Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 12: Đưa chồng mới cưới về nhà
05:40 - 07.06.2026
1,334
Xe đã dừng lại nhưng hai người vẫn không phát hiện ra, tài xế đành phải lên tiếng nhắc nhở.
“Hai anh chị ơi, đến nơi rồi.”
“Được rồi, cám ơn bác tài xế.” Hai người xuống xe, nhìn biệt thự trước mặt, Lăng Duy Khiết cũng hiểu được phần nào cảnh ngộ mà Khanh Khanh gặp phải, nhưng đồng thời lại càng thêm lo lắng, với bộ dáng hiện tại của mình đảm bảo là không qua cửa.
“Khanh Khanh, hay là em vào trước đi, ít nhất cũng để người nhà của em có chuẩn bị tâm lý trước, tránh làm mẹ em sợ.” Đứng trước cổng lớn của nhà họ Thẩm, Lăng Duy Khiết đứng yên nói.
“Anh không định đi vào trong với em à?” Khanh Khanh nhìn Lăng Duy Khiết, tuy bây giờ mặt anh đầy râu ria nhưng cô tin chắc Lăng Duy Khiết không phải là một kẻ xấu xí, tuy rằng hai người mới tiếp xúc với nhau trong khoảng thời gian ngắn nhưng nhìn từ cách ăn nói đến sự lễ phép của anh thì chắc chắn anh không phải là một tên vô gia cư lang thang hay mấy thằng đầu đường xó chợ.
“Anh muốn đi cùng với em, nhưng anh mà xuất hiện trước mặt bố mẹ em với dáng vẻ này chắc chắn sẽ bị bọn họ sẽ sốc lắm, anh đứng ngoài đợi em, sẵn sàng chờ triệu kiến.” Lăng Duy Khiết cười nói.
“Được, vậy em vào trước nói với mẹ em đã, lát nữa em ra đón anh vào sau.” Khanh Khanh gật đầu, cảm thấy Lăng Duy Khiết nói thế rất có lý.
“Vậy được, vợ à, em phải tin rằng anh sẽ luôn ở bên cạnh em.” Lăng Duy Khiết gật đầu ôm Khanh Khanh vào lòng, sau đó đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô.
“Cô chủ, cô về rồi, cậu chủ với bà chủ đang cãi nhau kìa.” Khanh Khanh vừa mới vào cửa thì thím Vương đã vội vàng nói, đồng thời bà ấy cũng nhìn thấy Lăng Duy Khiết đứng ngoài cửa.
“Anh hai đã về rồi!” Khanh Khanh vui mừng, lập tức chạy vào trong, cửa phòng khách đang mở, giọng nói của mẹ vọng ra ngoài, bước chân của Khanh Khanh bỗng khựng lại.
Hóa ra trong phòng khách mẹ đang cãi nhau với anh.
“Hạo Trự, con về Mỹ ngay cho mẹ, chuyện của Khanh Khanh mẹ sẽ xử lý, không cần con quan tâm.” Giọng của mẹ không hề dịu dàng giống bình thường mà có chút lạnh lùng, dường như bà đang đè nén cảm xúc gì đó.
“Mẹ, rốt cuộc là mẹ đang nghĩ gì thế, Khanh Khanh vẫn còn nhỏ tại sao mẹ lại vội vàng bắt nó lấy chồng như thế, hết lần này đến lần khác, có tên đàn ông nào thật lòng đối đãi với Khanh Khanh đâu, mẹ, nếu mẹ đã ngứa mắt Khanh Khanh như thế thì để con đưa con bé đi, mẹ kiểm soát Khanh Khanh 22 năm rồi cũng nên trả lại tự do cho con bé.” Đây là giọng của anh hai, Thẩm Khanh Khanh nghe thấy anh mình nói như vậy thì rất cảm động, nhưng anh hai nói thế có hơi quá đáng, sao mẹ lại ngứa mắt cô được chứ, mẹ cũng chỉ mong cô có được một người đàn ông yêu thương chăm sóc mình thôi.
“Câm mồm, mẹ nuôi con gái lớn bảo nó lấy thì nó phải lấy, không chỉ có nó phải nghe lời mẹ mà con cũng phải nghe lời mẹ, chỉ cần nó còn ở trong nhà họ Thẩm một ngày thì nó vẫn phải nghe lời mẹ.” Hiển nhiên là mẹ rất giận dữ, thậm chí còn quát lên.
