Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 62: Dịch trạm Vọng Kinh (Thượng)
Mộ Dung Phi Yên Thu hồi trường kiếm, phóng ngựa về phía bìa rừng. Lúc nàng đang chạy nhanh ra khỏi rừng cây, quay người nhìn lại thì đám người kia đã chạy sạch sẽ. Điều làm nàng bất ngờ chính là Hồ Tiểu Thiên không trốn ra xa cùng bốn tên gia đinh mà đứng ngoài bìa rừng thò đầu nhìn vào trong rừng ngó quanh.
Nhìn thấy Mộ Dung Phi Yên an toàn trở về, Hồ Tiểu Thiên tươi cười rạng rỡ nghênh đón nàng, thân thiết nói:" Phi Yên, trở về rồi hả!"
Mộ Dung Phi Yên tức giận, mặt không còn chút máu nói:" Ta với ngươi thân lắm sao?".
Hồ Tiểu Thiên nhẹ gật đầu, chỉ vào rừng cây:" Bọn cướp rời đi hết rồi hả?"
Mộ Dung Phi Yên nói:" Đi hết rồi".
Hồ Tiểu Thiên nói:" Không bắt sống được tên nào à?".
Mộ Dung Phi Yên nói:" Một đám nhát như chuột lột, nhưng mà bản lĩnh trốn chạy thật không nhỏ". Lúc nói chuyện nàng lạnh lùng nhìn qua bốn tên gia đinh kia.
Mấy tên gia đinh đều hổ thẹn cúi đầu xuống dưới, nhưng trong lòng thầm suy nghĩ vừa rồi nhiều người như vậy, không chạy nhanh đứng lại cho người ta chém à.
Hồ Tiểu Thiên lại hướng về phía rừng cây dò xét, sau đó đi về phía trước. Lương Đại Tráng vừa mới ăn một đấm của Hồ Tiểu Thiên nhưng vẫn không có bất mãn một chút nào, liền thể hiện sự trung thành của mình một cách hết sức nhuần nhuyễn:" Thiếu gia, nguy hiểm!"
Hồ Tiểu Thiên không để ý đến hắn, trăng tròn chậm rãi nhô cao trên bầu trời đêm, ánh trăng như nước trải dài trên đường, đi đến rừng cây Hồ Tiểu Thiên thấy trên đường rải rác binh khí và giầy của những kẻ tẩu thoát hốt hoảng bỏ chạy để lại, ngoài ra thì không nhìn thấy một bóng người nào.
Lý Cẩm Hạo cùng Thiệu Nhất Giác cũng vừa theo tới, cẩn thận nói: " có khi nào có mai phục không"
Hồ Tiểu Thiên nói: " Mai phục cái ông nội ngươi!" Qua chuyện lần này, Hồ Tiểu Thiên dứt khoát đem "đạo đức nghề nghiệp" của bốn gã gia đinh này rớt xuống dưới mức tiêu chuẩn. May mắn là hắn có dự tính trước, dẫn Mộ Dung Phi Yên tới đây, bằng không thì chỉ sợ không bước ra nổi ngoài kinh thành này thì cái mạng nhỏ đã mất rồi.
Thớt ngựa Tuyết Hoa Thông kia của Hồ Tiểu Thiên tuy rằng bị bọn cướp * (giăng dây ở chỗ tối để gạt ngã người ngựa của đối phương) cho trượt chân, vẫn còn may là không có bị trọng thương, Hồ Phật lo lắng con ngựa chấn kinh, trước đem Tuyết Hoa Thông buộc vào xe ngựa, tháo một con tuấn mã đỏ thẫm khác cho Hồ Tiểu Thiên cưỡi.
Ngược lại lần này Mộ Dung Phi Yên đã đi đằng sau, hiển nhiên Hồ Tiểu Thiên theo sát bước chân của nàng, lại để cho bốn gã gia đinh đều đi phía trước mở đường.
Bốn gã gia đinh đều nơm nớp lo sợ đi qua mảnh rừng này, quả nhiên là không có mai phục gì. Chứng kiến khu vực phía trước trống trải , mấy người đều thở phào nhẹ nhõm.
Có lẽ do đợt hữu kinh vô hiểm này xen vào nên cũng không thể kịp tới dịch trạm, Mộ Dung Phi Yên cũng không nóng lòng chạy đi mà từ từ phóng ngựa về phía trước một cách nhàn nhã. Nàng quay sang nói với Hồ Tiểu Thiên:" Đám gia đinh của ngươi thật là trung thành đấy".
Hồ Tiểu Thiên nói: " Một đám giá áo túi cơm, chỉ thêm phiền, không giúp được chút gì. Không bằng ta đem đám phế vật này trở về để bớt vướng víu."
Mộ Dung Phi Yên lắc đầu, đuổi tất cả về không phải là nàng và hắn cô nam quả nữ đi trên đường sao, khó mà làm vậy được. Hồ Tiểu Thiên không sợ nhưng mình thì sỡ hãi lời ong tiếng ve bên ngoài.
Hồ Tiểu Thiên cười nói:" Sợ người ngoài nhìn vào nói này nọ à".
