Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 82: Trăng lạnh giữa rừng (Thượng)
Chương 34: Trăng lạnh giữa rừng
Tiểu nha đầu kia bấy giờ mới khôi phục tinh thần, không nói lời nào cầm lấy xích sắt cẩn thận bước đi. Hồ Tiểu Thiên thở hồng hộc quay người lại, nhìn thấy Mộ Dung Phi Yên đang gian nan đi dọc theo cầu treo nghiêng ngả, cây cầu căng dây bốn góc bị chém đứt một góc, thật sự ảnh hưởng rất lớn, nhưng nàng rõ ràng đã khắc phục được chứng sợ độ cao sau màn chém giết sinh tử vừa nãy, xem ra, người ta lúc cận kề sống chết mới có thể đột phá bản thân.
Hồ Tiểu Thiên đưa tay ra, Mộ Dung Phi Yên cũng duỗi bàn tay mềm mại về trước, mười đầu ngón tay rốt cục chạm vào nhau.
XÍU...UU! Một mũi hỏa tiễn xuyên qua màn mưa bụi bắn về phía cầu treo,"đốp" một tiếng dính vào ván gỗ, Hồ Tiểu Thiên hít một hơi khí lạnh, đối phương quả thật muốn đuổi tận giết tuyệt đây.
Mộ Dung Phi Yên hoảng sợ nói:
- "Đi mau!"
Hai người một trước một sau chạy về phía đầu cầu, hỏa tiễn vừa b*n r* cũng đã bị nước mưa dội tắt. Lúc này, phía đầu cầu đã bị khói đặc phong bế hoàn toàn, Hồ Tiểu Thiên cùng Mộ Dung Phi Yên bám vào xích sắt, nín thở lò dò bước tới, dù là như thế cũng bị hun cho nước mắt nước mũi tèm nhem.
Chật vật mãi cuối cùng cũng qua được đoạn cầu còn lại, hỏa diễm bên dưới đã bén lên đến cây cầu, mưa càng lúc càng nhỏ không cách nào dập tắt được đám lửa, khói đen nhanh chóng tựu lại cực nhiều xung quanh họ. Mộ Dung Phi Yên sau khi xuống cầu, múa kiếm chặt đứt bốn dây căng, cây cầu bén lửa theo đà rơi xuống đập vào vách núi dựng đứng bên kia, vỡ tan từng mảnh, Mộ Dung Phi Yên bất đắc dĩ làm thế cũng để đảm bảo truy binh phía sau không thể đuổi theo.
Hồ Tiểu Thiên dùng vải ướt che kín miệng mũi, thấy hai người Lương Đại Tráng cùng tiểu cô nương đều nấp chờ ở phía sau đại thụ, Thiệu Nhất Giác thì không thấy đâu, hỏi qua mới biết hắn đã vào rừng cây truy tung tên tiễn thủ.
Đúng lúc đang lo lắng thì Thiệu Nhất Giác từ một góc rừng đi ra, đi được mấy bước hắn đã lảo đảo ngã sấp xuống, trên lưng cắm lắc lư hai mũi tên lông vũ.
Hồ Tiểu Thiên cuống quít kéo hắn lại dựa hắn vào gốc cây, sờ lên động mạch cổ thì phát hiện Thiệu Nhất Giác đã tuyệt khí bỏ mạng.
- "Địch nhân ở trong tối, chúng ta thì ngoài sáng, xâm nhập rừng rập đúng là không khôn ngoan." - Mộ Dung Phi Yên sau khi dò xét hơi thở Thiệu Nhất Giác thì lắc đầu ảo não nói.
Thiệu Nhất Giác tuy là hảo thủ trong phủ Thượng thư, nhưng không có nhiều kinh nghiệm thực chiến, so với cao thủ chân chính còn chênh lệch rất lớn, vừa nãy hắn mạo hiểm tiến vào rừng tìm tên tiễn thủ nên cũng kiềm chế được phần nào chú ý của tên kia, nếu như không có hắn, chưa chắc Hồ Tiểu Thiên cùng Mộ Dung Phi Yên có thể thuận lợi qua cầu.
Hồ Tiểu Thiên dù không có quá nhiều cảm tình với Thiệu Nhất Giác, đôi khi còn bực bội gia hỏa này nhát gan vô dụng, nhưng chứng kiến hắn gục trước mặt mình như thế, trong lòng cũng cảm thấy xúc động, hắn nắm chặt hai tay, ngẩng đầu lạnh lùng nhìn thẳng vào mặt tiểu nha đầu.
Cô bé sắc mặt tái nhợt, nhưng cũng không có vẻ gì sợ hãi hay thương cảm, ánh mắt còn chẳng nhìn đến thi thể dưới đất một cái.
Chứng kiến đồng bạn bỏ mạng, Lương Đại Tráng hai mắt đỏ hoe, hắn chỉ vào mặt cô bé:
- "Cũng tại ngươi! Nếu không vì ngươi, Thiệu đại ca đã không chết oan như thế."
Nha đầu kia không hề phản bác hay thừa nhận, yên lặng khoác bao hành lý màu lam in hoa lên vai, cắn môi đi về phía đường chính. Đi được vài bước thì dừng lại nói:
- "Các người muốn ở lại đây chờ chết à?"
Hồ Tiểu Thiên không phản ứng gì, nói với Lương Đại Tráng:
- "Đại Tráng, tìm một hố đất, chúng ta chôn cất Nhất Giác."
Cô bé kinh ngạc quay người lại nhìn bọn hắn.
