Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 195: Không ăn hiếp kẻ yếu
19:46 - 05.06.2026
2,144
Dịch: Phong Nguyệt Lâu
***
Ba người đi đến trước một cửa hàng diện tích không lớn, Cảnh Thiên Anh giới thiệu cho Cảnh Ngôn:
- Cảnh Ngôn, đây là một tiệm quần áo. Kiến trúc này giờ cũng là sản nghiệp của Cảnh gia ta, lão bản tạm thời thuê. Khế ước thuê mướn còn khoảng nửa năm là đến kỳ nên chắc dễ làm.
Cảnh Thiên Anh hiện là người quản lý chợ khu nam, cần hiểu rành rọt từng cửa hàng trong chợ. Với võ giả cảnh giới Tiên Thiên thì trí nhớ cao hơn người thường rất nhiều, ghi nhớ tin tức các cửa hàng không khó với Cảnh Thiên Anh.
Ba người vừa vào tiệm bán quần áo, một nam nhân trung niên mập mạp đi tới nghênh đón:
- Xin chào tứ trưởng lão.
Người này tên Lưu Đại Lâm, một võ giả trung cấp, cũng là người thuê cửa tiệm. Tiệm không lớn, tính luôn Lưu Đại Lâm chỉ có ba, bốn nhân viên công tác.
Lưu Đại Lâm biết người quản lý mới của chợ là Cảnh Thiên Anh.
Đối với người như Lưu Đại Lâm phải hết sức nịnh người quản lý chợ, nên Cảnh Thiên Anh vừa đi vào gã liền tươi cười chạy đến, vô cùng cung kính chào hỏi.
Cảnh Thiên Anh gật đầu chào lại:
- Lưu Đại Lâm.
Cảnh Thiên Anh giới thiệu Cảnh Ngôn, Cảnh Thần Tinh cho Lưu Đại Lâm:
- Đây là Cảnh Ngôn thiếu gia, vị này là Cảnh Thần Tinh tiên sinh.
Mặt thịt mỡ run nhẹ, ánh mắt Lưu Đại Lâm kính sợ nhìn Cảnh Ngôn:
- Kính chào Cảnh Ngôn thiếu gia!
Lưu Đại Lâm biết chuyện xảy ra trong phủ thành chủ mấy hôm trước, võ giả trẻ trước mắt gã có thực lực siêu mạnh, gã ngước nhìn còn không kịp.
Lưu Đại Lâm lại chào Cảnh Thần Tinh:
- Cảnh Thần Tinh đại nhân!
Cảnh Ngôn phất tay:
- Lưu lão bản đừng khách khí!
Lưu Đại Lâm cười cười, gã không biết mấy đại nhân vật Cảnh gia đến cửa tiệm của mình muốn làm cái gì. Chẳng lẽ là mua vài bộ đồ?
Lưu Đại Lâm bán quần áo đa số là trường bào bình thường, có một số quần áo mang tác dụng đặc biệt nhất định cho võ giả. Nhưng đại nhân vật Cảnh gia không đến mức mua quần áo ở tiệm nhỏ của gã. Lòng Lưu Đại Lâm hơi thấp thỏm.
Cảnh Thiên Anh nói thẳng:
- Lưu Đại Lâm, chúng ta đến đây là có chút chuyện muốn bàn bạc.
Lưu Đại Lâm kinh ngạc kêu lên:
- A?
Cảnh Ngôn không quanh co lòng vòng:
- Lưu lão bản, chúng ta đến tìm ngươi là hy vọng ngươi sẽ nhường ra cửa hàng này. Ta định xây một cửa hàng trên khối đất này.
Tim Lưu Đại Lâm rớt cái bịch.
Nhường cửa hàng? Nhường thế nào?
Tiệm của gã không lớn, giá trị không cao, còn là thuê, nhưng gã đọng bao nhiêu là hàng hóa, nhường lại tiệm thì tổn thất rất lớn! Với các đại nhân vật chút xíu mất mác đó không là gì, nhưng với Lưu Đại Lâm nếu nhường cửa tiệm thì gã sẽ thành kẻ khố rách áo ôm.
Lưu Đại Lâm có thể từ chối các đại nhân vật Cảnh gia sao? Nếu từ chối sẽ có hậu quả gì? Cuối cùng chẳng những không giữ được tiền còn mất luôn mạng nhỏ.
