Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 176: Dồn ép để tôi mất mặt sao?"
Chỉ Muốn Hành Hạ Em Cả Ngày Lẫn Đêm (Anh Muốn Em)
Phong Cảnh Như Họa
2,220 từ
12:57 - 28/05/2026
1,874
Cô ta nghe thấy tôi gây sự thì nghiêng đầu liếc về phía tôi: “Anh Nam không có ở đây. Cô không phải ăn nói chua ngoa tỏ vẻ đáng thương, tỉnh lại đi.
Tôi khinh thường, vặn vẹo ʍôиɠ và đi tới vài bước để cởi áo khoác, trong căn phòng khách trống trải là tiếng thở lần lượt của hai chúng tôi và âm thanh giòn giã của ly chạm vào bản cà phê. Bà иɦũ ɦσα và đàn em đều được cho lui xuống và tôi kiễng chân treo chiếc áo khoác lên trêи cái móc bạc đằng sau cánh cửa: "Cô Trần lại muốn gây khó dễ gì cho tôi, mà phải quanh có lòng vòng như vậy."
Cô ta cầm lên một chiếc ly rỗng, úp ngược lại để đồ nước dưới đây lỵ, rót hai phần ba ly rượu đỏ: "Trông tôi có tệ như vậy sao? Cô Trình cứ nghĩ xấu về tôi.
Tôi nhìn cô ta với vẻ cảnh giác và xa lánh, cô ta ra hiệu cho tôi uống một ly rượu, tôi nhìn chăm chăm vào đó một lúc: "Cô Trần, bác sĩ Chu là người của cô phải không. Tôi chỉ bị thương ngoài da. Đầu cần dùng đến saffron. Lúc ông tà nấu thuốc cũng không cần thêm vịnày, cô cố ý để cho tôi nhìn thấy, thừa cơ hội tiết lộ đúng không?"
Về mặt cô ta văn như thường: "Anh Nam ngày xưất làm liều, thường xuyên bị thương, bác sĩ Chu là người chữa vết thương ngoài tốt nhất, trung thành tận tâm, sau này anh Nam lộ diện làm ăn, cũng luôn tin tưởng ông ta, dù sao thì cũng là người có lại lịch rõ ràng, mọi hành động cử chỉ đều được anh Nam quản lý "Ó, cô Trần đây là đang kể khổ ư, muốn thể hiện khoảng cách giữa cô và tôi sao. Tôi muốn chung sống hòa bình với cô, nhưng có vẻ như cô Trần sẽ không cho tôi cơ hội. Cô đã muốn sống chết với tôi thì tôi không có lựa chọn nào khác ngoài chiến đấu.
Trần Trang mỉm cười trở trêи vừa mới cố gắng phản bác, thì cánh cửa gỗ chỗ lối vào có tiếng kêu gọt kẹt sau đó bị đẩy ra, Trương Thành Nam bước vào cửa trước một giây, Trần Trang lập tức đi ra đón, ân cần dịu dàng gọi anh Nam.
Một lúc sau tôi mới phản ứng lại, có chút tức giận bưng ly rượu lên uống một ngụm to rồi để mạnh xuống bàn, lại cầm, lại đập, ném qua lại bảy tám cái.
Trương Thành Nam rất khôn khéo, Anh ta biết rằng tôi và Trần Trang đang gây chuyện không vui, với tính tình không chịu thua của tôi thì anh ta không thểchịu đựng được sự nóng này của tôi. Anh ta cũng không thể nuông chiều tôi quá mức. Vì vậy, một tay anh ta cởi cúc áo của mình một tay sở mặt cô ta: "Gần đây em đã cực khổ rồi, anh hiểu hết "
Hốc mắt Trần Trang ửng đỏ, cô ta gật đầu vừa khóc vừa cười. "Đó là chuyện em nên làm "
Cô ta cao tay hơn Tường Lam và Lỗ Mạn ở chỗ cô ta không lợi dụng vẻ đáng thương cùng sự đồng tình để trói buộc đàn ông, ép người đàn ông đến nghẹt thở, từ đó nảy sinh ý nghĩ muốn bỏ trốn, cô ta có chừng mực, kịp thời giữ lại nước mặt, thể hiện sự yếu thế và oan ức rất đúng lúc, cho nên ngược lại có thể níu giữ trái tim của đàn ông.
Tôi họ khan đến mức cổ họng không thể phát ra tiếng được nữa, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, Trần Trang nhìn ra tâm tư của Trương Thành Nam, vô cùng hiền hậu biết điều: "Anh Nam, em đi xà một bồn nước nóng, để anh tắm rửa sạch sẽ."