Mộ Dung Phi Yên tìm thấy một khoảng đất trũng, Hồ Tiểu Thiên cùng Lương Đại Tráng đặt thi thể Thiệu Nhất Giác xuống rồi dùng đá lấp lại, bọn họ cũng chỉ có thể làm như vậy mà thôi.
Mộ Dung Phi Yên cẩn thận quan sát động tĩnh xung quanh, lo sợ còn có tiễn thủ khác mai phục trong rừng nhân lúc bọn họ sơ hở mà hạ thủ, nhìn một lượt, ánh mắt nàng dừng lại chỗ cô bé kia đang ngồi xổm ven đường, không biết đang làm gì. Mộ Dung Phi Yên bất giác cảm thấy hối hận, có lẽ nàng đã sai, nếu lúc trước nghe lời Hồ Tiểu Thiên không nhúng tay vào chuyện của hai ông cháu họ thì bọn nàng chắc đã không gặp phiền toái, Thiệu Nhất Giác không vì thế mà bỏ mạng tại nơi hoang sơn dã lĩnh.
Khói từ đám cháy càng lúc càng dày, sau khi hai người đàn ông chôn cất Thiệu Nhất Giác xong, bọn họ khui túi rượu, đổ một vòng trước ngôi mộ mới đắp, nghẹn ngào nói:
- "Nhất Giác, bảo trọng! Chờ chúng ta an định xong sẽ cho người tới đây hộ tống hài cốt của huynh trở về gia hương."
Lương Đại Tráng không nói gì, quỳ trước mộ khóc lóc thê lương, Hồ Tiểu Thiên vỗ vai hắn rồi bảo:
- "Đi thôi."
Mộ Dung Phi Yên cũng nhẹ cúi đầu trước mộ phần, cuối cùng là cô bé kia, cô đem tới một nhúm hoa dại mới hái, đặt khẽ lên mộ Thiệu Nhất Giác, xoay lưng lại mọi người, nói rất nhỏ:
- "Xin lỗi..."
Trời đã tạnh mưa, mây đã tan hết nên đường xuống núi dễ đi hơn nhiều, thế nhưng cái chết của Thiệu Nhất Giác trong lòng bọn họ chẳng cách nào có thể tiêu đi nhanh chóng.
Hồ Tiểu Thiên cùng Lương Đại Tráng đều giữ thái độ lạnh nhạt với nha đầu kia, ngay cả Mộ Dung Phi Yên cũng sinh ra bài xích cô bé, kỳ thật sự bài xích này đã manh nha từ lúc cô bé đối phó với Hồ Tiểu Thiên rồi.
Rốt cục bọn họ cũng vượt qua Bồng Âm sơn khi trời vừa tối, cũng lạ là tên tiễn thủ kia dọc đường không còn công kích bọn họ nữa.
Đên đó mọi người hạ trại giữa sườn núi, Mộ Dung Phi Yên cẩn thận chọn một bụi rậm kín đáo, hạ trại ở giữa mấy khối đá thiên quân to lớn, đứng trên đá có thể nhìn thấy bao quát rõ ràng xung quanh, vị trí này là vừa đẹp để tránh khỏi xạ kích của tiễn thủ.
Lương Đại Tráng nhóm lửa chuẩn bị cơm tối, nha đầu kia tựa hồ cảm thấy mọi người lạnh nhạt với mình nên cũng không tham gia, tìm một chỗ khuất gió ngồi, lặng lẽ ôm bao hành lý vào ngực nhìn lên bầu trời đêm, cũng không biết đang nghĩ điều gì.
Mộ Dung Phi Yên tung người bay vút lên trên một tảng đá lớn, đứng trên đó quan sát động tĩnh xung quanh, không bao lâu sau chợt nghe tiếng xột xoạt đằng sau, quay người nhìn lại thì thấy Hồ Tiểu Thiên đang dùng cả bốn chi, dốc sức chín trâu hai hổ bò lên. Mộ Dung Phi Yên nhìn bộ dáng ngu ngốc của hắn không khỏi buồn cười, nàng chìa tay ra kéo hắn lên trên.
Hồ Tiểu Thiên cả ngày băng đèo vượt núi sớm đã kiệt sức, leo lên được tảng đá thì đã mệt bở hơi tai, tuy tính tình hắn cố chấp nhưng lần này phải thừa nhận thể chất Mộ Dung bộ đầu quả hơn hắn rất nhiều, đặt mông xuống tảng đá mát lạnh, hai tay ôm hông mà thở hồng hộc, hắn nói:
- "Mệt muốn chết!"
Mộ Dung Phi Yên liếc hắn:
- "Loại công tử nhà giàu như ngươi an nhàn đã quen, căn bản không biết chịu khổ." - Nói thế thôi, chứ trải qua thời gian dài tiếp xúc nàng biết Hồ Tiểu Thiên không phải dạng cậu ấm được nuông chiều từ bé, lại không khó ưa như nàng từng nghĩ, dần dà nàng thấy hắn cũng có không ít ưu điểm bên người.
Hai người một ngồi một đứng cùng nhìn lên bầu trời. Cảnh đêm bao la mờ mịt, vách núi vách đá tối om om, mảnh trăng khuyết lạnh lẽo chậm rãi nhô lên từ sau rặng núi nhấp nhô cách quãng giống như hàm răng chó, lập lòe xen kẽ mấy ngôi sao lẻ loi, bóng đêm cứ yên tĩnh như thế, rơi xuống qua mạng nhện những ngọn cây, như lặng lẽ chi phối cả thế giới.