Lưu Đại Lâm mở to mắt hí, trán vã mồ hôi lạnh.
Mấy nhân viên trong tiệm đứng xa nhìn, không dám nói lung tung. Bọn họ cảm thấy lão bản của mình xui rồi, cửa tiệm bị Cảnh Ngôn thiếu gia nhìn trúng, lão bản có thể nói chữ ‘không’ sao?
Nhìn biểu tình của Lưu Đại Lâm, Cảnh Ngôn cười cười đoán được suy nghĩ trong lòng gã.
Cảnh Thiên Anh không biết Cảnh Ngôn định làm sao nên không dễ tự tiện nói gì, chỉ đứng nhìn.
Cảnh Ngôn nói với Lưu Đại Lâm trước sau đó nhìn sang Cảnh Thiên Anh:
- Lưu lão bản đừng căng thẳng, ta sẽ không bắt ngươi khi không nhường cửa tiệm. Lưu lão bản thuê cửa tiệm còn nửa năm là đến thời hạn thuê mướn khế ước. Tứ trưởng lão, tiền thuê cửa hàng nửa năm bao nhiêu linh thạch?
Cảnh Thiên Anh ngẫm nghĩ đáp:
- Cửa hàng này không lớn, tiền thuê nửa năm đại khái khoảng năm trăm linh thạch, đúng không Lưu Đại Lâm?
Lưu Đại Lâm chất phác gật đầu nói:
- Đúng... vậy.
Tiền thuê nửa năm gần năm trăm linh thạch, vấn đề là nếu Cảnh Ngôn chỉ bồi thường năm trăm linh thạch thì gã ôm đống hàng hóa làm sao bây giờ? Hàng hóa toàn đồ mắc, có thể dời đi nhưng Lưu Đại Lâm biết dời hàng đi đâu? Muốn thuê tiệm khác trong chợ không phải việc đơn giản.
Lòng Lưu Đại Lâm cay đắng.
Cảnh Ngôn mỉm cười nói:
- Lưu lão bản, hiện tại ta có hai phương án, ta nói ra lão bản nghe thử xem. Thứ nhất là ta bồi thường tổn thất tiền thuê năm trăm linh thạch trước, sau đó ngươi tìm một chỗ trong chợ khu nam thuê lại cửa hàng khác, tiếp tục mở tiệm bán quần áo bán đi những y phục này. Thứ hai là ta mua hết số y phục này, ngươi tính cần bao nhiêu linh thạch, ta mua đúng giá.
Cảnh Ngôn nêu hai điều kiện đều tốt, không có ý lấy thế đè người. Nếu Lưu Đại Lâm đồng ý nhường lại Cảnh Ngôn sẽ bồi thường nhiều linh thạch cho đối phương, dù sao mang đến rắc rối cho người ta, ít nhiều thêm chút phí chuyển nhượng.
Lưu Đại Lâm ngây người:
- Cái gì?
Lưu Đại Lâm không ngờ Cảnh Ngôn muốn cửa tiệm của gã bằng cách khách sáo như vậy. Lưu Đại Lâm muốn mở tiệm quần áo thì kiếm chỗ khác thuê, không muốn bán nữa Cảnh Ngôn sẽ mua hết đống quần áo.
Lưu Đại Lâm thầm cảm kích Cảnh Ngôn.
Trên đời này tuy có quy tắc nhưng nó cũng là thế giới mạnh ăn thịt yếu, mọi chuyện lấy thực lực trên hết. Ở trước mặt võ giả thực lực cường đại không có đạo lý gì để nói. Cảnh Ngôn cứng rắn đuổi Lưu Đại Lâm đi thì gã làm gì được hắn? Đi phủ thành chủ phân rõ phải trái? Tuyệt đối không được, trừ phi Lưu Đại Lâm chán sống.
Hôm trước gã đi phủ thành chủ thì hôm sau đã chết đột ngột ở góc xó Đông Lâm thành, hay chết ngoài đồng không mông quạnh, không ai phát hiện xác chết.
Đầu óc Lưu Đại Lâm xoay chuyển nhanh, gã không dám hoàn toàn tin tưởng lời Cảnh Ngôn nói, gã lo đó chỉ là lời khách sáo thuận miệng.
Lưu Đại Lâm thăm dò hỏi:
- Cảnh Ngôn thiếu gia, vậy... ta muốn thuê một cửa hàng ở gần đây được không?
