Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 195
La Tiểu Lâu kinh ngạc há hốc mồm, tốc độ đóng băng nhanh đến độ hắn không kịp phản ứng, trong nháy mắt, đám người kia đã được bao phủ một lớp băng tuyết dày như tấm chăn bong, sau đó lớp băng tuyết này chậm rãi biến thành lớp vỏ xám cứng rắn.
Ngắn ngủi hơn mười giây, phía sau La Tiểu Lâu đã có đủ tám tượng đá.
La Tiểu Lâu kinh hãi mà lui dần ra sau, thiếu chút nữa té ngã, hắn dựa lưng vào cái gì đó lạnh lạnh đằng sau.
La Tiểu Lâu sợ hãi xoay người, mặt một khối tượng đá gần như chạm sát mặt hắn. Giật mình hoàn hồn mới phát hiện, ngũ quan của bức tượng đá này vô cùng sinh động. Cái biểu tình kinh hoảng này giống người thật như đúc.
“Trời ạ, Nguyên Tích! Bọn họ đều là người cả!” La Tiểu Lâu luống cuống tay chân đỡ lấy cái tượng bị hắn dựa đổ, kinh hoảng hô lên.
Nguyên Tích đã tới gần tinh thể trong suốt kia rồi, nhanh chóng xoay người lại, rốt cuộc phát hiện được dị dạng bên này. Nguyên Tích nhướng mày, tầm mắt di chuyển, sau đó nhất thời thay đổi. La Tiểu Lâu theo tầm mắt của hắn nhìn xuống mới phát hiện, trên đùi mình đã bắt đầu dính đầy băng tuyết trắng.
Trời ạ! Hắn cũng sắp biến thành tượng đá! Tại sao có thể như vậy?
Một đạo thân ảnh nhanh chóng nhoáng lên, Nguyên Tích đã đứng trước mặt hắn, nhanh chóng khom lưng phủi đi lớp tuyết đọng trên chân La Tiểu Lâu. Mà đám băng tuyết đầy nguy hiểm kia thế mà lại bị Nguyên Tích vỗ một cái rớt xuống.
“Động đậy đi!” Nguyên Tích đỡ lấy La Tiểu Lâu, thúc giục.
La Tiểu Lâu cảm thấy chân mình có chút tê tê … hắn cảm thấy đó chủ yếu là do Nguyên Tích đập vào, thử đi hai bước, phát hiện chân mình còn có thể nhúc nhích, trong lòng nhất thời thở hắt ra một hơi.
“Không, không sao nữa rồi … Nơi này là nơi quái quỷ nào vậy?” La Tiểu Lâu hỏi, đồng thời gắt gao giữ chặt lấy ống tay Nguyên Tích, gia tăng cảm giác an toàn của chính mình.
125 run rẩy ló ra, bám trên vai La Tiểu Lâu, nói “Có thể là do môi trường trong này quá mức ác liệt, con người bình thường bị ảnh hưởng quá lớn. Người kia nói rồi đó thôi, nơi này có một cái lỗ hổng vũ trụ đó đó …? Về phần hai người các ngươi, có thể là do Nguyên Tích đã dùng thuốc, hơn nữa thân thể của hắn đã được cường hóa đến một cái mức độ khó tin. Ly Tác đã từng nói, cổ võ tăng lên tới một cấp bậc nhất định, có thể thay đổi cấu tạo của cơ thể, không còn bị ảnh hưởng bởi phóng xạ nữa”
“Vậy ta thì sao? Ở ngoài ta cũng chẳng hề bị ảnh hưởng bởi phóng xạ mà?” La Tiểu Lâu cau mày hỏi “Còn nữa, ngươi không thể tự mình đi bộ sao? Cứ phải ngồi trên vai ta thế à?”
“Đương nhiên không thể! Ta … ta giờ chính là một con người máy yếu đuối đáng thương nha, ngươi sao có thể nhẫn tâm để ta tự mình đi trên con đường của cái loại địa phương quỷ quái này chứ!” 125 chỉ trích La Tiểu Lâu, vừa nói vừa ôm chặt lấy cổ của hắn.