Khanh Khanh đang dợm bước vào thì nghe thấy anh trai cũng tức giận quát lên.
“Mẹ, cho dù Khanh Khanh không phải là con gái ruột của mẹ đi chăng nữa mẹ cũng không cần thiết phải hại nó như thế, mẹ chọn cho nó toàn những loại đàn ông gì? Con gái lấy phải chồng tồi có khác gì là hỏng cả đời, mẹ cũng là phụ nữ, mẹ không thể nghĩ cho nó một chút được hay sao?”
Nghe đến đó, Khanh Khanh có chút tức giận định bước vào thì lại nghe thấy giọng mẹ mình, “Mẹ nghĩ cho nó thì ai nghĩ cho mẹ, con trai con phải biết rằng, hơn hai mươi năm qua, mỗi lần mẹ nhìn thấy nó là mẹ đều nghĩ đến con đàn bà đó, con bảo mẹ phải nghĩ thế nào đây?”
Giọng của mẹ có chút nghẹn ngào, Khanh Khanh ngẩn ra, mẹ của hôm nay không giống bình thường, giọng mẹ hơi lạ cứ như thể cô không phải là con đẻ của mẹ vậy, chẳng lẽ mẹ thực sự không quan tâm đến đứa con gái này một chút nào sao?
“Hai anh chị ơi, đến nơi rồi.”
“Được rồi, cám ơn bác tài xế.” Hai người xuống xe, nhìn biệt thự trước mặt, Lăng Duy Khiết cũng hiểu được phần nào cảnh ngộ mà Khanh Khanh gặp phải, nhưng đồng thời lại càng thêm lo lắng, với bộ dáng hiện tại của mình đảm bảo là không qua cửa.
“Khanh Khanh, hay là em vào trước đi, ít nhất cũng để người nhà của em có chuẩn bị tâm lý trước, tránh làm mẹ em sợ.” Đứng trước cổng lớn của nhà họ Thẩm, Lăng Duy Khiết đứng yên nói.
“Anh không định đi vào trong với em à?” Khanh Khanh nhìn Lăng Duy Khiết, tuy bây giờ mặt anh đầy râu ria nhưng cô tin chắc Lăng Duy Khiết không phải là một kẻ xấu xí, tuy rằng hai người mới tiếp xúc với nhau trong khoảng thời gian ngắn nhưng nhìn từ cách ăn nói đến sự lễ phép của anh thì chắc chắn anh không phải là một tên vô gia cư lang thang hay mấy thằng đầu đường xó chợ.
“Anh muốn đi cùng với em, nhưng anh mà xuất hiện trước mặt bố mẹ em với dáng vẻ này chắc chắn sẽ bị bọn họ sẽ sốc lắm, anh đứng ngoài đợi em, sẵn sàng chờ triệu kiến.” Lăng Duy Khiết cười nói.
“Được, vậy em vào trước nói với mẹ em đã, lát nữa em ra đón anh vào sau.” Khanh Khanh gật đầu, cảm thấy Lăng Duy Khiết nói thế rất có lý.
“Vậy được, vợ à, em phải tin rằng anh sẽ luôn ở bên cạnh em.” Lăng Duy Khiết gật đầu ôm Khanh Khanh vào lòng, sau đó đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô.
“Cô chủ, cô về rồi, cậu chủ với bà chủ đang cãi nhau kìa.” Khanh Khanh vừa mới vào cửa thì thím Vương đã vội vàng nói, đồng thời bà ấy cũng nhìn thấy Lăng Duy Khiết đứng ngoài cửa.
“Anh hai đã về rồi!” Khanh Khanh vui mừng, lập tức chạy vào trong, cửa phòng khách đang mở, giọng nói của mẹ vọng ra ngoài, bước chân của Khanh Khanh bỗng khựng lại.
Hóa ra trong phòng khách mẹ đang cãi nhau với anh.
“Hạo Trự, con về Mỹ ngay cho mẹ, chuyện của Khanh Khanh mẹ sẽ xử lý, không cần con quan tâm.” Giọng của mẹ không hề dịu dàng giống bình thường mà có chút lạnh lùng, dường như bà đang đè nén cảm xúc gì đó.
