Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 359
Cô đứng đờ ra tại chỗ, không khóc cũng chẳng cười, chỉ còn đôi đồng tử đang dãn ra nhanh chóng như sắp bật ra ngoài, trên phần tròng trắng xuất hiện vô số những tia máu mảnh quấn vào nhau, đỏ tới mức cảm giác như sắp nhỏ máu vậy.
Trên người Lâm Uyển Bạch vẫn là chiếc váy cưới còn chưa kịp thay ra, lúc này tóc mai hỗn loạn. Dưới hoàng hôn, chiếc váy trắng ban nãy nhàu nhĩ sau màn giằng co bóp cổ Lục Tịnh Tuyết, lúc này đã dính không ít vết máu, trông cực kỳ nổi bật và ghê người. Những tài xế trong các xe bị chặn lại nhìn thấy cảnh này đều thò đầu ra nhìn cô, dáng vẻ mất hồn mất vía ấy khiến người ta cũng phải thở dài theo.
Không... Không thể nào!
Sao có thể có chuyện này được?
Lâm Uyển Bạch không sao tin nổi, rõ ràng tối qua họ còn lén lút nằm chung giường, ôm nhau ngủ qua bánh bao nhỏ, hôm nay là ngày tân hôn của họ cơ mà!
Sáng nay cô mặc váy cưới trắng toát, ngồi trên giường đợi khoảnh khắc đi lấy chồng, nghe thấy Trịnh Sơ Vũ hùng hùng hổ hổ chạy lên gác hét "Tới rồi, tới rồi", cô rướn người thò đầu ngó ra ngoài cửa sổ. Từ xa đã nhìn thấy anh trong bộ lễ phục màu đen bước xuống từ chiếc Land Rover trắng...
Trong giáo đường, cô cũng mặc bộ váy cưới màu trắng này khoác tay hai người bố, giẫm lên thảm đỏ, từng bước từng bước đi về phía anh. Họ đứng trước mặt cha xứ cùng thề nguyện trở thành vợ chồng của nhau. Trước sự chứng kiến của người thân và quan khách, họ cùng đồng thanh hứa hẹn lời hứa trọn đời trọn kiếp, sẽ luôn khỏe mạnh, luôn bình an, vĩnh viễn không chia không lìa...
Ba tiếng đồng hồ trước, họ vẫn còn ngồi trong phòng khách sạn an ủi lẫn nhau. Cơn ghen của anh, sự bá đạo của anh... Họ còn bàn bạc tối nay bị quấy phá đêm động phòng thì phải làm sao? Nụ hôn anh đặt xuống trán cô hơi ấm dường như vẫn còn nguyên đây, bảo cô làm sao tin vào chuyện này?
Cảnh sát là những người cứ mỗi tiếng lại phải giải quyết một vụ án mạng như thế này, nên đối với việc này người ấy cũng chỉ có thể thở dài biểu lộ thái độ luyến tiếc. Sau khi gật đầu ra hiệu với Tần Tư Niên, viên cảnh sát quay người rời đi.
Đằng sau, Tang Hiểu Du hoang mang đưa tay ra gọi: "Tiểu Bạch..."
...
Bệnh viện tư.
Bác sỹ khoa Sản mặc một chiếc áo blouse trắng, sau khi cởi ống nghe trên tai xuống, bác sỹ cầm máy đo huyết áp, đứng thẳng người dậy và nói: "Các vị yên tâm, sản phụ và thai nhi không sao, chỉ vì cảm xúc bị kích động đột ngột, tim đập quá dồn dập nên mới dẫn đến việc thiếu máu tạm thời gây ra ngất xỉu. Truyền xong bình nước này, tỉnh dậy là có thể về nhà nghỉ ngơi, không có vấn đề gì!"
