Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 196: Đêm nhịp tim kích tình (2)
01:24 - 18.05.2026
1,540
Cởi áo khoác ra sao?
Không suy nghĩ nhiều, Ngô Hiểu Dao cởi áo khoác trên người ra ra, rồi đưa cho Dạ Thiên Ưng.
Dạ Thiên Ưng nhìn phía trước đồ dạ vũ của Ngô Hiểu Dao, khẽ nhếch mày. Thế nhưng khi ánh mắt của anh rơi vào ngực cô, phát hiện nơi đó có một mảnh ướt mềm, thì lên tiếng hỏi: "Trước ngực của em có mảng ướt là do ai làm đó?"
Đứng trước giường, cô thẳng thắn nói cho Dạ Thiên Ưng biết: "Em không đứng vững nên thiếu chút nữa té xuống, thật may là là có anh Hàn đỡ em lại, nhưng ly rượu vang đỏ trong tay lại đổ lên ngực của em."
"Hả?" Dạ Thiên Ưng nghe xong thì chậm rãi ngồi dậy, tà mị quét người Ngô Hiểu Dao một cái " Vậy Tuấn Hi đỡ em như thế nào?"
À? ? Chuyện này bảo cô kể lại ra sao đây, hơn nữa. . . . . . Hơn nữa váy vừa mới khô
Nghĩ tới đây, cô lúng túng cúi đầu, không dám nói.
Khủy tay của Dạ Thiên Ưng cong lại, đưa tay vòng lên eo cô.
Váy dạ vũ của cô hở lưng, bị bàn tay lạnh lẽo của Dạ Thiên Ưng đặt lên đó, khiến cô giật mình.
"Cậu ta làm như vậy để đỡ em?"
Nghe xong câu hỏi của anh, cô lúng túng gật đầu một cái, lại vội vàng thêm một câu "Bởi vì anh không có ở đó, cho nên anh Hàn mới. . . . . ."
Dạ Thiên Ưng không nhanh không chậm nói: "Không có gì?" Nói xong, bàn tay to lớn của anh tiến đến chỗ kéo khóa váy của Ngô Hiểu Dao.
Bị anh trêu chọc như vậy, trái tim đập “thịch thịch” liên tục, gương mặt cũng hơi đỏ lên. . . . . .
Tại sao Dạ Thiên Ưng lại trêu chọc Ngô Hiểu Dao, hoàn toàn chỉ muốn chọc cô tôi, chủ yếu hôm nay Ngô Hiểu Dao thật sự quá quyến rũ. . . . . . Bối bảo của anh là cô mà.
Anh dùy trì nụ cười tà nhìn Ngô Hiểu Dao, gương mặt của cô vẫn mang theo nét đỏ ửng, căn bản không chú ý đến đôi bàn tay không an phận đang từng tấc từng tấc kéo váy cô xuống, rồi để cho cơ thể xinh đẹp của cô hiện ra trước mắt anh.
Dạ Thiên Ưng đưa ta về gáy cô, nhẹ nhàng gỡ bỏ cây trâm đang cài trên mái tóc cô xuống . . . . .
Trong nháy mắt, từng món đồ dạ vũ trên người Ngô Hiểu Dao đã rơi xuống dất. Thân thể xinh đẹp của cô hôm nay cho có một chiếc q**n l*t nhỏ xinh.
Cô giờ đây mới phản ứng, đưa hai tay ôm lấy ngực: "Anh. . . . . . Làm sao anh lại làm như vậy?"
Dạ Thiên Ưng cười xấu xa, ánh mắt di chuyển trên dưới quan sát cơ thể cô: "Anh thế nào?" Anh nói không nhanh không chậm, ánh mắt dừng lại nơi đang được che đậy bởi một lớp q**n l*t nhỏ xinh.
Cô vội vàng buông một bàn tay xuống che lên q**n l*t: "Anh không được nhìn, mau đưa váy cho em mặc vào."