“Kia La Tiểu Lâu có nguy hiểm hay không?” Nguyên Tích ở bên cạnh lạnh lùng hỏi. Từ sau khi vào trong này, sắc mặt của hắn chưa có lúc nào đẹp cả.
La Tiểu Lâu cùng 125 lập tức im bặt, qua hai giây, 125 mới cẩn thận hồi đáp “Hắn không sao cả, nhưng nơi này có hơi áp chế gien dị thú, cho nên hắn mới có thể bị mấy thứ bông tuyết kia quấn lấy” Thực ra 125 trong lòng cực kì sợ hãi, nó hận không thể rời khỏi chỗ này ngay lập tức.
Nguyên Tích phát hiện La Tiểu Lâu không có việc gì, ôm lấy hắn, bay nhanh tới phía trước.
Càng đi, La Tiểu Lâu càng cảm thấy bất an trong lòng, giống như phía trước có cất giấu cái gì đó cực kì nguy hiểm.
Tới bậc thanh cuối cùng, sàn nhà bay đầy bạch khí, lạnh lẽo vô cùng, bước đi nhưng không sao nhìn rõ được chân mình.
Mà bãi đá lớn ở chính giữa kia lại huyền phù bay bay phía trên của lớp khí lạnh trắng này. Tuy rằng bậc thang dẫn lối cuối cùng rất rộng, thế nhưng bãi đá vẫn cách xa chỗ bọn họ đứng hơn mười thước.
Mà đến đúng chỗ này,sự bất an của La Tiểu Lâu lên tới đỉnh điểm. Hắn cau mày nhìn chằm chằm phía dưới. Vì an toàn của cả hai, hắn quyết định thăm dò xem phía dưới chân có cái gì. Vì 125 bảo nơi này có cơ quan hạn chế năng lực của dị thú cho nên hắn không dám dùng đến ý thức nguyên lực, thả một tia tinh thần lực xuống dưới dò xét.
Dưới lớp bạch khí, sâu tận cùng chính là tầng băng cực dày, toàn bộ phía dưới đều bị tầng băng dầy bao trùm.
La Tiểu Lâu tận lực dò xét trong phạm vi lớn nhất có thể, toàn bộ không gian nơi đây, trừ bỏ bậc thang cùng bãi đá, giống như đều được hình thành một cách gượng ép. Hơn nữa nơi này lớn đến đáng sợ, liếc mắt một cái không thể nhìn hết được đằng xa, trên đỉnh đầu thì có vô số băng trùy màu trắng.
Sau đó, La Tiểu Lâu phát hiện, tầng băng dưới chân dày đến độ không thể đo đạc. La Tiểu Lâu cường điệu dò xét thêm khu vực xung quanh bãi đá, trừ băng ra, cái gì cũng không có.
Nhẹ nhàng thở ra, La Tiểu Lâu đang định rút lại tinh thần lực, bỗng nhiên hắn cảm thấy quáng mắt. Hắn hình như vừa nhìn thấy một tòa lầu phía xa, nhưng rồi tòa nhà đó bỗng nhiên vặn vẹo, toàn bộ tầng băng màu trắng, không, phải nói là bên trong lớp băng màu trắng, nháy mắt di động. La Tiểu Lâu hoảng sợ vô cùng.
Nguyên Tích quay đầu nhìn hắn “Ngươi lại làm sao vậy?” Vừa nói vừa đem áo khoác khoác lên người La Tiểu Lâu, châm chọc “Rõ ràng ngươi có lông mà, sao còn sợ lạnh hơn cả ta thế hả?”
La Tiểu Lâu không những không phản bác lại hắn, còn dán lại gần Nguyên Tích. Nguyên Tích kinh ngạc mà liếc nhìn, không nói gì, nhanh chóng ôm lấy hắn. Mà con khủng long mập màu xanh trên vai hắn, đã hoàn toàn cứng ngắc.