Cô ta đứng dậy đi vào phòng tắm, tiếng nước chảy rào rào vang lên, tôi tức giận đa bay chiếc giày trêи chân, chân còn chưa kịp rút lại thì Trương Thành Nam đã nắm chặt mắt cá chân lạnh như băng của tôi, nâng nó lên cao rồi hôn một cái lên ngón chân, râu của anh ta đâm vào chân tôi hơi nhọt, làm tôi cong lưng lại cười khanh khách, cười xong hai tiếng thì khuôn mặt xixuống: “Ông chủ Trương bên trái gái đẹp bên phải gái dùng, xem ra rất hạnh phúc."
Anh ta giả bộ cau mày, cố kìm nén nụ cười nói: "Tại sao chân cô Trình lại thối như vậy."
Ta nhổ cho anh ta một bãi nước miếng: “Anh mới thối."
Tôi chửi xong còn chưa hết giận, bàn chân hung hăng đạp lên mặt anh ta, dùng sức chà lau trêи đó, anh ta cũng không cảm thấy bực mình, chẳng qua lại siết chặt xương của tôi sợ tôi ngã trêи đất sẽ bị thương ở đâu đó.
Tô liếc mắt thấy Trần Trang bưng một chậu nước nóng đi ra, lúc này nghiêm mặt kiêu căng nói: "Chuyện mua bán này em đã làm xong, Ông chủ Trương thường cho ern cái gì nha."
Hắn đem chơi ta cước bồi: "Em muốn cái gì." “Em muốn là người duy nhất, không muốn cùng người khác chia sẻ "
Trần Trang lạnh lùng liếc nhìn tôi, đem chậu nước để trước mặt Trương Thành Nam, cô ta không nói một câu, sức mạnh im lặng của cô ta còn đáng kinh ngạc hơn: "Anh Nam, tuần tới sẽ có tuyết, cảng Cát Lâm sẽ đóng cửa mấy cái bến tàu không đông đúc, mục tiêu sẽ bị lộ nhiều hơn, thuốc lá đưa về Đông Lâm nênchuyển đi càng sớm càng tốt."
Trương Thành Nam hai tay để ở trêи mặt nước, hơi nóng dày đặc nuốt chửng khuôn mặt anh ta, vẻ mặt anh ta biến mất. Anh ta bình tĩnh “Ừ, liếc mắt nhìn tôi nửa mìm cười và nửa cành cáo: "Đừng có quậy phá nữa." "Ai quậy phá chứ? Nói lời dễ nghe em cũng nói được, em dụ dỗ đàn ông là số một đấy, có ai có thể nói ra lời ngọt ngào hơn em sao?
Ông chủ Trương nếu muốn giữ ba trăm cần chất cấm an toàn từ Cát Lâm qua Macao, thi chậm nhất là chạng vạng tối ngày mai, nếu không có thì sẽ không còn cơ hội nữa, cục thành phố sẽ không buông tha cho, muốn đi cũng vô ích.
Trương Thành Nam nhận lấy khăn lông, lau nước, phần khăn khô thì che lại gương mặt, âm thanh có chút khó chịu: "Ở đâu ra tin tức này, có chắc không?"
Tôi dùng ngón chân kẹp lấy phần mảnh mai của cải lý, quả quả trêи không trước khi đưa tay lấy nói: "Chắc khoảng chín mươi phần trăm
Trần Trang không khỏi cười: "Cô Trình ở đâu mà lấy được thông tin nội bộ chi tiết như vậy? Cô ấy chắc chắn tới chính mươi phần trăm? Với tình hình hiện tại, gián điệp mà anh Nam cài trong thanh tra thành phốcũng không dám đảm bảo được."
Cô ta thở dài, Trường Thành Nam cũng nhưởng mày: "Tôi quên mất, cô Trình ra tay, không có quan chức cấp cao nào không giải quyết được, cô đối với Thẩm Hạo Hiện tình cũ không rủ cũng tới, lợi dụng điểm yếu uy hϊế͙p͙ người của bên văn phòng thành phố, cũng mượn cái danh tình nhân cũ của anh ta mới có thể thuận lợi nắm được thông tin, nếu tôi đoán không sai thì hôm nay cô đã thấy anh ấy
Động tác uống rượu của tôi ngừng trong giây lát, cô ta đem quả lựu đạn được ẩn giấu để lộ ra bên ngoài, cũng thảo chốt bảo hiểm, tr*n tr** phơi bày nó trước mắt Trương Thành Nam, cố ý khuấy đục dòng nước, nếu hàng được thuận lợi đưa ra ngoài thì Trương Thành Nam sẽ nổi lên nghi ngờ, còn nếu hàng không đưa ra được thì tôi không còn gì để cạnh tranh với cô ta nữa, đây đúng là không phải thâm độc bình thường đâu.