Trong nội tâm Mộ Dung Phi Yên thầm than cái tên này thật sự là thông minh như quỷ vậy, trong đầu mình nghĩ gì hắn đều đoán ra được. Nàng ngẩng đầu lên cao ngắm nhìn ánh trăng lưỡi liềm cong đẹp như vẽ, nói khẽ:" Có đám người đó chí ít cũng giúp ngươi chiếu cố hành lý và ngựa."
Hồ Tiểu Thiên nói :" Nhắc tới đám cướp mới thật sự kì quái a, khí thế hừng hực gần trăm tên mà nói chạy là chạy, sao bọn hắn lại sợ ngươi như vậy ?"
Mộ Dung Phi Yên nói:" Ta đã nói với ngươi rồi, tà không thể nào thắng chính".
Hồ Tiểu Thiên nhẹ gật đầu, sau đó lại lắc đầu:" Không sai , bọn hắn có biết ngươi không?"
Mộ Dung Phi Yên nghe hắn nói như vậy thì khuôn mặt lập tức cứng ngắt:" Hồ Tiểu Thiên, ngươi có ý tứ gì?" Nàng tức giận không phải vì tức giận mà vì chột dạ.
Hồ Tiểu Thiên cười hắc hắc:" Ta chỉ thuận miệng nói thôi, ngươi chờ để ý. Nói đi nói lại, ngươi cũng tính là nữ bộ đầu đệ nhất Kinh Thành, người biết tới ngươi cũng nhiều mà người ngươi đắc tội cũng không ít. Đám cướp này mười phần là vì ngươi mà tới.
Mộ Dung Phi Yến bật thật lên:" Ta thấy bọn chúng hướng ngươi mà tới đấy!".
Hồ Tiểu Thiên Nhẹ gật đầu:" Ta cũng biết là phụ cận Kinh Thành ít có cướp qua lại, đám cướp này tuy người đông nhưng lại ít cao thủ chắc không phải là đám phục kích chúng ta ngày đó tại Đà nhai. Ta tại kinh thành cũng không đắc tội với nhiều người, đếm trên đầu ngón tay cũng có thể điều tra ra. Phi Yên, có phải ngươi đem sự tình chúng ta cùng đi Tây Xuyên nhậm chức nói cho người khác không?".
Mộ Dung Phi Yên tỏ ra mất tự nhiên,bất quá nàng cố gắng không thể hiện ra ngoài, sợ bị Hồ Tiểu Thiên nhìn ra điều gì. Nhận được tin tức bất ngờ, nàng chỉ nói cho hảo hữu của mình Đường Kinh Tuyền. Vừa rồi nàng nhận ra Đường Thiết Hàn, xâu chuỗi các sự việc, kỳ thật nàng đã rõ chân tướng sự việc, nhất định là Đường Kinh Tuyền đã nói lại chuyện này cho đại ca của y. Anh em Đường gia có thù hận với Hồ Tiểu Thiên. Tuy rằng sự tình lần trước đã dẹp yên, nhưng mà chuyện Hồ Tiểu Thiên đùa giỡn bắt Đường Kinh Tuyền tại về Thượng Thư phủ vẫn được truyền đi khắp góc phố ngõ hẻm. Đường gia huynh muội vận cảm thấy rất nhục nhã, hận không thể diệt trừ Hồ Tiểu Thiên cho hả dạ.
Trước khi đi Mộ Dung Phi Yên chỉ muốn nói một tiếng với hảo tỉ muội của mình. Không nghĩ tới người nói vô tâm người nghe hữu ý, Đường Tuyết Hán lại thiết lập mai phục, giả dạng bọn cướp để giết Hồ Tiểu Thiên. Xem cách đám người kia ra tay có thể thấy được bọn chúng không hề bận tâm đến an nguy của nàng, điều này làm Mộ Dung Phi Yên cảm thấy rất bất mãn với hảo tỉ muội nhiều năm nay của mình Đường Khinh Tuyền. Hiển nhiên là anh em Đường đã làm sai, trái với luật lệ của Đại Khang. Nếu như Mộ Dung Phi Yên không hạ thủ lưu tình, truy cứu tới cùng thì đây chính là trọng tội bị chặt đầu. Việc buông tha Đường Thiết Hàn, vì hảo tỉ muội mà giữ bí mật này đã đi ngược lại nguyên tắc sống trước giờ của nàng làm nội tâm của nàng nảy sinh mâu thuẫn.
Lúc nói chuyện, Hồ Tiểu Thiên đã âm thầm quan sát nét mặt Mộ Dung Phi Yên, cho dù là những biến hóa nhỏ bé nhất cũng thu vào mắt hắn. Hồ Tiểu Thiên mỉm cười nói: "Đám cướp này cũng không có chuyên nghiệp chút nào. Phi Yên, ngươi xem có khả năng một số kẻ thù của ta trước đó nhận được tin tức ta đi Tây Xuyên, cho nên cố ý mai phục ở đây ?".
Mộ Dung Phi Yên tức giận nói:" Ngươi đắc tội nhiều người như vậy, làm sao ta biết được".
Hồ Tiểu Thiên nói: "Không nhiều đâu, ngươi nói xem có khả năng là người của anh em Đường gia không".
