Chương 3: Văn Phòng Không Khói

Sáng thứ Ba, Linh đến tòa nhà Vinh Ha Group khi đồng hồ mới đánh bảy rưỡi. Khói sương còn đọng lại trên sông Hàn, lướt qua kính cường lực tầng trệt, tan biến trong luồng điều hòa lạnh lẽo của thang máy. Cô không mang cần câu. Chỉ có balo vải, bên trong là laptop, một cuốn sổ tay da lùn và hợp đồng đã ký tên hôm qua.

Nhân viên lễ tân — cô gái trẻ, son môi đỏ tươi, đồng phục áo sơ mi trắng — đưa thẻ khách cho Linh với nụ cười chuẩn mực: "Cô Linh lên tầng 12, phòng Marketing. Chị Hương Giang đang chờ."

Thang máy trượt lên không một rung lắc. Linh nhìn mình phản chiếu trên tấm kính inox: một cô gái hai sáu, tóc buộc cao gọn gàng, áo blouse trắng tay lỡ, quần vải be. Trông chuyên nghiệp, gọn gàng. Nhưng đôi mắt trong phản chiếu lại lặng lẽ, sâu thẳm như chứa đựng cả biển cả.

Tầng 12 mở ra là một không gian mở rộng, bàn làm việc xếp thành hàng ngát, màn hình máy tính sáng chớm chôm. Không khí nồng nàn mùi cà phê đen, mực in, và một thứ gì đó vô hình: áp lực. Trên tường đối diện, một màn hình lớn hiển thị bảng KPI theo thời gian thực. Số liệu nhảy múa: *Doanh thu tháng: 78% mục tiêu. Lượt tương tác: Giảm 12%. Chi phí trên mỗi khách hàng mới: Tăng 5%.*

Một vài đầu người quay lại nhìn Linh, rồi quay tiếp về màn hình. Không ai chào hỏi. Không ai mỉm cười. Chỉ có tiếng gõ phím *tạch tạch* và tiếng chuột click *cạch cạch* như một bản giao hưởng đơn điệu của sự bận rộn.

"Linh ơi! Đây nè."

Giọng nói vang lên, rõ ràng, cắt through the noise. Lê Hương Giang bước ra từ khu vực phòng kính cuối hành lang. Cô mặc vest xanh navy cắt may vừa vặn, tóc ngắn cắt carré vuông góc, kính mỏng đen trên sống mũi. Vẫn là khuôn mặt đó — xinh đẹp, sắc sảo — nhưng nụ cười nay mang một độ cong chính xác, được tính toán đến milimet.

Giang ôm Linh chặt, một cái ôm kiểu công sở: nhanh, nhẹ, không chạm quá sâu.

"Đã ký hợp đồng rồi à? Nhanh thật. Ba Tuấn nói cô chần chừ mãi," Giang nói, giọng đều đều, không hề hối hận. "Vào phòng họp nhỏ đi, tôi giới thiệu sơ qua quy trình. Hôm nay team có meeting chiến lược lúc chín rưỡi, cô ngồi nghe cho quen mặt."

Linh gật đầu, theo Giang. Balo nhẹ nhàng trên vai, nhưng chân cô như nặng trịch.

Phòng họp nhỏ lạnh hơn ngoài sảnh. Giang ngồi ghế chủ tọa, chỉ tay: "Ngồi."

Cô bật màn hình trình chiếu, các slide chuyển đổi nhanh: *Chiến lược Q3. KPI Content. Ngân sách PR. Timeline sự kiện.*

"Linh là free-lance, nên hợp đồng ba tháng trước, xem hiệu quả rồi ký dài hạn," Giang nói, ngón tay gõ nhẹ trên bảng số liệu. "Yêu cầu cốt lõi: Mỗi tuần ba bài PR lớn, năm bài social media ngắn. Tone of voice: 'Sang trọng, gần gũi, truyền cảm hứng'. Từ khóa SEO bắt buộc. Deadline thứ Sáu hàng tuần trước 11h trưa. Báo cáo hiệu quả số liệu hàng thứ Hai sáng."