Anh trêu chọc, khiến cho cô vừa xấu hổ vừa khẩn trương, trái tim vẫn nhảy vô cùng kịch liệt, khuôn mặt cũng nóng lên.
Cô hôm nay quá mê người, quá to gan, làm cho cả người Dạ Thiên Ưng bị đốt nóng. . . . . .
Anh mạnh mẽ gỡ bàn tay đang che q**n l*t của cô, cẩn thận thưởng thức nửa ngày: "Bé ngốc, em lớn gan rồi đấy, phía trên thì không mặc áo lót, phía dưới thì mặc cái loại q**n l*t này ra ngoài, xem ra là anh vẫn coi nhẹ em rồi đúng không?
Dạ Thiên Ưng bây giờ chỉ ghen tỵ và ghen tỵ, thử nghĩ, lúc nào Ngô Hiểu Dao đi ra ngoài với Dạ Thiên Ưng anh đều mặc loại q**n l*t... hoạt hình. Giờ không có anh ở đây, cô lại dám mặc cái loại đồ như vậy?
"Không phải vậy đâu, q**n l*t này là của Bích Nghi mà."
". . . . . . . . . . . ." Nghe xong lời giải thích của cô, hứng thú của anh biến mất, vội vàng buông lỏng tay Ngô Hiểu Dao ra, cơ thể cũng ngã về phía sau rồi ngồi xuống, giọng nói mang theo sựt tức giận: "Tại sao em lại có thể mặc đồ lót của người khác? Không có tiền mua đồ lót sao?"
"Không phải vậy, bởi vì Bích Nghi đột nhiên mang tới cho em bộ lễ phục nùy, cô ấy bảo nếu như mặc đồ lót bình thường sẽ hiện ra dấu vết, hoặc là không mặc, hoặc là mặc q**n l*t chữ T. Em thà chọn mặc q**n l*t chữ T còn hơn, mà cái quần này La Bích Nghi cũng chưa mặc qua bao giờ."
Cái người La Bích Nghi kia định làm gì ? Bảo người phụ nữ của anh mặc vậy là để cho người khác nhìn à? Dạ Thiên Ưng trong lòng trách mắng La Bích Nghi.
Nhưng mà nghĩ lại thì, không tồi, hiện tại Ngô Hiểu Dao đã gợi lên hứng thú trong người của anh, rất k*ch t*nh.
"Xoay qua chỗ khác!" Dạ Thiên Ưng ra lệnh cho cô.
Xoay qua chỗ khác? Thế không phải mông cũng bị Dạ Thiên Ưng nhìn thấy hết sao ? Đừng! Cô không cần quay sang chỗ khác đâu, mắc cỡ chết mất.
Bây giờ đang ở trước mặt Dạ Thiên Ưng, cô đã xấu hổ rồi, giờ quay đi chỗ khác. . . . . .
"Nhanh lên một chút, xoay qua chỗ khác!" Dạ Thiên Ưng không nhịn được ra lệnh thêm.
Cô nhu cái miệng nhỏ nhắn lên, sắc đỏ trên mặt càng đậm hơn, chậm rãi xoay người lại, đưa lưng về phía Dạ Thiên Ưng.
Cô có thể cảm thấy trái tim mình như đang vọt lên cuống họng, hôm nay cô quá lớn mật rồi! Nhìn bóng lưng của cô, trên má Dạ Thiên Ưng cũng nổi lên một đám mây đỏ.
Ngô Hiểu Dao tuyệt đối là một tiểu yêu tinh dụ miệng! Vẫn là một con tiểu yêu tinh ngây thơ dụ miệng! Quả thật g**t ch*t người ta mà không đền mạng.
Không suy nghĩ nhiều, Ngô Hiểu Dao cởi áo khoác trên người ra ra, rồi đưa cho Dạ Thiên Ưng.