Bác sỹ khoa Sản cũng không nói thêm gì nhiều, chỉ nhìn Lâm Uyển Bạch nằm trên giường bệnh với gương tái nhợt như tờ giấy mà thầm thở dài trong lòng. Mất chồng đúng ngày tân hôn, chuyện này dù có rơi xuống đầu ai thì e rằng cũng không thể chấp nhận được sự thật.
Trong phòng bệnh lúc này có không ít người đang đứng xung quanh. Tất cả những người đến hiện trường vụ tai nạn lúc này đều có mặt. Không có sự xuất hiện của cô dâu chú rể, buổi tiệc buộc phải hủy bỏ. Và chuyện Hoắc Trường Uyên gặp nạn dĩ nhiên cũng không thể giấu được trưởng bối của hai nhà Hoắc Lục.
Lục Học Lâm và Hoắc Chấn đang ở trong bệnh viện.
Lục Học Lâm còn tạm ổn, còn Hoắc Chấn khi mới nghe tin đã ngất xỉu tại chỗ, cũng may có người làm cấp cứu tại chỗ nên ông mới tỉnh dậy được. Từ Cục cảnh sát ra ông lại vội vàng tới bệnh viện, lúc này trên mu bàn tay vẫn còn cắm ống truyền, bên cạnh là cây truyền nước.
Lúc này nghe thấy Lâm Uyển Bạch và đứa bé đều không sao, mọi người chìm trong đau khổ nhưng vẫn cảm thấy có một chút may mắn.
Nếu cả cô cũng có mệnh hệ gì thì họ thật sự không biết phải đối mặt ra sao...
Lục Học Lâm đánh mắt nhìn Lâm Uyển Bạch vẫn còn đang ngủ say, ra hiệu một chút, để Tang Hiểu Du ở lại trong phòng còn những người khác tạm thời ra phòng khách bên ngoài nói chuyện.
Lục Học Lâm run rẩy nắm chặt lấy tay Hoắc Chấn: "Anh Hoắc, anh... bớt đau buồn!"
"Chú Lục..." Những nếp nhăn trên gương mặt Hoắc Chấn cũng run rẩy hơn.
Lục Học Lâm sầu não và tự trách vô cùng, trong lòng cũng buồn khôn tả. Vì người ra đi lúc này không phải ai khác, là một thanh niên ông vô cùng coi trọng, còn là con rể của mình. Ông nói bằng giọng tự hận chính mình: "Tại em, Tịnh Tuyết là con gái của em, em không biết cách dạy con, để nó hại Trường Uyên, em ân hận quá! Sau này Uyển Bạch tỉnh lại, em thật không biết làm sao để nhìn mặt nó!"
Hoắc Chấn lắc đầu. Ông tuy cũng đau lòng nhưng không thể mù quáng tới mức không phân rõ đúng sai: "Chú Lục, chú cũng đừng quá áy náy. Tôi hiểu tâm trạng chú lúc này. Chuyện này cũng không thể đổ hết nguyên do lên đầu chú. Chỉ tại Trường Uyên... nó vẫn còn trẻ quá, vừa mới lấy vợ, còn cả một đoạn đường dài để đi! Tôi vẫn muốn được ngồi ở hội trường đám cưới, đợi chúng nó đi chúc rượu từng bàn một, đợi nó dẫn con dâu tới cùng gọi tôi một tiếng "bố"!"
Tới chữ cuối cùng, Hoắc Chấn nghẹn ngào bật khóc thành tiếng.
Người tóc bạc tiễn kẻ tóc xanh, tâm trạng ấy đau đớn thế nào e chỉ có người trong cuộc mới hiểu. Huống hồ đó còn là con trai của mình...
Trịnh Sơ Vũ nước mắt giàn giụa: "Hu hu, sao anh Trường Uyên có thể... Ban ngày, anh ấy và Tiểu Bạch vẫn còn tổ chức một đám cưới hạnh phúc như thế, sao có thể chết như vậy chứ! Thế này bảo Tiểu Bạch làm sao sống tiếp, bảo Đậu Đậu và đứa trẻ trong bụng chị ấy phải làm sao. Giang Nam, em buồn quá!"