Cảnh Ngôn cười gật đầu nói:
- Đương nhiên có thể!
Cảnh Thiên Anh cười nói với Lưu Đại Lâm:
- Lưu Đại Lâm, chút nữa ngươi đi chỗ Quản Lý Xử tìm ta, ta tự mình sắp xếp cho ngươi thuê cửa hàng gần đây, ưu đãi tiền thuê.
Cảnh Thiên Anh rất vừa lòng cách giải quyết của Cảnh Ngôn, hắn không lấy thế đè người, không khi dễ kẻ yếu, lão rất vừa ý
***
Ba người đi đến trước một cửa hàng diện tích không lớn, Cảnh Thiên Anh giới thiệu cho Cảnh Ngôn:
- Cảnh Ngôn, đây là một tiệm quần áo. Kiến trúc này giờ cũng là sản nghiệp của Cảnh gia ta, lão bản tạm thời thuê. Khế ước thuê mướn còn khoảng nửa năm là đến kỳ nên chắc dễ làm.
Cảnh Thiên Anh hiện là người quản lý chợ khu nam, cần hiểu rành rọt từng cửa hàng trong chợ. Với võ giả cảnh giới Tiên Thiên thì trí nhớ cao hơn người thường rất nhiều, ghi nhớ tin tức các cửa hàng không khó với Cảnh Thiên Anh.
Ba người vừa vào tiệm bán quần áo, một nam nhân trung niên mập mạp đi tới nghênh đón:
- Xin chào tứ trưởng lão.
Người này tên Lưu Đại Lâm, một võ giả trung cấp, cũng là người thuê cửa tiệm. Tiệm không lớn, tính luôn Lưu Đại Lâm chỉ có ba, bốn nhân viên công tác.
Lưu Đại Lâm biết người quản lý mới của chợ là Cảnh Thiên Anh.
Đối với người như Lưu Đại Lâm phải hết sức nịnh người quản lý chợ, nên Cảnh Thiên Anh vừa đi vào gã liền tươi cười chạy đến, vô cùng cung kính chào hỏi.
Cảnh Thiên Anh gật đầu chào lại:
- Lưu Đại Lâm.
Cảnh Thiên Anh giới thiệu Cảnh Ngôn, Cảnh Thần Tinh cho Lưu Đại Lâm:
- Đây là Cảnh Ngôn thiếu gia, vị này là Cảnh Thần Tinh tiên sinh.
Mặt thịt mỡ run nhẹ, ánh mắt Lưu Đại Lâm kính sợ nhìn Cảnh Ngôn:
- Kính chào Cảnh Ngôn thiếu gia!
Lưu Đại Lâm biết chuyện xảy ra trong phủ thành chủ mấy hôm trước, võ giả trẻ trước mắt gã có thực lực siêu mạnh, gã ngước nhìn còn không kịp.
Lưu Đại Lâm lại chào Cảnh Thần Tinh:
- Cảnh Thần Tinh đại nhân!
Cảnh Ngôn phất tay:
- Lưu lão bản đừng khách khí!
Lưu Đại Lâm cười cười, gã không biết mấy đại nhân vật Cảnh gia đến cửa tiệm của mình muốn làm cái gì. Chẳng lẽ là mua vài bộ đồ?
Lưu Đại Lâm bán quần áo đa số là trường bào bình thường, có một số quần áo mang tác dụng đặc biệt nhất định cho võ giả. Nhưng đại nhân vật Cảnh gia không đến mức mua quần áo ở tiệm nhỏ của gã. Lòng Lưu Đại Lâm hơi thấp thỏm.
Cảnh Thiên Anh nói thẳng:
- Lưu Đại Lâm, chúng ta đến đây là có chút chuyện muốn bàn bạc.
Lưu Đại Lâm kinh ngạc kêu lên:
- A?
Cảnh Ngôn không quanh co lòng vòng:
- Lưu lão bản, chúng ta đến tìm ngươi là hy vọng ngươi sẽ nhường ra cửa hàng này. Ta định xây một cửa hàng trên khối đất này.
Tim Lưu Đại Lâm rớt cái bịch.
Nhường cửa hàng? Nhường thế nào?
Tiệm của gã không lớn, giá trị không cao, còn là thuê, nhưng gã đọng bao nhiêu là hàng hóa, nhường lại tiệm thì tổn thất rất lớn! Với các đại nhân vật chút xíu mất mác đó không là gì, nhưng với Lưu Đại Lâm nếu nhường cửa tiệm thì gã sẽ thành kẻ khố rách áo ôm.