Cô dừng lại,摘下 kính, mắt nhìn thẳng vào Linh: "Linh viết hay, tôi biết. Blog 'Hồn Cá' của cô có lượng đọc trung thành. Nhưng ở đây, chúng ta không viết cho 'hồn'. Chúng ta viết cho 'số'. View, click, conversion, lead. Hiểu không?"

Linh nhún vai, giọng bình thản: "Hiểu. Viết cho số. Em làm được."

"Tốt." Giang mỉm cười, đeo kính lại. "Có một điều nữa. Dự án 'Vinh Hà Bay' — dự án biển lớn nhất năm nay của tập đoàn — đang ở giai đoạn then chốt. Tiến Đạt... anh ấy quan tâm rất nhiều đến phần truyền thông này. Cô sẽ trực tiếp phối hợp với anh ấy và Bảo — cố vấn pháp lý — cho phần nội dung pháp lý, môi trường. Phần 'cảm xúc', 'kể chuyện'... để team content lo. Cô chỉ cần đảm bảo dữ liệu chính xác, từ khóa chạm đúng, không vi phạm luật quảng cáo."

Tên *Tiến Đạt* làm Linh nhíu mày nhẹ. *Nguyễn Tiến Đạt*. Người gửi tin nhắn hôm qua. "Cố vấn văn hóa" biến thành "phối hợp pháp lý". Sự thay đổi nhanh chóng, lặng lẽ.

"Phạm Quốc Bảo là ai?" Linh hỏi.

"Cố vấn pháp lý chính của tập đoàn. Con trai ông Phạm — người bạn cũ của chủ tịch Trần." Giang lật slide, giọng phẳng. "Anh ấy ít nói. Nhưng cái anh ấy ký duyệt, không ai dám sửa. Cô nhớ gửi bản thảo cho anh ấy check trước khi đăng, tránh rắc rối."

Cửa phòng họp bật mở. Không có tiếng gõ.

Một nam nhân bước vào. Cao, vai rộng, vest đen hoàn hảo, không một nếp. Khuôn mặt góc cạnh, da hơi rám nắng — dấu hiệu của người hay ra biển hoặc sân golf — nhưng làn da được chăm sóc kỹ lưỡng. Đôi mắt nâu đen, lạnh lẽo, quét qua Linh, dừng lại một giây, rồi chuyển sang Giang.

"Bảo đến sớm hôm nay?" Giang hỏi, giọng dịu đi một chút, thêm phần cung kính.

"Sớm hơn thường lệ mười lăm phút." Giọng Bảo trầm, khô khan, như đá vôi va đá vôi. "Hợp đồng hợp tác với đơn vị du lịch biển Cồn Đỏ. Điều khoản 4.3 và 7.1 mơ hồ. Tôi đã gửi mail phản hồi cho law firm đối phương. Chờ họ sửa."

"Cảm ơn Bảo. Nhanh thật." Giang gật đầu. "Đây là Linh, free-lance PR mới ký hợp đồng ba tháng. Linh, đây là anh Phạm Quốc Bảo, cố vấn pháp lý."

Bảo không mושיט tay. Chỉ gật đầu khẽ: "Linh. Viết cẩn thận. Đừng để tôi phải đọc lại lần hai."

Rồi anh quay lưng, ra khỏi phòng. Cửa đóng lại nhẹ nhàng, không tiếng động.

Không gian phòng họp nhỏ dường như bó hẹp lại. Linh cảm thấy luồng khí lạnh từ điều hòa cắt da cắt thịt, nhưng lạnh hơn là ánh mắt của Giang khi nhìn theo lưng Bảo — ánh mắt không phải là kính nể, là sự *đo lường*.