Biểu cảm của Lê Giang Nam cũng thương tâm như cô ấy vậy, chỉ còn biết ôm cô ấy vào lòng an ủi.
Tần Tư Niên giơ tay đấm thật mạnh lên tường, làm bạn bè bao nhiêu năm, anh ấy cũng không thể chấp nhận được sự thật này.
Phòng bệnh yên ắng trở lại, mỗi người đều chìm vào đau thương, đau tới mức không thể thở nổi, nếu có thì chỉ còn những tiếng khóc rưng rức khó kiềm nén mà thôi.
Dù có đau lòng và buồn bã cách mấy cũng buộc phải chấp nhận đối diện với sự thật này. Hoắc Chấn đứng dậy, cơ thể đảo đảo, mái tóc bạc đi rất nhiều, được con thứ Tiêu Vân Tranh dìu dắt, cất giọng khàn khàn bất lực: "Chuyện đám tang tôi sẽ sai người đi sắp xếp. Cho dù thi thể không tìm thấy thì cũng phải lập một bia mộ!"
Chuyện hậu sự không thể cứ để đó không làm. Hỉ sự hóa tang sự, Hoắc Chấn cho dù cảm thấy cơ thể đã không còn chống đỡ nổi nữa nhưng cũng không thể không vì con trai gượng dậy.
Hoắc Chấn thở dài, muốn giơ tay lên nhưng cuối cùng không giơ nữa: "Tập tục của Băng Thành, túc trực linh cữu ba ngày, sau đó đem đi chôn..."
Mọi người nghe xong đều lặng lẽ cúi đầu.
"Hoắc Trường Uyên chưa chết!"
Bất ngờ, một giọng nữ khản đặc đột ngột vang lên.
Nhìn theo hướng âm thanh phát ra, người ta thấy Lâm Uyển Bạch không biết đã tỉnh dậy từ lúc nào, chiếc váy cưới dính máu trước đó đã được thay bằng một bộ đồ bệnh nhân. Tuy có hơi rộng nhưng khi tay cô chống hông sau, vẫn có thể nhìn thấy đường nét của cái bụng hơi lồi lên.
Cô được Tang Hiểu Du dìu ra, đứng ngay bên cạnh cửa, gương mặt nhợt nhạt nhưng đôi mắt lại toát ra một sự cố chấp quật cường: "Bố, anh ấy chưa chết!"
"Tiểu Bạch..." Trịnh Sơ Vũ nghẹn ngào lẩm bẩm.
Tầm mắt của Lâm Uyển Bạch lướt qua từng người đang nhìn về phía cô. Cô đứng thẳng lưng, nuốt miếng nước bọt mắc ở cổ họng xuống. Đôi mắt cô hằn đầy những tia máu đỏ nhưng vẫn rực sáng đến kinh người. Ngữ khí ấy đầy chắc chắn, cô lặp lại: "Hoắc Trường Uyên, anh ấy chưa chết, anh ấy sẽ không chết!"
Cửa phòng bệnh bất ngờ bị người ta đẩy ra.
Không nhìn thấy ai đi vào, khi họ hướng xuống dưới mới phát hiện một cái bóng nhỏ xíu từ ngoài chạy vào, lao thẳng tới chỗ Lâm Uyển Bạch đang đứng, giọng nói có chút dè dặt: "Mẹ..."
Lâm Uyển Bạch cúi xuống, ôm chặt bánh bao nhỏ vào lòng.
Hết chương 359
Trên người Lâm Uyển Bạch vẫn là chiếc váy cưới còn chưa kịp thay ra, lúc này tóc mai hỗn loạn. Dưới hoàng hôn, chiếc váy trắng ban nãy nhàu nhĩ sau màn giằng co bóp cổ Lục Tịnh Tuyết, lúc này đã dính không ít vết máu, trông cực kỳ nổi bật và ghê người. Những tài xế trong các xe bị chặn lại nhìn thấy cảnh này đều thò đầu ra nhìn cô, dáng vẻ mất hồn mất vía ấy khiến người ta cũng phải thở dài theo.