Lưu Đại Lâm có thể từ chối các đại nhân vật Cảnh gia sao? Nếu từ chối sẽ có hậu quả gì? Cuối cùng chẳng những không giữ được tiền còn mất luôn mạng nhỏ.
Lưu Đại Lâm mở to mắt hí, trán vã mồ hôi lạnh.
Mấy nhân viên trong tiệm đứng xa nhìn, không dám nói lung tung. Bọn họ cảm thấy lão bản của mình xui rồi, cửa tiệm bị Cảnh Ngôn thiếu gia nhìn trúng, lão bản có thể nói chữ ‘không’ sao?
Nhìn biểu tình của Lưu Đại Lâm, Cảnh Ngôn cười cười đoán được suy nghĩ trong lòng gã.
Cảnh Thiên Anh không biết Cảnh Ngôn định làm sao nên không dễ tự tiện nói gì, chỉ đứng nhìn.
Cảnh Ngôn nói với Lưu Đại Lâm trước sau đó nhìn sang Cảnh Thiên Anh:
- Lưu lão bản đừng căng thẳng, ta sẽ không bắt ngươi khi không nhường cửa tiệm. Lưu lão bản thuê cửa tiệm còn nửa năm là đến thời hạn thuê mướn khế ước. Tứ trưởng lão, tiền thuê cửa hàng nửa năm bao nhiêu linh thạch?
Cảnh Thiên Anh ngẫm nghĩ đáp:
- Cửa hàng này không lớn, tiền thuê nửa năm đại khái khoảng năm trăm linh thạch, đúng không Lưu Đại Lâm?
Lưu Đại Lâm chất phác gật đầu nói:
- Đúng... vậy.
Tiền thuê nửa năm gần năm trăm linh thạch, vấn đề là nếu Cảnh Ngôn chỉ bồi thường năm trăm linh thạch thì gã ôm đống hàng hóa làm sao bây giờ? Hàng hóa toàn đồ mắc, có thể dời đi nhưng Lưu Đại Lâm biết dời hàng đi đâu? Muốn thuê tiệm khác trong chợ không phải việc đơn giản.
Lòng Lưu Đại Lâm cay đắng.
Cảnh Ngôn mỉm cười nói:
- Lưu lão bản, hiện tại ta có hai phương án, ta nói ra lão bản nghe thử xem. Thứ nhất là ta bồi thường tổn thất tiền thuê năm trăm linh thạch trước, sau đó ngươi tìm một chỗ trong chợ khu nam thuê lại cửa hàng khác, tiếp tục mở tiệm bán quần áo bán đi những y phục này. Thứ hai là ta mua hết số y phục này, ngươi tính cần bao nhiêu linh thạch, ta mua đúng giá.
Cảnh Ngôn nêu hai điều kiện đều tốt, không có ý lấy thế đè người. Nếu Lưu Đại Lâm đồng ý nhường lại Cảnh Ngôn sẽ bồi thường nhiều linh thạch cho đối phương, dù sao mang đến rắc rối cho người ta, ít nhiều thêm chút phí chuyển nhượng.
Lưu Đại Lâm ngây người:
- Cái gì?
Lưu Đại Lâm không ngờ Cảnh Ngôn muốn cửa tiệm của gã bằng cách khách sáo như vậy. Lưu Đại Lâm muốn mở tiệm quần áo thì kiếm chỗ khác thuê, không muốn bán nữa Cảnh Ngôn sẽ mua hết đống quần áo.
Lưu Đại Lâm thầm cảm kích Cảnh Ngôn.
Trên đời này tuy có quy tắc nhưng nó cũng là thế giới mạnh ăn thịt yếu, mọi chuyện lấy thực lực trên hết. Ở trước mặt võ giả thực lực cường đại không có đạo lý gì để nói. Cảnh Ngôn cứng rắn đuổi Lưu Đại Lâm đi thì gã làm gì được hắn? Đi phủ thành chủ phân rõ phải trái? Tuyệt đối không được, trừ phi Lưu Đại Lâm chán sống.
Hôm trước gã đi phủ thành chủ thì hôm sau đã chết đột ngột ở góc xó Đông Lâm thành, hay chết ngoài đồng không mông quạnh, không ai phát hiện xác chết.