“Mẹ, rốt cuộc là mẹ đang nghĩ gì thế, Khanh Khanh vẫn còn nhỏ tại sao mẹ lại vội vàng bắt nó lấy chồng như thế, hết lần này đến lần khác, có tên đàn ông nào thật lòng đối đãi với Khanh Khanh đâu, mẹ, nếu mẹ đã ngứa mắt Khanh Khanh như thế thì để con đưa con bé đi, mẹ kiểm soát Khanh Khanh 22 năm rồi cũng nên trả lại tự do cho con bé.” Đây là giọng của anh hai, Thẩm Khanh Khanh nghe thấy anh mình nói như vậy thì rất cảm động, nhưng anh hai nói thế có hơi quá đáng, sao mẹ lại ngứa mắt cô được chứ, mẹ cũng chỉ mong cô có được một người đàn ông yêu thương chăm sóc mình thôi.
“Câm mồm, mẹ nuôi con gái lớn bảo nó lấy thì nó phải lấy, không chỉ có nó phải nghe lời mẹ mà con cũng phải nghe lời mẹ, chỉ cần nó còn ở trong nhà họ Thẩm một ngày thì nó vẫn phải nghe lời mẹ.” Hiển nhiên là mẹ rất giận dữ, thậm chí còn quát lên.
Khanh Khanh đang dợm bước vào thì nghe thấy anh trai cũng tức giận quát lên.
“Mẹ, cho dù Khanh Khanh không phải là con gái ruột của mẹ đi chăng nữa mẹ cũng không cần thiết phải hại nó như thế, mẹ chọn cho nó toàn những loại đàn ông gì? Con gái lấy phải chồng tồi có khác gì là hỏng cả đời, mẹ cũng là phụ nữ, mẹ không thể nghĩ cho nó một chút được hay sao?”
Nghe đến đó, Khanh Khanh có chút tức giận định bước vào thì lại nghe thấy giọng mẹ mình, “Mẹ nghĩ cho nó thì ai nghĩ cho mẹ, con trai con phải biết rằng, hơn hai mươi năm qua, mỗi lần mẹ nhìn thấy nó là mẹ đều nghĩ đến con đàn bà đó, con bảo mẹ phải nghĩ thế nào đây?”
Giọng của mẹ có chút nghẹn ngào, Khanh Khanh ngẩn ra, mẹ của hôm nay không giống bình thường, giọng mẹ hơi lạ cứ như thể cô không phải là con đẻ của mẹ vậy, chẳng lẽ mẹ thực sự không quan tâm đến đứa con gái này một chút nào sao?
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Trước đêm tân hôn (1)
Chương 2: 2: Đêm trước tân hôn (2)
Chương 3: 3: Đêm trước tân hôn (3)
Chương 4: 4: Kích thích trong đêm trước tân hôn
Chương 5: 5: Chọn bừa
Chương 6: 6: Đụng phải kẻ lang thang
Chương 7: 7: Cô gái, cô bị thần kinh à
Chương 8: 8: Ba mươi nghìn đồng, kết hôn rồi
Chương 9: 9: Muốn đá tôi sao?
Chương 10: 10: Thứ này hơi đắt
Chương 11: 11: Ba lần kết hôn đầy bi thảm
Chương 12: 12: Đưa chồng mới cưới về nhà
Chương 13: 13: Đưa vợ về khách sạn
Chương 14: 14: Chồng ơi, chúng ta không đến nhà anh sao?
Chương 15: 15: Dao cạo râu bất lực
Chương 16: 16: Em đã bao giờ thấy vợ chồng chia phòng ngủ chưa?
Chương 17: 17: Đêm tân hôn
Chương 18: 18: Anh… anh có thấy là nhanh quá không?
Chương 19: 19: Em thật khiến anh thất vọng!
Chương 20: 20: Gặp lại người yêu cũ
Chương 21: 21: Người yêu cũ khiêu khích
Chương 22: 22: Người yêu cũ tỏ tình lần nữa
Chương 23: 23: Đôi môi đỏ mọng chết người
Chương 24: 24: Nỗi khổ của mối tình đầu
Chương 25: 25: Bị người nhà ngăn cấm
Chương 26: 26: Đừng, thả em ra!
Chương 27: 27: Quyết định quay về khách sạn đợi lăng duy khiết
Chương 28: 28: Khanh khanh cố chấp đợi ở khách sạn
Chương 29: 29: Tâm trạng trống rỗng
Chương 30: 30: Lòng đố kỵ của thẩm hạo trự
Chương 31: 31: Bị thẩm hạo trự phát hiện
Chương 32: 32: Thẩm hạo trự cầu hôn khanh khanh
Chương 33: 33: Đả kích bất ngờ
Chương 34: 34: Khuôn mặt có chút quen thuộc
Chương 35: 35: Lăng duy khiết mập mờ mớm thuốc
Chương 36: 36: Không ngờ cô ấy lại quên anh
Chương 37: 37: Cô không nhìn ra là tôi đang theo đuổi cô sao?
