Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 32: Múa Rìu Qua Mắt Thợ
Hoa Sanh gật đầu: “Tiền Tiểu Ngũ Đế một trăm một đồng, cũng không đắt.”
“Đúng rồi, cô muốn mua bao nhiêu để tôi gói lại nhé.”
Người bán hàng nhìn nhìn, nghĩ cô dễ lừa nên vội vã định gói hàng.
“Một trăm một đồng không đắt với điều kiện nó là hàng thật, còn những cái này của ông rõ ràng…là hàng giả.”
Một câu hàng giả của Hoa Sanh đã thu hút không ít những người đến xem, họ xì xào bàn tán về người bán.
Hắn lập tức nổi giận: “Nói cho cô biết đừng có mà nói linh tinh như thế. Bịa đặt không mất tiền có đúng không? Tôi bán hàng ở đây bao nhiêu năm rồi, rất có uy tín, sao có thể bán đồ giả được, cô không hiểu thì đừng có mà nói bừa, không mua thì đi chỗ khác.” Ông ta không kiên nhẫn, bắt đầu xua đuổi mấy người Hoa Sanh.
Hoa Sanh từ tốn nói: “Muốn phân biệt tiền Ngũ Đế là thật hay giả trước là xem kích thước, tiền Ngũ Đế thật cỡ từ 24 đến 28 li. Cái này của ông ước chừng cũng cỡ 35 li, to hơn hẳn một vòng. Thứ hai là xem độ dày, tiền Ngũ Đế thật độ dày không quá 4 li, mà những thứ này của ông đã gần 10 li rồi. Chứng tỏ là chất lượng kém, đến cả hàng mô phỏng cũng không bằng. Thứ ba là xem chữ, tiền Ngũ Đế là tiền lưu hành thời Ngũ Đại, mỗi một thời chữ viết đều có đặc điểm riêng, còn chữ của ông thì đều như nhau, rõ ràng là kiểu chữ trong máy tính. Và cuối cùng màu sắc mấy đồng này của ông sáng quá, tiền vàng thật sự sẽ không sáng như vậy, mấy cái này của ông chỉ đáng giá ba đồng một cái, ông bán một trăm thì là quá lời rồi.”
“Cô… Cô là đến để đập chén cơm của tôi à?” Người bán hàng xấu hổ liền nổi giận khi bị Hoa Sanh nói như thế.
Đối mặt với sự kích động của người bán hàng nhưng Hoa Sanh chỉ cười không nói.
“Nói cho cô biết, nhóc con, cô đừng tưởng là phụ nữ thì tôi không dám đánh, cô đây là đang hủy hoại danh dự người khác có biết không hả?”
Cậy mình là đàn ông ông ta mạnh miệng nói.
Hoa Sanh định rời đi, không muốn đôi co nhiều với loại người này.
“Đứng lại, cô cứ thế mà đi được à?”
“Không thì sao?” Hoa Sanh quay đầu lại, thản nhiên nhìn vào mặt ông ta.
“Cô cố ý hủy hoại thanh danh của tôi, làm lỡ việc làm ăn của tôi, cô phải mua hết những món đồ này… còn nếu không cô phải bồi thường tiền cho tôi.”
“Ông không biết xấu hổ à?” Xuân Đào tính khí nóng nảy định xông lên lý luận.
Liền bị Hoa Sanh ngăn lại: “Tôi nói đều là sự thật, đồ của ông tôi sẽ không mua, vì trước giờ tôi không bao giờ mua đồ giả.”
Hoa Sanh chưa bao giờ nhìn lầm hàng. Đồng tiền ngũ đế này đến cả là hàng mô phỏng cũng không bì được, hàng giả lừa gạt người như thế bất luận thế nào cô cũng không thể mua.
“Không mua thì không thể đi.” Người bán hàng kia chắn trước mặt bọn họ, muốn ăn vạ.
Xuân Đào tức đến mức muốn ra tay nhưng Hoa Sanh lại không thích gây sự. Cô lấy điện thoại ra giả vờ như bấm số gọi: “Alo, hiệp hội người tiêu dùng phải không, tôi muốn báo cáo…”
Chưa nói thêm câu tiếp theo, người bán hàng kia đã nhanh như chớp bỏ chạy về quầy hàng của mình, cười xòa: “Cô nương, chỉ là hiểu lầm thôi mà. Khà khà. Lúc nãy tôi chỉ đùa với cô thôi.”
Hoa Sanh cười nhạt, tiếp tục đi xem đồ với Xuân Đào và Ngân Hạnh.