Tôi khinh thường, vặn vẹo ʍôиɠ và đi tới vài bước để cởi áo khoác, trong căn phòng khách trống trải là tiếng thở lần lượt của hai chúng tôi và âm thanh giòn giã của ly chạm vào bản cà phê. Bà иɦũ ɦσα và đàn em đều được cho lui xuống và tôi kiễng chân treo chiếc áo khoác lên trêи cái móc bạc đằng sau cánh cửa: "Cô Trần lại muốn gây khó dễ gì cho tôi, mà phải quanh có lòng vòng như vậy."
Cô ta cầm lên một chiếc ly rỗng, úp ngược lại để đồ nước dưới đây lỵ, rót hai phần ba ly rượu đỏ: "Trông tôi có tệ như vậy sao? Cô Trình cứ nghĩ xấu về tôi.
Tôi nhìn cô ta với vẻ cảnh giác và xa lánh, cô ta ra hiệu cho tôi uống một ly rượu, tôi nhìn chăm chăm vào đó một lúc: "Cô Trần, bác sĩ Chu là người của cô phải không. Tôi chỉ bị thương ngoài da. Đầu cần dùng đến saffron. Lúc ông tà nấu thuốc cũng không cần thêm vịnày, cô cố ý để cho tôi nhìn thấy, thừa cơ hội tiết lộ đúng không?"
Về mặt cô ta văn như thường: "Anh Nam ngày xưất làm liều, thường xuyên bị thương, bác sĩ Chu là người chữa vết thương ngoài tốt nhất, trung thành tận tâm, sau này anh Nam lộ diện làm ăn, cũng luôn tin tưởng ông ta, dù sao thì cũng là người có lại lịch rõ ràng, mọi hành động cử chỉ đều được anh Nam quản lý "Ó, cô Trần đây là đang kể khổ ư, muốn thể hiện khoảng cách giữa cô và tôi sao. Tôi muốn chung sống hòa bình với cô, nhưng có vẻ như cô Trần sẽ không cho tôi cơ hội. Cô đã muốn sống chết với tôi thì tôi không có lựa chọn nào khác ngoài chiến đấu.
Trần Trang mỉm cười trở trêи vừa mới cố gắng phản bác, thì cánh cửa gỗ chỗ lối vào có tiếng kêu gọt kẹt sau đó bị đẩy ra, Trương Thành Nam bước vào cửa trước một giây, Trần Trang lập tức đi ra đón, ân cần dịu dàng gọi anh Nam.
Một lúc sau tôi mới phản ứng lại, có chút tức giận bưng ly rượu lên uống một ngụm to rồi để mạnh xuống bàn, lại cầm, lại đập, ném qua lại bảy tám cái.
Trương Thành Nam rất khôn khéo, Anh ta biết rằng tôi và Trần Trang đang gây chuyện không vui, với tính tình không chịu thua của tôi thì anh ta không thểchịu đựng được sự nóng này của tôi. Anh ta cũng không thể nuông chiều tôi quá mức. Vì vậy, một tay anh ta cởi cúc áo của mình một tay sở mặt cô ta: "Gần đây em đã cực khổ rồi, anh hiểu hết "
Hốc mắt Trần Trang ửng đỏ, cô ta gật đầu vừa khóc vừa cười. "Đó là chuyện em nên làm "
Cô ta cao tay hơn Tường Lam và Lỗ Mạn ở chỗ cô ta không lợi dụng vẻ đáng thương cùng sự đồng tình để trói buộc đàn ông, ép người đàn ông đến nghẹt thở, từ đó nảy sinh ý nghĩ muốn bỏ trốn, cô ta có chừng mực, kịp thời giữ lại nước mặt, thể hiện sự yếu thế và oan ức rất đúng lúc, cho nên ngược lại có thể níu giữ trái tim của đàn ông.
Tôi họ khan đến mức cổ họng không thể phát ra tiếng được nữa, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, Trần Trang nhìn ra tâm tư của Trương Thành Nam, vô cùng hiền hậu biết điều: "Anh Nam, em đi xà một bồn nước nóng, để anh tắm rửa sạch sẽ."
Cô ta đứng dậy đi vào phòng tắm, tiếng nước chảy rào rào vang lên, tôi tức giận đa bay chiếc giày trêи chân, chân còn chưa kịp rút lại thì Trương Thành Nam đã nắm chặt mắt cá chân lạnh như băng của tôi, nâng nó lên cao rồi hôn một cái lên ngón chân, râu của anh ta đâm vào chân tôi hơi nhọt, làm tôi cong lưng lại cười khanh khách, cười xong hai tiếng thì khuôn mặt xixuống: “Ông chủ Trương bên trái gái đẹp bên phải gái dùng, xem ra rất hạnh phúc."
