Chương 5: Bóng Ma Trong Quá Khứ
Khi ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tắt dần, Thiên Di ngồi bệt xuống sàn nhà, chiếc nhẫn lấp lánh trong tay như một món đồ quý giá. Những ký hiệu cổ xưa trên bề mặt của nó khiến cô cảm thấy choáng ngợp. Cô không thể hiểu hết ý nghĩa của chúng, nhưng một điều chắc chắn là nó có mối liên hệ sâu sắc với mẹ cô.
Khải Nam đứng bên cửa, ánh mắt anh lướt qua chiếc nhẫn. “Em có biết cái này từ đâu ra không?” giọng anh trầm thấp, đầy nghi ngờ.
“Em tìm thấy nó trong kho sách cũ,” Thiên Di trả lời, đôi mắt sáng lên. “Có thể nó là chìa khóa để giải mã những bí ẩn mà mẹ để lại.”
Khải Nam tiến lại gần, ngồi xuống bên cạnh cô. “Ký hiệu này…,” anh chỉ vào một hình vẽ trên nhẫn. “Có thể liên quan đến một truyền thuyết cổ. Em có biết gì về nó không?”
“Chưa,” Thiên Di thừa nhận, lòng cô dâng lên nỗi lo lắng. “Nhưng em cảm thấy nó đang gọi em.”
“Cẩn thận với những gì em cảm thấy,” Khải Nam nhắc nhở, ánh mắt anh ánh lên sự nghiêm túc. “Có những bí mật không nên bị đánh thức.”
“Nhưng em không thể đứng yên. Em phải biết sự thật về mẹ,” Thiên Di nói, giọng cô quyết liệt.
Khải Nam im lặng một lúc, rồi gật đầu. “Nếu vậy, chúng ta cần nghiên cứu thêm. Có thể tìm kiếm thông tin về truyền thuyết này.”
Cả hai bắt đầu lật giở những cuốn sách cũ trong kho, những trang giấy đã ngả màu, đầy bụi bặm. Thiên Di cảm thấy một luồng năng lượng kỳ lạ trong không khí, như thể những linh hồn đang dõi theo họ từ xa. Trong khi Khải Nam tập trung vào các ký hiệu, Thiên Di lén nhìn anh, cảm giác mâu thuẫn dâng lên trong lòng. Anh lạnh lùng, nhưng đôi lúc lại thể hiện sự quan tâm đáng ngạc nhiên.
“Em có từng nghĩ rằng có thể mẹ em đã để lại cho em không chỉ ký hiệu mà còn cả sức mạnh?” Khải Nam hỏi, ánh mắt vẫn không rời khỏi trang sách.
“Em chưa từng nghĩ đến điều đó,” Thiên Di đáp, lòng cô chộn rộn. “Nhưng nếu đúng vậy, em phải tìm hiểu. Mẹ đã từng nói rằng sức mạnh phải được sử dụng để giúp đỡ người khác.”
“Đúng, nhưng cũng phải cẩn thận. Sức mạnh lớn đi kèm với những trách nhiệm nặng nề,” Khải Nam nhấn mạnh, giọng anh nghiêm túc hơn.
Họ tiếp tục tìm kiếm, những ký hiệu cổ dần hiện lên trong tâm trí Thiên Di. Cô cảm thấy như đang bị cuốn vào một cuộc hành trình mà không thể quay đầu lại. Một cảm giác kỳ lạ tràn ngập trong lòng, như thể có ai đó đang theo dõi họ.
“Có điều gì đó không ổn,” Khải Nam đột ngột dừng lại, ánh mắt anh quét qua không gian xung quanh.
“Anh cảm thấy gì?” Thiên Di hỏi, sợ hãi len lỏi trong lòng.“Những linh hồn xung quanh chúng ta… họ đang không yên,” Khải Nam nói, giọng anh trầm xuống. “Chúng ta cần phải cẩn thận hơn.”
Thiên Di nuốt khan, cảm giác như bầu không khí trở nên nặng nề hơn. “Chúng ta có thể làm gì để hiểu hơn về chúng không?”
Khải Nam đứng dậy, ánh mắt anh sắc bén. “Có thể tìm một nơi tĩnh lặng hơn. Nơi mà linh hồn có thể giao tiếp dễ dàng hơn.”
“Vậy chúng ta đi đâu?” Thiên Di hỏi, lòng tràn đầy quyết tâm.
“Có một nơi mà tôi thường đến khi cần liên lạc với các linh hồn,” Khải Nam nói, rồi dừng lại một chút, “Nhưng không phải ai cũng có thể vào đó.”
“Em sẽ đi cùng anh,” Thiên Di khẳng định, không để sự nghi ngờ làm mình chùn bước.
“Được, nhưng em phải chuẩn bị tâm lý. Nơi đó không dễ chịu như em nghĩ,” Khải Nam cảnh báo, ánh mắt anh tràn đầy sự nghiêm túc.
Họ rời khỏi nhà, lòng Thiên Di nặng trĩu nhưng cũng đầy hào hứng. Mỗi bước chân tiến tới nơi bí ẩn đó như kéo cô gần hơn tới sự thật về mẹ. Khi họ đến một ngôi chùa cũ kỹ, không khí xung quanh trở nên đặc quánh. Khải Nam dẫn đường, mở cánh cửa gỗ nặng nề, bên trong là một không gian tĩnh lặng, chỉ nghe thấy tiếng gió thổi nhẹ.
“Ở đây,” anh chỉ vào một góc tối tăm, nơi có những bức tượng cổ kính. “Chúng ta sẽ bắt đầu từ đây.”
Thiên Di cảm thấy hồi hộp, những ký hiệu trên chiếc nhẫn như đang bừng sáng trong tay cô. “Em cảm thấy có điều gì đó đang chờ đợi chúng ta,” cô nói, lòng ngập tràn sự hồi hộp.
Khải Nam gật đầu, ánh mắt anh nghiêm túc. “Chúng ta hãy bắt đầu. Nếu linh hồn muốn giao tiếp, họ sẽ đến.”
Cô nắm chặt chiếc nhẫn, cảm giác như nó đang tỏa ra sức mạnh. Một làn gió lạnh lẽo lướt qua, và trong khoảnh khắc, cô cảm nhận được sự hiện diện của những linh hồn lạc lối. Chúng đang chờ đợi, như một lời mời gọi từ quá khứ.
“Em sẵn sàng chưa?” Khải Nam hỏi, giọng anh vang lên như tiếng trống thúc giục.
“Em sẵn sàng,” Thiên Di đáp, lòng tràn đầy quyết tâm. Cô biết rằng, đây chính là thời điểm để cô khám phá những bí mật của dòng dõi mình, và có thể, tìm ra sự thật mà mẹ đã giấu kín.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!