Mộ Dung Phi Yên ngắm nhìn cảnh đêm mơ mộng, ánh trăng rọi lên cái cằm thon thon đang ngẩng cao lưu lại một đường nét hoàn mỹ, ánh trăng v**t v* lên người nàng, ánh hồng lên vầng sáng thánh khiết mà thần bí.
Giờ phút này Hồ Tiểu Thiên bị nàng thu hút hoàn toàn, mắt nhìn không chớp. Mà Mộ Dung Phi Yên vẫn mãi mê ngắm vầng trăng non trên kia, ôn nhu nói:
- "Quê nhà của ngươi có ánh trăng đẹp như vậy không?"
- "Quê của ta?" - Nếu không phải Mộ Dung Phi Yên hỏi tới, Hồ Tiểu Thiên hầu như đã quên mất thế giới cũ của hắn. Hắn nhớ lại cũng không có gì vui, lắc đầu nói:
- "Cảnh sắc không quan trọng, quan trọng là tâm trạng như thế nào thôi!"
Tiểu nha đầu kia bấy giờ mới khôi phục tinh thần, không nói lời nào cầm lấy xích sắt cẩn thận bước đi. Hồ Tiểu Thiên thở hồng hộc quay người lại, nhìn thấy Mộ Dung Phi Yên đang gian nan đi dọc theo cầu treo nghiêng ngả, cây cầu căng dây bốn góc bị chém đứt một góc, thật sự ảnh hưởng rất lớn, nhưng nàng rõ ràng đã khắc phục được chứng sợ độ cao sau màn chém giết sinh tử vừa nãy, xem ra, người ta lúc cận kề sống chết mới có thể đột phá bản thân.
Hồ Tiểu Thiên đưa tay ra, Mộ Dung Phi Yên cũng duỗi bàn tay mềm mại về trước, mười đầu ngón tay rốt cục chạm vào nhau.
XÍU...UU! Một mũi hỏa tiễn xuyên qua màn mưa bụi bắn về phía cầu treo,"đốp" một tiếng dính vào ván gỗ, Hồ Tiểu Thiên hít một hơi khí lạnh, đối phương quả thật muốn đuổi tận giết tuyệt đây.
Mộ Dung Phi Yên hoảng sợ nói:
- "Đi mau!"
Hai người một trước một sau chạy về phía đầu cầu, hỏa tiễn vừa b*n r* cũng đã bị nước mưa dội tắt. Lúc này, phía đầu cầu đã bị khói đặc phong bế hoàn toàn, Hồ Tiểu Thiên cùng Mộ Dung Phi Yên bám vào xích sắt, nín thở lò dò bước tới, dù là như thế cũng bị hun cho nước mắt nước mũi tèm nhem.
Chật vật mãi cuối cùng cũng qua được đoạn cầu còn lại, hỏa diễm bên dưới đã bén lên đến cây cầu, mưa càng lúc càng nhỏ không cách nào dập tắt được đám lửa, khói đen nhanh chóng tựu lại cực nhiều xung quanh họ. Mộ Dung Phi Yên sau khi xuống cầu, múa kiếm chặt đứt bốn dây căng, cây cầu bén lửa theo đà rơi xuống đập vào vách núi dựng đứng bên kia, vỡ tan từng mảnh, Mộ Dung Phi Yên bất đắc dĩ làm thế cũng để đảm bảo truy binh phía sau không thể đuổi theo.
Hồ Tiểu Thiên dùng vải ướt che kín miệng mũi, thấy hai người Lương Đại Tráng cùng tiểu cô nương đều nấp chờ ở phía sau đại thụ, Thiệu Nhất Giác thì không thấy đâu, hỏi qua mới biết hắn đã vào rừng cây truy tung tên tiễn thủ.
Đúng lúc đang lo lắng thì Thiệu Nhất Giác từ một góc rừng đi ra, đi được mấy bước hắn đã lảo đảo ngã sấp xuống, trên lưng cắm lắc lư hai mũi tên lông vũ.
Hồ Tiểu Thiên cuống quít kéo hắn lại dựa hắn vào gốc cây, sờ lên động mạch cổ thì phát hiện Thiệu Nhất Giác đã tuyệt khí bỏ mạng.
- "Địch nhân ở trong tối, chúng ta thì ngoài sáng, xâm nhập rừng rập đúng là không khôn ngoan." - Mộ Dung Phi Yên sau khi dò xét hơi thở Thiệu Nhất Giác thì lắc đầu ảo não nói.
Thiệu Nhất Giác tuy là hảo thủ trong phủ Thượng thư, nhưng không có nhiều kinh nghiệm thực chiến, so với cao thủ chân chính còn chênh lệch rất lớn, vừa nãy hắn mạo hiểm tiến vào rừng tìm tên tiễn thủ nên cũng kiềm chế được phần nào chú ý của tên kia, nếu như không có hắn, chưa chắc Hồ Tiểu Thiên cùng Mộ Dung Phi Yên có thể thuận lợi qua cầu.
Hồ Tiểu Thiên dù không có quá nhiều cảm tình với Thiệu Nhất Giác, đôi khi còn bực bội gia hỏa này nhát gan vô dụng, nhưng chứng kiến hắn gục trước mặt mình như thế, trong lòng cũng cảm thấy xúc động, hắn nắm chặt hai tay, ngẩng đầu lạnh lùng nhìn thẳng vào mặt tiểu nha đầu.