Anh ta giả bộ cau mày, cố kìm nén nụ cười nói: "Tại sao chân cô Trình lại thối như vậy."
Ta nhổ cho anh ta một bãi nước miếng: “Anh mới thối."
Tôi chửi xong còn chưa hết giận, bàn chân hung hăng đạp lên mặt anh ta, dùng sức chà lau trêи đó, anh ta cũng không cảm thấy bực mình, chẳng qua lại siết chặt xương của tôi sợ tôi ngã trêи đất sẽ bị thương ở đâu đó.
Tô liếc mắt thấy Trần Trang bưng một chậu nước nóng đi ra, lúc này nghiêm mặt kiêu căng nói: "Chuyện mua bán này em đã làm xong, Ông chủ Trương thường cho ern cái gì nha."
Hắn đem chơi ta cước bồi: "Em muốn cái gì." “Em muốn là người duy nhất, không muốn cùng người khác chia sẻ "
Trần Trang lạnh lùng liếc nhìn tôi, đem chậu nước để trước mặt Trương Thành Nam, cô ta không nói một câu, sức mạnh im lặng của cô ta còn đáng kinh ngạc hơn: "Anh Nam, tuần tới sẽ có tuyết, cảng Cát Lâm sẽ đóng cửa mấy cái bến tàu không đông đúc, mục tiêu sẽ bị lộ nhiều hơn, thuốc lá đưa về Đông Lâm nênchuyển đi càng sớm càng tốt."
Trương Thành Nam hai tay để ở trêи mặt nước, hơi nóng dày đặc nuốt chửng khuôn mặt anh ta, vẻ mặt anh ta biến mất. Anh ta bình tĩnh “Ừ, liếc mắt nhìn tôi nửa mìm cười và nửa cành cáo: "Đừng có quậy phá nữa." "Ai quậy phá chứ? Nói lời dễ nghe em cũng nói được, em dụ dỗ đàn ông là số một đấy, có ai có thể nói ra lời ngọt ngào hơn em sao?
Ông chủ Trương nếu muốn giữ ba trăm cần chất cấm an toàn từ Cát Lâm qua Macao, thi chậm nhất là chạng vạng tối ngày mai, nếu không có thì sẽ không còn cơ hội nữa, cục thành phố sẽ không buông tha cho, muốn đi cũng vô ích.
Trương Thành Nam nhận lấy khăn lông, lau nước, phần khăn khô thì che lại gương mặt, âm thanh có chút khó chịu: "Ở đâu ra tin tức này, có chắc không?"
Tôi dùng ngón chân kẹp lấy phần mảnh mai của cải lý, quả quả trêи không trước khi đưa tay lấy nói: "Chắc khoảng chín mươi phần trăm
Trần Trang không khỏi cười: "Cô Trình ở đâu mà lấy được thông tin nội bộ chi tiết như vậy? Cô ấy chắc chắn tới chính mươi phần trăm? Với tình hình hiện tại, gián điệp mà anh Nam cài trong thanh tra thành phốcũng không dám đảm bảo được."
Cô ta thở dài, Trường Thành Nam cũng nhưởng mày: "Tôi quên mất, cô Trình ra tay, không có quan chức cấp cao nào không giải quyết được, cô đối với Thẩm Hạo Hiện tình cũ không rủ cũng tới, lợi dụng điểm yếu uy hϊế͙p͙ người của bên văn phòng thành phố, cũng mượn cái danh tình nhân cũ của anh ta mới có thể thuận lợi nắm được thông tin, nếu tôi đoán không sai thì hôm nay cô đã thấy anh ấy
Động tác uống rượu của tôi ngừng trong giây lát, cô ta đem quả lựu đạn được ẩn giấu để lộ ra bên ngoài, cũng thảo chốt bảo hiểm, tr*n tr** phơi bày nó trước mắt Trương Thành Nam, cố ý khuấy đục dòng nước, nếu hàng được thuận lợi đưa ra ngoài thì Trương Thành Nam sẽ nổi lên nghi ngờ, còn nếu hàng không đưa ra được thì tôi không còn gì để cạnh tranh với cô ta nữa, đây đúng là không phải thâm độc bình thường đâu.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Chạm trán
Chương 2: 2: Tổ Tông nổi giận
Chương 3: 3: Trương Thành Nam
Chương 4: 4: Hồ Bơi diễm lệ
Chương 5: 5: Là yêu sao
Chương 6: 6: Che chở của anh ta
Chương 7: 7: Mê hương
Chương 8: 8: Mèo nhỏ tranh đoạt
Chương 9: 9: Không muốn rời xa em
Chương 10: 10: Em thật biết cách chơi
Chương 11: 11: Đừng bỏ rơi em
Chương 12: 12: Cướp lấy mèo con của anh
Chương 13: 13: Nhốt kín
Chương 14: 14: Muốn chinh phục em
Chương 15: 15: Văn Nhật Hạ ra tay
Chương 16: 16: Có thai thì giữ lại
Chương 17: 17: Đón đầu ngọn gió
Chương 18: 18: Cô có biết cô có bao nhiêu quyến rũ không?