Không... Không thể nào!
Sao có thể có chuyện này được?
Lâm Uyển Bạch không sao tin nổi, rõ ràng tối qua họ còn lén lút nằm chung giường, ôm nhau ngủ qua bánh bao nhỏ, hôm nay là ngày tân hôn của họ cơ mà!
Sáng nay cô mặc váy cưới trắng toát, ngồi trên giường đợi khoảnh khắc đi lấy chồng, nghe thấy Trịnh Sơ Vũ hùng hùng hổ hổ chạy lên gác hét "Tới rồi, tới rồi", cô rướn người thò đầu ngó ra ngoài cửa sổ. Từ xa đã nhìn thấy anh trong bộ lễ phục màu đen bước xuống từ chiếc Land Rover trắng...
Trong giáo đường, cô cũng mặc bộ váy cưới màu trắng này khoác tay hai người bố, giẫm lên thảm đỏ, từng bước từng bước đi về phía anh. Họ đứng trước mặt cha xứ cùng thề nguyện trở thành vợ chồng của nhau. Trước sự chứng kiến của người thân và quan khách, họ cùng đồng thanh hứa hẹn lời hứa trọn đời trọn kiếp, sẽ luôn khỏe mạnh, luôn bình an, vĩnh viễn không chia không lìa...
Ba tiếng đồng hồ trước, họ vẫn còn ngồi trong phòng khách sạn an ủi lẫn nhau. Cơn ghen của anh, sự bá đạo của anh... Họ còn bàn bạc tối nay bị quấy phá đêm động phòng thì phải làm sao? Nụ hôn anh đặt xuống trán cô hơi ấm dường như vẫn còn nguyên đây, bảo cô làm sao tin vào chuyện này?
Cảnh sát là những người cứ mỗi tiếng lại phải giải quyết một vụ án mạng như thế này, nên đối với việc này người ấy cũng chỉ có thể thở dài biểu lộ thái độ luyến tiếc. Sau khi gật đầu ra hiệu với Tần Tư Niên, viên cảnh sát quay người rời đi.
Đằng sau, Tang Hiểu Du hoang mang đưa tay ra gọi: "Tiểu Bạch..."
...
Bệnh viện tư.
Bác sỹ khoa Sản mặc một chiếc áo blouse trắng, sau khi cởi ống nghe trên tai xuống, bác sỹ cầm máy đo huyết áp, đứng thẳng người dậy và nói: "Các vị yên tâm, sản phụ và thai nhi không sao, chỉ vì cảm xúc bị kích động đột ngột, tim đập quá dồn dập nên mới dẫn đến việc thiếu máu tạm thời gây ra ngất xỉu. Truyền xong bình nước này, tỉnh dậy là có thể về nhà nghỉ ngơi, không có vấn đề gì!"
Bác sỹ khoa Sản cũng không nói thêm gì nhiều, chỉ nhìn Lâm Uyển Bạch nằm trên giường bệnh với gương tái nhợt như tờ giấy mà thầm thở dài trong lòng. Mất chồng đúng ngày tân hôn, chuyện này dù có rơi xuống đầu ai thì e rằng cũng không thể chấp nhận được sự thật.
Trong phòng bệnh lúc này có không ít người đang đứng xung quanh. Tất cả những người đến hiện trường vụ tai nạn lúc này đều có mặt. Không có sự xuất hiện của cô dâu chú rể, buổi tiệc buộc phải hủy bỏ. Và chuyện Hoắc Trường Uyên gặp nạn dĩ nhiên cũng không thể giấu được trưởng bối của hai nhà Hoắc Lục.
Lục Học Lâm và Hoắc Chấn đang ở trong bệnh viện.