Đầu óc Lưu Đại Lâm xoay chuyển nhanh, gã không dám hoàn toàn tin tưởng lời Cảnh Ngôn nói, gã lo đó chỉ là lời khách sáo thuận miệng.
Lưu Đại Lâm thăm dò hỏi:
- Cảnh Ngôn thiếu gia, vậy... ta muốn thuê một cửa hàng ở gần đây được không?
Cảnh Ngôn cười gật đầu nói:
- Đương nhiên có thể!
Cảnh Thiên Anh cười nói với Lưu Đại Lâm:
- Lưu Đại Lâm, chút nữa ngươi đi chỗ Quản Lý Xử tìm ta, ta tự mình sắp xếp cho ngươi thuê cửa hàng gần đây, ưu đãi tiền thuê.
Cảnh Thiên Anh rất vừa lòng cách giải quyết của Cảnh Ngôn, hắn không lấy thế đè người, không khi dễ kẻ yếu, lão rất vừa ý
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Thiên Tài Cảnh Gia
Chương 2: 2: May mắn lớn
Chương 3: 3: Thương Khung Đệ Nhất Thần Công
Chương 4: 4: Trái ngược
Chương 5: 5: Tình đời ấm lạnh
Chương 6: 6: Kế hoạch kiếm tiền
Chương 7: 7: Lưu Quang Kiếm
Chương 8: 8: Nhất kích tất sát
Chương 9: 9: Tiên tri đáng sợ
Chương 10: 10: Phong ảnh lang
Chương 11: 11: Cảnh ngôn mừng như điên
Chương 12: 12: Đột phá ngũ trọng thiên
Chương 13: 13: Thạch ban hổ chi vương
Chương 14: 14: Nên xuất hiện
Chương 15: 15: Không dám tin
Chương 16: 16: Một kiếm đánh bay
Chương 17: 17: Bán tài nguyên
Chương 18: 18: Ác nhân
Chương 19: 19: Vương hạc ngạc nhiên
Chương 20: 20: Thu hoạch lớn
Chương 21: 21: Đột Phá Lục Trọng Thiên
Chương 22: 22: Lại trắc nghiệm
Chương 23: 23: Tập trung
Chương 24: 24: Chuyện này không thể nào
Chương 25: 25: Cảnh ngôn chiến với cảnh lục thành
Chương 26: 26: Hai vị trưởng lão giật mình
Chương 27: 27: Đánh bay
Chương 28: 28: Cảm tạ ngươi rộng rãi
Chương 29: 29: Sắp xếp cho cảnh ngôn
Chương 30: 30: Ta không thể
Chương 31: 31: Thay đổi thái độ
Chương 32: 32: Rắc rối tìm đến cửa
Chương 33: 33: Hạ chiến thư
Chương 34: 34: Tiến Lên Thất Trọng Thiên
Chương 35: 35: Hù chết lão phu
Chương 36: 36: Cửu Âm Quả
Chương 37: 37: Hiệp hội cực hạn đối chiến
Chương 38: 38: Bọn họ quá yếu
Chương 39: 39: Vội vã tìm chết
Chương 40: 40: Cảnh ngôn đặt cược
Chương 41: 41: Bị điên
Chương 42: 42: Công Tử Bột Số Một Đông Lâm thành
Chương 43: 43: Bỏ vốn lớn
Chương 44: 44: Bắt đầu đối chiến
Chương 45: 45: Lý thiên phúc chấn động
Chương 46: 46: Uy năng cực hạn
Chương 47: 47: Dung hợp võ học
Chương 48: 48: Thắng
Chương 49: 49: Tài khoản kếch xù
Chương 50: 50: Kỳ Trân Hiên
Chương 51: 51: Nghèo Mạt
Chương 52: 52: Ta lấy hết
Chương 53: 53: Nhân Vật Tiêu Điểm
Chương 54: 54: Cảnh thiên anh chấn động
Chương 55: 55: Hiệu quả kinh người
Chương 56: 56: Đột phá bát trọng thiên
Chương 57: 57: Trảm nguyệt kiếm pháp
Chương 58: 58: Linh thạch cực phẩm
Chương 59: 59: Các ngươi mắt mù?