“Tiểu thư, sao lúc nãy không để em cho ông ta một trận?” Xuân Đào cảm thấy bứt rứt.
Hoa Sanh chỉ cười: “Người như thế không đáng. Với lại chúng ta lần đầu đến đây, sau này chắc sẽ thường xuyên lui tới nên đừng huênh hoang quá mức, khiêm tốn thì tốt hơn.”
“Tiểu thư nói đúng lắm.” Xuân Đào gật đầu.
“Chị Xuân Đào, chị còn không hiểu tiểu thư nhà mình nữa sao. Từ trước đến nay chị ấy không thích va chạm, loại người như ông ta không cùng đẳng cấp với tiểu thư, coi như rác là được rồi.” Ngân Hạnh rất hiểu tính cách Hoa Sanh.
Chủ tớ ba người họ lại tiếp tục đi dạo.
“Đúng rồi, cô muốn mua bao nhiêu để tôi gói lại nhé.”
Người bán hàng nhìn nhìn, nghĩ cô dễ lừa nên vội vã định gói hàng.
“Một trăm một đồng không đắt với điều kiện nó là hàng thật, còn những cái này của ông rõ ràng…là hàng giả.”
Một câu hàng giả của Hoa Sanh đã thu hút không ít những người đến xem, họ xì xào bàn tán về người bán.
Hắn lập tức nổi giận: “Nói cho cô biết đừng có mà nói linh tinh như thế. Bịa đặt không mất tiền có đúng không? Tôi bán hàng ở đây bao nhiêu năm rồi, rất có uy tín, sao có thể bán đồ giả được, cô không hiểu thì đừng có mà nói bừa, không mua thì đi chỗ khác.” Ông ta không kiên nhẫn, bắt đầu xua đuổi mấy người Hoa Sanh.
Hoa Sanh từ tốn nói: “Muốn phân biệt tiền Ngũ Đế là thật hay giả trước là xem kích thước, tiền Ngũ Đế thật cỡ từ 24 đến 28 li. Cái này của ông ước chừng cũng cỡ 35 li, to hơn hẳn một vòng. Thứ hai là xem độ dày, tiền Ngũ Đế thật độ dày không quá 4 li, mà những thứ này của ông đã gần 10 li rồi. Chứng tỏ là chất lượng kém, đến cả hàng mô phỏng cũng không bằng. Thứ ba là xem chữ, tiền Ngũ Đế là tiền lưu hành thời Ngũ Đại, mỗi một thời chữ viết đều có đặc điểm riêng, còn chữ của ông thì đều như nhau, rõ ràng là kiểu chữ trong máy tính. Và cuối cùng màu sắc mấy đồng này của ông sáng quá, tiền vàng thật sự sẽ không sáng như vậy, mấy cái này của ông chỉ đáng giá ba đồng một cái, ông bán một trăm thì là quá lời rồi.”
“Cô… Cô là đến để đập chén cơm của tôi à?” Người bán hàng xấu hổ liền nổi giận khi bị Hoa Sanh nói như thế.
Đối mặt với sự kích động của người bán hàng nhưng Hoa Sanh chỉ cười không nói.
“Nói cho cô biết, nhóc con, cô đừng tưởng là phụ nữ thì tôi không dám đánh, cô đây là đang hủy hoại danh dự người khác có biết không hả?”
Cậy mình là đàn ông ông ta mạnh miệng nói.
Hoa Sanh định rời đi, không muốn đôi co nhiều với loại người này.
“Đứng lại, cô cứ thế mà đi được à?”
“Không thì sao?” Hoa Sanh quay đầu lại, thản nhiên nhìn vào mặt ông ta.
“Cô cố ý hủy hoại thanh danh của tôi, làm lỡ việc làm ăn của tôi, cô phải mua hết những món đồ này… còn nếu không cô phải bồi thường tiền cho tôi.”
“Ông không biết xấu hổ à?” Xuân Đào tính khí nóng nảy định xông lên lý luận.
Liền bị Hoa Sanh ngăn lại: “Tôi nói đều là sự thật, đồ của ông tôi sẽ không mua, vì trước giờ tôi không bao giờ mua đồ giả.”
Hoa Sanh chưa bao giờ nhìn lầm hàng. Đồng tiền ngũ đế này đến cả là hàng mô phỏng cũng không bì được, hàng giả lừa gạt người như thế bất luận thế nào cô cũng không thể mua.
“Không mua thì không thể đi.” Người bán hàng kia chắn trước mặt bọn họ, muốn ăn vạ.