Dạ Thiên Ưng nhìn phía trước đồ dạ vũ của Ngô Hiểu Dao, khẽ nhếch mày. Thế nhưng khi ánh mắt của anh rơi vào ngực cô, phát hiện nơi đó có một mảnh ướt mềm, thì lên tiếng hỏi: "Trước ngực của em có mảng ướt là do ai làm đó?"
Đứng trước giường, cô thẳng thắn nói cho Dạ Thiên Ưng biết: "Em không đứng vững nên thiếu chút nữa té xuống, thật may là là có anh Hàn đỡ em lại, nhưng ly rượu vang đỏ trong tay lại đổ lên ngực của em."
"Hả?" Dạ Thiên Ưng nghe xong thì chậm rãi ngồi dậy, tà mị quét người Ngô Hiểu Dao một cái " Vậy Tuấn Hi đỡ em như thế nào?"
À? ? Chuyện này bảo cô kể lại ra sao đây, hơn nữa. . . . . . Hơn nữa váy vừa mới khô
Nghĩ tới đây, cô lúng túng cúi đầu, không dám nói.
Khủy tay của Dạ Thiên Ưng cong lại, đưa tay vòng lên eo cô.
Váy dạ vũ của cô hở lưng, bị bàn tay lạnh lẽo của Dạ Thiên Ưng đặt lên đó, khiến cô giật mình.
"Cậu ta làm như vậy để đỡ em?"
Nghe xong câu hỏi của anh, cô lúng túng gật đầu một cái, lại vội vàng thêm một câu "Bởi vì anh không có ở đó, cho nên anh Hàn mới. . . . . ."
Dạ Thiên Ưng không nhanh không chậm nói: "Không có gì?" Nói xong, bàn tay to lớn của anh tiến đến chỗ kéo khóa váy của Ngô Hiểu Dao.
Bị anh trêu chọc như vậy, trái tim đập “thịch thịch” liên tục, gương mặt cũng hơi đỏ lên. . . . . .
Tại sao Dạ Thiên Ưng lại trêu chọc Ngô Hiểu Dao, hoàn toàn chỉ muốn chọc cô tôi, chủ yếu hôm nay Ngô Hiểu Dao thật sự quá quyến rũ. . . . . . Bối bảo của anh là cô mà.
Anh dùy trì nụ cười tà nhìn Ngô Hiểu Dao, gương mặt của cô vẫn mang theo nét đỏ ửng, căn bản không chú ý đến đôi bàn tay không an phận đang từng tấc từng tấc kéo váy cô xuống, rồi để cho cơ thể xinh đẹp của cô hiện ra trước mắt anh.
Dạ Thiên Ưng đưa ta về gáy cô, nhẹ nhàng gỡ bỏ cây trâm đang cài trên mái tóc cô xuống . . . . .
Trong nháy mắt, từng món đồ dạ vũ trên người Ngô Hiểu Dao đã rơi xuống dất. Thân thể xinh đẹp của cô hôm nay cho có một chiếc q**n l*t nhỏ xinh.
Cô giờ đây mới phản ứng, đưa hai tay ôm lấy ngực: "Anh. . . . . . Làm sao anh lại làm như vậy?"
Dạ Thiên Ưng cười xấu xa, ánh mắt di chuyển trên dưới quan sát cơ thể cô: "Anh thế nào?" Anh nói không nhanh không chậm, ánh mắt dừng lại nơi đang được che đậy bởi một lớp q**n l*t nhỏ xinh.
Cô vội vàng buông một bàn tay xuống che lên q**n l*t: "Anh không được nhìn, mau đưa váy cho em mặc vào."
Anh trêu chọc, khiến cho cô vừa xấu hổ vừa khẩn trương, trái tim vẫn nhảy vô cùng kịch liệt, khuôn mặt cũng nóng lên.
Cô hôm nay quá mê người, quá to gan, làm cho cả người Dạ Thiên Ưng bị đốt nóng. . . . . .