"Bảo khó tính," Giang nói, thu dọn tài liệu. "Nhưng anh ấy là người duy nhất chủ tịch Trần tin cậy tuyệt đối về pháp lý. Tiến Đạt cũng phải nhường anh ấy ba phần. Cô nhớ mà ứng xử."

"Em hiểu," Linh nói. "Em viết, anh ấy check pháp lý. Ranh giới rõ ràng."

"Rõ ràng là tốt." Giang khép laptop, đứng dậy. "Đi uống cà phê đi. Tôi mời. Căn tin này cà phê máy pha dở tệ, tôi biết quán bên đường Nguyễn Văn Linh, ly đen nóng ngon lắm."

Linh dogo theo Giang ra thang máy, xuống tầng trệt, ra đường. Nắng sáng đã bắt đầu gắt, xua tan hẳn sương sớm. Quán cà phê Giang chọn là một góc nhỏ, kín đáo, bàn gỗ cũ, menu viết tay trên bảng đen.

Hai ly cà phê đen nóng đặt trước mặt. Hơi nước bay lên, mờ đi khuôn mặt Giang.

"Linh," Giang gọi, giọng bỗng trở nên mềm mại, như quay lại mười năm trước trên sân trường. "Thực ra... tôi vui lắm khi cô về. Lâu quá không gặp. Nhìn cô... vẫn thế. Vẫn thích viết, thích câu cá, vẫn... tự do."

Linh nhấc ly, uống một ngụm. Đắng, nồng, lan tỏa trong cổ họng. "Giang cũng vẫn thế. Nhanh, sắc, luôn nắm bắt tình hình."

Giang cười, một nụ cười đến mắt: "Đó là phải sống sót ở đây. Tự do... là món đồ xa xỉ. Cô biết không, ba Tuấn — ông chủ tịch Trần — năm nay bảy mươi rồi. Sức khỏe không bằng xưa. Tiến Đạt... anh ấy đang đẩy nhanh dự án Vinh Hà Bay để trình diễn năng lực. Cơ hội thăng tiến, cơ hội nắm quyền. Ai đứng sau anh ấy, ai được lợi."

Cô nói thẳng, không che giấu, như đang trao đổi một bí mật kinh doanh.

"Cô và Tuấn... thân thiết?" Giang hỏi, ánh mắt tinh ranh. "Ba anh ấy rất quý cô. Nếu cô... đứng về phía Tuấn, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn. Hợp đồng dài hạn, dự án lớn, thậm chí... cổ phần nhân sự."

Linh đặt ly cà phê xuống. tiếng *cạch* nhỏ trên bàn gỗ nghe to đùng trong tai mình. "Giang nghĩ em về làm PR để... đấu tranh quyền lực?"

"Không phải đấu tranh." Giang lắc đầu, sửa lại. "Là *bảo vệ* vị thế. Ở đây, không có vị thế trung lập. Bạn إما cưỡi sóng, hoặc bị sóng nuốt. Tiến Đạt... anh ấy không dễ dãi. Anh ấy biết cô viết hay, biết cô gần Tuấn. Anh ấy mời cô làm 'cố vấn văn hóa' — nghe đẹp — thực ra là muốn dùng bút cô để làm đẹp cho dự án, che lấp những rủi ro pháp lý, môi trường. Và Bảo... anh ấy là con dao hai lưỡi. Anh ấy check pháp lý, nhưng anh ấy cũng báo cáo thẳng cho chủ tịch. Nếu cô viết sai một chữ, sai một số, anh ấy sẽ chém đầu cô trước khi Tiến Đạt kịp mỉm cười."

Linh im lặng. Nhìn ly cà phê đen. Nhìn bóng mình phản chiếu trong mặt nước sẫm màu.

"Em không viết sai," Linh nói khẽ. "Em viết thật. Nếu thật không hợp với số liệu, với luật, với dự án... thì em không viết."