Chương 38: 38: Vợ ơi, em thật sự quên anh mất rồi
Chương 39: 39: Khanh khanh dò ý con
Chương 40: 40: Đêm nay phải lau súng cướp cò
Chương 41: 41: Vợ à, em được lắm
Chương 42: 42: Đại ca tôi không cố ý
Chương 43: 43: Phó tổng chọc phải tổ kiến lửa rồi
Chương 44: 44: Tổng giám đốc không bằng cầm thú
Chương 45: 45: Cuối cùng cũng có tin tức về người phụ nữ kia
Chương 46: 46: Lăng duy khiết đưa khanh khanh đến bệnh viện
Chương 47: 47: Làm trò cười trong bệnh viện
Chương 48: 48: Lăng duy khiết lén xem tin nhắn trong điện thoại khanh khanh
Chương 49: 49: Tổng giám đốc trèo cửa sổ
Chương 50: 50: Em yêu à, chúng ta là vợ chồng
Chương 51: 51: Đoan minh dũng bị người nhà họ thẩm hiểu lầm là bạn trai của khanh khanh
Chương 52: 52: Tuyên bố theo đuổi của thẩm hạo trự
Chương 53: 53: Đoan minh dũng báo trước cho lăng duy khiết
Chương 54: 54: Quá khứ không thể quay lại
Chương 55: 55: Đoan minh dũng thả một quả bom hẹn giờ trong lòng khanh khanh
Chương 56: 56: Chuyện năm năm trước có phải trò đùa hay không
Chương 57: 57: Vợ, em có bản lĩnh ép người ta phát điên đấy
Chương 58: 58: Thẩm hạo trự liên tục gọi tới
Chương 59: 59: Trò chuyện trong bồn tắm
Chương 60: 60: Lần đầu gặp bố vợ
Chương 61: 61: Khanh khanh lại tát thẩm hạo trự một bạt tai
Chương 62: 62: Lăng duy khiết lại rời đi
Chương 63: 63: Thư ký lại là con gái của kẻ thù
Chương 64: 64: Đàn ông cũng phải dỗ dành
Chương 65: 65: Người nghe điện thoại của lăng duy khiết quả nhiên là tình nhân bí mật
Chương 66: 66: Lăng duy khiết giận dỗi không đi tìm khanh khanh
Chương 67: 67: Đầu giường cãi nhau cuối giường hòa
Chương 68: 68: Thẩm hạo trự chọc trúng nỗi đau của lăng duy khiết
Chương 69: 69: Đứa bé nói cho lăng duy khiết một niềm vui bất ngờ
Chương 70: 70: Bức ảnh bí ẩn
Chương 71: 71: Lời nói dối giống như quả cầu tuyết
Chương 72: 72: Thẩm hạo trự gặp lăng duy khiết và tình nhân bí mật ở khách sạn
Chương 73: 73: Lăng duy khiết ra uy ở khách sạn
Chương 74: 74: Là ghen hay là lo lắng?
Chương 75: 75: Trời ạ, cô yêu khiết
Chương 76: 76: Tin nhắn ve vãn trong điện thoại của lăng duy khiết
Chương 77: 77: Khanh khanh, ly hôn đi
Chương 78: 78: Lăng duy khiết ghen tỵ
Chương 79: 79: Buông em ra, em vẫn chưa muốn chết
Chương 80: 80: Người anh em, anh có phát hiện vợ mình không giống trước đây không?