Cô bé sắc mặt tái nhợt, nhưng cũng không có vẻ gì sợ hãi hay thương cảm, ánh mắt còn chẳng nhìn đến thi thể dưới đất một cái.
Chứng kiến đồng bạn bỏ mạng, Lương Đại Tráng hai mắt đỏ hoe, hắn chỉ vào mặt cô bé:
- "Cũng tại ngươi! Nếu không vì ngươi, Thiệu đại ca đã không chết oan như thế."
Nha đầu kia không hề phản bác hay thừa nhận, yên lặng khoác bao hành lý màu lam in hoa lên vai, cắn môi đi về phía đường chính. Đi được vài bước thì dừng lại nói:
- "Các người muốn ở lại đây chờ chết à?"
Hồ Tiểu Thiên không phản ứng gì, nói với Lương Đại Tráng:
- "Đại Tráng, tìm một hố đất, chúng ta chôn cất Nhất Giác."
Cô bé kinh ngạc quay người lại nhìn bọn hắn.
Mộ Dung Phi Yên tìm thấy một khoảng đất trũng, Hồ Tiểu Thiên cùng Lương Đại Tráng đặt thi thể Thiệu Nhất Giác xuống rồi dùng đá lấp lại, bọn họ cũng chỉ có thể làm như vậy mà thôi.
Mộ Dung Phi Yên cẩn thận quan sát động tĩnh xung quanh, lo sợ còn có tiễn thủ khác mai phục trong rừng nhân lúc bọn họ sơ hở mà hạ thủ, nhìn một lượt, ánh mắt nàng dừng lại chỗ cô bé kia đang ngồi xổm ven đường, không biết đang làm gì. Mộ Dung Phi Yên bất giác cảm thấy hối hận, có lẽ nàng đã sai, nếu lúc trước nghe lời Hồ Tiểu Thiên không nhúng tay vào chuyện của hai ông cháu họ thì bọn nàng chắc đã không gặp phiền toái, Thiệu Nhất Giác không vì thế mà bỏ mạng tại nơi hoang sơn dã lĩnh.
Khói từ đám cháy càng lúc càng dày, sau khi hai người đàn ông chôn cất Thiệu Nhất Giác xong, bọn họ khui túi rượu, đổ một vòng trước ngôi mộ mới đắp, nghẹn ngào nói:
- "Nhất Giác, bảo trọng! Chờ chúng ta an định xong sẽ cho người tới đây hộ tống hài cốt của huynh trở về gia hương."
Lương Đại Tráng không nói gì, quỳ trước mộ khóc lóc thê lương, Hồ Tiểu Thiên vỗ vai hắn rồi bảo:
- "Đi thôi."
Mộ Dung Phi Yên cũng nhẹ cúi đầu trước mộ phần, cuối cùng là cô bé kia, cô đem tới một nhúm hoa dại mới hái, đặt khẽ lên mộ Thiệu Nhất Giác, xoay lưng lại mọi người, nói rất nhỏ:
- "Xin lỗi..."
Trời đã tạnh mưa, mây đã tan hết nên đường xuống núi dễ đi hơn nhiều, thế nhưng cái chết của Thiệu Nhất Giác trong lòng bọn họ chẳng cách nào có thể tiêu đi nhanh chóng.
Hồ Tiểu Thiên cùng Lương Đại Tráng đều giữ thái độ lạnh nhạt với nha đầu kia, ngay cả Mộ Dung Phi Yên cũng sinh ra bài xích cô bé, kỳ thật sự bài xích này đã manh nha từ lúc cô bé đối phó với Hồ Tiểu Thiên rồi.
Rốt cục bọn họ cũng vượt qua Bồng Âm sơn khi trời vừa tối, cũng lạ là tên tiễn thủ kia dọc đường không còn công kích bọn họ nữa.
Đên đó mọi người hạ trại giữa sườn núi, Mộ Dung Phi Yên cẩn thận chọn một bụi rậm kín đáo, hạ trại ở giữa mấy khối đá thiên quân to lớn, đứng trên đá có thể nhìn thấy bao quát rõ ràng xung quanh, vị trí này là vừa đẹp để tránh khỏi xạ kích của tiễn thủ.
Lương Đại Tráng nhóm lửa chuẩn bị cơm tối, nha đầu kia tựa hồ cảm thấy mọi người lạnh nhạt với mình nên cũng không tham gia, tìm một chỗ khuất gió ngồi, lặng lẽ ôm bao hành lý vào ngực nhìn lên bầu trời đêm, cũng không biết đang nghĩ điều gì.
Mộ Dung Phi Yên tung người bay vút lên trên một tảng đá lớn, đứng trên đó quan sát động tĩnh xung quanh, không bao lâu sau chợt nghe tiếng xột xoạt đằng sau, quay người nhìn lại thì thấy Hồ Tiểu Thiên đang dùng cả bốn chi, dốc sức chín trâu hai hổ bò lên. Mộ Dung Phi Yên nhìn bộ dáng ngu ngốc của hắn không khỏi buồn cười, nàng chìa tay ra kéo hắn lên trên.
Hồ Tiểu Thiên cả ngày băng đèo vượt núi sớm đã kiệt sức, leo lên được tảng đá thì đã mệt bở hơi tai, tuy tính tình hắn cố chấp nhưng lần này phải thừa nhận thể chất Mộ Dung bộ đầu quả hơn hắn rất nhiều, đặt mông xuống tảng đá mát lạnh, hai tay ôm hông mà thở hồng hộc, hắn nói:
- "Mệt muốn chết!"
