vỡ vụn, hai mắt cô mờ mịt nhìn vào hư không, nơi này… là nơi nào? Cô là ai? Là kiếp trước hay kiếp này? Nước mắt không ngừng rơi, Hạ Lăng bước vào hư không, đôi chân vô lực, lảo đảo đi đến bên sân khấu, vịn lấy giá đỡ micro cố định ở đó.
“Vì anh… tỏa sáng vì anh…” Cô mang theo tiếng nức nở, thanh âm đứt quãng, từng câu đau đớn đến tột cùng, giống như khắc sâu vào trong tâm hồn.
“Vì một mình anh… Chỉ vì anh…”
“…Cho đến khi trời long đất lở, anh xé toạc sự giả dối, đẩy em xuống vực thẳm tàn khốc…”
Trước mắt hiện lên một tờ báo, nhìn thấy tiêu đề mà đau lòng: Người đứng đầu gia tộc Bùi thị - BùiTử Hoành đính hôn với thiên kim của ông trùm du thuyền nhà họ Vương - Vương Tịnh Uyển. Hạ Lăng không thể tin nổi, cô chạy như điên đi tìm anh, anh đang ở công ty Đế Hoàng, tổ chức cuộc họp quan trọng gồm các thành viên trong hội đồng ban quản trị, trong phòng họp tụ hội những người tai to mặt lớn, một bầu không khí nặng nề.
Cô ném tờ báo trước mặt anh.
“Càn quấy.” Không biết là người nào, thấp giọng nói một câu.
Hạ Lăng ngoảnh mặt làm ngơ, khí thế hùng hổ muốn Bùi Tử Hoành giải thích, anh im lặng một hồi, vết nhăn giữa lông mày giống như dao khắc: “Tiểu Lăng, chuyện này không liên quan đến em.”
Cô giận dữ đến toàn thân phát run, làm cho mọi chuyện ầm ĩ. Cuối cùng cuộc họp hội đồng hôm đó không thể tiếp tục được nữa, Bùi Tử Hoành kéo cô về nhà, ném cô vào trong phòng ngủ, mạnh mẽ chiếm lấy, nhưng lại không nhắc gì đến chuyện đính hôn.
Bất luận cô có ép hỏi thế nào, anh đều nói câu “không liên quan đến em”.
Cô tìm rất nhiều người phân xử, thế nhưng họ đều không dám cuốn vào tranh chấp của cô và Bùi Tử Hoành, chỉ úp mở nói cho có lệ. Chỉ có Phượng Côn và Sở Sâm khuyên cô: “Tiểu Lăng, ý của sếp là cho dù anh ấy có đính hôn vì liên hôn chính trị hay không, cũng không ảnh hưởng đến tình cảm của hai người.”
Không ảnh hưởng đến tình cảm? Nực cười!
Cô mắng họ một trận, nháy mắt trận cãi vã với Bùi Tử Hoành đã trở nên kịch liệt, thậm chí cô còn tìm Vương Tịnh Uyển thương lượng… Cho đến khi, Vương Tịnh Uyển gặp chuyện không may mà qua đời, Bùi Tử Hoành không thể nhịn nổi nữa, nên đã nhốt cô lại.
“Ngón tay anh khẽ giơ lên bình tĩnh bẻ gãy đôi cánh của em…”
Trong biệt thự lạnh lẽo, anh áp cô trên giường, bất chấp sự sợ hãi cùng giãy dụa của cô, mặc sức làm nhục…
“Bầu trời trong sáng nghiền nát mộng tưởng…”
Anh nhốt cô trong căn phòng chật hẹp tối tăm, không có một tia sáng cùng âm thanh nào, cô muốn hét lên nhưng lại không mở miệng, muốn vùng vẫy nhưng ngay cả đầu ngón tay cũng không thể nhúc nhích… Sự yên tĩnh dài đằng đẵng giống như đã trôi qua mấy vạn năm, cô không biết bản thân đã chết hay vẫn còn sống, nghe thấy tiếng tim đập yếu ớt, tiếng máu chảy, nhìn thấy quái thú và mạng nhện rất lớn, lưỡi hái của thần chết, cùng vô số ảo giác…
Sau đó cánh cửa mở ra, người đàn ông kia mang theo vầng sáng đi tới, giống như một vị thần.
“Tiểu Lăng.”
Anh vung roi xuống, cảm giác đau đớn cùng vui thích kịch liệt khiến cô phát run. Anh cúi người chạm lên mặt cô, giọng nói vừa lạnh lẽo vừa dịu dàng:
“Tất cả mọi vui sướng hay thống khổ của em đều do anh ban tặng, mọi thứ của em đều thuộc về anh.”
Hạ Lăng bật khóc thành tiếng, hát một cách khó nhọc:
“Cánh bướm trong lồng...”
“Cánh bướm không bay...”
Cơ thể trượt xuống từng chút một, nửa quỳ trên sân khấu. Cô cảm giác được sự đau đớn vì bị bỏng ở mắt cá chân, nơi đó là vết thương - xiềng xích bằng vàng chính tay Bùi Tử Hoành đeo lên, chảy máu vì bị cọ sát lâu ngày.
“Bươm bướm không bay....” Cô liều mạng kiềm chế bản thân, mới không nghẹn lời vì khóc: “Mạng nhện lan tràn...”
“Đôi cánh nhuốm máu, nguyện vọng hóa tro tàn...”
“Bươm bướm không thể bay, giam cầm trong mạng nhện...”