Anh mạnh mẽ gỡ bàn tay đang che q**n l*t của cô, cẩn thận thưởng thức nửa ngày: "Bé ngốc, em lớn gan rồi đấy, phía trên thì không mặc áo lót, phía dưới thì mặc cái loại q**n l*t này ra ngoài, xem ra là anh vẫn coi nhẹ em rồi đúng không?
Dạ Thiên Ưng bây giờ chỉ ghen tỵ và ghen tỵ, thử nghĩ, lúc nào Ngô Hiểu Dao đi ra ngoài với Dạ Thiên Ưng anh đều mặc loại q**n l*t... hoạt hình. Giờ không có anh ở đây, cô lại dám mặc cái loại đồ như vậy?
"Không phải vậy đâu, q**n l*t này là của Bích Nghi mà."
". . . . . . . . . . . ." Nghe xong lời giải thích của cô, hứng thú của anh biến mất, vội vàng buông lỏng tay Ngô Hiểu Dao ra, cơ thể cũng ngã về phía sau rồi ngồi xuống, giọng nói mang theo sựt tức giận: "Tại sao em lại có thể mặc đồ lót của người khác? Không có tiền mua đồ lót sao?"
"Không phải vậy, bởi vì Bích Nghi đột nhiên mang tới cho em bộ lễ phục nùy, cô ấy bảo nếu như mặc đồ lót bình thường sẽ hiện ra dấu vết, hoặc là không mặc, hoặc là mặc q**n l*t chữ T. Em thà chọn mặc q**n l*t chữ T còn hơn, mà cái quần này La Bích Nghi cũng chưa mặc qua bao giờ."
Cái người La Bích Nghi kia định làm gì ? Bảo người phụ nữ của anh mặc vậy là để cho người khác nhìn à? Dạ Thiên Ưng trong lòng trách mắng La Bích Nghi.
Nhưng mà nghĩ lại thì, không tồi, hiện tại Ngô Hiểu Dao đã gợi lên hứng thú trong người của anh, rất k*ch t*nh.
"Xoay qua chỗ khác!" Dạ Thiên Ưng ra lệnh cho cô.
Xoay qua chỗ khác? Thế không phải mông cũng bị Dạ Thiên Ưng nhìn thấy hết sao ? Đừng! Cô không cần quay sang chỗ khác đâu, mắc cỡ chết mất.
Bây giờ đang ở trước mặt Dạ Thiên Ưng, cô đã xấu hổ rồi, giờ quay đi chỗ khác. . . . . .
"Nhanh lên một chút, xoay qua chỗ khác!" Dạ Thiên Ưng không nhịn được ra lệnh thêm.
Cô nhu cái miệng nhỏ nhắn lên, sắc đỏ trên mặt càng đậm hơn, chậm rãi xoay người lại, đưa lưng về phía Dạ Thiên Ưng.
Cô có thể cảm thấy trái tim mình như đang vọt lên cuống họng, hôm nay cô quá lớn mật rồi! Nhìn bóng lưng của cô, trên má Dạ Thiên Ưng cũng nổi lên một đám mây đỏ.