Mộ Dung Phi Yên liếc hắn:
- "Loại công tử nhà giàu như ngươi an nhàn đã quen, căn bản không biết chịu khổ." - Nói thế thôi, chứ trải qua thời gian dài tiếp xúc nàng biết Hồ Tiểu Thiên không phải dạng cậu ấm được nuông chiều từ bé, lại không khó ưa như nàng từng nghĩ, dần dà nàng thấy hắn cũng có không ít ưu điểm bên người.
Hai người một ngồi một đứng cùng nhìn lên bầu trời. Cảnh đêm bao la mờ mịt, vách núi vách đá tối om om, mảnh trăng khuyết lạnh lẽo chậm rãi nhô lên từ sau rặng núi nhấp nhô cách quãng giống như hàm răng chó, lập lòe xen kẽ mấy ngôi sao lẻ loi, bóng đêm cứ yên tĩnh như thế, rơi xuống qua mạng nhện những ngọn cây, như lặng lẽ chi phối cả thế giới.
Mộ Dung Phi Yên ngắm nhìn cảnh đêm mơ mộng, ánh trăng rọi lên cái cằm thon thon đang ngẩng cao lưu lại một đường nét hoàn mỹ, ánh trăng v**t v* lên người nàng, ánh hồng lên vầng sáng thánh khiết mà thần bí.
Giờ phút này Hồ Tiểu Thiên bị nàng thu hút hoàn toàn, mắt nhìn không chớp. Mà Mộ Dung Phi Yên vẫn mãi mê ngắm vầng trăng non trên kia, ôn nhu nói:
- "Quê nhà của ngươi có ánh trăng đẹp như vậy không?"
- "Quê của ta?" - Nếu không phải Mộ Dung Phi Yên hỏi tới, Hồ Tiểu Thiên hầu như đã quên mất thế giới cũ của hắn. Hắn nhớ lại cũng không có gì vui, lắc đầu nói:
- "Cảnh sắc không quan trọng, quan trọng là tâm trạng như thế nào thôi!"
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Gian thần chi tử (thượng)
Chương 2: 2: Gian thần chi tử (trung)
Chương 3: 3: Gian thần chi tử (hạ)
Chương 4: 4: Cướp dân nữ rồi (thượng)
Chương 5: 5: Cướp dân nữ rồi (trung)
Chương 6: 6: Cướp dân nữ rồi (hạ)
Chương 7: 7: Đổi trắng thay đen (thượng)
Chương 8: 8: Đổi trắng thay đen (trung)
Chương 9: 9: Đổi trắng thay đen (hạ)
Chương 10: 10: Ăn nói bừa bãi (thượng)
Chương 11: 11: Ăn nói bừa bãi (trung)
Chương 12: 12: Ăn nói bừa bãi (hạ)
Chương 13: 13: Dương dương đắc ý (thượng)
Chương 14: 14: Dương dương đắc ý (trung)
Chương 15: 15: Dương dương đắc ý (hạ)
Chương 16: 16: Bút hội (thượng)
Chương 17: 17: Bút hội (trung)
Chương 18: 18: Bút hội (hạ)
Chương 19: 19: Câu đối (thượng)
Chương 20: 20: Câu đối (trung)
Chương 21: 21: Câu đối (hạ)
Chương 22: 22: Đơn giản, thô bạo (thượng)
Chương 23: 23: Đơn giản, thô bạo (trung)
Chương 24: 24: Đơn giản, thô bạo (hạ)
Chương 25: 25: Cảm giác đã lâu (thượng)
Chương 26: 26: Cảm giác đã lâu (hạ)
Chương 27: 27: Đan Thư Thiết Khoán (Thượng)
Chương 28: 28: Đan Thư Thiết Khoán (hạ)
Chương 29: 29: Đà Nhai (thượng)
Chương 30: 30: Đà Nhai (trung)
Chương 31: 31: Đà Nhai (hạ)
Chương 32: 32: Khuyển xỉ đảo câu tiễn (thượng)
Chương 33: 33: Khuyển xỉ đảo câu tiễn (trung)
Chương 34: 34: Khuyển xỉ đảo câu tiễn (hạ)
Chương 35: 35: Phòng ngừa chu đáo(thượng)
Chương 36: 36: Phòng ngừa chu đáo(trung)
Chương 37: 37: Phòng ngừa chu đáo(hạ)
Chương 38: 38: Có tật xấu (thượng)
Chương 39: 39: Có tật xấu (Hạ)
Chương 40: 40: Có ơn tất báo (thượng)
Chương 41: 41: Có ơn tất báo (Trung)
Chương 42: 42: Có ơn tất báo (hạ)
Chương 43: 43: Hư Hỏng vs Bại Hoại (thượng)
Chương 44: 44: Hư Hỏng vs Bại Hoại (hạ)
Chương 45: 45: Huyết thống cho phép (thượng)
Chương 46: 46: Huyết thống cho phép (trung)
Chương 47: 47: Huyết thống cho phép (hạ)
Chương 48: 48: Khổ tâm(thượng)
Chương 49: 49: Khổ tâm(hạ)
Chương 50: 50: Bắt chước lời người khác (thượng)
Chương 51: 51: Bắt chước lời người khác (hạ)
Chương 52: 52: Người nghèo không có thịt ăn(thượng)
Chương 53: 53: Người nghèo không có thịt ăn(hạ)