Tim Mộ Dung Phi Yên đập thình thịch, cái tên này thật giảo hoạt, mưu trí gần như giống yêu quái vậy. Thời điểm mình đơn độc vào rừng, hắn cùng bốn tên gia đinh kia đều lánh nạn ở bên ngoài căn bản không thấy rõ tình huống bên trong. Cho dù hắn có đứng đó thì đám người kia đều ăn mặc cải trang hắn chưa chắc đã nhận ra được. Không thể tin được là hắn lại có thể nghĩ ra là huynh muội Đường gia gây nên. Nghĩ đi nghĩ lại, Mộ Dung Phi Yên lại nghĩ rằng hắn chỉ đoán mò mà thôi nên lạnh lùng cười nói:" Hay ngươi cảm thấy cả ta cũng đồng lõa với đám giặc cướp kia hại ngươi ?".
Hồ Tiểu Thiên mỉm cười nói:" Chắc là không, nếu ngươi muốn hại ta, thì ta cho dù có mười cái đầu cũng không đủ cho ngươi chém".
"Biết là tốt rồi!" Mộ Dung Phi Yên giật mạnh dây cương, thúc ngựa chạy về phía trước. Hồ Tiểu Thiên vừa ngẩng đầu nhìn lên đã thấy dịch trạm Vọng Kinh ở phía trước.
Nhìn thấy Mộ Dung Phi Yên an toàn trở về, Hồ Tiểu Thiên tươi cười rạng rỡ nghênh đón nàng, thân thiết nói:" Phi Yên, trở về rồi hả!"
Mộ Dung Phi Yên tức giận, mặt không còn chút máu nói:" Ta với ngươi thân lắm sao?".
Hồ Tiểu Thiên nhẹ gật đầu, chỉ vào rừng cây:" Bọn cướp rời đi hết rồi hả?"
Mộ Dung Phi Yên nói:" Đi hết rồi".
Hồ Tiểu Thiên nói:" Không bắt sống được tên nào à?".
Mộ Dung Phi Yên nói:" Một đám nhát như chuột lột, nhưng mà bản lĩnh trốn chạy thật không nhỏ". Lúc nói chuyện nàng lạnh lùng nhìn qua bốn tên gia đinh kia.
Mấy tên gia đinh đều hổ thẹn cúi đầu xuống dưới, nhưng trong lòng thầm suy nghĩ vừa rồi nhiều người như vậy, không chạy nhanh đứng lại cho người ta chém à.
Hồ Tiểu Thiên lại hướng về phía rừng cây dò xét, sau đó đi về phía trước. Lương Đại Tráng vừa mới ăn một đấm của Hồ Tiểu Thiên nhưng vẫn không có bất mãn một chút nào, liền thể hiện sự trung thành của mình một cách hết sức nhuần nhuyễn:" Thiếu gia, nguy hiểm!"
Hồ Tiểu Thiên không để ý đến hắn, trăng tròn chậm rãi nhô cao trên bầu trời đêm, ánh trăng như nước trải dài trên đường, đi đến rừng cây Hồ Tiểu Thiên thấy trên đường rải rác binh khí và giầy của những kẻ tẩu thoát hốt hoảng bỏ chạy để lại, ngoài ra thì không nhìn thấy một bóng người nào.
Lý Cẩm Hạo cùng Thiệu Nhất Giác cũng vừa theo tới, cẩn thận nói: " có khi nào có mai phục không"
Hồ Tiểu Thiên nói: " Mai phục cái ông nội ngươi!" Qua chuyện lần này, Hồ Tiểu Thiên dứt khoát đem "đạo đức nghề nghiệp" của bốn gã gia đinh này rớt xuống dưới mức tiêu chuẩn. May mắn là hắn có dự tính trước, dẫn Mộ Dung Phi Yên tới đây, bằng không thì chỉ sợ không bước ra nổi ngoài kinh thành này thì cái mạng nhỏ đã mất rồi.
Thớt ngựa Tuyết Hoa Thông kia của Hồ Tiểu Thiên tuy rằng bị bọn cướp * (giăng dây ở chỗ tối để gạt ngã người ngựa của đối phương) cho trượt chân, vẫn còn may là không có bị trọng thương, Hồ Phật lo lắng con ngựa chấn kinh, trước đem Tuyết Hoa Thông buộc vào xe ngựa, tháo một con tuấn mã đỏ thẫm khác cho Hồ Tiểu Thiên cưỡi.
Ngược lại lần này Mộ Dung Phi Yên đã đi đằng sau, hiển nhiên Hồ Tiểu Thiên theo sát bước chân của nàng, lại để cho bốn gã gia đinh đều đi phía trước mở đường.
Bốn gã gia đinh đều nơm nớp lo sợ đi qua mảnh rừng này, quả nhiên là không có mai phục gì. Chứng kiến khu vực phía trước trống trải , mấy người đều thở phào nhẹ nhõm.
Có lẽ do đợt hữu kinh vô hiểm này xen vào nên cũng không thể kịp tới dịch trạm, Mộ Dung Phi Yên cũng không nóng lòng chạy đi mà từ từ phóng ngựa về phía trước một cách nhàn nhã. Nàng quay sang nói với Hồ Tiểu Thiên:" Đám gia đinh của ngươi thật là trung thành đấy".
Hồ Tiểu Thiên nói: " Một đám giá áo túi cơm, chỉ thêm phiền, không giúp được chút gì. Không bằng ta đem đám phế vật này trở về để bớt vướng víu."