Chương 60: 60: Ca có tiền vậy đấy
Chương 61: 61: Cửu trọng thiên đến
Chương 62: 62: Cảnh thần tinh gặp nạn
Chương 63: 63: Cảnh ngôn đến
Chương 64: 64: Vấn đề bồi thường
Chương 65: 65: Cái gì
Chương 66: 66: Ta có cho ngươi nói chuyện sao?
Chương 67: 67: Khóc không ra nước mắt
Chương 68: 68: Đại tái cảnh gia
Chương 69: 69: Cảnh giới của cảnh ngôn
Chương 70: 70: Chú ý và lo lắng
Chương 71: 71: Bị mù mắt
Chương 72: 72: Khiêu chiến lôi chủ
Chương 73: 73: Khiêu khích đại trưởng lão
Chương 74: 74: Không mặt mũi gặp người
Chương 75: 75: Cho cảnh ngôn một bài học
Chương 76: 76: Ngươi không thể nào là đối thủ của ta
Chương 77: 77: Nửa bước tiên thiên
Chương 78: 78: Không phải đối thủ
Chương 79: 79: Đánh tơi bời
Chương 80: 80: Cảnh ngôn hiểu ra
Chương 81: 81: Loạn chiến tự do
Chương 82: 82: Đệ nhất đại tái
Chương 83: 83: Cảnh ngôn chiến cảnh thiên long
Chương 84: 84: Tiền cược năm vạn linh thạch
Chương 85: 85: Võ học cực phẩm
Chương 86: 86: Lại không nhịn được
Chương 87: 87: Cảnh ngôn thắng
Chương 88: 88: Tuyển chọn võ học
Chương 89: 89: Thiên không chi dực
Chương 90: 90: Chướng ngại thăng cấp tiên thiên
Chương 91: 91: Dạ Kiêu
Chương 92: 92: Ám sát
Chương 93: 93: Nguyên nhân chết của gia gia
Chương 94: 94: Không đội trời chung
Chương 95: 95: Nghi thức hoan nghênh
Chương 96: 96: Bị thất vọng
Chương 97: 97: Cốt lõi vấn đề
Chương 98: 98: Trước khi đàm phán
Chương 99: 99: Không để vào mắt
Chương 100: 100: Ra oai phủ đầu
Chương 101: 101: Đàm Phán Tan Vỡ
Chương 102: 102: Một Kiếm Giết Chết
Chương 103: 103: Nhổ Tận Gốc
Chương 104: 104: Dọn Dẹp Tàn Cục
Chương 105: 105: Hắc Phong Trấn Biến Thiên
Chương 106: 106: Hắc Nha Tửu Quán
Chương 107: 107: Nhiệm Vụ Mạo Hiểm
Chương 108: 108: Nói Lời Xin Lỗi
Chương 109: 109: Cảnh Giới Của Ngươi Là...?
Chương 110: 110: Hầu Gia
Chương 111: 111: Giao Ra Võ Giả Áo Xanh
Chương 112: 112: Vinh Diệu Của Liệt Diễm
Chương 113: 113: Thiếu
Chương 114: 114: Cắt
Chương 115: 115: Ta đúng là võ đạo cửu trọng thiên
Chương 116: 116: Tách ra
Chương 117: 117: Đi vào tội ác hiệp cốc
Chương 118: 118: Lưu gia gặp nguy
Chương 119: 119: Phát hiện tử huân hoa
Chương 120: 120: Hung hiểm
Chương 121: 121: Thành công phối chế
Chương 122: 122: Thăng tiên thiên
Chương 123: 123: Lại chiến với hỏa vân thú
Chương 124: 124: Đánh chết hỏa vân thú
Chương 125: 125: Hồn tinh màu đỏ
Chương 126: 126: Nữ võ giả
Chương 127: 127: Nhan sắc khuynh thành
Chương 128: 128: Đây là trứng gì
Chương 129: 129: Hơi thở hoang tàn
Chương 130: 130: Chém giết
Chương 131: 131: Nhận tội
Chương 132: 132: Phán tử hình cho ngươi
Chương 133: 133: Giết cao nham
Chương 134: 134: Chân lý kiếm đạo
Chương 135: 135: Đi Vào Đoan Dương thành
Chương 136: 136: Giết Vào Ngụy gia
Chương 137: 137: Ta chính là cảnh ngôn
Chương 138: 138: Gắt gao kình chống
Chương 139: 139: Lửa giận ngập trời
Chương 140: 140: Người chết thứ nhất
Chương 141: 141: Kim cương lang trảo
Chương 142: 142: Tru Sát Thiên Tài Ngụy gia
Chương 143: 143: Người ngụy gia thứ hai chết
Chương 144: 144: Một kích tất sát
Chương 145: 145: Kịch Chiến Với Người Mạnh Nhất Ngụy gia
Chương 146: 146: Nụ cười quái đản
Chương 147: 147: Thủ đoạn khó tin
Chương 148: 148: Đánh chết vượt sức tưởng tượng
Chương 149: 149: Dừng tay
Chương 150: 150: Thành chủ giáng lâm
Chương 151: 151: Tiền phong đã chết
Chương 152: 152: Món pháp khí đó không tệ
Chương 153: 153: Dám gây sự thì diệt
Chương 154: 154: Không thể trêu vào
Chương 155: 155: Lưu đại toàn thành trưởng trấn
Chương 156: 156: Tên Khốn Ở Hắc Phong trấn
Chương 157: 157: Kẻ đút đầu vào chịu chết
Chương 158: 158: Vệ đội đến
Chương 159: 159: Tình thế đảo ngược
Chương 160: 160: Không biết lấy gì đền ơn
Chương 161: 161: Người Chặn Cửa Cảnh gia
Chương 162: 162: Ngươi là ai?