Chương 81: 81: Khanh khanhtừ chối cùng phòng
Chương 82: 82: Nói thật với khanh khanh
Chương 83: 83: Trong điện thoại khanh khanh truyền đến giọng của đàn ông
Chương 84: 84: Không thấy khanh khanh đâu
Chương 85: 85: Lăng duy khiết xảy ra tai nạn xe
Chương 86: 86: Bị lăng duy khiết giam lỏng
Chương 87: 87: Thẩm hạo trự đến tập đoàn lăng vân tìm lăng duy khiết
Chương 88: 88: Anh muốn cô phá bỏ đứa nhỏ
Chương 89: 89: Thế nào lại quên chuyện hai đứa nhỏ muốn tới
Chương 90: 90: Lăng duy khiết tương kế tựu kế
Chương 91: 91: Ý tưởng tệ hại của hạ dụng
Chương 92: 92: Khanh khanh nhờ thẩm hạo trự chăm sóc con trai
Chương 93: 93: Tại sao anh lại làm thế
Chương 94: 94: Lăng duy khiết lại đồng ý chuyện cưới xin
Chương 95: 95: La tiêu phụng hẹn gặp khanh khanh
Chương 96: 96: Muốn tìm bố để tính sổ
Chương 97: 97: Bố nuôi của các bé cũng theo đến rồi
Chương 98: 98: James lỡ lời trước mặt lăng duy khiết
Chương 99: 99: Vợ à, hai người có quan hệ gì thế
Chương 100: 100: Hạ dụng nhìn thấy hai đứa nhỏ
Chương 101: 101: Hạ dụng muốn gặp hai đứa nhỏ
Chương 102: 102: Tất cả do rượu mà ra
Chương 103: 103: Lăng duy khiết, anh đừng có mượn rượu mà nổi điên
Chương 104: 104: La tiêu phụng lấy thân phận vợ tổng giám đốc tới công ty
Chương 105: 105: La tiêu phụng kiêu ngạo
Chương 106: 106: Đối xử rộng lượng với tình địch
Chương 107: 107: La tiêu phụng đòi thân mật
Chương 108: 108: Lăng duy khiết, anh biến đi, tôi không muốn nhìn thấy anh nữa
Chương 109: 109: Khanh khanh gọi điện thoại cho la tiêu phụng
Chương 110: 110: Lời xin lỗi của người mẹ
Chương 111: 111: La mỹ quyên đến tập đoàn lăng vân gặp lăng duy khiết
Chương 112: 112: Lăng duy khiết đánh hạ dụng
Chương 113: 113: Gọi "hạt giống" một tiếng bố
Chương 114: 114: Anh kiềm chế một chút đi
Chương 115: 115: La tiêu phụng mang chứng nhận kết hôn giả ép khanh khanh rời khỏi
Chương 116: 116: La tiêu phụng không muốn nhận khanh khanh
Chương 117: 117: La mị quỳnh tát khanh khanh một bạt tai
Chương 118: 118: Quyết định của lăng duy khiết
Chương 119: 119: Chờ và cầu nguyện ngoài phòng phẫu thuật
Chương 120: 120: La tiêu phụng là em gái cùng cha khác mẹ với cậu
Chương 121: 121: Gọi bố phải có điều kiện
Chương 122: 122: Theo dõi cuộc hẹn của bố và người yêu cũ
Chương 123: 123: Người yêu cũ thả "bom nguyên tử"
Chương 124: 124: Khanh khanh đề nghị ly hôn
Chương 125: 125: Lăng duy khiết, anh gọi thế này là ly hôn ư?
Chương 126: 126: Đưa khanh khanh tham gia đêm hội từ thiện
Chương 127: 127: Ồ tiêu lương
Chương 128: 128: Đêm xuân mê loạn
Chương 129: 129: Âm mưu hé mở
Chương 130: 130: Đêm điên cuồng trước khi chia ly
Chương 131: 131: Hai đứa trẻ kéo chăn của bố mẹ
Chương 132: 132: Vũ khí bí mật của phụ nữ
Chương 133: 133: Khanh khanh liên tiếp nhận được cuộc gọi nặc danh đe dọa
Chương 134: 134: Khanh khanh trúng kế
Chương 135: 135: Con của hồ Tiêu lương không mang dòng máu nhà họ lăng
Chương 136: 136: Hồ Tiêu lương đưa ra điều kiện gả cho lăng duy khiết
Chương 137: 137: Vô liêm sỉ không điểm dừng
Chương 138: 138: Bác sĩ giúp khanh khanh trốn thoát
Chương 139: 139: Làm nhân tình cũng hung hăng như vậy
Chương 140: 140: Lăng duy khiết vượt ngục
Chương 141: 141: Hồ Tiêu lương lừa gạt hai đứa trẻ
Chương 142: 142: Thẩm hạo trự đánh thư ký thị trưởng
Chương 143: 143: Bác sĩ đưa ra thông báo
