Chương 10: Bí Mật Bị Chôn Vùi

Vòng Tay Đen Tối Mẫn Mẫn
1,834 từ
11:01 - 02/08/2026
2

Thiên Di và Khải Nam đứng giữa ngôi đền, nơi không khí nặng nề bởi sự hiện diện của những linh hồn lạc lối. Ánh sáng từ chiếc vòng tay bắt đầu phát ra, tạo nên những hình ảnh mờ ảo xung quanh họ. Thiên Di cảm thấy lòng mình như bị siết chặt, nỗi lo lắng về mẹ cô dâng lên trong từng nhịp đập của trái tim.

“Em có sẵn sàng chưa?” Khải Nam hỏi, ánh mắt anh thăm dò.

“Em… em không biết,” Thiên Di thở dài, cảm giác bất an lấn át. “Liệu chúng ta có thể tìm ra sự thật mà không phải trả giá?”

Khải Nam bước đến gần hơn, nắm chặt tay cô. “Đôi khi, sự thật cần phải được khám phá, dù có đau đớn đến đâu. Chúng ta không thể để quá khứ giữ chân mình mãi mãi.”

“Nhưng nếu sự thật là điều em sợ nhất?” Cô nhìn anh, ánh mắt đầy trăn trở.

“Em phải tin tưởng vào bản thân mình,” Khải Nam khẳng định. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”

Thiên Di hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay anh. Có lẽ, sự hiện diện của Khải Nam chính là nguồn sức mạnh mà cô cần để đối diện với những điều sắp xảy ra.

Khi nghi lễ triệu hồi bắt đầu, những hình ảnh xung quanh họ trở nên sống động hơn. Những linh hồn hiện lên với những gương mặt đau khổ, tiếng thở dài vang vọng trong không gian. Thiên Di cảm nhận được sự hiện diện của mẹ, nhưng không thể định hình rõ ràng. Cô cố gắng gọi tên bà, nhưng chỉ nhận được sự im lặng u ám.

“Chúng ta cần tìm kiếm dấu hiệu,” Khải Nam nhắc nhở, giọng anh vẫn vững vàng. “Những linh hồn này có thể dẫn đường cho chúng ta.”

“Nhưng… họ có thể không muốn,” Thiên Di lo lắng. “Họ có thể không tha thứ cho những gì đã xảy ra.”

“Đó là lý do chúng ta phải thành tâm.” Khải Nam kiên định, rồi anh bắt đầu khắc những ký tự lên mặt đất bằng một thanh gỗ. Thiên Di theo dõi từng động tác của anh, cảm nhận được sức mạnh từ những hình ảnh mà anh tạo ra.

Khi ánh sáng từ chiếc vòng tay ngày càng mạnh, những linh hồn trở nên hung dữ hơn. Chúng la hét, những gương mặt uất hận phô bày nỗi đau mà chúng từng trải qua. Thiên Di rùng mình, nhưng Khải Nam không hề lùi bước. Anh đứng vững, ánh mắt dõi theo từng chuyển động của những linh hồn.

“Chúng ta không thể sợ hãi,” anh nói, như để tiếp thêm sức mạnh cho cô. “Hãy nhớ, chúng ta đang ở đây để giải cứu họ.”

“Giải cứu?” Thiên Di thốt lên, hoài nghi. “Có thật chúng ta có thể làm điều đó?”

“Chỉ cần em tin.” Khải Nam nắm chặt tay cô hơn, ánh mắt anh như truyền tải một thông điệp mạnh mẽ. “Chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra sự thật.”

Giữa lúc mọi thứ trở nên hỗn loạn, một linh hồn nổi bật hơn cả, với gương mặt quen thuộc. Thiên Di nhận ra ngay lập tức, đó là mẹ cô. Bà đứng đó, nhưng không phải với vẻ thanh thản mà cô từng tưởng tượng. Bà nhìn cô với đôi mắt đầy nỗi buồn, như thể đang cầu xin điều gì đó.

“Mẹ!” Thiên Di kêu lên, nhưng không thể tiến gần. Một lớp màn vô hình ngăn cách giữa họ.

“Mẹ không thể đến gần,” giọng bà vang vọng, mờ ảo như sương khói. “Con phải tìm ra sự thật về cái chết của mẹ.”“Nhưng con không biết!” Thiên Di gào lên, nước mắt trào ra. “Con không biết phải làm gì!”

Khải Nam ngay lập tức hiểu được nỗi đau của cô. “Thiên Di, hãy lắng nghe mẹ. Bà ấy đang chỉ dẫn cho con.”

“Mẹ, con sợ!” Cô hét lên, lòng đầy tuyệt vọng. “Con không muốn phải đối mặt với sự thật!”

“Mẹ không muốn con đau khổ,” linh hồn bà trả lời, nhưng vẫn không thể đến gần. “Con phải biết rằng, cái chết của mẹ không phải là tai nạn. Nó liên quan đến một nghi lễ cổ xưa…”

“Nhưng… ai đã làm điều đó?” Thiên Di nghẹn ngào, từng từ như một mũi dao đâm vào trái tim cô.

“Người mà con không ngờ tới,” mẹ cô nói, rồi hình ảnh bà bắt đầu mờ dần. “Hãy tìm kiếm chiếc nhẫn… Vòng Tay Đen Tối…”

Thiên Di cảm thấy như một luồng điện chạy dọc sống lưng. “Vòng Tay Đen Tối?” Cô thì thào, không thể tin vào tai mình.

Khải Nam nhận thấy sự thay đổi trong biểu cảm của cô. “Thiên Di, em ổn không?” Anh lo lắng hỏi.

“Em… em không biết,” cô đáp, nhưng trong lòng đã dậy lên một cơn sóng dữ. Mẹ cô đã để lại manh mối, nhưng đồng thời cũng là một bí mật khủng khiếp mà cô chưa thể chấp nhận.

“Chúng ta cần phải rời khỏi đây,” Khải Nam nói, kéo cô về phía cửa ra. “Những linh hồn này có thể không tha thứ.”

“Không!” Thiên Di gạt tay anh ra, một quyết tâm mới trỗi dậy. “Em không thể rời bỏ. Em cần phải tìm hiểu thêm về Vòng Tay Đen Tối.”

“Em có chắc không?” Khải Nam hỏi, sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt anh.

“Em phải biết,” cô quả quyết. “Dù có phải đối mặt với bất cứ điều gì.”

Khải Nam nhìn cô, rồi gật đầu. “Vậy thì, chúng ta sẽ cùng nhau tìm kiếm.”

Cả hai quay trở lại trung tâm ngôi đền, nơi những linh hồn vẫn đang hiện diện. Thiên Di cảm nhận được sức mạnh từ chiếc vòng tay, như một ngọn lửa cháy rực trong lòng cô. Những bí mật bị chôn vùi giờ đây đang dần hé lộ, và cô sẵn sàng đối mặt với chúng.

Khi ánh sáng từ vòng tay lan tỏa, Thiên Di cảm thấy như mình đang đứng trước một cánh cửa mới, nơi mà sự thật và đau thương đang chờ đợi. Cô biết rằng, cuộc hành trình này sẽ không dễ dàng, nhưng không có gì có thể ngăn cản cô tìm kiếm sự thật về mẹ.

“Chúng ta sẽ tìm ra sự thật,” Khải Nam nói, một lần nữa nắm chặt tay cô. Và lúc này, Thiên Di cảm thấy mình không đơn độc, có Khải Nam bên cạnh, cùng nhau họ sẽ đối mặt với những thử thách đang chờ đợi phía trước.

truyenfull,truyenfull vn

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!