Xuân Đào tức đến mức muốn ra tay nhưng Hoa Sanh lại không thích gây sự. Cô lấy điện thoại ra giả vờ như bấm số gọi: “Alo, hiệp hội người tiêu dùng phải không, tôi muốn báo cáo…”
Chưa nói thêm câu tiếp theo, người bán hàng kia đã nhanh như chớp bỏ chạy về quầy hàng của mình, cười xòa: “Cô nương, chỉ là hiểu lầm thôi mà. Khà khà. Lúc nãy tôi chỉ đùa với cô thôi.”
Hoa Sanh cười nhạt, tiếp tục đi xem đồ với Xuân Đào và Ngân Hạnh.
“Tiểu thư, sao lúc nãy không để em cho ông ta một trận?” Xuân Đào cảm thấy bứt rứt.
Hoa Sanh chỉ cười: “Người như thế không đáng. Với lại chúng ta lần đầu đến đây, sau này chắc sẽ thường xuyên lui tới nên đừng huênh hoang quá mức, khiêm tốn thì tốt hơn.”
“Tiểu thư nói đúng lắm.” Xuân Đào gật đầu.
“Chị Xuân Đào, chị còn không hiểu tiểu thư nhà mình nữa sao. Từ trước đến nay chị ấy không thích va chạm, loại người như ông ta không cùng đẳng cấp với tiểu thư, coi như rác là được rồi.” Ngân Hạnh rất hiểu tính cách Hoa Sanh.
Chủ tớ ba người họ lại tiếp tục đi dạo.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Chú Rể Dự Bị
Chương 2: 2: Nụ Hôn Trêu Người
Chương 3: 3: Dung Mạo Khuynh Thành
Chương 4: 4: Đâm Lao Thì Phải Theo Lao
Chương 5: 5: Cao Cao Tại Thượng
Chương 6: 6: Tiêu Đề Tin Tức
Chương 7: 7: Thái Độ Nhà Họ Giang
Chương 8: 8: Nhà Họ Tạ Xin Lỗi
Chương 9: 9: Cao Cao Tại Thượng
Chương 10: 10: Trừng Phạt Đứa Con Bất Hiếu
Chương 11: 11: Ở Rể Sao?
Chương 12: 12: Ngày Lại Mặt Thú Vị
Chương 13: 13: Tấm Lòng Của Bà Nội
Chương 14: 14: Hội Ngộ Bạn Bè
Chương 15: 15: Hội Ngộ Bạn Bè (2)
Chương 16: 16: Tỏ Tình Thất Bại
Chương 17: 17: Tỏ Tình Thất Bại (2)
Chương 18: 18: Thói Quen Của Cô (1)
Chương 19: 19: Thói Quen Của Cô (2)
Chương 20: 20: Khủng Hoảng Của Nhà Họ Hoa
Chương 21: 21: Ăn Mừng Lĩnh Chứng
Chương 22: 22: Bắt Quả Tang Không Thành
Chương 23: 23: Không Cam Tâm
Chương 24: 24: Chia Tay Đi!
Chương 25: 25: Không Cam Tâm (2)
Chương 26: 26: Nào Phải Nghe Lén
Chương 27: 27: Cầu Cứu Quân Sư
Chương 28: 28: Kế Hoạch Tán Tỉnh Bắt Đầu
Chương 29: 29: Là Ai Tố Cáo?
Chương 30: 30: Mặt Dày Đeo Bám
Chương 31: 31: Lại Bị Bẽ Mặt
Chương 32: 32: Múa Rìu Qua Mắt Thợ
Chương 33: 33: Bằng Mặt Không Bằng Lòng
Chương 34: 34: Thưởng Tranh
Chương 35: 35: Chuyện Trò Vui Vẻ
Chương 36: 36: Thực Lực Của Tạ Đông Dương
Chương 37: 37: Bữa Tiệc Sinh Nhật Khó Xử
Chương 38: 38: Ong Bướm Rập Rờn
Chương 39: 39: Ong Bướm Rập Rờn (2)
Chương 40: 40: Ở Nhà Vợ Không Được Đâu
Chương 41: 41: Buổi Giám Định Của Chuyên Gia SS
Chương 42: 42: SS Thật Tài Tình
Chương 43: 43: Chiêu Trò Con Nít
Chương 44: 44: Ngưỡng Mộ
Chương 45: 45: Kế Hoạch Trẻ Con
Chương 46: 46: Tiếp Cận Đối Tượng
Chương 47: 47: Có Người Mách Lẻo
Chương 48: 48: Giang Thiếu Hào Phóng
Chương 49: 49: Tẩu Hỏa Nhập Ma
Chương 50: 50: Không Cần Tiền Của Anh
Chương 51: 51: Môn Đăng Hộ Đối
Chương 52: 52: Thái Tử Gia Ai Cũng Đều Nể Mặt
Chương 53: 53: Bày Hồng Môn Yến
Chương 54: 54: Ra Tay Giúp Đỡ
Chương 55: 55: Xem Phim Vui Không?