Mộ Dung Phi Yên lắc đầu, đuổi tất cả về không phải là nàng và hắn cô nam quả nữ đi trên đường sao, khó mà làm vậy được. Hồ Tiểu Thiên không sợ nhưng mình thì sỡ hãi lời ong tiếng ve bên ngoài.
Hồ Tiểu Thiên cười nói:" Sợ người ngoài nhìn vào nói này nọ à".
Trong nội tâm Mộ Dung Phi Yên thầm than cái tên này thật sự là thông minh như quỷ vậy, trong đầu mình nghĩ gì hắn đều đoán ra được. Nàng ngẩng đầu lên cao ngắm nhìn ánh trăng lưỡi liềm cong đẹp như vẽ, nói khẽ:" Có đám người đó chí ít cũng giúp ngươi chiếu cố hành lý và ngựa."
Hồ Tiểu Thiên nói :" Nhắc tới đám cướp mới thật sự kì quái a, khí thế hừng hực gần trăm tên mà nói chạy là chạy, sao bọn hắn lại sợ ngươi như vậy ?"
Mộ Dung Phi Yên nói:" Ta đã nói với ngươi rồi, tà không thể nào thắng chính".
Hồ Tiểu Thiên nhẹ gật đầu, sau đó lại lắc đầu:" Không sai , bọn hắn có biết ngươi không?"
Mộ Dung Phi Yên nghe hắn nói như vậy thì khuôn mặt lập tức cứng ngắt:" Hồ Tiểu Thiên, ngươi có ý tứ gì?" Nàng tức giận không phải vì tức giận mà vì chột dạ.
Hồ Tiểu Thiên cười hắc hắc:" Ta chỉ thuận miệng nói thôi, ngươi chờ để ý. Nói đi nói lại, ngươi cũng tính là nữ bộ đầu đệ nhất Kinh Thành, người biết tới ngươi cũng nhiều mà người ngươi đắc tội cũng không ít. Đám cướp này mười phần là vì ngươi mà tới.
Mộ Dung Phi Yến bật thật lên:" Ta thấy bọn chúng hướng ngươi mà tới đấy!".
Hồ Tiểu Thiên Nhẹ gật đầu:" Ta cũng biết là phụ cận Kinh Thành ít có cướp qua lại, đám cướp này tuy người đông nhưng lại ít cao thủ chắc không phải là đám phục kích chúng ta ngày đó tại Đà nhai. Ta tại kinh thành cũng không đắc tội với nhiều người, đếm trên đầu ngón tay cũng có thể điều tra ra. Phi Yên, có phải ngươi đem sự tình chúng ta cùng đi Tây Xuyên nhậm chức nói cho người khác không?".
Mộ Dung Phi Yên tỏ ra mất tự nhiên,bất quá nàng cố gắng không thể hiện ra ngoài, sợ bị Hồ Tiểu Thiên nhìn ra điều gì. Nhận được tin tức bất ngờ, nàng chỉ nói cho hảo hữu của mình Đường Kinh Tuyền. Vừa rồi nàng nhận ra Đường Thiết Hàn, xâu chuỗi các sự việc, kỳ thật nàng đã rõ chân tướng sự việc, nhất định là Đường Kinh Tuyền đã nói lại chuyện này cho đại ca của y. Anh em Đường gia có thù hận với Hồ Tiểu Thiên. Tuy rằng sự tình lần trước đã dẹp yên, nhưng mà chuyện Hồ Tiểu Thiên đùa giỡn bắt Đường Kinh Tuyền tại về Thượng Thư phủ vẫn được truyền đi khắp góc phố ngõ hẻm. Đường gia huynh muội vận cảm thấy rất nhục nhã, hận không thể diệt trừ Hồ Tiểu Thiên cho hả dạ.
Trước khi đi Mộ Dung Phi Yên chỉ muốn nói một tiếng với hảo tỉ muội của mình. Không nghĩ tới người nói vô tâm người nghe hữu ý, Đường Tuyết Hán lại thiết lập mai phục, giả dạng bọn cướp để giết Hồ Tiểu Thiên. Xem cách đám người kia ra tay có thể thấy được bọn chúng không hề bận tâm đến an nguy của nàng, điều này làm Mộ Dung Phi Yên cảm thấy rất bất mãn với hảo tỉ muội nhiều năm nay của mình Đường Khinh Tuyền. Hiển nhiên là anh em Đường đã làm sai, trái với luật lệ của Đại Khang. Nếu như Mộ Dung Phi Yên không hạ thủ lưu tình, truy cứu tới cùng thì đây chính là trọng tội bị chặt đầu. Việc buông tha Đường Thiết Hàn, vì hảo tỉ muội mà giữ bí mật này đã đi ngược lại nguyên tắc sống trước giờ của nàng làm nội tâm của nàng nảy sinh mâu thuẫn.
Lúc nói chuyện, Hồ Tiểu Thiên đã âm thầm quan sát nét mặt Mộ Dung Phi Yên, cho dù là những biến hóa nhỏ bé nhất cũng thu vào mắt hắn. Hồ Tiểu Thiên mỉm cười nói: "Đám cướp này cũng không có chuyên nghiệp chút nào. Phi Yên, ngươi xem có khả năng một số kẻ thù của ta trước đó nhận được tin tức ta đi Tây Xuyên, cho nên cố ý mai phục ở đây ?".
Mộ Dung Phi Yên tức giận nói:" Ngươi đắc tội nhiều người như vậy, làm sao ta biết được".