Chương 54: 54: Câu đối đưa tình(thượng)
Chương 55: 55: Câu đối đưa tình (hạ)
Chương 56: 56: Đình nghỉ chân (thượng)
Chương 57: 57: Đình nghỉ chân (hạ)
Chương 58: 58: Thập Ngũ Lý đình (thượng)
Chương 59: 59: Thập Ngũ Lý đình (hạ)
Chương 60: 60: Phùng lâm mạc nhập (thượng)
Chương 61: 61: Phùng lâm mạc nhập (hạ)
Chương 62: 62: Dịch trạm Vọng Kinh (Thượng)
Chương 63: 63: Dịch trạm Vọng Kinh (Trung)
Chương 64: 64: Dịch trạm Vọng Kinh (Hạ)
Chương 65: 65: Lan Nhược Tự (thượng)
Chương 66: 66: Lan Nhược Tự (trung)
Chương 67: 67: Lan Nhược Tự (hạ)
Chương 68: 68: Tiên hạ thủ vi cường (thượng)
Chương 69: 69: Tiên hạ thủ vi cường (hạ)
Chương 70: 70: Người lưu lạc (Thượng)
Chương 71: 71: Người lưu lạc (hạ)
Chương 72: 72: Giải phẫu cắt chân (thượng)
Chương 73: 73: Giải phẫu cắt chân (hạ)
Chương 74: 74: Tự tìm phiền toái (thượng)
Chương 75: 75: Tự tìm phiền toái (hạ)
Chương 76: 76: Vĩ hậu châm (thượng)
Chương 77: 77: Vĩ hậu châm (hạ)
Chương 78: 78: Cái gì gọi là lãng mạn (Thượng)
Chương 79: 79: Cái gì gọi là lãng mạn (Hạ)
Chương 80: 80: Cầu treo (Thượng)
Chương 81: 81: Cầu treo (Hạ)
Chương 82: 82: Trăng lạnh giữa rừng (Thượng)
Chương 83: 83: Trăng lạnh giữa rừng (Hạ)
Chương 84: 84: Dã thú hung dữ (Thượng)
Chương 85: 85: Dã thú hung dữ (Hạ)
Chương 86: 86: Ngự thú (thượng)
Chương 87: 87: Ngự thú (hạ)
Chương 88: 88: Thoát khỏi hiểm cảnh (thượng)
Chương 89: 89: Thoát khỏi hiểm cảnh (hạ)
Chương 90: 90: Liễu ám hoa minh (thượng)
Chương 91: 91: Liễu ám hoa minh (hạ)
Chương 92: 92: Hoàn Thải Các (Thượng)
Chương 93: 93: Hoàn Thải Các (Hạ)
Chương 94: 94: Qua sông (thượng)
Chương 95: 95: Qua sông (hạ)
Chương 96: 96: Nha môn (Thượng)
Chương 97: 97: Nha môn (hạ)
Chương 98: 98: Xâm nhập quần chúng (thượng)
Chương 99: 99: Xâm nhập quần chúng (Hạ)
Chương 100: 100: Quả phụ trước cửa
Chương 101: 101: Kẻ giàu có thường không có nhân đức (Thượng)
Chương 102: 102: Kẻ giàu có thường không có nhân đức (hạ)
Chương 103: 103: Đánh bậy đánh bạ (thượng)
Chương 104: 104: Đánh bậy đánh bạ (hạ)
Chương 105: 105: Yết bảng ứng chinh (thượng)
Chương 106: 106: Yết bảng ứng chinh (hạ)
Chương 107: 107: Tụ máu ngoài màng cứng (thượng)
Chương 108: 108: Tụ máu ngoài màng cứng (hạ)
Chương 109: 109: Mở sọ (thượng)
Chương 110: 110: Mở sọ (hạ)
Chương 111: 111: Chiêu hồn (thượng)
Chương 112: 112: Chiêu hồn (hạ)
Chương 113: 113: Cú lừa lớn (thượng)
Chương 114: 114: Cú lừa lớn (hạ)
Chương 115: 115: Có Tiền(thượng)
Chương 116: 116: Có Tiền(hạ)
Chương 117: 117: Ra oai phủ đầu (thượng)
Chương 118: 118: Ra oai phủ đầu (hạ)
Chương 119: 119: Phát uy công đường (thượng)
Chương 120: 120: Phát uy công đường (hạ)
Chương 121: 121: Có ẩn tình khác (thượng)
Chương 122: 122: Có ẩn tình khác (hạ)
Chương 123: 123: Đến nhà (thượng)
Chương 124: 124: Đến nhà (hạ)
Chương 125: 125: Khảo sát thực địa (thượng)
Chương 126: 126: Khảo sát thực địa (hạ)
Chương 127: 127: Hạ độc thủ (thượng)
Chương 128: 128: Hạ độc thủ (hạ)
Chương 129: 129: Người người hô đánh (thượng)
Chương 130: 130: Người người hô đánh (hạ)
Chương 131: 131: Hồng Liễu trang (thượng)
Chương 132: 132: Hồng Liễu trang (hạ)
Chương 133: 133: Cự tuyệt ta (thượng)
Chương 134: 134: Cự tuyệt ta (hạ)
Chương 135: 135: Trợ giúp đắc lực (thượng)
Chương 136: 136: Trợ giúp đắc lực (hạ)
Chương 137: 137: Trả thù tâm (thượng)
Chương 138: 138: Trả thù tâm (hạ)
Chương 139: 139: Đề phòng tiểu nhân (thượng)
Chương 140: 140: Đề phòng tiểu nhân (hạ)
Chương 141: 141: Thần y Tây Xuyên (thượng)