La Tiểu Lâu nhìn xuống dưới lần nữa, lại phát hiện, tầng băng phía dưới vẫn là tầng băng mà thôi, im lặng, thành thật, như tất cả chỉ là ảo giác của chính ahwns.
La Tiểu Lâu cũng hy vọng đó chỉ là ảo giác, ít nhất bọn họ không có nguy hiểm.
Thế nhưng, nếu không phải là ảo giác, vậy thì đó là cái gì? Băng muốn gãy? Không, không giống, kinh qua tinh thần lực dò xét, tầng băng thực sự rất chắc chắn, hơn nữa có độ dày cực kì kinh người.
Thời điểm La Tiểu Lâu còn đang cau mày xuy xét, Nguyên Tích đã nói một câu “Chúng ta đi thôi” Sau đó ôm La Tiểu Lâu nhảy lên.
La Tiểu Lâu còn không kịp phản ứng, bọn họ đã đứng trên bãi đá.
Phía dưới không có bất kì đ*ng t*nh gì, La Tiểu Lâu phát hiện bọn họ tạm thời không có nguy hiểm, cũng lười suy nghĩ. Lực chú ý bây giờ của hắn hoàn toàn bị tinh thạch cực lớn trước mặt hấp dẫn. Bóng đen trong tinh thạch giờ đã thấy rất rõ ràng, quả nhiên là một người.
Một người cao gầy, mặc một thân quần áo sậm màu, cầm trong tay đoản kiểm màu bạc, trên cổ đeo một sợi dây chuyển màu bạc, tóc đen dài ngang vai.
Khi La Tiểu Lâu quay qua nhìn kĩ khuôn mặt hắn, lại một lần nữa động dung. Người bên trong đang nhắm mắt, tựa như đang ngủ, mà mặt mày ngũ quan, giống như đúc Phượng Già Lăng bệ hạ (mẹ Nguyên Tích)
Nguyên Tích kinh ngạc hơn cả hắn, tiến lên, đưa tay chạm lên miếng tinh thạch, miệng thì thào nói “Ca”
125 cũng ở trên vai La Tiểu Lâu mà ngó qua, hướng về phía tinh thạch mà nghẹn ngào hô “Chủ nhân!!”
Ngắn ngủi hơn mười giây, phía sau La Tiểu Lâu đã có đủ tám tượng đá.
La Tiểu Lâu kinh hãi mà lui dần ra sau, thiếu chút nữa té ngã, hắn dựa lưng vào cái gì đó lạnh lạnh đằng sau.
La Tiểu Lâu sợ hãi xoay người, mặt một khối tượng đá gần như chạm sát mặt hắn. Giật mình hoàn hồn mới phát hiện, ngũ quan của bức tượng đá này vô cùng sinh động. Cái biểu tình kinh hoảng này giống người thật như đúc.
“Trời ạ, Nguyên Tích! Bọn họ đều là người cả!” La Tiểu Lâu luống cuống tay chân đỡ lấy cái tượng bị hắn dựa đổ, kinh hoảng hô lên.
Nguyên Tích đã tới gần tinh thể trong suốt kia rồi, nhanh chóng xoay người lại, rốt cuộc phát hiện được dị dạng bên này. Nguyên Tích nhướng mày, tầm mắt di chuyển, sau đó nhất thời thay đổi. La Tiểu Lâu theo tầm mắt của hắn nhìn xuống mới phát hiện, trên đùi mình đã bắt đầu dính đầy băng tuyết trắng.
Trời ạ! Hắn cũng sắp biến thành tượng đá! Tại sao có thể như vậy?
Một đạo thân ảnh nhanh chóng nhoáng lên, Nguyên Tích đã đứng trước mặt hắn, nhanh chóng khom lưng phủi đi lớp tuyết đọng trên chân La Tiểu Lâu. Mà đám băng tuyết đầy nguy hiểm kia thế mà lại bị Nguyên Tích vỗ một cái rớt xuống.