“Không thoát khỏi tấm lưới ấy...”
“Chờ đợi...”
“Và chết...”
Câu cuối cùng vừa dứt.
Cô ngồi xổm trên sân khấu, cơ thể tê dại, không ngừng được tiếng khóc đứt quãng. Trong giây phút ngắn ngủi ấy, trong đầu cô trống rỗng, cảm giác rơi xuống lúc đó không ngừng lướt qua. Không, không phải... không phải trống rỗng, mà là có quá nhiều hồi ức đang gào thét, quay cuồng, kêu gào, bùng phát ra, tựa như dời non lấp biển.
Mọi thứ, tất cả sự dịu dàng và nỗi thống khổ.
Khi mới gặp gỡ, mùa hè năm đó hoa diên vĩ nở rộ ở cô nhi viện, anh nắm tay cô dắt cô về nhà; năm mười ba tuổi hai người ở bên nhau, anh nói cả đời này sẽ đối tốt với cô; ở giải thưởng âm nhạc quốc tế, anh ngồi ghế khách quý, nghe cô hát ca khúc mình sáng tác cho anh “Perfect Dream” vô cùng chăm chú...
Ngày hôm đó số phận chuyển ngoặt, ở cửa phòng khách, anh tát cô một cái khiến cô ngã xuống đất, giận dữ chất vấn cô vì sao lại mưu sát Vương Tịnh Uyển. Giam cầm, tuyệt vọng, điên cuồng, tan vỡ...
Cuối cùng cơn ác mộng năm đó, Hạ Lăng không dám nghĩ nữa, chỉ nhớ bản thân ngã từ trên sân khấu xuống, sau đó, cô sống lại.
Tạm biệt cuộc đời của Hạ Lăng, trở thành Diệp Tinh Lăng.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250
Chương 251: 251
Chương 252: 252
Chương 253: 253
Chương 254: 254
Chương 255: 255
Chương 256: 256
Chương 257: 257
Chương 258: 258
Chương 259: 259
Chương 260: 260
Chương 261: 261
Chương 262: 262
Chương 263: 263
Chương 264: 264
Chương 265: 265
Chương 266: 266
Chương 267: 267
Chương 268: 268
Chương 269: 269
Chương 270: 270
Chương 271: 271
Chương 272: 272
Chương 273: 273
Chương 274: 274
Chương 275: 275
Chương 276: 276
Chương 277: 277
Chương 278: 278
Chương 279: 279
Chương 280: 280
Chương 281: 281
Chương 282: 282
Chương 283: 283
Chương 284: 284
Chương 285: 285
Chương 286: 286
Chương 287: 287
Chương 288: 288
Chương 289: 289
Chương 290: 290: 290
Chương 291: 291: 291
Chương 292: 292
Chương 293: 293
Chương 294: 294
Chương 295: 295
Chương 296: 296
Chương 297: 297
Chương 298: 298
Chương 299: 299
Chương 300: 300
Chương 301: 301
Chương 302: 302
Chương 303: 303
Chương 304: 304
Chương 305: 305
Chương 306: 306
Chương 307: 307
Chương 308: 308
Chương 309: 309
Chương 310: 310
Chương 311: 311
Chương 312: 312
Chương 313: 313
Chương 314: 314
Chương 315: 315
Chương 316: 316
Chương 317: 317
Chương 318: 318
Chương 319: 319
Chương 320: 320
Chương 321: 321
Chương 322: 322
Chương 323: 323
Chương 324: 324
Chương 325: 325
Chương 326: 326
Chương 327: 327
Chương 328: 328
Chương 329: 329
Chương 330: 330
Chương 331: 331
Chương 332: 332
Chương 333: 333
Chương 334: 334
Chương 335: 335
Chương 336: 336
Chương 337: 337
Chương 338: 338
Chương 339: 339
Chương 340: 340
Chương 341: 341
Chương 342: 342
Chương 343: 343
Chương 344: 344
Chương 345: 345
Chương 346: 346
Chương 347: 347
Chương 348: 348
Chương 349: 349
Chương 350: 350
Chương 351: 351
Chương 352: 352
Chương 353: 353
Chương 354: 354
Chương 355: 355
Chương 356: 356: Con Đường Trở Thành Thiên Hậu
Chương 357: 357
Chương 358: 358
Chương 359: 359
Chương 360: 360
Chương 361: 361
Chương 362: 362
Chương 363: 363
Chương 364: 364
Chương 365: 365
Chương 366: 366
Chương 367: 367
Chương 368: 368
Chương 369: 369
Chương 370: 370
Chương 371: 371
Chương 372: 372
Chương 373: 373
Chương 374: 374
Chương 375: 375
Chương 376: 376
Chương 377: 377
Chương 378: 378
Chương 379: 379
Chương 380: 380
Chương 381: 381
Chương 382: 382
Chương 383: 383
Chương 384: 384
Chương 385: 385
Chương 386: 386
Chương 387: 387
Chương 388: 388
Chương 389: 389
Chương 390: 390
Chương 391: 391
Chương 392: 392
Chương 393: 393
Chương 394: 394
Chương 395: 395
Chương 396: 396
Chương 397: 397
Chương 398: 398
Chương 399: 399
Chương 400: 400
Chương 401: 401
Chương 402: 402
Chương 403: 403
Chương 404: 404
Chương 405: 405
Chương 406: 406
Chương 407: 407
Chương 408: 408
Chương 409: 409
Không tìm thấy chương nào phù hợp