Chương 14: Săn Bắt Trong Sương Mù
Tuấn đứng trước ngưỡng cửa rừng sâu, nơi mà những bí ẩn đang chờ đợi. Cảm giác lo lắng cuộn trào trong lòng anh, nhưng quyết tâm lại thúc giục bước chân tiến về phía trước. Hằng, kẻ đã gây ra bao đau thương, đang ở đâu đó trong bóng tối. Anh không thể để cô ta thoát khỏi vòng tay của mình lần nữa.
“Anh không thể đi một mình,” Hương nói, giọng cô kiên quyết. Tay cô nắm chặt dao giấy mà Quân đã tặng, như một cách để khẳng định sự hiện diện của mình trong cuộc hành trình này. “Em sẽ đi cùng.”
Tuấn nhìn cô, ánh mắt đầy lo lắng. “Hương, đây không phải trò đùa. Hằng rất nguy hiểm.”
“Em biết,” cô đáp, đôi mắt sáng lên với sự quyết tâm. “Nhưng em không thể đứng nhìn anh một mình đối mặt với tất cả.”
Một chút do dự lướt qua tâm trí Tuấn, nhưng anh không thể từ chối. Hương đã ở bên anh từ khi mọi chuyện bắt đầu. “Được rồi,” anh thở dài, “Nhưng phải cẩn thận.”
Thịnh và Mai đứng phía sau, quyết định ở lại làng để trấn an mọi người. “Chúng tôi sẽ không để ai biết về điều này,” Thịnh nói, vẻ mặt nghiêm nghị. “Hãy tìm Hằng và trở về an toàn.”
Mai gật đầu, nhưng ánh mắt cô vẫn lo lắng. “Cẩn thận nhé. Có điều gì không ổn, hãy quay lại ngay lập tức.”
Tuấn và Hương tiến vào rừng, cảm giác nặng nề bao trùm không khí. Càng đi sâu, những tiếng động kỳ lạ càng vang lên xung quanh họ, như thể có một thế lực vô hình đang theo dõi từng bước chân. Hương rùng mình, nhưng vẫn nắm chặt dao giấy, như một cách để bảo vệ bản thân.
“Em có nghe thấy gì không?” Tuấn hỏi, nghiêng đầu để lắng nghe. Một âm thanh mơ hồ, như tiếng gọi từ xa, vọng lại trong không gian tĩnh lặng.
“Có lẽ chỉ là tiếng gió thôi,” Hương trả lời, nhưng trong giọng nói của cô cũng có chút lo lắng.
“Không phải,” Tuấn khẳng định. “Đó là tiếng Tâm.”
Hương nhìn anh, sự sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt. “Tâm? Anh chắc chứ?”
“Có thể là bẫy, nhưng tôi không thể bỏ qua,” Tuấn nói, ánh mắt kiên định. “Chúng ta phải đi theo tiếng gọi.”
Họ tiếp tục bước, âm thanh ngày càng rõ ràng hơn, như thể Tâm đang dẫn lối cho họ. Nhưng cũng có thể, đó chỉ là trò đùa của chiếc đĩa quái dị. Cảm giác rờn rợn xâm chiếm tâm trí Tuấn, nhưng anh vẫn tiến về phía trước.
“Nhìn kìa!” Hương chỉ tay, chỉ vào một khoảng trống giữa những tán cây. Ở đó, một hang động tối tăm hiện ra, miệng hang như một cái miệng khổng lồ đang nuốt chửng ánh sáng. Những dấu hiệu kỳ lạ được khắc trên vách đá, khiến không khí thêm phần u ám.
“Hãy cẩn thận,” Tuấn nhắc nhở, trái tim đập nhanh hơn khi họ tiến vào hang. Bên trong, những xác thú và người bị treo ngược, mặt mũi biến dạng, khiến họ không thể không rùng mình. “Đây… đây là nơi Hằng thực hiện nghi lễ.”Hương lùi lại, đôi mắt mở lớn. “Chúng ta không nên ở đây lâu.”
“Chúng ta phải tìm Hằng,” Tuấn nói, nhưng một cảm giác lấn át khác lại xuất hiện. Giọng nói của Tâm, không còn mơ hồ, mà vang lên rõ ràng trong đầu anh. “Tuấn… giúp em… ở đây…”
“Nghe thấy không?” Tuấn thì thầm, trán nhăn lại. “Tâm đang gọi.”
“Đừng tin nó,” Hương cảnh báo, nhưng Tuấn đã tiến thêm một bước, bước vào bóng tối sâu thẳm hơn. “Tâm cần chúng ta.”
Mọi thứ xung quanh dần trở nên mờ ảo, như thể thời gian đang ngừng trôi. Ánh sáng từ chiếc đĩa quái dị phía xa lấp lánh như một ngọn đuốc giữa đêm tối. Tuấn cảm thấy sức mạnh từ nó đang kéo anh lại gần hơn. “Chúng ta phải đến đó.”
Bước chân Tuấn chậm lại, cảm giác như có một bàn tay vô hình đang níu giữ anh lại. Hương kéo anh lại, “Tuấn! Anh không thể đi một mình!”
“Em không hiểu,” anh nói, giọng khàn đi. “Tâm đang ở gần đây.”
“Có thể chỉ là ảo giác,” Hương lo lắng, nhưng ánh mắt cô cũng lấp lánh hy vọng. “Chúng ta không thể để Hằng thắng.”
Khi họ đến gần chiếc đĩa, những tiếng r*n r*, tiếng gọi vang lên xung quanh họ, như một bản giao hưởng của những linh hồn đang kêu gọi sự giúp đỡ. Tuấn cảm thấy choáng ngợp, nhưng tiếng gọi của Tâm lại mạnh mẽ hơn, như một luồng sáng dẫn lối cho anh.
“Tâm!” anh gào lên, “Em ở đâu?”
Âm thanh trở nên im ắng, và chỉ còn lại tiếng th* d*c của họ. Hương nhìn quanh, nhưng không thấy gì ngoài bóng tối dày đặc. “Chúng ta phải rời khỏi đây. Ngay bây giờ!”
Tuấn lắc đầu, “Không thể. Tôi phải biết sự thật.”
“Anh không thể đối mặt với Hằng một mình!” Hương gào lên, nhưng Tuấn đã tiến về phía chiếc đĩa. Ánh sáng từ nó tỏa ra, như một cái miệng há rộng chờ đợi.
Khi anh chạm vào bề mặt lạnh lẽo, một cơn gió lạnh lẽo ập đến, cuốn đi mọi âm thanh. Hương đứng đó, lo lắng, nhưng cũng không thể rời mắt khỏi Tuấn.
“Giúp em!” tiếng Tâm lại vang lên, nhưng lần này, có điều gì đó ghê rợn trong giọng nói. “Hãy giúp em…”
Tuấn đứng giữa ánh sáng và bóng tối, giữa thực tại và ảo tưởng. Anh không biết liệu đây có phải là sự thật hay chỉ là một trò chơi của chiếc đĩa. Nhưng một điều chắc chắn: anh không thể lùi bước.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!