Chương 19: 19: Lén lút
Chương 20: 20: Kích tình đến trời long đất lở
Chương 21: 21: Anh thực sự dám động vào người phụ nữ của tôi?
Chương 22: 22: Ngủ đấy thì sao
Chương 23: 23: Tôi không quên được
Chương 24: 24: Cùng đi tới đầu bạc
Chương 25: 25: Anh là tất cả của tôi
Chương 26: 26: Người phụ nữ bên cạnh Trương Thành Nam
Chương 27: 27: Ôn lại chuyện cũ
Chương 28: 28: Ở trong lòng tôi cô là cái gì?
Chương 29: 29: Trình Bảo Ái hoặc là theo tôi hoặc là chết
Chương 30: 30: Một ngụm sữa
Chương 31: 31: Chỉ cần cô muốn tôi sẽ cho
Chương 32: 32: Chiêu lạt mềm buộc chặt của cô chơi rất đẹp
Chương 33: 33: Niềm vui mới
Chương 34: 34: Mật ngọt chết ruồi
Chương 35: 35: Anh ta bỏ tôi đi
Chương 36: 36: Đê mê tới chết
Chương 37: 37: Anh như vậy là c_ưỡng hi_ếp
Chương 38: 38: Em ở đây đợi anh
Chương 39: 39: Nghi ngời có gian tình
Chương 40: 40: Cấp dưới của anh đã từng sử dụng chiếc nhẫn bảo vệ này
Chương 41: 41: Xin ổng chủ Trương ban sữa
Chương 42: 42: Tiệc Hải Thiên Thịnh
Chương 43: 43: Cô gái trẻ muốn tranh giành sự cưng chiều
Chương 44: 44: Không muốn tôi sao
Chương 45: 45: Anh ta muốn tâm của tôi càng rộng hon
Chương 46: 46: Tình cũ tình mới cùng nhau hầu hạ
Chương 47: 47: Đúng là cô gái của anh!
Chương 48: 48: Để tôi ôm một lát
Chương 49: 49: Giai thoại về trái đào
Chương 50: 50: Ai bảo tôi mê đắm cô Trình như vậy chứ
Chương 51: 51: Trương Thành Nam, anh thật tàn nhẫn
Chương 52: 52: Ái tình và trụy lạc
Chương 53: 53: Anh lừa tôi
Chương 54: 54: Mang Thai
Chương 55: 55: Cô Trình lấy đâu ra lá gan đụng người của tôi?
Chương 56: 56: Trong bóng tối, đóa hoa tình dục càng nở rộ
Chương 57: 57: Người anh muốn bảo vệ nhất chính là em
Chương 58: 58: Trình Bảo Ái, rốt cuộc em muốn cái gì?
Chương 59: 59: Một màn trăng gió hoang đường
Chương 60: 60: Trái tim che đậy không nóng
Chương 61: 61: Một tuồng kịch chân tình giả ý
Chương 62: 62: Anh ta biết hết, nhưng vẫn làm ngơ
Chương 63: 63: Anh hùng khó qua ải mỹ nhân
Chương 64: 64: Dùng nó yêu em
Chương 65: 65: Bán đấu giá nhẫn ngọc trai
Chương 66: 66: Em nỡ để tôi chết sao?
Chương 67: 67: Tôi không thể chỉ thích một mình em
Chương 68: 68: Ông chủ Trương không cưỡng lại được sự dụ dỗ của tôi
Chương 69: 69: Chỉ là tình cảm bồng bột
Chương 70: 70: Tình cảm mãnh liệt
Chương 71: 71: Tôi phải có cô ấy
Chương 72: 72: Nói cho tôi biết, cô có thích nó không
Chương 73: 73: Rốt cuộc là có lương tâm không?
Chương 74: 74: Tốt hơn là nên như thế này mãi mãi
Chương 75: 75: Em mắc sai lầm, tôi không thể chịu được bạn
Chương 76: 76: Tiểu Ngũ, em thật tàn nhẫn với tôi
Chương 77: 77: Có hối hận hay không
Chương 78: 78: Không muốn tôi
Chương 79: 79: Hương thơm của em có thể giải rượu không?