Hồ Tiểu Thiên nói: "Không nhiều đâu, ngươi nói xem có khả năng là người của anh em Đường gia không".
Tim Mộ Dung Phi Yên đập thình thịch, cái tên này thật giảo hoạt, mưu trí gần như giống yêu quái vậy. Thời điểm mình đơn độc vào rừng, hắn cùng bốn tên gia đinh kia đều lánh nạn ở bên ngoài căn bản không thấy rõ tình huống bên trong. Cho dù hắn có đứng đó thì đám người kia đều ăn mặc cải trang hắn chưa chắc đã nhận ra được. Không thể tin được là hắn lại có thể nghĩ ra là huynh muội Đường gia gây nên. Nghĩ đi nghĩ lại, Mộ Dung Phi Yên lại nghĩ rằng hắn chỉ đoán mò mà thôi nên lạnh lùng cười nói:" Hay ngươi cảm thấy cả ta cũng đồng lõa với đám giặc cướp kia hại ngươi ?".
Hồ Tiểu Thiên mỉm cười nói:" Chắc là không, nếu ngươi muốn hại ta, thì ta cho dù có mười cái đầu cũng không đủ cho ngươi chém".
"Biết là tốt rồi!" Mộ Dung Phi Yên giật mạnh dây cương, thúc ngựa chạy về phía trước. Hồ Tiểu Thiên vừa ngẩng đầu nhìn lên đã thấy dịch trạm Vọng Kinh ở phía trước.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Gian thần chi tử (thượng)
Chương 2: 2: Gian thần chi tử (trung)
Chương 3: 3: Gian thần chi tử (hạ)
Chương 4: 4: Cướp dân nữ rồi (thượng)
Chương 5: 5: Cướp dân nữ rồi (trung)
Chương 6: 6: Cướp dân nữ rồi (hạ)
Chương 7: 7: Đổi trắng thay đen (thượng)
Chương 8: 8: Đổi trắng thay đen (trung)
Chương 9: 9: Đổi trắng thay đen (hạ)
Chương 10: 10: Ăn nói bừa bãi (thượng)
Chương 11: 11: Ăn nói bừa bãi (trung)
Chương 12: 12: Ăn nói bừa bãi (hạ)
Chương 13: 13: Dương dương đắc ý (thượng)
Chương 14: 14: Dương dương đắc ý (trung)
Chương 15: 15: Dương dương đắc ý (hạ)
Chương 16: 16: Bút hội (thượng)
Chương 17: 17: Bút hội (trung)
Chương 18: 18: Bút hội (hạ)
Chương 19: 19: Câu đối (thượng)
Chương 20: 20: Câu đối (trung)
Chương 21: 21: Câu đối (hạ)
Chương 22: 22: Đơn giản, thô bạo (thượng)
Chương 23: 23: Đơn giản, thô bạo (trung)
Chương 24: 24: Đơn giản, thô bạo (hạ)
Chương 25: 25: Cảm giác đã lâu (thượng)
Chương 26: 26: Cảm giác đã lâu (hạ)
Chương 27: 27: Đan Thư Thiết Khoán (Thượng)
Chương 28: 28: Đan Thư Thiết Khoán (hạ)
Chương 29: 29: Đà Nhai (thượng)
Chương 30: 30: Đà Nhai (trung)
Chương 31: 31: Đà Nhai (hạ)
Chương 32: 32: Khuyển xỉ đảo câu tiễn (thượng)
Chương 33: 33: Khuyển xỉ đảo câu tiễn (trung)
Chương 34: 34: Khuyển xỉ đảo câu tiễn (hạ)
Chương 35: 35: Phòng ngừa chu đáo(thượng)
Chương 36: 36: Phòng ngừa chu đáo(trung)
Chương 37: 37: Phòng ngừa chu đáo(hạ)
Chương 38: 38: Có tật xấu (thượng)
Chương 39: 39: Có tật xấu (Hạ)
Chương 40: 40: Có ơn tất báo (thượng)
Chương 41: 41: Có ơn tất báo (Trung)
Chương 42: 42: Có ơn tất báo (hạ)
Chương 43: 43: Hư Hỏng vs Bại Hoại (thượng)
Chương 44: 44: Hư Hỏng vs Bại Hoại (hạ)
Chương 45: 45: Huyết thống cho phép (thượng)
Chương 46: 46: Huyết thống cho phép (trung)
Chương 47: 47: Huyết thống cho phép (hạ)
Chương 48: 48: Khổ tâm(thượng)
Chương 49: 49: Khổ tâm(hạ)
Chương 50: 50: Bắt chước lời người khác (thượng)
Chương 51: 51: Bắt chước lời người khác (hạ)
Chương 52: 52: Người nghèo không có thịt ăn(thượng)
Chương 53: 53: Người nghèo không có thịt ăn(hạ)
Chương 54: 54: Câu đối đưa tình(thượng)
Chương 55: 55: Câu đối đưa tình (hạ)
Chương 56: 56: Đình nghỉ chân (thượng)
Chương 57: 57: Đình nghỉ chân (hạ)
Chương 58: 58: Thập Ngũ Lý đình (thượng)
Chương 59: 59: Thập Ngũ Lý đình (hạ)
Chương 60: 60: Phùng lâm mạc nhập (thượng)