Chương 142: 142: Thần y Tây Xuyên (hạ)
Chương 143: 143: Thuật mở khí quản (Phần đầu)
Chương 144: 144: Thuật mở khí quản (hạ)
Chương 145: 145: Trong lòng có quỷ (thượng)
Chương 146: 146: Trong lòng có quỷ (hạ)
Chương 147: 147: Trăm sự chỉ tại thuốc mê (thượng)
Chương 148: 148: Trăm sự chỉ tại thuốc mê (hạ)
Chương 149: 149: Hổ thẹn không tự thắng (thượng)
Chương 150: 150: Hổ thẹn không tự thắng (hạ)
Chương 151: 151: Ai đang làm quỷ (thượng)
Chương 152: 152: Ai đang làm quỷ (hạ)
Chương 153: 153: Chủ động thể hiện thiện chí (thượng)
Chương 154: 154: Chủ động thể hiện thiện chí (hạ)
Chương 155: 155: Cố nhân (thượng)
Chương 156: 156: Cố nhân (hạ)
Chương 157: 157: Tam Thi Não Thần Hoàn (thượng)
Chương 158: 158: Tam Thi Não Thần Hoàn (hạ)
Chương 159: 159: Đánh cờ nơi công đường (thượng)
Chương 160: 160: Đánh cờ nơi công đường (hạ)
Chương 161: 161: Phiền toái đã đến (thượng)
Chương 162: 162: Phiền toái đã đến(hạ)
Chương 163: 163: Mổ bụng kiểm tra (thượng)
Chương 164: 164: Mổ bụng kiểm tra (hạ)
Chương 165: 165: Mổ bụng cuồng ma (thượng)
Chương 166: 166: Mổ bụng cuồng ma (hạ)
Chương 167: 167: Người một nhà (thượng)
Chương 168: 168: Người một nhà (hạ)
Chương 169: 169: Phiền phức lại tới (thượng)
Chương 170: 170: Phiền phức lại tới (hạ)
Chương 171: 171: Hắc Thạch trại (thượng)
Chương 172: 172: Hắc Thạch trại (hạ)
Chương 173: 173: Mông tiên sinh (thượng)
Chương 174: 174: Mông tiên sinh (hạ)
Chương 175: 175: Quan niệm không hợp (thượng)
Chương 176: 176: Quan niệm không hợp (hạ)
Chương 177: 177: Gặp địch khe sâu (thượng)
Chương 178: 178: Gặp địch khe sâu (hạ)
Chương 179: 179: Tới thăm đêm tối (thượng)
Chương 180: 180: Tới thăm trong đêm (hạ)
Chương 181: 181: Diệt khẩu (thượng)
Chương 182: 182: Diệt khẩu (hạ)
Chương 183: 183: Khám nghiệm tử thi (thượng)
Chương 184: 184: Khám nghiệm tử thi (hạ)
Chương 185: 185: Bán hàng từ thiện (thượng)
Chương 186: 186: Đấu giá từ thiện (hạ)
Chương 187: 187: Chủ nợ đến nhà (thượng)
Chương 188: 188: Chủ nợ đến nhà (hạ)
Chương 189: 189: Đấu giá (thượng)
Chương 190: 190: Đấu giá (hạ)
Chương 191: 191: Ngòi bút nở hoa (thượng)
Chương 192: 192: Ngòi bút nở hoa (hạ)
Chương 193: 193: Nghi thần nghi quỷ (thượng)
Chương 194: 194: Nghi thần nghi quỷ (hạ)
Chương 195: 195: Tình sâu nghĩa nặng (thượng)
Chương 196: 196: Tình sâu nghĩa nặng (hạ)
Chương 197: 197: Thăm dò (thượng)
Chương 198: 198: Thăm dò (hạ)
Chương 199: 199: Ngả bài (thượng)
Chương 200: 200: Ngả bài (hạ)
Chương 201: 201: Kết bái (thượng)
Chương 202: 202: Kết bái (hạ)
Chương 203: 203: Dành cho kẻ có đức (thượng)
Chương 204: 204: Dành cho kẻ có đức (hạ)
Chương 205: 205: Thâm hụt tiền (thượng)
Chương 206: 206: Thâm hụt tiền (hạ)
Chương 207: 207: Công tử - Công kê (thượng)
Chương 208: 208: Công tử Công kê (hạ)
Chương 209: 209: Yêu nữ hiện thân (thượng)
Chương 210: 210: Yêu nữ hiện thân (hạ)
Chương 211: 211: Ác độc bẻ hoa (thượng)
Chương 212: 212: Ác độc bẻ hoa (hạ)
Chương 213: 213: Khó bề phân biệt (thượng)
Chương 214: 214: Khó bề phân biệt (hạ)
Chương 215: 215: Khang Đô phong vân (thượng)
Chương 216: 216: Khang Đô phong vân (hạ)
Chương 217: 217: Man tộc dị tâm (thượng)
Chương 218: 218: Man tộc dị tâm (hạ)
Chương 219: 219: Không rơi vào thế hạ phong (thượng)
Chương 220: 220: Không rơi vào thế hạ phong (hạ)
Chương 221: 221: Hồng nhan bạc mệnh (thượng)
Chương 222: 222: Hồng nhan bạc mệnh (hạ)
Chương 223: 223: Thay đổi bất ngờ (thượng)
Chương 224: 224: Thay đổi bất ngờ (hạ)