Ngô Hiểu Dao tuyệt đối là một tiểu yêu tinh dụ miệng! Vẫn là một con tiểu yêu tinh ngây thơ dụ miệng! Quả thật g**t ch*t người ta mà không đền mạng.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Đêm đế vương
Chương 2: 2: Hộp đêm Tầm Hoan
Chương 3: 3: Người đàn ông hoàn hảo
Chương 4: 4: Thiếu nữ hào phóng
Chương 5: 5: Đùa với lửa có ngày chết cháy
Chương 6: 6: Rước hoạ vào thân
Chương 7: 7: Đại hoạ
Chương 8: 8: Cấp bách vô cùng
Chương 9: 9: Vô vọng
Chương 10: 10: Tuyệt vọng kêu gào
Chương 11: 11: Đam mê chốn thiên đường (A)
Chương 12: 12: Đam mê chốn thiên đường (B)
Chương 13: 13: Vết sẹo bí ấn
Chương 14: 14: Tổ chức xã hội đen
Chương 15: 15: Một màn bạo lực
Chương 16: 16: Hắn ta đi rồi
Chương 17: 17: Chị dâu tương lai
Chương 18: 18: Joker
Chương 19: 19: J - Q - K
Chương 20: 20: Hành quyết phản đồ
Chương 21: 21: Người con gái quyến rũ trong căn phòng tối
Chương 22: 22: Đàn ông và đàn bà
Chương 23: 23: Phô bày kích tình
Chương 24: 24: Hướng tới Nhật Bản
Chương 25: 25: Chờ tôi trở lại
Chương 26: 26: Thu mua công ty
Chương 27: 27: Người đàn ông dã tâm (I)
Chương 28: 28: Người đàn ông dã tâm (II)
Chương 29: 29: Những tháng ngày cực khổ
Chương 30: 30: Chủ tịch Dạ
Chương 31: 31: Cô gái quan trọng
Chương 32: 32: Lựa chọn chạy trốn
Chương 33: 33: Giúp người gặp nạn
Chương 34: 34: Tình bạn bè
Chương 35: 35: Hoa đào vẫn như cũ
Chương 36: 36: Lòng người không thể đánh giá qua diện mạo
Chương 37: 37: Chuẩn bị về nhà
Chương 38: 38: Cảm giác nhớ nhà
Chương 39: 39: Bắt đầu tìm việc
Chương 40: 40: Chờ đợi phỏng vấn
Chương 41: 41: Phỏng vấn thành
Chương 42: 42: Phục vụ thang máy
Chương 43: 43: Quản lý biến thái (I)
Chương 44: 44: Quản lý biến thái (II)
Chương 45: 45: Gặp nhau lần nữa (I)
Chương 46: 46: Gặp nhau lần nữa (II)
Chương 47: 47: Gặp nhau lần nữa (III)
Chương 48: 48: Hàng ngàn suy nghĩ
Chương 49: 49: Bộ phận PR
Chương 50: 50: Qua cầu rút ván
Chương 51: 51: Trao đổi thân phận
Chương 52: 52: Vồ hụt con mồi
Chương 53: 53: Không thể đoán trước
Chương 54: 54: Tâm trí giận dữ
Chương 55: 55: Mượn cơ hội để trả thù
Chương 56: 56: Yêu thích trẻ em
Chương 57: 57: Không tránh khỏi lời nhục mạ
Chương 58: 58: Khoảnh khắc kích động
Chương 59: 59: Bốn mắt nhìn nhau
Chương 60: 60: Bình tĩnh vấn đáp
Chương 61: 61: Thang máy bị hư
Chương 62: 62: Khôi phục tính sói (thượng)
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68: Cảm giác hôn
Chương 69: 69: Bị tiện nhân hại
Chương 70: 70
Chương 71: 71: Giám đốc trẻ tuổi
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74: Cẩu nam cẩu nữ
Chương 75: 75: Bị phản bội
Chương 76: 76: Ổ sói hang hùm
Chương 77: 77: Thời khắc căng thẳng
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81: Cơ hội biến mất
Chương 82: 82
Chương 83: 83: Ngược tình cả đêm