Giang ngạc nhiên một chút, rồi cười lớn, tiếng cười vang xa trong quán nhỏ: "Vẫn là Linh xưa. Ngây thơ. Yêu đời. 'Viết thật'... ha ha. Ở Vinh Ha, 'thật' do Tiến Đạt định nghĩa. 'Số' do Tiến Đạt ra chỉ tiêu. 'Luật' do Bảo diễn giải. Cô chỉ là một bút. Bút đắt, bút hay, nhưng vẫn là bút."

Cô lấy điện thoại, thao tác nhanh: "Tôi gửi cho cô brief dự án Vinh Hà Bay. Deadline bài đầu: thứ Sáu tuần này. Bài về 'Giấc mơ biển xanh' — slogan năm nay. Yêu cầu: không nhắc đến bồi thường giải tỏa, không nhắc đến đánh bắt cá khai thác, không nhắc đến rủi ro침 xỉ. Chỉ viết: biển xanh, du lịch sinh thái, hạnh phúc, tương lai. Hiểu không?"

Linh nhìn màn hình điện thoại sáng lên tin nhắn Zalo từ Giang. File đính kèm: *Brief_VinhHaBay_Phase1.docx*.

"Hiểu," Linh gật đầu. "Em viết theo brief. Nhưng em không viết sai sự thật."

"Thử đi." Giang đứng dậy, cất điện thoại, mang một sự tự tin tuyệt đối. "Tuần sau meeting review. Tiến Đạt sẽ có mặt. Bảo cũng có mặt. Cô trình bày trực tiếp. Tôi sẽ... quan sát."

Giang bước ra khỏi quán, lưng thẳng, bước chân nhẹ nhàng trên vỉa hè nắng gắt. Không quay lại.

Linh ngồi một mình. Ly cà phê còn đầy. Đắng. Nồng. Lạnh dần.

Cô mở balo, lấy sổ tay da ra. Bút bi đen chạy trên giấy trắng, chữ viết nghiêng, nhanh:

*Văn phòng không khói. Nhưng khói bốc từ những con số. Từ những lời nói không nói ra. Từ những ánh mắt đo lường nhau qua kính cường lực.*

*Giang không thay đổi. Cô chỉ... bóc tách lớp vỏ bên ngoài. Giờ lớp vỏ là vest navy, là KPI, là 'bảo vệ vị thế'.*

*Bảo. Lạnh. Như một cái máy tính toán rủi ro. Không cảm xúc. Chỉ có điều khoản.*

*Tiến Đạt. Chưa gặp. Nhưng đã cảm thấy bóng dáng. Người chơi cờ. Và em... là một quân cờ.*

*Cần câu để góc bàn làm việc nhà. Balo vẫn có mùi muối, mùi gió biển. Nhưng ở đây... không có biển. Chỉ có màn hình số liệu nhảy múa.*

*Em sẽ viết. Viết cho số. Nhưng em sẽ không để số xóa tan đi những gì em thấy. Những gì em cảm thấy.*

Cô khép sổ, cất vào balo. Ra khỏi quán. Nắng trưa gắt烤 da mặt. Linh đi bộ về phía tòa nhà Vinh Ha, cách đó ba trăm mét.

Điện thoại rung trong túi. Màn hình sáng: *Tuấn*.

*"Trưa nay bún chả cá chợ Cồn. Bác Hải bảo hôm nay cá tươi lắm. Cô về chưa? Anh qua đón ở cổng công ty nhé."*Linh cười. Một nụ cười thật, đến mắt. Ngón tay gõ nhanh: *"Đang về. Chờ anh 5 phút. Em mang chanh ớt mắm nem như hứa."*

*"Ok. Anh đang sửa xong máy tàu 'Bình Minh'. Ra ngay."*

Cô 넣 điện thoại vào túi. Bước nhanh hơn. Vai nhẹ nhõng. Nặng nề trong ngực tan đi một phần lớn.