Lục Học Lâm còn tạm ổn, còn Hoắc Chấn khi mới nghe tin đã ngất xỉu tại chỗ, cũng may có người làm cấp cứu tại chỗ nên ông mới tỉnh dậy được. Từ Cục cảnh sát ra ông lại vội vàng tới bệnh viện, lúc này trên mu bàn tay vẫn còn cắm ống truyền, bên cạnh là cây truyền nước.
Lúc này nghe thấy Lâm Uyển Bạch và đứa bé đều không sao, mọi người chìm trong đau khổ nhưng vẫn cảm thấy có một chút may mắn.
Nếu cả cô cũng có mệnh hệ gì thì họ thật sự không biết phải đối mặt ra sao...
Lục Học Lâm đánh mắt nhìn Lâm Uyển Bạch vẫn còn đang ngủ say, ra hiệu một chút, để Tang Hiểu Du ở lại trong phòng còn những người khác tạm thời ra phòng khách bên ngoài nói chuyện.
Lục Học Lâm run rẩy nắm chặt lấy tay Hoắc Chấn: "Anh Hoắc, anh... bớt đau buồn!"
"Chú Lục..." Những nếp nhăn trên gương mặt Hoắc Chấn cũng run rẩy hơn.
Lục Học Lâm sầu não và tự trách vô cùng, trong lòng cũng buồn khôn tả. Vì người ra đi lúc này không phải ai khác, là một thanh niên ông vô cùng coi trọng, còn là con rể của mình. Ông nói bằng giọng tự hận chính mình: "Tại em, Tịnh Tuyết là con gái của em, em không biết cách dạy con, để nó hại Trường Uyên, em ân hận quá! Sau này Uyển Bạch tỉnh lại, em thật không biết làm sao để nhìn mặt nó!"
Hoắc Chấn lắc đầu. Ông tuy cũng đau lòng nhưng không thể mù quáng tới mức không phân rõ đúng sai: "Chú Lục, chú cũng đừng quá áy náy. Tôi hiểu tâm trạng chú lúc này. Chuyện này cũng không thể đổ hết nguyên do lên đầu chú. Chỉ tại Trường Uyên... nó vẫn còn trẻ quá, vừa mới lấy vợ, còn cả một đoạn đường dài để đi! Tôi vẫn muốn được ngồi ở hội trường đám cưới, đợi chúng nó đi chúc rượu từng bàn một, đợi nó dẫn con dâu tới cùng gọi tôi một tiếng "bố"!"
Tới chữ cuối cùng, Hoắc Chấn nghẹn ngào bật khóc thành tiếng.
Người tóc bạc tiễn kẻ tóc xanh, tâm trạng ấy đau đớn thế nào e chỉ có người trong cuộc mới hiểu. Huống hồ đó còn là con trai của mình...
Trịnh Sơ Vũ nước mắt giàn giụa: "Hu hu, sao anh Trường Uyên có thể... Ban ngày, anh ấy và Tiểu Bạch vẫn còn tổ chức một đám cưới hạnh phúc như thế, sao có thể chết như vậy chứ! Thế này bảo Tiểu Bạch làm sao sống tiếp, bảo Đậu Đậu và đứa trẻ trong bụng chị ấy phải làm sao. Giang Nam, em buồn quá!"
Biểu cảm của Lê Giang Nam cũng thương tâm như cô ấy vậy, chỉ còn biết ôm cô ấy vào lòng an ủi.
Tần Tư Niên giơ tay đấm thật mạnh lên tường, làm bạn bè bao nhiêu năm, anh ấy cũng không thể chấp nhận được sự thật này.
Phòng bệnh yên ắng trở lại, mỗi người đều chìm vào đau thương, đau tới mức không thể thở nổi, nếu có thì chỉ còn những tiếng khóc rưng rức khó kiềm nén mà thôi.