Chương 80: 80: Anh đang động đến người phụ nữ của tôi
Chương 81: 81: Rung động lòng người
Chương 82: 82: Tiểu Ngũ, tha thứ cho tôi
Chương 83: 83: Anh chỉ thích em như thế này
Chương 84: 84: Mấy phần là thật, mấy phần là giả
Chương 85: 85: Con mồi của anh
Chương 86: 86: Cô muốn gì, tôi sẽ cho cô
Chương 87: 87: Mong chờ nó “đâm hoa kết quả"
Chương 88: 88: Chấn động lòng người
Chương 89: 89: Một lần cuối với anh
Chương 90: 90: Rất khó để không yêu anh ấy (Nối dài)
Chương 91: 91: Ông chủ Trương không cử động (còn nữa)
Chương 92: 92: Anh ta không cần cô thì hãy đến tìm tôi [phần tiếp]
Chương 93: 93: Tôi cảm động
Chương 94: 94: Cô vui vẻ là tốt rồi
Chương 95: 95: Ông chủ Trương, anh thật thối
Chương 96: 96: Lấy gì để tiếp đãi tôi
Chương 97: 97: Người phụ nữ mà tôi muốn
Chương 98: 98: Mang thai
Chương 99: 99: Em sợ cái gì
Chương 100: 100: Em có muốn hay không?
Chương 101: 101: Ai sẽ ra tay?
Chương 102: 102: Niềm vui mới
Chương 103: 103: Tiểu Ngũ, tôi rất vui
Chương 104: 104: Tôi không thể chịu được lời chúc mừng này
Chương 105: 105: Bị phơi bày
Chương 106: 106: Tôi thiếu anh, không cần sao?
Chương 107: 107: Chờ cô rất lâu
Chương 108: 108: Đứa bé không thể giữ lại
Chương 109: 109: Ông chủ Trương không có tư cách
Chương 110: 110: Sợ rằng anh không nỡ cho tôi
Chương 111: 111: Quá mê người
Chương 112: 112: Bí mật mà cô chưa bao giờ nghĩ tới
Chương 113: 113: Anh ấy sẽ cưới tôi sao?
Chương 114: 114: Trình Bảo Ái, em đang trốn cái gì?
Chương 115: 115: Liệu có nên cố giữ lấy trái tim này hay không
Chương 116: 116: Gặp hỗn loạn đấu súng
Chương 117: 117: Đợi anh, anh nhất định sẽ tìm được em
Chương 118: 118: Tôi sẽ không để em xảy ra chuyện gì
Chương 119: 119: Không phải của tôi
Chương 120: 120: Tiểu Ngũ, em chưa bao giờ tin tôi
Chương 121: 121: Thật sự từng yêu anh
Chương 122: 122: Anh Quan - Người khiến tôi nhớ thương
Chương 123: 123: Thích không
Chương 124: 124: Anh sẽ lấy em
Chương 125: 125: Làm loạn Tổ Tông
Chương 126: 126: Anh đến
Chương 127: 127: Tôi thích cô ấy, nói điều kiện đi
Chương 128: 128: Đáng giá không
Chương 129: 129: Anh muốn gì?
Chương 130: 130: Có thể giữ mình ở bên cạnh anh ấy không
Chương 131: 131: Cái ôm
Chương 132: 132: Cầu mà không có được
Chương 133: 133: Bé Năm, tôi tin em
Chương 134: 134: Không đi nữa, được không?
Chương 135: 135: Tình yêu như một con dao hai lưỡi
Chương 136: 136: Trình Bảo Ái, nhận đi
Chương 137: 137: Bé Năm, nhớ trở về
Chương 138: 138: Tổ Tông hung ác nham hiểm
Chương 139: 139: Anh sẽ cho em hết tất cả
Chương 140: 140: Trùm buôn tiền chất cấm Châu Á
Chương 141: 141: Trong anh có tôi, trong tôi có anh, sống chết cũng không rời xa nhau được
Chương 142: 142: Tôi trốn không thoát, cậu cũng đừng hòng!
Chương 143: 143: Trình Bảo Ái, tôi sẽ tự tay giết chết cô
Chương 144: 144: Kỳ tích có một không hai
Chương 145: 145: Anh em đã làm rất tốt
Chương 146: 146: Tôi dung túng em như vậy, em còn chụp một cái mũ vô tình cho tôi
Chương 147: 147: Anh đã từng yêu phụ nữ chưa?