Chương 163: 163: Dập đầu xin lỗi
Chương 164: 164: Nhảy lên lôi đài
Chương 165: 165: Vừa tiện vừa ngu
Chương 166: 166: Đông lại
Chương 167: 167: Muốn chạy?
Chương 168: 168: Quỳ
Chương 169: 169: Đại trưởng lão làm khó dễ
Chương 170: 170: Mù mịt
Chương 171: 171: Đòi cảnh gia giao người
Chương 172: 172: Thành chủ bạch tuyết quan tâm
Chương 173: 173: Càn khôn tiểu thế giới
Chương 174: 174: Đan đạo
Chương 175: 175: Cảnh ngôn hưng phấn
Chương 176: 176: Thẩm phán
Chương 177: 177: Ăn cây táo, rào cây sung
Chương 178: 178: Sự sống còn của cảnh gia chỉ trong một ý niệm
Chương 179: 179: Hận
Chương 180: 180: Hoắc xuân dương trở về
Chương 181: 181: Mọi người kinh ngạc
Chương 182: 182: Danh ngạch của cảnh gia
Chương 183: 183: Cuộc chiến sống chết
Chương 184: 184: Đặt cược chợ
Chương 185: 185: Chọc giận
Chương 186: 186: Hai loại bí pháp
Chương 187: 187: Đánh bại tường đồng vách sắt
Chương 188: 188: Triệu chân nghiêm đã chết
Chương 189: 189: Uy chấn đông lâm thành
Chương 190: 190: Không cần mặt
Chương 191: 191: Cắt bỏ thân phận đại trưởng lão
Chương 192: 192: Tiếp nhận chợ khu nam
Chương 193: 193: Tuyển chỗ đan lâu
Chương 194: 194: Suy Nghĩ của Cảnh Ngôn
Chương 195: 195: Không ăn hiếp kẻ yếu
Chương 196: 196: Người khó giải quyết
Chương 197: 197: Tham lam lớn
Chương 198: 198: Giao dịch danh ngạch lớn
Chương 199: 199: Lâu chủ hơi thất vọng
Chương 200: 200: Da mặt dày đến tận trời
Chương 201: 201: Cảnh ngôn bá đạo
Chương 202: 202: Tiểu đan vương cảnh ngôn
Chương 203: 203: Lòng tham không đáy
Chương 204: 204: Hai phần lợi nhuận
Chương 205: 205: Long thần vũ trợn tròn mắt
Chương 206: 206: Tam anh mỗ mỗ
Chương 207: 207: Đường sống hướng chết
Chương 208: 208: Tín niệm biến cường
Chương 209: 209: Thăng cấp tiên thiên trung kỳ
Chương 210: 210: Đan lâu xây xong
Chương 211: 211: Cảnh thanh nham rung động
Chương 212: 212: Phỏng vấn dược tề sư
Chương 213: 213: Khế bán thân
Chương 214: 214: Giành nhau tham gia
Chương 215: 215: Rồng có nghịch lân
Chương 216: 216: Thử mở hàng
Chương 217: 217: Bán nóng bỏng
Chương 218: 218: Ngạch tiêu thụ kinh người
Chương 219: 219: Đại nhân vật khó thể tưởng tượng
Chương 220: 220: Có người gây chuyện
Chương 221: 221: Phải Cho Bọn Họ Một lẽ Công Bằng
Chương 222: 222: Nghiệm chứng dược hiệu
Chương 223: 223: Ngươi là đệ tử của cao triệu hải?