Tòa nhà Vinh Ha Group vươn cao, kính phản chiếu bầu trời xanh ngắt. Linh đứng ở cổng, ngước nhìn. Một khối bê tông, thép, kính. Lạnh. Vô cảm. Nơi mà "giấc mơ" bị ép vào khung sổ Excel, bị chặt chẽ bởi điều khoản hợp đồng, bị đo lường bằng conversion rate.

Nhưng ở góc đường, dưới gốc cây phượng đỏ, một xe máy đen cũ kỹ đỗ bên lề. Trên yên xe đặt một khay nhựa đựng hai bát bún, một hộp chanh ớt, một ổ bánh mì que giòn. Một chàng trai áo phông xám bẩn dầu mỡ, tóc rối bù xù do gió biển, đang cười tít mắt nhìn cô.

Biển không ở đây. Nhưng *người biển* ở đây.

Linh bước tới, ngồi phịch xuống yên xe sau, ôm nhẹ eo Tuấn. Mùi dầu mỡ, mùi muối, mùi nắng gió, mùi... nhà.

"Ăn nóng ngon lắm," Tuấn nói, khởi động xe. "Ăn xong có lực đối mặt với 'đại nhân' nào cũng được."

Linh cười, gương mặt hướng về phía gió. "Ai bảo em đối mặt 'đại nhân'? Em chỉ đối mặt... deadline thôi."

"Deadline cũng là 'đại nhân' mà," Tuấn nói, lái xe cuốn vào luồng xe cộ tấp nập đường Lê Duẩn. "Nhưng mà... cô ấy có nói gì không? Giang."

Linh im lặng một chút. Gió thổi bay mái tóc buộc cao, vài sợi tóc lọn rơi xuống má. "Cô ấy nói... em là một bút. Bút đắt, bút hay. Nhưng vẫn là bút."

Tuấn lắc đầu, giọng có chút khàn: "Giang từ nhỏ đã thế. Tính toán mỗi bước. Cô ấy yêu cô... theo cách của cô ấy. Cách của người thành phố. Cách của người sợ bị bỏ lại phía sau."

"Và anh? Anh nghĩ sao?" Linh hỏi, giọng nhẹ.

Tuấn nhìn phía trước, hai tay nắm chặt vô lăng. "Anh nghĩ... cô không phải bút của ai. Cô là người cầm bút. Và... người biết lúc nào thả câu, lúc nào thu câu. Biển không bao giờ ép cá cắn câu. Cá cắn vì... nó muốn."

Xe dừng tại quán bún chả cá chợ Cồn. Quán nhỏ, ồn ào, mùi nước mắm nồng nàn, khói than hoa than. Không điều hòa. Không kính cường lực. Không bảng KPI.

Hai bát bún đặt ra. Chả cá vàng ươm, nóng hổi, rơi vào nước dùng trong vắt. Rau thơm, chanh, ớt, mắm nem.

Linh ăn một miếng chả cá, nhai chậm, cảm nhận vị ngọt của cá, vị béo của mỡ, vị chua cay hòa quyện. Nước mắt bỗng nhòe ra, nóng hổi, khác hẳn lạnh lẽo của điều hòa tầng 12.

Tuấn đặt đũa xuống, lấy khăn giấy chui ra túi áo, đưa cho cô. "Ăn chậm. Không ai cướp. Ăn no rồi... anh đưa cô về công ty. Buổi chiều... anh qua đón cô tan ca. Đi câu cá bờ sông Hàn. Cá rô, cá trê, cá chạch... gì cắn nấy."

Linh nhận khăn, lau mặt, cười to, rạng rỡ như nắng trưa: "Được. Buổi chiều câu cá. Nhưng... anh phải mua thêm một ly trà đá vắt cho em. Uống cà phê đen của Giang đắng quá, tim em đau."