Chương 148: 148: Dùng cưa điện một lúc lâu, đại thụ che trời cuối cùng cũng bị cưa đổ
Chương 149: 149: Một nụ hôn không thể mua chuộc được tôi
Chương 150: 150: Có tôi ở cùng, em còn sợ sao
Chương 151: 151: Dùng thân thể của cô để đền đáp
Chương 152: 152: Tôi không thể giữ cô lại
Chương 153: 153: Tất cả đều là giả dối
Chương 154: 154: Anh đã từng yêu em chưa
Chương 155: 155: Anh ta không cần tôi nữa rồi
Chương 156: 156: Một tấc sắc xuân
Chương 157: 157: Giả vờ diễn trò tình cảm chân thành
Chương 158: 158: Anh ấy là một vết sẹo trong lòng tôi
Chương 159: 159: Sự thật và niềm vui
Chương 160: 160: Trái tim rối bời
Chương 161: 161: Chân tình vỡ tan tành
Chương 162: 162: Không có người thứ hai
Chương 163: 163: Khiến em một lòng một da với anh
Chương 164: 164: Mê người
Chương 165: 165: Ép buộc mà có được, thì không có ý nghĩa gì
Chương 166: 166: Con mồi không phải người khác mà chính là bản thân minh
Chương 167: 167: Một chữ “Tình" sao lại làm trắc trở như vậy
Chương 168: 168: Tôi thà cho rằng em là người không có tình nghĩa
Chương 169: 169: Đừng có quậy phá nữa
Chương 170: 170: Không cần lo lắng về mọi thứ
Chương 171: 171: Trong những năm tháng gió bụi tàn tạ và khô héo ấy, một ngọn đèn đã được thắp sáng
Chương 172: 172: Chính là cô
Chương 173: 173: Thế giới tươi đẹp, chỉ yêu mình em
Chương 174: 174: Trương Thành Nam, anh thật tàn nhẫn
Chương 175: 175: Tôi chưa từng gặp qua người đàn ông nào khó gần và độc ác như anh
Chương 176: 176: Dồn ép để tôi mất mặt sao?"
Chương 177: 177: Cưới tôi
Chương 178: 178: Không hối hận
Chương 179: 179: Yêu
Chương 180: 180: Hoa mai trắng rơi đầy đầu giống như người già
Chương 181: 181: Anh ấy rất nhớ cô
Chương 182: 182: Mười ba tỷ rưỡi
Chương 183: 183: Có đau hơn anh không?
Chương 184: 184: Sự thật vợ chồng
Chương 185: 185: Tôi sẽ đợi anh ta quay về
Chương 186: 186: Bà Quan cũng rất thích kinh kịch?
Chương 187: 187: Em còn quay lại không?
Chương 188: 188: Xin anh, xin anh giúp tôi một lần cuối cùng
Chương 189: 189: Ai quyến rũ ai, chìm vào yêu hận và sa đọa cấm kỵ điên cuồng
Chương 190: 190: Chúng ta kết hôn thật đi, được không
Chương 191: 191: Phải làm thế nào để yêu anh
Chương 192: 192: Anh Quan từng mất đi rồi sao?
Chương 193: 193: Bí mật gây sốc
Chương 194: 194: Anh muốn cùng tôi sống cả đời sao
Chương 195: 195: Một tờ đăng ký kết hôn
Chương 196: 196: Liều mạng như vột mũi dao tắm trong máu rơi
Chương 197: 197: Khó có thể giữ được tình yêu tuổi xuân không có sứt mẻ, còn phải quanh quần bên em
Chương 198: 198: Sự tiếc nuối cả đời này của anh chỉ có mỗi mình em
Chương 199: 199: Tĩnh mịch, cô độc, tang thương
Chương 200: 200: Cô có đồng ý không?
Chương 201: 201: Người tình mới xuất hiện
Chương 202: 202: Bị bỏng
Chương 203: 203: Gặp mặt
Chương 204: 204: Thẳng thắn
Chương 205: 205: Kết hôn
Chương 206: 206: Không nể mặt nữa
Chương 207: 207: Tù bên cạnh tôi
Chương 208: 208: Ngoan, anh chờ em tự mình quay về
Chương 209: 209: Vợ của tham mưu trưởng Quan rất quyến rũ
Chương 210: 210: Nguyện chàng ngàn tuổi
Chương 211: 211: Cô Trình tính kế tôi
Chương 212: 212: Buổi tiệc ở Lầu Đào Hoa
Chương 213: 213: Anh có biết hương vị của tình yêu không?
Chương 214: 214: Nuôi một con mèo hoang
Chương 215: 215: Tinh lực của con rùa đó có nhiều hay không?