Chương 144: 144: La mị quỳnh đến bệnh viện thăm khanh khanh
Chương 145: 145: Sự nhiệt tình của thị trưởng
Chương 146: 146: Thị trưởng muốn con trai đi làm giám định
Chương 147: 147: Trí tưởng tượng phong phú của cha con thị trưởng
Chương 148: 148: Theo dõi lẫn nhau
Chương 149: 149: Bí mật không còn là bí mật
Chương 150: 150: Làm thế nào để ngăn cản la mị quỳnh
Chương 151: 151: La mị quỳnh ra điều kiện
Chương 152: 152: Gần tết gặp hồ Tiêu lương ở trại tạm giam
Chương 153: 153: Mẹ con la mị quỳnh khóc lóc om sòm ở nhà họ lăng
Chương 154: 154: Xảy ra chuyện, la tiêu phụng rơi xuống lầu
Chương 155: 155: Ba ả đàn bà bị tống ra khỏi nhà họ lăng
Chương 156: 156: Ba ả đàn bà bị tống ra khỏi nhà họ lăng
Chương 157: 157: Khanh khanh tay không nắm lưỡi dao
Chương 158: 158: Tôi tới đòi tiền nuôi nấng
Chương 159: 159: Sự đê tiện trơ tráo của nhà họ hạ
Chương 160: 160: Cháu trai thật khí thế
Chương 161: 161: Hồ Tiêu lương vượt ngục
Chương 162: 162: La tiêu phụng yêu cầu khanh khanh ở lại bệnh viện với cô ta
Chương 163: 163: Tố cáo tôn huy với bố vợ - Chủ tịch thành phố
Chương 164: 164: Ra tay dụ hồ Tiêu lương xuất hiện trước
Chương 165: 165: Đòn sát thủ của hồ Tiêu lương
Chương 166: 166: Dùng nhiệt tình để xua tan sự sợ hãi của khanh khanh
Chương 167: 167: Cô ấy lại vờ như không quen anh
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170: Tiếp xúc thân mật lần đầu
Chương 171: 171: Vị hôn phu tóc vàng của hứa san san
Chương 172: 172: Kế hoạch nhỏ của hạ dụng vào valentine
Chương 173: 173: Gã tóc vàng cũng rất xảo quyệt
Chương 174: 174: “thánh tình” truyền bí quyết tán gái cho hạ dụng
Chương 175: 175: Có thể gặp được bạn tình ở nước khác
Chương 176: 176: Chân tướng của mười năm trước
Chương 177: 177: San san mua quà cho lễ tình nhân
Chương 178: 178: Bị bán đứng trong ngày valentine
Chương 179: 179: Một đêm trên biển
Chương 180: 180: Đồng ý làm vợ anh nhé
Chương 181: 181: Cảm giác sợ hãi không thể gạt bỏ
Chương 182: 182: Hạ dụng, anh không thể vô liêm sỉ như vậy
Chương 183: 183: Lời hứa dưới ánh trăng
Chương 184: 184: Bị bầy cá mập vây quanh
Chương 185: 185: Ban đêm trên đảo hoang
Chương 186: 186: Vết thương bị nhiễm trùng
Chương 187: 187: Hạ dụng cầu hôn trên giường bệnh
Chương 188: 188: Nói với tony chuyện giải trừ hôn ước
Chương 189: 189: Đến cả con trai cũng gặp phải sát thủ
Chương 190: 190: Bà xã, em nhất định đừng nổi cơn ghen vào lúc này
Chương 191: 191: Ám chỉ của tên cầm đầu nhóm sát thủ
Chương 192: 192: Bà hạ quỳ xuống trước mặt bà nội
Chương 193: 193: Nỗi bi ai của nhà họ hạ
Chương 194: 194: Sơ ý quá, hồ Tiểu lương vẫn chưa đi
Chương 195: 195: “em gái” tốt ra tay với khanh khanh
Chương 196: 196: La tiêu phụng và hồ Tiêu lương cấu kết với nhau làm việc xấu
Chương 197: 197: Khanh khanh có thai
Chương 198: 198: Tức giận muốn giết hồ Tiêu lương
Chương 199: 199: Sự khoan dung cuối cùng với la tiểu phụng
Chương 200: 200: Tony - Tên gian thương này
Chương 201: 201: Tình cảm và tình yêu mười năm
Chương 202: 202: Khát vọng với em sẽ mãi không dừng lại
Chương 203: 203: San san quyết định gặp bà cụ nhà họ hạ
Chương 204: 204: Bà cụ lại nhìn trúng khanh khanh
Chương 205: 205: Sự căng thẳng của cô dâu trước hôn lễ
Chương 206: 206: Vén khăn che mặt của cô dâu
Không tìm thấy chương nào phù hợp