Chương 61: 61: Phùng lâm mạc nhập (hạ)
Chương 62: 62: Dịch trạm Vọng Kinh (Thượng)
Chương 63: 63: Dịch trạm Vọng Kinh (Trung)
Chương 64: 64: Dịch trạm Vọng Kinh (Hạ)
Chương 65: 65: Lan Nhược Tự (thượng)
Chương 66: 66: Lan Nhược Tự (trung)
Chương 67: 67: Lan Nhược Tự (hạ)
Chương 68: 68: Tiên hạ thủ vi cường (thượng)
Chương 69: 69: Tiên hạ thủ vi cường (hạ)
Chương 70: 70: Người lưu lạc (Thượng)
Chương 71: 71: Người lưu lạc (hạ)
Chương 72: 72: Giải phẫu cắt chân (thượng)
Chương 73: 73: Giải phẫu cắt chân (hạ)
Chương 74: 74: Tự tìm phiền toái (thượng)
Chương 75: 75: Tự tìm phiền toái (hạ)
Chương 76: 76: Vĩ hậu châm (thượng)
Chương 77: 77: Vĩ hậu châm (hạ)
Chương 78: 78: Cái gì gọi là lãng mạn (Thượng)
Chương 79: 79: Cái gì gọi là lãng mạn (Hạ)
Chương 80: 80: Cầu treo (Thượng)
Chương 81: 81: Cầu treo (Hạ)
Chương 82: 82: Trăng lạnh giữa rừng (Thượng)
Chương 83: 83: Trăng lạnh giữa rừng (Hạ)
Chương 84: 84: Dã thú hung dữ (Thượng)
Chương 85: 85: Dã thú hung dữ (Hạ)
Chương 86: 86: Ngự thú (thượng)
Chương 87: 87: Ngự thú (hạ)
Chương 88: 88: Thoát khỏi hiểm cảnh (thượng)
Chương 89: 89: Thoát khỏi hiểm cảnh (hạ)
Chương 90: 90: Liễu ám hoa minh (thượng)
Chương 91: 91: Liễu ám hoa minh (hạ)
Chương 92: 92: Hoàn Thải Các (Thượng)
Chương 93: 93: Hoàn Thải Các (Hạ)
Chương 94: 94: Qua sông (thượng)
Chương 95: 95: Qua sông (hạ)
Chương 96: 96: Nha môn (Thượng)
Chương 97: 97: Nha môn (hạ)
Chương 98: 98: Xâm nhập quần chúng (thượng)
Chương 99: 99: Xâm nhập quần chúng (Hạ)
Chương 100: 100: Quả phụ trước cửa
Chương 101: 101: Kẻ giàu có thường không có nhân đức (Thượng)
Chương 102: 102: Kẻ giàu có thường không có nhân đức (hạ)
Chương 103: 103: Đánh bậy đánh bạ (thượng)
Chương 104: 104: Đánh bậy đánh bạ (hạ)
Chương 105: 105: Yết bảng ứng chinh (thượng)
Chương 106: 106: Yết bảng ứng chinh (hạ)
Chương 107: 107: Tụ máu ngoài màng cứng (thượng)
Chương 108: 108: Tụ máu ngoài màng cứng (hạ)
Chương 109: 109: Mở sọ (thượng)
Chương 110: 110: Mở sọ (hạ)
Chương 111: 111: Chiêu hồn (thượng)
Chương 112: 112: Chiêu hồn (hạ)
Chương 113: 113: Cú lừa lớn (thượng)
Chương 114: 114: Cú lừa lớn (hạ)
Chương 115: 115: Có Tiền(thượng)
Chương 116: 116: Có Tiền(hạ)
Chương 117: 117: Ra oai phủ đầu (thượng)
Chương 118: 118: Ra oai phủ đầu (hạ)
Chương 119: 119: Phát uy công đường (thượng)
Chương 120: 120: Phát uy công đường (hạ)
Chương 121: 121: Có ẩn tình khác (thượng)
Chương 122: 122: Có ẩn tình khác (hạ)
Chương 123: 123: Đến nhà (thượng)
Chương 124: 124: Đến nhà (hạ)
Chương 125: 125: Khảo sát thực địa (thượng)
Chương 126: 126: Khảo sát thực địa (hạ)
Chương 127: 127: Hạ độc thủ (thượng)
Chương 128: 128: Hạ độc thủ (hạ)
Chương 129: 129: Người người hô đánh (thượng)
Chương 130: 130: Người người hô đánh (hạ)
Chương 131: 131: Hồng Liễu trang (thượng)
Chương 132: 132: Hồng Liễu trang (hạ)
Chương 133: 133: Cự tuyệt ta (thượng)
Chương 134: 134: Cự tuyệt ta (hạ)
Chương 135: 135: Trợ giúp đắc lực (thượng)
Chương 136: 136: Trợ giúp đắc lực (hạ)
Chương 137: 137: Trả thù tâm (thượng)
Chương 138: 138: Trả thù tâm (hạ)
Chương 139: 139: Đề phòng tiểu nhân (thượng)
Chương 140: 140: Đề phòng tiểu nhân (hạ)
Chương 141: 141: Thần y Tây Xuyên (thượng)
Chương 142: 142: Thần y Tây Xuyên (hạ)
Chương 143: 143: Thuật mở khí quản (Phần đầu)
Chương 144: 144: Thuật mở khí quản (hạ)
Chương 145: 145: Trong lòng có quỷ (thượng)