Chương 84: 84: Thưởng thức một mẫu chuyện
Chương 85: 85
Chương 86: 86: Một đêm đau thương (1)
Chương 87: 87: Một đêm đau thương (2)
Chương 88: 88: Một đêm đau thương (3)
Chương 89: 89: Một đêm đau thương (4)
Chương 90: 90: Một đêm đau thương (5)
Chương 91: 91: Một đêm đau thương (6)
Chương 92: 92: Đau thương
Chương 93: 93: Thích là như thế nào
Chương 94: 94: Người phụ nữ huyền bí
Chương 95: 95: Người tình của hắn
Chương 96: 96: Biển tình xoắn ốc (thượng)
Chương 97: 97: Biển tình xoắn ốc (hạ)
Chương 98: 98: Cắt đứt thâm tình
Chương 99: 99: Ngủ trong thang máy
Chương 100: 100: Thay đổi thái độ (thượng)
Chương 101: 101: Thay đổi thái độ (2)
Chương 102: 102: Ngủ chung (thượng)
Chương 103: 103: Ngủ chung (hạ)
Chương 104: 104: Thức dậy (đầu)
Chương 105: 105: Thức dậy (cuối)
Chương 106: 106: Thay đổi mối quan hệ (một)
Chương 107: 107: Thay đổi mối quan hệ (hai)
Chương 108: 108: Thay đổi mối quan hệ (ba)
Chương 109: 109: Thay đổi quan hệ (4)
Chương 110: 110: Chiếm tiện nghi trên tàu điện ngầm
Chương 111: 111: Chiếm tiện nghi trên tàu điện ngầm (hạ)
Chương 112: 112: Cùng đi làm
Chương 113: 113: Tại sao đánh càn quấy
Chương 114: 114: Một cảnh đẫm máu (1)
Chương 115: 115: Một cảnh đẫm máu (2)
Chương 116: 116: Một cảnh đẫm máu (3)
Chương 117: 117: Kỳ nghỉ ba ngày
Chương 118: 118: Bị cô lập từ bốn phía
Chương 119: 119: Anh hùng cứu mỹ nhân
Chương 120: 120: Bắt đầu âm mưu
Chương 121: 121: Mắng chửi chủ tịch
Chương 122: 122: Bầu không khí thay đổi
Chương 123: 123: Màn đêm buông xuống
Chương 124: 124: Thời khắc nguy cơ
Chương 125: 125: Đe dọa khủng bố
Chương 126: 126: Ba ngày chung sống
Chương 127: 127: Con mẹ nó hôm nay tôi ăn hết anh
Chương 128: 128: Hôn nồng nhiệt trong xe
Chương 129: 129: Cuộc sống ở chung 3 ngày bắt đầu
Chương 130: 130: Lộ rõ vẻ sát ý
Chương 131: 131: Ngủ cùng cô gái nhỏ rất khổ cực
Chương 132: 132: Em vừa tham ăn lại vừa tham ngủ
Chương 133: 133: Nghe điện thoại mà tay cũng không rãnh rỗi (1)
Chương 134: 134: Nghe điện thoại mà tay cũng không rãnh rỗi (2)
Chương 135: 135: Khoảng thời gian hạnh phúc
Chương 136: 136: Không biệt được trong hoàn cảnh đùa cùng nam sinh lại chọc giận hắn
Chương 137: 137: Đấng mày râu nổi cơn ghen
Chương 138: 138: Niềm vui thích thú ngủ cùng với nhau
Chương 139: 139: Gắn đuôi lên người Dạ Thiên Ưng
Chương 140: 140: Mặc quần áo cho hắn (Dạ lão nảy sinh độc ác)
Chương 141: 141: Sau vui vẻ là sự tổn thương
Chương 142: 142: Đau đến tận xương
Chương 143: 143: Phú ông nhiều tiền có bối cảnh xã hội đen
Chương 144: 144: Tổn thương bảo bối của hắn sẽ phải trả lại gấp đôi
Chương 145: 145: Gặp lại tương đương với không thấy
Chương 146: 146: Ra mắt ngài chủ tịch
Chương 147: 147: Đến cuối vẫn là ly biệt
Chương 148: 148: Máu tanh ở lò sát sinh dưới tầng hầm