“Động đậy đi!” Nguyên Tích đỡ lấy La Tiểu Lâu, thúc giục.
La Tiểu Lâu cảm thấy chân mình có chút tê tê … hắn cảm thấy đó chủ yếu là do Nguyên Tích đập vào, thử đi hai bước, phát hiện chân mình còn có thể nhúc nhích, trong lòng nhất thời thở hắt ra một hơi.
“Không, không sao nữa rồi … Nơi này là nơi quái quỷ nào vậy?” La Tiểu Lâu hỏi, đồng thời gắt gao giữ chặt lấy ống tay Nguyên Tích, gia tăng cảm giác an toàn của chính mình.
125 run rẩy ló ra, bám trên vai La Tiểu Lâu, nói “Có thể là do môi trường trong này quá mức ác liệt, con người bình thường bị ảnh hưởng quá lớn. Người kia nói rồi đó thôi, nơi này có một cái lỗ hổng vũ trụ đó đó …? Về phần hai người các ngươi, có thể là do Nguyên Tích đã dùng thuốc, hơn nữa thân thể của hắn đã được cường hóa đến một cái mức độ khó tin. Ly Tác đã từng nói, cổ võ tăng lên tới một cấp bậc nhất định, có thể thay đổi cấu tạo của cơ thể, không còn bị ảnh hưởng bởi phóng xạ nữa”
“Vậy ta thì sao? Ở ngoài ta cũng chẳng hề bị ảnh hưởng bởi phóng xạ mà?” La Tiểu Lâu cau mày hỏi “Còn nữa, ngươi không thể tự mình đi bộ sao? Cứ phải ngồi trên vai ta thế à?”
“Đương nhiên không thể! Ta … ta giờ chính là một con người máy yếu đuối đáng thương nha, ngươi sao có thể nhẫn tâm để ta tự mình đi trên con đường của cái loại địa phương quỷ quái này chứ!” 125 chỉ trích La Tiểu Lâu, vừa nói vừa ôm chặt lấy cổ của hắn.
“Kia La Tiểu Lâu có nguy hiểm hay không?” Nguyên Tích ở bên cạnh lạnh lùng hỏi. Từ sau khi vào trong này, sắc mặt của hắn chưa có lúc nào đẹp cả.
La Tiểu Lâu cùng 125 lập tức im bặt, qua hai giây, 125 mới cẩn thận hồi đáp “Hắn không sao cả, nhưng nơi này có hơi áp chế gien dị thú, cho nên hắn mới có thể bị mấy thứ bông tuyết kia quấn lấy” Thực ra 125 trong lòng cực kì sợ hãi, nó hận không thể rời khỏi chỗ này ngay lập tức.
Nguyên Tích phát hiện La Tiểu Lâu không có việc gì, ôm lấy hắn, bay nhanh tới phía trước.
Càng đi, La Tiểu Lâu càng cảm thấy bất an trong lòng, giống như phía trước có cất giấu cái gì đó cực kì nguy hiểm.
Tới bậc thanh cuối cùng, sàn nhà bay đầy bạch khí, lạnh lẽo vô cùng, bước đi nhưng không sao nhìn rõ được chân mình.
Mà bãi đá lớn ở chính giữa kia lại huyền phù bay bay phía trên của lớp khí lạnh trắng này. Tuy rằng bậc thang dẫn lối cuối cùng rất rộng, thế nhưng bãi đá vẫn cách xa chỗ bọn họ đứng hơn mười thước.
Mà đến đúng chỗ này,sự bất an của La Tiểu Lâu lên tới đỉnh điểm. Hắn cau mày nhìn chằm chằm phía dưới. Vì an toàn của cả hai, hắn quyết định thăm dò xem phía dưới chân có cái gì. Vì 125 bảo nơi này có cơ quan hạn chế năng lực của dị thú cho nên hắn không dám dùng đến ý thức nguyên lực, thả một tia tinh thần lực xuống dưới dò xét.