"Trà đá vắt, chanh, ít đường," Tuấn nháy mắt, lại nhai bún. "Ghi nhớ. Bây giờ... ăn đi. Cơm no lo nghề."

Họ ăn trong tiếng ồn ào của chợ, tiếng cười nói, tiếng vỗ đũa vào bát. Không ai hỏi KPI. Không ai check pháp lý. Không ai đo lường ai.

Nhưng trong balo của Linh, cuốn sổ tay da vẫn mở ở trang cuối. Dòng chữ mới được viết bằng bút bi đen, nét viết mạnh, quyết đoán:

*Buổi chiều nay, em sẽ câu cá bờ sông Hàn. Không phải để viết bài PR. Chỉ để... nhớ rằng em vẫn là người câu cá. Và người câu cá... không bao giờ để dòng chảy cuốn trôi mình.*

Xe máy Tuấn đỗ trước cổng Vinh Ha Group lúc một giờ trưa. Nắng gắt thiêu đốt mặt đường asphal.

"Buổi chiều anh qua đón nha," Tuấn nói, không tắt máy, tiếng xe *rũ rũ* chờ đèn xanh. "Mặc quần áo thoải mái. Cần câu... anh mang theo xe rồi."

Linh gật đầu, xuống xe, vẫy tay. "Cảm ơn bát bún. Cảm ơn... việc anh về bờ."

Tuấn cười, răng trắng lóm lóm dưới nắng: "Về bờ là phải. Biển giữ anh, nhưng bờ... bờ có những người anh quan tâm. Đó mới là lý do anh về."

Rời xe. Linh đứng nhìn bóng xe máy khuất sau ngã tư. Tim đập đều, nhẹ nhõng.

Cô quay lưng, bước vào tòa nhà kính. Thang máy trượt lên tầng 12. Luồng điều hòa lạnh lẽo ôm lấy người. Tiếng gõ phím *tạch tạch* lại vang lên, đều đều, đơn điệu.

Nhưng lần này, Linh không cảm thấy ngột ngạt. Cô đi thẳng đến bàn làm việc — bàn số 14, góc cửa sổ nhìn ra sông Hàn. Mở laptop. Mở file *Brief_VinhHaBay_Phase1.docx*.

Màn hình sáng lên những dòng chữ đen trên nền trắng: *Slogan: "Vinh Ha Bay - Giấc mơ biển xanh". Yêu cầu: Xây dựng hình ảnh du lịch sinh thái bền vững. Không nhắc đến...*

Ngón tay Linh đặt trên bàn phím. Không gõ ngay. Cô quay mặt ra cửa sổ. Sông Hàn cuốn mình uốn lượn dưới nắng trưa, nước xanh ngát, vài chiếc thuyền mài lướt nhẹ. Xa xa, bến tàu Cồn nhỏ xíu, khói bếp bốc lên, mùi bún chả cá vẫn còn dính trên áo.

Cô mỉm cười. Một nụ cười nhỏ, bí mật.

Rồi ngón tay bay trên bàn phím. Không phải gõ theo brief. Là gõ vào file Word cá nhân, file *Chương 3: Văn Phòng Không Khói*.

*"Chương 3...

Văn phòng không khói. Nhưng khói bốc từ những con số nhảy múa trên màn hình lớn. Từ những lời nói không nói ra giữa các buổi meeting. Từ những cái ôm kiểu công sở — nhanh, nhẹ, không chạm sâu.

Giang đưa cho tôi một cái bút. Một bút đắt, viết mượt, mực không bao giờ khô. 'Viết cho số', cô ấy nói. 'Viết cho Tiến Đạt. Viết cho Bảo check. Đừng viết cho hồn.'

Bảo không nói. Chỉ nhìn tôi bằng đôi mắt của một người đọc hợp đồng: Tìm lỗ hổng. Tìm rủi ro. Tìm lý do để nói 'không'.