Chương 225: 225: Đi con đường nào (thượng)
Chương 226: 226: Đi con đường nào? (hạ)
Chương 227: 227: Tạo nên khủng hoảng (thượng)
Chương 228: 228: Chế tạo khủng hoảng (hạ)
Chương 229: 229: Xả thân cứu giúp (Thượng)
Chương 230: 230: Xả thân cứu giúp (hạ)
Chương 231: 231: Vượt qua cửa ải (Thượng) (Thượng)
Chương 232: 232: Vượt qua cửa ải (hạ)
Chương 233: 233: Oan gia ngõ hẹp (thượng)
Chương 234: 234: Oan gia ngõ hẹp (Hạ)
Chương 235: 235: Bán mình chôn cất phụ thân (Thượng)
Chương 236: 236: Bán mình chôn cất phụ thân (Hạ)
Chương 237: 237: Lòng người khó đoán (Thượng)
Chương 238: 238: Lòng người khó đoán (Hạ)
Chương 239: 239: Hiên ngang mà đi (thượng)
Chương 240: 240: Hiên ngang mà đi (hạ)
Chương 241: 241: Điều kiện (thượng)
Chương 242: 242: Điều kiện (hạ)
Chương 243: 243: Tịnh thân (thượng)
Chương 244: 244: Tịnh thân (hạ)
Chương 245: 245: Truyền công (Thượng)
Chương 246: 246: Truyền công (Hạ)
Chương 247: 247: Khai ân (Thượng)
Chương 248: 248: Khai ân (hạ)
Chương 249: 249: Vào cung (thượng)
Chương 250: 250: Vào cung (hạ)
Chương 251: 251: Viên gạch bay (thượng)
Chương 252: 252: Viên gạch bay (hạ)
Chương 253: 253: Ty uyển cục (thượng)
Chương 254: 254: Ty uyển cục (hạ)
Chương 255: 255: Xuất cung giao dịch (thượng)
Chương 256: 256: Xuất cung giao dịch (hạ)
Chương 257: 257: Không chừa đường sống (thượng)
Chương 258: 258: Không chừa đường sống (hạ)
Chương 259: 259: Nhổ cỏ tận gốc (thượng)
Chương 260: 260: Nhổ cỏ tận gốc (hạ)
Chương 261: 261: Tập kích bất ngờ (thượng)
Chương 262: 262: Tập kích bất ngờ (hạ)
Chương 263: 263: Một hang động khác (thượng)
Chương 264: 264: Một hang động khác (hạ)
Chương 265: 265: Công chúa công chúa (thượng)
Chương 266: 266: Công chúa công chúa (hạ)
Chương 267: 267: Nhớ kỹ ngươi rồi (thượng)
Chương 268: 268: Nhớ kỹ ngươi rồi (hạ)
Chương 269: 269: Đột nhiên làm khó (thượng)
Chương 270: 270: Đột nhiên làm khó (hạ)
Chương 271: 271: Bộc lộ tài năng (thượng)
Chương 272: 272: Bộc lộ tài năng (hạ)
Chương 273: 273: Cánh cứng cáp rồi (thượng)
Chương 274: 274: Cánh cứng cáp rồi (hạ)
Chương 275: 275: Thù cũ (thượng)
Chương 276: 276: Thù cũ (hạ)
Chương 277: 277: Trao đổi lợi ích (thượng)
Chương 278: 278: Trao đổi lợi ích (Trung)
Chương 279: 279: Trao đổi lợi ích (Hạ)
Chương 280: 280: Trại ngựa Hồng Sơn (Thượng)
Chương 281: 281: Trại ngựa Hồng Sơn (hạ)
Chương 282: 282: Đua ngựa (thượng)
Chương 283: 283: Đua ngựa (hạ)
Chương 284: 284: Thoát khỏi nguy hiểm (thượng)
Chương 285: 285: Thoát khỏi nguy hiểm (hạ)
Chương 286: 286: Thoát khỏi khốn cảnh (thượng)
Chương 287: 287: Thoát khỏi khốn cảnh (Hạ)
Chương 288: 288: Treo đầu dê bán thịt chó (Thượng)
Chương 289: 289: Treo đầu dê bán thịt chó (Hạ)
Chương 290: 290: Tìm tòi bí mật (thượng)
Chương 291: 291: Tìm bí mật (Hạ)
Chương 292: 292: Hóa giải nguy cơ (Thượng)
Chương 293: 293: Hóa giải nguy cơ (Hạ)
Chương 294: 294: Tâm tư phiền muộn (Thượng)
Chương 295: 295: Tâm tư phiền muộn (Hạ)
Chương 296: 296: Kim Chu Bát Bộ (Thượng)
Chương 297: 297: Kim Chu Bát Bộ (Hạ)
Chương 298: 298: Khuynh thế yêu nghiệt (thượng)
Chương 299: 299: Khuynh thế yêu nghiệt (hạ)
Chương 300: 300: Tinh ranh ma mãnh (thượng)
Chương 301: 301: Tinh ranh ma mãnh (hạ)
Chương 302: 302: Tàng Thư Các (thượng)
Chương 303: 303: Tàng Thư Các (hạ)
Chương 304: 304: Huynh đệ tương phùng (thượng)
Chương 305: 305: Huynh đệ tương phùng (hạ)
Chương 306: 306: Lấy lòng tin (thượng)
Không tìm thấy chương nào phù hợp