Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 12
2112.
Tô Lạc Lạc đối mặt với người đàn ông có ánh mắt sâu thẳm, khó kiềm chế cảm giác chột dạ bất an nhưng giọng vẫn lạnh tanh, “Tôi với anh không có gì để nói.”
Người đàn ông nhíu mày, giọng nói được ép xuống thấp vài tông hơn,“Cô chắc chắn không có gì để nói à?”
“Xin lỗi, chúng tôi đang vội lên máy bay.” Tô Lạc Lạc nói xong quay sang Hạ Thấm nói, “Cậu về đi! Tớ dẫn tụi nhỏ vào được rồi.”
Hạ Thấm mau chóng đặt Tiểu Hinh xuống đất, cô mỗi tay dắt một đứa trẻ định đi.
“Thực sự không muốn nói chuyện với tôi về bọn trẻ của chúng ta sao?” phía sau, giọng trầm như rượu lâu năm, lại có sức xuyên thấu của người đàn ông vang lên.
Thân hình Tô Lạc Lạc đang kéo hai con nhỏ bỗng nhiên run lên, cô đứng yên đó, không hề cử động, nhưng trên khuôn mặt nhỏ bé của cô đã hiện lên sắc mặt sợ hãi, trắng bệt, kinh hoàng, bất lực.
“ Mami, mami sao vậy?” Tô Tiểu Hinh lo lắng lắc tay cô.
Tô Tiểu Sâm ngước đầu lên nhìn mami, quay đầu thì thấy người đàn ông ngầu như mình đang đến gần, cậu bé liền vùng thoát khỏi bàn tay của mami, thân hình nhỏ nhắn tiến lên trước mặt ông ta vài bước, mở rộng hai cánh tay, nhíu mày lại nhìn về người đàn ông đang đi đến quát lớn, “Tôi không cho ông lại gần mami của tôi.”
Thân hình nhỏ bé nhưng lại có khí chất nam nhi, ngoài ra với ngoại hình giống hệt với người đàn ông đó rõ ràng như đang bộc lộ hết sự thật vậy.
Đôi mắt Long Dạ Tước sượt qua nỗi kinh ngạc và sự vui mừng, cậu bé này vừa nhìn thôi là biết đó là con của anh, chỉ bàn đến khí chất toát ra từ thân hình nhỏ bé này thôi cũng đủ để biết đây là con cháu nhà họ Long rồi.
Anh cúi người xuống đối mặt với Tô Tiểu Sâm, nhép miệng cười, “ Ta không làm hại cô ấy đâu, ta chỉ muốn kiếm cô ấy nói về chuyện của con và em gái con, và cả chuyện của chúng ta trước đây.”
Tô Lạc Lạc nghiến môi, người đàn ông này là âm hồn đeo bám hả trời? Cái gì mà chuyện ngày trước? Lúc trước bọn họ còn chưa thấy qua mặt nhau nữa mà? Trừ đêm đó ra.
Đêm hôm đó anh ta hoàn toàn không biết gì.
Cô quay người nói với Hạ Thấm, “ Thấm Thấm, cậu giúp mình giữ chừng tụi nhỏ, mình với quí ngài đây nói chuyện.”
Hạ Thấm lập tức đi đến, mỗi tay dẫn một đứa đi về phía ghế ngồi chờ cách trăm mét.
Hai đứa trẻ không ngừng quay đầu nhìn lại, mong rằng ba và mami có một kết cục tốt sau cuộc nói chuyện.
Long Dạ Tước quay người, mắt nhìn đưa tiễn cặp đôi bảo bối dễ thương xinh xắn rời đi, không kiềm được nỗi vui mừng trong tim, không ngờ rằng trên thế gian này anh đã có hai đứa con rồi.
Nhìn bọn trẻ đi xa rồi Tô Lạc Lạc mới có thể khoác lên bộ mặt lạnh nhìn người đàn ông toát lên khí chất ngút trời đứng trước mặt, “Anh muốn nói chuyện gì với tôi, nhanh lên, tôi không có thời gian.”
Long Dạ Tước cũng là lần đầu đứng gần đến vậy để ngắm cô, khuôn mặt xinh đẹp tinh tế thanh tú nhỏ bằng bàn tay, cùng một đôi mắt trong như suối nguồn mang phẫn nộ nhưng vẫn thoát tục thu hút.