Chương 56: 56: Bà Nội Bệnh Nặng
Chương 57: 57: Ngậm Ngùi Xót Xa
Chương 58: 58: Hoa Chỉ Mắng Hay Lắm!
Chương 59: 59: Trở Về Cố Hương
Chương 60: 60: Thời Khắc Cuối Cùng
Chương 61: 61: An Ủi
Chương 62: 62: Di Chúc Của Bà
Chương 63: 63: Cuộc Chiến Di Chúc
Chương 64: 64: Chỗ Dựa Của Em
Chương 65: 65: Trọng Sắc Khinh Bạn
Chương 66: 66: Món Quà Cảm Ơn
Chương 67: 67: Tình Yêu Vốn Rất Mong Manh
Chương 68: 68: Sự Xuất Hiện Ngoài Dự Tính
Chương 69: 69: Không Mời Mà Đến
Chương 70: 70: Ghi Hận Trong Lòng
Chương 71: 71: Hoa Sanh Bị Công Kích
Chương 72: 72: Nghiêm Khắc Cảnh Cáo
Chương 73: 73: Không Thể Mua Chuộc
Chương 74: 74: Mở Lòng
Chương 75: 75: Lại Gặp Kẻ Lừa Đảo
Chương 76: 76: Vết Nhơ Của Giang Lưu
Chương 77: 77: Chỉ Cần Có Em
Chương 78: 78: Cảm Giác Mới Mẻ
Chương 79: 79: Buổi Học Đầu Tiên
Chương 80: 80: Làm Náo Động Cả Trường
Chương 81: 81: Anh Hùng Cứu Mỹ Nhân
Chương 82: 82: Ghen
Chương 83: 83: Quả Báo
Chương 84: 84: Có Việc Muốn Thỉnh Cầu
Chương 85: 85: Mất Trí Nhớ
Chương 86: 86: Thủ Đoạn Của Trà Xanh
Chương 87: 87: Nhận Lời Thách Thức
Chương 88: 88: Gậy Ông Đập Lưng Ông
Chương 89: 89: Món Quà Của Anh
Chương 90: 90: Đại Gia Bao Nuôi
Chương 91: 91: Không Quan Tâm Đến Tin Đồn
Chương 92: 92: Tiến Hành Điều Tra
Chương 93: 93: Thủ Khoa Của Kỳ Thi Sát Hạch
Chương 94: 94: Không Dễ Bắt Nạt
Chương 95: 95: Cửa Hàng Nhỏ Của Hoa Sanh
Chương 96: 96: Tình Huống Bất Ngờ
Chương 97: 97: Nghĩ Cách Giúp Vương Quân Hiển
Chương 98: 98: Sinh Nhật Hoa Chỉ
Chương 99: 99: Hoa Chỉ Say Rồi
Chương 100: 100: "Bà dì" Ghé Thăm
Chương 101: 101: Hiểu Lầm
Chương 102: 102: Tạ Đông Dương Bá Đạo
Chương 103: 103: Kí Ức Đau Buồn
Chương 104: 104: Hoa Chỉ Bị Uy Hiếp
Chương 105: 105: Tra Ra Chút Manh Mối
Chương 106: 106: Cũng Có Chút Điểm Chung
Chương 107: 107: Ôm Mèo Thỉnh Tội
Chương 108: 108: Ngày Khai Trương Đầu Tiên
Chương 109: 109: Thay Đổi Cách Nhìn
Chương 110: 110: Lục Tuyết Di Xấu Tính
Chương 111: 111: Hoa Sanh Tự Vệ
Chương 112: 112: Vẽ Đường Cho Huơu Chạy
Chương 113: 113: Dằn Mặt
Chương 114: 114: Viên Thiệu Tổn Thương
Chương 115: 115: Hoa Lâm Bị Cướp
Chương 116: 116: Buổi Ra Mắt Ở Nhà Vương Quân Hiển (1)
Chương 117: 117: Buổi Ra Mắt Ở Nhà Vương Quân Hiển (2)
Chương 118: 118: “Bà Mai” Tạ Ninh
Chương 119: 119: Hoa Lâm Lương Thiện
Chương 120: 120: Vương Quân Hiển Khó Chịu
Chương 121: 121: Mau Có Con Đi
Chương 122: 122: Ác Mộng Quẩn Quanh
Chương 123: 123: Làm Đại Sự
Chương 124: 124: Vô Tình
Chương 125: 125: Đâu dễ đối phó