Chương 149: 149: Gặp lại trai đẹp
Chương 150: 150: Đứng xa mà nhìn nhau
Chương 151: 151: Chân chính vương giả
Chương 152: 152: Giải quyết tất cả
Chương 153: 153: Ba lần vô tình gặp gỡ hoàng tử u buồn
Chương 154: 154: Thấy giáo mới đẹp trai
Chương 155: 155: Thầy giáo thối tính
Chương 156: 156: Thầy xấu xa và tên xấu xa là cùng một người
Chương 157: 157: Biểu lộ thân phận đi
Chương 158: 158: Bi thương gặp nhau lần nữa
Chương 159: 159: Tại sao hắn không một chút kiêng kỵ mà tổn thương phụ nữ
Chương 160: 160: Một lần nữ gặp mặt hoàng tử u buồn
Chương 161: 161: Hắn sẽ cho cô một thế giới
Chương 162: 162: Đọc thư tình trong lớp tiếng anh
Chương 163: 163: Gặp lưu manh
Chương 164: 164: Anh hùng cứu mỹ nhân ( đáng tiếc anh hùng không phải Dạ lão đại)
Chương 165: 165: Bắt cóc
Chương 166: 166: Hiểu lầm trong nháy mắt được gở bỏ
Chương 167: 167: Cư xử một cách tàn nhẫn
Chương 168: 168: Sự hoảng sợ của Dạ lão đại
Chương 169: 169: Đại khai sát giới
Chương 170: 170: Yêu không cần nói thành lời
Chương 171: 171: Một mặt là đen một mặt là trắng
Chương 172: 172: Nửa đêm lén vào phòng cô
Chương 173: 173: Chuyện khôi hài giữa đêm trăng thanh gió mát
Chương 174: 174: Chuyện khôi hài giữa đêm trăng thanh gió mát (2)
Chương 175: 175: Anh đi chết đi
Chương 176: 176: Mập mờ trên lớp
Chương 177: 177: Mập mờ trong thư viện
Chương 178: 178: Mập mờ trong thư viện (2)
Chương 179: 179: Mập mờ trong thư viện (cuối)
Chương 180: 180: Mập mờ trong phòng làm việc
Chương 181: 181: Anh em gặp mặt hết sức đỏ mặt
Chương 182: 182: Người đàn ông hoàn mỹ
Chương 183: 183: Ly biệt
Chương 184: 184: Hoàng tử thiên sứ hóa thân thành ác ma
Chương 185: 185: Hoàng tử thiên thần hóa thành ác ma
Chương 186: 186: Nhẫn nhịn bây giò là niềm an ổn trong ương lai
Chương 187: 187: Cô gái nhỏ đáng thương
Chương 188: 188: Đêm khuya dò hỏi
Chương 189: 189: Vũ hội mơ mộng ( thượng )
Chương 190: 190: Vũ hội mơ mộng ( Giữa )
Chương 191: 191: Vũ hội mơ mộng ( hạ )
Chương 192: 192: Tình thân (1)
Chương 193: 193: Tình thân (2)
Chương 194: 194: Tình thân
Chương 195: 195: Đêm nhịp tim kích tình (1)
Chương 196: 196: Đêm nhịp tim kích tình (2)
Chương 197: 197: Một đêm kích tình tim đập ( ba )
Chương 198: 198: Một đêm kích tình tim đập ( bốn )
Chương 199: 199: Đừng thử đắc tội với những người không nên đắc tội
Chương 200: 200: Người phụ nữ làm chuyện đại
Chương 201: 201: Giải hòa
Chương 202: 202: Đã lâu không gặp
Chương 203: 203: Nói lời từ biệt
Chương 204: 204: Nguyên nhân yêu nhau
Chương 205: 205: Ở Pháp vô tình gặp thiếu nữ
Chương 206: 206: Yêu cùng không thương
Chương 207: 207: Thầm mến
Chương 208: 208: Giả vờ gặp bên ngoài
Chương 209: 209: Ông ngoại bị ốm và phải cần tiền
Chương 210: 210: Hỏa tốc chạy về