Tiến Đạt chưa xuất hiện. Nhưng bóng dáng anh ấy đã phủ kín tầng 12. Trong từng deadline. Trong từng chỉ tiêu KPI. Trong từng cái nhìn tính toán của Giang.

Tôi ngồi ở bàn 14, góc cửa sổ nhìn ra sông. Sông không quan tâm đến KPI. Sông không quan tâm đến điều khoản 4.3 hay 7.1. Sông chỉ chảy. Chảy về biển. Chảy theo quy luật của nó.

Tuấn đưa tôi ăn bún chả cá trưa nay. Nóng. Ngon. Và một ly trà đá vắt hứa hẹn chiều nay.

'Cá cắn vì nó muốn', anh ấy nói. 'Không phải vì câu hay, mồi ngon, hay người câu giỏi. Cá cắn vì... nó muốn.'

Tôi cầm bút của Giang. Nhưng tôi không viết bài PR. Tôi viết dòng này.

Để nhớ rằng: Dù có ép buột vào khung sổ số liệu, dù có bị chặt chẽ bởi hợp đồng, dù có bị quan sát bởi những ánh mắt lạnh lùng... tôi vẫn là người câu cá. Tôi biết lúc nào thả câu. Lúc nào thu câu. Và... tôi biết biển của tôi ở đâu.

Biển không ở tầng 12. Biển ở bến tàu Cồn. Ở bát bún chả cá nóng. Ở chiếc xe máy cũ. Ở đôi mắt buồn của người lặn. Ở dòng sông Hàn chảy qua cửa sổ.

Và câu chuyện... mới chỉ bắt đầu."*

Lưu file. Tắt màn hình laptop cá nhân. Mở laptop công ty. Kéo file Brief ra. Ngón tay gõ: *Kính gửi Ban Lãnh đạo Vinh Ha Group...*

Đôi mắt nhìn màn hình, nhưng tâm trí đã ở bờ sông Hàn, nơi cần câu đang chờ, nơi chiếc xe máy đen đỗ bên lề, nơi một ly trà đá vắt đang đợi.

Điện thoại rung. Tin nhắn từ số lạ. Mã vùng Đà Nẵng.

*"Chào cô Linh. Tôi là Nguyễn Tiến Đạt. Giang nói cô đã nhận brief. Tối nay 7h, tôi mời cô ăn tối tại nhà riêng số 5 đường Bạch Đằng. Thảo luận chi tiết về 'góc nhìn văn hóa' cho Vinh Ha Bay. Không từ chối được. Tiến Đạt."*

Linh đọc tin nhắn. Không sợ. Không lo. Chỉ nhíu mày nhẹ.

Cô gõ trả lời: *"Chào anh Tiến Đạt. Em nhận lời. 7h tối, số 5 Bạch Đằng. Em sẽ đến... đúng giờ. Và em sẽ mang theo... cuốn sổ tay của em."*

Bấm gửi. Đặt điện thoại xuống. Bắt đầu gõ bài PR theo brief.

Ngón tay chạy nhanh, chính xác, chuyên nghiệp. Từ khóa SEO: *du lịch sinh thái, biển xanh, bền vững, trải nghiệm, hạnh phúc*. Câu văn mượt mà, hấp dẫn, chạm đúng "tone of voice": *Sang trọng, gần gũi, truyền cảm hứng*.

Nhưng trong đầu, một câu khác luôn vang vọng, nhịp nhàng như sóng vỗ bờ:

*Cá cắn vì nó muốn. Tôi viết... vì tôi muốn. Không phải vì ai ép. Không phải vì số liệu. Chỉ vì... tôi muốn.*

Màn hình máy tính phản chiếu đôi mắt Linh. Sáng. Sâu. Và lặng lẽ... chờ đợi chiều đến. Chờ đợi câu cá. Chờ đợi buổi tối tại số 5 Bạch Đằng. Chờ đợi... những con sóng lớn hơn.

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!