Chương 126: 126: Kế Hoạch Của Hoa Thanh Bất Thành
Chương 127: 127: Cưỡng Hôn
Chương 128: 128: Cảm Nhận Có Thay Đổi
Chương 129: 129: Hồi Sinh
Chương 130: 130: Không Phải Đối Thủ
Chương 131: 131: Báu Vật
Chương 132: 132: Chuột Bạch
Chương 133: 133: Chứng Tỏ Bản Thân
Chương 134: 134: Chưa Từ Bỏ Ý Định
Chương 135: 135: Tâm Tư Của Tạ Đông Dương
Chương 136: 136: Rung Động
Chương 137: 137: Vu Bình Bị Ức Hiếp
Chương 138: 138: Vương Quân Hiển Không Dễ Đối Phó
Chương 139: 139: Phát Hiện Mới
Chương 140: 140: Giấc Mơ Ngọt Ngào
Chương 141: 141: Tạ Đông Dương Gặp Chuyện
Chương 142: 142: Thị Phi
Chương 143: 143: Xoay Sở
Chương 144: 144: Đổ Sông Đổ Biển
Chương 145: 145: Chỉ Điểm
Chương 146: 146: Trừng Trị
Chương 147: 147: Kẻ Chủ Mưu
Chương 148: 148: Trả Ơn
Chương 149: 149: Bản Lĩnh
Chương 150: 150: Ước Mong Giản Dị Của Giang Lưu
Chương 151: 151: Giấu Diếm
Chương 152: 152: Khó Khăn Chồng Chất
Chương 153: 153: Dự Báo Cuộc Đời Vu Bình
Chương 154: 154: Tạ Đông Dao Mất Tích
Chương 155: 155: Cho Nhau Một Cơ Hội
Chương 156: 156: Ngoại Tình
Chương 157: 157: Lai Lịch Nhân Tình
Chương 158: 158: Hoa Lâm Bị Bệnh
Chương 159: 159: Gạ Tình
Chương 160: 160: Tránh Mặt
Chương 161: 161: Viên Thiệu Biết Rõ Chân Tướng
Chương 162: 162: Hoa Lâm Bệnh Nặng
Chương 163: 163: Tiến Vào Hang Cọp
Chương 164: 164: Hướng Điều Trị Cho Hoa Lâm
Chương 165: 165: Cơ Hội Đổi Đời
Chương 166: 166: Mỗi Nhà Mỗi Cảnh
Chương 167: 167: Trang Viên Mai Trang
Chương 168: 168: Trang Viên Mai Trang (2)
Chương 169: 169: Hiến Máu
Chương 170: 170: Tiếp Tục Chờ Đợi
Chương 171: 171: Cầu Hôn
Chương 172: 172: Ghen Rồi
Chương 173: 173: Tung Tích Tạ Đông Dao
Chương 174: 174: Oan Gia Ngõ Hẹp
Chương 175: 175: Bản Án Định Mệnh
Chương 176: 176: Nhẫn Tâm
Chương 177: 177: Chột Dạ
Chương 178: 178: Vị Khách Thần Bí
Chương 179: 179: Hoa Thanh Ác Miệng
Chương 180: 180: Đã Tìm Thấy Tạ Đông Dao
Chương 181: 181: Không Quen Lắm
Chương 182: 182: Chơi Với Lửa Có Ngày Chết Cháy
Chương 183: 183: Vượt Quá Giới Hạn
Chương 184: 184: Ăn Mừng Hoa Lâm Lĩnh Chứng
Chương 185: 185: Hoa Sanh Mở Lòng
Chương 186: 186: Bảo Bọc Quá Đà
Chương 187: 187: Triều Đại Biến Mất
Chương 188: 188
Chương 189: 189: Tiết Lộ Thiên Cơ
Chương 190: 190: Yêu Đương Vụng Trộm
Chương 191: 191: Cầu Vinh
Chương 192: 192: Tiên Nữ Trong Tiểu Thuyết
Chương 193: 193: Trở Thành Fan Nữ
Chương 194: 194: Lòng Trắc Ẩn
Chương 195: 195: Quá Đàn Ông
Chương 196: 196: Hạnh Phúc Len Lỏi
Chương 197: 197: Bị Quỷ Ám
Không tìm thấy chương nào phù hợp