Dù có đau lòng và buồn bã cách mấy cũng buộc phải chấp nhận đối diện với sự thật này. Hoắc Chấn đứng dậy, cơ thể đảo đảo, mái tóc bạc đi rất nhiều, được con thứ Tiêu Vân Tranh dìu dắt, cất giọng khàn khàn bất lực: "Chuyện đám tang tôi sẽ sai người đi sắp xếp. Cho dù thi thể không tìm thấy thì cũng phải lập một bia mộ!"
Chuyện hậu sự không thể cứ để đó không làm. Hỉ sự hóa tang sự, Hoắc Chấn cho dù cảm thấy cơ thể đã không còn chống đỡ nổi nữa nhưng cũng không thể không vì con trai gượng dậy.
Hoắc Chấn thở dài, muốn giơ tay lên nhưng cuối cùng không giơ nữa: "Tập tục của Băng Thành, túc trực linh cữu ba ngày, sau đó đem đi chôn..."
Mọi người nghe xong đều lặng lẽ cúi đầu.
"Hoắc Trường Uyên chưa chết!"
Bất ngờ, một giọng nữ khản đặc đột ngột vang lên.
Nhìn theo hướng âm thanh phát ra, người ta thấy Lâm Uyển Bạch không biết đã tỉnh dậy từ lúc nào, chiếc váy cưới dính máu trước đó đã được thay bằng một bộ đồ bệnh nhân. Tuy có hơi rộng nhưng khi tay cô chống hông sau, vẫn có thể nhìn thấy đường nét của cái bụng hơi lồi lên.
Cô được Tang Hiểu Du dìu ra, đứng ngay bên cạnh cửa, gương mặt nhợt nhạt nhưng đôi mắt lại toát ra một sự cố chấp quật cường: "Bố, anh ấy chưa chết!"
"Tiểu Bạch..." Trịnh Sơ Vũ nghẹn ngào lẩm bẩm.
Tầm mắt của Lâm Uyển Bạch lướt qua từng người đang nhìn về phía cô. Cô đứng thẳng lưng, nuốt miếng nước bọt mắc ở cổ họng xuống. Đôi mắt cô hằn đầy những tia máu đỏ nhưng vẫn rực sáng đến kinh người. Ngữ khí ấy đầy chắc chắn, cô lặp lại: "Hoắc Trường Uyên, anh ấy chưa chết, anh ấy sẽ không chết!"
Cửa phòng bệnh bất ngờ bị người ta đẩy ra.
Không nhìn thấy ai đi vào, khi họ hướng xuống dưới mới phát hiện một cái bóng nhỏ xíu từ ngoài chạy vào, lao thẳng tới chỗ Lâm Uyển Bạch đang đứng, giọng nói có chút dè dặt: "Mẹ..."
Lâm Uyển Bạch cúi xuống, ôm chặt bánh bao nhỏ vào lòng.
Hết chương 359
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Bất ngờ
Chương 2: 2: Là anh ta
Chương 3: 3: Uống thuốc đi
Chương 4: 4: Cơn đau sau gáy
Chương 5: 5: Cô giỏi lắm
Chương 6: 6: Oan gia ngõ hẹp
Chương 7: 7: Uống hết nửa chai rượu này
Chương 8: 8: Nụ hôn rơi xuống
Chương 9: 9: Đàn ông cũng có thể
Chương 10: 10: Một bàn chân lặng lẽ
Chương 11: 11: Tôi không muốn đá cô xuống
Chương 12: 12: Đi theo tôi, thế nào?
Chương 13: 13: Vẫn nên đôi bên tình nguyện
Chương 14: 14: Đến trong mơ cũng bám riết không tha
Chương 15: 15: Có một cánh tay rắn chắc
Chương 16: 16: Dường như cô đã nghe thấy tiếng vả mặt
Chương 17: 17: Bật nước tắm cho tôi
Chương 18: 18: Sao lại có chị ta?