Dưới lớp bạch khí, sâu tận cùng chính là tầng băng cực dày, toàn bộ phía dưới đều bị tầng băng dầy bao trùm.
La Tiểu Lâu tận lực dò xét trong phạm vi lớn nhất có thể, toàn bộ không gian nơi đây, trừ bỏ bậc thang cùng bãi đá, giống như đều được hình thành một cách gượng ép. Hơn nữa nơi này lớn đến đáng sợ, liếc mắt một cái không thể nhìn hết được đằng xa, trên đỉnh đầu thì có vô số băng trùy màu trắng.
Sau đó, La Tiểu Lâu phát hiện, tầng băng dưới chân dày đến độ không thể đo đạc. La Tiểu Lâu cường điệu dò xét thêm khu vực xung quanh bãi đá, trừ băng ra, cái gì cũng không có.
Nhẹ nhàng thở ra, La Tiểu Lâu đang định rút lại tinh thần lực, bỗng nhiên hắn cảm thấy quáng mắt. Hắn hình như vừa nhìn thấy một tòa lầu phía xa, nhưng rồi tòa nhà đó bỗng nhiên vặn vẹo, toàn bộ tầng băng màu trắng, không, phải nói là bên trong lớp băng màu trắng, nháy mắt di động. La Tiểu Lâu hoảng sợ vô cùng.
Nguyên Tích quay đầu nhìn hắn “Ngươi lại làm sao vậy?” Vừa nói vừa đem áo khoác khoác lên người La Tiểu Lâu, châm chọc “Rõ ràng ngươi có lông mà, sao còn sợ lạnh hơn cả ta thế hả?”
La Tiểu Lâu không những không phản bác lại hắn, còn dán lại gần Nguyên Tích. Nguyên Tích kinh ngạc mà liếc nhìn, không nói gì, nhanh chóng ôm lấy hắn. Mà con khủng long mập màu xanh trên vai hắn, đã hoàn toàn cứng ngắc.
La Tiểu Lâu nhìn xuống dưới lần nữa, lại phát hiện, tầng băng phía dưới vẫn là tầng băng mà thôi, im lặng, thành thật, như tất cả chỉ là ảo giác của chính ahwns.
La Tiểu Lâu cũng hy vọng đó chỉ là ảo giác, ít nhất bọn họ không có nguy hiểm.
Thế nhưng, nếu không phải là ảo giác, vậy thì đó là cái gì? Băng muốn gãy? Không, không giống, kinh qua tinh thần lực dò xét, tầng băng thực sự rất chắc chắn, hơn nữa có độ dày cực kì kinh người.
Thời điểm La Tiểu Lâu còn đang cau mày xuy xét, Nguyên Tích đã nói một câu “Chúng ta đi thôi” Sau đó ôm La Tiểu Lâu nhảy lên.
La Tiểu Lâu còn không kịp phản ứng, bọn họ đã đứng trên bãi đá.
Phía dưới không có bất kì đ*ng t*nh gì, La Tiểu Lâu phát hiện bọn họ tạm thời không có nguy hiểm, cũng lười suy nghĩ. Lực chú ý bây giờ của hắn hoàn toàn bị tinh thạch cực lớn trước mặt hấp dẫn. Bóng đen trong tinh thạch giờ đã thấy rất rõ ràng, quả nhiên là một người.
Một người cao gầy, mặc một thân quần áo sậm màu, cầm trong tay đoản kiểm màu bạc, trên cổ đeo một sợi dây chuyển màu bạc, tóc đen dài ngang vai.