Chương 146: 146: Trong lòng có quỷ (hạ)
Chương 147: 147: Trăm sự chỉ tại thuốc mê (thượng)
Chương 148: 148: Trăm sự chỉ tại thuốc mê (hạ)
Chương 149: 149: Hổ thẹn không tự thắng (thượng)
Chương 150: 150: Hổ thẹn không tự thắng (hạ)
Chương 151: 151: Ai đang làm quỷ (thượng)
Chương 152: 152: Ai đang làm quỷ (hạ)
Chương 153: 153: Chủ động thể hiện thiện chí (thượng)
Chương 154: 154: Chủ động thể hiện thiện chí (hạ)
Chương 155: 155: Cố nhân (thượng)
Chương 156: 156: Cố nhân (hạ)
Chương 157: 157: Tam Thi Não Thần Hoàn (thượng)
Chương 158: 158: Tam Thi Não Thần Hoàn (hạ)
Chương 159: 159: Đánh cờ nơi công đường (thượng)
Chương 160: 160: Đánh cờ nơi công đường (hạ)
Chương 161: 161: Phiền toái đã đến (thượng)
Chương 162: 162: Phiền toái đã đến(hạ)
Chương 163: 163: Mổ bụng kiểm tra (thượng)
Chương 164: 164: Mổ bụng kiểm tra (hạ)
Chương 165: 165: Mổ bụng cuồng ma (thượng)
Chương 166: 166: Mổ bụng cuồng ma (hạ)
Chương 167: 167: Người một nhà (thượng)
Chương 168: 168: Người một nhà (hạ)
Chương 169: 169: Phiền phức lại tới (thượng)
Chương 170: 170: Phiền phức lại tới (hạ)
Chương 171: 171: Hắc Thạch trại (thượng)
Chương 172: 172: Hắc Thạch trại (hạ)
Chương 173: 173: Mông tiên sinh (thượng)
Chương 174: 174: Mông tiên sinh (hạ)
Chương 175: 175: Quan niệm không hợp (thượng)
Chương 176: 176: Quan niệm không hợp (hạ)
Chương 177: 177: Gặp địch khe sâu (thượng)
Chương 178: 178: Gặp địch khe sâu (hạ)
Chương 179: 179: Tới thăm đêm tối (thượng)
Chương 180: 180: Tới thăm trong đêm (hạ)
Chương 181: 181: Diệt khẩu (thượng)
Chương 182: 182: Diệt khẩu (hạ)
Chương 183: 183: Khám nghiệm tử thi (thượng)
Chương 184: 184: Khám nghiệm tử thi (hạ)
Chương 185: 185: Bán hàng từ thiện (thượng)
Chương 186: 186: Đấu giá từ thiện (hạ)
Chương 187: 187: Chủ nợ đến nhà (thượng)
Chương 188: 188: Chủ nợ đến nhà (hạ)
Chương 189: 189: Đấu giá (thượng)
Chương 190: 190: Đấu giá (hạ)
Chương 191: 191: Ngòi bút nở hoa (thượng)
Chương 192: 192: Ngòi bút nở hoa (hạ)
Chương 193: 193: Nghi thần nghi quỷ (thượng)
Chương 194: 194: Nghi thần nghi quỷ (hạ)
Chương 195: 195: Tình sâu nghĩa nặng (thượng)
Chương 196: 196: Tình sâu nghĩa nặng (hạ)
Chương 197: 197: Thăm dò (thượng)
Chương 198: 198: Thăm dò (hạ)
Chương 199: 199: Ngả bài (thượng)
Chương 200: 200: Ngả bài (hạ)
Chương 201: 201: Kết bái (thượng)
Chương 202: 202: Kết bái (hạ)
Chương 203: 203: Dành cho kẻ có đức (thượng)
Chương 204: 204: Dành cho kẻ có đức (hạ)
Chương 205: 205: Thâm hụt tiền (thượng)
Chương 206: 206: Thâm hụt tiền (hạ)
Chương 207: 207: Công tử - Công kê (thượng)
Chương 208: 208: Công tử Công kê (hạ)
Chương 209: 209: Yêu nữ hiện thân (thượng)
Chương 210: 210: Yêu nữ hiện thân (hạ)
Chương 211: 211: Ác độc bẻ hoa (thượng)
Chương 212: 212: Ác độc bẻ hoa (hạ)
Chương 213: 213: Khó bề phân biệt (thượng)
Chương 214: 214: Khó bề phân biệt (hạ)
Chương 215: 215: Khang Đô phong vân (thượng)
Chương 216: 216: Khang Đô phong vân (hạ)
Chương 217: 217: Man tộc dị tâm (thượng)
Chương 218: 218: Man tộc dị tâm (hạ)
Chương 219: 219: Không rơi vào thế hạ phong (thượng)
Chương 220: 220: Không rơi vào thế hạ phong (hạ)
Chương 221: 221: Hồng nhan bạc mệnh (thượng)
Chương 222: 222: Hồng nhan bạc mệnh (hạ)
Chương 223: 223: Thay đổi bất ngờ (thượng)
Chương 224: 224: Thay đổi bất ngờ (hạ)
Chương 225: 225: Đi con đường nào (thượng)
Chương 226: 226: Đi con đường nào? (hạ)