Chương 19: 19: Nụ cười phơi phới xuân tình
Chương 20: 20: Mau quấn vào người đi
Chương 21: 21: Hình như bị trẹo chân rồi
Chương 22: 22: Nghe một thứ rất thú vị
Chương 23: 23: Tổng giám đốc không biết bơi
Chương 24: 24: Sững người
Chương 25: 25: Có phải vẫn còn nhớ cậu ấy không?
Chương 26: 26: Có bàn tay chạm lên chân cô
Chương 27: 27: Anh ấy có biết không
Chương 28: 28: Động vào người của tôi
Chương 29: 29: Trùng hợp quá
Chương 30: 30: Hoắc tổng giao cho cô đấy
Chương 31: 31: Tự em tìm tới
Chương 32: 32: Em bận rộn quá nhỉ
Chương 33: 33: Quá tam ba bận
Chương 34: 34: Sau này nếu cô cầu xin
Chương 35: 35: Tôi đang đợi anh
Chương 36: 36: Đã quen tự tay làm
Chương 37: 37: Tôi chỉ có một yêu cầu
Chương 38: 38: Người con gái của tôi
Chương 39: 39: Cùng tắm đi
Chương 40: 40: Hắn sờ Tay nào của em?
Chương 41: 41: Khiến tôi vui
Chương 42: 42
Chương 43: 43: Chỉ thích một kiểu vận động
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250
Chương 251: 251
Chương 252: 252
Chương 253: 253
Chương 254: 254
Chương 255: 255
Chương 256: 256
Chương 257: 257
Chương 258: 258
Chương 259: 259
Chương 260: 260
Chương 261: 261
Chương 262: 262
Chương 263: 263
Chương 264: 264
Chương 265: 265
Chương 266: 266
Chương 267: 267
Chương 268: 268
Chương 269: 269
Chương 270: 270
Chương 271: 271
Chương 272: 272
Chương 273: 273
Chương 274: 274
Chương 275: 275
Chương 276: 276
Chương 277: 277
Chương 278: 278
Chương 279: 279
Chương 280: 280
Chương 281: 281
Chương 282: 282
Chương 283: 283
Chương 284: 284
Chương 285: 285
Chương 286: 286
Chương 287: 287
Chương 288: 288
Chương 289: 289
Chương 290: 290
Chương 291: 291
Chương 292: 292
Chương 293: 293
Chương 294: 294
Chương 295: 295
Chương 296: 296
Chương 297: 297
Chương 298: 298
Chương 299: 299
Chương 300: 300
Chương 301: 301
Chương 302: 302
Chương 303: 303
Chương 304: 304
Chương 305: 305
Chương 306: 306
Chương 307: 307
Chương 308: 308
Chương 309: 309
Chương 310: 310
Chương 311: 311
Chương 312: 312
Chương 313: 313
Chương 314: 314
Chương 315: 315
Chương 316: 316
Chương 317: 317
Chương 318: 318
Chương 319: 319
Chương 320: 320
Chương 321: 321
Chương 322: 322
Chương 323: 323
Chương 324: 324
Chương 325: 325
Chương 326: 326
Chương 327: 327
Chương 328: 328
Chương 329: 329
Chương 330: 330
Chương 331: 331
Chương 332: 332
Chương 333: 333
Chương 334: 334
Chương 335: 335
Chương 336: 336
Chương 337: 337
Chương 338: 338
Chương 339: 339
Chương 340: 340
Chương 341: 341
Chương 342: 342
Chương 343: 343
Chương 344: 344
Chương 345: 345
Chương 346: 346
Chương 347: 347
Chương 348: 348
Chương 349: 349
Chương 350: 350
Chương 351: 351
Chương 352: 352
Chương 353: 353
Chương 354: 354
Chương 355: 355
Chương 356: 356
Chương 357: 357
Chương 358: 358
Chương 359: 359
Chương 360: 360
Chương 361: 361
Chương 362: 362
Chương 363: 363
Chương 364: 364
Chương 365: 365
Chương 366: 366: Ngoại truyện Sơ Vũ - Giang Nam
Không tìm thấy chương nào phù hợp