Chương 216: 216: Đã chết
Chương 217: 217: Hủy hoại
Chương 218: 218: Kinh thiên động địa
Chương 219: 219: Tiến thoái lưỡng nan
Chương 220: 220: Anh ta là loại người đàn ông như thế nào
Chương 221: 221: Bảo Ái, anh sẽ đón em
Chương 222: 222: Bảo Ái, đến hay không
Chương 223: 223: Tình cảm chân thành chết đi
Chương 224: 224: Nhập cư trái phép
Chương 225: 225: Thích ly biệt, không buông xuống được
Chương 226: 226: Hối hận không?
Chương 227: 227: So chiêu với anh đại B
Chương 228: 228: Đừng động vào tôi, anh mau di di
Chương 229: 229: Em muốn tôi chết phải không
Chương 230: 230: Hai chọn một
Chương 231: 231: Sinh tử không còn gặp lại
Chương 232: 232: Tôi muốn cũng không được
Chương 233: 233: Bảo Ái, theo anh về nhà
Chương 234: 234: Chúng ta bỏ qua nhau đi
Chương 235: 235: Bị tôi chiều hư rồi
Chương 236: 236: Ông chủ Trương, từ khi chia tay đến nay không có vấn đề gì chú
Chương 237: 237: Anh không có tư cách để cầu xin cô ấy
Chương 238: 238: Thời thể thay đổi
Chương 239: 239: Một chết một sống
Chương 240: 240: Không thể mang thai
Chương 241: 241: Gậy ông đập lưng ông
Chương 242: 242: Giảng hòa
Chương 243: 243: Cuộc chiến Trương Quan
Chương 244: 244: Bản lĩnh
Chương 245: 245: Bình yên trước cơn bão
Chương 246: 246: Thà rằng anh ấy chưa từng quen biết
Chương 247: 247: Bị bệnh
Chương 248: 248: Em phải trở về
Chương 249: 249: Phá vỡ tình hình
Chương 250: 250: Trò hay bắt đầu
Chương 251: 251: Có thai
Chương 252: 252: Sống không bằng chết
Chương 253: 253: Sổ sách của Quan Lập Thành
Chương 254: 254: Để em phải chịu ấm ức rôi!
Chương 255: 255: Tại sao không nói cho em biết
Chương 256: 256: Anh sẽ cho em (1)
Chương 257: 257: Anh sẽ cho em (2)
Chương 258: 258: Cô muốn gì?
Chương 259: 259: Biến cố
Chương 260: 260: Phản bội ông ta
Chương 261: 261: Hạo Hiên, em xin anh
Chương 262: 262: Bảo Ái, dùng em trao đổi với anh ta
Chương 263: 263: Chuyện nửa đêm
Chương 264: 264: Em thật sự tình nguyện sao
Chương 265: 265: Không còn chừa một mống nào, đã đuổi hết sạch rồi
Chương 266: 266: Lại là con của anh
Chương 267: 267: Con cái thành đàn, cháu chắt đầy đầu gối
Chương 268: 268: Tôi không đụng vào cô
Chương 269: 269: Tiểu Ngũ, anh cưới em
Chương 270: 270: Xã giao
Chương 271: 271: Trả vật về lại cho chủ
Chương 272: 272: Hàn Phục Sinh sẽ làm việc cho tôi
Chương 273: 273: Em có nhớ anh không?
Chương 274: 274: Tình cảm tôi nợ anh, kiếp sau tôi sẽ trả lại
Chương 275: 275: Em sợ
Chương 276: 276: Sảy thai (1)
Chương 277: 277: Sảy thai (2)
Chương 278: 278: Bại lộ
Chương 279: 279: Bắt cóc
Chương 280: 280: Tự sát
Chương 281: 281: Cái danh bà Quan
Chương 282: 282: Nếu có kiếp sau
Chương 283: 283: Là tôi đã ảo tưởng quá nhiều trong tình yêu rồi
Chương 284: 284: Thử
Chương 285: 285: Thành Nam, chúng ta sẽ chết sao?
Chương 286: 286: Hy vọng Tham mưu trưởng Quan tuân thủ hứa hẹn!
Chương 287: 287: Hợp tác
Chương 288: 288: Sống chết có số
Chương 289: 289: Sống chết có số (2)
Chương 290: 290: Tiểu Ngũ, em đi đi
Chương 291: 291
Chương 292: 292: Bệnh aids
Chương 293: 293
Chương 294: 294: Đại kết cục Tiểu Ngũ, em là vợ của anh
Chương 295: 295: Ngoại truyện : Hai thế giới
Chương 296: 296: Ngoại truyện: Trời xui đất khiến
Chương 297: 297: Ngoại truyện: Chạy đâu cho hết nắng
Không tìm thấy chương nào phù hợp