Chương 227: 227: Tạo nên khủng hoảng (thượng)
Chương 228: 228: Chế tạo khủng hoảng (hạ)
Chương 229: 229: Xả thân cứu giúp (Thượng)
Chương 230: 230: Xả thân cứu giúp (hạ)
Chương 231: 231: Vượt qua cửa ải (Thượng) (Thượng)
Chương 232: 232: Vượt qua cửa ải (hạ)
Chương 233: 233: Oan gia ngõ hẹp (thượng)
Chương 234: 234: Oan gia ngõ hẹp (Hạ)
Chương 235: 235: Bán mình chôn cất phụ thân (Thượng)
Chương 236: 236: Bán mình chôn cất phụ thân (Hạ)
Chương 237: 237: Lòng người khó đoán (Thượng)
Chương 238: 238: Lòng người khó đoán (Hạ)
Chương 239: 239: Hiên ngang mà đi (thượng)
Chương 240: 240: Hiên ngang mà đi (hạ)
Chương 241: 241: Điều kiện (thượng)
Chương 242: 242: Điều kiện (hạ)
Chương 243: 243: Tịnh thân (thượng)
Chương 244: 244: Tịnh thân (hạ)
Chương 245: 245: Truyền công (Thượng)
Chương 246: 246: Truyền công (Hạ)
Chương 247: 247: Khai ân (Thượng)
Chương 248: 248: Khai ân (hạ)
Chương 249: 249: Vào cung (thượng)
Chương 250: 250: Vào cung (hạ)
Chương 251: 251: Viên gạch bay (thượng)
Chương 252: 252: Viên gạch bay (hạ)
Chương 253: 253: Ty uyển cục (thượng)
Chương 254: 254: Ty uyển cục (hạ)
Chương 255: 255: Xuất cung giao dịch (thượng)
Chương 256: 256: Xuất cung giao dịch (hạ)
Chương 257: 257: Không chừa đường sống (thượng)
Chương 258: 258: Không chừa đường sống (hạ)
Chương 259: 259: Nhổ cỏ tận gốc (thượng)
Chương 260: 260: Nhổ cỏ tận gốc (hạ)
Chương 261: 261: Tập kích bất ngờ (thượng)
Chương 262: 262: Tập kích bất ngờ (hạ)
Chương 263: 263: Một hang động khác (thượng)
Chương 264: 264: Một hang động khác (hạ)
Chương 265: 265: Công chúa công chúa (thượng)
Chương 266: 266: Công chúa công chúa (hạ)
Chương 267: 267: Nhớ kỹ ngươi rồi (thượng)
Chương 268: 268: Nhớ kỹ ngươi rồi (hạ)
Chương 269: 269: Đột nhiên làm khó (thượng)
Chương 270: 270: Đột nhiên làm khó (hạ)
Chương 271: 271: Bộc lộ tài năng (thượng)
Chương 272: 272: Bộc lộ tài năng (hạ)
Chương 273: 273: Cánh cứng cáp rồi (thượng)
Chương 274: 274: Cánh cứng cáp rồi (hạ)
Chương 275: 275: Thù cũ (thượng)
Chương 276: 276: Thù cũ (hạ)
Chương 277: 277: Trao đổi lợi ích (thượng)
Chương 278: 278: Trao đổi lợi ích (Trung)
Chương 279: 279: Trao đổi lợi ích (Hạ)
Chương 280: 280: Trại ngựa Hồng Sơn (Thượng)
Chương 281: 281: Trại ngựa Hồng Sơn (hạ)
Chương 282: 282: Đua ngựa (thượng)
Chương 283: 283: Đua ngựa (hạ)
Chương 284: 284: Thoát khỏi nguy hiểm (thượng)
Chương 285: 285: Thoát khỏi nguy hiểm (hạ)
Chương 286: 286: Thoát khỏi khốn cảnh (thượng)
Chương 287: 287: Thoát khỏi khốn cảnh (Hạ)
Chương 288: 288: Treo đầu dê bán thịt chó (Thượng)
Chương 289: 289: Treo đầu dê bán thịt chó (Hạ)
Chương 290: 290: Tìm tòi bí mật (thượng)
Chương 291: 291: Tìm bí mật (Hạ)
Chương 292: 292: Hóa giải nguy cơ (Thượng)
Chương 293: 293: Hóa giải nguy cơ (Hạ)
Chương 294: 294: Tâm tư phiền muộn (Thượng)
Chương 295: 295: Tâm tư phiền muộn (Hạ)
Chương 296: 296: Kim Chu Bát Bộ (Thượng)
Chương 297: 297: Kim Chu Bát Bộ (Hạ)
Chương 298: 298: Khuynh thế yêu nghiệt (thượng)
Chương 299: 299: Khuynh thế yêu nghiệt (hạ)
Chương 300: 300: Tinh ranh ma mãnh (thượng)
Chương 301: 301: Tinh ranh ma mãnh (hạ)
Chương 302: 302: Tàng Thư Các (thượng)
Chương 303: 303: Tàng Thư Các (hạ)
Chương 304: 304: Huynh đệ tương phùng (thượng)
Chương 305: 305: Huynh đệ tương phùng (hạ)
Chương 306: 306: Lấy lòng tin (thượng)
Không tìm thấy chương nào phù hợp