Khi La Tiểu Lâu quay qua nhìn kĩ khuôn mặt hắn, lại một lần nữa động dung. Người bên trong đang nhắm mắt, tựa như đang ngủ, mà mặt mày ngũ quan, giống như đúc Phượng Già Lăng bệ hạ (mẹ Nguyên Tích)
Nguyên Tích kinh ngạc hơn cả hắn, tiến lên, đưa tay chạm lên miếng tinh thạch, miệng thì thào nói “Ca”
125 cũng ở trên vai La Tiểu Lâu mà ngó qua, hướng về phía tinh thạch mà nghẹn ngào hô “Chủ nhân!!”
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Một bước đi
Chương 2: 2: Phòng tử
Chương 3: 3: Học phí
Chương 4: 4: Khế ước nô lệ
Chương 5: 5: Cầm thú
Chương 6: 6: Khuôn phép
Chương 7: 7: Nam nhân
Chương 8: 8: Lớn nhỏ
Chương 9: 9: Bất ngờ
Chương 10: 10: Khai giảng
Chương 11: 11: Kiểm tra
Chương 12: 12: Thành tích
Chương 13: 13: Không được tự nhiên
Chương 14: 14: Trách nhiệm
Chương 15: 15: Chênh lệch
Chương 16: 16: Kỹ thuật
Chương 17: 17: Phát
Chương 18: 18: Tiểu kim khố
Chương 19: 19: Tái ngộ
Chương 20: 20: Kiêm chức
Chương 21: 21: Dục vọng
Chương 22: 22: Quyết định
Chương 23: 23: Linh kiện
Chương 24: 24: Khoan dung nhẫn nại
Chương 25: 25: Kiêu ngạo
Chương 26: 26
Chương 27: 27: Phấn khích
Chương 28: 28
Chương 29: 29: Tập quán
Chương 30: 30: Ý thức
Chương 31: 31: Tiến bộ
Chương 32: 32: Vô đề
Chương 33: 33: Bán đấu giá
Chương 34: 34: Ca ca
Chương 35: 35: Ô thạch
Chương 36: 36: Trưởng thành
Chương 37: 37: Say rượu
Chương 38: 38: Kẻ có tiền
Chương 39: 39: Sự thật
Chương 40: 40: Lễ vật
Chương 41: 41: Kì tích
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44: Huấn luyện
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48: Xuất phát
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52: Thiên tai
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79: Tình hình
Chương 80: 80: Tỏ tình
Chương 81: 81: Tranh cãi…
Chương 82: 82: Kiểm tra…
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89: Vân thiên…
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102: Giúp đỡ
Chương 103: 103: Một trong…
Chương 104: 104: Gặp nhau
Chương 105: 105: Con chip
Chương 106: 106: Nhật ký thất lạc
Chương 107: 107: Gặp lại
Chương 108: 108: Trận đấu
Chương 109: 109: Hai kẻ
Chương 110: 110: Thất bại
Chương 111: 111: Cường hóa
Chương 112: 112: Giải thích
Chương 113: 113: To be continued…
Chương 114: 114: Tóc đỏ
Chương 115: 115: Trắc trở…
Chương 116: 116: Tỉnh lại…
Chương 117: 117: Nghi ngờ…
Chương 118: 118: Hạnh phúc…
Chương 119: 119: Chuẩn bị…
Chương 120: 120: Hộp năng lượng
Chương 121: 121: Gặp nhau…
Chương 122: 122
Chương 123: 123: Vợ quản nghiêm (bổ hoàn)…
Chương 124: 124: Nhớ thương
Chương 125: 125
Chương 126: 126: Chịu trách nhiệm
Chương 127: 127: Rời đi
Chương 128: 128: Cha mẹ…
Chương 129: 129: Bữa tối
Chương 130: 130: Kiểm tra
Chương 131: 131: Danh sách
Chương 132: 132: Chủ động
Chương 133: 133: Thay đổi
Chương 134: 134: Đáp lại
Chương 135: 135: Tráng lệ
Chương 136: 136: Chứng tỏ
Chương 137: 137: Tấm ảnh…
Chương 138: 138: Minh châu