“Con là của anh phải không?” người đàn ông hỏi thẳng, âm thanh đôn hậu gợi cảm, ánh mắt khóa chặt lấy cô.
Tô Lạc Lạc lập tức cảm thấy buồn cười nhìn anh ta, phản biện một cách dõng dạc, “Quí ngài này chắc nhầm lẫn rồi, tôi với anh vốn dĩ không hề quen biết, anh không thể cứ thấy đứa trẻ nào nhìn giống anh thì đều nhận là con của anh vậy chứ!”
Chết tiệt, con trai tướng tá giống anh ta quá, điểm này làm cho cô lo lắng.
“Cô khẳng định là chúng ta chưa từng gặp mặt qua?” Long Dạ Tước nhếch mép nở nụ cười người khác nhìn không thấu.
“Tôi xác định, khẳng định một trăm phần trăm.” Tô Lạc Lạc vì con có thể nói dối không chớp mắt.
“Cô gái à, năm năm trước cô lén ngủ với tôi, bây giờ lén đẻ con của tôi, gan của cô cũng không nhỏ nhỉ.” Giọng nói của người đàn ông trầm lắng dễ nghe nhưng cũng toát lên nộ khí.
Tô Lạc Lạc thất kinh thần sắc, có chút hoảng loạn phản bác lại, “Cái gì mà năm năm trước, tôi với anh căn bản không hề quen biết, anh là ai tôi còn không biết.”
Ánh mắt ngang dài của Long Dạ Tước khóa chặt khuôn mặt kinh hoảng của cô, lạnh lùng hằn một tiếng, “Chúng ta biết nhau hay không, cô là người rõ nhất, quen ở đâu, tại sao lại quen, cô cũng rõ nhất, vả lại vào đêm đó chúng ta quen biết rất sâu và cũng rất khuya.”
Tô Lạc Lạc đầu óc như nổ tung, trống rỗng không suy nghĩ được gì, sao có thể được? Anh ta sao biết được đêm hôm đó năm năm về trước là với cô? Xem thêm...
Tô Lạc Lạc đối mặt với người đàn ông có ánh mắt sâu thẳm, khó kiềm chế cảm giác chột dạ bất an nhưng giọng vẫn lạnh tanh, “Tôi với anh không có gì để nói.”
Người đàn ông nhíu mày, giọng nói được ép xuống thấp vài tông hơn,“Cô chắc chắn không có gì để nói à?”
“Xin lỗi, chúng tôi đang vội lên máy bay.” Tô Lạc Lạc nói xong quay sang Hạ Thấm nói, “Cậu về đi! Tớ dẫn tụi nhỏ vào được rồi.”
Hạ Thấm mau chóng đặt Tiểu Hinh xuống đất, cô mỗi tay dắt một đứa trẻ định đi.
“Thực sự không muốn nói chuyện với tôi về bọn trẻ của chúng ta sao?” phía sau, giọng trầm như rượu lâu năm, lại có sức xuyên thấu của người đàn ông vang lên.
Thân hình Tô Lạc Lạc đang kéo hai con nhỏ bỗng nhiên run lên, cô đứng yên đó, không hề cử động, nhưng trên khuôn mặt nhỏ bé của cô đã hiện lên sắc mặt sợ hãi, trắng bệt, kinh hoàng, bất lực.
“ Mami, mami sao vậy?” Tô Tiểu Hinh lo lắng lắc tay cô.
Tô Tiểu Sâm ngước đầu lên nhìn mami, quay đầu thì thấy người đàn ông ngầu như mình đang đến gần, cậu bé liền vùng thoát khỏi bàn tay của mami, thân hình nhỏ nhắn tiến lên trước mặt ông ta vài bước, mở rộng hai cánh tay, nhíu mày lại nhìn về người đàn ông đang đi đến quát lớn, “Tôi không cho ông lại gần mami của tôi.”
Thân hình nhỏ bé nhưng lại có khí chất nam nhi, ngoài ra với ngoại hình giống hệt với người đàn ông đó rõ ràng như đang bộc lộ hết sự thật vậy.