Chương 211: 211: Chỗ dựa duy nhất trở về
Chương 212: 212: Cuộc nói chuyện giữa hai anh em
Chương 213: 213: Sự tức giận giữa cơn triền miên
Chương 214: 214
Chương 215: 215: Cơn tức giận giữa sự triền miên
Chương 216: 216
Chương 217: 217: Quyết định làm thư ký chủ tịch Hội đồng quản trị
Chương 218: 218: Cho anh một bất ngờ lớn
Chương 219: 219: KHông được ở trong phòng làm việc
Chương 220: 220: Thư ký tay mơ
Chương 221: 221: Mọi người càng ngày càng không hợp
Chương 222: 222: Cách nhau một trời một vực
Chương 223: 223: Bọn mình rốt cuộc không phải là người chung một thế giới
Chương 224: 224: Thấy một cảnh không nên thấy
Chương 225: 225: Chuyện mười hai năm trước
Chương 226: 226: Chia tay
Chương 227: 227
Chương 228: 228: Bị cảnh sát bắt đi
Chương 229: 229: Anh cả nhà họ Bắc
Chương 230: 230: Thân thiết sau chia tay
Chương 231: 231: Thời khắc quan trọng nhất lại chạy tới người đàn ông này
Chương 232: 232: Ngô Hiểu Dao, anh yêu em
Chương 233: 233: Thời khắc nguy hiểm
Chương 234: 234: Tiểu Bạch Thỏ biến thân thành Sói Xám Lớn
Chương 235: 235: Tiểu Bạch Thỏ biến thân thành Sóm Xám Lớn (tiếp)
Chương 236: 236: Tiểu Bạch Thỏ biến thân thành Sóm Xám Lớn (tiếp)
Chương 237: 237: Tiểu Bạch Thỏ biến thành Sói Xám Lớn (tiếp)
Chương 238: 238: Tiểu Bạch Thỏ biến thành Sóm Xám Lớn (hết)
Chương 239: 239: Bí mật mười hai năm trước bị vạch trần (1)
Chương 240: 240: Chuyện mười hai năm trước bị vạch trần(2)
Chương 241: 241: Chuyện mười hai năm trước bị vạch trần (hết)
Chương 242: 242: Mối ràng buộc giữa nhưng người anh em (1)
Chương 243: 243: Mối ràng buộc giữa những người anh em (2)
Chương 244: 244: Từ cô gái lột xác thành phụ nữ chân chính (1)
Chương 245: 245: Từ cô gái lột xác thành phụ nữ chân chính (2)
Chương 246: 246
Chương 247: 247: Đồ đàn ông nhỏ nhen (1)
Chương 248: 248: Đồ đàn ông nhỏ nhen(2)
Chương 249: 249: Người đàn ông nhỏ nhen (3)
Chương 250: 250: Cuộc tranh cử nghị viên chính trị (thượng)
Chương 251: 251: Tranh cử nghị viên chính trị (Hạ)
Chương 252: 252: Tranh cử nghị viên chính trị (Hạ) (Tiếp)
Chương 254: 254: Người đàn ông trung niên thần bí
Chương 255: 255: Càng thêm trêu đùa (Đầu)
Chương 256: 256: Trêu đùa và trêu đùa ngược lại (Hạ)
Chương 257: 257: Thân thế của cô
Chương 258: 258: Người yêu không xuất hiện cô có thể mặc sức điên rồi
Chương 259: 259: Hai đứa trẻ cãi nhau
Chương 260: 260: Thì ra anh thích cô
Chương 261: 261: Ban đêm than khóc anh em cùng người yêu (Đầu)
Chương 262: 262: Ban đêm than khóc anh em cùng người yêu
Chương 263: 263: Chân thân của Tu La
Chương 264: 264: Vì sao phải độc ác đến chết như thế
Chương 265: 265: Hôn lễ trước tang lễ
Chương 266: 266: Kết thúc tranh giành thiện ác có báo ứng
Chương 267: 267: Chờ đợi và bảo vệ (Hết)
Không tìm thấy chương nào phù hợp