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144: Dự báo
Chương 145: 145
Chương 146: 146: Bảo vệ
Chương 147: 147: Phấn khích
Chương 148: 148: Thử luyện
Chương 149: 149: Nguy cơ
Chương 150: 150: Tin tưởng
Chương 151: 151: Nghi hoặc
Chương 152: 152: Địch hay bạn
Chương 153: 153: Vũng nước
Chương 154: 154: Nguy hiểm
Chương 155: 155: Anh dũng
Chương 156: 156: Chữa trị
Chương 157: 157: Tìm ra
Chương 158: 158-1: Dị thú
Chương 159: 159: Uy hiếp cưỡng ép
Chương 160: 160: Siever / tây thụy nhĩ
Chương 161: 161: Phong ấn
Chương 162: 162: Rời khỏi
Chương 163: 163: Thăng cấp ^^
Chương 164: 164: Mẹ chồng nàng dâu biểu tượng cảm xúc grin
Chương 165: 165: Thương lượng
Chương 166: 166: Bi kịch
Chương 167: 167: Hy vọng
Chương 168: 168-1: Hôn lễ (1)
Chương 169: 169: Chạy trốn
Chương 170: 170: Gia bạo
Chương 171: 171: Kỳ quái
Chương 172: 172: Phương hướng
Chương 173: 173
Chương 174: 174: Trừng phạt
Chương 175: 175: Khu d
Chương 176: 176: Biến hóa
Chương 177: 177: Như vậy
Chương 178: 178: Cùng nhau
Chương 179: 179: Thẳng thắn
Chương 180: 180: Phát triển
Chương 181: 181: Khôi phục
Chương 182: 182: Đồ án
Chương 183: 183: Ngàn năm
Chương 184: 184: Mục tiêu
Chương 185: 185: Khu a
Chương 186: 186: Dấu hiệu
Chương 187: 187: Khách quý
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227: Thầy trò
Chương 228: 228: Điểm đáng ngờ
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236: Tin tức
Chương 237: 237: Giao dịch
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240: Yến hội
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243: Làm khó
Chương 244: 244: Tìm bạn đời
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248: Xuất phát
Chương 249: 249: Mục đích
Chương 250: 250: Cứu viện
Chương 251: 251: Tái kiến
Chương 252: 252: Thích
Chương 253: 253
Chương 254: 254
Chương 255: 255
Chương 256: 256: Phát hiện
Chương 257: 257: Biến hóa
Chương 258: 258: :
Chương 259: 259
Chương 260: 260
Chương 261: 261
Chương 262: 262
Chương 263: 263
Chương 264: 264: “ ta thực sự hâm mộ hắn, hắn thực hạnh phúc”
Chương 265: 265
Chương 266: 266
Chương 267: 267-1
Chương 268: 268
Chương 269: 269
Chương 270: 270
Chương 271: 271
Chương 272: 272
Chương 273: 273
Chương 274: 274
Chương 275: 275
Chương 276: 276
Chương 277: 277
Chương 278: 278
Chương 279: 279
Chương 280: 280
Chương 281: 281
Chương 282: 282
Chương 283: 283
Chương 284: 284
Chương 285: 285
Chương 286: 286
Chương 287: 287
Chương 288: 288
Chương 289: 289
Chương 290: 290
Chương 291: 291
Chương 292: 292: Chân tướng
Chương 293: 293: Ta yêu ngươi…
Chương 294: 294: Hạnh phúc (1)
Chương 295: 295: Hạnh phúc (2)
Chương 296: 296: Hạnh phúc (3)
Chương 297: 297-1: Hạnh phúc 4
Chương 298: 298-1: Hạnh phúc (end chính văn)
Chương 299: 299-1: Dục nhi ký (1)
Chương 300: 300: Phiên ngoại: Lần đầu bên ngoài của La Tiểu Lâu
Chương 301: 301: Phiên ngoại: Lần đầu bên ngoài của La Tiểu Lâu (2)
Chương 302: 302-303: Phiên ngoại: Chữa thương nhớ
Không tìm thấy chương nào phù hợp