Đôi mắt Long Dạ Tước sượt qua nỗi kinh ngạc và sự vui mừng, cậu bé này vừa nhìn thôi là biết đó là con của anh, chỉ bàn đến khí chất toát ra từ thân hình nhỏ bé này thôi cũng đủ để biết đây là con cháu nhà họ Long rồi.
Anh cúi người xuống đối mặt với Tô Tiểu Sâm, nhép miệng cười, “ Ta không làm hại cô ấy đâu, ta chỉ muốn kiếm cô ấy nói về chuyện của con và em gái con, và cả chuyện của chúng ta trước đây.”
Tô Lạc Lạc nghiến môi, người đàn ông này là âm hồn đeo bám hả trời? Cái gì mà chuyện ngày trước? Lúc trước bọn họ còn chưa thấy qua mặt nhau nữa mà? Trừ đêm đó ra.
Đêm hôm đó anh ta hoàn toàn không biết gì.
Cô quay người nói với Hạ Thấm, “ Thấm Thấm, cậu giúp mình giữ chừng tụi nhỏ, mình với quí ngài đây nói chuyện.”
Hạ Thấm lập tức đi đến, mỗi tay dẫn một đứa đi về phía ghế ngồi chờ cách trăm mét.
Hai đứa trẻ không ngừng quay đầu nhìn lại, mong rằng ba và mami có một kết cục tốt sau cuộc nói chuyện.
Long Dạ Tước quay người, mắt nhìn đưa tiễn cặp đôi bảo bối dễ thương xinh xắn rời đi, không kiềm được nỗi vui mừng trong tim, không ngờ rằng trên thế gian này anh đã có hai đứa con rồi.
Nhìn bọn trẻ đi xa rồi Tô Lạc Lạc mới có thể khoác lên bộ mặt lạnh nhìn người đàn ông toát lên khí chất ngút trời đứng trước mặt, “Anh muốn nói chuyện gì với tôi, nhanh lên, tôi không có thời gian.”
Long Dạ Tước cũng là lần đầu đứng gần đến vậy để ngắm cô, khuôn mặt xinh đẹp tinh tế thanh tú nhỏ bằng bàn tay, cùng một đôi mắt trong như suối nguồn mang phẫn nộ nhưng vẫn thoát tục thu hút.
“Con là của anh phải không?” người đàn ông hỏi thẳng, âm thanh đôn hậu gợi cảm, ánh mắt khóa chặt lấy cô.
Tô Lạc Lạc lập tức cảm thấy buồn cười nhìn anh ta, phản biện một cách dõng dạc, “Quí ngài này chắc nhầm lẫn rồi, tôi với anh vốn dĩ không hề quen biết, anh không thể cứ thấy đứa trẻ nào nhìn giống anh thì đều nhận là con của anh vậy chứ!”
Chết tiệt, con trai tướng tá giống anh ta quá, điểm này làm cho cô lo lắng.
“Cô khẳng định là chúng ta chưa từng gặp mặt qua?” Long Dạ Tước nhếch mép nở nụ cười người khác nhìn không thấu.
“Tôi xác định, khẳng định một trăm phần trăm.” Tô Lạc Lạc vì con có thể nói dối không chớp mắt.
“Cô gái à, năm năm trước cô lén ngủ với tôi, bây giờ lén đẻ con của tôi, gan của cô cũng không nhỏ nhỉ.” Giọng nói của người đàn ông trầm lắng dễ nghe nhưng cũng toát lên nộ khí.
Tô Lạc Lạc thất kinh thần sắc, có chút hoảng loạn phản bác lại, “Cái gì mà năm năm trước, tôi với anh căn bản không hề quen biết, anh là ai tôi còn không biết.”
Ánh mắt ngang dài của Long Dạ Tước khóa chặt khuôn mặt kinh hoảng của cô, lạnh lùng hằn một tiếng, “Chúng ta biết nhau hay không, cô là người rõ nhất, quen ở đâu, tại sao lại quen, cô cũng rõ nhất, vả lại vào đêm đó chúng ta quen biết rất sâu và cũng rất khuya.”
Tô Lạc Lạc đầu óc như nổ tung, trống rỗng không suy nghĩ được gì, sao có thể được? Anh ta sao biết được đêm hôm đó năm năm về trước là với cô? Xem thêm...
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Không tìm thấy chương nào phù hợp