Chương 224: 224: Bồi thường khoản tiền lớn
Chương 225: 225: Sát thủ kim bài
Chương 226: 226: Nữ nhân bí ẩn
Chương 227: 227: Triệu đương nguyên xoe tròn mắt
Chương 228: 228: Lại về Lam Khúc Quận Thành
Chương 229: 229: Chợ lam khúc
Chương 230: 230: Bia đá thiên không chi dực thứ hai
Chương 231: 231: Sóng gió khu quầy hàng
Chương 232: 232: Thực Lực của Cảnh Ngôn
Chương 233: 233: Vấn đề vụ tuyền
Chương 234: 234: Thần u đan
Chương 235: 235: Đối chọi
Chương 236: 236: Dấu hiệu trúng độc
Chương 237: 237: Ta có cách giải độc
Chương 238: 238: Dựng sào thấy bóng
Chương 239: 239: Thiên mục đan
Chương 240: 240: Muốn giúp cảnh ngôn đi cửa sau
Chương 241: 241: Tâm tình nôn nóng
Chương 242: 242: Lòng có ý xấu
Chương 243: 243: Thiên mục đan thần hiệu
Chương 244: 244: Cảnh lạc vũ bị đánh
Chương 245: 245: Trần gia lam khúc
Chương 246: 246: Uy năng một kiếm
Chương 247: 247: Bộ dáng buồn cười
Chương 248: 248: Oanh giết cảnh ngôn
Chương 249: 249: Mộ liên thiên nhúng tay
Chương 250: 250: Xử trí trần nghiên
Chương 251: 251: Võ học không phẩm cấp
Chương 252: 252: Tốc độ khủng bố
Chương 253: 253: Điên cuồng thăng cấp
Chương 254: 254: Trần gia tới cửa giải thích
Chương 255: 255: Gặp cảnh thanh trúc
Chương 256: 256: Cảnh ngôn quen biết phó hội trưởng
Chương 257: 257: Cao triệu hải gây khó dễ
Chương 258: 258: Kỹ xảo ti bỉ
Chương 259: 259: Không nể mặt ngươi
Chương 260: 260: Người gây sự
Chương 261: 261: Tham gia vào hiệp hội đan sư
Chương 262: 262: Hứa đông ngậm bồ Hòn
Chương 263: 263: Ích lợi
Chương 264: 264: Con chó đó
Chương 265: 265: Tự rước lấy nhục
Chương 266: 266: Mời cảnh ngôn đến nói chuyện
Chương 267: 267: Từ chối thần phong học viện mời
Chương 268: 268: Lệnh phong sát
Chương 269: 269: Mộ Liên Thiên chủ trì
Chương 270: 270: Ta hút!
Chương 271: 271: Phải Cướp Kim Lệnh Thông Quan
Chương 272: 272: Xông Địa Trận
Chương 273: 273: Cảnh Ngôn Đâu?
Chương 274: 274: Cướp Được Ngân Lệnh
Chương 275: 275: Nhìn Xem Có Ai Xông Thiên Trận Không
Chương 276: 276: Vào Thiên Trận
Chương 277: 277: Sát Khí
Chương 278: 278: Đột Phá Trong Trận
Chương 279: 279: Nghiền Áp
Chương 280: 280: Một Bóng Người Cuối Cùng
Chương 281: 281: Mộ Liên Thiên Đau Lòng
Chương 282: 282: Chỉ Mành Treo Chuông
Chương 283: 283: Gian Lận
Chương 284: 284: Chất Vấn
Chương 285: 285: Quyết Chiến Sinh Tử
Chương 286: 286: Chứng Minh Chính Mình
Chương 287: 287: Không Phục Thì Chiến
Chương 288: 288: Thư Linh Đến Xin Lỗi
Chương 289: 289: Báo Danh Đạo Nhất
Chương 290: 290: Không Tầm Thường
Chương 291: 291: Trực Tiếp Thăng Lên Đệ Tử Cao Đẳng
Không tìm thấy chương nào phù hợp